Thiên Sơn Phong Tuyết - Bồng Lai Khách

Chương 119

Dù cuộc tấn công của quân Thiên vương đã tạm dừng, thế nhưng đại quân vẫn đóng trại bên ngoài thành Lộ Châu, doanh trại nối liền nhau, cờ xí rợp trời. Quân sĩ luân phiên luyện tập cả ngày lẫn đêm, tiếng trống tiếng tù và vang lên, đôi khi theo gió truyền xa đến tận hàng chục dặm. Ngay cả người ở trong thành cũng nghe thấy mồn một.

Kẻ địch bất động, nhưng cảm giác bị uy h**p to lớn như thể sắp bị áp đảo bất cứ lúc nào thì ngày một tăng thêm, thậm chí còn khiến người ta ngộp thở hơn cả khi chiến sự thực sự diễn ra.

Suốt những ngày qua, bầu không khí trong doanh trại Lộ Châu cực kỳ áp bách. Mỗi ngày trừ lúc thao diễn, thời gian còn lại từ sáng đến tối, hầu như tất cả mọi người trong doanh đều mang vẻ mặt nghiêm trọng, bước chân vội vã.

Tuy nhiên lúc này, tại cổng một trại quân đóng gần cửa thành lại chật ních quân sĩ đứng xem, nhìn qua chỉ thấy đen kịt toàn đầu người.

Mấy vị tướng lĩnh phạm tội đã bị l*t s*ch giáp trụ, bị trói giật cánh khuỷu quỳ trên một khoảng đất trống ngoài doanh trại. Đao phủ cầm đao đứng sau lưng, chờ lệnh hành hình.

Tiếng bàn tán xôn xao không dứt bên tai.

– … Cũng chẳng trách tướng quân lại đến trước mặt Thứ sử mà can gián. Nghe nói họ đi đánh Giáng Châu và Trạch Châu cũng chỉ dùng có mấy vạn nhân mã, vậy mà đến lượt chúng ta lại phái tới mười vạn, thế này sao mà chống đỡ nổi? – Một binh lính thở dài sườn sượt.

– Đúng vậy, đúng vậy! – Người bên cạnh phụ họa. – Vũ Văn Thiên vương kia đâu phải hạng vừa, nếu ông ta thực sự đồ thành…

Hắn dừng lại, trong mắt lộ ra vẻ sợ hãi.

– Chẳng thế à? – Một người khác tiếp lời, giọng điệu mang vài phần bất mãn. – Chúng ta gặp nạn, vậy mà Hà Đông chỉ phái tới có bấy nhiêu nhân mã, không đủ nhét kẽ răng. Tuy nói là tạm thời giữ được phủ thành, nhưng ai biết sau này sẽ ra sao? Tướng quân cũng vì lo lắng nên mới đến trước mặt Thứ sử lên tiếng, nếu thực sự bị chém đầu thì quá đỗi làm người ta lạnh lòng.

– Các ngươi có nghe nói Thiên vương đã kết thù đại hận với Bùi gia từ lâu rồi không? Bây giờ càng nhìn càng thấy đúng. Hay là ông ta vì thế mà giận lây sang Thứ sử nên mới phái đại quân tới trả thù? Nếu đúng là vậy, chúng ta quá đỗi oan uổng rồi. Bùi gia giờ đây tự thân còn khó bảo toàn, sao có thể quản được sống chết của chúng ta?

– Nói bậy!

Những lời phàn nàn này khiến một số người khác bất bình, lập tức nổi giận.

– Các ngươi tai điếc hay mắt mù mà không biết lũ Hồ Địch phương Bắc lại cử đại quân tiến xuống phía Nam rồi không? Những năm qua nếu không nhờ Bùi gia chống đỡ ở phía Bắc, lũ Hồ Địch có lẽ đã đánh đến chỗ chúng ta từ lâu rồi! Hơn nữa, lúc đầu Thứ sử dẫn chúng ta có quan hệ tốt với Hà Đông, ai nấy đều khen tốt. Nay mới chỉ bắt đầu, gặp chút không thuận, các ngươi không nghĩ cách đồng tâm hiệp lực đối phó, chỉ biết oán trách. Theo ta thấy, người thực sự phải lạnh lòng chính là Bùi gia mới đúng!

– Nói hay lắm! Bùi gia trượng nghĩa, tuyệt đối không khoanh tay đứng nhìn đâu. Không nói chuyện khác, Bùi nhị tướng quân chẳng phải đã đến từ sớm đó sao? Lần này nếu không nhờ ngài ấy dẫn chúng ta đánh lui quân vây thành, làm gì đến lượt các ngươi ở sau lưng bàn tán? Lũ chuột nhắt tham sống sợ chết, chính là đang nói hạng người như các ngươi đấy!

Kẻ bị mắng không khỏi đỏ mặt tía tai.

– Bọn ta cũng chỉ nói vậy thôi, sao ngươi lại mắng? Ngươi bảo ai là chuột nhắt?

– Bảo chính các người đấy!

– Ngươi nói lại lần nữa xem?

– Đồ nhát gan! Lũ chuột nhắt!

Hai nhóm người dần dần chuyển từ đấu khẩu sang va chạm chân tay, xô đẩy lẫn nhau, mắt thấy sắp đánh nhau đến nơi thì có người hô lên một tiếng:

– Bùi nhị tướng quân tới!

Ngay lập tức, mọi tiếng ồn ào tranh cãi im bặt, trong ngoài cổng trại trở nên lặng ngắt như tờ, vô số ánh mắt đồng loạt đổ dồn lên người Bùi Thế Du.

Con trai của Thứ sử đang lo âu nhìn quanh quất gần đó, vừa thấy hắn liền như gặp được đại xá, lao tới nghênh đón, một mặt dẫn cậu đi về phía đại trướng, một mặt hạ thấp giọng cầu khẩn:

– Mong Thiếu chủ đừng chấp nhặt ạ. Thực sự lần này đại quân của Vũ Văn Túng đến quá hung hiểm, mọi người chưa kịp chuẩn bị gì. Trước khi Thiếu chủ tới, mấy người này là quân tiên phong, bộ hạ tổn thất không ít. Hôm nay tụ tập lại, uống thêm vài chén rồi say quá hóa lú, mới mạo muội đến trước mặt phụ thân nói bừa một trận, thế nên mới chọc phụ thân nổi giận, đòi chém đầu trị tội. Giờ đang lúc cần người, khẩn cầu Thiếu chủ đại nhân đại lượng, đừng chấp nhặt với họ…

Bùi Thế Du im lặng, chỉ sải bước đi thẳng vào đại trướng.

Từ Hội ngồi chính giữa, vẻ mặt đầy phẫn nộ. Trước mặt ông ta là không ít bộ tướng đang quỳ khổ sở cầu xin, nhưng cơn giận của ông ta vẫn không nguôi. Chợt thấy Bùi Thế Du đi vào, ông ta vội đứng dậy.

– Ai bảo con đi kinh động Thiếu chủ hả! – Ông ta hổ thẹn xen lẫn tức giận, mắng mỏ con trai. – Trận đánh mới bắt đầu, chỉ là bất lợi nhất thời, vậy mà lũ tham sống sợ chết này đã làm lung lay quân tâm của ta, còn dám xông đến trước mặt ta, không giết thì lấy gì nghiêm quân luật? Con thấy Lộ Châu của ta mất mặt còn chưa đủ hay sao?

Người con trai vội vàng quỳ xuống, các tướng cũng đồng loạt cúi đầu, không ai dám ho một tiếng.

Bùi Thế Du tiến lên, hành lễ với ông ta.

– Không phải có người gọi ta, là ta tự nghe được tin nên đến gặp Thứ sử thôi. Hành vi của các vị tướng quân cũng vì lòng xót thương bộ hạ, tình có thể tha thứ, không nên vì thế mà chịu chết. Vả lại, kẻ địch chưa rút, trảm tướng trước trận là điềm không lành, nên Bùi mỗ mạo muội khẩn cầu Thứ sử thu hồi lệnh cũ, xử nhẹ để răn đe!

Thái độ của hắn cực kỳ khẩn thiết.

Từ Hội vốn cũng vì quá giận mà đòi giết người, nãy giờ các tướng can ngăn, lòng ông ta cũng đã dao động, chỉ là còn e ngại suy nghĩ của Bùi Thế Du, sợ làm hắn không hài lòng. Nay đích thân hắn tới cứu người, còn cầu xin hộ họ, Từ Hội tự nhiên không còn lý do gì để khăng khăng ý mình vào lúc này nữa.

Ông ta trầm ngâm một lát, ánh mắt lạnh lùng quét qua con trai và các tướng.

– Hôm nay nể lời cầu xin của Thiếu chủ Bùi gia, ta tạm tha mạng cho họ, cho phép họ lập công chuộc tội, đổi án chém thành phạt trượng để răn đe! Ta nhắc lại lần nữa, từ nay về sau, kẻ nào dám tự tiện bàn tán chuyện không nên bàn, để ta biết được, ta tuyệt đối không tha!

Các tướng đồng thanh vâng dạ, rồi quay sang Bùi Thế Du lạy tạ, lần lượt lui ra khỏi đại trướng.

Sau khi lên tiếng, Bùi Thế Du không nói thêm một chữ nào nữa, lúc này cũng mở lời cáo từ.

– Thiếu chủ xin dừng bước! Ta còn có chuyện muốn nói.

Bùi Thế Du dừng lại sau bức màn trướng, quay người, nhìn ông ta đi tới trước mặt mình, mời mình ngồi.

– Thứ sử có lời gì xin cứ nói. – Hắn không bước đi, chỉ đáp.

Từ Hội cũng không ép, chỉ nhíu chặt chân mày, hai tay chắp sau lưng, bắt đầu chậm rãi đi tới đi lui trong trướng.

– Ngày đó ta dẫn quân dân đầu hàng Hà Đông, qua lại tốt với vợ chồng Quân hầu, trừ việc có thù với thuộc hạ của Vũ Văn Túng, sợ đối phương không dung được ta ra, còn là vì lòng kính mộ đại nghĩa của Bùi gia và Quân hầu. Về điểm này, dù cho đến lúc này cũng không thay đổi. Nay Vũ Văn Túng phái đại quân đánh Lộ Châu của ta, nếu là lúc bình thường, dẫu ông ta khí thế ngút trời nhưng có Quân hầu làm chỗ dựa, ta cũng chẳng việc gì phải sợ!

Ông ta khẽ thở dài.

– Nào ngờ sự việc rất không may, biên giới phía Bắc Hà Đông nay cũng đang đối mặt với đại chiến, Quân hầu tất yếu phải dồn chủ lực vào nơi đó. Ta chỉ hận bản thân thế cô sức yếu, không những không giúp được lệnh huynh phân nào, nay lại còn khiến ngài ấy và Thiếu chủ phải phân tâm vì ta. Ta thực lòng thấy hổ thẹn muôn vàn. Vũ Văn Túng quả nhiên là kẻ sói lăng bất nhân, tàn bạo cực độ! Bức thư của ông ta hôm đó chắc Thiếu chủ cũng đã xem qua, nên biết ông ta không phải dọa dẫm, có lẽ thực sự có ý đồ đồ thành.

– Ta thì không sao, tử thủ đến cùng là được, cùng lắm là lấy thân tuẫn thành thôi. Thời loạn thế này, ngay cả hạng người như Tôn Vinh cuối cùng còn có kết cục như vậy, huống chi ta chỉ là kẻ tầm thường, có gì mà tiếc thân? Thế nhưng với tư cách Thứ sử, ta không nỡ làm liên lụy đến bách tính dưới quyền, khiến họ vì ta mà phải chịu đại kiếp.

– Tin tức tàn sát dân trong thành đã lan truyền, bách tính ai nấy đều hoang mang, số người chạy loạn ngày một tăng, họ đều muốn vào Hà Đông để được Bùi gia che chở.

– Ta đã nói rõ với lệnh huynh là cùng tiến cùng lùi, nay bảo ta phản bội lệnh huynh để đầu hàng Vũ Văn là chuyện tuyệt đối không thể. Mà an nguy phương Bắc lại là hàng đầu, không thể có sai sót, so với nó, một Lộ Châu nhỏ bé của ta có đáng là bao. Vì vậy ta suy tính kỹ càng, muốn mời Thiếu chủ sớm quay về, chỗ Quân hầu cần Thiếu chủ giúp đỡ hơn chỗ này của ta. Ngoài ra, ta cũng muốn nhờ Thiếu chủ chuyển lời tới Quân hầu, ta còn có chuyện khác muốn cầu xin.

Ông ta đi tới, dừng lại trước mặt Bùi Thế Du.

– Đại nạn ập xuống đầu, ta tuy là Thứ sử cũng không thể ép buộc tất cả mọi người phải làm theo ý mình. Những kẻ muốn đi, nể công lao cũ của họ, ta sẽ cho họ đi. Những kẻ trung thành với ta dám chết thì theo ta tiếp tục giữ thành, yểm trợ cho con trai ta dẫn những con em và quân dân nguyện đi theo nhanh chóng rút vào Thạch Hội Quan. Nó dù không giúp được việc lớn nhưng chắc cũng không đến mức vô dụng, sau này xin được sáp nhập hoàn toàn vào Hà Đông, chịu sự thống lĩnh và nghe theo sai bảo của Quân hầu. Như vậy vừa vẹn lòng riêng của ta, Quân hầu cũng không cần quá phân tâm vào chỗ này, ngài ấy cứ việc lo đối phó Hồ Địch là ưu tiên hàng đầu.

– Chỉ là… – Ông ta dừng lại, rồi trịnh trọng quỳ xuống.

– Ta cũng biết, việc an trí bách tính Lộ Châu trong thời gian ngắn không phải chuyện dễ dàng, trong lúc khẩn cấp thế này, cho con trai ta dẫn quân mã đến nương tựa lại càng là hành động mạo hiểm. Ta sợ Quân hầu khó xử nên vốn không dám tùy tiện mở lời, nay nhân cơ hội này, tranh thủ lúc đối phương chưa đánh tới, ta mặt dày nói rõ suy nghĩ của mình cho Thiếu chủ, xin Thiếu chủ thay ta sớm về hỏi Quân hầu, liệu có thể tiếp nhận hay không?

Thứ sử nói xong, thấy Thiếu chủ Bùi gia đứng ngẩn ra nhìn mình, hồi lâu không lên tiếng. Ông ta tưởng hắn không tin, trong lòng sốt ruột định thề thốt. Lúc này, chợt nghe thấy bên ngoài trướng phát ra một trận ồn ào không nhỏ, dường như trong doanh trại có biến cố gì đó khiến tướng sĩ xôn xao.

Ông ta định ra ngoài kiểm tra thì màn trướng đã bị người ta vén mạnh lên, chỉ thấy con trai ông ta lao vào như một cơn lốc, vui mừng hét lớn:

– Phụ thân ơi! Quân hầu Bùi gia tới rồi!

Thứ sử kinh ngạc vô cùng, hoàn hồn lại, lồm cồm bò dậy định chạy ra ngoài thì thấy một người đã bước vào đại trướng, sải bước đi về phía mình.

Quả thực chính là Tĩnh Bắc hầu Bùi Thế Anh đã tới. Vạt áo chàng dính đầy bụi đất, hẳn là đã đi đường gắp rút mà đến, thế nhưng trên dưới toàn thân không thấy chút vẻ mệt mỏi nào của kẻ đi đường xa, hai luồng ánh mắt quắc thước lại càng khiến cả người toát lên vẻ hào sảng, phấn chấn.

Dường như chỉ cần có chàng ở đây, dù chuyện khó đến mấy cũng nhất định sẽ có cách giải quyết.

Bên ngoài đại trướng, rất nhiều tướng sĩ Lộ Châu nghe tin đã kéo tới, nhiều người hơn nữa còn đang chạy đi báo tin cho nhau, lũ lượt đổ về phía này.

Sau khi Thiếu chủ Bùi gia đến, Thứ sử đã biết Bùi Thế Anh sẽ không để mặc mà không có tin tức. Nhưng cân nhắc tình hình căng thẳng ở phương Bắc hiện nay, ông ta tưởng đối phương cùng lắm là phái một hai bộ tướng, mang theo ít nhân mã tới viện trợ.

Ông ta sẽ không ngờ được rằng đích thân chàng lại tới đây.

– Quân hầu đã mang theo hai vạn nhân mã! Còn năm vạn viện binh đang trên đường tới, vài ngày nữa cũng sẽ đến!

Nghe tiếng báo cáo vang bên tai, Thứ sử rảo bước lên đón, Bùi Thế Anh cũng bước nhanh tới, nắm chặt lấy cánh tay ông ta.

– Thứ sử vì một lời hứa mà không muốn làm ta khó xử, thà làm ngọc vỡ chứ không tiếc bỏ đi tổ nghiệp to lớn, hy sinh thân mình cầu nhân nghĩa. Lòng cảm kích của ta không lời nào tả xiết, ta nhất định sẽ dốc hết toàn lực để không phụ sự tin tưởng và ủy thác của Thứ sử!

Từ Hội xúc động không nói nên lời, chỉ biết dẫn theo các tướng vừa nghe tin lục tục chạy tới vui mừng sụp lạy.

Bùi Thế Anh đỡ ông ta dậy, ngước mắt nhìn bóng dáng đang từ trong góc chậm rãi đi về phía mình. Sau khi nhìn đệ đệ một lúc, trên mặt chàng lộ ra nụ cười, khẽ gật đầu với hắn.

Bình Luận (0)
Comment