Cái lạnh của Hà Đông năm nay đến thật vội vã. Chưa chính thức vào đông, nhưng những cơn gió thổi từ thảo nguyên phương Bắc đã mang theo cái rét thấu xương.
Buổi chiều, sau khi xử lý xong việc nhà, Quân hầu phu nhân Bạch Thư Quân gọi Hạc Nhi đến hỏi tin tức bên hành cung cổ, được báo lại rằng hai ngày nay Bùi Tăng không có tin tức gì mới truyền về.
– Nương tử đừng quá lo lắng ạ. – Hạc Nhi an ủi nàng. – Lão quản gia và mọi người đều ở bên đó. Nếu nhị lang quân có chuyện gì, nhất định sẽ lập tức sai người vào thành báo cho nương tử ngay thôi.
Bạch thị khẽ nhíu mày.
Thật đúng là họa vô đơn chí, đầu tiên là chuyện của Công chúa, ngay sau đó phía Thiên vương lại xảy ra biến cố.
Sau khi a đệ trở về, người vốn khỏe mạnh như vâm như thế cũng đổ bệnh. Mọi người canh chừng mấy ngày, vất vả lắm mới thấy đệ ấy khỏe mạnh trở lại, nào ngờ ngay đêm đó, đệ ấy lại âm thầm bỏ ra ngoài, biệt tích không biết đi đâu.
Lúc đầu không biết đệ ấy đã đi đâu, nàng và trượng phu tìm kiếm khắp nơi nhưng không có kết quả, đang lúc lo lắng như lửa đốt thì nhận được tin tức từ Ngưu Tri Văn gửi đến, thế nên mới biết đệ ấy đã đi ngăn cản Vũ Văn Túng ở ngoài Thái Bình Quan.
Chuyện ngày hôm đó cũng như những cử chỉ bất thường của Vũ Văn Túng, đối với những người ngoài cuộc như Ngưu Tri Văn mà nói, dĩ nhiên là không thể hiểu được. Còn sau đó khi a đệ và Vũ Văn Túng gặp riêng rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì, người ngoài lại càng không cách nào biết được.
Bạch Thư Quân dựa vào dáng vẻ của a đệ thể hiện ra sau đó mà đoán rằng, đệ ấy và Vũ Văn Túng kia sau lần gặp mặt đó, quan hệ chắc chắn đã hoàn toàn tan vỡ.
Phía Thiên vương ra sao thì không rõ, nhưng nhìn từ phía a đệ, trừ khi có biến cố trọng đại nào đó, nếu không thì đã không còn bất kỳ cơ hội xoay chuyển nào nữa.
Khi nàng và trượng phu gặp lại đệ ấy lần nữa là ở trong tòa hành cung cổ đó, đệ ấy say đến mức cực kỳ nghiêm trọng, ngủ mê man không tỉnh. Theo lời của những người ở lại canh giữ, khi họ đi tuần đêm đã phát hiện ra Long Tử lang thang bên ngoài hành cung, nhưng không thấy thiếu chủ đâu. Biết có điều kỳ lạ, họ lập tức đi theo sau Long Tử đi tìm người, không ngờ lại phát hiện ra hắn ở bên bờ sông cạnh tòa phế tháp gần đó. Đệ ấy đầy mùi rượu, một mình nằm vật ra trên bãi đá lởm chởm, nước sông dâng cao cũng không hay biết, nửa thân mình đã ngâm trong nước rồi, gọi thế nào cũng không tỉnh. Mấy người họ phải khiêng đệ ấy về và lập tức báo tin tới.
Kể từ đó cho đến tận hôm nay, trong suốt thời gian dài liên tục, đệ ấy không hề bước chân vào phủ thành dù chỉ nửa bước. Đệ ấy không màng vẻ ngoài, im lặng không nói gì, suốt ngày chỉ biết uống rượu, say rồi thì ngủ, tỉnh dậy lại uống, mặc cho trượng phu nàng và nàng khuyên giải hay an ủi thế nào cũng không có chút tác dụng nào.
Một người đang yên đang lành, chỉ trong một đêm lại trở nên sa sút, suy sụp đến mức này, sự lo lắng của vợ chồng nàng là điều có thể hiểu được, nhưng cũng không thể cứ ở đó canh chừng mãi. Nghĩ đến cảnh đêm đó đệ ấy một mình say khướt bên bờ sông, nàng lại càng thấy sợ hãi, chỉ e đệ ấy lại xảy ra chuyện gì. Ngoài việc bảo Bùi Tăng dẫn người ở lại đó hầu hạ, nàng còn lệnh cho Diêu Tư An cũng phải túc trực bên cạnh, không được rời mắt nửa bước. Còn nàng và chồng thì ai rảnh lúc nào sẽ qua đó thăm nom.
Ngày hôm trước, phía Bắc vùng Nhạn Môn lại truyền tin tới, bắt đầu có bóng dáng kỵ binh người Hồ xuất hiện.
Trước đây, cứ mỗi độ tuyết dày cỏ úa, người Hồ lại xuống phía Nam cướp bóc, đó đã là thông lệ. Còn việc huy động đại quân phát động chiến tranh cũng không phải chuyện lạ. Năm nay trời lạnh sớm, mức độ khắc nghiệt của những ngày cuối năm e rằng còn hơn cả mọi năm.
Kể từ khi Bùi gia tiếp quản lại Hà Đông, người Hồ phương Bắc đã nhiều năm không dám phát động đại chiến. Nhưng theo báo cáo của thám tử liên tục gửi về, những năm qua người phương Bắc tuyệt đối không phải là những kẻ an phận thủ thường, họ luôn rèn quân luyện mã, nay nghe nói đã có ba mươi vạn giáp kỵ. Không chỉ lớn mạnh đến mức này, sau sự kiện đột kích hồi đầu năm, họ còn chiếm được một lượng lớn vật tư từ tay Tôn Vinh. Hiện nay, tham vọng của thủ lĩnh An Mộc Đại chắc chắn không chỉ dừng lại ở việc cướp bóc.
Không chỉ phía Bắc Hà Đông, mà cả vùng đất Hà Tây rộng lớn cũng chưa bao giờ thực sự lơ là cảnh giác. Một ngày chưa đánh cho An Mộc Đại tàn phế thì một ngày chưa thể thả lỏng, đây cũng là lý do tại sao Trung Nguyên và phương Bắc đại loạn, quần hùng thiên hạ tranh đấu kịch liệt, kẻ này vừa xuống kẻ kia đã lên, nhưng trượng phu nàng đối mặt với sự khiêu khích từ các phía vẫn luôn giữ thế phòng thủ.
Chàng luôn lo lắng phía sau sẽ có động thái lớn. Hôm kia vừa nhận được tin báo của tướng giữ thành Lưu Thông gửi tới, chàng đã đích thân đi kiểm tra rồi. Trước khi đi, chàng giao phó mọi việc trong ngoài phủ thành cho nàng. Nàng đã mấy ngày không dứt ra được để ra khỏi thành, nhìn thời tiết ngày một lạnh thêm, sao có thể yên tâm cho được.
Bạch thị trầm ngâm một lát, ngước nhìn bầu trời âm u ngoài cửa sổ, sai tỳ nữ đóng cửa phòng mưa, bản thân đứng dậy, đích thân lấy mấy bộ quần áo dày và một ít đồ ăn. Sau khi thu xếp xong, đang định chuẩn bị lên đường thì Hạc Nhi nhắc nàng dùng bữa.
Lúc này Bạch thị mới nhớ ra mình còn chưa kịp ăn bữa trưa, thực sự cũng thấy đói bụng. Vì đang vội ra khỏi thành nên không có thời gian ngồi xuống nhai kỹ nuốt chậm, nàng ăn vài miếng, tỳ nữ bưng lên một bát canh cá, nàng chưa chạm vào miếng nào, chỉ mới ngửi thấy mùi đã cảm thấy tanh nồng, trong bụng dấy lên một cơn buồn nôn, trong người cũng theo đó mà cảm thấy hơi khó chịu.
Gần đây biến cố thực sự quá nhiều, nàng không muốn những người bên cạnh lại vì chuyện nhỏ này của mình mà làm ầm lên, bèn cưỡng ép đè nén cảm giác khó chịu xuống. Sau khi dịu lại, nàng cũng không ăn nổi thứ khác nữa, ngồi lên xe ngựa lập tức xuất phát đi ra ngoại thành.
Xe ra khỏi cổng thành được một lát, đột nhiên tốc độ chậm lại, dường như gặp người nào đó trên đường. Tùy tùng báo lại, nói tình cờ gặp xe ngựa Hạ phủ, trong xe là chủ mẫu Hạ gia vừa đi bái Phật về thành, bà ấy đã xuống xe, đang đợi để chào hỏi Quân hầu phu nhân.
Bạch thị ra khỏi thành không muốn gây chú ý nên đặc biệt ngồi một chiếc xe ngựa bọc nỉ xanh bình thường, chỉ mang theo vài tùy tùng, không ngờ vẫn bị người quen nhận ra. Nhà khác thì thôi, chứ Hạ gia không thể chậm trễ.
Bạch thị lập tức lệnh cho người dừng xe, đẩy cửa xe ra.
Hạ phu nhân dẫn theo tùy tùng đã cung kính chờ bên đường, thấy Bạch thị lộ diện thì tiến lên hành lễ.
Bạch thị mỉm cười gật đầu, hàn huyên vài câu rồi mời bà ấy tự nhiên. Vốn tưởng rằng sẽ chia tay chủ mẫu Hạ gia tại đây, không ngờ bà ấy ngập ngừng một lát rồi lại nói, mấy ngày trước đã định đến cửa cầu kiến nhưng sợ làm phiền, đang lúc do dự chưa biết nên làm gì thì tình cờ hôm nay gặp được, chi bằng chọn ngày không bằng gặp ngày, nếu tiện thì muốn xin Quân hầu phu nhân nán bước nói chuyện.
Bà ấy đã mở lời, Bạch thị đành phải đồng ý, bèn mời người ta lên xe ngựa của mình, lệnh cho tả hữu lui ra rồi hỏi bà ấy có việc gì.
Hạ phu nhân dường như gặp chuyện khó xử, lại do dự một hồi rồi mới mở lời hỏi thăm tình hình gần đây của Bùi Thế Du:
– Hôm trước tình cờ nghe Duy Ngọc nhà tôi nhắc một câu, nói là gần đây không thấy thiếu chủ lộ diện. Mấy ngày trước nó định mời cậu ấy đi săn mới biết cậu ấy không có trong thành, không biết thiếu chủ lại đi đâu bận việc rồi.
Gần đây những biến cố xảy ra với a đệ, ngoại trừ chuyện Công chúa bị Trưởng công chúa đưa đi đến chỗ Lý Trường Thọ là không thể che giấu và tin tức đã lan truyền, còn lại những chuyện khác, Bạch thị và trượng phu dĩ nhiên sẽ che đậy. Đặc biệt là chuyện giữa đệ ấy và Vũ Văn Túng có can hệ trọng đại, nên đã đặc biệt dặn dò mấy người biết chuyện nhất định phải giữ kín bí mật, tuyệt đối không được tiết lộ ra ngoài dù chỉ nửa phần.
Công tử Hạ Duy Ngọc Hạ gia không phải bạn thân của a đệ, làm sao có thể biết được tình hình gần đây của đệ ấy.
Bạch thị nói đệ ấy có việc ở bên ngoài, chưa trở về. Sau khi lấp l**m chủ đề, vì đang vội đi thăm người nên nàng cười nói:
– Phu nhân có chuyện gì thì cứ nói thẳng.
Lúc này Hạ phu nhân mới ngập ngừng nói ra suy nghĩ của mình. Hóa ra Cố gia cũng đã biết chuyện Công chúa đi rồi, người đã đi thì hôn ước dĩ nhiên bị hủy bỏ. Gia đình này vốn luôn hy vọng gả con gái vào Bùi gia, trước đây vì có Công chúa nên đành bất đắc dĩ từ bỏ, không ngờ nay tình thế lại thay đổi, Công chúa đã đi, vị trí thê thất của thiếu chủ còn trống, Cố gia lại thấy hy vọng. Lần này họ lại cầu đến trước mặt Hạ mẫu, hy vọng Hạ mẫu dựa vào vai vế và ơn nghĩa của Hạ gia đối với Bùi gia trước đây mà đứng ra làm mai lần nữa. Hạ mẫu không từ chối được, bèn bảo Hạ phu nhân đi thăm dò ý tứ của Quân hầu phu nhân trước, xem có khả năng thành công hay không.
Bùi gia trước đó đã từ chối hôn sự một lần rồi. Hạ phu nhân sớm đã nhận ra rằng dù không có Công chúa, Bùi gia dường như cũng không có ý định cưới con gái Cố gia cho thiếu chủ. Ngặt nỗi Hạ mẫu đã lên tiếng, không dám không nghe theo, do dự mấy ngày, đúng lúc hôm nay gặp Quân hầu phu nhân trên đường nên mới hỏi ra.
Bạch thị nghe xong mục đích đến của Hạ phu nhân thì dở khóc dở cười, cũng cảm thấy bất lực. Không ngờ Cố gia lại nhắc lại chuyện cũ, nàng dĩ nhiên từ chối tại chỗ:
– Làm phiền phu nhân về thưa lại với lão phu nhân một tiếng, bát tự của tiểu nương tử Cố gia trước đây gửi đến, phía tôi cũng đã xem qua, nói là đại xung với nhị lang nhà tôi, không thể kết đôi được. Chuyện này quan hệ trọng đại, tuyệt đối không thể thay đổi. Vẫn mong nhà họ sớm tìm mối duyên lành khác cho tiểu nương tử thì hơn, đừng để trì hoãn mãi.
Lời của Quân hầu phu nhân tuy uyển chuyển nhưng ý tứ từ chối lại rõ như ban ngày. Bị từ chối hết lần này đến lần khác, Hạ phu nhân không dám chuốc lấy nhục nhã nữa, bèn cười gượng nói đã ghi nhớ, nói thêm vài câu xã giao rồi xin cáo từ.
Trên đường vì bị chuyện này làm trì hoãn, đến khi Bạch thị cuối cùng cũng tới nơi thì trời đã gần hoàng hôn, bầu trời càng thêm âm u. Vả lại, ở đây lạnh hơn trong thành mấy lần.
Bùi Tăng và Vĩnh An đang định đi ra ngoài, thấy Bạch thị đến thì vội vàng đón nàng vào trong. Bạch thị không màng đến chân tay tê lạnh, vừa mở miệng đã hỏi:
– Hổ Đồng hai ngày nay thế nào rồi?
Hỏi xong, thấy Bùi Tăng vẻ mặt u sầu chỉ lắc đầu, dù đã có dự tính trước nhưng trong lòng vẫn cảm thấy xót xa.
– Đệ ấy vẫn suốt ngày say khướt, không chịu gặp ai à? – Nàng khẽ hỏi.
Bùi Tăng lại lắc đầu:
– Hôm nay Thiếu chủ không uống rượu, còn đi ra ngoài nữa, đến giờ vẫn chưa về. Vĩnh An vừa mới quay lại, nói cậu ấy đang ở phía tháp đá bên kia. Tôi thấy trời sắp tối, nhìn chừng còn sắp mưa nên định đi gọi cậu ấy.
– Để ta đi cho. Ông đi gọi chưa chắc đệ ấy đã nghe đâu.
Bạch thị bảo Vĩnh An mang theo đồ che mưa, mình cầm lấy chiếc áo choàng dày mang theo, cưỡi ngựa vội vã đi ngay.
– Thiếu chủ trước đây cả ngày không thấy bóng dáng, nói chuyện với huynh ấy cũng không thưa, không uống rượu thì là ngủ vùi. Hôm nay không biết làm sao, sáng sớm huynh ấy đột nhiên tự đi ra ngoài, lại đi tới tháp đá kia, ngồi một cái là ngồi cả ngày.
– Đệ thật sự không hiểu cái tháp nát đó có gì đẹp, sắp sập đến nơi rồi, bên ngoài lại lạnh thế này, gió lại to, vừa rồi thấy trời còn sắp mưa nên đệ mới quay về lấy ô. May mà phu nhân tới, nếu không thì thật chẳng biết thiếu chủ định ngồi đến lúc nào mới chịu về nữa… – Vĩnh An vừa rụt cổ cưỡi ngựa, vừa hít hà nước mũi vì bị gió lạnh đóng băng, lảm nhảm.
Tháp đá cách đó không xa, ngay gần hành cung, Bạch thị nhanh chóng tới nơi.
– Phu nhân mau xem! Thiếu chủ định làm gì vậy! – Vĩnh An đột nhiên trợn tròn mắt, giơ tay chỉ về phía trước, kinh hãi kêu lên một tiếng.
Không cần Vĩnh An lên tiếng, Bạch thị đã nhìn thấy một bóng người trên đỉnh tháp phía trước. Trên cánh đồng hoang gió thổi mạnh, mưa lúc này cũng đã rơi xuống. Bóng người đó đang đứng cao ngất ngưởng trên chóp tháp. Đỉnh tháp vốn đã hẹp, cộng thêm khoảng cách, nhìn từ xa giống như chỉ có một khoảnh đất hiểm trở vừa đủ cho người đặt chân. Bóng người đó như con chuồn chuồn đậu trên đỉnh sen tàn, vạt áo tung bay điên cuồng trong gió lớn, người dường như có thể bị gió thổi bay hoặc trượt chân rơi xuống bất cứ lúc nào.
Diêu Tư An đứng ở phía dưới, đang ngước mặt nhìn l*n đ*nh tháp, vẻ mặt lo lắng, muốn lên tiếng gọi nhưng lại sợ làm người trên kia giật mình. Đột nhiên thấy Bạch thị tới, anh ta lập tức qua đón, nói thiếu chủ đứng trên đỉnh tháp đã một lúc rồi, không cho anh ta đi theo.
Bạch thị căng thẳng đến mức tim đập thình thịch, phi nhanh xuống ngựa, chạy một hơi đến chân tháp. Đến gần, nàng cuối cùng cũng nhìn rõ, hắn đứng giữa gió tạt mưa lạnh, mặt hướng về phía mặt sông xa xăm phía trước, lòng bàn chân thì đóng đinh chắc chắn trên đỉnh tháp, thân mình đứng thẳng. Lúc này nàng mới hơi thở phào nhẹ nhõm, định thần lại, dùng giọng nói đủ nghe nhưng không quá lớn để tránh làm hắn giật mình mà hét lên.
– Hổ Đồng ơi! Đệ xuống đi! Mau theo a tẩu về nào!
Nàng gọi liên tiếp ba tiếng, nhưng người trên đỉnh tháp vẫn bất động như không nghe thấy.
Bạch thị đã thấy áo trên vai hắn bị mưa làm ướt sũng, không màng đến bản thân, chỉ lo hắn sẽ lại nhiễm bệnh, đang định đích thân leo l*n đ*nh tháp để gọi thì lúc này thấy vai hắn cử động một cái, dường như từ trong người lấy ra một miếng gì đó không rõ là vật gì, nhìn qua có vẻ giống như một chiếc gương, đột ngột vung tay ném mạnh về phía mặt sông xa xa.
Cú ném này dường như dồn hết sức lực toàn thân vào cánh tay. Vật tròn đó rời khỏi tay hắn, bay vút lên cao như sao băng xoay tròn, xé toạc màn mưa, kéo theo một cái bóng dài như cầu vồng trong làn nước mưa, cuối cùng hóa thành một điểm đen, rơi tõm xuống giữa mặt sông rộng lớn, nhanh chóng biến mất.
Bạch thị ngẩn ra, chưa kịp phản ứng thì thấy hắn đã quay người, bóng dáng loáng một cái đã biến mất trên đỉnh tháp. Rất nhanh sau đó, bóng dáng hắn xuất hiện ở cánh cửa đổ nát dưới chân tháp.
Bùi Thế Du nhận lấy chiếc áo choàng dày mà Vĩnh An nhanh chóng đưa tới, đi đến trước mặt Bạch thị, quàng lên vai nàng. Bạch thị tỉnh táo lại, đang định mở lời thì hắn đã cười lên.
– Mấy ngày trước tâm trạng đệ không tốt, làm a huynh và a tẩu phải lo lắng vì đệ, là lỗi của đệ. Hai người yên tâm, đệ đã khỏe rồi, không sao nữa rồi!
Nếu không phải nhìn thấy hàng mi dày bị nước mưa làm ướt rũ xuống, nghe thấy giọng nói khàn đặc của hắn, Bạch thị suýt nữa đã tưởng rằng hắn lại khôi phục lại dáng vẻ hăng hái, vô tư lự như trước đây.
– Nhị đệ… – Bạch thị chỉ thấy cổ họng mình nghẹn lại, gọi hắn một tiếng, nhất thời không biết nên nói gì cho phải.
– Như vậy là tốt rồi. – Một lát sau, nàng vui mừng nói. – Đệ theo tỷ về thành ngay đi!
– Không cần đâu ạ! – Bùi Thế Du tiếp tục nói.
– Đệ đã lâu không đi Hà Tây rồi, có chút nhớ nơi đệ lớn lên từ nhỏ. Huynh trưởng đã đi lên phía Bắc, tối nay đệ sẽ đi đến đó để hỗ trợ phòng thủ. Làm phiền tỷ bảo huynh ấy cứ yên tâm, không cần lo cho đệ, cũng không cần lo cho Hà Tây. Trừ khi đệ chết, nếu không Hà Tây không cần huynh ấy phải bận tâm một chút nào, huynh ấy chỉ cần giữ tốt Hà Đông là được.
– Đệ không có ở đây, tất cả nhờ vào a tẩu chăm sóc huynh ấy giúp đệ ạ.
– A tẩu, bản thân tẩu cũng phải chăm sóc bản thân cho tốt!
Bùi Thế Du cung kính hành lễ với Bạch thị đang sững sờ. Hành lễ xong, hắn đứng dậy định đi, lúc này từ phía xa có một con ngựa phi nhanh tới. Hắn không khỏi dừng bước, quay mặt nhìn qua.
Diêu Tư An linh cảm chắc chắn có chuyện xảy ra, lập tức đón lấy, nói với đối phương vài câu, sắc mặt hơi biến đổi, quay người nhanh chóng chạy lại, gọi lớn:
– Phu nhân! Thiếu chủ ơi! Xảy ra chuyện rồi! Thứ sử Lộ Châu sai người cầu cứu, nói đại quân Thiên vương áp sát biên giới, đang tấn công Lộ Châu rồi ạ!
Tim Bạch thị thắt lại một cái, theo bản năng nhìn Bùi Thế Du đối diện. Nụ cười trên mặt hắn đã hoàn toàn đông cứng lại rồi nhanh chóng biến mất. Ánh mắt hắn nhìn về phía Đồng Quan xa xăm không thấy rõ, từ từ, nắm đấm siết chặt kêu răng rắc.
– Hổ Đồng… – Bạch thị nhất thời tâm loạn như ma, đang định bảo hắn đừng bận tâm chuyện này, nàng sẽ lập tức đi bàn bạc với Bùi Trung Thứ và những người khác để đối phó, lại thấy hắn đột nhiên quay mặt lại nhìn mình.
– Ông ta đến thật đúng lúc! – Hắn nghiến răng nghiến lợi, đáy mắt đã phủ đầy nộ khí. – Đệ sẽ lập tức dẫn binh đến Lộ Châu để hội ngộ với đại quân của ông ta!