Thiên Sơn Phong Tuyết - Bồng Lai Khách

Chương 111

– Báo——

Vào buổi chập tối, một tiếng truyền báo đột ngột vang lên ngoài cửa khiến Ngưu Tri Văn đang đắm mình trong việc luyện chữ tại thư trai giật thót cổ tay. Một giọt mực từ đầu bút “pạch” một tiếng rơi xuống trang giấy, làm hỏng mất bức thư pháp mà ông tâm đắc nhất gần đây.

Vận số gần đây coi như không tệ. Tôn Vinh ở Trung Nguyên và mấy tên đầu sỏ quân phiệt phương Bắc đang đánh nhau đến chết đi sống lại, còn Vũ Văn Túng thì chỉ chằm chằm nhìn vào Giáng Châu và Trạch Châu. Theo tin tức mới nhất từ Thái Nguyên phủ truyền lại, ông ta lại đang đóng quân tại Đồng Quan, bước tiếp theo dường như là tiến về phía Đông đánh Lạc Dương, tạm thời chắc chưa có ý định điều binh lên phía Bắc.

Vùng phụ cận Thái Bình Quan ranh giới phía Nam của Hà Đông đúng như cái tên của nó, gần đây thực sự thái bình không có chiến sự. Ngay cả tướng trấn giữ là Ngưu Tri Văn cũng có thể trộm được chút nhàn rỗi, về sớm để tìm lại thú vui bút mực.

Ông cụt hứng, bực bội quay đầu nhìn ra cửa hỏi có chuyện gì.

– Báo tướng quân, Vũ Văn Túng đến rồi! Người đang ở ngay ngoài cửa quan ạ!

Ngưu Tri Văn kinh hãi, vứt bút xuống, lao ra ngoài hỏi cho ra lẽ. Ông còn tưởng Vũ Văn Túng tung hỏa mù, ngoài mặt định đánh Lạc Dương nhưng thực chất lại phát đại quân lên phía Bắc để trả thù trận phục kích lần trước. Sau khi hỏi rõ tình hình, ông không khỏi ngẩn ngơ.

Hóa ra Vũ Văn Túng chỉ dẫn theo một đội khinh kỵ chỉ có vài chục người, trông có vẻ đều là tùy tùng thân cận của ông ta.

– Ông ta muốn làm gì? – Ngưu Tri Văn không khỏi mịt mờ.

– Thấy nói là đi Thái Nguyên phủ có việc, muốn mượn đường qua chỗ chúng ta ạ.

Đi từ Long Môn Quan qua đây rồi mới tới Thái Nguyên phủ đúng là con đường tắt gần nhất. Ngưu Tri Văn lại một lần nữa kinh ngạc, trầm ngâm một lát rồi gọi gia nhân tới thay y phục. Sau khi mặc giáp trụ chỉnh tề, ông vội vã chạy tới trước cửa quan, leo lên lầu quan sát nhìn xuống phía dưới.

Quả nhiên, đúng như lời thuộc hạ nói, một người dẫn đầu một đội nhân mã đang bị cửa quan chặn lại, dừng lại bên bờ đối diện hào nước bao quanh thành.

Ánh mặt trời nghiêng xế chiếu xuống bờ sông. Ở trong ánh chiều tà ấy, người cưỡi ngựa đi đầu trông có vẻ phong trần mệt mỏi, gương mặt lộ rõ vẻ tiều tụy, chính là vị Hoành Hải Thiên Vương lừng danh thiên hạ Vũ Văn Túng.

– Ngươi chính là tướng trấn giữ nơi này Ngưu Tri Văn? Mau hạ cầu treo, mở cửa quan! Thiên Vương có việc hệ trọng trong người, muốn mượn đường đi qua chỗ của ngươi!

Thấy ông lộ diện, một tùy tùng bên cạnh Vũ Văn Túng hô to.

Ngưu Tri Văn làm sao có thể cứ thế mà thả người vào. Đừng nói là không thể xác định đây có phải một quỷ kế hay không, cho dù đối phương thực sự chỉ muốn mượn đường đi qua, thì có cho Ngưu Tri Văn mười lá gan ông cũng không dám hành sự tùy tiện như thế.

Đây chính là Vũ Văn Túng cơ mà.

Ngưu Tri Văn gọi những người liên quan tới hỏi han, biết được thám tử bên ngoài không hề gửi tin tức có quân đội nào di chuyển về hướng này. Ông lại đích thân lên đài quan sát để nhìn, xác định trong vòng mấy chục dặm không có phục binh, lúc này mới đáp lời:

– Ta chịu sự sai phái của Quân hầu trấn thủ lầu quan ở đây. Không có lệnh của Quân hầu, ta không dám tự tiện mở cửa quan, xin Thiên Vương hãy tự đi đường khác thì tốt hơn!

Thân vệ định lớn tiếng gọi loa lần nữa nhưng Thiên Vương giơ tay ngăn lại.

Vũ Văn Túng nhìn vị tướng giữ quan trên lầu xa xa, chậm rãi nói:

– Ngươi không yên tâm cũng là lẽ thường tình, cô không có ý làm khó ngươi. Đáng lẽ cô nên đi đường khác, chỉ là lần này thực sự có việc hệ trọng, không thể chậm trễ nên mới muốn mượn đường chỗ ngươi. Ngươi yên tâm, cô có thể thề với trời, chuyến đi này tuyệt đối không có ác ý. Để biểu thị thành ý của cô, ngươi chỉ cần để một mình cô vào trong là được, toàn bộ tùy tùng của cô sẽ ở lại bên ngoài, không một ai đi theo!

Dứt lời, các tùy tùng bên cạnh ngăn cản:

– Thiên Vương không được đâu! Nguy hiểm lắm!

Vũ Văn Túng lại như không nghe thấy, chỉ nhìn chằm chằm vào người trên lầu quan.

Giọng điệu của đối phương khiêm nhường, nghe qua thậm chí còn ẩn chứa vài phần khẩn cầu. Nếu không phải đích thân tai nghe mắt thấy, Ngưu Tri Văn sao dám tin rằng Vũ Văn Túng lừng danh lẫy lừng lại có lúc hạ mình thấp đến như vậy.

Ông do dự một chút, chắp tay với đối phương, giọng điệu cũng hòa hoãn lại:

– Không phải là ta không tin Thiên Vương, hiềm nỗi gánh vác sự ủy thác của Quân hầu, không dám có lơ là. Liệu có thể xin Thiên Vương hãy bình tĩnh, cho phép ta lập tức phái người cưỡi ngựa nhanh đi thông báo được không? Nếu được Quân hầu cho phép, ta sẽ lập tức cho người vào. Cũng không cần Thiên Vương chờ lâu đâu, ngựa nhanh đi về tối đa ba hai ngày là xong.

Ông thấy sắc mặt Thiên Vương đột nhiên chuyển lạnh, nhìn mình một lát rồi lạnh lùng nói:

– Ngươi là Ngưu Tri Văn đúng không?

– Nghe cho kỹ, không hạ cầu mở cửa, cô sẽ giết sạch toàn bộ dân làng ở đây! Một mạng cũng không để lại!

Ngưu Tri Văn kinh hãi vô cùng. Vùng này đất đai màu mỡ, vì lâu không có chiến sự nên mấy năm qua, dân cư các làng xung quanh tụ tập về đây ngày càng đông, đều sống nương tựa vào quan thành. Ông không ngờ vị Thiên Vương này lật mặt lại nhanh đến thế. Nhỡ đâu lời đe dọa của ông ta là thật, mình không thả ông ta vào mà ông ta thực sự hạ lệnh đồ thôn, thì ở chỗ Quân hầu đó chính là đại tội của ông. Tuy nhiên, cho ông ta vào thì mình thực sự không thể tự quyết định được.

Ông tiến thoái lưỡng nan, Vũ Văn Túng đã lạnh lùng ra lệnh:

– Đi! Làm theo lời cô nói!

Các tùy tùng của ông ta đồng loạt rút đao, quay đầu ngựa, đằng đằng sát khí phi về hướng các ngôi làng lân cận. Ngưu Tri Văn vô cùng hoảng hốt. Vũ Văn Túng này quả nhiên đúng như lời đồn, là một kiêu hùng thời loạn đích thực, tàn nhẫn đến mức này.

Biết rõ ông ta đang đe dọa mình, nhưng Ngưu Tri Văn không dám mạo hiểm. Quân hầu vốn luôn yêu thương dân chúng. Nếu vì lý do này mà chết cả một làng người, ông chắc chắn không thể thoát khỏi tội trách.

– Đợi một chút! – Sau khi cân nhắc xong, ông vội vàng hét lớn. – Một mình ngài vào! Tháo bỏ toàn bộ binh khí! Ta sẽ đích thân tiễn ngài đi cùng!

Chúng kỵ nghe thấy, quay đầu nhìn Thiên Vương. Ông ta lệnh cho toàn bộ tùy tùng lùi lại chờ ở đây, sau đó không chút do dự tháo thanh bảo kiếm đeo bên mình cùng con dao găm dắt ngang hông ném hết xuống đất.

Xong xuôi, ông ta xoay người xuống ngựa, trong vô số ánh mắt đổ dồn từ trên lầu quan xuống, một mình sải bước đi tới trước hào nước, giang rộng hai tay, ngẩng đầu nhìn lên cao giọng quát:

– Mở cửa!

Dù là phe đối địch, Ngưu Tri Văn cũng không khỏi bị chấn động bởi gan dạ và khí thế của đối phương. Chuyện đã đến nước này, ông cũng chỉ có thể thả người vào, lệnh cho binh sĩ hạ cầu treo.

Trong tiếng “két két” nặng nề của dây xích quấn quanh ròng rọc, cầu treo từ từ hạ xuống, rơi ngay trước chân Thiên Vương. Ở cuối cầu treo, cánh cửa quan bằng sắt đúc đóng chặt dựa vào vách núi cũng từ từ mở ra một khe hở.

– Thiên Vương không thể ạ! – Sau lưng lại truyền đến tiếng khuyên ngăn của tùy tùng.

Thiên Vương rảo bước đi tới trước cầu treo. Ngay khi đế ủng của ông ta sắp đặt lên mặt cầu, “vút” một tiếng, kèm theo một tiếng xé gió sắc nhọn của mũi tên, một mũi tên lao thẳng tới từ phía bên cạnh dọc theo hướng hào nước. Không lệch một phân, đầu mũi tên cắm sâu vào mặt cầu ngay trước chân ông ta, chặn đứng bước chân sắp hạ xuống của ông ta.

Thiên Vương nhìn chằm chằm vào mũi tên đang rung rinh cắm xuống đất ngay trước mũi chân mình, mí mắt khẽ giật giật, đột ngột quay mặt lại, thấy một bóng người đang cưỡi ngựa dọc theo bờ sông, vừa đi vừa uống rượu, đang tiến về phía này.

Ánh hoàng hôn bao phủ giữa núi rừng và bờ sông, mặt nước hào thành lấp lánh ánh kim. Trong bóng cây bên bờ như bị sương vàng che phủ, chỉ thấy người đó sau khi bắn tên, một tay dắt ngựa đi tới, một tay tiếp tục nhấc bình rượu trong tay lên, ngửa cổ uống một hơi dài.

– Thiếu chủ! Thiếu chủ!

– Là Thiếu chủ tới rồi!

Không đợi người đó đi tới gần, trên lầu quan đã có người tinh mắt nhận ra, không ngừng lớn tiếng hô hoán.

Vũ Văn Túng bước chậm lại, đứng trước cầu, quay mặt nhìn bóng dáng cưỡi ngựa tắm mình trong nắng chiều đang tiến về phía mình ngày càng gần. Ông đã có thể nhìn rõ gương mặt trẻ tuổi với những đường nét góc cạnh rõ ràng đó.

Đêm hôm đó, sau khi Tạ Ẩn Sơn rời đi, ông ta mới từ miệng thuộc hạ biết được rằng, nhị lang Bùi gia từng một mình vào doanh trại, rồi lại một mình rời đi. Mục đích hắn đến chắc hẳn có liên quan đến Công chúa Lý thị, điều này không khó đoán. Nhưng tại sao lại đi ngang qua mà không gặp mặt mình mà lại lặng lẽ rời đi? Điều này khiến Vũ Văn Túng vô cùng khó hiểu. Sau khi tìm khắp nơi không thấy người, ông ta hồi tưởng kỹ lại cuộc đối thoại giữa mình và Tạ Ẩn Sơn trong trướng lúc đó, đột nhiên hiểu ra.

Lúc ấy trong lòng ông ta tuy cảm thấy bất an, nhưng vẫn có thể tự an ủi mình rằng, có lẽ đây là ý trời. Vào lúc ông ta không dám và cũng không biết làm thế nào để nói rõ, lại để đứa trẻ này biết được mối quan hệ của hai người theo cách như vậy, sau này biết đâu sẽ là một khởi đầu mới.

Dù sao, dưới sự cố ý tiếp cận của ông ta, quan hệ của hai người hiện giờ đã hòa hoãn hơn nhiều, sớm không còn trạng thái đối địch như lúc đầu nữa. Tuy nhiên, rất nhanh sau đó, ông ta đã bị thực tế đánh thức.

Sau khi gặp Tạ Ẩn Sơn, từ miệng gã biết được những gì đã xảy ra, lại nhìn thấy vết thương trên cổ gã, Thiên Vương liền bị một cảm giác sợ hãi sâu sắc bủa vây. Sự sợ hãi này là chưa từng có, ngay cả khi thời trẻ ông ta binh bại đến bước đường cùng cũng chưa từng có. Lúc đó ông ta không còn màng đến bất cứ điều gì, vứt bỏ tất cả, giao mọi việc cho Tạ Ẩn Sơn, còn mình lập tức lên đường đến Hà Đông.

Ông ta không ngờ, giữa đường lại gặp được hắn ở đây.

Lúc này, Thiên Vương được cổ vũ bởi một luồng cảm xúc kích động đột ngột trào dâng trong lòng, mọi mệt mỏi dọc đường quét sạch sành sanh. Ngay khi ông ta định tiến về phía chàng trai trên lưng ngựa, đột nhiên chạm phải hai luồng ánh mắt liếc xéo của hắn, ngay lập tức, cả người ông ta như bước vào hầm băng, một luồng khí lạnh bốc lên từ lòng bàn chân, tay chân cũng như bị sợi dây vô hình trói buộc, chậm rãi dừng bước.

Ông ta chỉ đứng nhìn hắn đi tới, dừng ngựa ở bờ sông cách mình mười mấy bước chân. Hắn ngồi trên lưng ngựa, uống cạn ngụm rượu cuối cùng, lúc này mới khẽ nheo đôi mắt đỏ ngầu vì say, chậm rãi quay mặt sang, ánh mắt một lần nữa quét qua người ông ta.

– Tạ Ẩn Sơn chưa nói với ông?

Hắn ngồi trên cao nhìn xuống, trong khóe mắt hơi xếch nhuốm đầy men say đó không giấu nổi sự chán ghét và lạnh lùng sâu sắc.

– Tôi đã nói rồi, nếu ông còn dám bước thêm một bước vào đất Hà Đông, tôi sẽ giết ông!

Thiên Vương nhìn hắn hồi lâu, cất lời:

– Con đi theo ta, ta có chuyện muốn nói với con.

Người trên ngựa bất động.

– Cầu xin con, Hổ Đồng. Ta có chuyện muốn nói với con.- Ông ta lại khẽ khàng nói.

Thiếu chủ vậy mà cũng ở đây. Ngưu Tri Văn hoàn toàn thở phào nhẹ nhõm, nhưng ngay sau đó lại vô cùng khó hiểu. Thiếu chủ chắc hẳn không phải vừa mới tới, trông có vẻ đã tới được một lúc rồi, chỉ là không vào trong, cứ quanh quẩn ở gần đây.

Ngưu Tri Văn sớm đã chạy nhanh ra dọc theo cầu treo để đón người, khi sắp tới gần, bất thần nghe thấy vị Thiên Vương này nói chuyện như vậy, giọng điệu dường như mang theo vài phần van nài làm ông kinh ngạc vô cùng. Trực giác khiến ông theo bản năng đột ngột dừng bước, đứng khựng lại trên cầu treo, không dám tiếp tục tiến lại gần nữa.

Bùi Thế Du tiếp tục ngồi trên lưng ngựa, nhìn Thiên Vương một lát, đột nhiên vứt cái bình không đi, xuống ngựa, bước những bước chân loạng choạng đi lướt qua bên cạnh Thiên Vương.

Thiên Vương nhìn hắn đi về phía cánh đồng hoang dưới chân núi, ra hiệu cho tùy tùng không được đi theo, ngay sau đó rảo bước đi theo.

 

Bình Luận (0)
Comment