Thiên Sơn Phong Tuyết - Bồng Lai Khách

Chương 138

Quách Dụ vắt óc suy nghĩ, đang nỗ lực nhớ lại thì một viên phó quan vừa vào thêm than bỗng chen lời:

– Hay là đã đến bộ lạc Xích Ly rồi?

Quách Dụ như được thức tỉnh:

– Sao ta lại không nghĩ ra nhỉ! – Ông ta đập mạnh vào trán mình một cái. – Đúng là thế rồi! Chẳng trách Quận thủ nói anh ta đến chỗ ta. Chắc chắn nửa đường anh ta đã rẽ qua đó, nên chỗ ta mới không thấy người!

Thấy cô gái nhỏ và thiếu niên kia đồng loạt nhìn sang, ông ta vội vàng giải thích:

– Đầu xuân năm nay, nghe nói người của bộ tộc Xích Ly vâng lệnh lão vương đến, có mời anh ta qua dự hội săn xuân, anh ta không đi, nói là đợi đến lễ Sương Linh sẽ qua bái hạ. Dạo này chính là những ngày diễn ra hội đó.

Vĩnh An từ nhỏ đi theo gia chủ lớn lên ở Hà Tây, không lạ lẫm gì với các lễ tiết của các dị tộc xung quanh. Cậu giải thích cho Lý Nghê Thường, nói đó là một lễ tiết mùa đông đặc hữu của người Phiên sống trên bình nguyên tuyết, chính là cuộc thi huấn luyện chim ưng. Các quý tộc quấn xích bạc trên găng tay da, thả chim ưng của mình bay lên, người thắng được tặng chuông vàng, kẻ bại phải cắt đứt lông đuôi của con ưng yêu quý. Lúc kết thúc, vạn cánh chim cùng bay, dùng nghi thức này để thi đấu và cũng để bày tỏ tâm nguyện cầu phúc cho năm tới với thiên thần.

– Tiểu quý nhân kiến thức rộng rãi, nói rất phải! – Quách Dụ nịnh nọt một câu, khen xong liền trầm ngâm một lát rồi quay sang Lý Nghê Thường: – Nơi này của ta cách chỗ đó không tính là rất xa, nhưng cũng không gần, mất khoảng bốn năm ngày đường ngựa. Người Phiên cực kỳ coi trọng lễ tiết này, thời gian dài ngắn không định trước, có khi ba bốn ngày, có khi năm sáu ngày, tùy tình hình từng bộ tộc. Nhưng dài nhất cũng không quá nửa tháng. Nếu ta đoán không nhầm, đợi lễ hội bên đó kết thúc, Lý Nhị lang quân sẽ tới đây. Trời đông giá rét, quý nhân đã đến rồi, chịu khuất tất nghỉ ngơi ở đây tạm vài ngày, biết đâu anh ta sẽ tới.

Chuyện đã đến nước này, cũng chỉ có thể làm theo đề nghị của viên Thủ bị.

Màn đêm buông xuống, Lý Nghê Thường nghỉ lại. Quách Dụ gọi những người phụ nữ sạch sẽ, tháo vát nhất đến hầu hạ, dốc sức cung ứng.

Ngày hôm sau, nàng nghe từ miệng Vĩnh An kể lại một chút về chuyện giữa hắn và bộ tộc Xích Ly, nguồn cơn là từ một cuộc biến loạn nội bộ của người Phiên xảy ra vào năm kia.

Bộ tộc Nguy Vương đóng ở phía Tây Nam Tây Châu muốn cướp địa bàn, nội chiến với tộc Xích Ly cùng tộc, điều binh tấn công. Lão Xích Ly Vương không biết thân tín đã bị đối phương mua chuộc phản bội, xuất binh thất bại, cả tộc bị bao vây. Vì kế sinh tồn, lão vương buộc phải phái người đi cầu cứu Hà Tây nơi lão vốn luôn thù địch, nhưng sứ giả lại bị người của Nguy Vương g**t ch*t giữa đường.

Ngay lúc lão Xích Ly Vương rơi vào tuyệt vọng, có người đã bắt sống con trai yêu của Nguy Vương, lấy đó làm con uy h**p, ép Nguy Vương tạm thời lui quân, giành được thời gian nghỉ ngơi cho bộ tộc Xích Ly. Sau đó người ấy liên lạc với Quận thủ điều binh, trợ giúp tộc Xích Ly đánh lui hoàn toàn Nguy Vương.

Lãnh địa của bộ tộc Xích Ly vừa khéo nằm gần một cửa ải quan trọng, trấn giữ lối ra của Hà Tây. Nếu lão vương không nhường đường, quân dân Hà Tây chỉ có thể đi đường vòng xa xôi. Trước đây lão vương bị thuộc h* th*n tín ly gián, luôn cho rằng nhà họ Bùi muốn diệt tộc mình để chiếm cửa ải, khai thông yếu đạo, nên cực kỳ thù hận nhà họ Bùi. Sau chuyện này mới hiểu ra mình bị người khác che mắt, nguyện cùng Hà Tây thương thảo chuyện cửa ải.

Có lẽ cũng chính từ sau đó, Xích Ly Vương thường xuyên mời hắn đến làm khách.

– Đợi thêm hai ngày nữa, Thiếu chủ chắc chắn sẽ nhanh chóng tới thôi. – Vĩnh An khuyên Lý Nghê Thường đừng lo âu, cứ an tâm chờ đợi.

Hai ngày trôi qua. Lại hai ngày nữa. Đợi ở đây năm sáu ngày rồi, Vĩnh An không còn khuyên nàng nữa mà trở nên sốt ruột. Mỗi ngày mặc kệ rét đậm, cậu ra ngoài từ sớm, đứng chờ trên con đường dẫn tới cửa ải, mong chờ nhìn thấy bóng người quay về. Tất nhiên, không có ngoại lệ, lần nào cũng thất vọng trở về.

Bảy tám ngày sau, sáng sớm hôm đó, cậu đến tìm Lý Nghê Thường, đang định mở miệng nói mình đã bàn bạc xong với Thủ bị, nhờ người dẫn cậu qua đó tìm người, thì thấy Lý Nghê Thường đang nhận lấy chiếc áo choàng tuyết từ tay người hầu, thắt lên người.

Nàng đã cải trang thành nam giới, bên cạnh là một túi hành lý nhỏ đã thu dọn xong.

Vĩnh An ngẩn người. Nàng mỉm cười nói:

– Đi thôi, tỷ đi cùng đệ.

Cũng giống như Vĩnh An, nàng không muốn mòn mỏi chờ đợi thêm nữa.

Quách Dụ vì chức trách tại thân không thể rời đi, phái thuộc hạ thạo đường, thạo tiếng Phiên dẫn đường.

Cứ như vậy, vào một buổi sáng sớm, Lý Nghê Thường lại một lần nữa lên đường.

Vài ngày sau, cuối cùng nàng cũng đi tới điểm cuối của chuyến hành trình dặm dài này, và cũng nhìn thấy mặt người nàng muốn gặp.

Khi nàng tới nơi, đúng vào lúc hoàng hôn. Bóng tối thấm đẫm chân núi tuyết, bầu trời xanh sẫm đè lên rặng núi nhấp nhô liên miên. Nhìn từ xa, vô số lều lông thú rải rác như những vì sao, nép mình trước một sườn núi rộng lớn và bằng phẳng. Những đốm lửa đỏ nối tiếp nhau rực sáng, phản chiếu những lá cờ đuôi nheo bằng lông bò tót đang bay phấp phới giữa triền tuyết, đó là ánh sáng từ những đống lửa trại sưởi ấm cho bữa tiệc đêm nay.

Đoàn người của nàng bị chặn lại, thông dịch viên giải thích lai lịch. Đối phương nghe thấy là người do Quận thủ Hà Tây phái đến tìm Lý Nhị, thái độ lập tức thay đổi, nhanh chóng gọi một người dẫn lễ chuyên trách đón khách tới. Người đó nói được một thứ tiếng Hán lưu loát, trên mặt mang nụ cười nhiệt tình, dẫn họ tới vương trướng. Trên đường đi, người đó kể với Lý Nghê Thường, Vương đã nhiều lần mời mọc không thành, lần này cuối cùng cũng đợi được anh ta tới, nên cực kỳ vui mừng. Nhiều ngày qua, đêm nào cũng mở tiệc, vui chơi ăn mừng thỏa thích.

– Quý nhân nhìn xem, tới nơi rồi. –  Người dẫn lễ dừng lại, chỉ tay về phía trước.

Làn khói xanh mang theo hương gỗ quấn quýt lấy vầng trăng tròn vừa mọc trên bình nguyên tuyết. Tiếng kèn đồng trầm hùng xé tan màn đêm. Xung quanh một vương trướng được trang trí bằng vàng lá và bạc lá, một bữa đại tiệc với hàng trăm người tham gia đang diễn ra.

Tụ tập ở đây đều là những quan chức và quý tộc của bộ tộc Xích Ly. Giữa bãi tiệc, nhiều vũ nữ dẫm theo nhịp trống, xoay tròn chuông bạc bên hông. Tiếng nhạc hòa cùng tiếng cười nói vui vẻ át đi tiếng sói hú lẫn trong gió bấc từ xa vọng lại.

Lý Nghê Thường dừng chân phía sau đám đông. Vĩnh An kiễng chân, ánh mắt quét qua đám đông hỗn loạn phía trước, lo lắng nhìn quanh. Ngay sau đó ánh mắt cậu định lại.

Ở phía đối diện, ngay chính giữa cách đó mười mấy trượng, bên cạnh một bàn tiệc của vương, một bóng dáng vừa quen thuộc vừa như xa lạ lọt vào mắt cậu. Người đó ngồi cạnh một vị trưởng bối mặc hoa bào. Ngay gần hắn có một chậu than đồng đỏ, cành bách cháy bừng bừng, ánh lửa nhảy nhót nhuộm hồng nửa khuôn mặt đang nhìn nghiêng của hắn. Vĩnh An chỉ thấy quen thuộc, lại như xa lạ, nhất thời không dám khẳng định. Ngăn cách bởi những đốm lửa đỏ rực bay tán loạn trên chậu than, cậu nhìn không rõ lắm.

Vài tên nô bộc khiêng tới một chiếc bàn nhỏ bày một đĩa bạc lớn, trong đĩa là một con hươu rừng mới nướng xong, trên miếng thịt nướng cắm xiên sắt đang nhỏ những giọt mỡ màu hổ phách.

Lão giả ngồi giữa, rõ ràng là Xích Ly Vương, đích thân dùng một con dao bạc cắt lấy phần môi hươu quý giá nhất, sai người mang tới trước mặt hắn. Hắn hơi nghiêng mình, nhận lấy miếng thịt nướng đầu tiên do nô bộc dâng lên.

Xích Ly Vương đâm mạnh con dao găm cắt thịt vào đĩa bạc. Chuôi dao nạm đá quý rung lên bần bật.

Xích Ly Vương giơ tay ra hiệu ngừng nhạc. Tiếng trống kèn im bặt. Ông bưng chén rượu lên, đứng dậy nói lớn:

– Thần thạch của gò đống không hỏi lai lịch, Ưng Vương luôn mở mắt trong ổ cỏ hoang. Anh hùng không luận xuất thân, vị Lý Nhị lang quân này là ân nhân của chúng ta. Đêm nay tất cả mọi người cùng ta uống cạn chén này để kính cậu ấy. Chỉ cần anh ta tới, cửa lều của chúng ta sẽ mãi mãi rộng mở đón anh ta!

Trong tiếng reo hò vang dội khắp nơi, Vĩnh An thấy thanh niên đó đứng dậy, mỉm cười nâng một chén bạc làm bằng sừng tê giác rót đầy mỹ tửu.

Ánh chén lướt qua chân mày hắn, như nước tuyết tan chảy dội qua lưỡi kiếm, trong khoảnh khắc soi rõ đôi đồng tử trong veo như thuở ban đầu.

Vĩnh An đến lúc này cuối cùng cũng xác nhận, hắn chính là vị chủ cũ mà mình đã mấy năm không gặp.

– Công chúa, người nhìn thấy chưa! Là huynh ấy, huynh ấy chính là Thiếu chủ!

Trong cơn mừng như điên, cậu quay sang Lý Nghê Thường, phát hiện đôi mắt nàng cũng đang nhìn chằm chằm, mắt không chớp lấy một cái, chẳng hề đáp lại lời cậu.

Vĩnh An lập tức im lặng, chờ đợi một lát, thấy nàng vẫn đứng yên như vậy không hề cử động. Cậu chần chừ một chút, nói nhỏ:

– Đệ sẽ gọi người đi báo cho Thiếu chủ ngay!

Cậu quay đầu, định bảo người dẫn lễ kia tìm cơ hội lên truyền lời. Lúc này, nàng động đậy một chút, quay mặt sang nói:

– Không cần đâu. Đừng làm phiền huynh ấy. Tỷ có thể đợi.

Lý Nghê Thường được đưa đến trước một lều nỉ thanh tĩnh. Người dẫn lễ nói đây chính là nơi ở của Lý Nhị lang quân, họ có thể ở đây đợi.

Trong lều thắp nến, đốt lò ấm áp, bên trong được ngăn cách bởi một tấm bình phong, tĩnh lặng không một bóng người. Người dẫn lễ sai người mang tới rượu sữa nóng hổi và một ít thức ăn, cúi người lui ra ngoài.

Vĩnh An cùng Lý Nghê Thường ngồi xuống bên lò sưởi. Hai người mỗi người đều mang tâm sự riêng, nhìn chằm chằm vào lửa lò, không ai nói câu nào.

Hồi lâu sau, Vĩnh An rõ ràng là không đợi được nữa, đứng dậy nói:

– Công chúa ngồi thêm chút nhé, đệ ra ngoài xem thử xem.

Cậu bước ra ngoài.

Lý Nghê Thường vẫn ngồi trước lửa, thi thoảng từ xa vọng lại tiếng trống kèn đứt quãng ẩn hiện, càng khiến nơi này thêm tịch mịch. Nàng lắng nghe những tiếng động vụn vặt tí tách trên đỉnh đầu. Tiếng động đó lúc thì thưa thớt, lúc thì dày đặc. Những cơn gió lớn cuốn theo những hạt tuyết vụn trên núi tuyết gần đó, đập vào đỉnh lều. Nghe lâu, nàng có cảm giác như đã từng gặp ở đâu đó. Nàng vắt óc suy nghĩ hồi lâu, trong đầu lóe lên một tia sáng, cuối cùng cũng nhớ ra.

Đó là khi nàng còn nhỏ đi theo người lớn chạy nạn, nằm trong chiếc lều lụp xụp dựng tạm, nghe thấy tiếng mưa đêm lạ lẫm. Nó báo hiệu con đường ngày mai sẽ vì bùn lầy mà càng thêm khó đi.

Ngồi quá lâu, lửa lò trong lều lại quá vượng, nàng cảm thấy hơi ngột ngạt. Đang định đứng dậy ra ngoài hít thở chút không khí thì bên ngoài vang lên một tràng bước chân hơi hỗn loạn, có người đang đi về phía này.

Tim Lý Nghê Thường bỗng nhiên đập thình thịch liên hồi, sắc mặt hơi tái đi. Nàng nhìn chằm chằm về phía cửa lều, nhất thời không thể nhấc chân.

Rất nhanh, hơi thở nàng giãn ra, bàn tay vô thức siết chặt cũng từ từ buông lỏng.

Theo từng bước chân, đồ trang sức bên hông vang lên những tiếng leng keng thanh thúy, bên ngoài vang lên tiếng nói chuyện. Dường như có một nhóm phụ nữ kéo tới. Một người dùng giọng điệu như đang trêu chọc, nói nhỏ câu gì đó, khiến những người còn lại phát ra một tràng cười mập mờ.

Cửa lều bị vén lên, dẫn đầu là một phụ nữ khoảng bốn năm mươi tuổi, bà ta ăn mặc chỉnh tề, giống như người quản sự có thân phận ở đây. Tiếp đó, vài tì nữ phía sau vây quanh một cô gái trẻ tuổi cũng cùng bước vào. Cô gái này trông khoảng hai mươi lăm hai mươi sáu tuổi, ăn mặc lộng lẫy, vòng cổ bằng vàng ròng đè lên chiếc váy viền da báo. Dung mạo cô ấy cũng cực kỳ diễm lệ, tóc đen tết bím, đầu cài chuỗi bạc nạm đá tùng lam, vòng ngọc trước trán ánh vàng lấp lánh, tôn lên đôi đồng tử màu hổ phách đậm càng thêm rạng rỡ.

Cô ấy chắc hẳn chính là đối tượng bị trêu chọc ban nãy, trên đôi gò má xinh đẹp được bôi dầu mỡ cừu đều đặn vẫn còn vương một vệt ửng hồng nhạt. Sau cùng lại có các tì nữ bưng chậu vàng, chăn lông, bình rượu cùng các thứ vật dụng nối đuôi nhau vào trong.

Trên mặt mọi người đều mang nụ cười, bỗng nhiên nhìn thấy trong lều có người thì khựng lại, ném tới ánh nhìn nghi hoặc.

Người dẫn lễ lúc này vội vàng chạy vào, chỉ vào Lý Nghê Thường, giải thích một hồi với người phụ nữ dẫn đầu. Bà ta lộ vẻ bừng tỉnh, mỉm cười hành lễ với Lý Nghê Thường, sau đó liếc nhìn người dẫn lễ một cái.

Người dẫn lễ mời Lý Nghê Thường sang một bên, chỉ vào cô gái trẻ tuổi kia, nói khẽ giải thích:

– Cô ấy là con gái của Vương ta, trượng phu đã chết trong trận chiến năm kia. Là Vương bảo cô ấy tới đây.

Lý Nghê Thường ngẩn người, dường như đã hiểu ra điều gì đó. Nàng vô thức nhìn thêm một cái.

Nàng nhớ tới một tập tục hôn nhân dị tộc từng nghe trước đây. Người nữ chủ mất đi trượng phu sẽ giữ người đàn ông vừa ý đi ngang qua lại để qua đêm, mục đích là cầu thai thêm đinh, làm lớn mạnh gia đình. Hành động này trong mắt người Trung Nguyên là kinh thế hãi tục, nhưng ở vùng biên địa lại là chuyện thường tình.

Trong mắt Vương nữ lấp lánh ánh sáng vui sướng, thấy Lý Nghê Thường nhìn sang, cô ta rất hào phóng tự nhiên, chẳng hề có chút e thẹn nào.

– Ở đây có chút không tiện, cô nương có thể theo ta đi qua một nơi khác đợi Lý Nhị lang quân về không? – Người dẫn lễ ái ngại hỏi.

Lý Nghê Thường hoàn hồn, lập tức mỉm cười gật đầu, theo người đó nhanh chóng đi ra ngoài. Cửa lều hạ xuống sau lưng nàng, che lấp đi một tràng tiếng cười đùa lại rộ lên bên trong.

Lý Nghê Thường lẳng lặng đi theo người dẫn lễ đến một chiếc lều trống gần đó.

Bữa đại tiệc trước vương trướng dường như đã gần đến hồi kết, tiếng ồn ào từ xa thưa thớt dần. Trên đường thỉnh thoảng thấy những người tham gia tiệc đã say túy lúy được người dìu đi.

– Lý Nhị lang quân về rồi!

Đi tới một ngã rẽ, người dẫn lễ bỗng dừng bước.

Lý Nghê Thường đã nhìn thấy hắn trước cả khi người dẫn lễ lên tiếng.

Vĩnh An cùng người đó đang từ phía đối diện đi tới, theo sau là mấy tên thị tùng do Xích Ly Vương phái tới. Tâm trạng hắn có vẻ rất tốt, Vĩnh An ở trước mặt hắn dường như cũng lập tức biến lại thành dáng vẻ ngày trước, bước đi như đang nhảy nhót. Không biết cậu nói gì với hắn, hắn phát ra một tràng cười lớn.

– Thật mà! Lang quân huynh đừng có không tin! – Tiếng tranh biện không phục của Vĩnh An truyền tới. – Bây giờ đệ mà ra ngoài á, sau lưng cũng có mấy chục người đi theo đấy!

Hắn lại cười lớn lần nữa, giơ tay vỗ mạnh vào vai Vĩnh An, chắc là biểu thị tin lời cậu nói.

Vĩnh An cười xong, nhìn hắn, há miệng, định nói rồi lại thôi.

– Sao không nói nữa? – Hắn mỉm cười hỏi một tiếng. – Vừa nãy thấy đệ nói được một nửa. Hay là có chuyện giấu ta?

– Lý Nhị lang quân! – Viên dẫn lễ lúc này gọi hắn.

Hắn nghe thấy, xoay đầu lại, khi ánh mắt đang mang nụ cười rơi lên người Lý Nghê Thường, trong phút chốc ngưng đọng hẳn.

Lý Nghê Thường đã từng cực kỳ sợ hãi cảnh tượng tương phùng này. Thậm chí ngay trước đó, có một khoảnh khắc nàng đã nảy sinh ý định bỏ chạy.

Nàng chạm phải đôi mắt đang dần lạnh đi của hắn.

Để đạt được mục đích, nàng dám làm chuyện trái với luân thường đạo lý cả thiên hạ, mượn danh điềm lành để lừa đời đánh tráo danh tiếng, nàng giết người, nàng giao dịch, chuyện có thể làm hay không thể làm nàng đều đã làm rồi. Lúc này chẳng qua chỉ là gặp mặt một người, nói vài câu, làm một việc đơn giản không thể đơn giản hơn mà thôi.

Nàng hít một hơi thật sâu. Luồng không khí lạnh lẽo tức thì xuyên qua mũi miệng, lấp đầy lồng ngực nàng. Nàng định thần lại, cất bước, đang định đi về phía hắn thì hắn đã thu lại ánh mắt, chân mày phủ đầy sương lạnh, ánh mắt trầm trầm quét sang Vĩnh An đang câm như hến bên cạnh. Nhìn hắn lúc này khác hẳn với người vừa cười nói ban nãy.

Vĩnh An không khỏi rụt người lại, ấp úng nói:

– Đệ… đệ gặp được lang quân, nhất thời quá đỗi vui mừng nên quên chưa nói với lang quân…

Cậu làm sao dám thừa nhận, sự thực là cậu không dám, bao nhiêu lần lời đến cửa miệng lại nuốt ngược trở vào. Chỉ sợ nhắc đến tên nàng sẽ xảy ra chuyện khiến mình sợ hãi. Quả nhiên đúng như cậu dự đoán.

Cậu lủi thủi cúi đầu, không dám biện bạch thêm.

Người thanh niên đột ngột xoay người, sải bước đi về phía lều ngủ của mình.

– Thiếu chủ ơi! – Vĩnh An lo lắng gọi theo bóng lưng đang rời đi, thấy hắn không dừng lại, cậu lúng túng quay đầu nhìn Lý Nghê Thường một cái.

– Bùi nhị lang quân, xin dừng bước ạ! – Nàng lên tiếng gọi hắn.

Hắn chẳng hề đoái hoài, vẫn sải bước đi tiếp.

Ngay khi Lý Nghê Thường định đuổi theo, thì thấy hắn bỗng nhiên tự dừng lại, đứng yên trên nền tuyết một lát rồi xoay người lại.

– Có chuyện gì? – Hắn hỏi, giọng điệu bình thản.

Lý Nghê Thường sợ lỡ mất cơ hội, sao dám trì hoãn, lập tức bước nhanh tới trước mặt hắn, sau một lễ cung kính, nàng ngẩng mặt mỉm cười:

– Muội đến đây tìm huynh thực sự là có một việc. Nếu tiện, có thể mượn chỗ nói chuyện không? Sẽ không làm phiền huynh quá lâu—

Lúc này, nàng chợt nhớ tới những người vừa bước vào lều hắn ban nãy, dừng lại, đổi lời:

– Hoặc ngày mai cũng chưa muộn. Việc của muội cũng không gấp.

– Ta e là không tiện. Cô nương về đi.

Hắn im lặng một lát, lạnh lùng buông một câu, sau đó lại xoay người rời đi.

Lý Nghê Thường lại hít một hơi sâu, đuổi theo nói với bóng lưng hắn:

– Lúc nào huynh tiện muội đều có thể đợi!

Hắn vẫn không đếm xỉa, chỉ tiếp tục sải bước về phía lều ngủ.

– Thiếu chủ!

Vĩnh An không nhịn được, cũng đuổi theo. Cuối cùng, khi hắn sắp đến nơi, cậu từ phía sau kéo chặt lấy ống tay áo của hắn, ngăn hắn lại.

– Công chúa tỷ ấy ngàn dặm xa xôi tìm tới đây, trời đông giá rét, trên đường không biết bao nhiêu vất vả, lang quân sao không nghe tỷ ấy nói một lời ạ!

Hắn lại đứng lặng một lát, từ từ quay mặt lại, ánh mắt lướt qua mặt nàng một lần nữa:

– Là ai bảo cô nương tới?

Lý Nghê Thường nhất thời không dám trả lời. Trong lòng nàng nảy sinh dự cảm, nếu nàng nói ra, thì lúc này, hẳn là điểm kết thúc của chuyến hành trình này rồi.

– Là người đó đúng không? – Thấy nàng không đáp, hắn lại tự hỏi.

Sau một lát im lặng, Lý Nghê Thường rốt cuộc vẫn khó khăn khẽ gật đầu một cái. Một tia sáng giận dữ như tia lửa bỗng chốc lướt qua đáy mắt người thanh niên, khuôn mặt hắn hoàn toàn đông cứng lại.

– Về đi. Thứ lỗi không thể tiếp.

Hắn gạt bàn tay Vĩnh An vẫn đang kéo mình ra, lại bước tiếp.

– Bùi lang quân! – Nàng định thử nói thêm lần nữa, nhưng thấy phía sau cửa lều ngủ không xa bỗng có ánh sáng lung linh. Chắc là những động tĩnh ở đây đã làm kinh động đến người bên trong lều. Tiếp đó, người phụ nữ kia bước ra, đi vài bước rồi dừng lại, chần chừ nhìn về phía này.

Hắn quay đầu, liếc nhìn phía sau một cái, rồi hơi nghiêng mặt nhìn Lý Nghê Thường đang im lặng, bên môi từ từ hiện lên một nụ cười như có như không:

– Cô nương vẫn chưa đi? Hay là muốn ta cũng mời cô nương vào trong, cùng nhau hành lạc?

Lời lẽ th* t*c chẳng hề che đậy của hắn, Vĩnh An kinh ngạc, bàng hoàng thậm chí kinh hãi mở to mắt, ngây người nhìn vị chủ nhân cũ của mình, không dám tin hắn lại nói với công chúa những lời như vậy.

Lý Nghê Thường hạ mắt một lát, rồi ngước lên, đón lấy hai ánh mắt giễu cợt đang rơi trên mặt mình.

– Chuyến đi này đúng là đường đột, thật sự làm phiền huynh quá nhiều. Lúc này không tiện, muội không ép uổng, ngày mai, ngày kia, bất cứ lúc nào, chỉ cầu Bùi lang quân bớt chút thời gian trò chuyện, muội vô cùng cảm kích ạ.

Nàng đáp xong, lại hướng về phía hắn hành một đại lễ thật sâu, biểu cảm trang trọng.

Nụ cười giễu cợt trên mặt hắn biến mất. Lý Nghê Thường thấy ánh mắt hắn nhìn mình chuyển sang sự căm ghét sâu sắc. Như thể ác quỷ quấn thân, đuổi cũng không đi.

Một nàng như vậy, sao lại không khiến người ta thêm phần căm ghét?

Hắn không nói gì thêm nữa, xoay người tự đi về phía lều ngủ.

Người phụ nữ kia mở cửa lều cho hắn, hắn khom lưng đi vào, bóng lưng thoáng hiện rồi biến mất trong tầm mắt của Lý Nghê Thường.

Bùi Thế Du vừa vào trong, mặt sầm xuống, hất ủng ra, cởi áo ngoài, cuốn lại rồi quăng bừa sang một bên, ngay sau đó dựa vào một chiếc bàn thấp cạnh lò sưởi. Một tay hắn nắm chặt thành quyền, chống khuỷu tay lên huyệt thái dương một bên, đỡ lấy cái đầu đang nghiêng dựa, khẽ nhắm mắt, giả vờ ngủ chợp mắt một lát.

Vị A cô hầu hạ đã dẫn người dọn dẹp xong xuôi mọi thứ từ lâu. Bà đứng đợi bên cạnh một lát, thấy hắn đầy vẻ mệt mỏi, liền ra hiệu cho tì nữ đặt bình bạc đựng rượu huyết hươu lên bàn trước mặt hắn. Bản thân bà xoay cổ nhìn về hướng sau tấm bình phong, dẫn người lặng lẽ lui ra ngoài.

Sau tấm bình phong, Vương nữ đã tẩy trang xong, nhắm mắt yên tĩnh nằm trên tấm đệm ngủ, chiếc chăn ấm mang tới bao phủ lấy cơ thể khỏe mạnh và đầy đặn của cô ta. Hồi lâu không thấy người đàn ông tới, cô ta mở mắt ngồi dậy, nhặt một chiếc áo bào nữ mặc lại vào người.

Sau một tràng tiếng sột soạt nhỏ, cô ta từ sau bình phong bước ra, đi tới bên cạnh người đàn ông trẻ tuổi, nhấc bình bạc lên, rót đầy chén rượu, hai tay nâng chén dâng tới trước mặt hắn.

Bùi Thế Du từ từ mở mắt, chằm chằm nhìn chén rượu đang khẽ sóng sánh trong chén trước mặt. Một cảm giác chán ghét phiền muộn đã lâu không xuất hiện đang cuộn trào không dứt trong lòng, làm hắn gần như không thể kìm nén, không phải vì người phụ nữ trước mắt này.

Hắn đã hưởng thụ sự chiêu đãi ân cần của gia chủ, nay an ủi người góa phụ cô đơn sâu sắc, tự nhiên là lẽ đương nhiên.

Hắn từ từ ngước mắt, chạm vào ánh mắt của Vương nữ. Cô ta đầy khó hiểu nhìn lại, trong thần sắc lộ ra sự khẩn cầu và tủi thân không thành lời.

– Ở nơi ta sinh ra, đàn ông chỉ có thể để người phụ nữ mà anh ta cưới sinh ra hậu duệ cho mình.

Hắn dịu dàng giải thích với cô ta.

Đêm đen dày đặc bao trùm bốn phía mênh mông cuối cùng cũng qua đi.

 Lý Nghê Thường đã trải qua một đêm dài đằng đẵng trong chiếc lều ngủ do người dẫn lễ sắp xếp. Trời chưa sáng, trong ánh bình minh mờ ảo, sau khi thơ thẩn hồi lâu, nàng bước ra khỏi lều, thấy Vĩnh An đã đứng ở bên ngoài.

Cậu bị lạnh đến mức mặt mũi đỏ bừng, lại chắc là sợ làm nàng giật mình nên ngay cả giậm chân giữ ấm cũng không dám, chỉ không ngừng cúi đầu xoa tay, hà hơi nóng vào lòng bàn tay. Thấy nàng xuất hiện, cậu vội vàng đi tới, cười gượng nói nhỏ:

– Công chúa tỉnh rồi ạ? Thiếu chủ nhà đệ đã đi rồi!

Lý Nghê Thường sững sờ, nhìn về phía chiếc lều trắng mờ ảo đang bao phủ trong sương tuyết đằng kia.

– Đệ cũng mới biết sáng nay thôi. Họ nói, huynh ấy đi một mình từ đêm qua rồi.

Giọng nói của Vĩnh An vang lên bên tai Lý Nghê Thường, kéo tâm trí nàng trở lại.

Bình Luận (0)
Comment