Chu Cửu lệnh cho thuộc hạ chuyển hướng, tiến về phía Thiên Sinh Thành.
Đi suốt nửa đêm, đến lúc tảng sáng, xe ngựa cuối cùng cũng dừng lại nơi cuối con đường mòn trong núi. Thiên Vương bước xuống xe, chân vừa chạm đất, có lẽ do ngồi quá lâu nên hơi lảo đảo.
Chu Cửu giật mình, vội vàng tiến lại đỡ lấy.
Ông khẽ nhíu mày, đứng lặng một lát rồi khôi phục như thường, gạt tay Chu Cửu ra, sải bước đi về phía cổng doanh trại.
Quả đúng như lời Chu Cửu nói, Thiên Sinh Thành trước mắt đã hoàn toàn hóa thành đống hoang tàn.
Làn sương lạnh mênh mang trước lúc bình minh chậm rãi tràn qua cánh cổng đổ nát. Khắp nơi là gỗ cháy, những bức tường và đài cao đen kịt. Phía xa, dấu vết lửa sạm như những móng vuốt dữ tợn bò khắp sống núi trọc lóc vì hỏa hoạn.
Dẫu Chu Cửu đã có chuẩn bị tâm lý, nhưng khi tận mắt chứng kiến vẫn không khỏi bàng hoàng.
Thiên Vương đứng lặng hồi lâu, rồi bắt đầu bước đi xuyên qua những bức tường đổ nát.
Đế ủng của ông giẫm lên một mảnh giáp nằm dưới đất chưa cháy hết, những lớp vảy sắt va vào than củi phát ra tiếng lạo xạo, làm lũ quạ đang đậu trên bờ tường gần đó giật mình bay tán loạn.
Dưới tiếng quạ kêu thảm thiết, ông tiếp tục tiến sâu vào đống đổ nát, đi tới mỏm đá phía sau nơi ở cũ rồi dừng lại, chậm rãi quan sát xung quanh.
Chu Cửu bám sát theo sau, thấy ông ta ngước lên nhìn vách đá phía trên.
Vách đá cũng một màu đen cháy. Cạnh một tảng đá khổng lồ treo lơ lửng một cụm cành khô lá cháy. Gió thổi qua, chúng khẽ rung rinh phát ra tiếng sột soạt nhỏ vụn.
Thiên Vương nghe tiếng động đó như nhập định, hồi lâu không nhúc nhích.
– Vị Thiên sư đó vẫn chưa có tin tức gì à? – Một lát sau, ông hỏi.
Chu Cửu mới đầu còn không dám thở mạnh, nghe được hỏi vội tiến lên đáp:
– Bẩm, mấy ngày trước thuộc hạ nhận được tin tức, năm ngoái ở gần cố đô Trường An, có người tình cờ gặp một thầy thuốc lang thang đi chữa bệnh cứu người, dáng vẻ có vài phần giống người Thiên Vương cần tìm. Thế nhưng người đó hành tung bất định, không biết đã đi đâu rồi. Thuộc hạ đã ra lệnh cho quan viên địa phương cùng điều tra nghe ngóng, hiện vẫn đang chờ hồi đáp. Bởi vì thân phận chưa thể khẳng định, thế nên ti chức không dám bẩm báo lung tung ạ.
Thiên Vương biểu cảm khẽ dao động, ánh mắt sáng quắc:
– Có tin tức xác thực thì lập tức báo cho cô biết.
Chu Cửu đáp vâng.
– Trên thế gian này liệu có thực sự có kẻ thấu triệt thiên cơ, thông suốt quỷ thần không?
Thiên Vương nhìn mấy ngôi sao cô độc trên vòm trời, lẩm bẩm hỏi.
Nơi này chỉ có mình mình, chắc hẳn là nói chuyện với mình rồi.
– Chuyện này…ti chức không biết ạ. Ti chức kiến thức nông cạn, không dám suy đoán lung tung ạ.
Chu Cửu chần chừ rồi thành thật trả lời. Anh ta phát hiện Thiên vương giống như mất hết hứng thú, rơi vào sự im lặng hồi lâu thì không khỏi hối hận, đang nghĩ xem mình nên nói thế nào để cứu chữa, Thiên vương lại quay sang dặn dò:
– Ngày mai ngươi tiếp tục phái thêm người đi tìm. Nếu tìm được, tuyệt đối không được vô lễ, phải dùng lễ mà đối đãi.
Anh ta vội vã đáp lời. Thiên vương lại dạo bước tiếp, đi tới trước mỏm đá quen thuộc ngày trước. Chu Cửu biết nơi này có sự gắn kết đặc biệt với Thiên Vương, bèn nói:
– Nơi này bị san phẳng thế này thật đáng tiếc thật. Ban ngày có người đề nghị xây dựng lại trên nền cũ, không biết ý Thiên Vương thế nào ạ?
Thiên Vương không đáp. Ông ta đứng đón cơn gió núi vẫn còn vương mùi khét, hốt một nắm tro tàn trên đất, rồi mở tay, nhìn tro bụi len qua kẽ ngón tay theo gió bay đi.
– Thành phục vu hoàng, kỳ mệnh loạn dã” (Thành đổ xuống hào, vận mệnh rối ren). – Ông ta đột nhiên đọc khẽ một câu với vẻ đầy cảm thán.
Chu Cửu cái hiểu cái không, chẳng dám tiếp lời, chỉ chăm chú lắng nghe. Một lát sau, nghe Thiên Vương lại nói tiếp:
– Thành này vốn không phải của cô, là cô đoạt được từ tay Tôn Vinh. Tôn Vinh lại đoạt từ nhà họ Lý. Còn trước nhà họ Lý, lại là của ai?
– Năm xưa chiếm được, như vớt trăng dưới nước. Sáng nay bị hủy đi, như mây khói tan tan…
Ông phất tay áo, rũ sạch tro tàn còn lại trong lòng bàn tay, sau đó quay sang nhìn Chu Cửu đứng phía sau:
– Không cần đâu, cứ thuận theo tự nhiên Thiên Đạo luân hồi đi. Sau này nếu còn cơ duyên có thể quay lại đây, nghe tiếng thông reo trên đỉnh Đế Thính, cô sẽ không còn hối tiếc gì nữa.
Bình minh dần sáng, soi rõ khuôn mặt đầy của Thiên Vương, thần thái sáng láng.
Chu Cửu hiếm khi thấy tâm trạng ông tốt lên, cuối cùng cũng trút bỏ được nỗi lo cuối cùng.
– Ti chức sẽ đi làm ngay theo ý của Thiên vương ạ. – Anh ta cung kính đáp.
Anh ta đi cùng Thiên vương đi ra khỏi đống phế tích, khi sắp trở lại gần doanh môn, bỗng nhiên nghe thấy có tiếng sột soạt sau lưng.
Chu Cửu cảnh giác nắm chặt chuôi đao, đột ngột quay người lại, sau đó thở phào một hơi nhẹ nhõm, bước qua đó. Từ sau một bức tường đổ có một đứa trẻ ăn mày nấp sau đó.
Đứa trẻ này khoảng mười hai mười ba tuổi, trời lạnh thế này mà chỉ quấn dây thừng quanh eo, chân đi giày cỏ rách, dáng người cục mịch, thấp tè, nhưng mà sức mạnh lại lớn lạ thường.
Chu Cửu còn chưa kịp làm gì đã bị nó đẩy ngã xuống đất, sau đó nó bỏ chạy, không ngờ lại đâm sầm vào Thiên Vương.
Chu Cửu giật mình hoảng sợ, từ dưới đất nhảy dựng lên đuổi theo nó, định bắt lấy nó, đứa trẻ ăn mày này liền lăn lộn trốn sau lưng Thiên Vương.
Lúc này, nó phát hiện mấy món đồ vừa nhặt được ở đống phế tích rơi ra, liền vội vàng bò ra, vừa luống cuống nhặt đồ của mình về, vừa lẩm bẩm:
– Đều là bảo bối của tôi! Không được cướp của tôi!
Dưới sự hỗ trợ của dầu hoả, lửa lớn đã đốt cháy toàn bộ mọi thứ. Bảo bối trong miệng đứa trẻ ăn mày chẳng qua chỉ là mấy món đồng nát sắt vụn đen kịt được nó bới nhặt được từ đống tro tàn.
Chu Cửu lúc này đã nhận ra, đứa trẻ ăn mày này tuy lớn xác nhưng đầu óc có chút ngây ngô, điên dại.
Anh ta thoáng yên lòng, biết nó chắc là vào đây chủ yếu là để nhặt nhạnh những thứ linh tinh. Anh ta sợ nó mạo phạm Thiên Vương, làm Thiên vương không vui, liền bước lên đá bay chiếc đèn đồng trên tay nó đi, rồi túm lấy gáy nó ấn nó xuống đất.
Đứa trẻ ăn mày nhìn thấy đèn đồng của mình bị đá đi.
Chu Cửu làm sao để nó thoát ra được, đang tính gọi thủ hạ tới đuổi nó đi, không ngờ đứa trẻ ăn mày giống như bị khơi ra lửa giận, đột nhiên nâng cổ lên, lấy đầu làm búa húc mạnh, dùng hết sức bình sinh húc đầu vào bụng Chu Cửu.
Chu Cửu không ngờ đứa trẻ ăn mày này lại ngoan cường như thế, bản thân thì lại khinh địch không đề phòng, khiến mình lại ngã xuống đất thêm lần nữa.
Đứa trẻ ăn mày thoát ra được, vội vàng đuổi theo chiếc đèn đồng.
Hai lần bị ăn quả đắng ở ngay trước mặt Thiên Vương, mà còn lại là một thiếu niên choai choai ngu dại, khiến Chu Cửu vô cùng mất mặt, lửa giận bắt đầu dâng lên.
Anh ta từ dưới đất vùng dậy, lại tiếp tục đuổi theo đứa trẻ ăn mày lần nữa. Vệ binh cũng nghe động tĩnh đuổi tới, hỗ trợ anh ta cùng đè chặt đứa trẻ xuống đất.
Vệ binh ra tay không hề nhẹ, khoá chặt hai cánh tay của đứa trẻ ăn mày ra sau lưng, lại ép mặt nó xuống bùn than, khiến cho nó không thể nhúc nhích nổi.
Đứa trẻ ăn mày vặn vẹo người, khuôn mặt đỏ bừng, nhưng lại rất quật cường, dù rất đau nhưng nhất định không xin tha cho, chỉ hung dữ căm hận nhìn Chu Cửu, đôi mắt như phun lửa, miệng thì chửi bới không ngừng.
Chu Cửu thầm thấy xấu hỏ, không để tâm tới đứa trẻ ăn mày nữa, bình tĩnh lại xong, vội vàng quay sang Thiên vương, đang muốn cùng ông rời đi.
Không ngờ Thiên Vương đột nhiên đi tới, nhặt chiếc đèn đồng nằm lăn lóc trong đống phế tích ở dưới đất lên, thổi bụi bẩn đi, rồi đi đến trước mặt đứa trẻ, nhìn vào đôi mắt đầy căm hận của nó. Một lát sau, ông ra hiệu cho thuộc hạ buông tay ra.
Ông từ từ ngồi xuống trước mặt đứa trẻ ăn mày, đưa chiếc đèn cho nó.
– Đừng sợ. Cháu tên gì? Cha mẹ cháu đâu? Nhà cháu ở đâu? Cô sẽ sai người đưa cháu về. – Ông ôn tồn hỏi.
Chu Cửu chưa từng thấy Thiên Vương hiền từ như thế bao giờ cả, ngẩn cả người ra.
Đứa trẻ ăn mày nhăn nhó mặt mày bỏ dậy, ngồi bệt xuống đất, xoa xoa cánh tay đau, lại căm hận lườm Chu Cửu, rồi mới mếu máo nghẹn ngào đáp:
– Cháu tên Đại Ngốc. Cha mẹ cháu chết hết rồi!
Nó nói xong, lại tròn xoe mắt tò mò nhìn Thiên Vương, rồi cười hì hì:
– Nhìn bác là biết người tốt! Ngoài cha mẹ ra, chưa ai tốt với cháu như vậy. Bác cũng đến đây tìm bảo bối à? Cái này tốt nhất, cháu cho bác này!
Nó hào phóng đưa lại chiếc đèn đồng cho Thiên Vương.
– Bẩm Thiên vương, kệ nó đi, chúng ta quay về sớm đi ạ.
Đứa trẻ ăn mày đầu óc ngây dại, tuy rằng không có nguy hiểm gì, nhưng Chu Cửu lo lắng đề phòng, sợ nhỡ đâu nó làm ra chuyện gì đó sẽ khiến cho Thiên vương giận giữ, liền lên tiếng khuyên.
Thiên Vương như không nghe thấy, thiếu niên ăn xin lại như nghe được điều gì đó rất đáng sợ, sắc mặt tái đi, ngơ ngác nhìn chằm chằm Thiên vương một lát. Đột nhiên, nó như nhớ ra gì đó, nhìn vào tay Thiên Vương, rồi thả lỏng hẳn xuống.
– Cháu biết rồi! – Cậu nhóc vỗ tay reo lên, – Bác không phải là lão Thiên Vương kia! Bác là Thiên Vương tốt! Thiên Vương kia không phải người tốt! Ông ta là người xấu nhất thiên hạ!
Chu Cửu định quát mắng lên, nhưng lại kinh ngạc thấy Thiên Vương xưa nay nghiêm khắc thế nhưng lại rất khoan dung độ lượng với đứa trẻ ăn mày này.
Ông không những không giận mà còn mỉm cười, gật đầu:
– Ồ, thế cái ông Thiên Vương kia làm sao mà xấu? Cháu nói cho cô nghe xem nào.
Đứa trẻ ăn mày thấy người này hiền hoà ôn tồn, lại rất dễ gần, thế là nó nào có lòng phòng bị nữa. Nó nói nó vốn là con nhà thợ rèn ở Đồng Quan, lúc nhỏ bởi vì bị sốt nên ảnh hưởng đến đầu óc, bị người ta gọi là thằng ngốc, gọi nhiều rồi, đến bản thân nó cũng không biết mình tên là gì. Nhưng nó trời sinh có sức lực lớn, đi theo phụ thân rèn chuỳ kéo chuỳ. Thời điểm Thiên vương đánh tới, phụ thân nó mang theo cả nhà trốn vào trong núi, thế nhưng vẫn bị người của Tôn Vinh bắt đi sung quân giữ quan ải.
Ngày đầu tiên Thiên vương tấn công Đồng Quan, phụ thân nó đã bị loạn tiễn bắn chết, rơi xuống đầu thành, thậm chí là thi thể cũng không tìm được, nghe nói là đã bị ném vào Hoàng Hà trôi đi rồi.
Sau khi Thiên vương đánh hạ được Đồng Quan, nó theo mẫu thân đi theo đoàn người chạy nạn chạy đi Hà Đông, nhưng chạy được nửa đường thì bị người của Thiên Vương bắt được, bị cưỡng ép đưa về Trường An để lấp đầy dân số. Còn chưa đến nơi thì mẫu thân nó chết bệnh dọc đường, nó trốn thoát trở về đây, từ đó lang thang xin ăn khắp nơi.
Cũng may mà đầu óc nó tuy không tốt, nhưng người lớn bình thường đánh nhau với nó cũng chưa chắc thắng nổi. Cứ như thế, lúc thì nó trộm gà bắt chó, lúc thì làm cửu vạn đổi miếng cơm, không muốn ở bên ngoài nữa thì về lại trong núi này nơi nó từng trốn. Đói thì bắt sâu bắt cá, mệt thì tìm đại chỗ nào đó mà ngủ, bữa no bữa đói lăn lộn đến tận bây giờ.
Nó thường xuyên ra vào núi này, tự nhiên biết nơi này là cấm địa, chưa bao giờ dám lại gần. Hôm qua đi qua gần đây, thấy lửa cháy từ xa, đợi đến ban ngày lửa tắt người đi hết, nó mới lén lẻn vào tìm bảo vật để đi đổi đồ ăn.
– Nếu không có ông ta, cha mẹ cháu đã không chết. Bác nói xem, ông ta có phải người xấu không?
Thiên Vương gật đầu:
– Đúng, ông ta là một kẻ cực kỳ xấu xa! Thiên hạ không ai tội ác tày trời hơn ông ta cả!
Đứa trẻ phấn khích:
– Đúng thế! Mọi người nói ông ta sắp làm Hoàng đế, nhưng cháu còn lâu mới sợ ông ta. Nếu về sau cháu gặp được ông ta, cháu nhất định sẽ g**t ch*t ông ta! Cháu nói bác nghe, nghe nói trước kia ông ta còn ăn thịt người, là một đại ma đầu đó!
– Thiên Vương, đừng nghe đứa ngốc này nói năng xằng bậy nữa…- Chu Cửu không nhịn được lên tiếng, lời chưa dứt đã bị Thiên Vương xua tay ngăn lại.
– Làm sao cháu biết chuyện của ông ta ngày xưa? – Thiên Vương dường như thấy khá hứng thú, mỉm cười hỏi thêm một câu.
– Là cháu nghe những người xung quanh nói lúc cháu làm việc ở bến tàu á.
– Người xung quanh cháu còn nói gì về Thiên Vương nữa?
– Họ nói—
Đứa trẻ ăn mày đang định mở miệng, thấy Chu Cửu dùng ánh mắt cảnh cáo lườm mình, liền ghé sát vào bên cạnh Thiên Vương, hạ thấp giọng nói chuyện.
Chu Cửu trong lòng cực kỳ bất an, anh ta căng thẳng lắng nghe, loáng thoáng nghe được kia ăn mày nói:
– … Họ nói, Thiên Vương có một đứa con trai, từ nhỏ đã không lớn lên bên cạnh. Thiên Vương không cần đứa con đó, điều binh tới muốn giết nó, thế là con trai ông ta liền chặt đứt ngón tay của ông ta! Giờ Thiên Vương thiếu mất một ngón tay rồi! Họ còn nói, tương lai sớm hay muộn, con trai ông ta sẽ dẫn quân về giết ông ta… À, đúng rồi!
Đứa trẻ bỗng nhớ ra, phóng to giọng lên:
– Cháu còn biết hát nữa! Cháu hát cho bác nghe nhé.
– Cột vàng ròng, cột bạc trắng, trên cột quấn rồng đứt ngón.
Canh ba qua canh năm, khe ghế rồng rỉ ánh nến. Rồng già thắp tim nến, tim nến là tim gan mẹ—
– Câm miệng!
Chu Cửu không tài nào nhẫn nhịn được nữa, gầm lên một tiếng. Không ngờ, trong tiếng hát của đứa trẻ, Thiên Vương lại bật cười lớn.
Đứa trẻ bị Chu Cửu dọa cho chết khiếp, im bặt ngay lập tức.
Thiên Vương liếc xéo Chu Cửu một cái. Chu Cửu rụt cổ lại.
Ông ta đặt chiếc đèn đồng lại vào tay đứa trẻ, sau đó đứng dậy, rảo bước rời đi.
Chuyện cũ ba năm trước, từ trên xuống dưới đến nay vẫn luôn giữ kín như bưng, chưa bao giờ có ai dám nhắc tới nửa chữ trước mặt Thiên Vương.
Ai ngờ hôm nay lại xảy ra sự cố ngoài ý muốn thế này.
Chu Cửu đi theo, trong lúc thấp thỏm quan sát, nhận thấy Thiên Vương nhìn về phía trước, thần tình bình thường, khóe môi thậm chí vẫn còn vương nụ cười nhạt chưa tan, rõ ràng tâm trạng không hề bị ảnh hưởng.
Anh ta yên tâm, theo chân bước ra, vừa vặn thấy trên con đường mòn đối diện có một thuộc hạ phi ngựa tới, chắc là để báo cáo tin tức gì đó. Anh ta cũng không biết lại có chuyện gì xảy ra, vội vàng rảo bước đón lên.
Đang lúc nói chuyện, đột nhiên phía sau truyền đến tiếng la hoảng hốt của đứa trẻ.
Anh ta quay đầu lại, thấy Thiên Vương dừng lại bên một bức tường đổ cạnh cổng doanh trại, trông như đang nghỉ chân, thế nhưng dáng vẻ ông cứng đờ, nửa người tựa hẳn vào đó, sau đó cả người từ từ trượt xuống.
Đứa trẻ lao tới, ôm chặt lấy ông, dùng vai mình đỡ lấy.
Chu Cửu tái mặt hoảng sợ, xoay người lao như bay đến gần, cùng với đứa trẻ ăn mày đỡ ông ngồi xuống bậc thềm đổ nát cạnh đó.
Thiên Vương gục đầu xuống, nhắm mắt không động đậy. Chu Cửu thấy mặt ông vàng vọt như sáp, trên trán có mồ hôi lạnh rịn ra, liền quay mặt gọi to gọi người, mình thì định cõng ông rời đi ngay.
Đúng lúc Thiên Vương thở hắt ra một hơi dài, người chắc là đã tỉnh táo lại, sắc mặt cũng hồi phục đôi chút.
Ông ta mở mắt ngẩng đầu, thấp giọng nói:
– Không sao, vừa rồi cô chỉ là hơi chóng mặt thôi. Ngồi nghỉ một lúc là ổn.
– Bác làm sao thế? Bác sẽ không chết chứ? – Đứa trẻ ăn mày quỳ trước chân ông, mở to đôi mắt tràn đầy lo lắng, liên tục hỏi han.
Thiên Vương ngẩn người, một lát sau giơ tay xoa đầu đứa trẻ để trấn an.
Chu Cửu không dám lơ là thêm nữa, xe ngựa vừa tới liền cùng thuộc hạ đưa Thiên Vương về lại trên xe.
Đợi ông ngồi định vị xong, trước khi lên đường, anh ta mới bẩm báo tin tức vừa nhận được.
Người bên dưới phát hiện một nhóm nhân mã, nghi là người bên phía Lý Trường Thọ cải trang lên đường, đuổi theo Công chúa tới tận đây.
– Những người đó hiện tạm thời vẫn dừng chân ở bờ Bắc. Ti chức lo họ làm hỏng việc, có cần phái người sang đó vây bắt không ạ?
Thiên Vương nhắm mắt nghe xong, dường như đã dự liệu được từ trước, mí mắt không thèm động đậy lấy một phân, chỉ lạnh nhạt hừ một tiếng:
– Nhóc con kia biết nặng nhẹ. Không cần phải xen vào nữa.
Chu Cửu vâng lệnh, nhẹ nhàng đóng cửa xe lại. Đang định khởi hành thì một giọng nói từ trong xe truyền ra:
– Bên cạnh cô còn thiếu một đứa bưng trà, mang đứa trẻ đó theo đi!
Chu Cửu quay đầu nhìn lại. Đứa trẻ ăn mày đứng tại chỗ, đang ngẩn ngơ nhìn về phía này.
– Vâng ạ. – Anh ta cung kính đáp.
Năm canh giờ sáng, Lý Nghê Thường bí mật lên đường.
Cả đêm qua, tâm trạng nàng bình tĩnh đến lạ thường.
Có lẽ bởi vì biết rằng đã không còn đường để lựa chọn, nên cũng chẳng cần phải do dự hay suy tính gì nữa.
Nàng thậm chí đã ngủ một giấc khá ngon, mãi đến khi tỉnh dậy mới biết Thiên Vương đã rời đi từ đêm qua
Sắt Sắt được nàng để lại.
Nàng biết rõ cô mẫu và Lý Trường Thọ sẽ không khoanh tay đứng nhìn sau câu nói nàng để lại trước khi đi. Nàng không biết người của Võ Tiết khi nào mới tới, nhưng chắc cũng sắp rồi. Đợi khi họ tìm thấy nơi này, nàng cần Sắt Sắt đưa ra một lý do cho sự biến mất của mình, để chấm dứt mọi cuộc cứu viện hay hành động nào khác, bắt mọi người phải trở về.
Thiên Vương che giấu mục đích triệu nàng tới.
Tương tự, vì một nguyên nhân không thể diễn tả bằng lời, nàng cũng không muốn bất kỳ ai không liên quan biết được đích đến của nàng trong chuyến đi này.
Đợi sau khi hoàn thành giao ước bí mật đặc thù này, nàng sẽ tự mình quay trở về nơi thuộc về mình.
Mạnh Hạ Lợi dẫn theo một đội nhân mã đưa nàng đi về phía Tây Bắc, xuất phát từ Đồng Quan, đi lên phía Bắc qua Lũng Châu, cả đoàn đến Tần Châu.
Từ đây trở đi, họ rời khỏi địa giới của Thiên Vương, tiến vào địa giới do nhà họ Bùi kiểm soát.
Thế nhưng, càng đi sâu vào, Lý Nghê Thường càng có cảm giác rằng, hành tung của đoàn người nàng chắc chắn Bùi gia đã biết rõ.
Kể từ ngày đầu tiên bước vào ranh giới Tần Châu, các trạm gác dọc đường đều giống như đồ trang trí, thông hành không chút cản trở.
Cảm giác này của nàng đã được xác nhận khi đoàn người đến cửa ải Kim Thành.
Sau khi vào Kim Thành Quan, nàng đã hoàn toàn tiến vào Hà Tây.
Đêm nay, cả đoàn nghỉ lại tại một thị trấn tập trung sinh ra từ việc giao thương bên ngoài cửa ải, chuẩn bị ngày mai vào quan.
Sau khi trời sáng, nàng sẽ thực sự bước vào vùng đất mà nàng nghĩ tới không hề thấy nửa phần xa lạ, nhưng thực tế chưa từng đặt chân tới. Đêm nay, tỉnh dậy trên chiếc giường hoàn toàn xa lạ, nàng bị bao vây bởi một cảm giác hư ảo như thực như mơ, suy nghĩ thăng trầm, không tài nào ngủ tiếp được.
Hôm sau nàng dậy sớm, ra ngoài chuẩn bị lên đường, nhìn thấy trong đội ngũ đang chờ đợi mình xuất hiện thêm một người cao to vạm vỡ.
Người đó dáng vóc vốn đã cao lớn, cả người lại quấn trong một chiếc áo choàng da cừu dày cộm, trên đầu cũng đội một chiếc mũ da lớn, trông càng thêm hùng dũng. Cậu đứng bên cạnh Mạnh Hạ Lợi, đang nhìn ngó về phía này.
Vùng Hà Tây địa giới rộng lớn, bên ngoài những nơi dân cư tập trung là những dãy núi liên miên và cánh đồng hoang vô tận, vốn dĩ đã khó phân biệt phương hướng, nếu gặp phải thời tiết bão tuyết khắc nghiệt mà không có người dẫn đường thì cực kỳ dễ lạc đường.
Từ nơi này đến quận trị nơi họ muốn tới, trên đường ít nhất còn phải đi bảy tám ngày nữa. Mạnh Hạ Lợi hôm qua đã nói qua với nàng một câu, ngày mai sẽ có thêm một người dẫn đường, nên lúc đầu nàng cũng không để ý nhiều, chỉ nghĩ đó là người dẫn đường mới đến.
Nàng quấn chặt chiếc áo choàng giữ ấm, đang định bước lên xe ngựa thì người đó nhìn thấy nàng, bỗng trở nên phấn khích, đột ngột lao về phía nàng.
Khi sắp đến gần, không biết vì sao lại khựng bước chân lại, chuyển sang hành lễ vô cùng cung kính, nói bằng giọng điệu có vài phần gò bó:
– Bái kiến Công chúa.
Lý Nghê Thường nhìn vào đôi mắt lộ ra dưới chiếc mũ da của đối phương, thoáng thấy quen thuộc như đã từng thấy ở đâu đó, nhưng nhất thời không nhớ ra.
– Là đệ đây!
– Đệ là Vĩnh An đây!
Người đó thấy nàng không động đậy, cuối cùng không nhịn được, hất phắt chiếc mũ da ra, để lộ toàn bộ khuôn mặt dưới mũ và nói.
Lý Nghê Thường nhìn thiếu niên to cao với đôi lông mày đậm, khuôn mặt lớn trông chẳng khác gì người lớn trước mặt, không khỏi ngẩn ngơ.
Vĩnh An, cháu trai của lão quản sự Bùi Tăng nhà họ Bùi?
Vĩnh An trong ký ức của nàng vẫn còn dừng lại ở dáng vẻ một cậu bé mười ba mười bốn tuổi hay giật mình hốt hoảng…
– Công chúa thực sự quên đệ rồi ạ?
Vĩnh An thấy nàng chỉ nhìn mình mà không nói lời nào, chần chừ gãi đầu, lộ vẻ lúng túng.
Sau một hồi ngẩn ngơ ngắn ngủi, Lý Nghê Thường sực tỉnh.
Đã ba bốn năm trôi qua rồi. Nàng không cảm thấy thời gian trôi nhanh, nhưng cậu nhóc năm xưa đã thoát xác khỏi vẻ non nớt, trở nên cao hơn nàng hẳn một cái đầu.
– Là đệ à! – Một cảm giác vui mừng như gặp lại cố nhân lướt qua tim, nàng nở nụ cười, giải thích: – Đệ thay đổi lớn quá, tỷ không nhận ra.
Vĩnh An cuối cùng cũng thở phào, cười hì hì:
– Đệ mười tám tuổi rồi mà. Công chúa thì chẳng thay đổi chút nào, đệ vừa nhìn cái là nhận ra ngay. Đệ đến từ sớm rồi, ở đây đợi người cũng được mấy ngày rồi—
Cái lưỡi của cậu bỗng như bị răng cắn lấy, cậu lén liếc nhìn nàng một cái, đổi giọng:
– Đệ vừa hay phải đi Hà Tây một chuyến, mấy ngày nay có việc nên bị kẹt lại đây. Hôm qua nghe nói có người muốn tìm người dẫn đường, Công chúa cũng biết đấy, đệ từ nhỏ lớn lên ở đây, thuộc đường nhất, lại vốn hay nhiệt tình nên qua xem thử, không ngờ lại là Công chúa. Thật là tốt quá rồi!
Nhiều năm không gặp, ở giữa xảy ra bao nhiêu biến cố, gặp mặt rồi cậu không hề hỏi nửa câu về lý do nàng đột ngột xuất hiện ở đây, lại liên tưởng đến sự thuận tiện suốt dọc đường sau khi vào Tần Châu, Lý Nghê Thường dù có ngốc đến mấy cũng phải có sự liên tưởng.
Nàng nhất thời không thể phân biệt rõ mối quan hệ hiện tại giữa Thiên Vương và Bùi Thế Anh rốt cuộc thế nào, là thực sự như lời Thiên Vương nói trước đó trước mặt nàng là “chỉ tận mặt mà chửi”, nước lửa không dung, hay là như thế nào khác.
Cơ mà, người cũng đã đến rồi, cần gì phải vướng mắc những điều này.
Nàng mỉm cười:
– Cảm ơn đệ. Làm phiền đệ rồi!
– Không dám không dám, Công chúa sao lại khách sáo với đệ thế! – Vĩnh An đỏ mặt, cuống quýt xua tay.
Một luồng gió lạnh lướt qua, Lý Nghê Thường cảm thấy trán lành lạnh, nàng ngửa mặt lên, thấy mấy phiến bông tuyết trắng nhẹ như lông ngỗng rơi xuống từ bầu trời xám xịt trên đầu.
Vĩnh An cũng ngửa đầu nhìn theo.
– Tuyết rơi rồi! Công chúa mau lên xe đi, mặc thêm áo vào, ở đây lạnh lắm, cũng may là chúng ta sắp đến nơi rồi!
Vĩnh An đội lại chiếc mũ da vừa tháo ra lên đầu, hối thúc một tiếng.