Quân đội dừng chân cách thành Võ Tiết trăm dặm, Thôi Trọng Yến chỉ dẫn theo một đội thân binh đến dưới cổng thành.
Vòng đồng rung động, hai cánh cổng thành chậm rãi mở ra. Thứ sử Lý Trường Thọ đích thân dẫn người tới đón, rước Thôi Trọng Yến vào thành, bày yến tiệc linh đình đãi khách.
Tiệc được đặt dưới chân Tuyết Hoa Lâu, là tòa lầu cao nhất trong thành. Lý Lung ngồi ở vị trí chủ tọa, Trưởng công chúa ngồi bên cạnh, Hồ Đức Vĩnh và Lý Trường Thọ dẫn theo một nhóm văn võ quan viên ngồi dự ở hai dãy dưới.
Sau khi khai tiệc, dù hầu như không ai dám phát biểu nhiều, nhưng tiếng trống nhạc vang lừng, ca múa không ngớt, bầu không khí cũng có thể coi là hòa hợp. Cho đến khi rượu qua ba tuần, Thôi Trọng Yến ra hiệu dừng nhạc múa, đứng dậy nâng ly hướng về phía Lý Trường Thọ kính rượu:
– Trước đây Thanh Châu xảy ra biến loạn, Thôi mỗ không thể bảo toàn chu toàn cho Trưởng công chúa và Thái tử, cho nên thấy rất hổ thẹn. May nhờ Thứ sử đã dũng cảm đứng ra, xoay chuyển tình thế, thực là biểu tượng cho thiên hạ noi theo. Thôi mỗ kính Thứ sử một ly.
Hắn uống cạn sạch.
Lý Trường Thọ nói không dám nhận, vội vàng đáp lễ, lại nghe Thôi Trọng Yến nói tiếp:
– Nay Thôi mỗ may mắn đã đứng vững gót chân. Quý địa tuy là mảnh đất phong thủy tốt, nhưng hơi nhỏ hẹp, không bằng Ký Thành là nơi yếu điểm, đường sá thông suốt bốn phương, là địa điểm tốt để mưu sự đại nghiệp. Hơn nữa, khi Phạm Phương Minh còn ở Ký Thành đã liên tục hưng công động thổ, khí tượng cung thất không hề thua kém Lạc Dương. Hay là rước Thái tử đến Ký Thành, ý Thứ sử thế nào?
Hắn vừa dứt lời, trong yến đường lập tức im phăng phắc.
Mới chưa đầy nửa năm, thiên hạ đã xảy ra đại biến. Tôn Vinh, Thôi Côn, Tần Phúc Ba là những nhân vật từng khuấy đảo phong vân, một thời kiêu ngạo lần lượt vong mạng. Phạm Phương Minh vốn được phương Bắc suy tôn hàng đầu nay cũng nguyên khí đại thương, ngay cả Ký Thành gây dựng nhiều năm cũng để mất.
Mà sự diệt vong hay suy tàn của các nhà, hắn ở trong đó đóng vai trò vô cùng lớn. Khi nói lời đó, gương mặt hắn rõ ràng mang nụ cười, nhưng một luồng áp lực vô hình lại giống như đội thân binh đang cầm kiếm đứng nghiêm trang trên sân tuyết ngoài sảnh, khiến người ta không thể ngó lơ.
Lý Trường Thọ nhất thời không biết nói gì.
Thôi Trọng Yến cũng chẳng thèm nhìn những người còn lại, chỉ quay sang Trưởng công chúa và Lý Lung trên tòa cao, hành lễ nói:
– Ký Thành vạn sự đã chuẩn bị sẵn sàng, thần dân càng ngày đêm mong mỏi, cung nghênh Trưởng công chúa và Thái tử dời giá đến đó.
Lý Lung không khỏi có chút dao động.
Trước kia ở Thanh Châu sung túc, từ khi đến đây, Thứ sử Lý Trường Thọ dù đã dốc hết sức cung phụng nhưng thực sự có sự chênh lệch. Cách đây không lâu, Phạm Phương Minh bị đánh cho thảm hại, phái sứ giả đến cầu viện binh, đương nhiên cũng mang theo hậu lễ, nào là lụa Giao Tiêu dệt từ ánh trăng, huyết ngọc tủy ngưng tụ từ mạch tủy nghìn năm ở núi tuyết Tây Vực, rồi Lò Bác Sơn mạ vàng chín chim loan ngậm ngọc, y phục dệt bằng lông công lẫn chỉ vàng, hương Long Diên lấy từ bụng cá voi khổng lồ Nam Hải, gối trầm hương chạm khắc vân long từ gỗ Già Nam nghìn năm… Bất cứ món nào lấy ra cũng là trân bảo hiếm có trên đời. Lúc mở nắp tráp, bảo quang tỏa ra bốn phía khiến những người có mặt đều nhìn đến đờ người.
Thứ sử vì nghe theo ý của A tỷ nên đã từ chối bảo vật, đổi thành điều kiện cắt đất. Nếu nói cung thất Ký Thành không kém Lạc Dương, e là lời thật.
Cậu lén nhìn Trưởng công chúa bên cạnh, thấy bà liếc mắt nhìn Hồ Đức Vĩnh một cái. Quả nhiên đúng như cậu dự đoán, vị lão quan tể tướng đứng dậy khéo léo từ chối:
– Thịnh tình của Thôi tướng quân, ta xin thay mặt Thái tử cảm ơn. Từ đây đến Ký Thành không gần, sức khỏe Trưởng công chúa vẫn chưa hoàn toàn bình phục, e là không chịu nổi nỗi khổ đường xa, huống hồ thời tiết vẫn còn giá rét. Chi bằng đợi đến sau này rồi hãy bàn bạc kỹ lưỡng sau, Thôi tướng quân thấy sao?
Nụ cười trên mặt Thôi Trọng Yến dần biến mất, hắn chỉ bóp chặt chén rượu trong tay, đứng im bất động. Mọi người không khỏi nín thở, yến đường rộng lớn tĩnh lặng đến mức nghe rõ tiếng kim rơi.
Ngay lúc căng thẳng nhất, chỉ thấy hắn đột nhiên gật đầu, lại nở nụ cười lần nữa. Mọi người thở phào nhẹ nhõm, thi nhau cười theo phụ họa.
Trong tiếng cười rộ khắp sảnh, hắn bỗng đặt ly rượu xuống, đi đến trước mặt Trưởng công chúa, hành lễ:
– Ta muốn cầu kiến Công chúa, xin Trưởng công chúa đứng ra sắp xếp, Thôi mỗ vô cùng cảm kích.
Tiếng cười xung quanh lại dần tắt ngấm.
Trưởng công chúa mỉm cười:
– Thôi tướng quân từ xa tới, yến tiệc vẫn chưa quá nửa, đợi nghỉ ngơi xong xuôi rồi sắp xếp việc khác cũng không muộn.
– Thôi mỗ có việc hệ trọng cần diện kiến Công chúa, không thể trì hoãn. Kính nin Trưởng công chúa hãy tạo điều kiện cho yết kiến ngay ạ.
Thôi Trọng Yến đột ngột cao giọng, đôi mắt nhìn chằm chằm Trưởng công chúa, thái độ cứng rắn lộ rõ không chút che giấu, trong vô hình dường như có một tia sát khí lờ mờ trỗi dậy.
Mọi người đều hiểu rõ trong lòng, chuyến này Thôi Trọng Yến đến tuyệt đối không mang thiện ý. Nhưng không ai ngờ hắn lại phát tác ngay giữa sảnh đường như vậy. Lý Lung không khỏi co rúm người lại. Vô số ánh mắt len lén nhìn qua.
Trưởng công chúa khựng lại một chút, nén lại sự khó chịu khi bị va chạm giữa đám đông, gương mặt lộ vẻ lưỡng lự. Lý Trường Thọ cau mày, đang định đứng dậy lên tiếng thì lúc này, từ phía sau vang lên một tiếng thông báo:
– Công chúa giá lâm ——
Mọi người tức khắc thở phào, lập tức quay đầu nhìn lại, thấy trong bóng tối phía sau đại môn yến đường, quả nhiên Công chúa đang đứng đó.
Dưới bậc hành lang, ánh tuyết phản chiếu đầy đất, nhuộm đóa hoa điền vẽ bằng vàng giữa mày nàng thành một màu xanh tuyết mang theo sương giá.
– Tham kiến Công chúa! – Mọi người đồng loạt xoay người hành lễ với nàng.
Thôi Trọng Yến chậm rãi quay đầu nhìn qua.
Sắt Sắt đi cùng tiến đến trước mặt Trưởng công chúa, thấp giọng nói vài câu. Trưởng công chúa không nói lời nào, đứng dậy định rời đi, thấy Lý Lung vẫn ngồi đờ ra đó, bà liền liếc mắt nhìn qua. Lý Lung hốt hoảng đứng dậy, trong lúc vội vã ống tay áo vô tình quẹt đổ một bình rượu trên bàn, “choảng” một tiếng, bình rơi xuống đất, rượu tràn ra lai láng.
Âm thanh bất thường phát ra giữa lúc tĩnh lặng này vô cùng chói tai, thu hút mọi ánh nhìn về phía đó. Thấy Trưởng công chúa sầm mặt, Lý Lung càng thêm hoảng hốt, đang lúc luống cuống thì Sắt Sắt đã tiến lên, nhặt bình từ dưới đất đặt lại chỗ cũ, sau đó nhìn Lý Lung ném cho cậu một ánh mắt trấn an. Lý Lung cảm kích nhìn cô ấy một cái, tâm trang hơi ổn định lại.
Sắt Sắt nhìn theo cậu vội vàng đi theo Trưởng công chúa rời đi. Tiếp đó, Lý Trường Thọ và Hồ Đức Vĩnh dẫn bách quan nối đuôi nhau thoái lui. Sắt Sắt là người cuối cùng cho lui tất cả thị nhân trong sảnh, rồi bản thân cũng lui ra ngoài.
Trong yến đường chỉ còn lại một mình Thôi Trọng Yến.
Lý Nghê Thường bước chân đi vào gian sảnh trống trải, dừng lại đối diện hắn, khẽ gật đầu, trên mặt hiện nụ cười nhẹ.
– Ngày hôm đó, ta cưes tưởng nàng đã chết trên Hoàng Hà rồi. Ta làm sao ngờ được, ngày hôm nay ở chỗ này ta lại được gặp Công chúa. – Hồi lâu sau, Thôi Trọng Yến cuối cùng cũng lên tiếng.
Hắn rõ ràng đang cố nén cảm xúc, ngữ điệu khá bình tĩnh, thế nhưng ánh mắt hơi rung động và quai hàm căng chặt đều đang tiết lộ sự dao động mãnh liệt trong lòng hắn lúc này.
Lý Nghê Thường không hề né tránh ánh mắt của hắn, đối thị với người đàn ông trước mặt một lát.
– Đa tạ Thôi lang quân đã tốt với ta, ta luôn ghi nhớ trong lòng. Còn nữa, lần trước nếu không phải huynh phái Thôi Giao đến, đoàn người chúng ta e là cũng không thể thuận lợi dừng chân ở đây rồi. Xin nhận của ta một lễ.
Nàng cất lời, giọng chân thành, sau đó hướng về hắn thực hiện một lễ bái thật sâu.
Thân hình Thôi Trọng Yến khẽ động, tiến lên vài bước, định giơ tay ngăn cản nhưng nàng đã lạy xuống. Hắn dừng lại, chậm rãi thu tay.
– Nàng đã thu nhận Thôi Huệ Nương rồi phải không? Bảo cô ta nói ra nơi ẩn náu của Thôi Hủ, ta sẽ không làm khó cô ta.
– Chuyến này huynh đến là đại diện cho Thiên Vương, hay đại diện cho chính huynh? – Lý Nghê Thường im lặng một lát rồi hỏi.
Thôi Trọng Yến như không nghe thấy, chỉ chăm chú nhìn gương mặt nàng, một lúc sau lại trả lời không đúng câu hỏi:
– Công chúa so với trước kia dường như đã khác rồi. Ta nghe nói, đất Bắc giờ đây đâu đâu cũng truyền tụng một câu sấm rất trẻ con, gì mà ‘Mộc tử khai hoa, Lý phục thiên hạ’, còn nói Công chúa được thần minh che chở, ngồi vững vị thế điềm lành…
Hắn bước đến trước mặt Lý Nghê Thường.
– Công chúa vừa đến đây xong, thế lực của Lý Trường Thọ quả nhiên tăng vọt. Không chỉ thừa cơ mở rộng địa bàn, ta còn nghe nói người tìm đến nương nhờ nườm nượp không dứt, hộ khẩu ngày một tăng. – Hắn dừng lại, đôi mắt nhìn chằm chằm nàng. – Ngày đó, ở ngoài thành Võ Tiết, rốt cuộc nàng đã làm thế nào để giết người vô hình như vậy? Ta nghĩ mãi mà không ra.
Lý Nghê Thường nhìn hắn một lát.
– Trước kia cơ duyên xảo hợp, ta có nuôi một con rắn nhỏ, hành động nhanh nhẹn, độc có thể giết người. Ta thường mang nó theo bên mình.
Thôi Trọng Yến ngẩn ra, ánh mắt đảo qua người nàng một lượt, nói:
– Hóa ra là thế.
– Cho nên, bây giờ các người không cần đến ta nữa, có phải không? – Hắn nhìn Lý Nghê Thường hỏi.
Lý Nghê Thường không trả lời trực tiếp mà nói:
– Vũ Văn Túng thế lực lớn, hai bên chúng ta ai làm việc nấy, ông ta tạm thời có lẽ còn dung thứ cho huynh một hai phần. Nhưng nếu huynh đi cùng chúng ta, không sợ ông ta sẽ không bỏ qua cho huynh hay sao?
Thôi Trọng Yến khẽ hừ một tiếng.
– Bùi Thế Du…
Hắn thốt ra cái tên này, ánh mắt dừng trên mặt Lý Nghê Thường như để quan sát thần sắc của nàng. Thấy hàng mi nàng không hề chớp một cái, hắn nói tiếp:
– Chuyện này chắc nàng cũng đã nghe nói rồi, ai mà ngờ được…
Hắn khựng lại, trên mặt lộ vẻ kỳ quái.
– Chuyện này thực sự là không tưởng, bộ hạ dưới trướng Vũ Văn Túng nhất định sẽ vì việc này mà nảy sinh tâm tư riêng. Hiện giờ ông ta e là chưa có thời gian để để mắt đến ta ——
– Đây có lẽ là cơ hội trời ban.
– Tôn Vinh là một kẻ ngu xuẩn, vọng tự tôn đại. Đã không có thực lực áp đảo thiên hạ, lại không có pháp thống để hiệu lệnh thiên hạ. Vũ Văn Túng còn chưa dám lập tức xưng đế, vậy mà hắn đã dám ló đầu ra làm bia đỡ đạn cho cả thiên hạ, hắn không chết trước thì ai chết?
Hắn nhìn Lý Nghê Thường.
– Công chúa chắc chưa quên ước hẹn ngày đó chứ? Chỉ cần Công chúa gả cho ta, hai bên kết minh. Ta có binh quyền trong tay, Công chúa có chính danh, những chuyện khác không dám nói lớn, nhưng quét sạch phương Bắc thì dư sức. Đến khi đó, cho dù Vũ Văn Túng kéo quân tới đánh, cũng chẳng có gì phải e ngại. Dẫu nhất thời chưa thể phân thắng bại, thì cùng ông ta cầm cự lâu dài, chia đôi thiên hạ, cũng không phải không có cơ hội. Huống hồ…
– Sức khỏe ông ta chắc có vấn đề, tuổi tác cũng đã cao, một khi ông ta chết, còn lại một mình Bùi Thế Anh thì có gì phải sợ? Thống nhất thiên hạ chỉ là chuyện sớm muộn mà thôi.
– Sao huynh biết sức khỏe ông ta có vấn đề? – Lý Nghê Thường hỏi.
– Đoán mà thôi. – Hắn dường như không muốn nói nhiều, lấp l**m cho qua.
Lý Nghê Thường không truy hỏi nữa, chỉ nói:
– Sau đó thì sao?
Thôi Trọng Yến im lặng. Một lát sau, hắn nhìn nàng lướt qua trước mặt mình, tà áo cuộn theo làn hương trầm bay ra từ miệng lò Nghê vàng bên cạnh, như thể lan tỏa từng vòng sóng nước giữa gấu váy nàng. Nàng dừng lại trước một cánh cửa sổ, đẩy cửa đứng nhìn tuyết trong sân một hồi.
– Thôi lang quân, ta chưa bao giờ quên ước hẹn ngày đó.
Nàng ngoảnh mặt lại, nhìn Thôi Trọng Yến đang quan sát mình phía sau.
– Ta nhớ rất rõ, lúc đó ta mới đến Thanh Châu, không thể nói chuyện. Ta hẹn huynh ra gặp mặt, hỏi huynh có muốn ta không. Huynh đã lấy đi một chiếc trâm cài trên đầu ta để làm tín vật ước hẹn.
– Nếu huynh sẵn lòng lập một lời thề, hoặc chẳng cần thề thốt, chỉ cần huynh nói rõ rằng huynh sẽ tuân theo ước hẹn ngày đó, trung thành với nhà họ Lý chúng ta, khôi phục triều đình, không có hai lòng, ta sẽ gả cho huynh ngay lập tức, hôm nay có thể cử hành hôn lễ luôn.
– Lời ta đã nói ra, tuyệt đối không hối hận.
Không gian tĩnh lặng như tờ.
Nàng đợi một lát rồi lại lên tiếng:
– Ước hẹn ban đầu là để đổi lấy việc huynh phò tá ta quang phục đại nghiệp của họ Lý, điểm này huynh hẳn phải hiểu rõ. Nay huynh đã không làm được điều ấy, vậy việc gả cho huynh còn có ý nghĩa gì nữa? Xin huynh hoàn trả lại tín vật năm xưa cho ta.
Trong sảnh vẫn không có tiếng đáp lại.
– Thôi vậy, giao ước đã không còn, cái gọi là tín vật kia huynh giữ hay trả, đối với ta mà nói cũng chẳng có gì khác biệt.
– Như lời ta đã nói, những trợ giúp mà Thôi lang quân từng dành cho nhà họ Lý trước đây, ta luôn ghi nhớ trong lòng.
– Những lời này đều là lời chân thành. Sau này nếu có cơ hội, ta nhất định sẽ báo đáp.
Nàng hướng về phía Thôi Trọng Yến một lần nữa thực hiện lễ bái trịnh trọng, sau đó không dừng lại nữa, bước về phía cửa sảnh.
Thôi Trọng Yến nhìn theo bóng lưng nàng rời đi, thân hình bất động. Ngay khi bước chân nàng sắp bước ra khỏi cửa lầu, hắn đột nhiên lao đến sau lưng nàng, tóm chặt lấy một cánh tay nàng, xoay người kéo nàng mạnh bạo đi lên tầng trên.
Sức tay hắn cực lớn, Lý Nghê Thường không thoát ra nổi, buộc phải đi theo, lảo đảo bước lên nơi cao nhất mới dừng lại. Trên đỉnh lầu cao, gió lạnh hú vang, cuốn theo lớp tuyết dày trên mái hiên tạt vào mặt như cát bay đá chạy.
– Huynh định làm gì? – Lý Nghê Thường không hề hoảng loạn, cũng không giãy giụa, đứng vững lại rồi hỏi.
Y bào của Thôi Trọng Yến tung bay phần phật, hắn đứng nhìn về phía vùng xám xịt xa xăm ở hướng Tây một hồi.
– Công chúa, suy nghĩ duy nhất của ta và cũng là tâm nguyện lớn nhất của ta, đó chính là có một ngày ta có thể đường đường chính chính bước vào Trường An, trở về ngôi nhà cũ ở phường Sùng Nhân, chỉnh đốn y quan, bày biện lễ vật tế cáo tiên linh nhà họ Thôi dưới suối vàng, nói với họ rằng ta không làm họ thất vọng. Bao nhiêu năm qua vì chí hướng này, hễ là việc trong tầm tay hay quá sức, ta đều làm hết, cúi đầu hạ mình, nhận người khác làm cha, chịu nhục ngậm đắng nuốt cay, ta cũng chưa bao giờ hối tiếc.
Hắn nhắm mắt, hít một hơi thật dài, mặc cho gió lạnh cuốn tuyết đập vào mặt. Một lát sau, hắn mở đôi mắt đỏ hoe quay sang nhìn Lý Nghê Thường.
– Sau này ta mới hiểu ra, giữa trời đất này vốn là cá lớn nuốt cá bé, xưa nay chưa từng đổi khác, huống chi lại trong thời loạn lạc. Kẻ mạnh nắm quân cờ, xoay chuyển càn khôn; kẻ yếu như cỏ rác, chỉ biết trôi theo dòng nước. Con người một khi không thể tự làm chủ vận mệnh, thì bất cứ lúc nào cũng có thể trở thành món ăn trên bàn của kẻ khác.
– Công chúa, vừa rồi ta không muốn lừa dối nàng. Nhưng nàng hãy tự hỏi chính mình đi, liệu nàng có đang lừa dối bản thân hay không?
Vừa rồi mọi người tuy đều lui ra nhưng không đi xa, lúc này đều đang tụ tập ở khoảng trống cách đó không xa, rất nhanh đã phát hiện động tĩnh trên đỉnh lầu.
– Thôi Trọng Yến, ngươi định làm gì Công chúa? – Lý Trung Tiết là người đầu tiên phát hiện, ngẩng đầu lên cao quát lớn giận dữ.