Khi Lý Trường Thọ nhận được tin tức, chiến sự tạm thời đã đình chỉ, quân đội đang đóng trại ở tiền tuyến.
Trước đó, đối mặt với cuộc tấn công của liên quân, Tôn Vinh tuy ứng phó bị động nhưng đúng là “con rết trăm chân chết vẫn chưa cứng”, thực lực cốt lõi vẫn còn đó. Sau vài lần thất bại ban đầu, ông ta thay đổi chiến lược, kiên quyết cố thủ. Chỉ cần không ra ngoài, liên quân cứ mỗi lần đánh chiếm được một điểm phòng thủ của ông ta đều phải trả giá cực kỳ đắt.
Nếm được vị ngọt của chiến thuật “làm rùa rụt cổ”, mặc cho đối phương hằng ngày chửi bới, Tôn Vinh vẫn giả điếc làm ngơ. Ông ta cũng là một kẻ đa mưu túc trí, đang đợi đối phương tự loạn trận tuyến.
Quả nhiên đúng như ông ta dự đoán. Ba bên vốn dĩ vì mục đích riêng mà liên kết lại với nhau. Cục diện không như mong đợi, sau vài lần vấp váp, việc xuất binh trở nên cẩn trọng, ai cũng muốn giữ lại thực lực cho riêng mình, không sẵn lòng dốc toàn lực ứng phó.
Giữa lúc liên quân đang trong thế tiến thoái lưỡng nan sau một thời gian giằng co, một tin tức bất ngờ truyền đến, Thôi Trọng Yến tập kích bất ngờ Lạc Dương, không ngờ hắn lại mạo hiểm thành công, đã đánh hạ được Lạc Dương.
Khi Tôn Vinh tiến quân lên phía Bắc, ông ta chỉ bố trí phòng thủ ở mặt phía Tây để đề phòng Vũ Văn Túng. Ông ta nằm mơ cũng không ngờ tới, trên đời này ngoài Vũ Văn Túng ra, lại có kẻ dám dòm ngó Lạc Dương của ông ta, đâm một nhát dao chí mạng vào ngay tim ông ta từ một hướng khác.
Bị người ta “trộm mất nhà”, ông ta buộc phải hốt hoảng rút quân, quay về cứu viện hậu phương, liên quân thừa cơ dốc toàn lực tấn công mạnh mẽ. Lòng quân của Tôn Vinh hoàn toàn tan rã, ông ta không còn cách nào tổ chức phòng ngự được nữa, bại trận như núi lở. Trên đường rút quân đến Đàn Châu, ông ta gặp phải sự phản bội của thuộc hạ và chết ngay trên đường về Lạc Dương.
Vị chủ tể thời loạn từng một thời oai phong lẫm liệt, tiếp quản hơn nửa giang sơn và chiếm giữ vùng lõi Trung Nguyên sau khi tiền triều sụp đổ này, chỉ trong một đêm đã đổ rầm xuống. Đế quốc ngắn ngủi mà ông ta thiết lập cũng theo đó mà tan tành.
Sau cái chết của Tôn Vinh, ba bên liên quân lại nảy sinh bất đồng về hành động tiếp theo.
Trong chuyến xuất binh này, không một ai trong ba bên từng thực sự nghĩ đến việc đánh đến tận Lạc Dương. Bất kể là Phạm Phương Minh ở Ký Châu, Tần Phúc Ba ở Lư Long hay Lý Trường Thọ, thực tế đều mặc định rằng kẻ có thể kết thúc cơ nghiệp của Tôn Vinh hiện nay chỉ có thể là Vũ Văn Túng.
Sự đồng thuận trước đó của ba người là lợi dụng cơ hội Tôn Vinh bị Vũ Văn Túng kìm chân để “gắp lửa bỏ tay người”, vơ vét càng nhiều địa bàn và dân cư càng tốt khi Vũ Văn Túng chưa để mắt đến vùng phía Bắc Trung Nguyên.
Giờ đây, cục diện đã bị xáo trộn bởi một kẻ trước đó chưa từng thực sự lọt vào mắt xanh của các bậc bá chủ phương này.
Căn cơ của Thôi Trọng Yến không sâu, lại nghe nói có hiềm khích với Thôi Côn, đơn thương độc mã mới vào Lạc Dương. Nếu liên quân dốc toàn lực tấn công, hắn chưa chắc đã giữ được thành quả chiến tranh. Điều ngăn cản họ Nam hạ chính là sự kiêng dè đối với Vũ Văn Túng. Vũ Văn Túng chắc chắn từ lâu đã coi Lạc Dương là miếng thịt trên bàn, sao có thể dung thứ cho kẻ khác nẫm tay trên. Nếu vì tranh đoạt Lạc Dương mà đánh một trận với Thôi Trọng Yến, rồi lại phải đối đầu trực diện với Vũ Văn Túng, đến cuối cùng e là mất nhiều hơn được.
Vì vậy, liên quân quyết định quan sát là chính, ba bên tạm thời đình chiến tại trận địa của mình. Ai ngờ sau đó Lý Trường Thọ được biết, cặp thông gia Phạm Phương Minh và Tần Phúc Ba đã lén lút sau lưng ông ta phân chia các vùng đất tình cờ có được như Ngụy, Bác, Đàn… khiến ông ta nổi trận lôi đình. Đang suy tính cách đối phó thì đột nhiên nhận được cấp báo từ hậu phương truyền tới.
Cấp báo là do cháu nội ông ta Lý Trung Tiết tìm cách phái người gửi đi. Người đưa tin lên đường rồi phi ngựa cấp tốc về phía Nam nên không biết những chuyện xảy ra sau đó trong ngày hôm ấy.
Nhận được tin báo, Lý Trường Thọ vừa kinh ngạc vừa giận dữ, tức đến mức suýt nữa thổ huyết. Ông không ngờ được, người em họ mà ông luôn tin tưởng tuyệt đối, thậm chí lần này còn phó thác cả tính mạng lẫn gia sản lại đâm một nhát dao chí mạng sau lưng mình. Thật nực cười cho chính mình, vốn còn đang cười nhạo Tôn Vinh bị kẻ khác “trộm nhà”, chẳng ngờ chớp mắt đã đến lượt mình.
Lúc ấy ông không còn màng đến điều gì nữa, dẫn binh quay về ngay trong đêm.
Vốn tưởng rằng điều chờ đợi ông sẽ là cổng thành đóng chặt và thuộc hạ phản bội, nhưng khi vào địa giới, mọi thứ lại sóng yên biển lặng. Lo sợ đó là cái bẫy do Lý Kha đặt ra, ông phái người đi thám thính, lúc này mới biết được những chuyện xảy ra sau đó.
Một cuộc phản loạn vốn đủ để tước đi tất cả của ông cứ thế mà tiêu tan. Sau cơn kinh ngạc, lòng biết ơn của Lý Trường Thọ không lời nào tả xiết.
Mấy người con trai của ông đều đã tử trận từ những năm đầu, cháu nội Lý Trung Tiết trở thành niềm hy vọng lớn nhất của ông. Trung Tiết tuy mới mười bảy nhưng khá thông minh, trước đó cũng từng trực tiếp bẩm báo với Lý Trường Thọ việc thúc phụ Lý Kha khi ở sau lưng người thì khá kiêu căng hống hách, khác hẳn với dáng vẻ trước mặt tổ phụ, nên có chút lo lắng nhắc nhở tổ phụ đề phòng. Lý Trường Thọ lại không cho là đúng, cho rằng Lý Kha theo mình nhiều năm, tình huynh đệ sâu nặng, nhân vô thập toàn, người ta có chỗ không đúng cũng chỉ là làm việc lớn không câu nệ tiểu tiết mà thôi. Chẳng những không nghe, ông còn mắng cho cháu nội một trận.
Lần này ông xuất binh xuống phía Nam, Lý Trung Tiết xin đi cùng, Lý Trường Thọ vì thương cháu, sợ cháu mình có bất trắc nên lấy lý do tuổi còn nhỏ mà không đồng ý, đặc biệt để cậu ở lại hậu phương. Nào ngờ, Lý Kha lại đúng như lời cháu nội nói, đã làm ra chuyện như vậy.
Khi ông vào thành, Lý Trung Tiết nhận được tin đã dẫn theo các quan viên vội vã ra đón. Hai ông cháu gặp nhau, Lý Trung Tiết lao tới quỳ sụp xuống đất. Lý Trường Thọ thấy cháu nội bình an vô sự, ngoài mừng rỡ ra còn thấy sợ hãi vô cùng. Ông xoa đầu cháu mình, không kìm được nước mắt mà tự trách mình:
– Đều tại tổ phụ ngu muội, lúc đầu không sớm nghe lời con, suýt nữa làm hại đến tính mạng của con rồi!
Lý Trung Tiết ngước lên nói:
– Lý Kha là kẻ giả nhân giả nghĩa, tổ phụ lại trọng tình thâm giao, lấy lòng thành đối đãi người khác, ông có lỗi gì đâu ạ! Có trách thì trách cháu vô năng, ngày đó tuy đã có linh cảm chẳng lành, muốn đưa quý nhân ra khỏi thành tránh họa, nhưng không ngờ vẫn chậm một bước mà bị rơi vào tay Lý Kha. Cũng may mắn nhờ Công chúa điềm lành, được trời cao trợ giúp hóa giải nguy nan, nếu không cháu chỉ sợ mình sẽ trở thành gánh nặng để Lý Kha uy h**p tổ phụ ạ!
Lý Trường Thọ được nhắc nhở, vội hỏi thăm tình hình của nhóm người kia, được báo lại là tất cả đều bình an vô sự. Lý Lung hôm đó chỉ bị hoảng sợ, Trưởng công chúa cũng đã được sắp xếp chu đáo, hiện đang dưỡng bệnh.
– Còn Công chúa thì sao? Có ổn không?
– Công chúa cũng rất khỏe ạ! Tổ phụ, trước đây người chỉ tin Lý Kha, giao hơn nửa Võ Tiết cho ông ta. Nay xảy ra chuyện này, tuy nói binh sĩ cấp dưới không có tội, nhưng ông ta kết bè kéo cánh nhiều năm, nanh vuốt rất nhiều, không thể không trừ ạ. Nửa tháng qua, Công chúa đều giúp cháu diệt trừ mầm mống xấu, trấn an dân thành. Vừa rồi biết tổ phụ về, cháu đang định đến chỗ Công chúa đây!
Lý Trường Thọ vội lau nước mắt, bảo cháu dẫn mình qua đó bái tạ.
Lý Trung Tiết hớn hở vâng lời, lên ngựa cùng tổ phụ đi đến Biệt cung nằm ở phía Bắc thành.
Đây là nơi Lý Trường Thọ đặc biệt chuẩn bị từ sớm để đón nhóm Trưởng công chúa, vốn là một đại trạch được sửa sang lại. Tuy ông ta không đủ lực để xây dựng nơi này hoa mỹ như cung điện Trường An, nhưng cũng đã tận lực tu sửa một phen, đủ thấy được thành ý.
Lý Trường Thọ đến nơi, từ xa đã thấy cửa ngách đang mở, rất nhiều người dân đang vây quanh đó, kiễng chân ngóng nhìn vào bên trong. Còn có rất nhiều người mang vẻ mặt bệnh tật xếp hàng dài, hàng người kéo dài tận ra đại lộ.
Vệ binh thì không ít, nhưng đều đứng một bên, coi như không thấy. Lý Trường Thọ không khỏi nhíu mày, định chất vấn cháu nội sắp xếp công việc kiểu gì, thì chính Lý Trung Tiết đã vội vàng giải thích:
– Tổ phụ bớt giận! Cháu dù có vô dụng đến mấy cũng không dám để người ra vào làm phiền các vị quý nhân đâu ạ. Đây là ý của Công chúa đó ạ.
Lý Trường Thọ không hiểu. Lý Trung Tiết bèn giải thích, sau khi Lý Kha mạo phạm Công chúa và bị “trời phạt” chết ngay tại chỗ, tin tức truyền đi, đâu đâu cũng đồn đại về danh xưng “Điềm lành” của Công chúa. Từ sau ngày hôm đó, liên tục có người ngưỡng mộ tìm đến, mang theo hương hỏa và cỏ thơm cầu phúc quỳ lạy ngoài cổng lớn, cầu xin Công chúa thay họ chuyển lời cầu phúc đến trời cao và thần linh, trong đó không ít người là bệnh nhân.
– … Cháu cũng đã lo lắng sẽ làm phiền Công chúa, khiến cô ấy không vui, nên định tới khuyên họ rời đi. Không ngờ vị cô cô bên cạnh Công chúa ra ngoài nói Công chúa bảo cô ấy nhắn lại rằng, Công chúa không dám nhận lời cầu khẩn vì nàng cũng là người phàm tục, tuy nhiên, nàng tình cờ cũng biết đôi chút y thuật, đội ơn bà con yêu mến, nàng nguyện dốc sức chữa trị cho người bệnh để giảm bớt đau đớn cho họ.
– Công chúa không chỉ mang thiên mệnh mà vừa đến đã thương dân như thế, thực sự là phúc của dân chúng Võ Tiết ta. Cháu tự thấy hổ thẹn không bằng, việc duy nhất có thể làm là điều phối dược liệu từ kho quân đội, phái quân y đi cùng hỗ trợ. Những ngày qua Công chúa cực kỳ vất vả, ngoài việc cháu thường xuyên tìm tỷ ấy vì việc trong thành, tỷ ấy lại thực sự đích thân xem bệnh cho người ta ở đây, có lúc bận đến mức không kịp uống nước nữa ạ.
Lý Trung Tiết hai mắt sáng rực khi nói về Công chúa, thao thao bất tuyệt, không hay biết đã cùng tổ phụ đến trước cổng cung, vệ binh bái kiến.
Dân thành xung quanh thấy Lý Trường Thọ thì xôn xao hẳn lên, bất kể là người xem bệnh hay người muốn đến chiêm ngưỡng dung nhan Công chúa đều đồng loạt quỳ xuống dập đầu, cầu xin Tiết độ sứ nhất định phải giữ Công chúa lại. Họ nói nàng là người ứng nghiệm thiên mệnh, sau này địa phương lỡ có gặp tai ương, có Công chúa ở đây, biết đâu trời cao sẽ nghe thấy lời cầu khẩn mà phù hộ cho họ.
Lý Trường Thọ bảo cháu nội đỡ mấy vị cao niên dậy, hứa hẹn vài lời rồi vội vã đi vào trong.
Lý Nghê Thường vừa rồi đang bận rộn ở đây, nghe Hồ Đức Vĩnh nói Lý Trường Thọ đã về nên giao việc xem bệnh lại cho mấy vị quân y.
Các quân y sớm đã nghe binh sĩ kể về chuyện xảy ra ngày hôm đó. Trong số họ, những người tin vào thuyết “điềm lành” dĩ nhiên coi nàng như thần thánh; kẻ không tin thì càng không dám có chút bất kính nào. Bởi vì, ai biết được ngày hôm đó nàng đã thi triển thủ đoạn gì mà khiến vị Phó sứ toàn thân bọc trong giáp sắt đến tên bắn không thủng lại đột ngột chết một cách kỳ quái ngay tại chỗ.
Dựa trên kinh nghiệm của người làm nghề y, họ đoán Lý Kha có lẽ đã trúng độc mà chết, nhưng với vẻ ngoài yếu ớt của nàng, rốt cuộc là thủ đoạn gì mới có thể lặng lẽ giết người không để lại dấu vết trước mắt bao nhiêu người như vậy, chỉ nghĩ đến thôi cũng đủ khiến người ta rùng mình. Được nàng ủy thác, các quân y đều dốc hết tâm sức, không dám có chút lơ là.
Lý Nghê Thường trở về chỗ ở dưới sự hộ tống của Sắt Sắt. Sau chuyện xảy ra nửa tháng trước, Sắt Sắt đã hoàn toàn phục tùng Lý Nghê Thường. Bất kể nàng muốn làm gì, bao gồm cả việc đích thân xem bệnh cho dân thành lần này, Sắt Sắt ngoài việc dốc lực hỗ trợ ra thì sẽ không hỏi thêm một câu nào nữa.
Sau khi thay y phục, Lý Nghê Thường không đến chỗ Trưởng công chúa mà chỉ lặng lẽ ngồi chờ ở tiền đường. Rất nhanh sau đó, một tỳ nữ tới báo rằng Tiết độ sứ vừa bái kiến Trưởng công chúa xong, lúc này đang có lão Tể công và những người khác tháp tùng tới đây bái kiến Công chúa.
Vừa nói xong, kèm theo tiếng ủng da dẫm trên nền đất xôn xao, Lý Trường Thọ cùng Lý Trung Tiết đã tới. Nhìn thấy Lý Nghê Thường, ông đã xúc động khôn cùng, sụp xuống lạy.
Lý Nghê Thường mỉm cười, bảo ông đứng dậy.
Ban đầu Lý Trường Thọ không chịu, thấy nàng đi tới trước mặt mình, cúi người đưa tay đỡ nhẹ, ông mới đứng dậy, cảm động rưng rưng nói:
– Lão thần năm xưa đã thọ ơn sâu nặng của Tiên đế, vinh dự được ban họ Lý, vẫn mãi luôn khắc ghi trong lòng không dám quên. Thần vô năng, trong thời loạn lạc chưa có tấc công báo đáp, trong lòng luôn thấy hổ thẹn. Nhiều năm qua thần nhẫn nhục chịu đựng, tích lũy thực lực, chỉ mong có một ngày có thể tận trung báo đáp hoàng ân. Nay cháu gái lão thần có phúc được gả cho Thái tử, đây là vinh dự to lớn của gia tộc thần, cũng là Trưởng công chúa và Công chúa đã ban ơn huệ sâu dày. Lão thần cảm nhận hoàng ân như núi, nguyện dùng sức lực phần đời còn lại dẫn dắt đứa cháu Trung Tiết, dốc sức khuyển mã, tận tâm tận lực vì Công chúa và Thái tử để thành tựu đại nghiệp. Tấm lòng này, ý chí này, có trời đất chứng giám!
– Công chúa, vừa rồi ở chỗ Trưởng công chúa, Tiết độ sứ đã được bái kiến Thái tử. Lão thần nghe nói Tiết độ sứ có một người cháu gái tuổi tác và dung mạo tương xứng với Thái tử, nên đã đề nghị đính hôn, quyết định hôn sự trước, đợi một hai năm nữa đến tuổi cập kê sẽ hành đại lễ. Tiết độ sứ vô cùng vui mừng, Trưởng công chúa cũng đã chuẩn y rồi ạ. – Hồ Đức Vĩnh mặt mày rạng rỡ giải thích bên cạnh.
Lý Nghê Thường mỉm cười.
Lý Trường Thọ thực sự đang rất phấn chấn, nói tiếp:
– Thôi Trọng Yến này tuy tuổi đời còn trẻ nhưng tuyệt đối không phải hạng tầm thường, năng lực vượt xa lão thần. Chỉ cần hắn ủng hộ Công chúa và Thái tử, Lý Trường Thọ ta sẵn sàng đứng hàng thứ hai, sau này dù có lấy hắn làm đầu cũng không sao. Chẳng những thế, sau này nếu Công chúa và Thái tử muốn đến chỗ Thôi Trọng Yến, ta cũng có thể dẫn theo chúng quân đi theo phò tá!
– Lòng trung can nghĩa đảm của Tiết độ sứ thật sự là hiếm thấy trên đời, ta thay mặt đệ đệ cảm ơn ông. Tuy nhiên, hiện tại ta tạm thời chưa cần tính đến những chuyện đó, chi bằng chúng ta cứ cố thủ thành trì, tích trữ lương thảo để phòng khi bất trắc trước đã. – Lý Nghê Thường im lặng một lát rồi mỉm cười nói.