Thiên Sơn Phong Tuyết - Bồng Lai Khách

Chương 112

Thiên Vương đi theo chàng trai trẻ đến một nơi hẻo lánh cách biệt với đám đông. Thấy hắn dừng bước rồi quay người lại, đôi mắt sắc lẹm phóng tới như đang đợi mình lên tiếng, trong phút chốc, tâm trí Vũ Văn Túng xáo động, buồn vui lẫn lộn, nhất thời chẳng biết nên mở lời từ đâu.

– Đêm đó ta và Tạ Ẩn Sơn nói chuyện trong trướng, con đã ở bên ngoài, có đúng không?

Ông định thần lại, cuối cùng vẫn chọn cách mở đầu như thế.

Bùi Thế Du không đáp lời.

Thiên Vương cười khổ, lắc đầu:

– Thật ra ta hỏi cũng bằng thừa. Hẳn là con đã nghe thấy lời ta nói, nếu không đêm đó sao có thể đi ngang qua mà không vào? Ta biết nhất thời con rất khó chấp nhận, nhưng con thực sự không phải con trai Bùi gia, con là con trai của ta. Ta vốn không định để con biết chuyện này sớm như vậy, ai ngờ…

Ông dừng lại, nhìn trân trân vào chàng trai đối diện.

– Có lẽ đây chính là ý trời. Như vậy cũng tốt, để con biết sớm một chút, cha con ta cũng có thể nhận nhau sớm hơn—

– Xin Thiên Vương tự trọng!

Bùi Thế Du rõ ràng đã uống không ít rượu, cơ thể hơi lảo đảo một chút, rồi ngay lập tức cắt ngang lời ông.

– Cha tôi là Tĩnh Bắc Hầu Bùi đại tướng quân đường đường chính chính của tiền triều! Người đã khuất, đã không còn trên thế gian này nữa!

Vũ Văn Túng im lặng.

– Tại sao con lại căm hận ta? Có phải vì năm xưa ta từng đối địch với triều đình, đối địch với đại tướng quân, cuối cùng hại ông ấy chết trong ngục không? – Một lúc sau, ông hỏi, giọng điệu mang theo vài phần cẩn trọng.

Đáp lại ông là bờ môi mím chặt và ánh mắt càng thêm lạnh lẽo của Bùi Thế Du.

Thiên Vương chờ đợi một lát rồi lại lên tiếng:

– Vũ Văn Túng ta làm việc chưa bao giờ cần giải thích với bất kỳ ai. Người đời hủy hoại ta, chửi bới ta, cứ mặc kệ họ, mây bay chó chạy chẳng tổn hại đến ta nửa phần.

– Nhưng hôm nay ta phá lệ. Không phải vì ta muốn rửa sạch thanh danh cho mình, mà là vì con đối với ta dường như có vài phần hiểu lầm.

– Đúng, thời niên thiếu ta quả thực đã khởi binh, không chỉ trở thành phản tặc trong mắt thiên hạ, mà còn bị những kẻ tự xưng là trung thần liệt sĩ như Bùi gia không dung thứ. Nhưng cái triều đình như thế, ta không phản, chúng cũng sẽ giết ta trước. Xưa nay chỉ có đạo lý ‘đoạt tình’, con đã thấy đạo lý nào cha chết chưa kịp chôn xong đã hạ lệnh bắt con trai vào kinh chưa?

– Gặp phải chuyện như vậy, Bùi gia có lẽ vì cái danh trung nghĩa, vì cái gọi là đại cục mà chọn cách nhẫn nhục cầu toàn, nhưng Vũ Văn Túng ta thì không thể nhịn! Không giết tên thái giám truyền chỉ hống hách kia, chẳng lẽ ta phải tự cắt đầu mình dâng lên cho lão hoàng đế đang sống vui vẻ ở Trường An?

Dường như dần chìm vào ký ức, cảm xúc của ông bắt đầu dao động.

– Ban đầu ta cũng không có ý định phát binh đánh Trường An.

– Ta không biết con có biết chút gì về quá khứ của ta và mẹ con hay không. Ta và mẹ con vừa gặp đã tâm đầu ý hợp. Trước đó, ta từng cầu hôn nhưng bị Bùi gia từ chối. Ta không bỏ cuộc, lúc đó đặc biệt đến Trường An tìm mẹ con, nhưng mẹ con mặc kệ lời van nài khổ sở của ta, từ chối ta cách xa ngàn dặm, đối xử với ta cực kỳ lạnh lùng. Nhưng lúc đó, ta vẫn ôm ấp ảo mộng.

– Bùi gia sở dĩ không cho mẹ con đi cùng ta, chính là để duy trì môn đệ dòng dõi, sợ Vũ Văn gia ta vấy bẩn danh tiếng trung quân của họ. Trong lòng ta nghĩ rằng, nếu ta thực sự mang danh phản loạn, đời này e là sẽ mãi mãi không còn cơ hội với mẹ con. Ta chỉ muốn tự bảo vệ mình, triều đình không làm khó ta nữa, sau này ta ở biên thùy phía Tây cũng không cố ý làm khó họ.

– Là ta đã nghĩ quá đơn giản. Tên hoàng đế không biết tự lượng sức mình đó vẫn là một kẻ có mắt như mù, dường như không thấy Trường An đã lung lay sắp sụp đổ, còn nằm mơ nghĩ cách duy trì thiên hạ, sao có thể cho phép ta khơi mào việc này. Rất nhanh sau đó, triều đình phái quân đến đánh, nhưng không phải đối thủ của ta. Sau vài lần thất bại quân triều đình rút đi, ta tưởng rằng từ đây có thể yên ổn, không ngờ sau đó ta lại nhận được tin, triều đình một lần nữa phái binh tới, và lần này, người dẫn quân lại chính là huynh trưởng của mẹ con!

– Kể từ đó ta không còn chút do dự nào nữa, dứt khoát phát binh, trực tiếp đánh thẳng vào Trường An. Không đánh cho Trường An nát bét thì khó lòng xả hết mối hận trong lòng ta!

Dù chuyện đã qua hơn hai mươi năm, nhưng lúc này nói ra, Thiên Vương vẫn mang theo vài phần căm hận chưa tan. Ông nhìn Bùi Thế Du trước mặt.

– Hổ Đồng con nói xem, ta có gì sai? Nói một câu không kính trọng, Bùi đại tướng quân cuối cùng chết trong thiên lao, đó là do sự ngu trung của chính ông ta! Nếu con nhất định tính cả chuyện này lên đầu ta, ta không còn gì để nói!

– Đúng rồi! – Ông dường như lại nhớ ra điều gì đó, vội vàng giải thích thêm.

– Người đời còn đồn ta lấy thịt người làm quân lương, gọi ta là ma đầu ăn thịt người. Cực kỳ nực cười!

 Ông lộ vẻ khinh miệt.

– Nghĩ năm đó, ta đây phản bội triều đình, đánh dọc một đường, các châu quận dọc đường không nơi nào không nghe danh mà tan vỡ đầu hàng, kẻ nào cản đường đều phải chết! Người thì ta giết không ít, ta nhận, nhưng cần gì phải lấy thịt người để no bụng! Chẳng qua chỉ là bọn người căm hận ta cố ý bôi nhọ, còn thế nhân thì sợ ta, lời đồn truyền miệng sai lệch mà thôi!

Nói đến chỗ kích động, ông tiến lên vài bước, nắm chặt lấy tay chàng trai.

– Hổ Đồng! Con từ nhỏ lớn lên ở Bùi gia, ta biết con ít nhiều hẳn là nhìn ta không thuận mắt. Chỉ cần con chịu nhận ta, quay về bên cạnh ta, sau này con muốn thế nào, chỉ cần ta làm được, ta đều sẽ làm theo ý nguyện của con. Còn nhớ ngày đó hai ta uống rượu trên đỉnh Tây Phong núi Thái Hoa xem mặt trời mọc, lời ta từng nói với con không? Trong thời loạn thế này, chỉ cần cha con ta đồng lòng…

Bùi Thế Du hất phay tay Thiên Vương ra, lùi lại một bước.

– Vì sao ông tạo phản, có phải ma đầu hay không, liên quan gì đến tôi? Tôi chỉ hỏi ông một câu! Năm đó ông chặn đường cô mẫu và huynh trưởng của tôi, rốt cuộc đã làm những gì với cô mẫu mà cô mẫu mới chịu trao thân cho ông, để sau đó có tôi?

Hắn hạ thấp giọng, nghiến răng hỏi. Nói ra câu này đối với hắn dường như là một việc cực kỳ gian nan. Hỏi xong, đôi mắt đỏ ngầu của hắn nhìn chằm chằm vào mắt Thiên Vương, lồng ngực phập phồng, hơi thở dồn dập không ngừng.

Ánh hoàng hôn dần lịm tắt sau rặng núi phía Tây, chân trời vẫn còn vương chút dư huy nhưng bóng tối giữa đồng hoang chợt trở nên đậm đặc, gió rừng thổi mạnh.

Thiên Vương dường như không ngờ hắn sẽ hỏi một chuyện như vậy, sững sờ một lát mới tỉnh thần lại, hơi quay mặt đi tránh ánh mắt của hắn, nói:

– Sao con lại nghĩ đến chuyện hỏi cái này…

– Chuyện này đối với tôi cực kỳ quan trọng! Ông phải nói cho rõ ràng!

Bùi Thế Du siết chặt nắm đấm, dường như đang ra sức kiềm chế cảm xúc.

– Hoặc là, để tôi đổi cách hỏi khác. –  Hắn hít một hơi thật sâu. – Lúc đó ông… có ép buộc cô mẫu không?

Thiên Vương quay phắt sang nhìn hắn một cái, nhíu mày nói:

– Ai nói với con là ta ép buộc mẹ con? Là a huynh của con, hay là những kẻ trong tộc đáng chết của con?

– Không một ai cả! Tôi chỉ hỏi ông thôi!

– Dĩ nhiên là không rồi! – Thiên Vương nhìn hắn một cái, khẳng định chắc nịch.

– Vũ Văn Túng! – Bùi Thế Du gọi thẳng tên ông.

– Ông đang nói với tôi rằng, ông chặn đường đi của họ, định để họ chết cóng vì thiếu ăn thiếu mặc giữa trời đông giá rét, ép cô mẫu tôi không thể không đi gặp ông, rồi sau khi gặp mặt, cô mẫu lại tâm đầu ý hợp, cam tâm tình nguyện trao thân cho ông?

– Dựa vào cái gì? Dựa vào thân phận loạn thần tặc tử của ông? Dựa vào việc cha tôi bị ông làm liên lụy mà chết không lâu? Dựa vào việc cô mẫu còn tình cảm với ông, trong lòng vẫn yêu ông, cho nên hoàn toàn không tính toán những hành vi bỉ ổi mà ông đã làm sao?

– Hổ Đồng! – Thiên Vương biến đổi sắc mặt, quát khẽ một câu. – Sao con dám nói chuyện như vậy!

– Sao thế, ông mới thế này đã chịu không nổi rồi à? – Bùi Thế Du cười lạnh một tiếng.

– Lòng trung thành của cha tôi với Lý gia tuy tôi không hiểu, cũng không làm được, nhưng đối với cha tôi, đối với Bùi gia tôi mà nói, dẹp loạn cho triều đình là hợp lẽ trời, là lẽ đương nhiên! Cả nhà ông bị giết thì đã sao? Chỉ trách bản thân ông vô năng, bại dưới tay cha tôi! Cha tôi không hề sai! Vậy mà ông lại ôm hận trong lòng, cậy thế làm khó nhóm cô nhi quả phụ!

– Ngày đó tuy tôi không có mặt, nhưng cũng không khó để tưởng tượng, nếu tôi là cô mẫu, tôi chỉ càng nhìn rõ hơn bộ mặt thật của ông! Đối với loại tiểu nhân vô sỉ thừa nước đục thả câu như ông, nói khinh bỉ còn là nhẹ, làm sao có thể còn có chút tình yêu gì?

– Trong tình cảnh đó, nếu cô mẫu thực sự như lời ông nói đúng là cam tâm tình nguyện, thì tôi… – Đôi mắt hắn tụ lại thành một màu đỏ ngầu như máu. – Tôi sẽ coi thường bà ấy! Thà rằng tôi chưa từng sinh ra trên cõi đời này còn hơn!

– Láo xược!

Sắc mặt Thiên Vương xanh mét, trong cơn đại nộ, ông giơ tay định tát hắn, nhưng cánh tay đó lại khựng lại giữa không trung.

Bùi Thế Du chỉ lạnh lùng nhìn ông, lông mi không hề chớp lấy một cái.

Gân xanh trên trán Thiên Vương nổi lên cuồn cuộn, mí mắt giật liên hồi, biểu cảm giận dữ đến đáng sợ, cả người trông như một con mãnh thú đang nhe nanh định vồ mồi. Tuy nhiên, một lúc lâu sau, ông lại từ từ hạ tay xuống, không chỉ vậy còn cười quái dị hai tiếng, thần sắc quỷ dị.

– Người Bùi gia các người thanh cao, là tấm gương cho thiên hạ vạn người ngưỡng mộ. Vũ Văn Túng ta lại là loạn thần tặc tử, làm sao có thể so sánh với họ?

– Bỏ đi, xưa nay ta cũng chẳng thèm làm quân tử chính nhân gì cả, chỉ là vì con nên ta mới nói thêm vài câu thôi!

– Thằng nhóc, con nghe cho kỹ đây, ngày đó đừng nói là chặn đường, cho dù ta có giết sạch người Bùi gia thì cũng không thẹn với lòng! – Ông kiêu ngạo nói.

Bùi Thế Du đứng lặng một lát, từ trên người lấy ra một con dao găm có khảm những viên ngọc cổ xưa trên bao dao, cúi người xuống nhẹ nhàng đặt dưới chân Thiên Vương. Tiếp đó, hắn nhìn ông, đứng thẳng người dậy, bắt đầu lùi lại.

– Vũ Văn Túng, ông cũng nghe cho kỹ đây, tôi lấy sự ra đời của mình làm nhục, nhưng lấy họ của mình làm vinh!

– Tôi sinh ra họ Bùi, chết cũng họ Bùi. Liệt tổ của tôi là quân tử trị quân an biên, đức độ bao dung, là đại anh hùng trong triều Thế Tông, bất kể là người vùng nào hay ngoại bang, thiên hạ đều ngưỡng mộ! Thiên tổ, cao tổ, tằng tổ, tổ phụ, cùng với cha tôi, không một ai không như vậy, đời đời để lại tiếng thơm!

– Thứ này, hôm nay vật quy nguyên chủ!

– Từ nay về sau, tôi và ông không còn bất kỳ quan hệ nào nữa!

Ánh mắt Bùi Thế Du như rỉ máu, từng chữ từng câu nói xong, hắn huýt sáo gọi tọa kỵ. Long Tử từ đằng xa phi tới, hắn nhảy phắt lên lưng ngựa.

– Con đứng lại cho ta! – Thiên Vương quát lớn. – Con là con trai của ta! Con tưởng con không thừa nhận là có thể thay đổi được tất cả hay sao?

Tiếng gầm thét của ông vừa thốt ra đã bị gió lớn thổi cho tan nát, tản mác khắp cánh đồng hoang vắng vẻ.

– Thế Du!

Thiên Vương dốc sức đuổi theo, nhưng dù có dốc hết sức bình sinh sao có thể đuổi kịp bốn vó ngựa chiến.

Thấy hắn không hề quay đầu lại, bóng ngựa dần bỏ xa ông, hòa vào ánh hoàng hôn đỏ rực như máu ở phía xa, vết thương cũ nơi ngực ông đột ngột đau nhói, lồng ngực bí bách. Ông vẫn không chịu dừng lại, tiếp tục chạy theo.

– Thế Du! – Ông lại lấy hơi, gầm lên giận dữ về phía bóng ngựa phía trước. – Con dám không quay lại, ta sẽ giết sạch những người Bùi gia—

Chưa kịp hét xong, cổ họng chợt thấy vị ngọt, mắt tối sầm lại, bước chân loạng choạng rồi dừng lại, chậm rãi cúi gập người xuống.

Ngưu Tri Văn và các thân vệ của Thiên Vương đứng chờ ở gần lầu quan đều không yên tâm về chủ nhân của mình. Mãi không thấy hai người trở về nên đang nóng ruột không yên. Thấy Long Tử bỗng dựng đứng tai lên như nghe thấy âm thanh gì đó rồi lao về phía hai người vừa đi, họ vội vàng bám theo sau.

Ngưu Tri Văn dẫn người đuổi theo Bùi Thế Du, còn các thân vệ chạy đến bên cạnh Thiên Vương, phát hiện trên mặt đất trước chân ông có một vũng máu đen.

– Thiên Vương, người sao vậy? – Mọi người kinh hãi vây quanh.

Thiên Vương đứng thẳng cái lưng đang còng xuống, chậm rãi ngẩng mặt lên. Sắc mặt ông không còn giọt máu, râu tóc bị gió thổi bay loạn xạ, nhưng đôi mắt lại sắc lạnh như chim ưng nhìn chằm chằm về phía trước, biểu cảm hung tợn vô cùng. Mọi người không khỏi càng thêm kinh sợ, không ai dám lên tiếng.

– Truyền lệnh cho Trần Vĩnh Niên, không cần đến Đồng Quan hội quân nữa, lập tức đổi đường, phát binh—

Mọi người đang nín thở nghe Thiên Vương nghiến răng ra lệnh thì đúng lúc này, từ hướng cửa quan có mấy kỵ mã phi nhanh tới. Chưa đến gần, người trên ngựa đã lớn tiếng hô hoán:

– Tín Vương có thư khẩn gửi tới!

– Lạc Dương đã bị Thôi Trọng Yến đột kích chiếm đóng! Tín Vương xin Thiên Vương lập tức quay về bàn bạc đối sách!

Thiên Vương nhắm mắt, bất động. Một lát sau khi ông mở mắt ra, ngoại trừ sắc mặt vẫn tái nhợt, nét mặt trông đã bình tĩnh như thường.

– Về thôi.

Ông nhìn sâu thẳm về hướng bóng ngựa vừa biến mất một lần nữa, rồi hạ ra lệnh cuối cùng.

Bình Luận (0)
Comment