Tạ Ẩn Sơn nói rõ ngọn ngành xong, thư phòng trong Thiên Sinh Thành liền rơi vào tĩnh lặng chết chóc, chỉ còn ánh nến chập chờn, lúc sáng lúc tối.
Gã không dám ngước mắt, quỳ dài dưới đất.
Người đối diện không nói một lời, gã chỉ nghe thấy từ phía trên đỉnh đầu truyền đến tiếng th* d*c nặng nề, mỗi một nhịp thở đều như nện vào sống lưng, ép gã đến mức không tài nào hít thở nổi.
Kể từ khi Thiên Vương từ Lạc Dương khởi hành về phía Tây, mỗi ngày sớ tấu đều không ngớt, chẳng qua cũng đều là khuyên ông thuận theo lòng người mà đăng cơ xưng đế. Trong số những người này, có bộ hạ của Thiên Vương, có những cựu thần từ phe Tôn Vinh đầu hàng, thậm chí còn có những bô lão và hương hiền chẳng biết từ đâu tới, họ khổ sở quỳ đợi bên bến nước nơi thuyền Thiên Vương đi qua, chỉ để được diện kiến một lần mà dâng lên vạn dân thư. Thiên Vương lấy lý do thiên thời chưa tới, bốn bể chưa định nên chưa thể học theo Tôn Vinh, nhất loạt khước từ, lúc bấy giờ mọi chuyện mới tạm lắng xuống.
Trở về Thiên Sinh Thành, danh nghĩa là đốc chiến, thực chất do vết thương cũ tái phát hành hạ, ông cũng chỉ có thể tạm thời ở lại đây dưỡng thân.
Tạ Ẩn Sơn không muốn mang tới tin tức như thế này, nhưng không cách nào né tránh.
Hồi lâu sau, giọng nói của Thiên Vương mới vang lên bên tai gã, giọng nói khàn đặc và trầm đục, hơi thở phù phiếm như thể vọng lại từ một nơi cực kỳ xa xôi:
– Đưa cho ta.
Tạ Ẩn Sơn lấy ra một chiếc tráp nhỏ giấu trong ống tay áo. Chiếc tráp cực nhẹ, thế nhưng lại nặng tựa nghìn cân, đè nặng trĩu đôi tay gã.
Dưới cái nhìn của Thiên Vương, gã đứng dậy, hai tay bưng tráp, tiến lên nhẹ nhàng đặt trên án thư.
Thiên Vương nhìn chằm chằm một hồi, chậm chạp đưa tay ra, ngón tay chạm vào lớp vân gỗ lạnh lẽo thì khựng lại một chút, rồi mới mở nắp tráp.
Bên trong lộ ra một mẩu vải bọc. Ông hé mở một góc, khi ánh mắt chạm vào vật bên trong, bàn tay khựng lại giữa không trung. Một đốt ngón tay nhợt nhạt nằm lặng lẽ trong đó, vết máu bám ở vết cắt đã khô cạn thành màu đen, thế nhưng màu sắc ấy vẫn chói mắt vô cùng.
Bàn tay run rẩy của Thiên Vương cứ thế dừng giữa khoảng không, ông nhìn chằm chằm không rời mắt, mí mắt giật mạnh liên hồi. Một lát sau, ông dường như nghiến răng, tiếp tục đưa tay về phía nó. Ngay lúc sắp chạm vào, “cạch” một tiếng, nắp tráp bị sập mạnh lại, Thiên Vương nhắm nghiền hai mắt.
– Tại sao ngươi… không cản…
Một lúc sau, Tạ Ẩn Sơn nghe thấy tiếng trách mắng run rẩy của ông.
– Tại sao ngươi không ngăn cản lại!
Ông lại nghiến răng lặp lại từng chữ một, đột nhiên mở trừng mắt, ánh mắt như dao sắc đâm thẳng vào Tạ Ẩn Sơn. Người ông cũng bật dậy, đôi chưởng đè nặng lên mặt án, chống đỡ thân mình, phẫn nộ cúi người ép về phía gã, dáng vẻ như muốn ăn tươi nuốt sống người ta.
Tạ Ẩn Sơn phủ phục, trán đập mạnh xuống đất:
– Là lỗi của thuộc hạ! Xin Thiên Vương xử tội!
Cả người Thiên Vương run bần bật, cứ thế nhìn chằm chằm gã, thở hồng hộc một hồi lâu. Sức lực và tinh huyết dường như bị rút cạn, ông nhắm mắt đứng sững như phỗng hồi lâu, chợt trầm giọng bảo:
– Đứng lên đi.
– Cô biết, nó muốn dùng thủ đoạn này để trả thù Cô…
– Ngươi làm sao mà ngăn cản được nó…
Người trước mặt giờ đây như một con đại bàng bị gãy cánh, một con mãnh hổ mất đi nanh vuốt. Cái uy nghiêm và bá đạo ngày xưa của ông, trong phút chốc đã tan thành mây khói. Ánh nến chập chờn hắt lên khuôn mặt tiều tụy, thần sắc thảm hại của ông.
– Lui binh đi! – Ông đau đớn thốt lên, khẽ phẩy tay một cái rồi lại tiếp tục nhìn chằm chằm vào chiếc tráp gỗ, bất động.
Lui binh vốn là chuyện trong dự liệu. Tạ Ẩn Sơn đi tới cửa, truyền mệnh lệnh này ra ngoài. Tâm trạng của gã chẳng những không hề nhẹ nhõm mà ngược lại còn nặng nề hơn thêm.
Kết cục này thực sự quá tàn khốc.
Bấy lâu nay, Thiên Vương trong mắt quân dân Hà Đông chẳng khác nào kẻ thù không đội trời chung. Nhắc đến Thiên Vương, nhiều nhất có lẽ chính là lòng căm ghét và nỗi sợ hãi. Cường thế như Thiên Vương cũng không dám mạo nhiên cưỡng ép công bố chuyện này, nỗi cố kỵ duy nhất chính là cảm nhận của thiếu chủ. Vậy mà chính cậu ấy vào lúc này lại cam lòng mạo hiểm khả năng bị bè bạn bộ hạ cũ khinh rẻ, vứt bỏ thân phận vốn là niềm tự hào của mình, tự tay công khai chuyện này với thế gian.
Nếu không phải vì căm phẫn đến cực độ, làm sao có thể đưa ra phản ứng tuyệt tình đến thế. Hành động chặt ngón tay lại càng triệt để cắt đứt chút liên kết huyết thống cuối cùng còn sót lại giữa hai người, không còn bất kỳ đường lui nào nữa. Từ nay về sau, trừ phi ông trời có thể ban xuống kỳ tích, nếu không Thiên Vương e là chẳng còn lý do gì để nối lại quan hệ cha con này.
Thiên Vương có nằm mơ cũng không ngờ tới, sự gây áp lực trong lúc nhất thời phẫn nộ của ông lại đổi lấy một cục diện như thế này. Xem ra là thiếu chủ khuất phục, thế nhưng, trước một đốt xương máu bị chặt đứt này, Thiên Vương đã thất bại thảm hại.
– Giờ nó đi đâu rồi?
Rất lâu sau, trong thư phòng lại vang lên một câu hỏi khàn khàn.
Tạ Ẩn Sơn thấy thân hình ông lảo đảo, định lên đỡ thì ông đã tự mình vịnh vào án thư ngồi xuống.
– Nó đã công khai thân phận, giờ đây người Hà Đông e là khó lòng dung thứ cho nó rồi. Nó thế nào rồi… – Ông hỏi nhỏ, khuôn mặt bao phủ một cảm giác bất lực sâu sắc.
Về chuyện thân phận, ngay trong đêm đó đã lan truyền khắp doanh trại, lời ra tiếng vào không dứt. Sau phút kinh ngạc ban đầu, trong quân Lộ Châu nảy sinh không ít tâm trạng oán trách, thậm chí là giận cá chém thớt. Tướng sĩ Hà Đông phần lớn chọn cách im lặng, trên dưới đều tránh né không bàn tới. Thậm chí còn xảy ra một vụ ẩu đả, nguyên nhân là mấy binh sĩ Hà Đông nghe thấy quân Lộ Châu nói xấu sau lưng nên đã ra tay đánh nhau.
Dù sóng gió nhanh chóng được dập tắt, sau đó Thứ sử cũng ra lệnh nghiêm cấm bộ hạ không được bàn tán, nhưng làm sao ngăn cản nổi những lời xì xào bí mật. Truyền tới Hà Đông hay Thái Nguyên phủ chắc cũng là chuyện sớm muộn.
Tạ Ẩn Sơn nhớ lại cảnh tượng mình nhìn tiễn từ xa vào sáng sớm hôm sau. Quân hầu tiễn cậu ấy đi xa, sau khi huynh đệ từ biệt, cậu ấy dừng lại bên đường, đứng nhìn về hướng Hà Đông rất lâu, rồi quỳ xuống dập đầu, lên ngựa rời đi.
Cảnh tượng lúc đó xem ra không có gì khác thường, nhưng Tạ Ẩn Sơn lại nảy sinh một cảm giác, dường như chuyến đi này xong, cậu ấy sẽ không bao giờ trở lại nữa.
Gã ngập ngừng một lát, cân nhắc rồi mới thưa:
– Vì phía Hà Tây cũng có quân tình truyền tới, thiếu chủ ngay hôm sau đã đi Hà Tây rồi ạ.
Thiên Vương nhắm mắt, dáng vẻ cô độc.
– Ngươi lui xuống đi. Cô muốn ngồi một mình một lát.
Trong phòng chỉ còn lại mình ông, ông ngồi thẫn thờ hồi lâu, cuối cùng mở mắt, một lần nữa đưa tay ra, nhẹ nhàng mở nắp tráp, nhìn chằm chằm vào vật bên trong.
Cảnh tượng trên đỉnh Tây Phong ngày đó hiện ra rõ mồn một. Khi ấy trong lòng ông tràn đầy kiêu hãnh và kỳ vọng vào tương lai.
Trong mắt dần lấp lánh một tia lệ mờ nhạt. Thiên Vương nắm chặt đốt ngón tay cụt trong lòng bàn tay, từ từ siết lại, như thể làm như vậy là có thể dùng hơi ấm của mình khiến nó khôi phục lại sự sống tươi mới ban đầu.
Không biết bao lâu trôi qua, một luồng gió đêm thổi tung cánh cửa sổ chưa khép chặt, mấy bông tuyết ùa vào từ khe hở. Ngoài cửa sổ, trận tuyết đầu mùa năm nay tại Thiên Sinh Thành đã lặng lẽ rơi xuống từ lúc nào. Tuyết hoa như bông, lặng lẽ tích lại một lớp sương trắng trên đỉnh núi xa xa.
Ông đứng lặng sau cửa sổ, nhìn đăm đăm về hướng Hà Đông, đứng mãi không động đậy. Tuyết núi mỗi lúc một lớn, gió lạnh cuốn theo tuyết tạt vào trong phòng, dần dần phủ đầy bậu cửa.
– Tĩnh muội, huynh có lỗi với muội… – Ông lẩm bẩm với bầu trời đêm đen kịch.
– Xin muội hãy vào giấc mộng của huynh một lần nữa đi! Muội hãy bảo huynh phải làm thế nào mới có thể khiến nó quay đầu lại…
Ông đột ngột dừng lại, bị một cơn ho cắt ngang. Câu lẩm bẩm tự tình này chung quy cũng chẳng có ai nghe thấy, chỉ có tiếng gió lạnh xen lẫn tiếng tuyết rơi xào xạc, dường như là sự phản hồi duy nhất mà trời đất có thể dành cho ông.
Cái lạnh lẽo xơ xác của mùa đông năm nay cũng sớm giáng xuống đầu dân chúng Tề Châu.
Bầu trời xám xịt, nhiều thị dân chạy trốn trước đó đang co rụm lại trong cánh đồng hoang gần đó, bất an nhìn về phía thành Tề Châu, có nhà mà chẳng thể về. Đa số bọn họ cho đến giờ phút này vẫn không hiểu lắm, tại sao nơi họ sinh sống vốn xa rời phủ thành lại liên tiếp đón nhận những nhân vật lớn mà trước đây họ chỉ nghe tên như Thế tử, Tề Vương, rồi cả nghĩa tử của Tề Vương. Họ càng không hiểu vì sao nghĩa tử của Tề Vương lại trở mặt thành thù với cha con Tề Vương, một mất một còn. Nhưng có một điều ai ai cũng biết, đó là Tề Vương đã bại dưới tay nghĩa tử năm xưa, đã lâm vào đường cùng rồi.
Thực ra họ không muốn thấy Tề Vương rơi vào bước đường hôm nay, thậm chí còn dành cho ông sự đồng cảm. Dù sao những năm qua, Tề Vương cũng có tiếng là nhân nghĩa, không đến mức vơ vét nặng nề khiến người ta không sống nổi. Hơn nữa, Tề Vương trung thành với tiền triều. Bất kể tiền triều tốt hay xấu, trong lòng thiên hạ, nếu luận về chính thống thì vẫn là tiền triều.
Thời cục càng xấu, chiến loạn càng nhiều, càng khiến nhiều người già dần quên đi nỗi đau mà tiền triều những năm cuối do hỗn loạn đã gây ra cho họ, chỉ còn hoài niệm về hào quang từng có. Dù sao, mấy trăm năm truyền thừa, rễ sâu gốc bền, cho dù sau này có xuất hiện hoàng đế mới là Tôn Vinh cũng không thể thay đổi được điều này. Trong mắt thiên hạ, Tôn Vinh phù dung sớm nở tối tàn chỉ là một kẻ mới phất, huống hồ ông ta đã chết, vương triều ngắn ngủi của ông ta cũng tan thành mây khói. Và điều này càng chứng minh một điểm, ông ta không phải là thiên tử phụng mệnh trời.
Cổng thành mở toang, Thôi Trọng Yến dẫn đầu quân đội kéo đến như mây đen đè nặng lên thành, giáp sắt sáng loáng, đao thương như rừng, vó ngựa giẫm qua những con đường quỳ đầy binh sĩ đầu hàng, làm bắn lên từng mảng bùn bẩn. Dân chúng còn kẹt trong thành vô cùng hoảng sợ, thi nhau né tránh, chỉ sợ vạ lây đến thân.
Gió lạnh lướt qua mái nhà.
Bên trong sảnh điện, dầu hỏa tưới đầy sàn, mùi hắc nồng nặc. Tề Vương mặc bộ cổn miện nền đen thêu rồng vàng, đầu đội mũ miện mười hai chuỗi ngọc, đứng giữa sảnh, bóng dáng bất động.
Thứ sử Tề Châu Vương Hoán lảo đảo lao vào cửa, áo giáp nứt toác thấm máu, khi nhìn thấy cảnh tượng trước mắt thì vô cùng lo lắng:
– Tề Vương mau đi thôi! Mật đạo ra khỏi thành vẫn chưa bị phong tỏa! Còn rừng xanh lo gì không có củi đốt, sẽ có ngày trở lại ——
Thôi Côn không động đậy.
– Ta nuôi hổ thành họa, ngày nay bị nó cắn ngược lại là ý trời không giúp ta, sao có thể như lũ chuột nhắt lén lút bỏ chạy?
– Các ngươi đi cả đi, hãy đi theo con trai ta, sau này báo thù cho ta!
Thứ sử nhìn dầu hỏa đầy đất, do dự một lát rồi nghiến răng quỳ xuống dập đầu, sau đó vội vã đứng dậy định rời đi thì ngoài sảnh vang lên một trận bước chân hỗn loạn, binh lính ùa vào, lập tức khống chế Thứ sử đang không chút phòng bị.
Vương Hoán quay đầu, thấy Điền Kính dẫn người xông vào, không kịp phản ứng đã thấy máu phun tung tóe, tại chỗ trúng mấy đao ngã gục xuống đất.
– Điền Kính, sao ngươi lại quay lại! Ta tự hỏi bấy lâu nay đối xử với ngươi không tệ, sao ngươi dám phản bội ta!
Khoé mắt Tề Vương như sắp nứt ra, thế nhưng khoảnh khắc bội kiếm ra khỏi bao, mấy mũi tên nỏ đã xuyên thấu đùi ông ta. Trong tiếng mắng chửi xối xả, ông ta cũng bị cưỡng ép ấn xuống đất, không thể cử động.
Điền Kính chung quy không dám nhìn thẳng vào Tề Vương, cúi đầu hổ thẹn nói:
– Xin huynh đừng trách đệ, thực sự là Thôi Trọng Yến đến quá nhanh, ngoài thành đã bị bao vây. May mà huynh cũng không có ý định sống sót, chi bằng để đệ mượn cái mạng của huynh cho đệ dùng một chút.
Nói xong, ông ta ra lệnh cho binh lính bịt miệng Tề Vương lôi ra ngoài, bản thân cũng vội vã chạy ra.
Thôi Trọng Yến dừng ngựa trước cánh cửa sơn đỏ của phủ đệ hùng vĩ nhất trong thành này. Hắn ngồi cao trên lưng ngựa, giáp đen vấy máu, thanh đao trong tay vẫn còn đang nhỏ những giọt hồng tàn, lạnh lùng nhìn Điền Kính tiến lên quỳ xuống đón tiếp.
– Tôi đã bắt được Thôi Côn, xin được giao cho tướng quân xử trí. Ngoài ra còn một việc, e là tướng quân đến nay vẫn chưa biết. Xin hỏi tướng quân có biết về cuộn Tử Vi Viên Tinh Đồ không?
Không đợi Thôi Trọng Yến đáp, ông ta vội vàng nói tiếp:
– Cuộn bản đồ này do thiên sư tiền triều Huống Tây Lăng đích thân vẽ, được Tề Vương cất giữ riêng suốt nhiều năm, xem như bảo vật vô giá. Chỉ tiếc kẻ giữ bảo vật lại đức không xứng vị, nên chẳng được trời trợ giúp. Nay tướng quân giá lâm, bản đồ ắt nên quy về chủ mới. Hiện bản đồ đã bị Thôi Hủ mang đi, hắn đang chạy trốn sang chỗ Lý Trường Thọ. Xin tướng quân mau phái người truy đuổi, đoạt lại bản đồ để thuận theo thiên ý.
Thôi Trung đứng bên cạnh nghe vậy, không khỏi ngạc nhiên. Vị thiên sư tiền triều nổi danh với khả năng tiên tri vào những năm cuối triều đại ấy, gã cũng từng nghe qua. Nghe nói cuộn bản đồ này được vẽ ra sau khi thiên sư lĩnh ngộ thiên cơ, ngay sau đó ông lặng lẽ rời khỏi triều đình, bặt vô âm tín, chỉ để lại bản đồ trong cung. Về sau thiên hạ ngày một loạn lạc, phong khí huyền học càng thêm thịnh hành, Huống Tây Lăng dần bị thần thoại hóa thành một tồn tại thần thông quảng đại. Cũng chẳng biết từ khi nào, trong dân gian bắt đầu lan truyền lời đồn rằng, đến một ngày, nếu tinh tượng vận hành đúng như thiên tượng được vẽ trong bản đồ, thì bản đồ nằm trong tay ai, người đó chính là kẻ được trời phó mệnh.
Loại lời đồn này gã cũng chỉ coi như chuyện huyền hoặc, dù sao sau khi tiền triều sụp đổ, không còn ai biết tung tích thiên sư nữa, cuộn bản đồ này cũng hoàn toàn biệt tăm biệt tích, có lẽ là do người đời thêu dệt cũng không chừng, không ngờ hóa ra bấy lâu nay vẫn luôn nằm trong tay Tề Vương.
Tề Vương càng lúc càng phẫn nộ giãy giụa, hiềm nỗi miệng bị bịt kín, người lại bị khống chế chặt chẽ, chỉ có thể phát ra những tiếng kêu u ơ vô vọng.
Điền Kính nói xong, thấy Thôi Trọng Yến u ám nhìn về phía Tề Vương đang rõ ràng là mắng chửi mình, bấy giờ mới thầm thở hắt ra một hơi. Thôi Trọng Yến giơ tay b*n r* một mũi tên.
Tề Vương nhắm mắt lại, không ngờ cảnh tượng trong dự tính không xảy ra, thay vào đó là một tiếng thét thảm thiết phát ra từ Điền Kính. Hóa ra ông ta bị tên c*m v** yết hầu, ngã xuống đất giãy giụa đau đớn.
Tiếp đó, Thôi Trọng Yến phất tay về phía Thôi Trung, những binh lính đi theo Điền Kính phản loạn lúc nãy cũng toàn bộ bị chém chết. Hắn xuống ngựa, rảo bước đến trước mặt Tề Vương, quan sát trang phục của ông ta một lượt, đích thân giơ tay chỉnh lại ngay ngắn chiếc mũ miện vừa bị lệch do giằng co trên đầu ông ta. Xong xuôi, hắn lệnh người buông Tề Vương ra, bản thân lùi lại vài bước, khẽ nhếch môi hành lễ với ông ta.
– Điền Kính phản bội chủ thượng, chết chưa hết tội, ta đã giết lão cho ngài rồi.
– Dẫu sao ngài cũng có ơn cưu mang ta, ta sẽ toại nguyện cho ngài, cho phép ngài tự thiêu để giữ trọn thể diện. Ngài đi đi.
Hắn lệnh cho binh lính nhường ra một lối đi.
Sắc mặt Tề Vương xám như tro tàn, đứng sững một lát, cuối cùng nhấc những bước chân nặng trĩu, lảo đảo xoay người, khiến những chuỗi ngọc trên mũ miện khẽ rung rinh, quấn vào nhau phát ra những tiếng va chạm nhỏ vụn.
Ngay lúc này, một cảnh tượng không ai ngờ tới đã xảy ra. Tề Vương đột ngột cướp lấy thanh kiếm sắc từ tay một binh sĩ gần đó, xoay người lao về phía Thôi Trọng Yến.
– Cẩn thận!
Thôi Trung và những người khác đều đang ở phía sau, khi giật mình xông lên thì đã không kịp nữa, mắt thấy Tề Vương đã lao đến trước mặt Thôi Trọng Yến, ra tay vừa nhanh vừa hiểm, vô cùng kinh hãi.
“Keng” một tiếng, một vỏ kiếm chặn đứng thanh kiếm đang đâm tới.
Trong chớp mắt, Thôi Trọng Yến xoay người né tránh, kiếm cũng ra khỏi vỏ, đâm vào cơ thể Tề Vương, xuyên thấu qua ngực. Con rồng vàng thêu trên bộ cổn phục bị máu nhuộm đẫm. Thanh đao trong tay Tề Vương rơi xuống đất.
– Ta thời vận không thông, thua thì thua thôi…
Ông ta hai tay nắm chặt lưỡi kiếm, cười gằn, kẽ răng không ngừng ứa ra bọt máu.
– Vũ Văn Túng hai mươi năm trước đã quét sạch thiên hạ… Bùi gia Hà Đông mấy đời tích lũy uy vọng… ngay cả Lý thị… cũng còn giữ được pháp lý và huyết thống… Ngươi là cái thá gì, ngươi chẳng qua thừa lúc loạn lạc chiếm được mấy mảnh đất, giết chủ vẫn chưa đủ, còn vọng tưởng chạm tay vào thiên hạ…
Thôi Trọng Yến cúi mặt, lạnh lùng nhìn khuôn mặt vặn vẹo của ông ta, lưỡi kiếm đột nhiên xoay mạnh một vòng.
Thi thể ngã gục xuống đất.
Hắn dùng một đoạn tay áo long bào của Tề Vương vướng trên giáp trụ của mình để lau sạch vệt máu bẩn trên lưỡi kiếm, quay đầu lại, ánh mắt hướng về phía Bắc, nhìn đăm đăm vào bầu trời u ám đó, rồi sải bước đạp qua vũng máu đầy đất hiên ngang rời đi.