Thiên Sơn Phong Tuyết - Bồng Lai Khách

Chương 118

Bùi Thế Du cầm binh phù điều động một đội quân dự bị gần đó, hành quân gấp rút ngày đêm để tới được Thạch Hội Quan.

Đây là quan khẩu thuận tiện nhất để đi đến Lộ Châu.

Năm đó cũng chính tại nơi này, cậu thiếu niên mười bốn tuổi là hắn đã một trận vang danh, từ đó nhận được sự công nhận của gia tộc và tướng sĩ, chính thức có tư cách cầm quân. Nối nghiệp tổ tiên, kế thừa công trạng, khiến liệt tổ liệt tông vì một Bùi Thế Du mà tự hào, đó là chí nguyện to lớn mà hắn đã mong ước từ thuở nhỏ.

Ở một mức độ nào đó, nơi này đối với hắn cũng là mảnh đất phúc, là nơi khởi đầu cho sự nghiệp. Tuy nhiên, lần này đón chờ hắn lại là một cảnh tượng không ngờ tới.

Tướng giữ thành Thạch Hội Quan biết tin hắn dẫn binh tới thì vội vàng ra nghênh đón. Hiểu rõ mục đích của hắn, liền thỉnh cầu hắn liệu có thể nghỉ ngơi chỉnh đốn nghỉ ngơi trước, chờ thêm nửa ngày, đợi đến khi trời tối rồi mới xuất quan đi qua đó hay không.

Quân tình khẩn cấp như hỏa hoạn, Bùi Thế Du sao có thể dừng lại, ra lệnh lập tức mở cửa quan. Tướng giữ thành bất đắc dĩ, bấy giờ mới giải thích rằng lúc này không thể mở cửa, rồi dẫn hắn lên phía đầu thành.

– Thiếu chủ xin hãy nhìn xem!

Bùi Thế Du phóng mắt nhìn đi, không khỏi giật mình.

Bên ngoài thành hiện ra dày đặc hàng nghìn dân chúng đang tụ tập, nhìn qua đều giống như những người đang đi lánh nạn. Gió lạnh thấu xương, đêm qua lại vừa có một trận mưa lạnh, quần áo trên người dân tị nạn đều ẩm ướt. Nhiều người đang chen chúc ở những góc khuất dưới chân tường thành để tránh gió, ngồi nằm lộn xộn, mượn đó để ngăn bớt cái lạnh. Nhiều người hơn nữa ngay cả một chỗ trú thân như vậy cũng không có, chỉ có thể tụm lại thành từng đống để sưởi ấm cho nhau. Những người già khom lưng, bước đi run rẩy. Những người phụ nữ ôm trẻ sơ sinh, ngồi bừa bãi trên nền đất bùn lầy. Đám trẻ con lại càng run cầm cập, kinh hãi nép vào bên cạnh người lớn, tiếng khóc thét vang lên liên hồi.

Họ đều là dân chúng đến từ Lộ Châu.

Đại quân của Thiên vương ngày càng đến gần, thế không thể cản, chỉ trong một đêm đã hạ được mấy vùng, Thứ sử Lộ Châu căn bản không thể chống đỡ, buộc phải rút lui liên tục hai trăm dặm. Những người dân này muốn chạy vào Hà Đông để tránh họa, thế nhưng khi đến được đây, họ chỉ biết nhìn thành mà than thở.

Cửa thành đóng chặt, tường cao như sắt, từ chối tất cả mọi người ở bên ngoài. Trên cánh đồng hoang vu truyền đến vài tiếng chim kêu thê lương, càng tăng thêm vẻ thê thảm. Trên mặt mỗi người đều hằn lên vẻ mệt mỏi và tuyệt vọng.

Mà ở phía xa, trên con đường dẫn tới Lộ Châu, đoàn người lánh nạn vẫn chưa thấy dứt. Nhiều người hơn nữa như thủy triều đang chậm rãi tiến về hướng này.

– Chuyện này là sao? Tại sao không mở cửa quan?

Bùi Thế Du lộ vẻ giận dữ, thu hồi ánh mắt từ đoàn người dài dằng dặc phía xa, quay sang hỏi tướng giữ thành. Tướng giữ thành vội vàng quỳ xuống thỉnh tội.

– Mở cửa ra!

Bùi Thế Du quay đầu ra lệnh, nhưng bị tướng giữ thành níu chặt lấy.

– Không thể được đâu Thiếu chủ! – Ông ta hốt hoảng giải thích: – Thiếu chủ xin nghe tôi nói một lời. Trong quan thành địa phương chật hẹp, không thể chứa nổi nhiều người như vậy, dù có cho vào cũng không có cách nào an trí. Chuyện đó thì thôi đi, nhưng nếu trong những người này có gian tế trà trộn vào thì biết làm thế nào? Nghe nói Quân hầu lúc này đang chuẩn bị tác chiến ở vùng biên giới phía Bắc, nơi này chính là cửa ngõ của phủ thành, mạt tướng nhận sự ủy thác của Quân hầu trông giữ cửa ngõ, gánh vác trọng trách, sao dám đem an nguy của phủ thành ra làm trò đùa? Ngộ nhỡ có điều gì sơ suất, mạt tướng dù chết vạn lần cũng khó lòng đền tội!

Tướng giữ thành giải thích xong, thấy hắn im lặng, lại nói tiếp:

– Quân hầu vốn nhân hậu, mạt tướng cũng không dám hoàn toàn mặc kệ sống chết của những người này, nên đã sai người gửi thư đi hỏi phu nhân xem nên xử trí thế nào rồi. Ban ngày dễ gây ra tình trạng tụ tập đông người, sau khi mở cửa, ngộ nhỡ họ xông vào cửa thành thì phiền phức lắm. Thiếu chủ hãy đợi một lát, đợi đến khi trời tối, mạt tướng sai người ra ngoài trước, thiết lập giới nghiêm gần cửa thành, Thiếu chủ hãy dẫn binh đi qua, như vậy sẽ không gây ra quá nhiều hỗn loạn.

Lúc này, những biến động trên đầu thành cũng thu hút sự chú ý của những người dưới chân tường. Khi thấy phía trên xuất hiện một vị tướng trẻ lạ mặt, trong đôi mắt vốn dĩ trống rỗng của những người tị nạn lại lóe lên tia sáng hy vọng. Sau một hồi xôn xao ngắn ngủi, vô số người ùa đến chân tường thành, dập đầu về hướng cổng lớn.

– Làm ơn đi, hãy cho chúng tôi vào với!

– Nếu trời lại mưa, tất cả chúng tôi sẽ chết rét mất thôi!

Tiếng van nài vang lên không ngớt. Bùi Thế Du dừng mắt trên đám đông đen kịt phía dưới một lát, rất nhanh sau đó, lại quay đầu ra lệnh lần nữa:

– Mở cửa!

– Để tất cả bọn họ ở lại trong quan thành, không được tùy ý đi lại, không được cho phép tiếp tục đi lên phía Bắc, ông hãy tăng cường canh giữ!

– Trong thành không chứa hết thì đi dọn trống kho lương. Nơi đó đủ sức chứa vạn người.

Tướng giữ thành vẫn còn do dự.

– Ông còn đợi cái gì nữa? – Bùi Thế Du nói, – Ta có thể nói cho ông biết, câu trả lời của â tẩu ta chắc chắn cũng sẽ giống như ta.

– Ông chỉ cần làm tốt một việc, lập tức làm theo lời ta dặn!

– Mạt tướng tuân lệnh Thiếu chủ!

Tướng giữ thành không dám không nghe theo, truyền lệnh xuống dưới.

Cửa thành chậm rãi mở ra trước ánh nhìn không thể tin nổi của những người dân tị nạn. Khi nhận ra rằng nhờ có sự xuất hiện của vị tướng trẻ tuổi này mà họ mới cuối cùng được vào thành, dù vẫn không biết ngày mai sẽ ra sao, nhưng ít nhất đêm nay, họ cùng vợ con, cha mẹ sẽ không phải chịu cái khổ của sương lạnh.

Mọi người tự giác lùi sang hai bên, nhường ra một lối đi.

– Ngài ấy chính là Bùi nhị lang quân! Thiếu chủ Bùi gia đấy! – Trong đám đông, đột nhiên có người nhận ra hắn, cất tiếng gọi lớn.

Xung quanh bắt đầu xôn xao, rất nhanh sau đó, mọi người lại lần lượt ùa tới, quỳ lạy vị tướng trẻ tuổi đang dẫn binh cưỡi ngựa đi ra từ trong thành.

– Thiếu chủ tới rồi! Chúng ta được cứu rồi!

Những khuôn mặt vốn đã mệt mỏi rã rời cuối cùng cũng lộ ra vẻ vui mừng, tiếng hô vang không ngớt. Bùi Thế Du nhìn thẳng về phía trước, không dừng lại dù chỉ nửa khắc, như cơn gió mạnh lao ra khỏi cửa quan, bỏ lại tất cả những tiếng hoan hô sau lưng, nhanh chóng rời đi.

Đêm khuya ngày hôm sau, hắn tới nơi và gặp mặt Thứ sử Lộ Châu là Từ Hội. Tình hình phía trước đã đến mức cực kỳ nghiêm trọng.

Mười vạn nhân mã của Thiên vương từ hai châu lân cận là Trạch Châu và Giáng Châu nhanh chóng tập kết tới, như đi vào chỗ không người, chỉ vài ngày đã tiến sát dưới phủ thành Lộ Châu.

Những người thống lĩnh quân đội là Lưu Lương Tài và Hà Thượng Nghĩa không chỉ là những dũng tướng dưới trướng Thiên vương mà còn nổi tiếng vì sự hung bạo và tàn nhẫn. Trong khi đó, Lộ Châu gom góp lắm cũng chỉ được khoảng ba bốn vạn nhân mã, trong số đó người thực sự có khả năng chiến đấu không quá một nửa.

Thứ sử đang dẫn dắt quân dân khổ sở giữ thành, cuối cùng cũng thấy viện binh đầu tiên của Hà Đông tới, bấy giờ mới nhen nhóm lại hy vọng. Thế nhưng, dù hiện tại cộng thêm năm nghìn quân dự bị mà Bùi Thế Du điều động tạm thời, binh lực hai bên vẫn quá chênh lệch.

Bùi Thế Du nhanh chóng tổ chức phản công. Đầu tiên là tận dụng chiến thuật tập kích đường dài mà hắn giỏi nhất để vòng qua phủ thành, cùng với quân đội phía trước đánh kẹp hai đầu, kiềm chế được cuộc đại chiến công thành gần như điên cuồng suốt ngày đêm của Lưu và Hà. Sau đó, hắn lại thành công cắt đứt đường lương thực của đối phương, thứ gì không cướp đi được thì đều phóng hỏa đốt sạch tại chỗ.

Liên tiếp các cuộc phản công có hiệu quả. Vài ngày sau, quân đội Thiên vương vì rơi vào tình trạng thiếu lương thực nên buộc phải rút lui năm mươi dặm. Vòng vây hãm thành được giải tỏa.

Tuy nhiên, đây cũng chỉ là cục diện tạm thời mà thôi. Dân tị nạn ngày càng nhiều, mỗi ngày trên đường đi đâu cũng thấy những người già trẻ dìu dắt nhau. Họ mang theo những bao hành lý nặng nề, đem theo những gia sản ít ỏi còn sót lại, gian nan đi về phía Bắc.

Chẳng bao lâu sau lại nhận được tin tức, Thiên vương đang huy động lương thảo từ hai vùng Giáng, Trạch để một lần nữa gửi tới đây. Đồng thời, Thứ sử cũng nhận được một bức thư viết tay từ Thiên vương, lệnh cho ông ta lập tức cắt đứt quan hệ với Bùi gia, quay sang đầu hàng mình, nếu không chắc chắn sẽ tăng thêm nhân mã tới đánh. Đến lúc đó, ngày phá thành cũng chính là ngày tàn sát sạch cả thành, diệt sạch cả gia tộc ông ta.

Buổi hoàng hôn, mây đỏ âm u phủ kín đầu thành. Bùi Thế Du dừng lại trên một mỏm đá bên ngoài thành, đứng từ trên cao nhìn về phía Tây. Nơi đó là hướng của Giáng Châu và Trạch Châu.

 Đã hơn nửa tháng trôi qua kể từ khi đại quân Thiên vương rút lui. Nhiều ngày qua, vẫn chưa thám thính rõ được đối phương vì nguyên nhân gì, hay là lương thảo chưa tới kịp, mà lại không hề phát động tấn công thêm lần nào nữa. Tuy nhiên, họ cũng không lùi bước nửa phân, luôn chiếm giữ tại chỗ, hình thành thế đối đầu với bên này.

Hắn đã đứng đây như vậy rất lâu, bóng hình không hề nhúc nhích. Lúc này, một phó tướng của Lộ Châu từ trong thành vội vàng cưỡi ngựa chạy tới, nói vài câu với Diêu Tư An đang canh giữ gần đó. Diêu Tư An còn chưa nghe xong, tim đã đập thình thịch kinh hãi.

Chuyện mà hai ngày nay anh ta thầm lo lắng cuối cùng vẫn xảy ra như vậy. Anh ta sợ bị Thiếu chủ nghe thấy nên nhanh chóng thấp giọng quát dừng đối phương lại, định dẫn người đi xa hơn một chút rồi mới nói. Không ngờ hắn đã bị kinh động, quay mặt lại hỏi:

– Có chuyện gì?

Diêu Tư An còn muốn thoái thác, nhưng người đã quay người đi tới trước mặt, ngước đôi mắt nhìn qua.

– Rốt cuộc là chuyện gì mà không thể để ta biết? – Hắn khẽ chau mày.

Vẻ mặt của vị phó tướng bên cạnh vô cùng lo lắng, dường như nôn nóng muốn mở miệng. Tuy nhiên, nhìn qua Diêu Tư An, rốt cuộc vẫn không dám l* m*ng, đành nén xuống.

Diêu Tư An sao lại không biết, những lời dị nghị đã dấy lên, dù anh ta có che đậy thế nào, không muốn để Thiếu chủ biết thì cũng chỉ là trì hoãn nhất thời mà thôi, cuối cùng cũng sẽ lọt vào tai hắn.

Ngay mấy ngày này, phía Hà Đông lại truyền tới một tin tức xác thực, người Hồ quả thực đã dốc toàn lực xuống phía Nam, nghe nói tổng cộng kỵ binh lên tới mấy chục vạn, đại chiến có lẽ sắp bùng nổ trong gang tấc.

Trong quân Lộ Châu bắt đầu có người sợ hãi, các loại đồn đoán xôn xao không dứt.

Cũng không thể trách mọi người như vậy. Lộ Châu chưa bao giờ là một trọng yếu quân sự, thời hưng thịnh nhất của tiền triều cũng chỉ là một Bình Châu mà thôi. Thiên vương trước đó đánh hạ Giáng Châu và Trạch Châu lân cận, cũng chẳng thèm ngó ngàng tới Lộ Châu, mặc kệ Thứ sử đầu hàng Hà Đông. Không chỉ vậy, nghe nói cách đây không lâu, chính ông ta phát binh lấy Lạc Dương cũng chỉ huy động khoảng năm sáu vạn binh mã mà thôi. Nay lại khác thường, phái tới mười vạn đại quân, do hai mãnh tướng khiến thế gian nghe danh đã mất vía một mực tấn công điên cuồng, ra dáng vẻ nếu không đánh hạ được thì không thôi, thật là không hợp lẽ thường.

Trong quân Lộ Châu dấy lên một số lời phàn nàn. Diêu Tư An sau khi biết tin từ miệng thuộc hạ đã lệnh cho mọi người không được truyền bá, càng phải kiềm chế thuộc hạ không được vì thế mà nảy sinh bất kỳ xung đột nào với đối phương để tránh tình thế mất kiểm soát.

Thế nhưng sự việc không hề lắng xuống. Ngay vừa rồi, một bộ phận tướng lĩnh Lộ Châu tụ tập lại với nhau, xông đến trước mặt Thứ sử, thưa rằng họ vì thân cận với Hà Đông nên mới hoàn toàn đắc tội Thiên vương, chịu kiếp nạn này.

Tôn Vinh đã chết, nhìn khắp thiên hạ không còn ai có thể ngăn cản Thiên vương. Nhìn Thiên vương lần này xuất binh, rõ ràng là nhắm vào Hà Đông, mà Bùi gia nay biên giới phía Bắc đã báo động khẩn cấp, tự thân còn khó bảo toàn, càng không nói đến chuyện lo trước lo sau. Lúc đầu đầu hàng Hà Đông vốn là để cầu được che chở, nay nếu Bùi gia không đủ sức giúp họ đẩy lui quân địch, Thứ sử chẳng thà dẫn quân dân cải tà quy chánh theo Thiên vương, còn hơn là bị liên lụy vô cớ, chịu vạ lây.

Chuyện này khiến Thứ sử vô cùng phẫn nộ, ngay tại chỗ định lấy tội làm lung lay quân tâm để chém đầu kẻ cầm đầu nhằm chấn chỉnh quân kỷ.

Diêu Tư An kể xong chuyện vừa báo tới, thấy khuôn mặt Thiếu chủ nhanh chóng đỏ bừng, mấy đường gân xanh trên thái dương khẽ giật giật, ánh mắt lại càng trở nên âm u cực độ, không khỏi càng thêm thấp thỏm. Anh ta định thần lại, đang định khuyên giải thì thấy cậu đã tung mình lên ngựa, phi nước đại về phía doanh trại.

Bình Luận (0)
Comment