Gió bấc gào rít suốt một đêm, sau khi trời sáng, tuyết vẫn chưa ngừng rơi.
Nơi hoang dã ngoài cổng thành tuyết phủ dày đặc, đất trời chỉ còn lại một màu trắng xóa bạc trắng. Những binh sĩ canh gác khoác trên mình bộ giáp nặng nề, tay lăm lăm trường mâu, đứng sừng sững trên đầu thành. Ánh mắt họ sắc bén như chim ưng quét nhìn về phương xa, chợt lúc này, có mấy người cưỡi ngựa hốt hoảng phi tới. Vó ngựa đạp nát băng tuyết, làm bắn lên từng trận sương tuyết mịt mù.
Lý Trung Tiết như thường lệ đến đây từ sớm, vừa kết thúc đợt tuần tra, hiện đang ngồi sưởi lửa cho tan giá rét trong phòng trực bên dưới.
Binh sĩ lập tức vào báo tin.
Thiếu niên vội chộp lấy cung đao vừa đặt xuống, thân hình nhanh nhẹn như một con báo săn, sải bước leo lên đầu thành quan sát.
Nhóm người đối diện dần tiến lại gần, mấy kỵ binh đi trước và sau đều mang dáng vẻ hộ vệ, ở giữa là một bóng người lung lay sắp đổ. Nhìn vóc dáng thì dường như là một thiếu nữ, chỉ là từ đầu đến chân đều được áo choàng bọc kín mít, không nhìn rõ mặt mũi.
Vị thủ lĩnh dẫn đầu phi ngựa xông về phía cổng thành trước nhất, trên đầu thành lập tức bắn xuống từng đợt cung tên, cắm thành hàng dài trên bãi tuyết trước mũi ngựa, ngăn cản việc tiếp cận.
– Ta là Lý Trung Tiết, cháu nội của Thứ sử Võ Tiết! Các người là ai, mau xưng danh tính, nếu không, đừng trách ta không khách khí! – Cậu hướng xuống dưới quát hỏi dõng dạc.
Thủ lĩnh dẫn đoàn buộc phải dừng ngựa, vừa th* d*c vừa hô lớn:
– Xin Thiếu tướng quân mở cửa! Chúng tôi đến từ phủ Tề Vương phủ ở Thanh Châu, là Thôi tiểu nương tử đến rồi! Cô ấy và Công chúa vốn là chỗ quen biết cũ, nay lâm vào đường cùng, xin cầu kiến Công chúa mong được che chở!
Binh sĩ trên thành nghe rõ mồn một, đồng loạt nhìn về phía Lý Trung Tiết.
Thanh Châu từ sớm đã xảy ra biến cố, cha con Tề Vương bỏ trốn sang Tề Châu. Người nghĩa tử năm xưa của Tề Vương là Thôi Trọng Yến không chỉ trở mặt thành thù mà còn nhanh chóng quật khởi. Trong khoảng thời gian ngắn chưa đầy nửa năm sau khi đoàn người Công chúa đến đây, hắn đã đánh cho Phạm Phương Minh và Tần Phúc Ba tan tác. Cách đây không lâu lại có tin mới truyền tới, nói rằng hắn đã chuyển hướng tấn công Tề Châu.
Chẳng lẽ nhanh như vậy đã lại để hắn đắc thủ lần nữa?
Lý Trung Tiết sợ là mưu kế của gian tế, định mở miệng bắt đối phương lộ mặt thì thấy cô gái kia gắng gượng ngồi vững, tự mình tháo chiếc mũ trùm đầu che gió tuyết ra, ngước mặt nhìn lên. Đó là một thiếu nữ trạc tuổi hắn, dung mạo thanh tú nhưng gương mặt nhợt nhạt, trông ốm yếu và vô cùng suy kiệt.
– Tôi là Huệ Nương. Cầu xin Tiểu tướng quân vào báo với Công chúa một tiếng, nói là tôi đã đến rồi. – Thiếu nữ khẩn khoản cầu xin.
Lý Trung Tiết chần chừ một lát, lại nhìn cô ấy thêm một cái, cuối cùng vẫn sai người truyền tin vào trong.
Rất nhanh sau đó, một cỗ xe ngựa nghiến qua con đường đóng băng, chạy tới từ hướng Bắc thành. Xe ngựa dừng lại sau cổng thành, một nữ tử đặt tay lên cánh tay Sắt Sắt, vội vàng bước xuống bậc thang đồng. Viên minh châu đính trên cổ áo lông cáo tuyết khẽ đung đưa theo bước chân nàng, ánh châu hòa cùng ánh tuyết dưới đất lướt qua nửa khuôn mặt trắng ngần như ngọc.
– Công chúa, trời lạnh thế này, sao tỷ lại đích thân đến đây vậy ạ!
Lý Trung Tiết vốn tưởng chỉ có Sắt Sắt hoặc một người quen cũ nào đó ở Thanh Châu đến xác nhận thân phận, không ngờ Công chúa lại đích thân tới, cậu vội vàng chạy xuống thành tiếp đón.
Đi kèm với tiếng bước chân dồn dập trên lầu canh, trên giáp đen của tiểu tướng quân vẫn còn đọng lại những vụn băng chưa tan hết, vành tai khẽ đỏ lên. Tư thế ôm quyền hành lễ của cậu cũng cao hơn ngày thường vài tấc. Hành lễ xong, cậu lại cung kính xá một cái với Sắt Sắt ở bên cạnh, gọi một tiếng “cô cô”.
Sắt Sắt mỉm cười gật đầu, nói không dám nhận.
– Người đâu rồi? – Lý Nghê Thường đã sải bước đi về phía cậu.
– Công chúa đi theo đệ! – Lý Trung Tiết vội vã dẫn nàng lên đầu thành. – Ở ngay đằng kia! – Cậu chỉ tay về phía vùng tuyết phía trước.
Lý Nghê Thường cúi người nhìn xuống.
– A tỷ, là muội đây… – Thiếu nữ trên ngựa run rẩy gọi nàng.
Dù cách nhau hơn mười trượng, Lý Nghê Thường vẫn nhận ra ngay lập tức.
– Mở cổng thành ra! – Nàng lập tức hạ lệnh.
Lý Trung Tiết nghe vậy liền truyền lệnh xuống. Quân canh phất cờ ra hiệu mở cửa. Một đoàn người ngựa vội vã ùa vào.
– A tỷ ơi… – Thôi Huệ Nương mắt đẫm lệ, không đợi được mà tự mình trượt xuống ngựa, lảo đảo chạy về phía Lý Nghê Thường. Lý Nghê Thường mỉm cười đón lấy, chưa kịp chạm vào thì thấy cô ấy bỗng nhiên ngã quỵ xuống đất, bất động, người đã lịm đi.
– Mau lại đây! Phụ một tay đi! – Nàng vội vàng lao lên, cùng Sắt Sắt đi theo hợp lực nhưng nhất thời cũng khó lòng bế người lên được, liền quay đầu gọi người.
– Để đệ cho!
Lý Trung Tiết lao tới, cúi người vươn tay, dễ dàng bế thốc thiếu nữ đang hôn mê lên khỏi bãi tuyết.
Lý Nghê Thường chạm vào thấy ngón tay Huệ Nương lạnh toát, liền nhanh chóng cởi áo choàng lông cáo của mình ra đắp lên người cô ấy. Viên minh châu nơi cổ áo lướt qua khuôn mặt đang nóng bừng phía trên giáp hộ cổ của Lý Trung Tiết, nhẵn mịn và lạnh buốt như giọt băng trôi qua. Cậu chợt nhớ lại những lời xì xào nghe được khi tuần thành mấy ngày trước: Công chúa không chỉ gả một lần cho vị Bùi nhị Hà Đông, hay giờ phải gọi là Vũ Văn nhị? Khi ở Thanh Châu, dường như nàng cũng có chút dây dưa với Thôi Trọng Yến đang nổi đình nổi đám hiện nay.
Lý Nghê Thường thấy cậu bế người đi mà đứng thẫn thờ, liền quay sang nhìn. Vụn tuyết rơi trên tóc mai đen nhánh của nàng.
Khoảnh khắc nàng quay mặt lại, Lý Trung Tiết hốt hoảng cúi đầu, nhưng cũng nhìn thấy mấy tinh thể băng nhỏ vụn đọng trên đầu lông mi nàng. Đôi mắt này, tựa như đôi mắt của thần nữ xa vời không thể chạm tới trong thần miếu.
Cậu nhanh chóng sải bước lớn, bế người đến trước xe ngựa. Cửa xe mở ra, dưới sự giúp đỡ của Sắt Sắt, cậu cẩn thận đặt thiếu nữ nằm phẳng lại, sau đó nhảy xuống xe, lùi ra xa đứng một bên.
Thôi Huệ Nương trước kia bị cha ruột nhẫn tâm hạ độc, tuy lỗi không phải ở nàng nhưng chung quy cũng có liên quan đến bản thân nàng. Đôi khi tình cờ nhớ đến cô gái đáng thương từng có qua lại này, ngoại trừ cảm thấy ớn lạnh trước sự nhẫn tâm và vặn vẹo của Tề Vương, trong lòng Lý Nghê Thường vẫn luôn có vài phần lo lắng.
Nhưng sinh ra giữa thời loạn, hai nơi cách trở nghìn trùng, cô ấy vốn định sẵn là phải phụ thuộc vào cha huynh mà sống, còn bản thân mình ngay cả việc đứng vững chân cũng còn quá sớm. Từ khi đến đây, nàng ngày đêm lo toan tính kế để tìm một chỗ an thân, sớm tối chẳng yên lòng, điều có thể làm nhiều nhất cũng chỉ là thầm chúc cô ấy bình an thuận lợi mà thôi, không ngờ hôm nay cô ấy lại trốn chạy đến tận đây.
Về tới nơi ở một hồi bận rộn, sau khi đã sắp xếp xong cho Thôi Huệ Nương, thấy tay chân cô ấy dần ấm lại, hơi thở cũng bình ổn hơn, Lý Nghê Thường mới coi như trút được gánh nặng. Vừa mới ngồi xuống bên giường bầu bạn, Sắt Sắt đã đi tới xin nàng ra ngoài, thấp giọng báo cáo những chuyện vừa hỏi được.
Theo lời kể của mấy tên hộ vệ, Tề Vương không ngờ Thôi Trọng Yến lại có thể “lấy hạt dẻ trong lửa”, nhanh chóng gây dựng thế lực. Sau khi biết hắn dâng Lạc Dương để lấy lòng Thiên Vương, tiếp đó lợi dụng lúc Phạm Phương Minh và Tần Phúc Ba chia chác không đều mà đánh nhau, hắn liền xoay người diệt gọn Tần Phúc Ba, đánh cho Phạm Phương Minh thảm bại chạy ngược lên phía Bắc. Cuối cùng Phạm Phương Minh buộc phải nhượng đất để đổi lấy sự viện trợ của Lý Trường Thọ mới tạm thời có hơi tàn để thở. Sau khi làm xong những việc đó, Tề Vương biết mục tiêu tiếp theo của hắn chắc chắn là mình.
Ngày hôm đó binh lâm dưới thành, ông ta biết mình không thể thoát khỏi kiếp nạn, càng biết hắn sẽ không để cha con mình sống sót, nên đã ép Thôi Hủ dẫn theo một toán thân binh gồm các con cháu trong gia tộc rời đi theo mật đạo, nhằm giữ lại chút huyết mạch cuối cùng của nhà họ Thôi để chờ ngày đông sơn tái khởi. Nhưng không ngờ hành tung vẫn bị bại lộ, trên đường đi bị truy sát gắt gao, cuối cùng chạy trốn đến vùng này. Thôi Hủ không còn mặt mũi nào đến quấy rầy, tạm thời mượn thời tiết che chở, trốn vào trong núi, chỉ sai mấy người bọn họ hộ tống Huệ Nương đến đây nương nhờ.
– Hắn ta nói là cơ thể cô ấy quá yếu, sợ không chịu nổi giá rét, hy vọng Công chúa nể tình xưa kia từng chung sống một phòng, nói giúp vài câu trước mặt Trưởng công chúa, bỏ qua những mạo phạm trước kia mà rủ lòng thương thu nhận ạ.
Phía giường bệnh vang lên một trận động tĩnh nhỏ.
– Tiểu thư sắp tỉnh rồi! – Tì nữ đứng bên cạnh lên tiếng.
Thôi Huệ Nương là do cơ thể suy nhược, cộng thêm trên đường trốn chạy luôn sống trong lo sợ, cả người căng thẳng đến cực độ, vừa rồi cuối cùng cũng nhìn thấy mặt Lý Nghê Thường nên mới buông lỏng hơi thở mà ngất đi.
Cô ấy từ từ tỉnh lại, trong phòng chỉ nghe tiếng đồng hồ nước kêu khẽ khàng. Mở mắt thấy mình đang nằm trên một chiếc giường, Lý Nghê Thường đang bước tới. Ngón tay Thôi Huệ Nương siết chặt mép chăn thêu đến mức trắng bệch, bả vai không kìm được mà run rẩy.
– Cầu xin Công chúa rủ lòng thương xót cho muội với. – Cô ấy lăn xuống khỏi giường dập đầu, mặc kệ mặt đất cứng làm đầu gối đau nhức.
Lý Nghê Thường đỡ cô ấy dậy, dịu dàng nói:
– Muội đứng lên đi, không cần phải như vậy.
Thôi Huệ Nương cố chấp quỳ dưới đất, lắc đầu:
– Tề Châu… đã bị Thôi Trọng Yến chiếm đóng rồi, huynh trưởng đưa muội chạy trốn, dọc đường bị người ta truy sát, huynh ấy sai người đưa muội đến đây…
Cô ấy nghẹn ngào:
– Muội được Công chúa thu nhận, muội vô cùng cảm kích, vốn di nên biết mãn nguyện không dám mong cầu gì thêm. Nhưng mà, nếu có thể, liệu tỷ có thể cứu giúp huynh trưởng muội một tay được không? Muội không dám cầu xin gì khác, hiện giờ huynh ấy đang dẫn người trốn trong núi, thiếu mặc thiếu ăn, muội sợ huynh ấy không trụ được mấy ngày nữa…
– Muội biết Trưởng công chúa coi trọng Thôi Trọng Yến, muội vốn không dám có ý nghĩ quá phận này, để tránh làm Công chúa khó xử. Nhưng muội lại nghe nói Phạm Phương Minh cách đây không lâu bị hắn ta tấn công, cũng nhờ có sự trợ giúp của Lý Thứ sử mới may mắn không đi vào vết xe đổ của Tần Phúc Ba, nên muội mới đánh bạo khẩn cầu Công chúa ra tay giải nạn. A huynh muội tuy không phải người tốt, nhưng nếu không phải huynh ấy vẫn còn chút lòng thương xót trông nom, thì muội đã chết từ lâu rồi…
Nước mắt cô ấy tuôn rơi:
– Bây giờ huynh ấy biết lỗi rồi, hối hận khôn cùng, sau này nhất định sẽ sửa sai…
– Đúng rồi! Muội còn có một vật muốn dâng tặng Công chúa ạ! – Thôi Huệ Nương chợt nhớ ra, hốt hoảng nhìn quanh quất. – Đồ của muội đâu rồi!
Khi cô ấy đến, trên lưng có đeo một chiếc túi hành lý, lúc này đang ở trong phòng.
Lý Nghê Thường ra hiệu cho tì nữ mang tới. Cô ấy vội lau khô nước mắt, mở túi ra. Bên trong không có vật gì khác, chỉ có một chiếc ống tiêu phong kín dùng để chứa văn kiện quan trọng hoặc tranh trục. Cô ấy mở ra, lấy từ bên trong một bức họa, nâng niu bằng hai tay.
– Đây là một bức Tinh Vị Đồ do chính tay Thiên sư tiền triều Huống Tây Lăng vẽ, cha muội coi nó còn trọng hơn mạng sống của mình. Hồi ở Thanh Châu, cha giấu trong mật thất để lễ bái, có lần muội vô tình xông vào thấy được, cha suýt chút nữa đã giết muội…
Huệ Nương nhắc lại chuyện cũ, viền mắt lại đỏ lên, nhưng rất nhanh cô ấy nói tiếp:
– Lần này cha bảo a huynh muội chạy trốn, cũng giao bức Tinh Đồ này cho huynh ấy mang đi, còn dặn đi dặn lại phải giữ gìn cho thật tốt. Người đời đều nói cái gì mà một ngày nào đó, nếu các vì sao trên trời vận hành đúng như trong tranh, thì người sở hữu bức tranh này chính là người được mệnh trời lựa chọn —
Huệ Nương nghiến răng.
– Mệnh trời cái gì chứ, nếu có thật thì cũng chẳng thể ứng vào nhà muội được. Sau khi Công chúa đi, trong những ngày đó, muội chỉ có thể nằm trên giường, sống dở chết dở. Biết bao nhiêu đêm, muội nghe tiếng phu canh gõ mõ đi ngang qua hết lần này đến lần khác, tiếng mõ đó đâu phải gõ giờ khắc, rõ ràng là đang đếm xem còn cần bao nhiêu cái xác nguyên vẹn nữa mới lấp đầy được hào thành của thế đạo này.
Ánh mắt cô ấy càng thêm đỏ rực.
– Cha muội vì dã tâm của mình mà có thể nhẫn tâm ra tay với muội. Đáng thương mà cũng nực cười là, dã tâm của ông ấy đến cuối cùng cũng chỉ là một hồi si tâm vọng tưởng, huống chi giờ đây chỉ còn lại a huynh muội. Đừng nói một bức, dù là mười bức Tinh Đồ của Thiên sư thì có lẽ cũng chẳng ích gì. Sau này huynh ấy có thể sống tốt qua ngày, muội thấy đó đã là mệnh trời tốt nhất cho huynh ấy rồi. Muội nói với huynh ấy rằng bức tranh này nếu thực sự ứng nghiệm thì cũng không ứng trên người huynh ấy, chi bằng dâng cho Công chúa, tránh để huynh ấy ‘thân nhẹ phúc mỏng’ mà không gánh vác nổi. Huynh ấy nghe lời muội khuyên, nên bảo muội chuyển giao lại cho tỷ ạ.
– Cha muội tuy bị cắn ngược mà chết thảm, nhưng ông ấy nắm giữ Thanh Châu nhiều năm, cũng coi như còn để lại chút uy vọng mỏng manh. Lần này cậu muội vì cầu tự bảo vệ mình mà bán đứng chúng muội, lúc đó truy binh bám sát sau lưng, chúng muội thoát được là nhờ sự che chở của người dân địa phương. Lần này nếu có thể vượt qua hoạn nạn, đợi a huynh muội chiêu tập lại binh mã cũ ở địa phương, ít nhiều sẽ có chút tác dụng đối với Công chúa ạ.
Lý Nghê Thường đang trầm tư thì nghe Thôi Huệ Nương khẽ nói:
– Còn một chuyện nữa. A huynh nói năm xưa Tiên đế…
Cô ấy ngập ngừng, lén nhìn sắc mặt Lý Nghê Thường, thấy nàng vẫn bình thản mới tiếp tục:
– Sau khi Tiên đế kế vị, vốn cực kỳ trọng dụng Thiên sư, việc gì cũng hỏi ý kiến Thiên sư. Địa vị của Thiên sư trong triều có thể nói là trên cả Tể tướng. Nhưng không hiểu vì sao, có một ngày không thấy ông ấy lên triều, Tiên đế sai người đến phủ Thiên sư truyền gọi thì không thấy người đâu, mới biết ông ấy đã đi rồi. Từ đó về sau không còn ai biết tung tích của Thiên sư nữa.
– Cha muội những năm đầu vào triều từng có duyên gặp mặt Thiên sư, vô cùng kính phục, thường nói ông có tài ngang Gia Cát, có thể xoay chuyển càn khôn. Nếu được ông phò tá để tranh đoạt thiên hạ, ắt chẳng khác nào hổ mọc thêm cánh. Cha còn nói sau tai Thiên sư có ba đường vân “tằm nằm”, ám hợp với ánh sáng ba sao Phúc – Lộc – Thọ, là tướng mạo trường thọ. Tính đến nay ông nhiều lắm cũng chỉ sáu, bảy mươi tuổi, nhất định vẫn còn tại thế. Vì vậy suốt những năm qua, cha vẫn luôn âm thầm tìm kiếm ông, đáng tiếc là tìm mãi không được.
– A huynh nói, nếu Công chúa có thể tìm được Thiên sư, mời ông ấy giúp sức, thì đại nghiệp quang phục lo gì không thành.
Thôi Huệ Nương lệ nhòa, trán đập mạnh xuống nền đá lạnh lẽo:
– Cầu xin Công chúa khai ân, cứu a huynh muội một lần, cho huynh ấy một cơ hội ạ!
Trong phòng chìm vào tĩnh lặng.
Ngoài cửa sổ hoa lăng, những hạt tuyết đập vào bậu cửa, phát ra những tiếng xào xạc nhẹ nhàng nhưng rõ rệt.
Lúc này, kèm theo một trận bước chân dồn dập, tin báo lại từ ngoài cửa truyền vào, mang đến một tin tức mới.
Thôi Trọng Yến đã tới, hiện đang ở ngoài thành.