Bất chấp sự ngăn cản của Bùi Thế Anh, Tạ Ẩn Sơn kiên trì hành lễ trịnh trọng xong mới đứng dậy.
– Lời của Quân hầu như mưa cam lộ tưới mát lòng người! Ta sẽ hỏa tốc truyền tin cho Thiên vương, nhanh thì ba năm ngày, chậm thì bảy tám ngày nhất định sẽ có hồi âm. – Gã trầm ngâm một lát, – Còn về tiền tuyến, ta sẽ đi gặp hai vị Hà, Lưu ngay bây giờ. Trước khi có chỉ thị mới của Thiên vương, ta sẽ không cho phép họ có thêm bất kỳ hành động nào nữa!
– Làm phiền Tín vương, ta sẽ ngồi đợi tin lành của ngài.
Bùi Thế Anh gật đầu định rời đi, đúng lúc này, giọng của Hầu Lôi mơ hồ truyền tới:
– Bẩm Quân hầu! Tình hình hình như có biến ạ!
Gần như cùng lúc đó, Tạ Ẩn Sơn cũng nghe thấy Mạnh Hạ Lợi phát ra cảnh báo:
– Tín vương! Mau lên chỗ cao nhìn xem! Có dị động ạ!
Hai người nhanh chóng leo l*n đ*nh gò, chỉ thấy trong bóng tối sâu thẳm của cánh đồng hoang, những đốm lửa bắt đầu nhấp nháy. Những đốm lửa đó như vô số con rắn dài dàn hàng ngang, song song tiến về phía trước, đang chậm rãi di chuyển về hướng thành Lộ Châu.
– Hình như là từ phía doanh trại đi ra! Có lẽ Bình Nam đại tướng quân và những người khác định hành động rồi! Nếu đúng vậy, chưa đến bình minh họ sẽ tới nơi! – Mạnh Hạ Lợi ở phía dưới gào lên khản đặc cả giọng.
Sắc mặt Tạ Ẩn Sơn biến đổi, quay sang Bùi Thế Anh:
– Quân hầu mau về thành đi! Để ta đi xem sao!
Gã lao xuống gò, nhảy lên lưng ngựa, dẫn người đuổi theo hướng ánh lửa.
Bình Nam đại tướng quân Lưu Lương Tài vốn luôn tự cao tự đại. Lần này xuất quân đánh Lộ Châu, y hoàn toàn không để đối thủ vào mắt. Trong mắt y, Lộ Châu chỉ là mảnh đất nhỏ như hạt đậu, Thứ sử cũng là hạng tầm thường, mười kẻ cộng lại cũng chẳng bõ dính răng, chiếm được là chuyện dễ như trở bàn tay. Điều y quan tâm là sau đó đánh Hà Đông như thế nào, không ngờ khởi đầu bất lợi, đại quân bị chặn đứng ngay ngoài thành Lộ Châu.
Không chỉ vậy, ngay cả Thiên vương cũng bị kinh động, đích thân can thiệp vào chuyện lương thảo. Dù tin tức đã truyền tới nói lô lương mới đang trên đường đến, nhưng Lưu Lương Tài không thấy vui chút nào. Nghĩ đến việc Thiên vương phải đích thân ra tay, y cảm thấy nhục nhã, càng sợ địa vị của mình bị Hà Thượng Nghĩa đe dọa.
Hai người dù luôn được xem là người của Nghĩa vương Trần Vĩnh Niên, bề ngoài có quan hệ tốt nhưng thực tế bên trong lại có hiềm khích. Y có thâm niên cao hơn Hà Thượng Nghĩa, phong vị cũng cao hơn một bậc. Lần này tác chiến bất lợi, nghe nói Hà Thượng Nghĩa ở sau lưng mỉa mai rằng do y nóng lòng tranh công, không nghe lời khuyên nên mới dẫn đến cớ sự. Y hận thầm trong lòng, cũng càng sợ Hà Thượng Nghĩa sẽ cướp mất danh hiệu Lạc Dương Vương mà Thiên vương từng hứa hẹn, nên nôn nóng muốn thắng một trận để lấy lại uy thế.
Ngay trong hôm nay, y nhận được tin từ thám tử biết được rằng Bùi Thế Anh đã đích thân dẫn quân tới, sĩ khí đối phương dâng cao, lại còn có viện binh mạnh mẽ ở phía sau. Lo sợ đêm dài lắm mộng, y không muốn chờ thêm một khắc nào nữa, lập tức hạ lệnh dùng chút lương thảo cuối cùng thu gom được khao thưởng quân đội, lệnh cho trên dưới ăn một bữa no nê, sau đó đích thân dẫn quân hành quân đêm, dự định đến lúc tảng sáng sẽ phát động công thành lần nữa.
Hành động này tuy đột ngột, nhưng đối với đội quân được huấn luyện bài bản này, việc tập hợp hành động trong thời gian ngắn không hề khó khăn. Một tiếng lệnh ban xuống, đội quân khổng lồ như hóa thành một con quái vật phủ phục trên mặt đất, che kín núi đồi, với khí thế san phẳng mọi hào rãnh, tiến thẳng về phía thành Lộ Châu.
Khi cách thành trì còn khoảng hơn hai mươi dặm, Lưu Lương Tài nhận được tin đối phương đã phát hiện hành động và đang nghiêm trận đợi sẵn.
Theo báo cáo của trinh sát tiền phương, có một người đàn ông trẻ tuổi lạ mặt cùng với Thứ sử Lộ Châu Từ Hội cùng bước lên đầu thành bố trí phòng thủ. Nhìn từ xa thấy người đó có phong thái rồng phượng, đoán chừng chính là Bùi Thế Anh.
Dẫn một đại quân như thế đi trên đường, dù là ban đêm, Lưu Lương Tài cũng không hy vọng có thể giấu được ai. Y không những không do dự mà còn lệnh cho hậu quân tăng tốc đuổi kịp tiền phong và trung quân, dự bị ba quân cùng áp sát, toàn lực công thành.
– Truyền lệnh của ta, lúc đó ai có công leo thành đầu tiên, sau khi phá thành ta sẽ trọng thưởng!
Thân vệ của y vừa định đi truyền lệnh xuống thì lúc này Lưu Lương Tài chú ý thấy đội tiên phong phía trước dường như bị chặn lại, tốc độ hành quân chậm dần. Y không khỏi nổi giận, định sai người lên xem xét thì một quan truyền lệnh cưỡi ngựa vội vã chạy tới, báo rằng Tín vương Tạ Ẩn Sơn đã tới, chặn đứng Hà Thượng Nghĩa đang đi đầu. Hà Thượng Nghĩa không dám trái ý, đã dẫn đội dừng lại.
Lưu Lương Tài ngẩn người, mặt lộ vẻ u ám, dưới sự hộ tống của thân vệ phi ngựa lao tới.
Ánh đuốc trong tay binh lính cháy rừng rực, chiếu sáng một khoảng đồng hoang như ban ngày. Trong ánh lửa, Lưu Lương Tài thấy một bóng ngựa vạm vỡ cùng một tiểu đội nhân mã đang dừng đối diện tiền phong quân, chặn đứng đường đi của quân đội. Hà Thượng Nghĩa và vài tướng lĩnh đi cùng im lặng dàn hàng đứng một bên. Thấy y cưỡi ngựa tới, tất cả đều nhìn qua.
Lưu Lương Tài thúc ngựa đến trước mặt Tạ Ẩn Sơn, cũng không xuống ngựa, chỉ chắp tay nói:
– Sao Tín vương lại tới đây? Tại sao lại cản đường thế này? Xin ngài hãy tránh ra, kẻo làm lỡ thời cơ chiến đấu.
– Láo xược! Ngươi chỉ là Đại tướng quân, gặp Tín vương sao dám không xuống ngựa! – Mạnh Hạ Lợi đứng sau Tạ Ẩn Sơn chỉ vào y quát lớn, khiển trách y tội bất kính.
Xung quanh lặng ngắt như tờ, chỉ còn tiếng đuốc cháy lách tách khe khẽ. Lưu Lương Tài đụng vào đôi mắt của Tạ Ẩn Sơn. Thấy gã ngồi trên lưng ngựa lạnh lùng nhìn lại, Lưu Lương Tài do dự một lát, cuối cùng đành không cam lòng mà xuống ngựa hành lễ.
Tạ Ẩn Sơn mở lời:
– Lui binh về đi! Không có lệnh mới, không được tự ý tiến thêm một bước nào nữa!
Lưu Lương Tài khựng lại, ánh mắt đảo liên tục.
– Dám hỏi Tín vương, đây là lệnh của Thiên vương hay là lệnh của ngài? Nếu là của ngài, vì đã có lệnh của Thiên vương từ trước, thứ cho ta không thể tuân theo. Nếu là do Thiên vương ban xuống, ngài có thư tín hay chỉ dụ gì của Thiên vương không?
– Ta dám nói thế này đương nhiên là dựa vào lệnh của Thiên vương! Ngươi cứ làm theo là được!
Lưu Lương Tài trầm ngâm một lát:
– Nếu ta không tuân thì sao?
– To gan! Ngươi dám công nhiên kháng lệnh Thiên vương? – Mạnh Hạ Lợi lại lên tiếng mắng.
Lưu Lương Tài hừ một tiếng:
– Ta chỉ biết lúc ta xuất phát, là lệnh do Thiên vương đích thân ban xuống! Nay chỉ dựa vào cái miệng của Tín vương, sao ta biết được thật giả? – Y nhìn chằm chằm Tạ Ẩn Sơn. – Ta nghe nói Tín vương dường như có qua lại với bên đối diện. Nay Thiên vương không ở đây, đương nhiên mọi chuyện đều do ngài nói rồi. Hơn nữa…
Y cười lạnh,
– Tín vương lúc này chẳng phải nên ở Lạc Dương chủ trì đại cục sao? Sao lại tới đây? Thứ cho ta không thể tuân mệnh!
Nói xong, y quay đầu, cao giọng nói với đại đội phía sau:
– Làm theo lệnh của ta, tiếp tục tiến lên!
Mệnh lệnh của y được truyền đi nhanh chóng. Cùng với một trận xôn xao xen lẫn tiếng ngựa hí, đội tiền phong vừa dừng lại bắt đầu chậm rãi chuyển động.
– Tất cả tướng sĩ nghe đây! – Giọng nói trầm hùng của Tạ Ẩn Sơn đột nhiên vang lên, lan tỏa theo gió. – Thiên vương có lệnh, tạm dừng công thành! Các người mau chóng quay về đường cũ!
– Kẻ nào dám kháng lệnh coi như đại nghịch bất đạo, xử tội chết không tha, giết ngay tại chỗ!
Địa vị của gã trước mặt Thiên vương vốn cao hơn Nghĩa vương một bậc, lại là người có chiến công lừng lẫy, uy vọng bình thường rất cao. Ngay cả trong đội quân nghe lệnh Trần Vĩnh Niên và Lưu Lương Tài này, không ít quân quan cấp trung hạ và binh lính bình thường đều kính trọng gã vì sự công bằng.
Ánh lửa nhảy nhót phản chiếu khuôn mặt gã. Mọi người thấy ánh mắt gã như điện, uy thế ép người, nhất thời đều bị trấn trụ, không dám manh động. Sự xôn xao vừa nổi lên lại dần lắng xuống.
Lưu Lương Tài vừa căm hận vừa tức giận, trực giác thấy không ổn, hạ quyết tâm rút kiếm:
– Tướng sĩ nghe lệnh ta! Hắn có qua lại với đối phương, ai biết được không phải là âm thầm qua lại, cố ý gây nhiễu loạn để làm lỡ việc quân hay không? Bắt hắn lại cho ta! Chỗ Thiên vương đã có ta gánh vác! Ai dám không tuân, đừng trách ta dùng quân pháp xử lý!
– Còn các người nữa! Đợi cái gì? Sao không đi tiếpp? Chẳng lẽ các người cũng câu kết với hắn rồi? – Lưu Lương Tài quát về phía Hà Thượng Nghĩa và những người nãy giờ vẫn đứng yên.
Hà Thượng Nghĩa thấy bộ tướng nhìn mình, do dự một chút, cuối cùng vẫn khẽ gật đầu.
Rất nhanh, đối diện Tạ Ẩn Sơn xông tới rất nhiều binh lính, nhưng đa số vẫn có phần e dè không dám ép quá gần, chỉ có mười mấy thân tín của Lưu Lương Tài cầm đầu xông lên.
Tạ Ẩn Sơn lập tức rút từ trong ngực ra một phong thư, giơ cao lên trước gió, dõng dạc nói:
– Thư tay của Thiên vương ở đây! Có ấn tín đàng hoàng! Lệnh cho ta tiếp quản binh quyền của Lưu Lương Tài và Hà Thượng Nghĩa! Các người ai dám không tuân!
Hà Thượng Nghĩa ngẩn ra, do dự một lát, rất nhanh nháy mắt ra hiệu cho thuộc hạ lùi lại. Những người khác cũng dần dừng lại.
Lưu Lương Tài vẫn không cam lòng, mắt nhìn chằm chằm phong thư trong tay gã, đột nhiên nói:
– Đưa ta xem!
Tạ Ẩn Sơn quay sang Mạnh Hạ Lợi, thản nhiên nói:
– Đi giao thư tay của Thiên vương cho hắn!
Mạnh Hạ Lợi nhận lấy, đi về phía Lưu Lương Tài, đến trước ngựa của y, hai tay dâng thư. Lưu Lương Tài nhận lấy, ra hiệu cho thân binh bên cạnh đưa đuốc lại gần rồi mở thư ra, nhưng thấy bên trong trống không. Khi y kịp tỉnh táo ra thì đã muộn, Mạnh Hạ Lợi đứng bên cạnh ngựa đột ngột ra tay, lôi mạnh y xuống khỏi lưng ngựa.
Y hoàn toàn không phòng bị, ngã nhào xuống đất, ngay sau đó một thanh đao thép đã kề vào cổ.
Biến cố bất ngờ này khiến tất cả mọi người kinh hãi. Thân binh gần đó phản ứng lại định cứu người, lại nghe Mạnh Hạ Lợi quát:
– Kẻ nào dám lên, ta sẽ lấy mạng hắn!
Lưu Lương Tài giận dữ, ra sức vùng vẫy nhưng cổ bị đao kề, rất nhanh đã bị mấy thuộc hạ của Mạnh Hạ Lợi xông lên khống chế, không thể cử động.
– Tạ Ẩn Sơn kia! Quả nhiên không ngoài dự liệu của ta, ngươi dám giả truyền chỉ ý Thiên vương! Có giỏi thì giết ta đi! – Lưu Lương Tài mắng chửi không ngừng.
Tạ Ẩn Sơn biểu cảm không đổi, mắt lạnh lùng quét qua đám người Hà Thượng Nghĩa đang tái mặt, nói:
– Ai dám không nghe lệnh ta?
Hà Thượng Nghĩa im lặng.
– Tất cả nghe lệnh, không được công thành! Quay đầu trở về, đợi lệnh tiếp theo!
Rất nhanh, đại đội nhân mã bắt đầu lục tục quay đầu.
Đúng lúc này, từ phía sau đội ngũ một kỵ mã phi nhanh tới, người trên ngựa dọc đường cao giọng hô hoán:
– Lương thảo đã tới—
– Thiên vương có lệnh—
– Đánh hạ Lộ Châu, không được chậm trễ—
Dần dần, tiếng hô hoán rõ mồn một trong gió, ai nấy đều nghe thấy. Đội tiên phong vốn đang quay đầu lại một trận xôn xao, vô số quân sĩ đứng khựng lại bàn tán, sau đó đồng loạt nhìn về phía Tạ Ẩn Sơn.
Lưu Lương Tài vốn đã bị khống chế lúc này lấy lại tinh thần, thừa cơ phản công, vậy mà lại vùng thoát khỏi tay Mạnh Hạ Lợi đang bị phân tâm. Y lập tức bò lồm cồm chạy về phía Hà Thượng Nghĩa, chỉ tay về hướng truyền tin, gào khản giọng:
– Nghe thấy chưa? Lương thảo đã tới! Mệnh lệnh của Thiên vương đã đến rồi!
– Đây mới là mệnh lệnh của Thiên vương! Bắt lấy họ Tạ kia! Giết hắn cho ta! Cái đồ ăn cây táo rào cây sung, dám công nhiên làm loạn kháng lệnh Thiên vương!
Khung cảnh nhanh chóng trở nên hỗn loạn. Nhiều quân sĩ quay người, nắm chặt vũ khí, dưới sự chỉ huy của quân quan một lần nữa bao vây Tạ Ẩn Sơn. Rất nhanh, gã rơi vào vòng vây trùng trùng điệp điệp, đao thương kiếm lâm bao phủ bốn phía. Lưỡi kiếm phản chiếu ánh lửa như những tia sáng đỏ thẫm.
Mạnh Hạ Lợi định đuổi theo Lưu Lương Tài nhưng thân binh của y đã nhanh chóng ập tới chắn giữa hai người. Hắn quay đầu, thấy Tín vương bị vây khốn giữa vòng vây, trong lòng kinh hãi, một mặt hô hoán thuộc hạ bên cạnh Tín vương dốc sức hộ tống gã thoát vây, một mặt liều chết xông về hướng đó.
Hà Thượng Nghĩa lúc này cũng không còn do dự, vờ trấn an mấy câu với Lưu Lương Tài đang hồn xiêu phách lạc, rồi quay sang Tạ Ẩn Sơn. Hắn ta biết đối phương võ công bất phàm, sợ mình lại dẫm vào vết xe đổ của Lưu Lương Tài nên không dám ép quá gần, chỉ dừng lại sau lưng quân sĩ, gọi một tiếng Tín vương.
– Ta khuyên ngài nên thành thật chịu trói đi! Nể tình chúng ta cộng sự nhiều năm, ta sẽ cố gắng giữ mạng cho ngài, đợi về rồi sẽ cầu xin Thiên vương tha thứ cho ngài
Nói xong nhưng thấy Tạ Ẩn Sơn không có phản ứng gì nhiều, vẫn đứng yên tại chỗ, cả người nhìn như cực kỳ u uất, lại như đang lưỡng lự.
– Tạ Ẩn Sơn! – Một lát sau, hắn gọi thẳng tên. – Mệnh lệnh Thiên vương đã truyền rõ ràng như vậy, lẽ nào ngài còn dám công nhiên kháng mệnh? – Hắn lạnh lùng quát mắng.
Lòng buồn bực của Tạ Ẩn Sơn lúc này thực sự khó có thể diễn tả bằng lời. Gã biết Lưu Lương Tài sẽ không nghe lệnh mình nên mới thiết kế dùng thư giả để phân tâm, tìm cơ hội khống chế y. Chỉ cần khống chế được y, Hà Thượng Nghĩa sẽ dễ đối phó. Kéo dài vài ngày, đợi gã gặp Thiên vương truyền đạt lời của Bùi Thế Anh, có lẽ Thiên vương có giận đến mấy chắc cũng sẽ nguôi ngoai vài phần, ít nhất cũng không tiếp tục phát binh ép buộc như vậy.
Ai ngờ sự việc không khéo, lại xảy ra chuyện bất ngờ này, thực sự là buồn bực khôn cùng. Tuy nhiên, nghĩ lại, bước ngoặt lớn rõ ràng đang ở ngay trước mắt, nếu không nắm lấy sao có thể cam tâm. Hôm nay dù thế nào, gã cũng phải phá vây mà ra.
Tạ Ẩn Sơn nhanh chóng xua tan nỗi thất vọng trong lòng, ngẩng đầu nhìn quanh, tay đặt lên chuôi đao.
– Mọi người đều là huynh đệ, ta thực sự không muốn đao kiếm gặp nhau, nhưng thực sự có việc không thể ở lại. Ta xin các huynh đệ tạo điều kiện cho ta, đừng gây khó dễ.
– Ta đảm bảo chuyện hôm nay thực sự là do hiểu lầm. Các người hôm nay thả ta đi không phải là bất trung với Thiên vương, ngược lại, sau khi xong việc, ta còn sẽ ghi công cho các người, xin Thiên vương ban thưởng.
– Thế nhưng, kẻ nào còn u mê không tỉnh, không nghe lời khuyên của ta, thì chỉ có một câu thôi. – Ánh mắt Tạ Ẩn Sơn trở nên sắc lẹm, siết chặt lòng bàn tay, chậm rãi rút đao, – Kẻ cản ta phải chết!
Lưỡi đao mới rút ra một nửa, các tướng sĩ bên cạnh gã dường như đã cảm nhận được một luồng sát khí ập đến, không khỏi sinh lòng e ngại, chậm rãi lùi lại phía sau.
– Không được lùi! Kẻ nào dám bao che, sẽ bị xử cùng tội!
Hà Thượng Nghĩa trong lòng thực sự nể sợ Tạ Ẩn Sơn, nghe thấy Lưu Lương Tài ở phía sau không xa liên tục gào thét ép người tiến lên, thầm mắng vài câu. Bản thân hắn dĩ nhiên sẽ không làm theo, đang định gọi thêm thuộc hạ thì lại nghe thấy một trận náo loạn của binh lính.
Tiếng náo loạn này khác hẳn với động tĩnh lúc truyền tin lúc nãy, nó đầy vẻ kinh hoàng, còn xen lẫn tiếng ngựa hí, dường như trong đội ngũ đại quân đã xảy ra chuyện gì không ổn.
Hà Thượng Nghĩa quay đầu xem có chuyện gì, trông thấy một bóng ngựa như từ trên trời rơi xuống, đột nhiên xuất hiện giữa đội ngũ đại quân, như mũi tên sắc bén rẽ sóng chém gió, dọc ngang tung hoành, đánh đâu thắng đó, nhanh chóng lao thẳng về phía mình.
Lúc đầu hắn ta không nhìn rõ đối phương là ai, càng lạ lùng trước phản ứng của quân sĩ xung quanh, như thể mọi người đều nhận ra người này. Sau một trận náo loạn lúc đầu, họ không những không bao vây ngăn cản mà ngược lại tự động dạt sang hai bên, để người đó xông vào như chỗ không người giữa thiên quân vạn mã, cứ như một ngôi sao băng lướt đi ngang tàng.
– Là Hà Đông Thiếu chủ đấy!
Giữa tiếng xôn xao hỗn loạn, Hà Thượng Nghĩa nghe thấy giọng nói như vậy, hắn ta không khỏi giật mình.
Thái độ của Thiên vương đối với vị Thiếu chủ Bùi gia đó đã thay đổi lớn đến mức từng là chủ đề bàn tán lúc trà dư tửu hậu. Ai cũng bảo Thiên vương không chấp nhặt thù cũ, ra sức lôi kéo người ta. Dĩ nhiên, việc này cũng mang lại sự đố kỵ của một bộ phận người, ví dụ như Thái bảo Vũ Văn Kính là một trong số đó. Trước đây y đã vì vị Công chúa kia mà nảy sinh lòng ghen ghét với Thiếu chủ Bùi gia. Nay Thiên vương lại trọng dụng hắn, Thái bảo càng đố kỵ hơn, âu đó cũng là lẽ thường tình. Lưu Lương Tài vốn có quan hệ thân thiết với Thái bảo, lần này sở dĩ y kiên quyết đánh trận như vậy, ngoài việc nóng lòng lập công, e là cũng có liên quan đến Thái bảo.
– Đề phòng tên của hắn!
Hà Thượng Nghĩa lại bị một tiếng hô bên tai làm cho bừng tỉnh. Nhờ ánh đuốc gần đó, hắn ta thấy Thiếu chủ Bùi gia rút cung sau lưng, vừa phi nước đại vừa lắp tên, quả nhiên nhắm thẳng về hướng mình mà bắn.
Đối phương một hơi bắn về phía hắn ta mấy mũi liên châu tiễn, rõ ràng là tư thế không bắn chết thì quyết không thôi. Còn cung thủ trong quân vì hắn cưỡi ngựa lao xuyên qua đội hình, sợ bắn nhầm trúng người mình nên không dám tùy tiện khai tiễn, để hắn chớp được cơ hội vừa xông phá trận thế, vừa né tránh công kích, đồng thời tìm thời cơ phản tiễn.
Sau mấy lượt tên qua lại, nhờ tốc độ của ngựa, hắn chớp mắt đã xông tới nơi cách đối phương chỉ còn mấy trượng.
Bùi Nhị trước đây từng ám sát Thiên vương trong đại doanh suýt nữa thành công, đối với thủ đoạn ám sát chắc chắn là vô cùng thành thục. Hà Thượng Nghĩa không hiểu mình và hắn có thù oán gì lớn, nghi ngờ hắn nhận nhầm mình thành Lưu Lương Tài. Thấy hắn nhìn trân trân vào mình, vẫn thúc ngựa xông tới, hắn ta không khỏi thấy da đầu tê dại, nhất thời cũng không màng đến chuyện khác, dưới sự hộ tống của thân binh vội vã lùi lại phía sau.
Một cảnh tượng không ai ngờ tới đã xảy ra.
Ngay khi hắn lại giương cung lắp tên, Hà Thượng Nghĩa cũng tưởng hắn định bắn mình, thì đột nhiên, thấy hắn xoay người, bắn tên ra. Mũi tên bay về hướng khác, “vút” một tiếng xuyên qua kẽ hở giữa đám người, găm thẳng vào ngực Lưu Lương Tài.
Lưu Lương Tài vừa mới leo lên lưng ngựa, phát hiện Bùi Nhị đang đuổi theo Hà Thượng Nghĩa giữa thiên quân vạn mã, y do dự một chút, thực sự căm ghét Hà Thượng Nghĩa liền ngầm ra hiệu cho thuộc hạ không cần dốc sức quá nhiều, chỉ cần làm bộ làm tịch là được. Y không ngờ mục tiêu thực sự của đối phương lại chính là mình.
Lưu Lương Tài bị trúng tên ở bụng, mũi tên xuyên qua giáp trụ, lực đạo tuy đã bị giảm đi nhiều nhưng vẫn c*m v** da thịt. Y kêu lên đau đớn, người nghiêng đi suýt ngã khỏi lưng ngựa.
Thân binh xung quanh ập tới, lúng túng đỡ lấy y, có người dắt ngựa hộ tống y rời đi, có người xông lên ngăn cản Bùi Thế Du.
Bùi Thế Du đã thúc ngựa đến sát hắn ta, cả người bật vọt lên từ lưng ngựa, đứng cao trên lưng ngựa, lại đá bay thanh đao trong tay một binh lính xông đến trước mặt Long Tử. Mũi chân hắn đạp lên vai đối phương lấy đà nhảy vọt lên. Cả người hắn như chim ưng sải cánh trên không trung, băng qua đầu mấy người liên tiếp, cuối cùng đáp xuống trước Lưu Lương Tài.
Giữa những tiếng kinh hãi vang lên khắp nơi, hắn kéo Lưu Lương Tài lăn xuống ngựa, lăn tròn mấy vòng trên mặt đất. Sau khi dừng lại, một lưỡi kiếm đã tì vào cổ Lưu Lương Tài.
– Lui binh đi!
Bên tai y cũng vang lên tiếng nói.
Lưu Lương Tài không ngờ mình lại thất thủ hai lần liên tiếp, lần lượt rơi vào tay người khác. Y cảm nhận rõ ràng mũi tên cắm ở bụng vì cú lăn vừa rồi mà găm sâu thêm vào thịt, đau đến mức khuôn mặt hơi biến dạng. Y ngước mắt nhìn lên, đối diện với hai luồng ánh mắt lạnh lẽo đang chiếu xuống, hơi do dự một chút liền cảm thấy trên người lại truyền đến một luồng đau đớn kịch liệt.
Bùi Nhị nắm lấy cán tên, đột ngột phát lực, mũi tên tiếp tục cắm sâu vào chỗ bụng của y.
– Lưu tướng quân, nếu ông không muốn bị mũi tên này khuấy nát ruột gan thì tốt nhất hãy làm theo lời ta.
Toàn thân Lưu Lương Tài co giật, mồ hôi lạnh toát ra như hạt đậu không ngừng rơi xuống, không thể chịu đựng thêm được nữa, ra hiệu cho thân tín làm theo lời hắn.
– Tất cả lùi lại!
Hà Thượng Nghĩa đối diện với hai ánh mắt sắc bén của Tạ Ẩn Sơn chiếu tới, liếc nhìn Lưu Lương Tài đang đau đến chết đi sống lại, liền im lặng.
Tạ Ẩn Sơn cuối cùng cũng thở phào nhẹ nhõm, ra lệnh cho Mạnh Hạ Lợi dẫn người đi lên khống chế chặt chẽ Lưu Lương Tài một lần nữa, lại gọi quân y trị thương cho y. Sau đó, gã quay sang Bùi Thế Du, cúi người hành lễ sâu.
– Tạ mỗ xin đa tạ Thiếu chủ đã ra tay tương trợ hôm nay. Mối lo tại Lộ Châu tạm thời có thể gác lại, song vẫn chưa thể nói là đã hoàn toàn trừ bỏ. Ta sẽ lập tức trở về bẩm báo Thiên vương, thỉnh cầu người thu hồi mệnh lệnh một cách triệt để. Không biết Thiếu chủ có thể cùng ta đi gặp Thiên vương thêm một lần nữa hay không?
Tạ Ẩn Sơn nói xong, thấy Bùi Thế Du không đáp lời, chỉ quay mặt lại nhìn thẳng vào mình, trong lòng chợt hiểu ra, thầm thở dài một tiếng rồi nói:
– Thôi vậy, nếu Thiếu chủ không muốn ta cũng không dám cưỡng cầu, coi như ta vừa rồi chưa nói gì cả. Ta cũng xin Thiếu chủ không cần quá lo lắng về chiến sự Lộ Châu, lần này Thiên vương chắc chắn sẽ lui binh.
Bùi Thế Du nhìn gã một lát, gằn từng chữ:
– Tại sao ông ta lại phát binh tới đây? Tại sao ngươi biết ông ta sẽ lui binh?
Tạ Ẩn Sơn nhất thời cũng không biết nên bắt đầu nói từ đâu, liền im lặng.
– Có phải vì những lời a huynh ta nói với ngươi ngoài thành đêm nay không?
Tim Tạ Ẩn Sơn thót lên một cái, ngẩng phắt lên, bắt gặp ánh mắt u ám của hắn thì lập tức hiểu ra. Lúc gã và huynh trưởng Bùi gia nói chuyện, hắn chắc chắn cũng ở gần đó.
– Quân hầu quả thực đã bảo tôi chuyển lời cho Thiên vương, nói rằng ngài ấy có ý nhường bước. – Tạ Ẩn Sơn trấn định tinh thần nói. – Quân hầu lòng mang nhân đức, thấu hiểu đại nghĩa, khiến Tạ mỗ khâm phục sát đất. Không chỉ vậy, đây đối với Thiếu chủ hay Bùi gia mà nói, cũng có thể coi là sự sắp xếp tốt nhất.
– Sự sắp xếp tốt nhất mà ngươi nói chính là lấy sự nhượng bộ của huynh trưởng ta làm cái giá phải không?
Sắc mặt hắn xanh mét, giọng nói run rẩy dữ dội. Không chỉ giọng nói, tựa như trong cơ thể hắn đang đè nén một luồng cảm xúc mãnh liệt nào đó, tựa người phát bệnh, bắt đầu run lên không kiểm soát.
– Thiếu chủ, cậu sao vậy? – Tạ Ẩn Sơn bị bộ dạng đáng sợ của hắn làm cho kinh hãi, kêu lên một tiếng, theo bản năng định đưa tay đỡ, nhưng thấy hắn cứng nhắc quay mặt lại, nhìn chằm chằm vào mình.
– Huynh trưởng ta dựa vào cái gì mà phải đem cơ nghiệp đã gây dựng nên dâng cho ông ta? Ông ta có tư cách gì để nhận nó?
– Thiếu chủ nghe tôi nói! – Tạ Ẩn Sơn vội vàng giải thích. – Sau trăm năm của Thiên vương, Thiếu chủ sẽ là người kế thừa cơ nghiệp. Đến lúc đó hai nhà không chỉ đã hóa giải thù hận, mà còn thuận nước đẩy thuyền trở thành một nhà, đây chẳng phải là chuyện cực tốt hay sao? Lệnh đường nếu dưới suối vàng có biết, chắc chắn cũng sẽ thấy vô cùng an lòng!
Gã vừa dứt lời, đáp lại chỉ là một tràng cười lạnh lẽo đến rợn người.
Bùi Thế Du cứng nhắc quay mặt, ánh mắt lướt qua đội quân khổng lồ nhìn không thấy điểm dừng trước mặt này.
– Có phải ông ta vì ép buộc ta mà không tiếc huy động lực lượng lớn như này. Có câu nói xác chết chất đầy, máu chảy thành sông chắc cũng chỉ đến thế này thôi nhỉ?
Hắn cuối cùng cũng ngừng lại tràng cười ghê người, khẽ gật đầu, gật đầu.
– Vì lỗi của một mình ta mà hại hàng vạn quân dân Lộ Châu, lại càng hại huynh trưởng ta, bắt huynh ấy phải hạ mình trước người khác, cúi đầu trước ông ta. Ta quả thực là kẻ mang tội lớn nhất từ xưa đến nay!
– Ông ta thắng rồi. Ta sẽ làm theo ý ông ta là được chứ gì! – Hắn gằn từng chữ nói.
Tạ Ẩn Sơn ngẩn ra, không hiểu ý hắn là gì.
Một trận gió lớn quét tới, thổi cây đuốc lửa khổng lồ cắm bên bờ đất rung lắc như sắp đổ, ngọn lửa bùng lên cuồng loạn nhảy múa, tàn lửa tung tóe khắp nơi, bắn lên người hắn, đốt cháy xem cả tóc và lông mày của hắn nhưng hắn dường như hoàn toàn không hay biết.
Tạ Ẩn Sơn ngửi thấy mùi khét của tóc bị cháy, đang định kéo hắn ra xa khỏi cây đuốc thì thấy hắn động đậy, đột ngột ngẩng đầu quát về phía quân sĩ xung quanh:
– Các người nghe cho kỹ đây, ta có một chuyện muốn cho các người biết, cho toàn thiên hạ biết!
Đáy mắt hắn phản chiếu ánh đỏ của đuốc, giống như đang chảy một vũng máu, lấp lánh không định, nhìn qua vừa bi thảm vừa quái dị. Thế nhưng, bên khóe môi lại hiện lên một nụ cười hờ hững.
– Ta không phải người Bùi gia, càng không xứng mang họ Bùi.
Gió đêm truyền giọng nói của hắn rõ ràng vào tai từng người gần đó. Mọi người đồng loạt dừng bước, ban đầu ai nấy đều tưởng mình nghe lầm, sau khi nhìn nhau vài cái liền nghi hoặc nhìn qua.
Tim Tạ Ẩn Sơn đập loạn nhịp, lúc này mới hiểu ra vấn đề, quay đầu thấy xung quanh dần vây lại rất nhiều quân sĩ, vội vàng nháy mắt với Mạnh Hạ Lợi.
Thiên vương dĩ nhiên hy vọng có thể sớm nhận lại Tiểu công tử, để thiên hạ đều biết Tiểu công tử là con trai ông. Tuy nhiên, tuyệt đối không phải bằng cách này.
Mạnh Hạ Lợi sực tỉnh, dù còn chưa hiểu Thiếu chủ Bùi gia rốt cuộc có ý gì nhưng cũng hiểu những lời hắn sắp nói chắc chắn không thể để mọi người nghe thấy.
Hắn lập tức gọi thuộc hạ, định xua đuổi những người xung quanh, thì lúc này phía đối diện truyền đến một trận tiếng vó ngựa dồn dập rầm rầm.
Từ hướng thành Lộ Châu, một đại đội nhân mã đã tới. Bùi Thế Anh từ xa nhìn thấy bóng dáng đứng bên cạnh cây đuốc lớn kia, liền nhận ra ngay chính là người mình đang tìm. Trong lòng chàng đột nhiên trào dâng một cảm giác bất an mãnh liệt.
– Hổ Đồng! – Chàng hét lớn gọi tên hắn. – Đệ ở đó làm gì? Lại đây cho huynh!
Chàng một mặt không ngừng gọi em trai, một mặt ra sức thúc ngựa, dùng tốc độ nhanh nhất vượt qua Hầu Lôi và những người đi cùng, lao nhanh về phía trước.
Bùi Thế Du nghe tiếng gọi quay đầu lại, thấy Bùi Thế Anh đang lao về phía mình, hắn mỉm cười hét lớn:
– Huynh trưởng, huynh cũng tới rồi? Đệ xin lỗi a huynh! Hình như đệ lại làm anh phải lo lắng rồi. Nhưng đây là lần cuối cùng ạ.
Hắn quay mặt trở lại, bất chấp tiếng gọi của Bùi Thế Anh, tiếp tục nói:
– Lẽ ra ta phải họ Vũ Văn mới đúng. Người tự xưng là Hoành Hải Thiên vương kia, ông ta mới là cha ruột của ta.
Gió đêm truyền giọng của hắn đi xa, khiến những người đứng quanh Tạ Ẩn Sơn nghe rõ mồn một, cũng lọt vào tai Bùi Thế Anh và những người phía sau chàng.
Ai nấy đều lộ vẻ không thể tin nổi.
Xung quanh rơi vào tĩnh lặng chết chóc, ai nấy đều nín thở ngưng thần.
Nụ cười bên môi hắn dường như càng đậm hơn, nhìn quanh bốn phía, thần sắc thong dong.
– Sao thế, các người không tin? Các người không nghe nhầm đâu. Vũ Văn Túng, ông ta chính là cha ruột của ta!
– Hoành Hải Thiên vương anh minh thần võ, uy chấn bốn bể; tam quân đi tới đâu kẻ thù không thể cản nổi, cờ chỉ đến đâu non sông đều nằm trong lòng bàn tay ông ta. Ông ta công thành chiếm đất, không trận nào không thắng, khiến lê dân cùng ngưỡng mộ, cùng thấm nhuần ơn đức! Ta có tài đức gì mà ông trời lại cho ta một người cha tuyệt vời như vậy, thực sự là vinh dự to lớn của ta!
– Tín vương, ngài thấy sao? – Hắn nghiêng mặt quay sang Tạ Ẩn Sơn. – Ta như thế này chắc ông ta sẽ hài lòng rồi chứ?
Nói xong, hắn ngửa mặt lên trời cười lớn, rồi chuyển sang cười cuồng loạn. Cười đến cuối cùng, khóe mắt đã rỉ ra lệ quang nhưng hắn vẫn không ngừng, tiếp tục cười.
Bùi Thế Anh dừng ngựa, nhắm mắt lại, sau đó quay đầu bảo tất cả những người phía sau lùi ra xa.
Hầu Lôi và những người khác sao dám ở lại thêm, đã không dám thở mạnh một hơi, vội vàng dẫn người rút về, tránh ra thật xa.
Phía đối diện, Tạ Ẩn Sơn sực tỉnh, lập tức cũng ra lệnh cho Mạnh Hạ Lợi đuổi mọi người lui đi.
Mạnh Hạ Lợi cuối cùng cũng phục hồi sau cú sốc cực lớn, vội vàng vâng lệnh, dẫn người xua đuổi những quân sĩ đang kinh hãi nghi ngờ xung quanh rút lui.
Một lát sau, trên cánh đồng hoang vừa rồi còn đầy người nay đã trống rỗng, chỉ còn lại một bãi đất đầy những cây đuốc tùng chỉ còn tàn lửa cháy dở, từng đốm lửa rải rác khắp nơi như những vì sao, lúc sáng lúc mờ, phát ra ánh sáng yếu ớt. Long Tử dừng lại gần đó, thỉnh thoảng quay đầu nhìn chủ nhân một cái, bất an khẽ thở phì phì.
Bùi Thế Anh xuống ngựa, rảo bước về phía em trai.
Tiếng cười của Bùi Thế Du cuối cùng cũng nhỏ dần cho đến khi im bặt.
– A huynh, đệ biết huynh là người tốt với đệ nhất trên đời này. Nhưng tiếp sau đây, đệ cầu xin huynh đừng ở lại nơi này nữa ạ.
– Đệ có một thứ, muốn nhờ Tín vương chuyển cho cha đệ, nếu có huynh ở đây e là không tiện. – Hắn quay lưng về phía Bùi Thế Anh, giọng nói khàn đặc và mệt mỏi theo gió truyền tới.
Bùi Thế Anh khựng bước:
– Là vật gì vậy? Hổ Đồng, đệ định làm gì?”
– A huynh, đệ cầu xin huynh đấy.
– Nếu không gửi đi được, phần đời còn lại của đệ sẽ ăn không ngon, ngủ không yên, sẽ có ngày đệ bị nghẹn mà chết mất.
Bùi Thế Du thấp giọng nói.
Bùi Thế Anh nhìn bóng lưng hắn, ngập ngừng một lát, đành phải lùi lại phía sau.
– Thiếu chủ? – Tạ Ẩn Sơn đợi một lát, cuối cùng không dám dùng cách gọi Tiểu công tử như trước để gọi hắn nữa, chỉ theo cách gọi của người Bùi gia mà thử gọi hắn một tiếng.
Thấy thần sắc hắn bình tĩnh, gã hơi yên tâm.
– Dám hỏi Thiếu chủ, không biết ngài có vật gì muốn tôi đưa lại cho Thiên vương?
– Bất kể là vật gì, xin Thiếu chủ cứ yên tâm giao cho tôi. Tôi chắc chắn sẽ dốc hết sức mình, nhanh chóng gửi đến trước mặt Thiên vương.
Bùi Thế Du chậm rãi đưa tay lên, đặt lên chuôi kiếm nơi thắt lưng.
Tạ Ẩn Sơn liếc nhìn một cái, rồi chuyển ánh mắt sang gương mặt hắn, thấy ánh nhìn của hắn rơi xuống mặt đất dưới chân, gã lại nhìn sang bàn tay đang nắm chặt chuôi kiếm kia. Quan sát đi quan sát lại mấy lần, đột nhiên trong lòng gã nảy sinh một dự cảm chẳng lành.
Đúng lúc này, kiếm Thanh Phong lặng lẽ rời vỏ, dưới màn đêm phản chiếu ánh lửa, vạch ra một tia sáng như băng tuyết.
Trong nháy mắt, ánh sáng lóe lên rồi rơi xuống. Cùng với mấy giọt máu b*n r*, một đốt ngón tay út bị chặt đứt rơi xuống đất ngay trước chân gã.
– Thiếu chủ! Sao ngài lại làm vậy!
Đồng tử Tạ Ẩn Sơn đột ngột co rụt lại, kêu lên kinh hãi, hoảng hốt lao lên một bước. Khi nhìn rõ cảnh tượng trước mắt, dẫu cả đời gã giết người không đếm xuể, lúc này hai chân cũng hơi bủn rủn, gần như không đứng vững.
– Cha ta đã gửi cho ta một món quà lớn thế này, khiến ta khắc cốt ghi tâm. Ta là con của ông ta, nếu không đáp lễ e là có lỗi với đạo hiếu.
Khuôn mặt trẻ tuổi tuấn tú trắng bệch như tờ giấy. Hắn lạnh lùng dùng mũi kiếm khẩy vật dưới chân lên, vung một kiếm, tùy ý hất nó về phía bóng tối sâu thẳm của cánh đồng hoang xa xôi.
– Đây chính là món quà ta muốn trả lại cho ông ta. Vật không sạch sẽ cũng không dám làm bẩn mắt ông ta, ngươi hãy nói với ông ta, ta không lấy gì báo đáp được, chỉ có thể dùng cách này để bày tỏ chút lòng hiếu thảo mà thôi.
– Được rồi, chỗ ta không còn việc gì nữa, mời Tín vương cứ tự nhiên.
Thế nào là giết lòng, e rằng đây chính là giết lòng. Nó tàn khốc gấp trăm lần, nghìn lần so với sự trả thù bằng thiên quân vạn mã san phẳng thành trì. Tạ Ẩn Sơn ngẩn ngơ nhìn chàng trai trẻ trước mặt, vẫn chưa thể phục hồi sau cú sốc do sự tàn nhẫn của hắn mang lại.
– Ngươi có thể đi rồi. – Bùi Thế Du lùi lại một bước, nói lại lần nữa.
Bùi Thế Anh vừa rồi lùi không xa, đã bị tiếng động lạ bên này làm kinh động, vội vã quay lại. Khi nhìn thấy cảnh này, sắc mặt chàng tái nhợt, chỉ trong khoảnh khắc đã tái nhợt không còn chút huyết sắc.
– Hổ Đồng! Đệ— – Chàng quát một tiếng, nhưng lời chưa dứt đã đột ngột dừng lại.
Chàng lao lên, nắm chặt bàn tay bị thương vẫn đang chảy máu của em trai, nhanh chóng bắt đầu cầm máu băng bó cho hắn.
– Đệ cố chấp quá rồi! Huynh biết lòng đệ đau khổ, nhưng dù thế nào đệ cũng không được đối xử với mình như vậy.
– Là huynh đã không xử lý tốt mọi chuyện, khiến đệ…
Cuối cùng cũng xử lý xong xuôi, Bùi Thế Anh dừng tay lại, giọng nói khẽ nghẹn đi, như cố kìm nén.
Bùi Thế Du vừa rồi luôn nhắm mắt không động đậy, để a huynh cầm máu cho mình, lúc này mới mở mắt ra, thấy Tạ Ẩn Sơn vẫn chưa đi, liền lạnh lùng nhìn gã.
Thiếu chủ đã tuyệt tình đến mức này, mọi chuyện đều không cần nói thêm nữa. Nói gì cũng không còn ý nghĩa.
Tạ Ẩn Sơn biết rõ nơi này đã không còn chỗ cho mình. Gã chậm chạp lùi lại vài bước, quỳ xuống, dập đầu bái hắn xong xuôi, sau đó đứng dậy nhìn hướng hắn vừa hất mũi kiếm đi, rồi xoay người rảo bước rời đi.
– A huynh, huynh lúc nào cũng vậy, rõ ràng đã làm tất cả cho đệ nhưng cứ thấy mình làm vẫn chưa đủ tốt.
Bùi Thế Du nhìn bàn tay bị thương của mình, chẳng hề để tâm.
– Trong lòng đệ bây giờ ngược lại thấy rất thoải mái nhẹ nhõm.
Nói xong, hắn quay đầu nhìn về hướng Hà Tây.
– Ở đây đệ không giúp được gì cho huynh nữa rồi, đệ sẽ đi Hà Tây ngay bây giờ.
Hắn dừng lại một chút.
– Đã trì hoãn nhiều ngày rồi, đệ sẽ không về nhà nữa.
Hắn lại nói. – Phiền huynh khi gặp a tẩu thì chuyển lời chào của đệ cho tỷ ấy hộ đệ, bảo tỷ ấy đừng lo lắng. Đợi lần tới đệ rảnh rỗi, đệ sẽ về thăm a huynh và a tẩu.
– Ừm. Bọn ta sẽ đợi đệ sớm quay về. Khi nào rảnh, bọn ta sẽ qua bên đó thăm đệ.
Sau đêm nay, kể từ khi hắn tự hủy hoại bản thân, lại đem bí mật mà chính hắn khinh bỉ nhất nói ra trước mặt bộ hạ Bùi gia, e rằng suốt cả đời này, không biết phải đến năm nào tháng nào, nhờ vào một cơ duyên ra sao, chàng và thê tử mới có thể chờ được “lần tới” em trai bước chân vào cửa nhà thêm một lần nữa. Điểm này, trong lòng chàng hiểu rõ hơn ai hết. Thế nhưng, điều chàng có thể làm cũng chỉ là thuận theo lời hắn mà từ biệt, giả như mọi chuyện vẫn giống như trước kia, như thể đây chỉ là một cuộc chia tay bình thường giữa hai huynh đệ.
– Một lời đã định! – Bùi Thế Du nhìn a huynh, nở nụ cười rạng rỡ.
– Một lời đã định!
Bùi Thế Anh gọi Long Tử đang quanh quẩn gần đó lại cho hắn.
– Phải rồi, sau khi đệ qua bên đó, nếu có chuyện gì hay người nào không buông bỏ được thì cứ nói với huynh. Sau này nếu có cơ hội, huynh sẽ lưu ý cho đệ.
Bùi Thế Anh tiễn em trai lên ngựa vào thành, chợt nhớ đến tin tức nhận được gần đây về phía Lý Trường Thọ, do dự một chút, cuối cùng vẫn ẩn ý nhắc đến một câu.
Khóe mắt Bùi Thế Du hơi cụp xuống, hai hàng lông mi rậm rạp khẽ động đậy. Rất nhanh, hắn ngước mắt lên mỉm cười.
– Đệ đa tạ a huynh. Không có gì đâu ạ.
Hắn lên ngựa phi nhanh rời đi.