Thiên Sơn Phong Tuyết - Bồng Lai Khách

Chương 114

Bốn bề tĩnh lặng như tờ.

Trưởng công chúa trợn trừng mắt nhìn nàng, ngoài kinh hãi và giận dữ, trong ánh mắt bà còn lộ ra vài phần sợ hãi không thể tin nổi. Giống như Lý Nghê Thường đứng trước mặt bà lúc này thực sự đã mất đi lý trí, biến thành một kẻ điên hoàn toàn chẳng hiểu mình đang nói gì.

Nhóm người Hồ Đức Vĩnh không một ai ngoại lệ, đều há hốc mồm kinh ngạc.

Thôi Giao và vị đội trưởng cũng trố mắt nhìn, rõ ràng họ không ngờ lại gặp phải tình huống ngoài dự tính này, nhất thời không biết ứng phó ra sao, bất giác đều nhìn Hồ Đức Vĩnh.

Hồ Đức Vĩnh hoàn hồn, ánh mắt lộ vẻ hốt hoảng, muốn khuyên ngăn thêm. Tuy nhiên, dường như bị chấn động bởi thần thái và ngữ khí của Lý Nghê Thường lúc nói chuyện khi nãy, ông do dự một lát, rốt cuộc không dám mở miệng, chỉ lo lắng xoa tay, muốn nói lại thôi.

Đám tùy tùng xung quanh càng thêm nín thở ngưng thần, len lén nhìn Công chúa, không ai dám nói nửa lời.

Sắt Sắt cũng khó nén nổi kinh ngạc. Nàng rất chắc chắn rằng Công chúa không hề phát điên. Nàng cũng chưa bao giờ nghi ngờ về danh xưng điềm lành trời sinh của Công chúa. Chẳng những không nghi ngờ, mà từng ngày trôi qua, nàng lại càng thêm tin tưởng sâu sắc. Nếu ngay cả chút hy vọng cuối cùng này cũng không tin, thì có lẽ chẳng cần đi đến cuối con đường, ngay tại thời khắc này, nàng sợ rằng chút sức lực để tiếp tục bước đi của mình cũng không còn nữa.

Thế nhưng Sắt Sắt càng không tin rằng Công chúa lại ngu ngốc đến mức chỉ dựa vào cái thuyết hư vô đó mà đưa ra một quyết định chẳng khác nào “lấy trứng chọi đá” theo lẽ thường này. Nàng nhìn gương mặt bình tĩnh đến lạ lùng của Lý Nghê Thường, trong lúc cực độ hoang mang, trong đầu chợt hiện lên cảnh tượng tối qua khi nàng bước vào lều của công chúa, trái tim bỗng đập thình thịch một nhịp.

Phía đối diện, toán quân gồm hơn một nghìn nhân mã danh nghĩa là đến đón rước đã đi xuống sườn núi, hiển lộ ra khí thế oai hùng. Dưới những lá cờ bay phấp phới trong gió, kỵ binh mũ giáp chỉnh tề, khí thế hùng dũng, đang dàn đội ngũ tiến lại gần.

Trưởng công chúa trừng mắt, nhìn chằm chằm vào Lý Nghê Thường, dùng giọng thấp đến mức chỉ có nàng nghe thấy, nghiến răng nói:

– Con đang nói nhăng nói cuội gì thế? Không lẽ con thực sự tin sao? Cô mẫu cầu xin con, con mau đi đi—

– Tỷ đưa cô mẫu muội đi nghỉ ngơi đi. – Lý Nghê Thường dặn dò Sắt Sắt một câu.

Sắt Sắt vâng dạ, cùng với nữ quan già đang hoảng loạn đi tới, cưỡng ép dìu Trưởng công chúa trở lại xe ngựa.

Lý Nghê Thường gọi Thôi Giao và vị đội trưởng tới trước mặt, thấp giọng dặn dò vài câu.

Quân mã đối phương càng lúc càng gần. Ở phía trước đại đội, thấp thoáng đã có thể phân biệt được một hình người. Kẻ đó vai rộng eo tròn, cưỡi trên một con ngựa cao lớn, toàn thân trang bị đầy đủ, tấm hộ tâm kính trước bộ áo giáp Quang Minh lấp lánh ánh sáng chói mắt dưới ánh mặt trời.

Kẻ này chính là Võ Tiết phó sứ Lý Kha.

– Cứ theo lời ta dặn mà làm. – Giọng điệu của Công chúa không cho phép nghi ngờ.

Hai người nhìn nhau một cái, không chậm trễ nữa, quay người sắp xếp, hạ lệnh cho mọi người dàn đội ngũ như thường, nghe lệnh hành sự. Lý Nghê Thường lại quay sang Hồ Đức Vĩnh, cũng dặn dò một hồi.

– Công chúa! – Hồ Đức Vĩnh lòng rối như tơ vò, không nhịn được muốn mở miệng khuyên lần nữa.

– Làm phiền lão Tể công rồi. – Lý Nghê Thường cắt ngang ý định của ông, cúi người thi lễ một cách sâu sắc, sau đó không nói thêm gì nữa, xoay người lên xe ngựa.

Hồ Đức Vĩnh không thể tin được rằng với sức của Công chúa lại có thể làm thành chuyện này. Nhưng sự đã đến nước này, thái độ của nàng kiên quyết như vậy, lời nói vừa rồi đã đẩy đến mức như tên đã trên dây, ngoài việc đặt cược vào cái “điềm lành” mỏng manh kia, ông cũng chẳng còn cách nào khác. Ông thở dài thườn thượt, gượng dậy tinh thần, quay người gật đầu với mọi người đang lo lắng nhìn mình, rồi tiến lên sắp xếp công việc.

Võ Tiết phó sứ Lý Kha từ sớm đã nhìn thấy toán nhân mã nhỏ đang dừng bên đường ở phía đối diện, phái người tiền trạm đi dò hỏi. Sau khi xác nhận không sai sót, ông ta nhìn sang viên phó tướng bên cạnh, trao một ánh mắt đầy ẩn ý.

Ông ta vốn đã bất mãn với việc dưới quyền người khác, càng không coi trọng Lý Trường Thọ tuổi già nhát gan, ngoan cố cố thủ nơi Võ Tiết cằn cỗi này mà không lo mở mang bờ cõi. Lý Kha sớm đã nảy sinh ý định tự lập, chỉ là trước đó chưa có cơ hội, đành phải che giấu tâm tư, chờ đợi thời cơ.

Lần này, cuối cùng thời cơ đã đến. Lý Trường Thọ vốn căm ghét Tôn Vinh, cho rằng ông ta đi quá giới hạn xưng đế, là kẻ thù chung của thiên hạ, những năm đầu còn là một trong những kẻ chủ mưu sau Vũ Văn Túng dẫn đến sự sụp đổ của tiền triều. Lần này Ký Châu Tiết độ sứ Phạm Phương Minh mời ông ta thành lập liên quân cùng thảo phạt Tôn Vinh, ông ta đã làm chuyện khác thường, chẳng những không từ chối mà còn đích thân dẫn binh xuống phía Nam chinh phạt.

Đối với Lý Kha, đây chẳng khác nào cơ hội trời ban. Lý Trường Thọ vừa đi, ông ta liền âm thầm sắp xếp mọi việc. Vì nghe danh vị Công chúa tiền triều kia có tiếng “điềm lành”, lại trẻ trung xinh đẹp, sau khi nhận được tin tức ngày hôm qua, ông ta đã định ra kế hoạch, hôm nay lấy danh nghĩa đón rước để gặp mặt, đến lúc đó sẽ giết sạch tất cả mọi người bao gồm cả Hồ Đức Vĩnh, chỉ giữ lại Công chúa và vị hoàng tử nhỏ Lý Lung đã được đón tới trước đó, khống chế hai chị em họ để làm quân bài dự phòng cho tương lai.

Viên phó thủ gọi vài tên thân tín tới, dặn dò lần cuối, chờ một lát nữa hai bên hội quân thì nghe lệnh hành sự.

 Đối phương đường xa mệt mỏi tới đây, chỉ còn lại vài chục hộ vệ, mà bên mình mang theo hơn một nghìn quân mã tinh nhuệ, đừng nói là bất ngờ ra tay, dù có đánh thẳng thì việc bắt gọn cũng dễ như trở bàn tay.

Lý Kha dẫn đội đi đến gần thì dừng ngựa. Hồ Đức Vĩnh đã dẫn người dàn hàng đứng bên đường, ổn định tâm trí, chỉnh đốn y quan, tiến lên chào hỏi.

– Ngài chính là Võ Tiết phó sứ Lý Kha? Ta là Hồ Đức Vĩnh. Trước khi Tiết độ sứ rời đi, chắc hẳn đã nhắc đến tên ta với ông rồi chứ?

Lý Kha giả vờ ngạc nhiên và vui mừng, nhảy xuống ngựa, rảo bước đến trước mặt Hồ Đức Vĩnh, hành lễ rồi cười nói:

– Đại danh của lão Tể công, thiên hạ ai mà không biết? Mạt tướng nhận được tin lão Tể công hộ tống Trưởng công chúa và Công chúa hôm nay tới nơi, để tỏ lòng kính trọng, ta từ sớm đã dẫn quân mã ra khỏi thành đến đây nghênh đón. Đi chặng đường xa tới đây, không biết Trưởng công chúa và Công chúa thế nào, ngọc thể có bình an không?

Hồ Đức Vĩnh đáp lễ, liên tục nói không dám, chỉ tay về phía xe ngựa phía sau:

– Trưởng công chúa không khỏe, vẫn đang nghỉ ngơi. Công chúa cũng vì đi đường mệt mỏi nên đang ở trong xe. May mà đều không có gì đáng ngại. Làm phiền Phó sứ đã bận tâm nhiều.

Mục tiêu quan trọng nhất của Lý Kha hôm nay là vị Chước Xuân công chúa kia, nếu không xác nhận danh tính sao ông ta có thể yên tâm. Dưới tay ông ta có một kẻ cách đây không lâu từ Thanh Châu tới đầu quân, đã từng nhìn thấy mặt Công chúa, hôm nay đặc biệt dẫn theo.

– Mạt tướng từ lâu đã đem lòng kính trọng Trưởng công chúa và Công chúa, hôm nay cuối cùng cũng đợi được người tới, liệu có thể cho phép mạt tướng được vào bái kiến chăng?

Hồ Đức Vĩnh đành sai người đi thông báo, rất nhanh đã có lời đáp lại, Công chúa thay mặt Trưởng công chúa cảm ơn Phó sứ, vì hành trình mệt mỏi, tốt nhất nên sớm vào thành thì hơn.

Lý Kha sao chịu lui bước, nói:

– Hay là cứ đi thông báo lại một lần nữa thì hơn. Đợi ta bái kiến xong rồi lên đường cũng chưa muộn.

Vừa nói, ông ta vừa tự ý sải bước đi về phía xe ngựa. Hồ Đức Vĩnh kêu lên hai tiếng, vội vàng cùng các quan viên phía sau ngăn cản, nhưng bị Lý Kha gạt phắt ra. Bất chấp sự xôn xao xung quanh, một tay ông ta nắm chặt đốc kiếm bên hông, tự ý tiến lên, vẻ ngạo mạn lộ rõ không còn gì che giấu.

Phía đối diện truyền đến tiếng quát mắng của một cô gái:

– Ngươi chính là Lý Kha? Sao ngươi dám vô lễ, làm kinh động Công chúa, ngươi có biết là tội gì không?

Lý Kha dừng bước nhìn sang, thấy một cô gái đứng trước xe ngựa, vẻ mặt giận dữ nhìn mình. Ông ta khựng lại, trong lòng không khỏi cảm thán, Trung Nguyên quả nhiên khắp nơi đều là mỹ nhân, ngay cả một cô gái trông như thị nữ này mà cũng sinh đẹp đến vậy. Chẳng trách ai ai cũng muốn tranh giành thiên hạ.

Ông ta cười ha hả:

– Mạt tướng là một kẻ võ phu thô lậu, hành sự mãng phu, không biết đã làm kinh động Công chúa, xin Công chúa lượng thứ.

 Miệng nói tạ tội nhưng chân vẫn không dừng lại.

– Chặn ông ta lại, không được làm Công chúa sợ! – Cô gái kia hạ lệnh một tiếng.

Lý Kha thấy vài tên tùy tùng của đối phương lao về phía mình, ông ta không thèm để vào mắt. Không cần hạ lệnh, đại đội quân mã phía sau ông ta đã sớm tiến lên, dễ dàng chặn đứng vài chục người lẻ loi bên kia.

Lý Kha cũng không khách khí nữa, bắt đầu lộ ra nanh vuốt, nổi giận:

– Ta vì tỏ lòng kính trọng, đặc biệt dẫn người ra khỏi thành hai mươi dặm nghênh đón, sao các người lại khinh thường ta, ngay cả việc ta muốn tham bái cũng không cho phép?

Hồ Đức Vĩnh vội vàng lên chắp tay tạ lỗi, xin ông ta bớt giận. Lý Kha hừ lạnh một tiếng, sải bước định tiến tiếp về phía xe ngựa, thì thấy cô gái xinh đẹp vừa lên tiếng lúc nãy mở cửa xe, dìu một thiếu nữ từ trong toa xe xuống.

Dung mạo nàng được che bởi lớp mạng che của chiếc mạng che mặt rủ xuống, tuy nhiên, chẳng cần lộ mặt, nàng chỉ cần đứng đó thôi dường như đã đủ khiến người ta nảy sinh một cảm giác nàng là một tuyệt thế giai nhân.

– Ngươi là Võ Tiết phó sứ?

Lý Kha nghe thiếu nữ kia hỏi mình, giọng nói trong trẻo thánh thót, không kìm được dừng bước, quan sát vài cái, do dự một lát rồi lệnh cho người phía sau dừng lại, tự mình tiến lên hành lễ.

– Mạt tướng Lý Kha, bái kiến Công chúa.

– Đã biết Công chúa ở đây, sao khi nãy lại mạo phạm?

Cô gái xinh đẹp lúc nãy lại giận dữ chất vấn, nhưng bị thiếu nữ kia giơ tay ngăn lại, ra hiệu cho cô ấy im lặng. Tiếp đó, Công chúa vén lớp mạng che lên, lộ ra khuôn mặt, đôi mắt như nước mùa thu phóng về phía Lý Kha.

– Thế nào, ta có phải Công chúa không?

Bốn bề tĩnh lặng không một tiếng động. Lý Kha ngẩn ra, hoàn hồn lại, quay đầu nhìn kẻ đã từng nhận mặt Công chúa kia, thấy gã gật đầu, ông ta không kiềm chế được nỗi mừng rỡ như điên trong lòng, ngửa mặt lên trời cười lớn.

– Cô là Công chúa là tốt rồi! Trời giúp ta rồi! Hẳn là Lý Kha ta đã đến vận đổi đời, tự dưng nhặt được một món hời lớn!

– Láo xược! – Thị nữ kia lại quát lớn.

Lý Kha sao thèm để ý, dứt tiếng cười, nét mặt chuyển sang âm trầm, đang định hạ lệnh cho thuộc hạ phía sau mang Công chúa và cô gái này đi cùng, thì thấy Công chúa bỗng nở một nụ cười.

– Chẳng lẽ Lý phó sứ muốn làm loạn? Lẽ nào ngươi không biết ta có thiên mệnh trong người, ngươi bất kính với ta, không sợ bị trời phạt hay sao?

Lý Kha sững lại, phản ứng kịp thì trong lòng không khỏi cười thầm. Cái danh điềm lành của vị Công chúa tiền triều này ông ta sao không biết. Chẳng những thế, ông ta còn nghĩ sau này nếu dùng cho mình thì khác nào “hổ mọc thêm cánh”. Tuy nhiên, muốn dùng cái thuyết đó để chấn nhiếp ông ta thì vị Công chúa trước mắt này e là quá đỗi ngây thơ non nớt.

Gương mặt ông ta ra vẻ càng thêm cung kính:

– Công chúa nói nặng lời rồi. Mạt tướng chỉ muốn mời Công chúa đi để phụng dưỡng tử tế mà thôi, làm gì có ý bất kính? Xin Công chúa đi theo mạt tướng ngay đi, kẻo đám thuộc hạ dưới tay không biết nặng nhẹ, nếu thực sự làm kinh động Công chúa thì mạt tướng gánh vác không nổi.

Ánh mắt Lý Nghê Thường đảo quanh một vòng, cuối cùng thu lại từ đám bộ tướng đang sục sôi phía sau ông ta, một lần nữa đặt lên mặt ông ta.

– Xem ra, ta không thể không theo sự sắp xếp của Phó sứ rồi.

– Lý phó sứ, ta hỏi ngươi lần cuối, ngươi thực sự không sợ trời phạt?

Nàng đứng trong gió, tay áo phất phơ, nhìn chằm chằm vào ông ta, hỏi lần cuối cùng.

Lý Kha lộ vẻ khinh miệt, không thèm nói chuyện nữa, quay đầu nhìn viên phó thủ, đang định hạ lệnh ra tay, thì đột nhiên ngay lúc này, qua khóe mắt, ông ta thoáng thấy một tia kim quang nhỏ như chiếc đũa, nhanh như chớp lao về phía mặt mình. Ông ta theo bản năng quay mắt nhìn theo, nhưng lại chẳng thấy gì cả.

Công chúa đang cúi đầu, thong thả chỉnh lại ống tay áo rộng thênh thang đang cuốn lên theo gió của mình, ngước mắt lên, lạnh lùng nhìn sang.

Đúng lúc này, ông ta cảm thấy nơi cổ giữa khe hở của mũ trụ và giáp trụ có một cảm giác mát lạnh, như có cơn gió lọt vào, ngay sau đó truyền đến một cảm giác hơi nhói, giống như cổ bị một con rận cắn một cái.

Ông ta không để tâm, chỉ nhìn Công chúa thêm một cái, xác nhận không có gì bất thường, chỉ cho rằng do ánh nắng gắt quá nên nhìn lầm, bèn quay người quát thuộc hạ:

– Còn không mau ra tay, còn đợi—

Vừa phát lệnh, ông ta vừa rút đao bên hông, đang định tiến về phía Công chúa để đích thân bắt lấy nàng, đột nhiên, cánh tay giơ đao khựng lại giữa không trung. Đầu lưỡi tê rần.

Cảm giác tê dại này như thủy triều, từ vị trí vừa bị dị vật cắn nơi cổ, nhanh chóng lan ra khắp toàn thân. Ông ta khó chịu xoay xoay cổ, hít thở vài hơi, muốn tiếp tục phát ra tiếng, nhưng ngay sau đó, chuyện đáng sợ hơn đã xảy ra.

Ông ta kinh hãi nhận ra mình không thể điều khiển được lưỡi nữa, chẳng những thế, tay chân cũng theo đó mà tê dại hoàn toàn. Một cơ thể vốn dĩ cường tráng dường như cũng không thể chống đỡ nổi bộ Giáp Quang Minh đang mặc trên người.

Bộ giáp nặng nề chưa từng thấy, như một ngọn núi đè ép khiến ông ta không thở nổi. Ông ta khó nhọc há miệng, ra sức hít thở, muốn cho thêm nhiều không khí vào phổi, nhưng rất nhanh, ngay cả việc hít thở bình thường nhất đối với một người sống ông ta cũng không thể làm nổi nữa.

“Coong” một tiếng, thanh đao tuột khỏi tay ông ta, rơi xuống đất.

Sự bất thường này lập tức thu hút sự chú ý của những tên thân tín đứng gần ông ta nhất. Thấy sắc mặt ông ta chuyển trắng, môi thâm tím, cơ thể cứng đờ đứng chôn chân tại chỗ, họ không khỏi kinh ngạc nhìn sang.

Trong đầu Lý Kha lướt qua dáng vẻ Công chúa chỉnh đốn tay áo khi nãy, cùng với tia kim quang quỷ dị mà ông ta tưởng là không tồn tại kia. Ông ta bừng tỉnh hiểu ra điều gì đó, khó nhọc xoay cổ, thấy nàng vẫn đứng đó, lặng lẽ nhìn mình.

Lý Kha phát ra tiếng gầm thét giận dữ từ cổ họng. Ông ta muốn gọi người bắt lấy vị Công chúa trông có vẻ yếu ớt không chút khả năng tấn công này để cứu mạng mình. Thế nhưng trong mắt người khác, ông ta chỉ đang kêu “hự hự” quái dị, cả người như trúng tà, miệng phát ra một chuỗi âm thanh hỗn loạn không ai hiểu nổi.

Ông ta như phát điên, dùng hết sức bình sinh, vùng vẫy bước về phía nàng, mới đi được vài bước thì đổ rầm xuống đất. Sau một hồi vật vã, mắt ông ta trợn ngược, co giật không ngừng, dáng vẻ trông cực kỳ quỷ dị.

Tất cả mọi người đều bị cảnh tượng bất ngờ này làm cho kinh ngạc đến ngây dại.

Thậm chí ngay cả Sắt Sắt cũng không nhìn rõ vừa rồi Công chúa rốt cuộc đã thi triển thủ đoạn gì mà khiến kẻ này chết một cách thuận lợi như vậy. Nàng rùng mình một cái, đầu óc lập tức tỉnh táo lại, kéo Lý Nghê Thường lùi lại, cao giọng hô lớn:

– Điềm lành ở đây! Lý Kha dám làm loạn, đã bị trời phạt! Đây chính là kết cục!

Thôi Giao và vị đội trưởng đang ngây người lúc này cũng nhanh chóng hoàn hồn, thừa dịp đối phương không phòng bị, dẫn người xông về phía thân tín của Lý Kha. Mấy kẻ đó đều bị cảnh tượng Lý Kha ngã xuống một cách quỷ dị làm chấn động, không kịp phản ứng, bị khống chế ngay tại chỗ.

Vị đội trưởng tiến lên, một đao chém đứt cái đầu chưa chết hẳn của Lý Kha, dùng đao đâm cao thủ cấp vẫn còn đang nhỏ máu kia lên.

– Lý Kha bị trời phạt đã chết! Tiết độ sứ sắp thắng trận trở về! Những kẻ đi theo ông ta mau buông đao kiếm xuống, Công chúa có thể bảo đảm với các ngươi, Tiết độ sứ chắc chắn sẽ khoan hồng cho các ngươi!

Đám binh sĩ nhìn nhau ngơ ngác, rất nhanh sau đó, họ lần lượt vứt bỏ vũ khí trong tay, xuống ngựa quỳ lạy về phía trước, kẻ thì hô “Công chúa tha mạng”, kẻ thì hô “Thiên mệnh tại thượng”.

Hồ Đức Vĩnh ngồi bệt xuống đất, th* d*c vài hơi, ngửa mặt đờ đẫn nhìn bầu trời trên đầu một lát, rồi vội vàng bò dậy cùng mọi người đến trước mặt Lý Nghê Thường, cũng quỳ xuống bái lạy.

Lý Nghê Thường lúc này mới cảm thấy sau lưng mình đã ướt đẫm mồ hôi. Nàng nhắm mắt lại, mở ra, đi tới trước cái xác không đầu cách đó vài bước, mượn tay áo che chắn, lặng lẽ thu hồi con Tiểu Kim Xà từ trong bộ khôi giáp, rồi giữa những tiếng ồn ào không ngớt sau lưng, nàng trở về xe ngựa.

Nửa tháng sau, Võ Tiết Tiết độ sứ Lý Trường Thọ dẫn binh vội vã trở về.

Bình Luận (0)
Comment