Thiên Sơn Phong Tuyết - Bồng Lai Khách

Chương 129

Thiên Sinh Thành trước mắt vẫn là chốn quen trong ký ức của Lý Nghê Thường. Những bậc thang núi, đường mã đạo, dãy doanh trại san sát, ngay cả vết tích tu sửa sau khi đàn ngựa đâm thủng tường năm xưa vẫn còn thấp thoáng nhận ra, không có gì thay đổi.

Nhưng nơi này, quả thực đã có điểm khác biệt so với trước kia.

Đồng Quan nhiều năm không có chiến sự, việc đóng quân quy mô lớn đã sớm bãi bỏ, nơi này trở nên vắng lặng hơn trước.

Lý Nghê Thường theo Mạnh Hạ Lợi đến một khuôn viên, một nhóm vú già và tỳ nữ đã đợi sẵn từ trước vội vàng tiến ra hành lễ, gọi nàng là Công chúa.

Lý Nghê Thường dừng chân trước cổng viện đang hắt ra ánh đèn, do dự giây lát rồi chậm rãi bước vào trong. Một vú già khẽ đẩy cửa phòng cho nàng. Ánh sáng rực rỡ trong phòng lập tức đập vào mắt.

Trên giá nến mạ vàng, đôi nến cháy rực rỡ, soi bóng bức màn gấm hợp hoan thêu chỉ vàng đang rủ xuống tĩnh lặng. Chăn gấm uyên ương được trải phẳng phiu, lớp vải bóng loáng vẫn tươi mới như thuở ban đầu.

Sao nàng có thể không nhận ra, căn phòng cũ trước mặt này chính là căn phòng tân hôn trong đám cưới mà Thiên Vương từng đơn phương tổ chức năm xưa. Không chỉ vậy, cách bài trí trong phòng cũng y hệt như cũ.

Trong thoáng chốc, nàng có cảm giác thời gian như bị đảo ngược, xóa sạch hơn một ngàn ngày đêm kể từ sau đêm đó.

Bất chợt một luồng gió lùa qua, ngọn nến trong phòng rung rinh mạnh mẽ. Một luồng khí lạnh xộc lên tim, Lý Nghê Thường bừng tỉnh khỏi cơn ngẩn ngơ.

– Mời Công chúa vào trong. – Người hầu thấy nàng đứng sững ngoài cửa, cẩn trọng nhắc nhở.

 – Công chúa chắc hẳn đã mệt mỏi rồi, đêm nay có thể nghỉ ngơi tại đây. Đến ngày mai, ty chức sẽ đưa Công chúa đi gặp Thiên Vương. – Lúc này, phía sau cũng vang lên giọng của Mạnh Hạ Lợi.

Lý Nghê Thường quay đầu lại, thấy hắn đứng xa xa bên cổng viện, nói xong định hành lễ cáo lui, nàng liền gọi giật lại:

– Đợi đã!

Mạnh Hạ Lợi dừng bước quay lại.

– Thiên Vương không ở đây à? – Nàng hỏi.

– Vâng. Thiên Vương đã lâu không ghé qua nơi này rồi. – Mạnh Hạ Lợi đáp.

– Ông ta đang ở đâu?

– Một năm nay, phần lớn thời gian Thiên Vương đều ở thành Vĩnh Xương, chính là khu vực phế tích Ngọc Kinh năm xưa, nay đang mở rộng thành tân đô, cách đây không xa, chưa đầy trăm dặm. – Mạnh Hạ Lợi sợ nàng không biết nên giải thích chi tiết.

Lý Nghê Thường tuy ở xa tại Vũ Tiết, nhưng cũng biết chuyện Thiên Vương bắt tay xây dựng tân đô.

Với địa vị hiện nay của ông, dù chưa xưng đế, nhưng những việc như chọn vị trí tân đô đương nhiên phải đưa vào chương trình nghị sự.

Phế tích Trường An đã không còn gánh vác được vận khí của quốc đô. Mọi người vốn cho rằng Lạc Dương sẽ là lựa chọn hiển nhiên, không ngờ Thiên Vương có vẻ không thích nơi Tôn Vinh từng chiếm đóng nên mãi không lên tiếng.

Có người nhận thấy ông ta dành sự ưu ái cho vùng Thái Hoa, bèn mời thầy phong thủy đến xem xét chung quanh, cuối cùng chọn ra vùng đất đó, một nơi dựa vào hào sâu Hoàng Hà, tựa dãy núi Trung Điều, có thế “Rồng cuộn Phượng múa”, lại có hai dãy núi Đông Càn, Tây Khôn, ngầm hợp với vị trí thiên địa, là mảnh đất hưng long bậc nhất.

 Ngoài phong thủy, nơi này còn trấn giữ yết hầu của con đường cổ Hào Hàm, lúc cần thiết có thể cắt đứt liên lạc giữa Quan Trung và Trung Nguyên, lại có thể mượn vận tải đường thủy của Hoàng Hà để điều phối lương thảo. Nếu sau này phát động nhân công mở rộng kênh đào, có thể cùng lúc tỏa đi ba trung tâm thiên hạ là Trường An, Lạc Dương và Thái Nguyên. Xét về cả chiến lược lẫn vận tải, đây là nơi cực kỳ thích hợp để xây thành.

 Địa điểm này hợp ý Thiên Vương, ông ta hạ lệnh đo đạc xây thành, đặt tên là Vĩnh Xương.

– Không dám làm phiền Công chúa nữa, mời người nghỉ ngơi sớm. Ty chức xin cáo lui, đêm nay ty chức ở ngay gần đây, Công chúa có việc cứ gọi ạ. Ty chức luôn sẵn sàng chờ lệnh.

Mạnh Hạ Lợi lại lần nữa khom người dặn dò rồi lui ra.

Lý Nghê Thường nhìn căn phòng hoa lệ quen thuộc, lồng ngực dần nghẹn lại, đôi chân nặng trĩu như đeo chì. Đừng nói là ngủ lại đây, lúc này ngay cả sức lực để nhấc chân bước qua ngưỡng cửa nàng cũng không có. Đám tỳ nữ lúc đầu đứng hai bên chờ nàng vào, một lát sau thấy nàng có vẻ bất thường, liền lén nhìn sang.

Các tỳ nữ ban đầu đứng cúi đầu nín thở, sau một lúc thấy nàng có điểm lạ liền lén ngước mắt nhìn lên.

– Công chúa? – Sắt Sắt khẽ gọi.

 – Nếu căn phòng này không tiện… – Cô ấy nhìn vào bên trong phòng, – Ta đi tìm chỗ khác xem thế nào, rồi dọn dẹp một chút.

Sắt Sắt nói xong vừa định đi, Lý Nghê Thường đã quay người ra khỏi sân, gọi Mạnh Hạ Lợi lại.

Mạnh Hạ Lợi đi chưa được xa, đang căn dặn thủ vệ, nghe thấy nàng gọi thì vội chạy trở lại, hỏi có gì không.

– Làm phiền tướng quân rồi, nhưng ta không mệt. – Lý Nghê Thường ổn định lại tâm tình hỗn loạn, mỉm cười nói.

– Tướng quân là người đại tài, Thiên Vương lại trăm công nghìn việc mà đặc biệt đón ta tới đây, chắc hẳn có việc hệ trọng. Phiền tướng quân đưa ta đến thành Vĩnh Xương ngay bây giờ đi, tránh để Thiên Vương phải đợi thêm một đêm.

Mạnh Hạ Lợi không ngờ nàng lại đưa ra yêu cầu này, vội nói:

– Công chúa không cần vội vàng như vậy…

– Làm phiền ngài. – Lý Nghê Thường ngắt lời.

Mạnh Hạ Lợi liếc nhìn căn phòng phía sau nàng, do dự một hồi rồi cuối cùng gật đầu:

– Cũng được… Vậy nghe theo ý Công chúa.

Vào khoảnh khắc trước khi bình minh, xe ngựa của Lý Nghê Thường băng qua một tòa Ủng thành cao lớn, tiến vào thành trì.

Thực tế, vị trí của tân thành này từ cuối tiền triều đã được triều đình nhắm tới, cho rằng nơi đây có thể công có thể thủ, theo kế hoạch sẽ định xây dựng một “Trung đô” bên cạnh Trường An và Lạc Dương để đối phó chiến tranh. Lúc đó đã lấy sẵn tên rồi, đặt tên là Ngọc Kinh. Mà thuật sư đầu tiên khảo sát địa điểm này chính là Thiên sư Huống Tây Lăng. Phụ thân của Lý Nghê Thường từng lệnh cho ông ta phụ trách thiết kế và xây dựng, nhưng vì ngân sách quá lớn và tốn kém nhân lực, triều đình khi đó thuế ruộng kiệt quệ, căn bản không thể nào chống đỡ được một công trình có chi phí to lớn cho nên đành bỏ dở.

Tân thành hiện nay được mở rộng trên nền cũ đó. Trong thời gian giới hạn, dù chỉ mới hoàn thành sơ bộ tường thành và hoàng thành, nhưng mặc dù vậy, tòa thành trì đột ngột mọc lên từ vùng đất mênh mông được xây bằng nhân lực vật lực của nửa thiên hạ này đã bắt đầu hiển lộ khí phách hùng vĩ của một quốc đô tương lai.

Xe ngựa đi trên đại lộ thông thẳng từ cổng thành đến phía Bắc. Trời còn sớm, thỉnh thoảng đối diện bắt gặp các đội Huyền Giáp Vệ tuần tra ra thì thì phố xá vắng lặng. Tiếng bánh xe lăn trên đường rộng càng làm tôn thêm vẻ tĩnh mịch xung quanh, như thể đây là một giấc mơ trước lúc bình minh.

Tuy nhiên, sẽ chẳng bao lâu nữa đâu, khi ngọn roi của Huyền Giáp Vệ xé tan màn sương sớm, mọi thứ sẽ bừng tỉnh và náo nhiệt trở lại. Xe thuyền từ bốn phương tám hướng sẽ không ngừng đổ về đây. Những chiếc thuyền chở đầy đá ngọc từ Tây Vực bọc trong nệm lông thú, Minh châu biển Đông và gấm vóc Thục Trung không ngừng đổ về đây, liên tục bị ép nặng khiến cầu tàu kêu răng rắc. được đưa lên bến. Đá quý đào từ núi sâu và trầm hương từ Tượng Lâm sẽ tô điểm sắc vàng son cho cung điện, dựng thành những cột trụ chạm rồng.

Lý Nghê Thường được đưa vào cung điện mới ở phía Bắc thành. Mạnh Hạ Lợi bảo nàng chờ một chút rồi vội vã rời đi.

Trong quảng trường tối tăm tĩnh mịch, ngoài những lính canh khoác giáp ở góc tối thì không thấy bóng người.

Nàng không phải đợi lâu, Mạnh Hạ Lợi quay lại, dẫn nàng đi sâu vào dãy cung điện, đến một lầu các xây trên địa thế cao nhất.

Hắn dừng bước trước bậc thang, ngẩng đầu nhìn lên cung khuyết phía bắc với ánh mắt đầy kính sợ, sau đó khẽ khàng nói:

– Thiên Vương đáng ở trên đó, mời Công chúa lên ạ.

Lúc này, hắn trở nên cực kỳ cẩn trọng, ngay cả hơi thở cũng dường như dè dặt hơn.

 Gió sớm làm rung những chiếc chuông đồng mạ vàng dưới mái hiên, tiếng chuông vụn vặt lan qua những cột trụ chạm rồng vàng, xua đuổi mấy con chim đang đậu.

Lý Nghê Thường đi qua cánh cửa có giáp vệ đứng canh, theo một vệ quan đi lên tầng lầu.

Trong tiếng chuông đồng lanh lảnh bên tai, nàng dừng bước trước một nơi mà vừa rồi Mạnh Hạ Lợi đã ngước nhìn lên khi nãy.

 Cách đó vài trượng phía trước là một vọng đài. Một bóng lưng đang đứng tựa lan can, nhìn về phương Bắc xa xôi.

Vệ quan lặng lẽ lui xuống. Nàng nín thở đứng một lát, khẽ ngước mắt lên.

 Đứng trên vọng đài tối cao này, những dãy cung điện nhấp nhô bên dưới trở nên nhỏ bé vô cùng.

Tuy nhiên, phía sau những mái ngói trùng điệp, dãy núi xa xăm như những tấm bình phong bằng sắt vẫn che khuất tầm mắt, không thấy được phía bên kia núi.

Đỉnh núi vừa nhuộm một đường ánh sáng xanh nhạt của rạng đông.

 Trời sắp sáng rồi.

 Lý Nghê Thường không dám làm phiền, lại cúi mắt xuống, im lặng chờ đợi.

– Sao thế, chỗ ở đêm qua không hợp ý nhóc con sao hả, thế mà lại đòi suốt đêm đến gặp cô ngay.

Cùng với giọng nói quen thuộc, Lý Nghê Thường ngẩng lên, thấy Thiên Vương đã quay mặt lại, đôi mắt đang nhìn thẳng vào nàng.

Vì khoảng cách và cũng vì ánh sáng còn mờ tối, lúc nãy nàng chỉ nhận ra qua dáng vẻ mà nhận ra ông. Giờ đây khi nhìn rõ gương mặt ông, nàng không khỏi chấn động đến mức quên cả đáp lời.

Chỉ mới ba năm không gặp thôi, mà Thiên Vương trước mặt đã bạc trắng nửa mái đầu, trông già đi tới mười, hai mươi tuổi.

– Thiên Vương hiểu lầm rồi ạ. Tôi chỉ muốn sớm được gặp mặt Thiên Vương thôi. – Nàng trấn tĩnh lại, đè nén cảm giác bi lương vừa trào dâng.

Thiên Vương đánh giá nàng một lượt, đôi mày khẽ nhíu lại một cách khó nhận ra, rồi xoay người đi vào trong.

– Vào đi! – Chắc là thấy nàng vẫn đứng yên, trước khi đi đến cửa, ông lạnh lùng gọi một tiếng.

Lý Nghê Thường vội vàng đi theo, bước vào căn phòng rộng nối liền với vọng đài. Vừa vào trong, nàng đã thấy bức Tử Vi Đồ mình giao cho Mạnh Hạ Lợi đang đặt trên bàn. Một cảm giác quen thuộc lại ập đến.

Nàng nhận ra cách bài trí bàn ghế hay chồng sách vở ở đây đều chẳng khác gì thư phòng tại Thiên Sinh Thành. Hoặc giả, những đồ vật này vốn được mang nguyên trạng từ đó tới.

Nhìn ông ta đã ngồi xuống, nàng không dám quan sát thêm, chỉ đứng sang một bên.

– Nghe nói mấy năm nay nhóc con rất lợi hại, ngồi vững cái danh điềm lành, đến cả Lý Trường Thọ cũng được hưởng lộc theo, gà chó lên trời, Vũ Tiết nay đã khác xưa rồi.

 Giọng Thiên Vương thản nhiên, nhưng ý tứ mỉa mai thì rõ mười mươi.

Người ngồi ở vị trí chí cao vô thượng này, ngoài vẻ ngoài già đi nhiều thì tính cách dường như vẫn là vị Thiên Vương mà nàng quen thuộc, không thay đổi chút nào.

Sự gò bó và căng thẳng do khoảng cách thời gian mang lại trong nàng dần biến mất.

– Để Thiên Vương chê cười rồi. Tất cả là nhờ Lý Thứ sử và quân dân đồng lòng, trên dưới hợp sức mới may mắn sống sót được đến ngày hôm nay.

– Khi nào thì định phò tá đứa em trai kia của nhóc con lên làm Hoàng đế thế? – Ông ta hỏi bâng quơ như đang tán gẫu, nhưng đôi mắt sắc lẹm lại bắn thẳng về phía nàng.

Lý Nghê Thường đón nhận ánh mắt phóng tới ấy:

– Với công lao cái thế của Thiên Vương, sáng rực như nhật tinh mà còn chưa đăng cơ. Nhà họ Lý chúng tôi chỉ là hậu duệ tàn dư của tiền triều, chút ánh sáng đom đóm sao dám tranh huy với Thiên Vương ạ.

– Còn nữa, chiến sự Vũ Tiết lần này, cháu trai Lý Thứ sử bị vây khốn, tính mạng nguy kịch, may được Thiên Vương ra tay giúp đỡ, tôi vô cùng cảm kích. Tôi xin đa tạ Thiên Vương.

Nàng trịnh trọng thực hiện lễ bái kiến đầu tiên với người đang ngồi bên trên.

Căn phòng rơi vào tĩnh lặng. Một lát sau, chỉ nghe Thiên Vương hừ nhẹ một tiếng.

– Huống Tây Lăng vẽ bức Tử Vi Đồ này đang ở đâu? – Ông ta mở miệng hỏi, lần này đổi chủ đề, mắt rời khỏi bức tranh để trên bàn mà nhìn về phía nàng.

Trên đường đi, nàng có nghe Mạnh Hạ Lợi bóng gió nói, dường như Thiên vương đang phát động quan viên các nơi thuộc cai trị của mình đi tìm người này.

Lý Nghê Thường nói thật rằng mình không hề hay biết. Thấy ông ta không hỏi thêm nữa mà chỉ cuộn bức tranh lại để sang một bên, rồi ra hiệu cho nàng ngồi xuống chiếc sập đơn gần đó. Nàng định từ chối, ông ta khó chịu nói:

– Cô bảo nhóc ngồi thì cứ ngồi đi!

Lý Nghê Thường đành quỳ ngồi xuống, lại thấy ông ta bắt đầu quan sát mình từ trên xuống dưới một cách kỳ lạ. Nàng bị nhìn đến mức dần dần cảm thấy không thoải mái, nhận ra chân mày ông ta nhíu lại, có vẻ không hài lòng, chẳng biết mình lại đắc tội gì nữa với ông, nàng cũng không tiện hỏi gì, đành im lặng chịu đựng.

– Nhóc con, đêm qua ngươi đi đường cả đêm, vừa tới đã đến gặp cô, chắc là đói rồi chứ?

Chẳng thể không ngờ ông ta lại dùng cách gọi cũ, còn nói ra một câu như vậy.

Lý Nghê Thường chưa kịp phản ứng đã thấy ông ta gọi người mang bữa sáng vào.

Hai người hầu khiêng bàn thức ăn vào, đặt trước mặt Lý Nghê Thường, theo đó là đám tỳ nữ cũng dâng món ăn lên, lần lượt từng đĩa là bánh bao nghìn lớp nhân mật, cá phi lê sốt đậm đà, bánh mè giòn, một bát canh đặc hổ phách nấu từ bướu lạc đà và đủ các món khác bày đầy trên bàn, rồi lại dâng canh và khăn sạch lên.

– Ăn đi. Ăn no rồi nói tiếp.

Nom vẻ mặt hoang mang của nàng, Thiên Vương ôn tồn nói, rồi dựa vào một chiếc gối tựa, một tay cầm bút, tay kia cầm công văn trên bàn, không quan tâm đến nàng nữa.

Lý Nghê Thường đành phải rửa tay rồi ăn.

Dù cả một đêm chưa ăn uống gì, trong bụng trống rỗng nhưng nàng thực sự không có khẩu vị, một bàn đầy món ăn sơn hào hải vị nhưng nàng lại thấy nhạt nhéo vô vị. Chỉ vì ngại Thiên Vương đang ở đây, nàng đành ăn vài miếng cho có lệ hai đĩa bày ở trước mặt mình, những món khác thì không hề chạm vào. Nàng vừa nhẹ nhàng buông đũa xuống, đang định nói cảm ơn, lại nghe người kia lên tiếng.

– Nhóc con quá gầy rồi! Ăn thêm đi!

Nàng ngẩng lên, Thiên Vương vẫn đang tập trung phê duyệt văn thư, cũng không ngẩng đầu lên mà nói. Nàng đành ăn tiếp, đến khi thực sự không nuốt nổi nữa mới đặt xuống:

– Đa tạ Thiên Vương, tôi thực sự no rồi ạ.

Thiên Vương phất tay, cho người hầu thu dọn mọi thứ rồi lui xuống.

Khi căn phòng chỉ còn hai người, Lý Nghê Thường thấy ông vừa tiếp tục phê duyệt văn thư vừa hỏi:

– Nhóc con có biết vì sao mấy năm nay cô không thèm nhìn về phương Bắc không?

Lý Nghê Thường định lắc đầu, ông ta lại nói ngay:

– Nói đi!

– Đuổi hổ nuốt sói, đợi đến khi hai bên cùng bại trận, hai kẻ vốn có thể liên thủ đối phó Thiên Vương nay vì Thanh Châu mà trở thành tử địch, Thiên Vương sẽ lần lượt đánh tan từng kẻ, cuối cùng…

Nàng dừng lại. Cuối cùng là đối phó với Hà Đông, và một thế lực nhỏ bé là nàng.

Tuy nói trong nhà chưa tỏ, ngoài ngõ đã tường, nhưng Thôi Trọng Yến và đến Trần Sĩ Tốn có lẽ cũng đều hiểu rõ điều này. Nhưng vì cuốn vào quá sau, cái giá phải trả cho việc ứng phó nhau tới một mức độ nhất định, muốn bứt ra không phải là chuyện dễ dàng. Mà đánh tới cuối cùng, nếu không phân ra được kẻ thắng kẻ bại, chỉ sợ cũng không thể nào ăn nói với những người phía sau.

Bây giờ nghĩ đến, lúc trước Thiên Vương ủng hộ Trần Sĩ Tốn đánh vào Thanh Châu đuổi Tề Vương có lẽ đã mưu tính được bước này rồi. Không thể không nói, nghĩ sâu xa hơn, khiến người ta không khỏi run sợ.

Thiên Vương nghe nàng dừng lời, ngước mắt nhìn nàng một cái rồi hạ bút xuống, hừ nhẹ:

– Hai kẻ đó, một thì ngoài tôn ta làm chủ, một thì khéo léo dâng nộp Lạc Dương. Muốn chơi tâm kế với cô, chúng còn non lắm.

Lý Nghê Thường im lặng, trong lòng đang không ngừng đoán mục đích ông gọi mình tới, lại phát hiện ông bắt đầu nghiêm trang lại.

– Nhóc con quả thực thông minh, mấy năm nay ở chỗ Lý Trường Thọ làm cũng rất tốt, không làm ta thất vọng.

Thiên Vương gật đầu, không ngờ câu tiếp theo lại khen ngợi nàng. Điều này khiến Lý Nghê Thường càng thêm kinh ngạc.

– Mạo muội hỏi Thiên Vương, lần này gọi tôi tới, ngoài việc hiến đồ, còn có chuyện gì khác không ạ? – Chần chừ một chút, nàng lên tiếng hỏi.

– Nhóc con hỏi rất hay. Cô gọi ngươi tới lần này, quả thực có một việc khác cần ngươi làm.

– Nhóc con hãy sinh một đứa cháu cho cô đi. – Thiên Vương dùng tông giọng bình thản nói tiếp.

Lý Nghê Thường tưởng mình nghe nhầm, trợn tròn mắt.

– Nhóc con lập tức đến chỗ Hổ Đồng, sinh một đứa con đi.

Thiên Vương lại nói lần nữa.

Lý Nghê Thường cuối cùng hoàn hồn lại, đối diện với đôi mắt nghiêm nghị của Thiên Vương, nhận ra ông không hề nói đùa. Trong nháy mắt nàng nóng bừng lên, bật dậy khỏi chỗ ngồi.

– Chuyện này là không thể nào!

Vừa mới thốt ra, tim nàng đập thình thịch.

Nàng từng nghĩ rằng, Thiên vương hoặc là chuẩn bị cho việc dùng nàng làm bình phong để xưng đế, hoặc là nói, thân phận của nàng rất có tác dụng cho việc này, cho nên mới bảo nàng mang đồ đến đây.

Nhưng có nằm mơ nàng cũng không ngờ được, thứ chờ nàng lại là một yêu cầu hoang đường đến mức này.

Tất cả phản ứng của nàng dường như đều nằm trong dự đoán của thiên vương. Ông thần sắc không đổi, ra hiệu cho nàng ngồi xuống, thấy nàng không động đậy, ông cũng bắt ép nữa.

– Nhóc con cũng biết đấy, cô đến nay không có một người kế vị hợp ý. Thân phận nhóc con phù hợp, lại thông minh, dung mạo cũng tốt, lại từng làm phu thê với nó, thiên hạ không còn người nào nào hợp hơn ngươi. Ngươi chính là lựa chọn duy nhất cho vị trí mẫu thân của cháu trai cô. – Thiên Vương giải thích.

– Bùi… – Gương mặt Lý Nghê Thường đỏ bừng, nàng nghẹn lời, không thể thốt ra cái tên đã đè nặng trong lòng suốt ba năm qua.

– Huynh ấy… chắc sẽ không nhìn tôi đâu ạ! Xin Thiên Vương thu hồi ý định này! Điều này là không thể nào đâu ạ!

Mặt nàng đỏ bừng lên.

– Cô tin vào ngươi. Với sự thông minh của ngươi, chỉ cần ngươi muốn, chắc chắn sẽ làm được.

Thiên Vương như không nghe thấy, nói tiếp:

– Nhóc con chỉ cần ngươi đồng ý việc này, sau này cô sẽ không bạc đãi ngươi. Tương lai ngươi muốn ở lại thì tốt, nếu ngươi vẫn muốn đi, đứa em trai kia của ngươi ở Vũ Tiết muốn lập quốc hay phân phong, cô đều có thể đáp ứng. Cô cũng bảo đảm với ngươi, ít nhất, khi ngươi còn sống, ngươi còn sống ngày nào, các ngươi sẽ sống ngày đó. Cô một lời đã nói ra, tứ mã nan truy, tuyệt không nuốt lời!

– Tôi thấy không được khỏe, đa tạ Thiên Vương ban cơm, xin Thiên Vương cho phép tôi cáo lui ạ.

Lý Nghê Thường thấy lòng bối rối,

đầu óc như muốn nổ tung, nàng không màng đến lễ tiết, vội vàng hành lễ với Thiên Vương rồi quay người rời đi.

Vừa đến cửa lầu, sau lưng đã vang lên một giọng nói âm u:

– Cô đã có thể cứu cháu trai của Lý Trường Thọ, thả nó về lại cho ngươi, thì tất nhiên cũng có thể thu hồi mạng sống của tên đó bất cứ lúc nào.

Câu nói như băng đâm vào xương tủy, khiến sống lưng Lý Nghê Thường lạnh toát. Nàng đứng khựng lại, xoay người lại đối diện với ánh mắt u ám của Thiên Vương.

Nàng hít một hơi thật sâu, giải thích:

 – Không phải tôi không tuân lệnh, mà chuyện này tôi thực sự không thể đồng ý được. Huynh ấy…

Cảnh trong mơ ấy lại một lần nữa hiện lên, trong lòng nàng lại trào dâng lên nỗi đau đớn tột độ và tuyệt vọng, vành mắt nóng lên. Cuối cùng, nàng nén cảm xúc dâng lên đột ngột này xuống, lấy lại bình tĩnh, tiếp tục nói:

– Thiên Vương cũng biết, huynh ấy chắc chắn hận tôi thấu xương, xem thấu như người dưng qua đường, sao có thể cùng thấu…

Nàng thực sự không thể tưởng tượng nổi chuyện đó, càng không nói nên lời, đành cực lực thoái thác:

– Chuyện này quả thực là không thể. Nếu tôi làm được, với lời hứa của Thiên Vương như thế, sao tôi không nhận? Nhưng nếu lúc này tôi vì lý do khác mà hứa bừa, sau này không làm được, lại làm hỏng đại sự của Thiên Vương. Xin Thiên Vương suy nghĩ lại, thay vì ép tôi làm chuyện khó hơn lên trời này, chi bằng sớm có dự tính khác…

– Có khó bằng việc ngươi đi xoay xở với những gã đàn ông khác không?

Giọng nói lạnh băng của Thiên Vương cắt ngang lời nàng.

Tim Lý Nghê Thường thắt lại, nàng ngẩng lên, thấy râu mày Thiên Vương khẽ giật, đôi mắt nhìn thẳng vào nàng, đầy giận dữ.

– Con trai ta một lòng một dạ với ngươi, thế mà ngươi lại không biết điều, mà phản bội nó!

Rầm một tiếng, Thiên Vương vỗ mạnh xuống bàn, làm chồng văn thư đổ sập xuống sàn.

– Năm đó nếu không phải vì ngươi, nó sao phải đi tới vùng biên viễn, đến nay chưa về? Cô nói thật cho ngươi biết, nếu không phải nể mặt ba năm trước ngươi còn biết từ chối Thôi Trọng Yến nên cô mới không chấp nhặt, dung túng đến tận bây giờ, thì đừng nói một Lý Trường Thọ, dù là mười kẻ như lão ta, cô cũng đã phát binh tiêu diệt từ lâu rồi!

– Cho ngươi ba ngày xem xét kỹ lưỡng rồi trả lời!

Ông ta quát ra ngoài:

– Gọi Mạnh Hạ Lợi vào đây!

Rất nhanh, theo tiếng bước chân gấp gáp, Mạnh Hạ Lợi vội vã chạy vào.

– Đưa Công chúa về, không có lệnh của cô, không được cho nó bước ra ngoài nửa bước!

Thiên Vương mặt phủ đầy sương giá, đứng dậy phất tay áo bỏ đi.

Bình Luận (0)
Comment