Thiên Sơn Phong Tuyết - Bồng Lai Khách

Chương 135

Đêm đã khuya, bóng tối phủ kín khắp nơi.

Những người kéo đến vào ban ngày, ngoại trừ những ai đang mang trọng trách luân phiên trực chiến và Trần Vĩnh Niên đã rời đi do vết thương ở trán quá nặng, thì những người còn lại bao gồm Lưu Lương Tài, Hà Thượng Nghĩa… hầu hết vẫn chưa rời đi. Họ vẫn đang kiên trì chờ đợi tại đại sảnh của dịch quán.

Số người không ít, nhưng không gian xung quanh lại tĩnh lặng như tờ, không một ai dám tùy tiện mở miệng nói chuyện. Có người đi tới đi lui trong sân, liên tục nhìn ngó vào bên trong, hẳn là đang lo lắng cho thương thế của Thiên Vương; có người ngồi hoặc đứng, im lặng chờ đợi tin tức.

Cuối cùng, bóng đèn lồng lay động trên con đường xuyên qua sân, có người bước ra. Mọi người xôn xao tiến lên đón, nhưng thấy người bước ra là vệ quan Chu Cửu, liền dồn dập hỏi thăm thương thế của Thiên Vương.

Chu Cửu chắp tay với mọi người, nói:

– Thiên Vương không có gì đáng ngại, chỉ có vết thương ngoài da ở vai và cánh tay thôi. Hiện cũng đã muộn rồi, đêm nay ngài ấy sẽ nghỉ ngơi tại đây. Biết các vị vẫn còn ở lại, ngài ấy đặc biệt lệnh cho tôi ra báo tin, các vị hãy giải tán đi, không cần phải đứng đây chờ đợi làm gì.

Mọi người nghe vậy, cuối cùng cũng thở phào nhẹ nhõm. Trong số đó có vài người vốn định rời đi, nhưng thấy những người khác vẫn đứng yên không nhúc nhích, chần chừ một lát rồi cũng dừng bước.

Mấy năm nay, Thiên Vương không còn đích thân dẫn quân ra trận như trước nữa, nguyên nhân rất rõ ràng. Thứ nhất, thân phận của ông ta nay đã cao quý hơn xưa rất nhiều, mỗi khi chỉ cần ông vừa thoáng lộ ý định muốn thân chinh, bộ hạ từ trên xuống dưới đều liều chết can ngăn, không một ngoại lệ.

Thứ hai, kể từ sau cái chết của Tôn Vinh, Thôi Côn… những kẻ còn lại trong thiên hạ dù có xưng hùng xưng bá đến đâu, đứng trước mặt Thiên Vương cũng đều kém xa về thực lực hoặc kinh nghiệm. Giết gà đâu cần dùng dao mổ trâu. Với vị thế hiện tại của Thiên Vương, những đối thủ thông thường tự nhiên không cần ông phải đích thân xuất chinh nữa.

Vốn dĩ chuyện này là thiên kinh địa nghĩa, thế nhưng trong vòng một năm trở lại đây, do Thiên Vương sống ẩn dật ít xuất hiện, cấp dưới hiếm khi được diện kiến ông, cho nên dần dần xuất hiện lời đồn thổi, rằng sức khỏe của Thiên Vương dường như ngày càng sa sút.

Dấu hiệu này cũng không phải đến bây giờ mới có.

Kể từ sau sự kiện kinh hoàng xảy ra ba năm trước trong cuộc chinh phạt Lộ Châu mà ai nấy đều phải ngậm miệng, thế nhưng tin tức đã sớm lan truyền ra ngoài, Thiên Vương rõ ràng đã già đi với tốc độ nhanh chóng. Lần này lại xảy ra đại nạn như vậy, chẳng khác nào tuyết rơi thêm giá buốt, làm sao mọi người có thể yên tâm cho được.

Trong số những người có mặt, ngoài Lưu Lương Tài và Hà Thượng Nghĩa là tâm phúc của Trần Vĩnh Niên, người có uy tín cao nhất chính là Thương Kiệm trước kia từng làm Giám quân, nay đang đảm nhiệm chức Điển nghi các Chưởng thư lệnh.

Ông ta vốn là người giữ thái độ trung lập, ngày thường đều có thể trò chuyện với cả Tín Vương lẫn Nghĩa Vương, và cũng thường xuyên qua lại với Chu Cửu, thấy thế, hơi chần chừ rồi bước tới mời Chu Cửu sang một bên, thấp giọng nói:

– Nghe nói lần này Thiên Vương bị kinh động không nhỏ…

Ông ta liếc nhanh về phía Lưu Lương Tài và Hà Thượng Nghĩa đang ngấm ngầm quan sát từ xa, rồi hạ giọng thấp hơn nữa:

– Thiên Vương đã một thời gian dài không lộ diện, nay lại xảy ra chuyện thế này, dưới kia có vài lời đồn đại, ngươi có biết không?

Chu Cửu đáp:

– Yên tâm, Thiên Vương quả thực không có gì đáng ngại, chỉ cần nghỉ ngơi thêm một chút là được. Các ông cứ về trước đi.

Nghe câu trả lời này, Thương Kiệm không khỏi khựng lại. Vào ban ngày lúc ông ta nhận được tin tức rồi chạy tới đây, Thiên Vương đã tới dịch quán rồi. Nghe nói vị Công chúa kia đêm qua cũng ở trong Thiên Sinh Thành, cũng được cứu cùng lúc với Thiên Vương.

Ai nấy đều biết, lần này nàng bị ép buộc tới để dâng bản đồ. Từ xưa, những kẻ gây dựng đại nghiệp đều chú trọng vào việc “thụ mệnh vu thiên”. Thiên Vương tất nhiên cũng không ngoại lệ.

Nghe nói, vị Thiên sư tiền triều từng vẽ bản đồ này chính là người đã thấu triệt thiên cơ, biết khí số tiền triều đã tận, không muốn làm trái ý trời nên đã từ quan ra đi. Thiên Vương suốt hai năm qua luôn tìm kiếm vị Thiên sư đó. Nay lại triệu Công chúa tới, ra lệnh cho nàng dâng bản đồ lên, dụng ý đã quá rõ ràng, tất thảy đều vì đại nghiệp kia.

Lý lẽ là như vậy, thế nhưng Thương Kiệm vẫn không nén được nghi ngờ, ngoài mục đích mà ai cũng biết này ra, liệu Thiên Vương triệu nàng tới còn có ẩn tình nào khác chăng?

Tư chất của Thái bảo thực sự quá tầm thường, làm việc lại không biết nặng nhẹ. Theo lời đồn, nguyên nhân của đại họa lần này là do hắn ta nảy sinh ý đồ xấu xa với vị Công chúa kia, định thực hiện hành vi đồi bại, đúng lúc vừa vặn bị Mạnh Hạ Lợi bắt quả tang. Vì sợ bị tâu lên trước mặt Thiên Vương, lại biết ông ta đang ở trong Thiên Sinh Thành, hắn ta đã bàn mưu với Trần Trường Sinh phóng hỏa giết người diệt khẩu. Ai ngờ đâu trời xui đất khiến, Thiên Vương đêm qua lại ngự tại nơi mà ông ta đã rất lâu không quay về này, suýt chút nữa đã mất mạng trong biển lửa.

Phạm phải tội lớn như thế, Thiên Vương vậy mà chỉ sai người thay mặt quở trách vài câu rồi giam lỏng hắn ta, chẳng khác nào mặc định cách làm của Trần Vĩnh Niên, chính là đẩy hết tội trạng lên đầu Trần Trường Sinh.

Phần lớn mọi người vì thế càng tin chắc rằng, Thiên Vương xử lý như vậy là để bảo vệ danh tiếng cho Thái bảo, chứng thực vị trí người thừa kế cho hắn. Nếu không có chuyện này xảy ra, có lẽ đến ngày hôm qua Thương Kiệm cũng có suy nghĩ giống mọi người. Nhưng sau biến cố này, ông ta lại nảy sinh một ngộ tính khác.

Tuy rằng ông ta vẫn chưa hoàn toàn đoán được Thiên Vương rốt cuộc định làm gì, nhưng dựa vào kinh nghiệm nhiều năm làm việc dưới trướng Thiên Vương, ông ta phán đoán rằng, điều này tuyệt đối không có nghĩa là Thiên Vương vẫn còn đặt kỳ vọng vào Thái bảo, việc xử lý nhẹ nhàng thế này trái lại càng chứng tỏ Thái bảo đã bị Thiên Vương hoàn toàn từ bỏ. Đại nghiệp đã đi được nửa đường, nhưng người được chọn kế thừa lại không đủ năng lực, bất luận là ai cũng đều phải tính toán phương án khác.

Chuyện này khiến người ta không khỏi nảy sinh những liên tưởng sâu xa.

Ông ta không khỏi lại nhớ về chàng thanh niên của ba năm về trước. Mặc dù trên bề mặt, đoạn quá khứ ba năm trước dường như chưa từng phát sinh, bị người ta xóa sạch dấu vết khỏi thế gian. Nhưng Thương Kiệm đến nay vẫn nhớ như in, ngày hôm đó tại bãi tập bên cạnh Đồng Quan, Thiên Vương đã nhìn chàng thanh niên đó với ánh mắt tán thưởng và tự hào đến mức nào. Chưa kể, hôn lễ mà đích thân Thiên Vương đứng ra tổ chức vẫn còn mới mẻ trong ký ức của mọi người.

Lúc đó, tất cả mọi người bao gồm cả ông ta đều không hiểu vì sao Thiên Vương lại hậu đãi một kẻ từ phe địch từng ám sát mình như vậy. Giờ nghĩ lại, hẳn là lúc đó, Thiên Vương đã biết thân phận của chàng trai trẻ đó rồi. Còn về việc vì sao sau đó hai người lại trở thành kẻ thù không thể hoá giải như hiện nay, ông ta vẫn không được rõ.

Nhưng mà —

Ngay lúc này, Thiên Vương lại triệu Công chúa tới.

Mọi chuyện cứ thế trùng hợp vào nhau, khiến ông ta không khỏi nảy sinh những liên tưởng vi diệu.

– Thương huynh? – Chu Cửu thấy ông ta trầm ngâm không đáp, bèn gọi một tiếng.

Thương Kiệm sực tỉnh, biết vị Công chúa kia lúc này hẳn cũng đang ở trong dịch quán này, hoặc có lẽ đang ở cùng Thiên Vương, ông ta vô thức nhìn vào bên trong, không ngờ trong tầm mắt lại hiện lên một bóng dáng quen thuộc.

Thiên Vương ban ngày không lộ diện do vết thương nay đang khoác áo choàng đen, từ bên trong bước ra.

 Một bên bả vai của Thiên Vương bị thương hẳn là không nhẹ, nghe nói là lúc chạy trốn bị tấm biển gỗ lớn trên cửa Nghị Sự Đường rơi xuống đập trúng. Sáng sớm ông ta không tận mắt nhìn thấy, nhưng theo lời những người chứng kiến, khi Thiên Vương được đưa tới đây, toàn thân vô cùng rệu rã. Nhưng lúc này, bước chân ông ấy bình thường, ngoại trừ sắc mặt hơi tái nhợt, cả người trông vẫn vô cùng tinh anh phấn chấn.

Mọi người không ngờ Thiên Vương lại lộ diện vào lúc này, vừa ngạc nhiên vừa vui mừng, vội vã ùa lên tranh nhau bái kiến.

Thiên Vương nở nụ cười, đứng trên bậc thềm giữa sân, lệnh cho mọi người đứng dậy và giải tán.

Mọi người chờ đợi suốt cả ngày, cuối cùng cũng thấy mặt Thiên Vương, thấy quả thực như lời Chu Cửu nói là không có gì đáng ngại nên đã yên tâm, sau khi bái tạ liền lần lượt lui ra.

Thương Kiệm cũng rời khỏi dịch quán, nhận roi ngựa từ tay người hầu, đang định lên ngựa ra về thì Hà Thượng Nghĩa cưỡi ngựa quay đầu lại, rủ ông ta đi cùng. Hà Thượng Nghĩa nói biệt viện mình mua gần tân thành vừa khánh thành không lâu, muốn mời Thương Kiệm đến xem vườn trước, thuận tiện uống vài chén rượu đêm.

Thương Kiệm biết Hà Thượng Nghĩa có ý muốn lôi kéo mình.

 Trước kia ông ta sợ Thiên Vương sau này thực sự truyền ngôi cho Thái bảo, lại sợ ngộ nhỡ đoán sai, sẽ rước họa vào thân, nên đối với những cuộc thỉnh mời xã giao như thế này, ông ta thường dùng thái độ lấp lửng để đối phó. Tránh được thì tránh, thực sự không tránh được mới đồng ý. Nhưng lúc này, ông ta đã hoàn toàn khẳng định, Thái bảo không thể được Thiên Vương giao phó đại nghiệp, vậy thì làm sao ông ta có thể thân cận quá mức với phe của Trần Vĩnh Niên cho được.

Ông ta bèn khéo léo từ chối, lấy cớ hôm nay thực sự mệt mỏi, rồi nhìn quanh, thấy mọi người đã đi hết, mới hạ thấp giọng nói Thiên Vương vừa tìm được đường sống trong chỗ chết, trên người còn bị thương, lúc này thuộc cấp tụ tập riêng, uống rượu hưởng lạc, nếu như bị ai đó biết được rồi tố giác, e là không ổn.

Hà Thượng Nghĩa được nhắc nhở, vội vàng chắp tay nói phải, nói mình nhất thời cân nhắc không chu toàn, hẹn lần sau uống rượu rồi vội vã rời đi.

Thương Kiệm nhìn theo bóng ngựa của hắn biến mất, bản thân cũng vừa mới lên lưng ngựa, đang định đi thì đột nhiên phía sau có một Huyền Giáp Vệ chạy tới, nói Thiên Vương gọi ông ta quay lại.

Thương Kiệm giật mình, nhìn về phía dịch quán, không dám chậm trễ, vội vã quay đầu ngựa lại nơi cũ. Quả nhiên vừa đến nơi đã thấy Thiên Vương vẫn đứng một mình trên bậc thềm, không thấy đám người Chu Cửu đâu nữa.

– Bái kiến Thiên Vương! – Ông ta rảo bước đến trước bậc thềm, dập đầu bái lạy. Một lúc lâu không nghe thấy tiếng hồi đáp, cũng không bảo ông ta đứng dậy, ông ta chậm rãi ngẩng đầu lên, va phải hai ánh mắt từ trên cao nhìn xuống.

Ánh mắt Thiên Vương rực sáng, cái nhìn trực diện chiếu thẳng xuống mặt ông ta.

Thương Kiệm giật mình, đâu dám đối diện với người ở trên, vội vàng cúi đầu thấp xuống lần nữa, nín thở tiếp tục chờ đợi.

Một lát sau, cuối cùng ông ta cũng nghe thấy Thiên Vương lên tiếng, thong thả nói:

– Vẫn nhớ năm đó, khi vừa đánh hạ Đồng Quan, đêm đó trong Thiên Sinh Thành mở tiệc đại tiệc, cô tham chén nên say rượu bất tỉnh nhân sự, có kẻ cấu kết với thân binh gây hấn đánh nhau, dùng đao kiếm đối mặt. Chắc là ngươi nhỉ? Ngươi đã ứng phó thỏa đáng, kịp thời ngăn chặn lại, dẹp bỏ một cuộc họa loạn thay cho cô.

Thương Kiệm nghe vậy, nỗi lo sợ trong lòng mới vơi đi phần nào, nhưng lại không hiểu vì sao Thiên Vương đột nhiên nhắc lại chuyện cũ từ nhiều năm trước, bèn khiêm tốn đáp:

– Thuộc hạ khi đó giữ chức Giám quân, đó là trách nhiệm trong phận sự của mình.

– Ngươi tuy không giống Tín Vương, Nghĩa Vương bọn họ có thể khoác giáp dẫn binh cho cô, nhưng tâm tư kín đáo, làm việc thỏa đáng, chưa từng có sai sót. Những năm qua cô chinh chiến thuận lợi, ngươi ở phía sau, công lao không kém gì những vị tướng quân đang công thành lược địa ngoài kia đâu. – Thiên Vương tiếp tục nói.

Thương Kiệm quản lý chuyện hậu phương. Những năm qua suốt ngày mệt mỏi với giấy tờ, những việc ông ta tiếp xúc nhiều nhất không gì ngoài việc huy động lương thảo, trưng tập dân phu, xây dựng luật lệ, và những việc đại loại như thế. Trong thời thái bình thịnh trị, đây là công trạng của bậc Tể tướng. Nhưng trong thời loạn lạc chỉ luận quân công, bất luận ông ta làm tốt thế nào, khi các võ tướng tay cầm thanh đao đẫm máu, xách đầu kẻ thù, tận hưởng vinh quang trong tiếng reo hò, thì ông ta luôn mờ nhạt, chưa từng được ai chú ý đến.

Mà Thiên Vương dường như cũng chưa bao giờ quá để mắt đến sự vất vả của ông ta. Mặc dù theo sự lớn mạnh của thế lực Thiên Vương, chức quan của ông ta cũng tăng tiến, nhưng với tư cách là một người cũ theo phò tá Thiên Vương gần như cùng lúc với Tạ Ẩn Sơn và Trần Vĩnh Niên, đừng nói là hai người kia đã sớm được phong Vương, mà cho đến nay ngay cả tước Hầu ông ta cũng chưa có. Thậm chí ngay cả Mạnh Hạ Lợi, nay xét về tước vị cũng gần như ngang hàng với ông ta rồi.

Nói trong lòng không một chút hụt hẫng thì chắc chắn là nói dối. Nhưng thì đã sao? Ông ta cũng chỉ có thể bằng lòng với số mệnh để an ủi bản thân. Ông ta nằm mơ cũng không ngờ được rằng, Thiên Vương giữ ông ta lại lúc này là để nói ra những lời như vậy. Sau cơn ngỡ ngàng, trong lòng ông ta trào dâng một niềm xúc động mãnh liệt, lồng ngực nóng bừng, lập tức dập đầu thật mạnh, nghẹn ngào nói:

– Thuộc hạ sao dám tranh công với các vị tướng quân. Dưới trướng Thiên Vương nhân tài nhiều như sao sa, thuộc hạ chỉ có chút công mọn, không đáng nhắc tới. Được Thiên Vương khen ngợi như vậy, thuộc hạ đã cảm ân vô cùng!

Thiên Vương bảo ông ta đứng dậy. Ông ta dập đầu thêm lần nữa rồi mới tuân lệnh. Sau đó lau đi giọt lệ nơi khóe mắt, đứng dưới bậc thềm, lại nghe Thiên Vương nói:

– Công lao của ngươi không nhỏ, nhưng cô đến nay vẫn chưa phong tước cho ngươi, ngươi có biết vì sao không?

Thương Kiệm ngẩn ra, chần chừ một lát rồi thận trọng nói:

– Chắc chắn là do công lao của thuộc hạ còn hèn mọn, chưa đủ để tiến tước.

Ông ta đáp xong, thấy Thiên Vương không bày tỏ ý kiến gì, chỉ nhìn mình:

– Ngươi đi theo cô nhiều năm, cô nghe nói ngươi có một biệt danh gọi là “Cổn Đăng Ông”, không biết bản thân ngươi có biết không?

Không ngờ Thiên Vương lại chuyển chủ đề, đột ngột nói ra câu này. Thương Kiệm tất nhiên biết, đó là lời mỉa mai thầm kín của người khác rằng ông ta là kẻ khéo léo, không làm mất lòng ai.

Thấy Thiên Vương nói xong liền nhìn mình với vẻ đầy hứng thú, ông ta không tránh khỏi lúng túng, càng không thể phủ nhận, đành gượng gạo chống chế:

– Chắc là vì thuộc hạ hay lo chuyện bao đồng, không biết lượng sức mình, từng làm người hòa giải, nhưng lại không biết vì thế mà đắc tội với ai, nên mới bị người ta trêu chọc như vậy. Thuộc hạ thấy hổ thẹn ạ!

– Một người hòa giải giỏi đấy. – Thiên Vương cười lên. – Ngươi hẳn là một trong những kẻ thông minh tài giỏi nhất trước mặt cô rồi, sao lại không bao giờ nghĩ xem, liệu đây có phải chính là lý do cô không thể thăng chức cho ngươi lên tầm cao hơn không?

Thương Kiệm sững sờ tại chỗ, tim đập thình thịch.

– “Cổn Đăng Ông” e là hơi th* t*c, không hợp với thân phận sĩ phu trước kia của ngươi. – Thiên Vương tiếp tục cười nói. – Hay là để cô đổi cho ngươi một cái hiệu khác nhé, “Bát Diện Sứ Quân”, ngươi thấy thế nào?

Dù là người đần độn đến đâu cũng phải hiểu sức nặng của câu nói này, huống hồ là ông ta. Thương Kiệm đưa tay lau những giọt mồ hôi lấm tấm trên trán:

– Nếu thuộc hạ có chỗ nào làm việc không thỏa đáng, khẩn xin Thiên Vương chỉ bảo. Thuộc hạ nhất định sẽ hối lỗi, sửa đổi hoàn toàn!

Lúc này nụ cười trên mặt Thiên Vương hoàn toàn biến mất, ông nhìn ông ta rồi chậm rãi nói:

– Cô nghe nói, ngươi giữ quan hệ khá tốt với cả Tín Vương và Nghĩa Vương. Ngươi nói xem, trong mắt ngươi, hai người này, rốt cuộc ai đáng tin cậy hơn?

Thương Kiệm đờ người ra một lúc, rồi quỳ sụp xuống đất:

– Thiên Vương nói ai đáng tin cậy thì thuộc hạ biết người đó đáng tin cậy ạ.

Thiên Vương từ trên cao nhìn xuống ông ta một lát, trên gương mặt gầy gò cuối cùng lại hiện lên vài phần ý cười:

– Từ ngày mai, ngươi được thăng tước làm Thọ An Hầu. Cô cho phép ngươi có quyền giám sát và mật tấu.

Thương Kiệm ngước lên nhìn Thiên Vương một lúc lâu, đã hiểu ra vấn đề. Ông ta nén nỗi xúc động, dùng giọng nói hơi run rẩy nói:

– Thuộc hạ nhất định sẽ dốc hết toàn lực, không dám phụ sự ủy thác của Thiên Vương.

Sau khi Thương Kiệm đi khỏi, Thiên Vương đứng một mình trong sân vắng lặng một lát, rồi nói:

– Ở đây không còn việc gì nữa rồi. Về thôi.

Chu Cửu vốn định khuyên ngăn, nhưng thấy ông đã bước xuống bậc thềm tự mình đi ra ngoài, chỉ đành đi theo, nhanh chóng tập hợp tùy tùng, lại dặn người dẫn một cỗ xe ngựa đã chuẩn bị sẵn tới.

Thiên Vương tính tình vô cùng hiếu thắng. Chu Cửu vốn lo ông không chịu đi xe mà cứ khăng khăng cưỡi ngựa. May mắn là lần này ông không cố chấp nữa, lên xe ngựa ngồi định vị, nhắm mắt lại, nghiêng đầu tựa nhẹ vào thành xe, im lìm không động đậy.

Chu Cửu thầm thở phào, đóng cửa xe lại, dặn phu xe đi chậm một chút. Sau khi lên đường, anh ta cưỡi ngựa đi sát bên cạnh.

Đoàn người ngựa ra khỏi thị trấn, mượn ánh sáng mờ ảo của vầng trăng lạnh lẽo tiến về bến tàu dẫn đến tân thành. Ở đó có thuyền đang neo đậu chờ sẵn. Đi được nửa đường, trong xe đột nhiên vang lên một giọng nói:

– Bên phía Thiên Sinh Thành thế nào rồi?

Chu Cửu nghe thấy liền đáp:

– Những người chữa cháy nói, ban ngày trong núi có một trận mưa đá, như là trời giúp, lửa lớn đến chiều tối đã tắt hẳn, chỉ là… – Anh ta nghiêng người sát vào xe ngựa để trả lời, nói đến đây thì chần chừ một chút. – Nơi đó chắc hẳn đã hóa thành đất cháy khô cằn rồi.

Xe ngựa tiếp tục đi thêm một đoạn trong tiếng bánh xe lăn đều đều, giọng nói trong xe lại vang lên lần nữa:

– Đưa cô tới đó xem thử.

Bình Luận (0)
Comment