– Xin Thiên Vương dừng bước ạ.
Lý Nghê Thường buộc phải lên tiếng lần nữa, cố gắng làm người trước mặt từ bỏ ý định của mình.
Nàng đoán mục đích thực sự của ông ta khi triệu nàng tới đây, người khác chắc không ai biết, liền ra hiệu cho Mạnh Hạ Lợi lui ra trước, hít một hơi thật sâu rồi nói:
– Cơ thể của tôi có bệnh kín, e rằng không thể sinh—
– Vậy thì gọi người tới chữa cho ngươi, chữa đến khi khỏi hẳn thì thôi!
Ông ta lạnh lùng ngắt lời, coi lời nàng nói chỉ là sự thoái thác.
– Sao thế, chẳng lẽ người Vũ Văn gia ta không xứng với ngươi ư? – Luồng mây đen càng đậm đặc hơn vần vũ trên đôi mày ông ta.
Lý Nghê Thường hoàn toàn im lặng.
Gió sớm thổi qua, những chiếc chuông treo dưới mái hiên rung động loạn xạ, tiếng kêu tinh tang vụn vặt lại bay đến, làm nhiễu loạn tiếng bước chân rời đi đầy giận dữ.
Thiên Vương lại đột ngột dừng bước.
– Chu Cửu! – Ông ta lại lạnh lùng quát lên một tiếng.
Viên Huyền Giáp Vệ quan đang đợi ở góc vọng đài lập tức tiến lên. Chưa kịp mở miệng ứng mệnh, đã thấy Thiên Vương giơ tay chỉ thẳng vào mái hiên, thanh bội kiếm đập vào đai vàng ngang hông phát ra tiếng kêu leng keng:
– Tháo hết xuống cho cô!
Vệ quan không ngờ lại nhận được mệnh lệnh như vậy, theo bản năng ngẩng lên nhìn mái hiên phía xa, ngẩn người ra một chút rồi liếc sang Mạnh Hạ Lợi, thấy Mạnh Hạ Lợi cũng đang ngơ ngác, bấy giờ mới phản ứng lại, lập tức vâng dạ.
Tiếng bước chân hoàn toàn biến mất, cảm giác áp bức kia cuối cùng cũng tan đi.
Một dòng mồ hôi lạnh dọc theo giáp cổ lặng lẽ chảy vào trong lớp giáp xích. Mạnh Hạ Lợi nãy giờ vẫn đứng ngoài mới thở phào một cái, âm thầm suy nghĩ.
Thiên Vương triệu Công chúa mang bản đồ tới lúc này, mục đích không ngoài việc chuẩn bị cho đại sự sắp tới, khi phương Nam đã thần phục, việc đăng cơ từng bị gác lại vài năm trước gần đây lại thường xuyên được nhắc đến. Nhưng dù cuối cùng là xưng đế trước hay Bắc phạt trước, nếu vị Công chúa có danh tiếng điềm lành và được lòng dân phương Bắc này chủ động quy thuận, thì dù là để phô trương ân đức hay chứng minh tính chính thống, đều sẽ đạt được hiệu quả gấp bội.
Mà việc Thiên Vương đột nhiên nổi giận đến mức này, hiển nhiên là nàng đã không thuận theo ý ông ta.
Vừa rồi ông ta còn tưởng trong lúc thịnh nộ, Thiên Vương sẽ gây bất lợi cho nàng.
– Thiên Vương lát nữa còn có việc cần làm… Nếu Công chúa nếu tiện, chi bằng theo sự sắp xếp của Thiên Vương mà về trước, suy nghĩ kỹ rồi quyết định sau?
Khi Lý Nghê Thường còn đang đứng lặng giữa đống văn thư bừa bãi dưới đất, bên tai vang lên lời nhắc nhở uyển chuyển và do dự.
Nàng quay mặt lại. Mạnh Hạ Lợi đã vào trong từ lúc nào, đứng sau lưng nàng, hai mắt chỉ nhìn chằm chằm vào mũi giày của mình, hiển nhiên là để tránh ngượng ngùng và tránh đối diện với nàng.
Nàng lẳng lặng bước ra.
Trời đã sáng rõ, nàng theo Mạnh Hạ Lợi rời đi theo đường cũ. Khi băng qua quảng trường vắng vẻ, nàng thấy trước một tòa tiền điện dùng để nghị sự ở phía Đông, một nhóm người đang bước đi trong ánh ban mai. Trong đó đa số là võ tướng, cũng có vài người mặc tố bào tay áo rộng kiểu danh sĩ dân gian, trông có vẻ đều đi gặp Thiên Vương để tấu sự. Trong đám đông, nổi bật nhất là một người thanh niên trẻ tuổi, đội kim quán khảm ngọc, khoác cẩm bào thêu hoa văn vàng rực rỡ theo từng bước đi. Hắn đang ngẩng cao đầu bước tới, chợt nhận thấy mấy tên Huyền Giáp Vệ đang khiêng thang vân vội vàng chạy tới phía xa, hắn liền ngoảnh lại nhìn, ánh mắt lập tức sáng rực lên, dường như không tin vào mắt mình, cứ nhìn chằm chằm không thôi.
Mọi người cũng nhanh chóng phát hiện ra nàng, đồng loạt dừng bước nhìn theo từ xa với những ánh mắt khác nhau.
Lý Nghê Thường kéo thấp mũ trùm của áo choàng thêm nửa tấc, rảo bước đi nhanh về phía trước. Sương mù còn sót lại trên gạch đá xanh thấm ướt gấu váy nàng.
Giống như lúc đến, nàng được đưa về sơn trại cũ trống trải, vẫn ở lại căn phòng từng được dùng làm phòng tân hôn ngắn ngủi kia.
Sự sắp xếp này của Thiên Vương hiển nhiên là để nhắc nhở nàng mọi lúc, buộc nàng phải đối mặt với thân phận cũ và “tội lỗi” không thể tha thứ trong mắt ông ta.
Sự phẫn nộ của kẻ quyền thế và mối đe dọa thực tế đến từ kẻ mạnh này giống như một ngọn núi nặng nề đè lên đầu Lý Nghê Thường, khiến nàng không thở nổi.
Lý trí thuyết phục nàng rằng đừng nên có bất kỳ lo lắng nào, hãy cứ nhắm mắt đồng ý trước để vượt qua khó khăn hiện tại, đó mới là lựa chọn sáng suốt nhất. Những chuyện khác để sau này tính kế sách cũng không muộn. Chuyện này không thể xong ngay trong một sớm một chiều, nàng hoàn toàn có thể bằng mặt không bằng lòng, dù có kéo dài một hai năm hay lâu hơn nữa không có kết quả cũng là lẽ thường tình. Trước hết phải giành lấy thời cơ xoay chuyển cho bản thân.
Tuy nhiên, khi đến hạn chót, Mạnh Hạ Lợi lại xuất hiện trước mặt nàng chờ đợi câu trả lời, cổ nàng cứng đờ, mãi không thể gật đầu xuống được.
Nàng sợ hãi phải đối mặt với đôi mắt trong giấc mơ kia lần nữa.
Nếu gật đầu, dù nàng có tính toán gì, nàng chắc chắn sẽ phải đến nơi đó một chuyến, đó là chuyện không thể tránh khỏi. Nàng không dám tưởng tượng cảnh tượng ấy, nó còn gian nan gấp trăm lần, nghìn lần, vạn lần so với việc bảo nàng đi chết.
Nàng có thể làm bất cứ việc gì, chỉ cần có thể giúp Võ Tiết tồn tại.
Duy chỉ có một việc nàng không thể làm. Đó chính là sau khi rời bỏ hắn, lại đi lợi dụng hắn. Huống hồ còn là bằng phương thức lừa dối như thế này.
Chuyện này, chỉ cần nàng gật đầu, đối với thiếu niên tuấn tú năm xưa dưới gốc cây tuyết tùng đã tháo mặt nạ cho nàng mà nói, đều là một sự sỉ nhục.
– Công chúa? – Thấy Lý Nghê Thường mãi không đáp, Sắt Sắt lộ vẻ lo lắng, không nhịn được khẽ nhắc nhở.
Lý Nghê Thường ngẩng lên, nhìn về phía Mạnh Hạ Lợi đang chờ đợi.
– Làm phiền ông chuyển lời tới Thiên Vương, chuyện này… ta thực sự không thể làm được.
Mạnh Hạ Lợi nhìn nàng, ánh mắt lộ rõ vẻ thất vọng và lo âu. Ngừng một lát, hắn thấp giọng nói: —
– Võ Tiết làm sao có thể ngăn cản thế thống nhất thiên hạ của Thiên Vương? Công chúa thực sự không cân nhắc lại ạ?
Hắn đợi thêm một lát, thấy nàng không nói gì nữa, liền hơi khom người lui ra ngoài.
Trong thành trống vắng chỉ còn tiếng gió núi, Lý Nghê Thường đã trải qua đêm cuối cùng tại đây trên chiếc giường cũ.
Ngày hôm sau, Mạnh Hạ Lợi lại xuất hiện, đưa nàng đến trạm dịch gần trấn Phong Lăng.
Bóng chiều đã xuống, nàng nghỉ lại đây một đêm, sáng mai sẽ cùng tùy tùng lên đường về Võ Tiết.
– Thiên Vương chắc chắn không nuốt lời. Chuyến về này của Công chúa có thể bảo đảm bình an. Đêm nay ty chức sẽ canh giữ ở Thiên Sinh Thành. Công chúa có bất cứ chuyện gì đều có thể quay lại bất cứ lúc nào, tôi nhất định sẽ cung nghênh đại giá.
Mạnh Hạ Lợi dừng bước ngoài trạm dịch, lời nói đầy ẩn ý, dường như có hàm ý khác.
Khói lửa ba năm trôi qua trong nháy mắt, có lẽ cũng là cả đời của một số người. Gương mặt của những người ở bến phà và trạm dịch trong ba năm qua chẳng biết đã thay đổi bao nhiêu lượt.
Trạm thừa hiện tại tên Trần Thất, là một người đàn ông trung niên gò má cao, râu chuột thưa thớt, vóc dáng như cây tre gầy nhom, đi đứng như gió, phù hiệu và chìa khóa bên hông va vào nhau kêu leng keng. Lúc đối mặt Mạnh Hạ Lợi, gã đầy vẻ nịnh hót.
Có lẽ gã đã thấy quá nhiều người từ khắp nơi đổ xô đến đây chỉ để mong được diện kiến Thiên Vương một lần, nên chỉ coi nhóm chủ tớ này là hào tộc phương nào đó, không thèm để vào mắt. Sau khi Mạnh Hạ Lợi đi khỏi, gã chỉ dùng đôi mắt hí tam giác liếc nhìn Lý Nghê Thường đang đội mũ rèm che mặt, rồi bảo dịch tốt dẫn người vào, theo ý Mạnh Hạ Lợi mà sắp xếp vào căn phòng phía Đông tốt nhất, rồi rời đi.
Trời tối hẳn, Sắt Sắt bưng chân nến vào phòng. Lý Nghê Thường ngồi một mình, sau khi thắp đèn, Sắt Sắt đi tới đứng sau lưng bắt đầu tháo tóc tẩy trang cho nàng.
Lý Nghê Thường sao không hiểu được hàm ý trong lời nói của Mạnh Hạ Lợi trước khi đi. Thiên Vương chắc chắn không nuốt lời, đã nói để nàng về thì sẽ không ép nàng ở lại. Nhưng sau khi về, thứ chờ đợi nàng, hay nói đúng hơn là chờ đợi Võ Tiết, sẽ là gì thì đã quá rõ ràng.
Vốn tưởng Võ Tiết còn có thể tìm được chút cơ hội xoay sở giữa các thế lực. Nay xem ra, đại họa sắp giáng xuống. Điểm này có lẽ là điều mà tất cả mọi người, bao gồm cả nàng, đều chưa từng nghĩ tới trước đó.
Chẳng lẽ, ngoại trừ việc nàng thay đổi ý định và quay đầu lại, thực sự không còn con đường nào khác?
Nàng vất vả suy nghĩ, tâm trí như một đống bùi nhùi hỗn độn, bất an cực độ, hoàn toàn không biết lúc này, Trạm thừa Trần Thất đang vội vã chạy ra cửa sau đón một người nồng nặc mùi rượu vào, mặt đầy nịnh nọt hành lễ:
– Vừa rồi tôi tớ nói là Thái bảo tới, tôi còn không tin! Mau mau mời vào!”
Vũ Văn Kính bước vào hậu viện, không nói gì, trước tiên nhìn người bên cạnh gã. Trần Thất từ sớm đã nhận thấy y khoác một chiếc áo tơi che ngoài, vài tên tùy tùng đứng xa xa ngoài cửa sau trạm dịch canh gác, liền ra hiệu cho thuộc hạ lui xuống.
Vũ Văn Kính ợ rượu một cái, rồi ghé sát tai gã thấp giọng nói vài câu. Trạm thừa động đậy gò má, cúi đầu nhìn, ngón cái vê thỏi bạc y đưa tới từ dưới ống tay áo, nói nhỏ:
– Phòng đầu tiên bên Đông sương. Ty chức sẽ đi đuổi mấy kẻ rảnh rỗi đi luôn đây ạ.
Vũ Văn Kính định bước vào, chợt như nhớ ra điều gì, dừng chân quay đầu lại. Chưa kịp mở miệng, nếp nhăn đuôi mắt Trần Thất đã xếp thành nụ cười:
– Thái bảo yên tâm. Ở trạm dịch này, đến con chuột cũng điếc cả rồi.
Ánh đèn lồng soi bóng lưng hơi lảo đảo của vị quý nhân rẽ vào hành lang Đông sương. Trần Thất thò đầu ra nhìn quanh rồi khép cửa lẻn đi.
Xa xa vang lên tiếng đánh canh cầm canh. Giờ Tuất đã qua.
Lý Nghê Thường ngẩng lên nhìn bóng mình trong gương, trong lòng chợt dâng lên một tia cảm kích. Mục đích thật sự của Thiên Vương khi triệu nàng đến, nàng không hề giấu giếm Sắt Sắt. Nhưng đối với quyết định có thể xem là “tùy hứng” như vậy của nàng, cô ấy lại không hề lên tiếng khuyên nhủ lấy nửa câu, cũng chưa từng hỏi nàng vì sao lại từ chối.
– Sáng mai phải dậy sớm. Ta đi xem nước đã chuẩn bị xong chưa, rồi bảo người mang tới hầu hạ Công chúa nghỉ ngơi. – Sắt Sắt dường như cảm nhận được tâm trạng của nàng, nhìn nàng khẽ mỉm cười.
Lúc này, bên ngoài hành lang cũng vang lên tiếng gõ cửa nhẹ nhàng. Sắt Sắt quay đầu nhìn, đặt chiếc trâm ngọc xuống, bước ra mở cửa.
– Là ngài! – Sau đó là giọng nói hơi ngạc nhiên của cô ấy.
Lý Nghê Thường cứ ngõ là người hầu mang nước tới, nhưng phản ứng của Sắt Sắt rõ ràng có gì đó rất khác lạ.
Nàng cầm trâm lên, nhanh tay búi lại mái tóc dài, thấy một nam tử trẻ tuổi khoác áo tơi đứng trước bậc thềm, ống tay áo thêu văn rồng vàng lấp loáng dưới đèn lồng.
Người đứng ngoài cửa chính là Vũ Văn Kính mà nàng đã từng gặp ở quảng trường vài ngày trước. Chỉ có điều lúc này y có vẻ đã uống rượu, mặt đỏ gay, mỉm cười khom người gọi Sắt Sắt một tiếng cô cô, rồi quay sang Lý Nghê Thường trịnh trọng vái chào, miệng xưng công chúa, nói mình mạo muội tới thăm, nếu có làm phiền xin hãy lượng thứ vân vân. Dứt lời, ánh mắt hắn liền không rời khỏi Lý Nghê Thường, nhìn chằm chằm với vẻ nóng rực.
Sắt Sắt khẽ nhíu mày, bước lên chắn trước mặt Lý Nghê Thường:
– Đã khuya thế này rồi, Thái bảo đến đây làm gì? Công chúa là do chính tay Mạnh tướng quân hộ tống tới đây!
Vũ Văn Kính biết cô ấy có giao tình cũ với Tạ Ẩn Sơn, dĩ nhiên không dám quá thất lễ::
– Ta đương nhiên biết. Xin cô cô yên tâm.
Y không che giấu nữa, vừa nói vừa cưỡng ép bước vào trong.
– Ta có chuyện muốn bàn bạc với Công chúa, xin cô cô tạm thời lánh mặt cho thuận tiện.
Sắt Sắt sao có thể để Công chúa ở riêng với y, vừa cao giọng gọi người hầu vừa đi ra ngoài, nhưng thấy ngoài cửa trống không, không ai đáp lại.
Lý Nghê Thường biết chắc chắn y đã có chuẩn bị từ trước, tên Trạm thừa kia hẳn đã phối hợp với y dọn sạch người đi rồi. Với kẻ trước mặt này, nàng không hề sợ hãi, liền ra hiệu cho Sắt Sắt tạm lánh ra ngoài.
Sắt Sắt do dự một lát, liếc nhìn góc giường, nghĩ rằng Công chúa chắc có thể tự bảo vệ mình, cuối cùng mới lui ra.
– Công chúa đường xa vất vả như vậy, sao mới đó đã phải quay về rồi? Thúc phụ ta cũng thật là, sao không giữ Công chúa ở lại nghỉ ngơi vài ngày, công chúa quả thực đã chịu khổ rồi.
Dưới ánh nến nhảy động, ánh mắt y lúc sáng lúc tối, lập lòe bất định.
– Thái bảo đến thăm đêm hôm, chắc không chỉ để nói mấy lời này chứ? – Lý Nghê Thường khêu ngọn nến sáng lên, hỏi ngược lại.
– Thúc phụ ta lần này triệu nàng tới là vì chuyện gì vậy? – Y bước những bước chân hơi loạng choạng tới trước bàn, tay vịn cạnh bàn, đắc ý gõ nhẹ vào chồng văn thư. – Nghe nói ông ấy đòi nàng một bức đồ do Thiên sư tiền triều vẽ, chẳng lẽ… ông ấy cuối cùng cũng chịu học theo cổ nhân, làm chuyện lên ngôi cửu ngũ?
Y nhìn Lý Nghê Thường, gương mặt không giấu nổi vẻ phấn khích.
Lý Nghê Thường điềm nhiên nói:
– Ta đến chỉ để dâng đồ, những chuyện khác Thiên Vương cũng không nói với ta. Thái bảo muốn biết thì tự đi mà hỏi, đến chỗ ta làm gì.
Trong phòng bỗng tĩnh lặng, chỉ nghe tiếng lách tách nhỏ từ ngọn nến.
Đôi mắt say rượu của Vũ Văn Kính quét tới, bị thu hút bởi bóng dáng trước mắt. Đây chắc là lần đầu tiên y được nhìn nàng ở khoảng cách gần như thế. Nàng trông như vừa tẩy trang xong, tóc mây chỉ dùng một chiếc trâm ngọc cài vội, vài sợi tóc mai lòa xòa rủ trên cổ áo lụa trắng, gương mặt không chút phấn son, trắng như một mảnh lụa trong tuyết, môi nhạt như cánh hoa đào mất đi sắc đỏ, càng làm nổi bật nét lông mày xanh như đại.
Vũ Văn Kính ngẩn người ra, không thể rời mắt, chợt thấy nàng đặt que khêu nến xuống, ngước mắt lạnh lùng nhìn tới, y mới sực tỉnh, khẽ ho một tiếng. —
– Công chúa cần gì phải giả vờ không hiểu gì ở trước mặt ta? – Y cười nhạt. – Nàng nói thật đi, thúc phụ ta có phải sắp xưng đế không, nên mới lệnh nàng mang đồ tới, để lúc đó nàng dẫn người họ Lý và Võ Tiết cùng quy hàng?
– Ta đã nói rồi, ngoài việc đưa đồ, chuyện khác ta hoàn toàn không biết.
Sắc mặt Vũ Văn Kính hơi u ám, khựng lại một chút rồi bỗng nở nụ cười.
– Thôi được, nàng không nói ta cũng không ép! – Y đổi giọng, – Ta nghe nói tên Thôi Trọng Yến kia từ lâu đã có ý đồ xấu với Công chúa, ba năm trước hắn không đạt được mục đích, lần này chẳng qua vì Giang Đô gặp họa hắn mới may mắn đuổi được Trần Sĩ Tốn đi thôi. Thế mà hắn lại không tự lượng sức, một lần nữa phát binh tới Võ Tiết, tâm địa hắn ai mà không biết! Hắn tưởng thiên hạ không nhìn ra hay sao? Hắn không chỉ nhắm vào Võ Tiết, mà còn nhắm vào nàng nữa! Muốn mượn danh tiếng của nàng để tạo thế cho hắn! Thúc phụ ta còn lâu mới để hắn toại nguyện!
Y lộ vẻ đắc ý, nghiêng mình sát về phía Lý Nghê Thường:
– Công chúa sau chuyến này trở về, nhất định phải nhìn cho rõ tình thế. Trong thiên hạ ngày nay, không một ai có thể tranh phong với thúc phụ ta, còn Thôi Trọng Yến thì lại càng chỉ là hạng không đáng nhắc tới. Ta đã ngưỡng mộ công chúa từ lâu, hay là Công chúa cân nhắc chuyện liên minh với ta được không? Chỉ cần có ta ở đây, ta không chỉ bảo đảm cả nhà công chúa được bình an, mà những chuyện khác, chỉ cần công chúa mở lời, ta đều có thể thương lượng…
Mượn vài phần men rượu, Vũ Văn Kính giơ tay định với lấy, khẽ câu lấy gương mặt giai nhân trước mắt, nhưng đã bị Lý Nghê Thường né tránh, nàng xoay người toan đi mở cửa.
– Xin Thái bảo hãy tự trọng. Nếu không có chuyện gì khác, mời ngài về cho.
nhanh chân bước lên trước một bước, cạch một tiếng khóa trái cửa lại.
– Nàng dám không nghe theo? – Y quay mặt lại, thẹn quá hóa giận.
– Ngài dám dùng vũ lực thử xem? – Lý Nghê Thường không giận, trái lại còn nhìn hắn mỉm cười.
Vũ Văn Kính sững lại, sắc mặt càng thêm khó coi: —
– Nàng đừng có không biết điều! Đợi thúc phụ ta xưng đế, ta sẽ là người kế vị danh chính ngôn thuận duy nhất của thiên mệnh, danh chính ngôn thuận, thiên hạ này không kẻ nào mơ tưởng tranh giành với ta! Nếu nàng biết thời thế, quy thuận dưới trướng ta, ngày sau khi ta trị vì, ta và nàng cùng nắm giữ giang sơn. Đến khi ấy, nàng đội phượng quan chín lông, chẳng phải tốt hơn bây giờ phải làm áo cưới cho kẻ khác hay sao?
Y còn chưa nói hết, hành lang bỗng vang lên tiếng bước chân hỗn loạn. Cùng với tiếng ho của trạm thừa, có người lao tới gần, tiếng đập cửa dồn dập vang lên.
– Công chúa có ở trong không? – Bên ngoài cửa hóa ra là giọng của Mạnh Hạ Lợi.
Vũ Văn Kính lập tức đứng sững lại, ngậm miệng không nói lời nào.
Lý Nghê Thường mở cửa, quả nhiên thấy Mạnh Hạ Lợi đứng ngoài. Ánh mắt hắn lướt qua Vũ Văn Kính, hành lễ:
– Ta không biết Thái bảo cũng ở đây, nếu có làm phiền xin hãy lượng thứ.
Vũ Văn Kính đã chẳng còn thấy đâu dáng vẻ say sưa khi nãy, gắng gượng giữ bộ dạng như không có chuyện gì, ấp a ấp úng giải thích, nói rằng tình cờ biết Công chúa ở đây nên tới thăm hỏi chuyện cũ.
Mạnh Hạ Lợi nhìn Lý Nghê Thường.
Lý Nghê Thường không muốn sinh thêm chuyện liền im lặng. Vũ Văn Kính thấy vậy, biết nàng sẽ không nói ra những lời vừa rồi của mình ra, liền thở phào nhẹ nhõm, lấy cớ rời đi.
Y vừa đi, Sắt Sắt liền vào phòng, hỏi Lý Nghê Thường có bị kinh sợ hay không. Lý Nghê Thường đáp không có việc gì, bảo cô ấy không cần lo lắng.
Mạnh Hạ Lợi nhìn theo bóng Vũ Văn Kính biến mất, hỏi:
– Thái bảo vừa rồi có đắc tội Công chúa không?
Lý Nghê Thường nói không có việc gì. Mạnh Hạ Lợi thấy nàng không muốn truy cứu, đoán Vũ Văn Kính chắc cũng không còn gan quay lại quấy rầy nữa nên không truy cứu, chỉ giải thích rằng dọc đường gặp người của Chu Cửu phái tới, báo một tin tức, Thiên Vương đêm nay vi hành, lúc này đang ở Thiên Sinh Thành.
– Ngài ấy lệnh cho ty chức nhắn lại lời cuối cùng, bảo Công chúa phải suy nghĩ cho kỹ. Đêm nay ngài ấy sẽ đích thân ở đó, nếu Công chúa nghĩ thông suốt rồi thì hãy tới gặp ngài ấy ạ.
Thiên Vương đêm nay lặng lẽ xuất hành, chắc là nhất thời nảy ý, chỉ cho phép Chu Cửu đi cùng. Mà Thiên Sinh Thành nay không còn là trọng yếu quân sự, cũng chỉ trong mấy ngày công chúa lưu lại mới do người của Mạnh Hạ Lợi trấn giữ. Công chúa vừa đi, đội lính canh ở đó đều là lính già yếu, đa số có lẽ chưa bao giờ được nhìn thấy mặt Thiên Vương ở khoảng cách gần.
Nay thân phận Thiên vương đã khác xưa không thể so sánh, lại thêm Tín vương từng nhiều lần dặn dò Mạnh Hạ Lợi phải luôn chú ý đến động tĩnh gần đây của Thiên vương, hắn không dám lơ là. Truyền đạt tin tức xong xuôi, biết Vũ Văn Kính hẳn không dám quay lại quấy rầy nữa, hắn liền cáo từ rời đi.
Vũ Văn Kính nấp trong bóng tối, nhìn Trạm thừa khom lưng tiễn Mạnh Hạ Lợi rồi quay đầu chạy về phía mình, y tức tối đạp cho một cái.
Trần Thất kia cực kỳ xảo quyệt, bị đá ngã xuống đất, còn chưa kịp lo đau đớn đã thuận thế quỳ sụp xuống, dập đầu nhận tội, nói rằng Mạnh Hạ Lợi đến quá đột ngột hoàn toàn không kịp phòng bị, hắn có muốn ngăn cũng không ngăn nổi, chỉ có thể lên tiếng nhắc nhở mà thôi.
Vũ Văn Kính vẫn chưa hả giận, định đá tiếp thì thấy Trần Trường Sinh cưỡi ngựa tìm tới mới thôi, Trần Thất thừa cơ chuồn mất.
Do nhu cầu xây dựng tân thành, Thiên vương thuận theo lời tự thỉnh của Vũ Văn Kính, phong hắn làm Thiên Vận Xu Lệnh, phụ trách việc đốc thúc xây thành. Chức quan này quyền lực không nhỏ, ngày thường càng khó tránh khỏi các loại yến tiệc rượu chè.
Đêm nay, chính là trong một bữa tiệc do một viên quan bày ra, Trần Trường Sinh phát hiện Vũ Văn Kính biến mất, tìm mãi không thấy đâu, bỗng nhớ tới chuyện mấy hôm trước tình cờ gặp gỡ khiến hắn ta canh cánh trong lòng, liền vội vàng tìm tới đây.
Lúc này trông thấy người, biết hắn ta chưa thật sự gây ra đại họa do men rượu, gã mới thở phào, Nhưng chợt lại nghĩ tới một việc khác, tim liền thót lên một cái, hít vào một ngụm khí lạnh.
– Có chuyện gì thế? Ngươi đang nghĩ gì vậy? – Vũ Văn Kính bị phá hỏng chuyện tốt, đang bực bội thì thấy Trần Trường Sinh nhìn trân trân theo hướng Mạnh Hạ Lợi vừa đi, liền hỏi.
Trần Trường Sinh lập tức kéo Vũ Văn Kính vào một căn phòng trống vắng trong trạm dịch, lệnh cho dịch thừa đuổi hết mọi người đi, chính gã cũng không được lại gần, rồi mới đóng cửa nói nhỏ: “
– Ngài gây họa lớn rồi đấy có biết không!
Vũ Văn Kính không cho là đúng:
– Yên tâm. Vị Công chúa kia cũng biết lợi hại. Vừa rồi trước mặt Mạnh Hạ Lợi, cô ta cũng không dám nói nửa lời không tốt về ta!
– Không phải ở phía công chúa! Là ở cái tên họ Mạnh kia kìa! Ngài nghĩ mà xem, Tạ Ẩn Sơn không có mặt, cớ gì lại phải để lại tâm phúc của hắn ở đây? Chẳng phải là để đối phó với chúng ta hay sao? Công chúa sẽ không nói ra, nhưng tên họ Mạnh ấy thì biết rõ đêm nay ngài xông tới chỗ công chúa, nếu hắn thêm mắm dặm muối trước mặt Thiên Vương, Thiên Vương sẽ nghĩ thế nào?
Sắc mặt Vũ Văn Kính lập tức tái mét, chút hơi rượu cuối cùng cũng hóa thành mồ hôi lạnh chảy ròng ròng sau lưng.
– Thiên Vương ra lệnh cho Công chúa dâng đồ, rõ ràng là đang cân nhắc chuyện đăng cơ. Công chúa này thân phận đặc biệt, lại có danh điềm lành, thế mà ngài lại vào lúc này lén lút tìm cô ta lúc này mà không được Thiên Vương cho phép—
Chân Vũ Văn Kính nhũn ra, suýt nữa không đứng vững. Y sao không biết những năm gần đây mình càng lúc càng không được Thiên Vương sủng ái, đặc biệt là sau khi biết trên đời còn có một nhân vật kia tồn tại, y lại càng nơm nớp lo sợ, ăn ngủ không yên.
May mà trời xanh có mắt, mối đe dọa kia đã mất, chắc chắn không thể quay về tranh giành với y nữa. Nhưng điều này không có nghĩa là vị trí của y là duy nhất, không thể thay thế.
Y nắm chặt cánh tay Trần Trường Sinh:
– Ngươi mau tìm sư phụ ta! Bảo ông ấy đi giải thích giúp ta đi!
Trần Trường Sinh lắc đầu:
– Ngài không hiểu sao! Ngài lén gặp Công chúa là trọng tội! Nói gì cũng vô ích, trăm miệng khó bào chữa.
– Vậy phải làm sao đây… – Vũ Văn Kính đờ đẫn, lẩm bẩm run rẩy.
– Tôi có một cách, Kế trước mắt, đã làm thì làm cho trót, chỉ có thể ra tay trước để chiếm thế thượng phong mới hy vọng có thể thoát tội! – Ánh mắt Trần Trường Sinh lóe lên tia u ám, đưa tay làm động tác chém giết.
– Cái gì! – Vũ Văn Kính kinh hãi thất thanh. – Giết thúc phụ ta á? Ngươi điên rồi à? Bên cạnh ông ấy vệ sĩ như mây, toàn là cao thủ! Nếu thất bại, chúng ta sẽ không có chỗ chôn…
Giọng y run lẩy bẩy.
Trần Trường Sinh bịt miệng y lại, xác định bên ngoài không có người mới nói nhỏ:
– Ngài nghĩ cái gì vậy? Tôi sao dám bất kính với Thiên Vương! Ý tôi là tên họ Mạnh kia kìa! Chỉ cần hắn chết, tất nhiên sẽ không còn ai đi cáo trạng với Thiên Vương nữa. Tôi thấy hướng hắn vừa đi là về Thiên Sinh Thành. Nếu hắn ngủ lại đó đêm nay, chúng ta có một cơ hội trời cho để hắn chết mà không liên can gì đến chúng ta.
Gã thì thầm nói ra kế hoạch, Vũ Văn Kính nghe xong tim đập thình thịch, do dự một lát rồi nghiến răng:
– Được, cứ thế mà làm! Ta cũng ngứa mắt với hắn từ lâu rồi. Nếu như trừ được cái họa này, cũng coi như đã chặt đi một cánh tay của Tạ Ẩn Sơn, ở chỗ sư phụ cũng coi như lập được một công lớn! Chỉ có điều, đã ra tay thì nhất định phải thành công!
– Thái bảo yên tâm! Chuyện này cứ giao cho tôi!
Hai người lại hạ giọng bàn bạc kỹ càng thêm một lượt các chi tiết, mọi việc đều đã định đoạt xong, liền không nán lại nữa, vội vã rời đi.
Sau khi họ đi, cửa trạm dịch đóng lại, sự ồn ào ban ngày hoàn toàn biến mất trong đêm đen.
Lý Nghê Thường vì tin tức Mạnh Hạ Lợi vừa mang tới mà càng thêm thẫn thờ, đứng ngồi không yên.
Thiên Vương đột ngột sai người lại mang lời nhắn cho nàng như vậy, rõ ràng là đang gia tăng sức ép đối với nàng. Nàng có một dự cảm, chuyện này nếu không đạt được mục đích, ông ta sẽ không bỏ qua. Nếu nàng mặc kệ mà sáng mai khởi hành về Võ Tiết theo kế hoạch, thì rất có thể nàng chưa về tới nơi, Thiên Vương đã hành động rồi.
Nàng đang lo lắng không thôi, cân nhắc xem có nên theo ý Thiên Vương quay lại một chuyến để ổn định tình hình trước không, thì lúc này bên ngoài lại có tiếng gõ cửa nhẹ.
Lý Nghê Thường và Sắt Sắt nhìn nhau. Sắt Sắt bước tới cửa cảnh giác hỏi: – Ai đó?
– Là tôi! Tôi mang đồ ăn đêm tới đây ạ! – Nghe giọng dường như là tên dịch thừa kia.
Chẳng biết tại sao gã lại thay đổi thái độ như vậy.
Sắt Sắt hơi khựng lại, nói từ chối nhưng gã không đi.
Sắt Sắt do dự mở hé một khe cửa, thấy tên Dịch thừa đã tự lách vào trong, vội vàng đóng cửa lại, đặt hộp thức ăn xuống rồi nói ngay:
– Công chúa đâu ạ? Tôi có việc hệ trọng muốn bẩm báo!
Lý Nghê Thường bước ra, thấy dịch thừa kia chắp tay hành lễ với mình, thái độ rất cung kính, so với dáng vẻ ban chiều gần như là hai người khác hẳn, nàng không khỏi ngạc nhiên:
– Ngươi đến có chuyện gì? Sao ngươi biết ta là ai?
Trần Thất nói nhỏ:
– Công chúa còn nhớ Bạch Tứ, Bạch chưởng quầy từng làm việc ở vùng này ba bốn năm trước không? Mấy năm nay nơi đây biến động lớn, ông ấy trước kia từng lộ mặt, nên không tiện ở đây nữa, bèn để tôi thay thế, ở lại làm việc.
Lý Nghê Thường nào ngờ được viên dịch thừa trông thô kệch này lại là người của Bạch gia, không khỏi kinh ngạc, vội vàng chào hỏi, nàng vội vàng chào hỏi.
Trần Thất vội đáp lễ rồi nói tiếp:
– Vừa rồi tôi thấy Vũ Văn Thái Bảo và cháu của tên Nghĩa vương lén lút bàn bạc chuyện gì đó, liền nghe trộm một lúc, nghe được bọn họ nói muốn phóng hỏa thiêu chết Mạnh Hạ Lợi!
Trong một kho chứa ngay cạnh cổng Thiên Sinh Thành có chứa không ít hỏa dầu còn sót lại từ thời chiến tranh. Hai kẻ đó mưu tính lợi dụng lúc nửa đêm đổi ca, bày kế g**t ch*t lính canh, rồi thay bằng tâm phúc của mình, chờ thời cơ châm lửa đốt toàn bộ Thiên Sinh Thành.
– Hiện nay trời hanh vật khô, theo tôi Hiện nay trời hanh vật khô. Bọn chúng sẽ đốt đứt con đường thông ra cổng thành trước, rồi phong tỏa chặt cổng, như vậy châm lửa thiêu cả doanh trại, thì Mạnh Hạ Lợi dù có mọc cánh cũng khó thoát, dữ nhiều lành ít.
– Tôi nghĩ đã nghe được chuyện này, thì nhất định phải báo cho công chúa biết, để công chúa có sự chuẩn bị trước. Còn xử trí thế nào, xin tùy theo ý công chúa quyết định. Chỗ này không tiện ở lâu, tôi xin cáo lui trước.
Dịch thừa bẩm báo xong vội vàng rời đi.
Sắt Sắt tiễn người ra, vừa đóng cửa lại, mắt cô ấy sáng rực, vẻ u ám mấy ngày qua quét sạch sành sanh. Cô ấy nắm chặt tay, bước nhanh tới bên Lý Nghê Thường, giọng run run:
– Công chúa! Công chúa đúng là điềm lành giáng thế! Nơi nơi đều có trời cao phù hộ! Gặp dữ hóa lành!
Cô ấy nhắm mắt cố ổn định cảm xúc.
– Hai kẻ đó thông thuộc địa thế và nhân sự ở Thiên Sinh Thành, đã định kế thì chắc chắn sẽ thành công!
Bất kể từ lời kể của Mạnh Hạ Lợi hay Trần Thất, việc Thiên Vương đêm nay tới Thiên Sinh Thành, ngoại trừ vài thân tín bên cạnh thì không ai biết.
Nói cách khác, rất có khả năng, trong một chuỗi trùng hợp ngoài ý muốn này, Hoành Hải Thiên Vương Vũ Văn Túng đêm nay sẽ bị thiêu chết ngay trong doanh trại nơi núi này.
Không phải sao rơi nơi đại hoang, cũng chẳng phải kiếm gãy tại Long Uyên. Một nhân vật lớn từng tung hoành mấy chục năm, cuối cùng lại kết thúc cả đời trong một ván cờ chó săn đùa giỡn hổ lang, qua loa, hoang đường đến thế.
– Nếu người này thật sự chết theo cách ấy, thì khó khăn lần này của Công chúa sẽ được giải quyết tận gốc!
Giọng Sắt Sắt lại không kìm được mà run rẩy lần nữa.
– Không chỉ vậy, nếu ông ta mà chết, khu vực Trung Nguyên này ắt sẽ lại có vô số kẻ nhảy ra tranh đoạt, xưng vương xưng bá… Bên ngoài càng loạn, thì chúng ta lại càng có thể giành thêm được vài năm để chuẩn bị chiến sự… Biết đâu, có một ngày, tâm nguyện của chúng ta thực sự có thể thành hiện thực…