– Còn về phần Mạnh Hạ Lợi, dù sao ông ta cũng vô tội, suốt dọc đường này lại chăm sóc chúng ta chu đáo. Nếu Công chúa không nỡ để ông ta chết oan, hay là ta phái một người đuổi theo, xem có thể tìm cớ gì để giữ chân ông ta lại không.”
Tiếng nói đầy kích động của Sắt Sắt vừa dứt, thấy Lý Nghê Thường vẫn đứng lặng như xuất thần, ánh mắt dừng trên ngọn nến lay động nơi án cạnh bên, hồi lâu vẫn không lên tiếng.
Trong không gian tĩnh lặng đến mức nghe rõ tiếng kim rơi, Sắt Sắt bỗng giật mình, dường như đã hiểu ra điều gì đó.
Cô ấy im lặng, không nói thêm lời nào nữa.
Lý Nghê Thường nén lại sự mâu thuẫn và những suy nghĩ hỗn loạn trong lòng, ngẩng lên nói:
– Tỷ đi mời Trần Thất đến đây một lần nữa cho muội đi.
Sắt Sắt vâng lời, xoay người ra khỏi phòng. Không bao lâu sau, Trần Thất vừa mới rời đi lúc nãy lại lặng lẽ trở lại, vào trong hành lễ hỏi:
– Công chúa còn điều gì sai bảo ạ?
Lý Nghê Thường nói: – Thực không giấu gì ngươi, đêm nay ở trong Thiên Sinh Thành, ngoài Mạnh Hạ Lợi ra, đáng lẽ còn có cả Thiên vương nữa.
Trần Thất rõ ràng là chấn động, ngẩn người ra một lúc:
– Công chúa chắc chắn Thiên vương cũng ở đó không?
Lý Nghê Thường gật đầu:
– Theo ta được biết, chắc chắn không nhầm đâu.
– Sao lại có chuyện như vậy được! – Trần Thất thốt lên một tiếng khe khẽ, trên mặt lập tức lộ ra mấy phần hoảng hốt.
– Thiên vương đã ở đó, vậy thì mọi chuyện đã khác rồi! Nhất định phải đi báo tin cho họ biết! Dù sao đi nữa, ông ta cũng là… của Nhị lang quân…
Gã khựng lại một chút:
– Nếu Quân hầu biết được, chắc chắn cũng sẽ không khoanh tay đứng nhìn! Công chúa— – Gã lo lắng nhìn Lý Nghê Thường, rõ ràng là đang chờ nàng đưa ra quyết định cuối cùng.
– Ta mời ngươi tới, chính là để giao chuyện này cho ngươi định đoạt.
Trần Thất vội vàng chắp tay:
– Không dám, không dám ạ. Đa tạ Công chúa đã cho biết chuyện này! Tôi sẽ dẫn người đích thân đi một chuyến ngay! Chuyện này không thể để xảy ra sai sót được!
– Bên cạnh ta cũng có vài thủ hạ, ngươi hãy mang đi hết, đề phòng có chuyện bất trắc xảy ra.
Đội ngũ đông đảo mà Lý Nghê Thường mang tới khi vừa đến đều đã được để lại gần bến tàu, bên cạnh nàng hiện giờ chỉ còn mười mấy người.
Trần Thất trầm ngâm một lát, cảm kích nói:
– Vậy tôi xin không từ chối. Đa tạ Công chúa đã suy tính chu toàn. Chuyện không thể chậm trễ, tôi đi ngay đây!
Sắt Sắt sắp xếp nhân thủ xong trở về, đẩy cửa vào, thấy Lý Nghê Thường đã ngồi bên án, gương mặt đầy vẻ mệt mỏi nhưng vẫn chưa đi nghỉ.
– Trần Thất để lại ba người, nói là để bảo vệ Công chúa ở đây thì hơn.
Cô ấy đóng cửa lại, tiến lên nói.
– Muội yên tâm đi, đêm nay nhất định sẽ không sao đâu.
Cô ấy nói xong, dường như để an ủi như một đứa trẻ, lại dịu dàng bồi thêm một câu:
– Cũng là vị Thiên vương đó mạng lớn chưa tận.
Công chúa chung quy vẫn là người trọng tình cũ, rốt cuộc không nỡ nhìn ông ta kết thúc một cách chóng vánh trong tay kẻ tiểu nhân như thế.
Lý Nghê Thường nhìn về phía Sắt Sắt:
– Tỷ không trách muội là tốt rồi. Chuyện nào ra chuyện nấy Người kia hiện giờ tuy là đại địch của chúng ta, nhưng chuyện thế này không thể không quản.
– Công chúa đừng nói vậy, vốn dĩ là do ta suy nghĩ không chu toàn mới đúng. – Sắt Sắt nói. – Lần này nếu ông ta được cứu mà không biết ơn, vẫn muốn dùng chuyện cũ để ép buộc, ta có một ý này, không biết có nên nói hay không.
Cô ấy dừn lại một chút, đối diện với ánh mắt của Lý Nghê Thường.
– Có thể mời vợ chồng Quân hầu đứng ra? Chuyện này cũng không phải một mình nhà Vũ Văn nói là xong. Huống hồ Bùi Nhị công tử đến nay vẫn mang họ Bùi, là nhị đệ của Quân hầu, chứ không phải người của nhà Vũ Văn!
Lý Nghê Thường ngẩn người hồi lâu, day day thái dương, thấp giọng nói:
– Cứ đợi chuyện này qua đi đã. Những chuyện khác, sau này xem tình hình rồi tính.
Đêm càng lúc càng sâu, Sắt Sắt ban đầu còn khuyên nàng đi nghỉ, khuyên thêm vài lần thấy không có tác dụng thì không nói nữa.
Lý Nghê Thường thực sự bồn chồn không yên, trong lòng luôn có một loại dự cảm chẳng lành. Nàng chống trán, cứ ngồi thẫn thờ trước bàn, trong lúc chờ đợi, một tiếng trống canh truyền vào tai.
Trong một cơn rùng mình thảng thốt đột ngột, nàng không thể kiềm chế được nữa, đứng bật dậy nhìn Sắt Sắt. Thay vì ngồi đây đợi không, chi bằng đích thân đến đó xem cho rõ thực hư còn hơn.
Không đợi nàng mở lời, Sắt Sắt đã đi lấy áo choàng tới nói:
– Ta đã bảo họ chuẩn bị ngựa sẵn sàng rồi.
Lý Nghê Thường cảm kích nhìn cô ấy một cái, không nói thêm lời thừa thãi, gọi mấy hộ vệ còn lại, cưỡi ngựa xuyên đêm tốc hành chạy về phía Thiên Sinh Thành.
Ánh trăng trắng bạc, tiếng vó ngựa dồn dập trên đường. Màn đêm đặc quánh phía trước dần lộ ra một vệt sáng, bóng núi Thái Hoa lởm chởm như một con cự thú đang phục kích nơi tận cùng tầm mắt, sống núi nhọn hoắt như gươm giáo xé toạc lớp mây, cái bóng khổng lồ dần áp sát trước đầu ngựa.
Gần đến nửa đêm, Lý Nghê Thường cuối cùng cũng tới được chân núi Thiên Sinh Thành. Lại đi thêm vài dặm nữa là đến ngoài cổng doanh trại.
Phía trước xa xa dưới màn đêm vẫn tối đen không một ánh đèn, không thấy bóng lửa.
Lý Nghê Thường thu lại tầm mắt, đang định thúc ngựa đi tiếp thì dưới ánh trăng phía đối diện, một con ngựa chở một người đang điên cuồng lao tới.
Bóng người trên lưng ngựa lảo đảo sắp rơi, xem ra bị thương không nhẹ. Hộ vệ nhanh chóng nhận ra người tới là một dịch tốt bên cạnh Trần Thất, lập tức lên tiếp ứng.
Dịch tốt này mất máu quá nhiều, ngã nhào xuống ngựa, sau khi hít thở lại được một hơi liền nói ở gần lối vào chân núi phía trước có một nhóm người mai phục, chắc hẳn là do tên Trần Trường Sinh tính tình xảo quyệt đã để lại để phòng có chuyện sơ suất. Nhóm của Trần Thất tổng cộng có mười mấy người, mà đối phương đông hơn, bọn họ ít không địch nổi nhiều, buộc phải vừa đánh vừa lui, phần lớn bị bao vây trên một gò đất cô lập, Trần Thất thậm chí còn trúng tiễn, chưa rõ sống chết, chỉ có dịch tốt này liều chết mới may mắn thoát ra được, muốn đến một doanh trại phòng thủ sông cách đó mười dặm cầu cứu, người trong trại đó là thuộc hạ của Mạnh Hạ Lợi.
– Các ngươi chẳng phải đã nóiThiên vương cũng ở trong đó hay sao? Chẳng lẽ họ lại không sợ? – Sắt Sắt lo lắng hỏi.
– Nói rồi! Ai ngờ họ không tin, căn bản không thèm nghe! Họ biết tôi đã trốn thoát nên có mấy người đang đuổi theo tôi! Các người mau đi đi, đến doanh trại phòng thủ sông gọi người tới—
Dịch tốt gắng gượng hơi tàn, đến lúc này, chỉ hướng xong liền ngất lịm đi.
Hộ vệ vừa kéo anh ta vào ven đường, giấu trong đám cỏ hoang, đúng lúc này trong rừng phía trước bùng lên tiếng vó ngựa.
Đúng như lời dịch tốt nói, truy binh đã đến, ánh đuốc phản chiếu bóng người ngựa chập chờn rung động trong rừng. Trong nháy mắt, bảy tám con hắc mã ùa ra, tiếng ma sát giữa lưỡi đao và giáp da trên lưng ngựa đập vào tai.
Đối phương dường như cũng không ngờ sẽ đụng phải một toán nhân mã khác, kinh ngạc một hồi, thấy nhân số đối phương không chiếm ưu thế, lại có vẻ có phu nữ ở trong đó, bèn nhanh chóng đuổi theo.
Hộ vệ lâm nguy không loạn, hai người nhanh chóng tiến lên chặn đánh quân địch, một người khác muốn hộ tống Lý Nghê Thường rời đi.
– Họ đông người, ngươi cũng ở lại giúp một tay đi. Mọi người cẩn thận một chút! Chúng ta tự đi đưa tin là được!
Nàng ra lệnh cho hộ vệ đó cũng ở lại, hỗ trợ đồng đội chiến đấu, còn mình và Sắt Sắt nhanh chóng quay đầu ngựa rời đi.
Đường núi trong lúc chạy loạn trở nên chật hẹp khó đi, cũng may vùng này vốn là đường ngựa chạy được tu sửa từ Thiên Sinh Thành ra, Lý Nghê Thường thông thuộc đường sá, đêm nay ánh trăng lại sáng nên rất nhanh đã chạy được vài dặm.
Tiếng đánh giết phía sau đã không còn nghe thấy nữa.
Người của Trần Trường Sinh sau khi biết tin Thiên vương cũng ở trong thành, chẳng những không lui mà còn dám nhẫn tâm hạ thủ, chẳng lẽ thấy kế hoạch bại lộ nên liều lĩnh làm tới cùng?
Doanh trại ven sông kia nằm ở hướng Bắc cách đây hơn mười dặm, cho dù có thể thuận lợi gọi được người, một lượt đi về ít nhất cũng mất nửa canh giờ, không biết có còn kịp hay không.
Lý Nghê Thường lòng nóng như lửa đốt, càng kẹp chặt bụng ngựa, thúc ngựa lần nữa. Không ngờ lúc này, một móng ngựa của vật cưỡi đạp trúng một cái hố dưới đất.
Lý Nghê Thường nghe thấy một tiếng răng rắc nhẹ như xương cốt gãy lìa. Trong nháy mắt, đầu ngựa cùng với một chân ngựa khuỵu xuống, chúi thẳng về phía trước.
Nàng chưa kịp phản ứng, cả người đã như chiếc lá bị hất tung khỏi lưng ngựa, rơi xuống sườn dốc bên đường. Gió núi cuốn theo sỏi đá sượt qua mang tai. Trong cơn đất trời quay cuồng, không biết đã đâm gãy bao nhiêu bụi gai, cuối cùng nàng va mạnh vào một thảm cỏ mềm mại, lúc đó mới được giữ lại và dừng lại.
Một trận hoa mắt chóng mặt. Cơn đau do va chạm từ lưng truyền đến khiến nàng suýt ngất đi. Vừa mới tỉnh táo lại một chút, trong cơn mê man, theo bản năng nàng sờ vào thắt lưng, chạm vào vật quen thuộc, biết con Tiểu Kim Xà không sao, bấy giờ mới thở phào nhẹ nhõm.
Giữa tiếng cú đêm kêu thảm thiết, nàng nhắm mắt lại, chờ cơn đau tan đi.
Trên đầu truyền đến tiếng gọi yếu ớt.
– Công chúa! Công chúa ơi!
Đó là tiếng gọi đầy lo âu của Sắt Sắt.
Lý Nghê Thường gắng gượng chống nửa thân người định đáp lại, nhưng âm thanh chưa kịp thoát ra khỏi miệng đã tan biến vào gió đêm.
Tiếng của Sắt Sắt lúc xa lúc gần, rồi dần dần đi xa, chắc hẳn cô ấy đã tìm sai hướng. Một lát sau, hoàn toàn biến mất.
Lý Nghê Thường bỏ cuộc, cuộn người nằm trên đám cỏ hoang cao ngang lưng một lúc nữa, cảm thấy sức lực cuối cùng cũng hồi phục chút ít, định đứng dậy thì kinh hãi nhận thấy một chân truyền đến từng cơn đau nhói. Khi lần mò, nàng mới phát hiện đầu gối đã bị mài rách, trên tay cũng dính chút vật chất nhầy nhụa, dĩ nhiên là máu. May mắn là vết thương hôm nay chỉ là vết thương ngoài da, không có vấn đề gì khác.
Cuối cùng nàng cũng bò lại được lên đường.
Cảm giác đau đớn khắp toàn thân ngược lại k*ch th*ch khiến đôi mắt nàng đỏ bừng lên. Mọi sự bất an và mâu thuẫn vốn hành hạ nàng đêm nay đều đã biến mất.
Chuyện đã đến nước này, dù phía trước có là núi đao biển lửa cũng không thể khiến nàng quay đầu.
Vị Thiên vương này, mặc kệ ông ta có đáng chết hay không, cứ đưa tin tức tới trước rồi tính sau.
Tệ nhất là, chỉ cần ông ta còn một chút đạo nghĩa, nghĩ lại chắc cũng không còn mặt mũi nào mà làm ra những hành vi súc sinh ép người đến đường cùng như trước nữa.
Nàng nhìn về hướng Thiên Sinh Thành, trầm ngâm một lát rồi quay người đi bộ, nhanh chóng gặp được con ngựa của mình đang đi quẩn quanh trên đường. Lên ngựa rồi, chạy nhanh đến nơi vừa chạm trán truy binh lúc nãy, nàng thấy hai con chiến mã không chủ chưa chạy loạn, trên lưng mang theo bộ yên da bị đứt lìa đang đi lướt qua. Trên dây cương của một con còn treo một đoạn cánh tay đứt, những giọt máu rơi xuống đất phát ra tiếng “tạch tạch” nhỏ xíu.
Lý Nghê Thường cho dừng ngựa, ánh mắt quét nhìn phía trước.
Ánh trăng soi rõ vài cái xác của đối phương nằm ngổn ngang trên đường. Nàng thấy một hộ vệ của mình cũng đang nằm sấp trên đất, không rõ sống chết, người kia lưng tựa vào đá núi ven đường, đang dùng thanh đao gãy dốc sức đỡ lấy nhát đao bổ xuống của kẻ cuối cùng bên đối phương. Máu chảy dọc theo kẽ đá. Hộ vệ cuối cùng chắc hẳn đã bị thương nặng, đang bất lực nằm ngửa trên người một đối thủ vừa bị anh ta g**t ch*t, anh ta chắc muốn bò tới cứu đồng đội, nhưng lực bất tòng tâm, ngay cả lật người cũng khó làm được, chỉ có thể dùng ánh mắt tuyệt vọng nhìn người bạn đang dần kiệt sức sắp bị người ta sát hại.
Lý Nghê Thường rời yên ngựa xuống đất, bước tới.
Trên mặt đất cách đó vài bước có một thanh đao của ai đó đánh rơi cắm chéo, lưỡi đao hơi mẻ dính đầy cỏ vụn và máu đông. Nàng nhặt thanh đao lên. Kẻ kia đã túm lấy búi tóc hộ vệ của nàng kéo ra sau. Cổ họng anh ta sắp chạm vào lưỡi đao.
Đôi giày thêu chạm đất, tiếng bước chân nhỏ xíu ngày càng dồn dập.
Ngay khoảnh khắc tên đó nhận ra quay đầu lại, mũi đao từ vị trí cạnh xương sườn thứ ba sau lưng gã đâm thẳng vào, cắm ngập vào tâm mạch.
Lý Nghê Thường hai tay nắm cán đao, tiếp tục xoáy mạnh mấy vòng. Sự rung động khi lưỡi đao cắt đứt tâm mạch lan theo cổ tay nàng truyền lên trên. Cơ thể tên đó co giật dữ dội vì cơn đau kịch liệt. Khi nhìn rõ gương mặt người phía sau, trong đôi mắt trợn ngược của hắn đầy vẻ không thể tin nổi.
Lý Nghê Thường rút đao ra, dòng máu bắn tung tóe, nhuộm đỏ khuôn mặt và cổ nàng.
Khoảnh khắc này khiến nàng thảng thốt nhớ về nhiều năm trước, khi nàng còn là một đứa trẻ, cái đêm đen kịt đã để lại dấu ấn sâu sắc và có lẽ sẽ xiềng xích nàng cả đời.
Kẻ trước mặt đổ gục, đè lên trên người hộ vệ.
– Đa tạ Công chúa—
Hộ vệ khi được nàng kéo ra khỏi xác chết vẫn không dám tin vào mắt mình, dùng giọng nói yếu ớt khẽ đáp một tiếng cảm ơn.
Lý Nghê Thường im lặng đỡ anh ta ngồi tựa vào đá, dùng đao cắt một dải vải từ chiếc váy lót sạch sẽ của mình, băng bó thật chặt cái chân bị thương vẫn đang không ngừng chảy máu, rồi nhét thanh đao vào lòng bàn tay anh ta, bảo anh ta trông chừng đồng đội đợi cứu viện.
Tiếp đó, không dừng lại một giây nào, nàng lại lên ngựa, lao nhanh về phía Thiên Sinh Thành.
Đoạn đường còn lại không còn bất kỳ sự ngăn trở nào nữa. Nàng một hơi chạy đến gần cổng lớn của Thiên Sinh Thành, từ xa đã thấy ánh đuốc lấp loáng trước cửa.
Cách đó vài dặm, ngăn cách bởi gò núi và rừng cây, động tĩnh của trận chém giết xảy ra nơi chân núi không hề truyền được tới đây một chút nào.
Xung quanh tĩnh lặng vô cùng, chỉ nghe thấy tiếng gió núi gào thét quanh năm không dứt và vài tiếng cú kêu thê lương.
Ca trực trong trại vừa kết thúc không lâu, bên ngoài phát ra tiếng động, có người đi tới trước cổng doanh trại, gõ vào vòng cửa.
Đã có thủ vệ phát hiện ra, giơ đuốc vươn người ra xem xét, thấy là một phó tướng bên cạnh Vũ Văn Kính dẫn theo vài người tới, nghe hắn nói là phụng mệnh Thái bảo có việc gấp tìm Mạnh Hạ Lợi.
Mấy người này đã nhận lệnh từ trước rằng đêm nay Công chúa có thể sẽ tới.
Công chúa còn chưa tới, trái lại người của Thái bảo tới, họ cũng không nghi ngờ gì, phất cờ lệnh, chỉ huy người mở cửa trại.
Viên phó tướng đứng đợi ngoài cửa, nhìn chằm chằm vào cánh cổng lớn, thầm nuốt nước bọt một cái.
Bên cạnh hắn, trong khu rừng tối om, nhân thủ đã được mai phục sẵn từ sớm.
Theo kế hoạch, đợi khi cửa mở, hắn sẽ dẫn người tiến vào, bất ngờ g**t ch*t mấy tên thủ vệ gần cửa trại này để kiểm soát cửa trại, những việc tiếp theo sẽ được tiến hành nhanh chóng theo từng bước.
Hắn nhìn cánh cửa đang từ từ mở ra, nắm chặt con dao găm giấu trong ống tay áo, ra hiệu với người đi sau, đang định tiến vào thì bỗng nhiên lúc này, phía sau truyền đến một tiếng hô hoán.
– Cẩn thận!
– Là ta! Lý Nghê Thường! Bọn chúng có trá, chúng muốn phóng hỏa đốt chết các ngươi!
Âm thanh này đột ngột vang lên giữa khe núi hai bên cửa trại, vào thời khắc đêm khuya này, tiếng vang làm lũ chim đêm trong rừng gần đó đồng loạt kinh hãi bay ra khỏi tổ, bay lượn trên ngọn cây, phát ra những tiếng kêu tao tác liên hồi.
Mấy tên thủ vệ bên trong cửa nhìn nhau:
– Công chúa?
Nhưng chỉ khựng lại một giây, họ nhanh chóng rút đao, cảnh giác quát mấy người ngoài cửa:
– Có chuyện gì vậy? Công chúa nói có thật không? Thiên vương đêm nay cũng ở trong thành! Các ngươi dám làm loạn hay sao?
Lúc nãy khi tiến lên, phát hiện thủ vệ không phải là binh lính nhàn tản già yếu mà là người của Mạnh Hạ Lợi, viên phó tướng này đã bắt đầu có chút căng thẳng. Lúc này càng nằm mơ cũng không ngờ tới, Thiên vương đêm nay cũng ở đây, cả người hắn lập tức chết đứng tại chỗ.
Lúc này, từ trong rừng hai bên phía sau hắn vang lên những tiếng sột soạt hỗn loạn.
Hắn lập tức hoàn hồn, đoán chắc là đồng bọn thấy tình hình không ổn đã bỏ mặc mình mà tranh nhau tháo chạy. Nghĩ đến uy oai của Thiên vương, bản thân lại tự mình dâng tới cửa thế này, hắn nhất thời hồn siêu phách lạc, lại liếc thấy mấy người đi cùng phía sau cũng không chịu nổi nhiệt đã sớm quay đầu vắt chân lên cổ mà chạy, biết mình nếu không chạy thì chắc chắn sẽ chết, hắn quay người cũng điên cuồng chạy trốn, lao đầu vào trong rừng.
Thủ vệ vội vàng định đi thông báo, vừa mới quay người chạy vào trong thì đối diện thấy một bóng người lao ra từ căn nhà trực gần cửa trại.
– Chuyện gì thế? Là Công chúa tới thật à?
Vì Thiên vương cũng ở đây, Mạnh Hạ Lợi đêm nay ngủ lại gần cửa trại, một là để trực canh, hai là cũng thầm mong Công chúa có thể tới, như vậy hắn có thể nhanh chóng đón nàng vào trong.
Lúc nãy hắn đang thợp mắt trong phòng, loáng thoáng nghe thấy bên ngoài dường như có tiếng gọi của Công chúa, giọng điệu cực kỳ bất thường, bèn nhanh chóng ra ngoài xem xét tình hình.
Thủ vệ vội vàng thuật lại chuyện vừa rồi. Sắc mặt Mạnh Hạ Lợi hơi đổi, giơ đuốc chạy ra ngoài, kinh ngạc thấy một bóng người đứng một mình trên một phiến đá phía dưới, chính là Lý Nghê Thường.
Hắn vội vàng chạy đến trước mặt nàng, bấy giờ mới nhìn rõ, nàng đang th* d*c, dáng vẻ vô cùng nhếch nhác, không chỉ váy áo mà ngay cả trên mặt cũng dính máu, không khỏi kinh ngạc.
Không đợi hắn hỏi, Lý Nghê Thường đã đem sự việc kể lại vắn tắt một hồi, rồi nói:
– Trần Thất và những người khác, còn có cả người của ta, lúc này chắc đều đang ở gần lối vào chân núi! Mau đi cứu họ đi!
Mạnh Hạ Lợi vừa kinh hãi vừa phẫn nộ:
– Tại hạ đa tạ Công chúa đã thông báo! Công chúa yên tâm! Tôi sẽ đích thân dẫn người xuống núi ngay!
Hắn đang định đi thông báo cho Chu Cửu thì đã thấy anh ta cũng nghe động tĩnh chạy ra rồi, bèn đem chuyện này dặn dò vài câu, rồi gọi nhân thủ, nhanh chóng chỉnh đốn, đốt đuốc lên, rất nhanh đã dẫn một đoàn người rời đi.
Chu Cửu phái người tìm kiếm một vòng quanh cửa trại, biết được người của Trần Trường Sinh đều đã giải tán như ong vỡ tổ, cân nhắc thấy trong thành đêm nay đã không còn nhân thủ, những kẻ kia cũng không thể trốn xa, bèn tạm thời gác lại, cung kính mời Lý Nghê Thường vào trong doanh trại trước. Anh ta còn dặn dò mấy người còn lại canh giữ cửa lớn cho kỹ, sau đó đích thân tiễn Lý Nghê Thường đến nơi nàng đã ở vài ngày trước.
Anh ta gọi hai bà vú làm việc nặng tới, vẻ mặt áy náy nói đã tiếp đón chậm trễ, bảo nàng tạm thời nghỉ ngơi ở đây, có việc gì có thể sai người gọi mình.
– Công chúa yên tâm. Vừa có tin tức, tôi sẽ báo ngay.
Lý Nghê Thường biết anh ta phải quay lại chỗ Thiên vương. Nhưng thấy anh ta không hề nhắc nửa lời đến việc Thiên vương tới đây chính là để đợi gặp mình, nghĩ đến lời Mạnh Hạ Lợi lúc trước, nàng không khỏi nghi hoặc.
Tuy nhiên, đây chính là điều nàng cầu mà không được.
Lúc này nàng thực sự không còn một chút sức lực dư thừa nào để đối phó với vị Thiên vương vừa khiến người ta căm ghét, sợ hãi, lại vừa không thể ngồi nhìn ông ta chết như thế kia.
Sau khi Chu Cửu đi rồi, bà vú nhanh chóng mang nước nóng, đồ ăn, quần áo trong ngoài sạch sẽ đến, ngay cả thuốc trị thương cũng được chuẩn bị đầy đủ không thiếu thứ gì.
Cả một tòa Thiên Sinh thành rộng lớn, lúc này thật sự trống trải đến lạ. Nàng qua loa rửa mặt và tay, thay bỏ chiếc áo ngoài rách nát dính đầy máu, xử lý tạm những vết thương ngoài ở đầu gối, cẳng chân, rồi cho tất cả bọn tỳ phụ đang hầu hạ lui ra, tựa người ngồi trên giường mà chờ đợi tin tức.
Sắt Sắt và Trần Thất vẫn chưa rõ tung tích. Khắp người nàng đau nhức, còn mớ bòng bong rối loạn trong lòng, thì trước sau vẫn không sao thật sự gỡ cho rõ ràng được.
Dần dần, cơn mệt mỏi nặng nề như từ bốn phương tám hướng ập tới, đè ép xuống người nàng.
Nàng khẽ nghiêng đầu, trong trạng thái nửa ngủ nửa tỉnh, giữa cơn chợp mắt, dường như nghe thấy bên tai vang lên những âm thanh dồn dập không rõ vì sao.
Nàng khẽ rùng mình, mở choàng mắt ra.
Ngọn nến vẫn lặng lẽ cháy, soi sáng căn phòng hoa lệ nơi nàng đang ở.
Nàng ngỡ là ảo giác, bèn trấn tĩnh lại, muốn xuống giường ra ngoài xem có tin tức gì từ bên ngoài đưa về không. Nhưng vừa mới cử động một chút, đã thấy tứ chi và lưng càng đau nhức hơn.
Nàng nghiến răng, chậm rãi nhích người, đang cố làm quen với cảm giác đau đớn ấy, thì tiếng bước chân dồn dập vừa nãy đánh thức nàng đã liền mạch không dứt, vang thẳng tới trước cửa.
– Công chúa! Không xong rồi! Phía cửa trại bốc cháy rồi!
Lý Nghê Thường nghe thấy một bà vú gọi thảng thốt ở bên ngoài.
Nàng giật thót một cái, quên cả đau đớn, lật người nhảy xuống giường, nhanh chóng chạy ra mở cửa, kinh hãi thấy hướng cửa trại thực sự bốc lên một mảng lửa lớn.
Trong gió thoang thoảng mùi khét nồng nặc khó ngửi. Những năm nay tiếp xúc không ít với chiến sự, mùi này nàng dĩ nhiên không hề xa lạ. Đây chính là mùi dầu hỏa đang cháy.
Toàn thân nàng dựng đứng cả tóc gáy.
Dường như để xác thực suy nghĩ của nàng, giữa những tiếng kêu la hoảng loạn của các bà vú, đám lửa kia nhanh chóng lan rộng, đột nhiên “ầm” một tiếng, theo một khối lửa lớn vút thẳng lên trời, khu vực cửa trại đã nối thành một bức tường lửa cao vài trượng.
Đám cháy bốc lên ngùn ngụt, ánh lửa đỏ rực như nham thạch sôi sục, dọc theo lối đi vào Thiên Sinh Thành bắt đầu không ngừng uốn lượn lao nhanh vào trong thành. Thế lửa lại mượn sức gió, càng lúc càng hung hãn, chẳng mấy chốc đã nuốt chửng một dãy doanh trại quanh cửa lớn.
Nội thành Thiên Sinh Thành không lớn, phần lớn doanh trại đều nằm san sát nhau, đêm nay hướng gió thổi vào trong, lại có thêm dầu hỏa trợ nhiệt, không lâu nữa, toàn bộ doanh trại núi này nhất định sẽ chìm trong biển lửa.
Lý Nghê Thường làm sao ngờ được, trận hỏa hoạn đêm nay vốn tưởng đã dập tắt được, cuối cùng vẫn bùng phát thế này.
Nàng không có thời gian để nghĩ xem ngọn lửa này rốt cuộc bắt nguồn từ đâu, Chu Cửu vừa mới đi xem xét tình hình đã từ gần đám cháy rút về, đang chạy thục mạng về phía nàng.
– Công chúa—
– Mau đi đi, lui vào bên trong trước!
Anh ta gào lên khản cả giọng.
Lý Nghê Thường sao không biết lợi hại của đám cháy. Đứng ở nơi nàng đang đứng đây, cách một đoạn xa cũng đã cảm nhận được luồng gió nóng không ngừng ùa tới, lưng nóng hầm hập.
Nàng vội vàng cùng bà vú chạy vào bên trong, mãi cho đến khi tới trước khu đất cao nơi ở của Thiên vương, đã không còn đường lùi nữa mới dừng lại.
Chu Cửu cũng theo sát phía sau.
Lúc này Lý Nghê Thường vẫn không thấy Thiên vương ra ngoài, không nhịn được nữa hỏi:
– Thiên vương đâu? Ông ta đã đi rồi à?
Chu Cửu ngoái đầu nhìn biển lửa phía sau, thần sắc vô cùng lo lắng:
– Thiên vương ngài ấy say rượu rồi!
– Cái gì?
Thấy nàng lộ vẻ kinh ngạc, Chu Cửu giải thích:
– Thiên vương đêm nay vốn tới đây muốn đợi Công chúa, không thấy Công chúa nên lại một mình uống rượu. Lúc trước Tín vương còn ở đây thì còn khuyên được vài câu, Tín vương không có ở đây, tại hạ khuyên không được, cũng không dám khuyên. Ngài ấy… mấy năm nay nghiện rượu ngày càng nặng, cơ thể cũng—
Chu Cửu chung quy không dám bàn tán quá nhiều về hành vi của Thiên vương, nhanh chóng đổi giọng, bảo Lý Nghê Thường đợi ở đây một lát.
– Để tôi đi gọi Thiên vương dậy trước!
Anh ta xoay người, sải bước chạy lên những bậc thang đá.
Trong thư phòng nồng nặc mùi rượu, mấy vò rượu phần lớn đã trống rỗng. Người trong phòng lúc này vẫn đang say khướt chưa tỉnh, hoàn toàn không hề nhận ra đám cháy lớn đang áp sát bên ngoài.
– Thiên vương! Thiên vương! Mau tỉnh lại đi!
Chu Cửu liên thanh gọi, khổ nỗi ông ta say quá nặng, không có một chút phản ứng nào.
Chu Cửu bất lực, tiến lên định xốc nách Thiên vương để tự mình cõng ông ta ra ngoài thoát thân thì Lý Nghê Thường theo sau đi vào không nói một lời, bê một vò rượu còn lại một nửa, dội thẳng từ trên đầu xuống mặt người đang say ngủ kia.
Chu Cửu trợn mắt há mồm, nhìn rượu lạnh “ào ào” dội ướt sũng đầu mặt Thiên vương.
Thiên vương chắc hẳn cảm nhận được cái lạnh khó chịu, cuối cùng cũng có phản ứng, thần sắc trên mặt hơi động, có chút phẫn nộ, hai hàng lông mày nhíu chặt lại, mi mắt bắt đầu giật mạnh, dường như đang cố hết sức để mở mắt ra.
– Còn nữa không? – Lý Nghê Thường quay đầu tìm kiếm.
Chu Cửu sực tỉnh lại:
– Có!
Lúc này anh ta cũng không màng đến chuyện có mạo phạm hay không nữa, quay người định đi lấy thì nghe thấy phía sau vang lên một trận ho, quay đầu thấy Thiên vương đã bị sặc tỉnh, đã mở mắt ra.
Thiên vương lảo đảo, nhếch nhác ngồi dậy, quệt một cái lên khuôn mặt ướt sũng vẫn còn đang nhỏ rượu ròng ròng, đôi mắt mờ mịt hơi rượu phát ra ánh nhìn giận dữ đáng sợ như muốn ăn tươi nuốt sống người khác, quét loạn xạ một vòng, vừa ho vừa quát:
– Thật là vô lý! Ai dám đối xử với Cô như vậy—
Tiếng quát thét đột ngột dừng lại.
Chu Cửu thấy Thiên vương chạm phải ánh mắt của Công chúa, dường như ngẩn ra một chút, ngay sau đó, đôi mắt vẩn đục đỏ ngầu của ông ta trở nên tỉnh táo hơn, khóe môi trĩu nặng xuống, ánh mắt lấp lóe, biểu cảm tỏ ra cực kỳ cứng nhắc, dường như đang lưỡng lự xem tiếp theo nên thể hiện thái độ thế nào.
Chu Cửu từ trong cơn kinh hồn bạt vía tỉnh lại, đang định giải thích hành động của Công chúa thì thấy ông ta bỗng hơi nhíu mày, liếc nhìn ra bên ngoài một cái, rồi quay sang hỏi mình:
– Mùi gì thế? Có chuyện gì vậy?
– Bẩm Thiên vương, bên ngoài hỏa hoạn lớn, ty chức đã không kịp thời phát hiện để dập tắt ạ.
Chu Cửu quỳ rạp xuống đất, vẻ mặt đầy vẻ hổ thẹn, cúi đầu nói.