Thiên vương xoay người một cái, kéo theo tay áo còn chưa kịp chỉnh lại mà lảo đảo lao ra ngoài, “roẹt” một tiếng, ống tay áo bị vướng vào góc bàn bị kéo rách một đường dài, chén vàng lật úp, lăn từ mặt bàn xuống, ngay cả bản thân ông cũng chúi về phía trước.
Chu Cửu xông lên đỡ, bấy giờ mới giúp ông đứng vững. Biết ông vẫn còn đang say khướt, định tiếp tục đỡ lấy thì lại bị ông gạt phắt ra.
Thiên vương tự vịn vào tường cửa, lảo đảo đi ra bên ngoài.
Ngọn lửa lớn bốc cao ngút trời, từng mảng liền nhau không chỉ nuốt chửng toàn bộ lối ra của sơn doanh, mà cả những khu vực rộng lớn lân cận cũng đã chìm trong biển lửa.
Những khối lửa hung hãn thiêu rụi cánh cửa gỗ bọc sắt, lan lên mấy tòa tiễn lâu gần đó; ngọn lửa đỏ rực men theo hàng rào gỗ uốn lượn như rắn bò, quấn chặt lấy lá đại soái kỳ bằng da trâu phía trên. Mặt cờ co quắp lại thành một khối cháy sém, hóa thành những quả cầu lửa rực bỏng, theo gió bay tán loạn khắp nơi. Trong đó có vài khối lửa tạt về phía Huyền Vũ Đường, nơi đang bàn việc, khiến trên mái Huyền Vũ Đường cũng bắt đầu bốc lên những ngọn lửa nhỏ..
Ánh đỏ rực chiếu rọi cả một vùng sơn trại như thể hoàng hôn lại vừa buông xuống, gương mặt ai nấy đều đỏ rực.
– Chuyện gì thế này?
Khi Thiên vương đột ngột quay đầu, nghiêm giọng hỏi Chu Cửu đang theo sát phía sau, đôi mắt đỏ ngầu vốn phủ một lớp sương đục đã không còn chút hơi men, con người rõ ràng đã hoàn toàn tỉnh táo lại.
Chu Cửu nhìn Lý Nghê Thường một cái, vội vàng tóm tắt lại việc nàng đã phát hiện ra âm mưu của Vũ Văn Kính và Trần Trường Sinh muốn thiêu chết Mạnh Hạ Lợi như thế nào, phái người đến đưa tin, rồi sau đó lại đích thân chạy đến ra sao.
-… Sau khi người của Trần Trường Sinh chạy trốn, Mạnh tướng quân đã dẫn người ra ngoài thành cứu viện, nơi này chỉ còn lại ti chức cùng vài tên thủ vệ thành. Thiên vương vừa rồi say rượu, ti chức không dám rời đi quá lâu, bèn bảo những người còn lại canh giữ vị trí của mình, còn ti chức quay lại trước…
Vừa rồi anh ta nghe thấy tiếng kêu thảng thốt của các bà vú ở bên ngoài, chạy ra thấy khu vực cửa trại bốc cháy, bèn bảo các bà vú tạm giữ vị trí, mình thì chạy tới, nào ngờ, cảnh tượng nhìn thấy càng khiến anh ta kinh tâm động phách.
Trên mặt đất gần cổng thành đầy dầu hỏa, vài tên thủ vệ đều đã chết, kẻ thì bị một đao cắt họng, kẻ thì bị vặn gãy cổ. Then cửa trại chưa đóng, chắc hẳn kẻ đắc thủ đã theo cửa chạy thoát, mà khi anh ta liều chết muốn mở cổng thành trước thì phát hiện cửa không hề nhúc nhích, rõ ràng đã bị người bên ngoài đóng đinh chết.
Lúc đó thế lửa đã lan rộng, không phải sức một mình anh ta có thể ngăn cản nổi, đành phải rút lui về.
Lúc này ngẫm lại, chắc hẳn là trong khoảng thời gian ngắn ngủi khi anh ta và Mạnh Hạ Lợi đều ở ngoài cửa trại, đã bị kẻ gian thừa cơ lẻn vào “đánh lén sau lưng”.
Chu Cửu lại quỳ xuống, giữa cơn lo lắng tột độ là khuôn mặt đầy vẻ hổ thẹn.
– Ti chức khi đó tưởng rằng bọn chúng đã chạy thoát hết, không ngờ bọn chúng lại tàn nhẫn đến mức độ này, biết rõ Thiên vương đang ở đây mà vẫn dám hạ thủ. Tất cả là do ti chức đã lơ là phòng bị, khiến bọn chúng thừa cơ lúc doanh trại trống không mà gây ra đại họa này!
Anh ta không ngừng dập đầu, trán đập xuống bậc đá phát ra tiếng “bồm bộp”.
Thiên vương chỉ nhìn chằm chằm về hướng đám cháy, gân xanh nơi thái dương giật liên hồi, cơ mặt nơi hàm bạnh ra, xương bả vai dưới lớp áo choàng căng cứng như dây cung, các khớp ngón tay càng bị bóp đến kêu “răng rắc”, cả người trông giống như một con ác giao đang cuồng nộ.
– Đáng chết—
Ông nghiến răng rủa thầm một câu trong cổ họng, nhưng rồi đột nhiên im bặt, biểu cảm cũng theo đó mà cứng đờ, có lẽ vì ông đột ngột nhớ ra một cục diện đáng sợ nào đó.
Thiên Sinh Thành xây trên đỉnh núi cô độc, ba mặt treo leo đều là vách đá dựng đứng như rìu đục, lối ra vào chỉ có một đường duy nhất, mà hướng đó lúc này đã sớm bị biển lửa nuốt chửng.
Với thân thể bằng xương bằng thịt của con người, căn bản không thể nào liều mạng xông qua được; huống chi, cổng thành cũng đã bị người ta khóa chặt từ bên ngoài.
Cùng với một luồng gió nóng ập vào mặt, giữa không trung bỗng nhiên lần lượt rơi xuống vài con chim sẻ bị tro lửa nóng rực bốc lên thiêu cháy lông cánh khi đang chạy trốn. Những con chim bị thương “pạch pạch” đập xuống bậc đá phía trước, vỗ cánh cháy đen trong vô vọng, phát ra những tiếng kêu thê lương và bi thảm.
Mấy bà vú chen chúc sau lưng Lý Nghê Thường nín thở, kinh hoàng nhìn cảnh tượng trước mắt.
Thiên vương đứng lặng dưới bầu trời đêm nửa đen kịt nửa bị ánh lửa nhuộm đỏ, đôi mắt nhìn chằm chằm vào những con rồng lửa đang chia làm nhiều hướng nhanh chóng luồn vào lối đi trong trại, lan ra như rắn, khuôn mặt lộ vẻ phẫn nộ.
– Không ngờ Vũ Văn Túng ta tung hoành hơn nửa đời người, cuối cùng lại chết ở cái nơi này. Ông trời mù quáng, ta cần ông làm gì chứ—
Lý Nghê Thường thấy bả vai ông rung lên dữ dội, bỗng nhiên ngửa mặt hướng lên trời mà mắng nhiếc xối xả, giọng nói căng thẳng như dây cung sắp đứt, không có sợ hãi, chỉ tràn đầy sự không cam lòng và căm hận mãnh liệt.
Mấy bà vú sau lưng nàng bắt đầu khóc thút thít. Trong lòng nàng cũng biết rõ, dầu hỏa trợ nhiệt, cả tòa trại thành lại nằm ở hướng cuối gió của đám cháy, không bao lâu nữa đám lửa lớn sẽ cháy tới nơi nàng đang đứng này, tiếp đó sẽ nuốt chửng toàn bộ Thiên Sinh Thành.
Khuôn mặt và vùng da thịt lộ ra ngoài của nàng đã bắt đầu nóng ran, trong hơi thở ngập ngụa mùi hăng nồng của khói lửa hòa lẫn dầu hỏa, khiến hơi thở cũng không còn thuận lợi. Cũng giống như Thiên vương đang phẫn nộ sỉ vả ông trời trước mặt, nàng không hề thấy sợ hãi đối với cái chết.
Nhưng nàng và Thiên vương lại không giống nhau.
Khoảnh khắc này, cảm giác còn sót lại của nàng không phải là không cam lòng hay căm hận, mà là…
Là sự nuối tiếc chăng.
Dường như vẫn còn chuyện gì đó, người nào đó, vẫn chưa dứt điểm, vẫn đang trói buộc lấy nàng. Nếu đêm nay cứ thế mà chết đi, trước bát canh Mạnh Bà bên đầu cầu hoàng tuyền kia, liệu nàng có do dự mà tiếp lấy uống cạn hay không?
Ngay lúc Lý Nghê Thường đang thẩn thờ, lại suy nghĩ vẩn vơ, Chu Cửu đang dập đầu tạ tội “bồm bộp” trên bậc đá bỗng nhiên như sực nhớ ra điều gì, đột ngột ngẩng cái trán đã trầy da chảy máu lên, vẻ mặt đầy kích động.
– Chúng ta có lẽ cứu được rồi! – Anh ta đột ngột hét lớn, bật dậy khỏi mặt đất. – Chuyện quan trọng như vậy mà ti chức lại quên mất! Vài năm trước, khi chúng ta vừa đánh hạ Đồng Quan, Thiên vương thường dừng chân tại đây. Khi đó, Tín vương đã đích thân khảo sát địa thế xung quanh, cuối cùng cho giấu một chiếc thang dây ở gần mỏm đá phía sau Huyền Vũ đường. Vì nơi này chỉ có một lối ra vào, một khi xảy ra biến cố khiến đường chính bị phong tỏa, thì nơi đây sẽ từ cửa sắt biến thành tử địa, nên để phòng ngừa bất trắc, ngài ấy đã chuẩn bị sẵn một con đường thoát thân. Phía dưới vách đá ấy không giống những nơi khác toàn là vực sâu không có chỗ đặt chân, mà địa thế tương đối bằng phẳng, có thể thuận lợi rút lui. Tín vương từng nói, ngài ấy không thể lúc nào cũng ở bên cạnh Thiên vương, nên đã đem chuyện này nói riêng cho ti chức biết!
Lý Nghê Thường sững người, không ngờ giữa tuyệt lộ lại có thể gặp được sinh cơ. Hóa ra từ nhiều năm trước, Tạ Ẩn Sơn đã sớm để lại một con đường lui.
Thiên vương hiển nhiên cũng vô cùng kinh ngạc, sau một thoáng thất thần liền định thần lại, ánh mắt lập tức hướng về phía Huyền Vũ đường. Chu Cửu cũng đã sớm quay đầu nhìn sang. Ngọn lửa đã ép sát tới phía trước Huyền Vũ đường. Nếu không có bãi tập võ ở giữa ngăn cách, e rằng nơi này từ lâu đã cháy liền thành một dải. Nhưng lúc này trên mái Huyền Vũ đường, hỏa thế đã bốc lên không nhỏ, vài chỗ lửa cháy hừng hực. Nếu chậm thêm chút nữa, e rằng ngay cả đường vào cũng sẽ bị lửa phong kín.
– Thiên vương, xin mau theo ti chức! – Sắc mặt anh ta khẽ biến, lớn tiếng nói, rồi lập tức quay người dẫn đường phía trước.
Thiên vương quay đầu, liếc nhìn Lý Nghê Thường. Lý Nghê Thường cùng các bà vú vội vàng theo sát phía sau.
Cả nhóm lao nhanh về phía biển lửa.
Càng tới gần Huyền Vũ đường, hỏa thế càng trở nên đáng sợ. Những con chim quanh đó đã sớm bay tán loạn, lửa tuy vẫn chưa hoàn toàn lan tới trước mặt, nhưng sóng nhiệt cuồn cuộn không ngừng dội tới, xen lẫn tro tàn nóng bỏng ập thẳng vào mặt. Lỗ chân lông khắp toàn thân như đột ngột dựng đứng, da thịt nóng rát như bị ngàn vạn mũi kim đâm xuyên, ngay cả mắt cũng bị hun đến cay xè, mắt trào ra.
Lý Nghê Thường giơ tay áo che mặt, theo sát bóng lưng Thiên vương phía trước, nín thở lao vào trong. Tấm biển treo trước cửa nghị sự đường sớm đã không chịu nổi lửa thiêu, từng giọt sơn nóng rực không ngừng nhỏ xuống. Chợt nghe một tiếng “xoẹt”, lửa bùng vọt lên, cả tấm biển trong chớp mắt bị nuốt trọn, cháy bùng thành một khối lửa đỏ rực.
Chu Cửu chạy lên trước nhất, lao tới gần, tung một cước thật mạnh đá văng cánh cửa đường đang đóng chặt.
– Thiên vương, đi lối này! – Anh ta quay người hét lớn.
Lý Nghê Thường cũng bước nhanh theo sát. Ngay khi nàng bám theo bóng người phía trước, chuẩn bị vượt qua ngưỡng cửa, một trận chấn động dữ dội bất ngờ ập tới. Mộng đuôi én cùng cây xà treo biển trên khung cửa là nơi đầu tiên không chịu nổi lửa thiêu, đột ngột gãy lìa, kéo theo tấm biển rơi sầm xuống.
Lý Nghê Thường đang đứng ngay bên dưới. Tấm biển gỗ lê rộng bằng hai vòng eo, dài gần bằng một người, ít nhất cũng nặng tới trăm cân, bao phủ trong lửa đỏ rực, mang theo khí thế kinh người lao thẳng xuống. Gần như chỉ trong chớp mắt, không cho nàng lấy một tia cơ hội phản ứng, bên tai vang lên tiếng gió rít “vù”. Theo bản năng, nàng ngẩng đầu, chỉ thấy một mảng lửa lớn từ trên cao chụp thẳng xuống đỉnh đầu mình. Giữa những tiếng kêu kinh hãi của các bà vú phía sau, Chu Cửu quay đầu nhìn thấy cảnh này, sắc mặt đại biến, lập tức xoay người, bất chấp tất cả lao tới.
Nhưng giữa anh ta và Lý Nghê Thường còn cách tới bảy tám bước, mà khi anh ta phát hiện ra, tấm biển kia đã chỉ còn cách đỉnh đầu nàng vài thước. Muốn cứu viện cũng đã không kịp nữa. Ngay trong khoảnh khắc nguy hiểm cận kề ấy, một bóng người bất ngờ lao tới, đẩy mạnh nàng sang một bên. Gần như cùng lúc đó, tấm biển mang theo biển lửa hung hãn giáng thẳng xuống đỉnh đầu người kia.
Hóa ra chính là Thiên vương quay người đẩy nàng ra. Ông lập tức nghiêng đầu, tránh được cú đập chí mạng, nhưng tấm biển nặng nề vẫn nện mạnh lên vai trái. Thân hình ông khẽ chùng xuống, thuận thế giảm bớt vài phần lực đạo, rồi dùng cả cánh tay lẫn vai dốc sức hất lên. Tấm biển khựng lại giữa không trung trong chớp mắt, nhưng chung quy vẫn là một vật khổng lồ đang bốc cháy. Chưa kịp hất văng nó ra, bước chân Thiên vương đã lảo đảo, thân hình nghiêng hẳn sang một bên, lập tức bị tấm biển gỗ đang cháy đè ép xuống dưới.
Chu Cửu đã lao tới. Bất chấp hỏa thế hung hãn, hắn hét lớn một tiếng, vung tay lật phăng tấm biển đang cháy. Lý Nghê Thường cũng bừng tỉnh khỏi cơn chấn động, lập tức xông lên phía trước. Phần lớn râu tóc của Thiên vương đã bị thiêu cháy, những lọn tóc còn lại vẫn cháy xèo xèo, bốc lên mùi khét lẹt khó ngửi.
Nàng thực sự không ngờ, ông lại dùng thân mình cứng rắn đỡ thay nàng cú đập ấy. Không màng bỏng rát nơi tay, nàng vội vàng dập tắt những đốm lửa còn vương trên đầu mặt ông.
– Ông thế nào rồi? Có sao không? – Nàng liên tiếp hỏi.
Thiên vương ngồi dưới đất, hơi định thần lại, khẽ nói:
– Cô không sao. Chắc là do uống rượu thực sự hơi nhiều một chút… không ngờ lại vô dụng như thế… ngay cả một miếng gỗ cỏn con cũng không đỡ nổi…
Cánh tay trái giấu dưới lớp áo của ông khẽ run lên. Một dòng máu từ trong ống tay áo chậm rãi thấm ra ngoài. Sau gáy lại dâng lên một luồng nhiệt nóng rực. Lý Nghê Thường thậm chí dường như ngửi thấy mùi khét phát ra từ lọn tóc đuôi ngựa của chính mình.
Nàng chợt bừng tỉnh, lập tức cùng Chu Cửu đỡ Thiên vương đứng dậy, dùng tốc độ nhanh nhất tránh né những mảnh ngói nóng rực liên tiếp rơi xuống từ trên cao cùng các thanh xà gãy đang bốc cháy, một hơi lao thẳng tới mỏm đá phía sau Huyền Vũ đường.
Chu Cửu nhanh chóng tìm thấy bên cạnh mỏm đá một cây tùng già to bằng vòng eo người. Anh ta cúi xuống đào bới, lấy ra từ dưới đất bộ thang dây do Tạ Ẩn Sơn năm đó giấu tại đây. Thang dây được bọc trong vải dầu, tuy đã trải qua nhiều năm nhưng vẫn chưa hư hỏng, vẫn có thể sử dụng.
Tạ Ẩn Sơn đã tính toán mọi thứ. Chỉ có điều, năm đó không ngờ rằng tình thế trước mắt lại cấp bách đến nhường này. Thang dây dù có kiên cố đến đâu, cũng chỉ có thể đảm bảo chịu được sức nặng của một người đàn ông trưởng thành khi leo xuống. Nếu nhiều người cùng lúc bám vào, một khi không chống đỡ nổi mà đứt gãy giữa chừng, hậu quả quả thực không dám nghĩ tới.
Ngay khi Chu Cửu còn đang bận buộc chặt một đầu thang dây vào thân cây tùng già, phía sau đột nhiên vang lên một tràng nổ trầm đục ầm ầm. Ngay sau đó, trước mắt mọi người bùng lên một mảng ánh sáng chói lòa. Lý Nghê Thường quay đầu nhìn lại. Mái nhà Huyền Vũ đường đã hoàn toàn chìm trong biển lửa. Sóng nhiệt nóng rực cuồn cuộn ép tới, khiến bụi cây và cỏ khô bên cạnh mỏm đá cũng lần lượt bén lửa, cháy đen. E rằng chẳng bao lâu nữa, nơi này cũng sẽ bị biển lửa nuốt chửng.
– Xong rồi! – Chu Cửu hét lên. – Nhanh lên! Thiên vương, ngài mau xuống đi! Ti chức ở đây canh giữ cho ngài!
Tiếng anh ta vừa dứt, lại thấy Thiên vương không động đậy, chỉ chỉ vào Lý Nghê Thường:
– Để nhóc con đó đi trước đi!
– Vách núi dốc đứng, gió lớn, một mình nó sức lực không đủ, không thể thuận lợi xuống được. Ngươi đi cùng nó, hộ tống nó xuống. Nó người nhẹ, hai người các ngươi chắc vấn đề không lớn.
Thiên vương lại bổ sung thêm một câu như vậy.
Chu Cửu nằm mơ cũng không ngờ Thiên vương lại có sự sắp xếp như vậy.
– Thiên vương!
Mồ hôi nóng không ngừng rịn ra trên trán anh ta. Trong cơn hoảng loạn, anh ta lại quỳ sụp xuống..
– Nếu phải hộ tống Công chúa, thì cũng phải là Thiên vương đích thân hộ tống ạ. Xin Thiên vương cùng Công chúa xuống trước đi ạ!
– Ngươi tưởng Cô không muốn hay sao?
Thiên vương khó nhọc chậm rãi nâng cánh tay đẫm máu của mình lên.
– Gãy rồi. Cô giờ là một kẻ nửa phế nhân, làm sao còn có thể bảo đảm đưa cô ta cùng xuống khỏi nơi này được?
Thấy Chu Cửu dường như vẫn không muốn, sắc mặt ông lập tức sầm xuống:
– Chẳng lẽ ngươi muốn hại toàn bộ mọi người cùng chết ở chỗ này? Còn không mau làm theo mệnh lệnh của Cô!
– Đợi các ngươi xuống rồi, Cô cũng sẽ cố gắng xuống sau! – Khựng lại một chút, ông lại nói.
Chu Cửu sao có thể không hiểu, theo tốc độ lan rộng của hỏa thế này, e rằng thang dây chỉ đủ cho một lượt người xuống đầu tiên mà thôi. Nếu Thiên vương chỉ có một mình, dù chỉ còn một tay, có lẽ vẫn miễn cưỡng thử được. Nhưng nếu phải đưa theo Công chúa, quả thực vô cùng khó khăn. Người ở lại, e rằng căn bản không thể chờ đến lượt thứ hai.
Anh ta mắt đẫm lệ, dập đầu thật mạnh.
Thiên vương khẽ gật đầu, khựng lại một chút, tiếp lời:
– Sau khi ngươi đưa Công chúa xuống, nếu không đợi được Cô, thì tức là Cô đã không còn nữa. Khi Cô còn sống, lũ yêu ma vì kiêng uy mà buộc phải thu móng giấu nanh. Một khi Cô băng hà, tin tức truyền ra ngoài, e rằng bọn rắn rết sẽ thừa cơ hoành hành nơi cửu khuyết, đến lúc đó yêu ma nổi dậy, không chỉ Trung Nguyên đại loạn, mà đám người phương Nam, chẳng bao lâu nữa, cũng nhất định sẽ ngóc đầu trở lại.
– Ngươi hãy tạm thời ém nhẹm tin tức, cứ nói rằng ta vì tai họa hôm nay mà đang dưỡng thương, không gặp bất cứ ai. Tuyệt đối không được để chúng biết Cô đã chết, kể cả người của mình cũng vậy. Trước khi cái chết của Cô chưa được xác nhận, dù trong lòng có nghi ngờ, chúng cũng chưa dám công nhiên làm loạn. Ngươi lập tức âm thầm truyền tin, gọi Tạ Ẩn Sơn quay về. Hắn là người có bản lĩnh. Ngươi nói với hắn, đây là lời của Cô: nếu hắn muốn tự mình lên ngôi, thì hãy đến thư phòng của Cô trong thành mới. Trong trần nhà, ngay chính giữa vị trí đối diện giường nằm, có giấu di chiếu truyền ngôi mà Cô đã chuẩn bị từ trước. Hắn có thể bất ngờ ra tay, giết những kẻ phản đối, rồi dựa vào di chiếu này mà hiệu lệnh chư quân. Nên làm thế nào, tự hắn ắt hiểu, không cần Cô phải nói thêm. Nếu hắn không có ý ấy, thì tùy hắn quyết định. Cô đã chết, lại không có người kế vị, cũng không còn quản được bao nhiêu chuyện về sau nữa. Thiên hạ như vạc dầu sôi, muôn dân như cá trong nước sôi, tự khắc sẽ có người mang mệnh trời xuất hiện, đứng ra cứu nạn.
– Vâng. Ti chức đã ghi nhớ ạ. – Chu Cửu nức nở nói.
– Nhóc con, xin lỗi ngươi! – Thiên vương quay sang nhìn Lý Nghê Thường bên cạnh, ánh mắt thoáng hiện vẻ áy náy. – Lần này gọi ngươi tới, suýt chút nữa đã hại ngươi tuổi còn trẻ mà phải chết cùng lão già nghiện rượu như ta ở nơi này. Những điều ta nói trước đó, nếu trong lòng ngươi thực sự không muốn, thì cứ xem như chưa từng nghe qua.
Ông khẽ dừng lại, giọng thấp xuống.
– Nếu lần này ngươi có thể thoát thân, ta chỉ mong ngươi thay ta nhắn với huynh trưởng Bùi gia một lời… hãy để vật ấy được chôn cùng muội ấy. Năm đó muội ấy không nỡ vứt bỏ, ta liền coi như… muội ấy đã bằng lòng!
Ông lấy từ trong người ra một thanh chủy thủ, vỏ bao khảm những viên bảo thạch cổ xưa, rồi dùng cánh tay phải còn lành lặn đưa cho Lý Nghê Thường.
Thấy nàng đứng lặng, đôi mày khẽ nhíu, dường như đang dốc sức suy nghĩ điều gì đó mà không đưa tay nhận lấy, tính tình ông lúc này lại hiền hòa chưa từng thấy, không hề lộ vẻ tức giận, chỉ khẽ ra hiệu cho Chu Cửu nhận thay nàng.
Cuối cùng, ông liếc nhìn mấy bà vú đã sớm mặt xám như tro, khẽ thở dài.
– Các ngươi trung thành tận tụy với Cô, thế nhưng lại gặp phải kết cục này. Hãy yên tâm, Tạ Ẩn Sơn nhất định sẽ hậu đãi con trai các ngươi, bồi thường gấp bội.
Mấy bà vú sớm đã biết hôm nay nhất định phải chết tại đây, còn có thể làm gì hơn, lệ tuôn đầy mặt quỳ xuống đất, dập đầu tạ ơn. Đến lúc này, Thiên vương dường như đã không còn bất kỳ ràng buộc nào nữa. Ông rút bội kiếm bên hông ra, mũi kiếm chỉ thẳng lên vòm trời trên đỉnh đầu, rồi ngửa mặt cất lên một tràng cười dài.
– Nghĩ Vũ Văn Túng ta cả đời này, phúc thế gian có, ta đã hưởng tận; phúc thế gian không có, ta cũng đã hưởng đủ! Kẻ thù đều khuất phục dưới chân ta, công nghiệp tuy không dám tự ví với Thái Hoa, nhưng khi Cô còn sống, đương thời cũng không ai có thể sánh kịp. Mai sau sử quan ắt sẽ lưu lại một nét về Vũ Văn Túng ta. Còn đánh giá thế nào, dù có coi ta là gian vương tội ác tày trời, khiến ai ai cũng muốn giết… thì đã sao nào—
Ông khó nhọc nâng cánh tay bị thương còn lại lên, ngón tay siết chặt lấy thân kiếm, hai tay đồng thời phát lực. “Keng” một tiếng, trường kiếm bị ông bẻ gãy làm đôi, hóa thành hai đoạn.
– So với những kẻ bình phàm có đức, chẳng phải càng khiến hậu nhân khắc ghi sâu hơn sao? Đại trượng phu, cũng chỉ đến thế mà thôi! Chỉ tiếc lúc này không có rượu, nếu không, ắt hẳn sẽ sảng khoái một phen!
Tiếng cười của ông át cả tiếng khóc của các bà vú và tiếng nức nở của Chu Cửu, vút thẳng lên tầng mây chín tầng trời.
– Thiên vương! – Chu Cửu không kìm được nữa, nước mắt tuôn đầy mặt, đau đớn quỳ xuống lần nữa.
– Không cần bái nữa. Ngươi đưa Công chúa đi! – Thiên vương không nhìn anh ta nữa. Ông chống nửa đoạn kiếm gãy xuống đất, thân hình hơi lảo đảo, từng bước đi tới trước cây tùng nơi buộc thang dây, rồi chậm rãi ngồi xuống, xếp bằng đối diện với biển lửa đỏ rực. Cơn gió nóng cuồn cuộn thổi tung râu tóc nhuốm máu của ông. Ông đặt đoạn kiếm gãy ngang trên đầu gối, thần sắc bình thản đến lạ, tựa như người chỉ đang tĩnh tọa giữa một buổi chiều yên tĩnh, chứ không phải chờ đợi cái chết đang ập tới.
Lý Nghê Thường từ lúc biết ông tới nay, đây là lần đầu tiên nhìn thấy vẻ bình thản như thế trên khuôn mặt này.
– Tôi nhớ ra rồi! Ở đây còn một con đường thông ra ngoài nữa! – Lý Nghê Thường quay sang, chạm phải hai ánh mắt Chu Cửu nhanh chóng phóng tới.
– Ngài còn nhớ lần đầu tiên tôi tới Thiên Sinh Thành này không? Khi đó Thiên vương muốn giết tôi, là Bùi Nhị lang quân cứu tôi, đưa tôi đi theo một mật đạo mà lúc đó chỉ có huynh ấy biết. Sau này lối ra của con đường đó chắc hẳn đã bị Tín vương chặn lại, nhưng giờ chỉ cần vào được bên trong để tránh trận hỏa hoạn này, chắc vẫn kịp! – Nàng nói liền một hơi, giọng gấp gáp nhưng ánh mắt sáng rực.