Thiên Sơn Phong Tuyết - Bồng Lai Khách

Chương 109

Xung quanh tối đen như mực, chỉ trên bàn thờ trong tổ đường là có một ngọn đèn dầu trường minh đang cháy. Trong bóng đèn chập chờn của ngọn đèn trường minh, sau cánh cửa lờ mờ hiện ra một bóng lưng. Bóng người đó quỳ cứng đờ trước khám thờ, nhìn từ xa giống hệt như một gốc cây khô.

Bùi Thế Anh chạy đến ngoài tổ đường, cảnh tượng đập vào mắt khiến chàng càng thêm lo lắng.

– Hổ Đồng!

Chàng sải bước lên bậc thềm, một bước đã vượt qua ngưỡng cửa, cất tiếng gọi.

– Đệ vừa mới tỉnh lại, sao lại lặng lẽ đến đây thế! Mau theo ta về! Đệ cần phải nghỉ ngơi!

Chàng đi đến bên cạnh em trai, đưa tay nắm lấy cánh tay định đỡ chàng dậy, không ngờ hai đầu gối của Thế Du như mọc rễ dưới đất, không hề xê dịch nửa phân.

– Nhị đệ!

Bùi Thế Anh định tăng thêm lực để cưỡng ép kéo người dậy thì thấy hắn quay mặt về phía mình.

– A huynh ơi, những gì huynh biết, hãy kể hết cho đệ nghe đi.

– Đừng bỏ sót một chữ nào.

Bùi Thế Du nhìn chằm chằm vào anh trai, nói từng câu từng chữ.

Bùi Thế Anh không khỏi khựng lại. Vào lúc đệ đệ lâm bệnh, Hầu Lôi mới  kịp về tới nhà. Chàng và thê tử đã tra hỏi tường tận toàn bộ những gì đã xảy ra trong chuyến đi này.

Ngoại trừ việc Công chúa thay đổi ý định theo cô mẫu của nàng đi mất, Hầu Lôi cũng đặc biệt nhấn mạnh đến mối quan hệ giữa Thiếu chủ và Thiên Vương. Gã kể rằng Thiên Vương đã đặc biệt vì Thiếu chủ và Công chúa mà tổ chức hôn lễ một lần nữa, còn cùng hắn uống rượu trên đỉnh Tây Phong của núi Thái Hoa.

Trong mắt bọn Hầu Lôi, Vũ Văn Túng hết mực lôi kéo Thiếu chủ, và thủ đoạn của ông ta cũng đã có hiệu quả, mối quan hệ giữa Thiếu chủ và Vũ Văn Túng trông đã hòa hoãn hơn nhiều. Thậm chí, theo nguyên văn lời của Hầu Lôi, tính khí của hai người họ trông khá hợp nhau, không những gạt bỏ lập trường đối địch trước đó, mà chỉ trong một thời gian ngắn, trông họ gần như đã trở thành bạn vong niên.

Gã cũng không biết tại sao, vào ngày gã tìm thấy Thiếu chủ để báo tin Thiên Vương có thể sẽ ra tay bất lợi với những người của tiền triều, sau khi Thiếu chủ đi gặp ông ta về thì hoàn toàn thay đổi dáng vẻ, cũng không vào Đồng Quan, mà vứt bỏ tất cả ngày đêm hối hả chạy về.

Hầu Lôi không hiểu đầu đuôi, nhưng Bùi Thế Anh lại vô cùng chắc chắn, nhất định sau đó đã xảy ra chuyện ngoài ý muốn nào đó khiến em trai mình đột ngột biết được điều gì, nên mới biến đổi kịch liệt đến mức này. Chàng vốn tưởng sau khi tỉnh lại, với tính cách của Thế Du, tâm trạng chắc chắn sẽ vô cùng kích động, không ngờ hắn lại bình tĩnh đến thế.

Dưới ánh lửa leo lét, Bùi Thế Anh nhìn em trai một lúc, rồi lặng lẽ đứng dậy đi lấy hỏa chiết, châm từng ngọn đèn nến trong tổ đường lên.

Ánh sáng dần tỏ rạng, phản chiếu bóng lưng trầm mặc của chàng.

Sau khi thắp hết nến, căn phòng trở nên sáng sủa hơn. Chàng đứng trước giá đèn thêm một lát rồi quay người bước tới, quỳ xuống bên cạnh Bùi Thế Du, trang nghiêm khấu bái trước bài vị tổ tiên. Hành lễ xong, chàng nói:

– A huynh sẽ theo ý đệ, kể cho đệ nghe toàn bộ những gì huynh biết.

– Như đệ đã biết, đệ là con của cô mẫu, Vũ Văn Thiên Vương quả thực chính là cha của đệ.

Bùi Thế Anh nhìn vào mắt đệ đệ mà nói. Mí mắt Bùi Thế Du giật nảy một cái, sau đó chậm rãi rũ xuống.

– A huynh hãy kể từ đầu đi ạ.

Bùi Thế Anh trầm ngâm, sắp xếp lại dòng suy nghĩ cũng đang hỗn loạn của mình.

– Lúc cô mẫu và Thiên Vương quen biết nhau, huynh còn nhỏ, mới bốn năm tuổi, nên không biết toàn bộ, chỉ biết đại khái.

– Hai người họ chắc hẳn quen nhau ở Trường An. Khi đó, Thiên Vương vẫn còn là con tin của vương phủ phiên vương vùng Tây Nam, Bùi gia chúng ta cũng vừa từ Hà Đông dời đến Trường An không lâu. Lúc ấy, cả hai người đều còn rất trẻ, không biết duyên cớ gì mà gặp nhau, rồi dần dần có qua lại.

– Không lâu sau, Thế tử rời kinh trở về Tây Nam. Khoảng nửa năm sau, ta nhớ rất rõ, chắc là vào một buổi chiều thu, có một ngày cô mẫu đột nhiên nói với mẫu thân ta rằng muốn đi du ngoạn một chuyến để tìm kiếm những bức cổ họa.

– Khi đó tiên phụ đang ở Hà Tây, mọi việc lớn nhỏ trong nhà đều do mẫu thân ta quyết định. Cô mẫu tuy từ nhỏ tính tình hào sảng, không chịu sự gò bó của lễ pháp, thích cải trang nam giới đi du ngoạn khắp nơi, còn từng bái sư học kiếm thuật, nhưng lúc đó cô mẫu đã mười bốn mười lăm tuổi rồi, mẫu thân ta sao có thể yên tâm để cô mẫu đi xa như vậy. Hỏi cô mẫu đi đâu, cô mẫu lại nói năng lập lờ, mẫu thân ta đương nhiên không đồng ý. Cô mẫu vốn luôn kính trọng mẫu thân ta, lời của mẫu thân đều nghe theo, nhưng lần đó cô mẫu lại làm ngược lại. Thấy mẫu thân không bằng lòng, cô mẫu âm thầm thu dọn hành trang, để lại thư rồi lặng lẽ rời nhà, bị ta chặn lại ở cửa sau.

– Ta đòi cô mẫu cho đi cùng, cô mẫu không chịu. Ta đe dọa sẽ đi mách mẫu thân. Cô mẫu nhìn về phía xa xăm, van nài ta hãy giữ bí mật cho mình, nói rằng mình đã mong ước bức cổ họa đó từ lâu.

– Ta từ nhỏ đã theo bên cạnh cô mẫu, chưa từng thấy cô mẫu có dáng vẻ rạng rỡ như thế bao giờ, trong đôi mắt như nở rộ những đóa hoa vui sướng từ tận đáy lòng. Lúc đó ta còn nhỏ, chẳng hiểu gì cả, nhưng cũng bị cảm nhiễm. Ta chỉ có một cảm giác, chuyến đi này chắc hẳn là điều cô mẫu vô cùng mong đợi, nơi cuối con đường là khao khát của cô mẫu, bất kể cô mẫu định đi đâu, ta cũng không thể ngăn cản.

– Ta đã để cô mẫu đi, nhìn cô mẫu cưỡi ngựa nhẹ nhàng biến mất khỏi tầm mắt mình.

– Chuyến đi đó của cô mẫu kéo dài gần nửa năm. Đến tháng Tư năm sau cô mẫu mới trở về. Trong thời gian này, mẫu thân ta nhận được thư tạ tội của cô mẫu, nói rằng cô mẫu đã đến nơi bình an, bảo mẫu thân hãy yên tâm, khi đó ta mới biết, cô mẫu đã lặn lội ngàn dặm để đi đến vùng đất Thục.

– Sau khi cô mẫu từ Tây Nam trở về, Đại sư phụ của đệ đã cầu hôn cô mẫu, nhưng bị cô mẫu từ chối không chút do dự với lý do luôn coi ông như huynh đệ. Không lâu sau, mẫu thân ta lại nhận được lễ cầu hôn từ vương phủ Tây Nam, Phiên vương muốn cầu cưới cô mẫu cho Thế tử.

– Ngày nhận được tin cầu hôn, sáng sớm hôm đó cô mẫu vừa mang ta cưỡi ngựa ra ngoại thành hái mấy cành hoa mộc cận tươi. Ta cũng không biết tại sao sau khi đến Trường An, cô mẫu đột nhiên lại yêu thích loài hoa dâm bụt vốn bị người đời coi là hèn mọn nhất này.

– Mẫu thân hỏi cô mẫu có đồng ý không. Ta tưởng cô mẫu vẫn sẽ dứt khoát từ chối như trước, không ngờ cô mẫu lại khác thường. Ta nhớ rất rõ, người vốn luôn sảng khoái như cô mẫu lúc đó không nói một lời nào, tay vê cành hoa, chỉ cúi gập cổ xuống thật sâu. Chính khoảnh khắc đó, ta dường như hiểu ra, năm ngoái khi bị ta chặn ở cửa sau, nơi phương xa mà cô mẫu đang nhìn, ngoại trừ bức cổ họa mình yêu quý, có lẽ cũng có cả vị Thế tử đang ở tận Tây Nam kia.

– Mẫu thân ta biết tâm ý của cô mẫu nên đã báo tin cho phụ thân. Triều đình lúc đó cực kỳ cảnh giác với các phiên vương có thế lực lớn, gia tộc Vũ Văn nắm binh tự trọng, lại càng là nhà bị triều đình kiêng dè nhất. Đối với Bùi gia ta, tuy không đến mức như vậy nhưng trong tay phụ thân cũng có binh quyền. Phụ thân lo ngại trùng trùng, cân nhắc kỹ lưỡng rồi khuyên cô mẫu nên vì đại cục mà tìm một mối duyên lành khác thì hơn.

– Cô mẫu đã đồng ý, mẫu thân bèn từ chối hôn sự. Không ngờ chẳng bao lâu sau, Thế tử lại tự mình lén đột nhập vào Trường An tìm cô mẫu. Ông ta vào kinh không có chiếu chỉ, nếu bị người ta biết được mà báo lên triều đình thì sẽ là một tội danh.

– Ngày hôm đó, ta thấy cô mẫu mang theo một thanh chủy thủ mà cô mẫu có thêm sau chuyến đi trước rồi đi ra ngoài. Sau khi trở về vào ngày hôm đó, Thế tử cũng biến mất, không còn bất kỳ tin tức nào nữa.

– Sau chuyện này, cô mẫu tự xin quay về Hà Đông. Mẫu thân vốn định đưa ta đi cùng cô mẫu, nhưng hiềm nỗi triều đình không cho phép, mẹ con ta không thể rời kinh. Sau khi ta tiễn cô mẫu rời kinh, cuộc sống dần trở lại bình lặng, cho đến khi một năm nữa trôi qua—

Bùi Thế Anh khựng lại.

– Đó là khi ta còn nhỏ, là sự kết thúc của toàn bộ cuộc sống bình yên. Cũng là sự kết thúc cuộc sống bình yên của rất nhiều người trên thế gian này. Kể từ đó, đại loạn thực sự ập đến.

Chàng nhắm mắt lại, trầm giọng nói một cách nặng nề.

Trong tổ đường tĩnh lặng không một tiếng động, Bùi Thế Du vẫn bất động. Bạch thị đứng ngoài cửa cũng lặng lẽ sững sờ. Từ khi nàng và Bùi Thế Anh quen biết và thấu hiểu nhau, họ không chuyện gì không nói, chưa từng giấu giếm điều gì.

Về thân thế của đệ đệ, sau khi hai người thành hôn và tin tưởng nhau, Bùi Thế Anh đã kể cho nàng nghe, cũng nói sơ qua tiền căn hậu quả, nhưng chỉ có vậy, không tâm sự nhiều. Vì chuyện này liên quan đến bí mật của người đã khuất, Bạch Thư Quân dù cảm thấy khó hiểu cũng không dám và không tiện hỏi nhiều.

Nàng không ngờ, chuyện cũ lại có một đoạn tiền duyên nồng nhiệt mà bi ai đến thế.

Cha của Vũ Văn Túng qua đời, tang lễ vừa xong, triều đình liền lấy danh nghĩa phong quan để lệnh cho Vũ Văn Túng nhanh chóng vào Trường An. Vũ Văn Túng mười bảy tuổi đã g**t ch*t tên thái giám truyền chỉ, khởi binh ở đất Thục, ngang nhiên phản bội triều đình. Từ ngày đó, triều đại vốn đã lung lay như bị dán một lá bùa đòi mạng, lao nhanh đến kết cục sụp đổ, không ai có thể ngăn cản được nữa.

– … Mấy năm sau, khi ta mười tuổi, phụ thân bị người ta vu cáo vào ngục, ta và tất cả nam đinh trong nhà ở Trường An đều bị giam vào trong ngục. Mẫu thân bệnh yếu không chống chọi nổi, cô mẫu quay lại Trường An, giúp mẫu thân bôn ba, tìm cách thăm tù. Cho nên sau này mới có chuyện cô mẫu cầm bảo kiếm đứng ra ủng hộ ta dẫn tộc nhân dời lên phía Bắc đến Hà Tây.

– Chuyện phía sau… đệ đại khái cũng đã biết rồi.

Bùi Thế Anh nhìn người em trai vẫn đang quỳ dưới đất, khẽ nói.

Mãi lâu sau, Bùi Thế Du đỏ ngầu đôi mắt ngẩng đầu lên nhìn anh trai.

– A huynh ơi. Vũ Văn kia ngày đó sau khi chặn đường mọi người, có phải là…

Dường như những chữ tiếp theo quá đỗi nhục nhã khiến hắn không thể mở lời.

– Có phải là ông ta đã… h**p đáp cô mẫu, nên mới có đệ…

Cuối cùng, hắn dường như nặn ra câu nói này từ kẽ răng. Nói xong, hai bàn tay hắn đã siết chặt thành nắm đấm, ghì sâu xuống đầu gối.

Thấy Bùi Thế Anh định mở miệng ngay lập tức, hắn ngắt lời:

– Huynh đừng vì muốn an ủi đệ mà nói những lời lừa dối! Đệ đã trưởng thành rồi, đệ muốn biết sự thật! Trước mặt liệt tổ liệt tông, huynh hãy nói cho đệ biết sự thật nguyên bản đi!

Bùi Thế Anh im lặng một chút, nhìn em trai một lát rồi mới lên tiếng.

– Cô mẫu lúc đó là đêm khuya giấu tất cả mọi người một mình đi gặp ông ta, không ai biết rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì. Nếu đệ nhất định bắt ta phải nói, thì đây chính là sự thật mà ta biết.

– Nhưng có một chuyện, ta cũng muốn đệ biết. – Chàng tiếp lời.

– Cô mẫu chắc chắn không muốn đệ trở thành kẻ thù với Thiên Vương đâu. Thanh chủy thủ mà cô mẫu để lại cho đệ, đệ có biết tên của nó không?

– Vì trên bao dao có khảm hoa văn của hai chòm sao Thuy và Sâm, nên tên là Song Túc.

– Bây giờ đệ cũng đã biết lai lịch của Song Túc rồi, đó hẳn là tín vật mà Thiên Vương đã tặng cô mẫu năm xưa. Nếu cô mẫu thực sự căm ghét Thiên Vương, sao có thể luôn giữ đồ của ông ta, thậm chí còn muốn chuyển giao nó cho đệ?

Dứt lời, tổ đường lại rơi vào tĩnh lặng.

– Hổ Đồng, bản thân a huynh cũng có một câu muốn nói với đệ. – Một lát sau, Bùi Thế Anh lại lên tiếng, giọng nhấn mạnh. – Bất kể cha đệ là ai, đệ mãi mãi là con cháu ngoan của Bùi gia, càng là đệ đệ ngoan khiến Bùi Thế Anh ta tự hào nhất, là a đệ ruột thịt duy nhất đời này của ta!

– Điều này sẽ không bao giờ thay đổi!

Giọng nói của chàng không lớn, nhưng vang vọng như tiếng chuông khánh, từng chữ lọt vào tai. Bùi Thế Du ngước đôi mắt đỏ hoe nhìn huynh trưởng, khóe môi hiện lên một nụ cười.

– Đa tạ a huynh, đệ cũng vậy. Đời này có phúc đệ mới được gặp a huynh, làm đệ đệ của huynh.

– Đệ không sao rồi, a huynh cứ yên tâm, bảo cả a tẩu đừng lo lắng cho đệ.

– Xin a huynh hãy để đệ ở đây một mình thêm một lát nữa.

Những lúc như thế này, nếu em trai giống như Bùi Thế Anh tưởng tượng khóc rống lên hay nổi điên cầm kiếm đi giết Vũ Văn Túng thì chàng mới thực sự yên tâm hơn. Duy chỉ có lúc này, đệ ấy lại bình tĩnh đến vậy, bình tĩnh đến mức hoàn toàn không giống người em trai mà chàng quen thuộc. Bùi Thế Anh sao nỡ rời đi.

Chàng tiến lên khuyên bảo:

– Bệnh của đệ chưa khỏi hẳn, nghe lời a huynh, đệ hãy theo ta về trước, dưỡng tốt thân thể đã, mọi chuyện khác đều không phải là chuyện lớn…

Nhưng Bùi Thế Du lại quay mặt đi, đôi mắt hướng về phía bàn thờ thần linh, khóe môi mím chặt, không còn một chút phản ứng nào nữa.

Bùi Thế Anh bất lực dừng lại, thần người ra một lát, chợt nhận ra bóng dáng the etwr mình đang đứng lặng ngoài cửa, chàng bèn bước ra. Hai vợ chồng không dám làm phiền Thế Du thêm nữa, chậm rãi đi đến lối ra của đình viện. Bùi Thế Anh quay đầu lại, nhìn thêm một lần nữa bóng dáng vẫn quỳ thẳng tắp trong tổ đường, rồi nói khẽ với vợ:

– Bên này muội hãy để mắt giúp ta một chút. Ta chợt nhớ ra có chút việc, ta qua cố trạch một chuyến rồi về ngay.

Bạch Thư Quân không hỏi nhiều, lập tức gật đầu:

– Huynh đi đi, ở đây cứ giao cho muội.

Bùi Thế Anh cảm kích gật đầu với nàng, rồi vội vã rời đi, lên ngựa hối hả chạy về hướng cố trạch trong đêm.

Bình Luận (0)
Comment