Thiên Sơn Phong Tuyết - Bồng Lai Khách

Chương 110

Thúc tổ Bùi gia là Bùi Khuê hiện đang ở tại đất tổ. Lần trước ông trách phạt nặng nề Thế Du, tuy nói là thi hành trừng phạt theo gia pháp, bao gồm cả người chịu hình là Bùi Thế Du cũng tâm phục khẩu phục, không những không có chút oán hận mà sau đó còn đặc biệt đến bái kiến ông, nhưng trong lòng Bùi Khuê lại cảm thấy bất an khôn tả.

Ông chinh chiến nửa đời người, đứa con trai duy nhất năm xưa theo ông tác chiến ở Hà Tây không may bị bắt, vì cầu sống mà giả vờ đầu hàng. Sau khi trốn về, ông coi đó là nỗi nhục của Bùi gia, bất chấp mọi người cầu xin, ông đã đích thân hạ lệnh chém đầu con trai, dẫn đến cảnh cô độc không con cái cho đến tận bây giờ.

Cùng với tuổi tác ngày một cao, sức khỏe suy nhược, ông vốn đã có ý định ẩn dật. Sau chuyện của Thế Du, tâm nguyện muốn về quê càng thêm mãnh liệt. Cách đây không lâu, sau khi Bùi Thế Du lên đường đi Thanh Châu, ông đã bày tỏ nguyện vọng muốn từ chức, chuyển về nơi ở cũ để trông coi đất tổ.

Thúc tổ không chỉ phụ tá phụ thân nhiều năm, dốc sức giữ vững Hà Tây, mà còn không giống như một số trưởng bối khác trong tộc vốn hay cậy công kiêu ngạo khi Bùi Thế Anh còn trẻ, một mực lấy vai vế ép người. Sau khi công nhận năng lực của Thế Anh, ông đã hết lòng ủng hộ.

Vì kính trọng ông là người sắt đá vô tư, đức cao vọng trọng, lại nghĩ đến cảnh ông nay cô độc một mình, Bùi Thế Anh đương nhiên mong ông ở lại bên cạnh để phụng dưỡng, cũng đã nhiều lần níu kéo, nhưng vì thái độ của ông kiên quyết nên chàng chỉ đành đồng ý.

Sáng sớm hôm sau, người hầu ở tổ trạch Bùi gia mở cửa, thấy Quân hầu tới thì vội vàng ra nghênh đón. Nghe chàng hỏi về thúc tổ, người hầu vội đáp rằng từ sớm thúc tổ đã cưỡi lừa ra ngoài, chắc là đi ra tổ mộ rồi.

Bùi Thế Anh còn chưa vào cửa, xuống ngựa liền đi tìm ngay. Khi sắp đến nơi, chàng thấy một bóng người chống gậy đứng bên bờ mương, đang phóng tầm mắt nhìn về hướng đất tổ, con lừa đen đứng một bên gặm cỏ. Nhận ra ngay đó chính là Thúc tổ, chàng tăng nhanh bước chân đi tới.

Bùi Khuê không biết đang suy nghĩ gì mà vô cùng nhập tâm, ngay cả khi Bùi Thế Anh đi tới gần cũng không nhận ra, mãi đến khi chàng cất tiếng gọi, ông mới quay mặt lại nhìn.

– Sao Thúc tổ mới sáng sớm đã một mình tới đây thế ạ? – Bùi Thế Anh bước nhanh tới trước mặt ông, cung kính hành lễ.

Bùi Khuê chống gậy bước tới, mỉm cười ngăn chàng hành lễ.

– Đêm qua ta ngủ sớm, tỉnh dậy không có việc gì làm nên cưỡi lừa ra ngắm cảnh. Thúc tổ con đánh giặc loạn cả đời, không ngờ về già lại có được sự thảnh thơi thế này, tất cả là nhờ phúc của Thế Anh con đấy!

Bùi Thế Anh vội nói:

– Thúc tổ quá khen rồi ạ. Nếu không có Thúc tổ nhiều năm qua không màng thiệt hơn luôn giúp đỡ con, sao có được con của ngày hôm nay? Nói về hưởng phúc, phải là con được hưởng phúc của Thúc tổ mới đúng ạ.

Bùi Khuê xua tay:

– Con là trưởng tử trưởng tôn của đại phòng không nói, từ nhỏ tư chất cũng xuất chúng nhất, hy vọng của Bùi gia đều nằm trên người con, Thúc tổ không giúp con thì giúp ai? Mới mấy hôm trước con vừa mới tới thăm ta rồi, sao hôm nay lại tới nữa? Lộ Châu mới quy thuận, con đào đâu ra nhiều thời gian rảnh rỗi mà cứ luôn tới đây! Thúc tổ ở đây rất tốt, con không cần bận tâm, càng không cần lo Thúc tổ không có người nói chuyện. Mấy người Cố Phác Khiêm, Hạ Hành cứ ba ngày hai bữa lại tới, không phải cùng ta thưởng trà thì cũng là cùng nhau đánh cờ, Thúc tổ ở đây rất vui vẻ thoải mái.

– Được như vậy thì tốt, Thế Anh yên tâm rồi.

Bùi Thế Anh dắt con lừa, vừa đi cùng Bùi Khuê chậm rãi quay về, vừa kể lại quá trình mình đi chiêu phủ quan dân ở Lộ Châu lần này. Bùi Khuê gật đầu liên tục.

– Đúng rồi, Hổ Đồng chuyến này đi cũng không ngắn nữa. Đã có tin tức gì của nó chưa? – Nghe xong chuyện Lộ Châu, Bùi Khuê dường như chợt nhớ ra, hỏi.

– Con tới đây cũng là muốn báo tin Hổ Đồng đã về cho Thúc tổ biết. – Bùi Thế Anh đáp.

– Hổ Đồng cũng đã về rồi à? – Bùi Khuê gật đầu. – Chuyện của nó tiến triển thế nào? Có phải là cùng Công chúa đó về không?

Bùi Thế Anh lắc đầu, kể sơ qua chuyện của Công chúa. Bùi Khuê thở dài một tiếng.

– Dù sao cũng là con gái Lý gia, thân phận đặc biệt, không thể đồng lòng với Hổ Đồng được. Huống hồ trước đó xảy ra nhiều chuyện như vậy, thật là không lành. Vốn dĩ Thúc tổ cũng không tiện nói nhiều, cô bé đó thực sự không phải lương phối của Hổ Đồng, nay nó tự mình đi rồi thì càng tốt, đối với Hổ Đồng, đối với Bùi gia ta, ngược lại là chuyện tốt. Nó vốn luôn nghe lời vợ chồng con, hai đứa hãy khuyên nhủ nó, đừng chấp niệm nữa.

Bùi Thế Anh im lặng cùng ông đi tiếp vài bước rồi nói:

– Nhắc đến Hổ Đồng, con lại nhớ đến chuyện cũ của hai mươi năm trước.

– Chuyện gì?

– Năm đó cô cô bôn ba vất vả tới Hà Tây, sinh hạ Hổ Đồng xong thì kiệt sức, chỉ có thể tìm một người phụ nữ khỏe mạnh trong nhà một người du mục địa phương, nhờ bà ta cùng nuôi dưỡng. Người phụ nữ đó vừa mới sinh con xong nên không tiện ra ngoài, Hổ Đồng cũng tạm thời để lại đó. Cô cô sau đó bệnh tình nặng thêm, quá nhớ thương Hổ Đồng, con đã qua đó đón Hổ Đồng cùng người phụ nữ kia về, không ngờ trên đường bị bão tuyết ngăn trở, kẹt lại mất bảy tám ngày. Đến khi con cuối cùng cũng tới nơi, cô cô đã không còn sức để nói chuyện nữa rồi, may mà cuối cùng cũng được thấy Hổ Đồng được nuôi nấng rất cứng cáp, lúc đó cô côc mới yên lòng mà đi.

Chàng dừng bước.

– Thúc tổ là người cuối cùng được cô cô gửi gắm sự việc. Lúc đó, ngoài việc bảo Thúc tổ chuyển giao thanh chủy thủ cho con, cô co còn lời di huấn nào khác không ạ?

– Chuyện đã quá lâu rồi, lúc đó con cũng còn nhỏ, nay nhớ lại bỗng thấy có chỗ không rõ lắm. Con khẩn xin Thúc tổ hãy nghĩ kỹ lại, kể lại cho con nghe chi tiết lúc đó cô cô dặn dò thế nào, được không ạ? – Chàng nhìn Bùi Khuê nói.

Bùi Khuê sững người, chống gậy dừng bước, hồ nghi nhìn chàng một cái.

– Thế Anh, ý con là sao? Sao đột nhiên lại nhớ ra hỏi chuyện này?

– Con cũng không giấu Thúc tổ nữa, Hổ Đồng chuyến này đi ra ngoài, cũng đã biết được thân thế của mình rồi.

– Cái gì? – Bùi Khuê kinh ngạc, nhưng rất nhanh sau đó lại lắc đầu, lộ vẻ cảm thán. – Lần trước tên Vũ Văn Túng kia đuổi tới đây, ta đã biết chuyện này e là không giấu được lâu nữa, Hổ Đồng sớm muộn gì cũng biết. Chỉ là không ngờ lại đến nhanh như vậy. Sao thế, là tên Vũ Văn Túng kia không nhịn được, liền vội vàng kể cho Hổ Đồng nghe để nhận lại nó sao hả?

Bùi Thế Anh hơi nhíu mày:

– Từ lần gặp mặt trước của con với Thiên Vương, con cảm thấy ông ta không phải là người l* m*ng như vậy. Hoặc có ẩn tình khác cũng không chừng.

Bùi Khuê lại lắc đầu.

– Đều là số mệnh cả! Ta vốn tưởng nó chỉ bị chuyện của công chúa Lý gia làm phiền lòng, không ngờ lại còn có chuyện này! Nó thế nào rồi? Chắc không phải là đòi đánh đòi giết đấy chứ?

– A đệ vẫn ổn, tốt hơn so với dự liệu của con, chỉ là đang quỳ trong tổ đường không chịu đứng dậy, có hỏi con một số chuyện năm xưa. Như lời con vừa nói, lúc đó con còn quá nhỏ, có chỗ nhớ không rõ, nên mới tới đây phiền Thúc tổ nhớ lại xem lúc đó cô mẫu đã dặn dò thế nào ạ.

Bùi Khuê không hỏi thêm nữa, vuốt râu im lặng một lát rồi nói:

– Cháu gái khi gọi ta tới đã rất yếu rồi, nói là sợ không đợi được con và Hổ Đồng về, nên giao phó chuyện cho ta trước, nhỡ như không kịp thì bảo ta chuyển lại cho con.

– Thanh chủy thủ đó, con bé nói đợi đến khi Hổ Đồng lớn khôn thì con hãy đưa cho nó, cứ bảo là do cô cô để lại để nó làm kỷ niệm. Còn nói, nếu Vũ Văn Túng một ngày không từ bỏ thái độ thù địch với Bùi gia ta, thì một ngày đừng kể cho Hổ Đồng biết thân thế của nó, cứ để nó mãi mãi làm người Bùi gia ta, tránh cho nó thêm phiền não.

Bùi Thế Anh nhìn về phía tổ mộ của Bùi gia, im lặng một lát rồi quay sang Bùi Khuê.

– Thúc tổ chắc chắn là không còn sai sót gì chứ?-  Chàng khẽ hỏi.

Bùi Khuê sững sờ, ngay sau đó lộ vẻ không vui, nện mạnh chiếc gậy trong tay xuống đất, giọng điệu cũng trở nên cứng nhắc:

– Thế Anh, sao con lại nói lời này? Chẳng lẽ nghi ngờ Thúc tổ có lòng riêng để lừa gạt con?

Bùi Thế Anh lập tức lùi lại.

– Thúc tổ công tâm, trời đất đều biết, trên đời này càng không có ai rõ hơn con! Vừa rồi nếu có chỗ mạo phạm, xin Thúc tổ lượng thứ! Con sao dám có lòng như vậy? Thực sự là chuyện liên quan đến Hổ Đồng, con vừa rồi đã mất bình tĩnh, lời lẽ không thỏa đáng, xin Thúc tổ bỏ qua cho con ạ!

Nói xong, chàng lập tức quỳ xuống, khấu đầu tạ tội với Bùi Khuê.

Bùi Khuê đứng trên con đường mòn, nhìn chàng một lát, đột nhiên vứt chiếc gậy trong tay sang một bên, quay người về phía tổ mộ cũng quỳ xuống, sau khi cung kính khấu đầu thì lẫm liệt nói:

– Thúc tổ có thể ở đây thề với hoàng thiên hậu thổ, những lời vừa nói chính là toàn bộ lời dặn dò của cô cô con năm xưa. Nếu ta có chỗ nào xuyên tạc hay che giấu, thì hãy để ta bị người đời và thần linh ruồng bỏ, chết không yên thân!

– Thế nào, như vậy con đã hài lòng chưa? – Ông quay mặt lại, đôi mắt già nua b*n r* tia nhìn sắc lẹm, nhìn chằm chằm vào Bùi Thế Anh.

Bùi Thế Anh hổ thẹn không thôi, một lần nữa khấu đầu tạ tội với ông.

– Thôi bỏ đi, ta biết con vì quan tâm quá mà rối trí. Ta ở đây không sao, con về bầu bạn với Hổ Đồng đi!

Bùi Thế Anh ngẩng đầu, thấy ông đã đi dọc theo con đường đồng ruộng rồi. Có lẽ vừa rồi thực sự bị chàng chọc giận quá mức, Thúc tổ giận đến mức ngay cả gậy và lừa cũng không thèm nữa, cứ thế sải bước rời đi.

Bùi Thế Anh nhìn theo bóng lưng Thúc tổ biến mất, chỉ đành đứng dậy nhặt gậy dắt lừa quay về nơi ở cũ, dặn dò người hầu một tiếng. Trong lòng nhớ thương em trai, không chậm trễ chút nào, chàng lại vội vã quay về phủ thành.

Chàng về đến nhà thì trời đã tối hẳn. Bạch Thư Quân đang đợi chàng, nghe người hầu báo Quân hầu đã về liền vội ra đón. Hai người gặp mặt, không đợi chàng mở miệng, nàng đã nói trước:

– A đệ đã ra khỏi từ tổ đường rồi, cũng đã dùng cơm, uống thuốc xong đã đi nằm nghỉ, trông có vẻ khá hơn nhiều.

Bùi Thế Anh khẽ thở phào nhẹ nhõm, đích thân đi tới nơi em trai ở, nhẹ nhàng đẩy cửa, rón rén bước vào. Thấy em trai nằm trên giường, yên lặng nhắm mắt, bất động, quả nhiên thuốc đã phát huy tác dụng, hắn đã ngủ sâu, nên không làm phiền thêm nữa. Sau khi ra ngoài, chàng dặn dò các tỳ nữ hầu hạ cho tốt, có chuyện gì bất kể lúc nào cũng phải báo ngay, lúc này mới cùng vợ quay về phòng.

Hai người thu dọn xong xuôi, cùng nằm xuống nghỉ. Thấy thê tử từ đầu đến cuối không hỏi mục đích chàng đi đến tổ trạch, chàng không nhịn được mà hỏi một tiếng.

Bạch Thư Quân mở mắt nhìn chàng.

– Muội đoán chắc là chuyện liên quan đến cô cô đúng không? Nếu huynh có thể nói, không cần muội hỏi, huynh cũng sẽ tự nói thôi. Nếu không tiện cho muội biết, thiếp hỏi huynh sẽ càng khiến cho huynh khó xử.

Bùi Thế Anh tâm trạng tuy vẫn còn rối bời, nhưng nghe lời này cũng mỉm cười một cái.

 – Muội đã là người Bùi gia ta rồi, chuyện Bùi gia ta còn có gì mà không thể nói với muội chứ.

Chàng dừng lại một chút.

– Ta đi gặp Thúc tổ, đúng là vì chuyện năm xưa.

Chàng kể lại quá trình gặp Bùi Khuê ban ngày.

– Như muội đã biết, sau khi cô cô qua đời không lâu, mẫu thân ta cũng không trụ vững được mà đi theo. Trước khi lâm chung, mẫu thân có nói với ta một chuyện.

– Mẫu thân và cô cô là những người cuối cùng được gặp mặt phụ thân ta. Lúc đó họ đã tìm cách thông qua quan hệ của Hồ Đức Vĩnh để gặp được phụ thân vẫn còn bị giam trong thiên lao. Phụ thân tái phát vết thương cũ, đại khái cũng biết mình không còn sống được bao lâu nữa, sau khi từ biệt mẫu thân, ông đã bảo mẫu thân lui ra, giữ riêng cô cô lại. Cũng không biết ông và cô cô đã nói những gì, sau khi cô côđi ra, mẫu thân thấy biểu cảm cô cô cực kỳ bi thương, trong mắt dường như có lệ, liền ướm hỏi chuyện gì. Cô cô lại tỏ ra như không có chuyện gì to tát, nói không có việc gì quan trọng, phụ thân chỉ dặn dò mình sau này thay ông chăm sóc tốt cho tẩu tẩu và ta.

– Mẫu thân ta nói, chắc hẳn cô cô đã không nói thật. Mẫu thân đoán, phụ thân chắc đã nói riêng với cô cô một số chuyện liên quan đến Vũ Văn, nếu không, ông không có lý do gì để không cho mẫu thân ta biết. Nhưng rốt cuộc là chuyện gì, mẫu thân ta cũng không cách nào biết được.

– Không phải là ta không tin Thúc tổ, ông là người trung chính, không có lý do gì để lừa ta, chỉ là nay Hổ Đồng xảy ra chuyện này, ta nhớ lại lời mẫu thân năm xưa nên muốn tìm Thúc tổ để kiểm chứng xem thế nào.

– Với con người của Thúc tổ, ông ấy đã thề như vậy, chắc là do ta đa nghi rồi. Chàng nhìn vợ, thở dài một tiếng thườn thượt. – Hổ Đồng lần này chịu đả kích thực sự không nhẹ, đầu tiên là Công chúa, lại cộng thêm chuyện này, ta thực sự lo lắng…

Chàng không thể nói tiếp được nữa, im lặng. Bạch Thư Quân sao không hiểu tâm trạng trượng phu, nàng nắm lấy tay chàng.

– Hãy cho đệ ấy chút thời gian đi. Hổ Đồng sớm muộn gì cũng có thể tự mình vượt qua khó khăn, huynh phải tin đệ ấy. Nàng nói.

Đêm khuya, cả phủ đệ cuối cùng cũng hoàn toàn chìm vào yên tĩnh.

Trong bóng tối, Bùi Thế Du trên giường đột nhiên mở mắt, lẳng lặng xuống giường, vớ lấy đồ đạc, giống như trước đây thường làm, hắn quen đường nhảy ra từ cửa sổ sau, nhanh chóng đi vào màn đêm, biến mất không thấy bóng dáng.

Bình Luận (0)
Comment