Những năm cuối của đế quốc, cục diện khắp nơi như lửa cháy, Thế tử vùng Tây Nam là Vũ Văn Túng lại là người đầu tiên phản bội triều đình, khiến nguy cơ càng thêm trầm trọng. Đại tướng quân nhận được mật lệnh đi bình định phản loạn, việc quân sự ở Hà Tây được giao lại cho Bùi Ngỗi.
Vũ Văn Túng khi đó tuy còn rất trẻ, nhưng binh hùng tướng mạnh, lưng tựa vùng Thiên Phủ, năng lực quân sự cá nhân cũng vô cùng xuất chúng, cực kỳ khó đối phó. Cuộc bình định kéo dài liên miên suốt hai ba năm trời. Trong trận chiến cuối cùng, Đại tướng quân đã đánh bại hoàn toàn Vũ Văn Túng. Sau khi binh bại, toàn bộ gia quyến họ Vũ Văn bị triều đình xử tử, chỉ mình hắn dẫn theo tàn quân bại tướng chạy trốn.
Đại tướng quân trở về Hà Tây không lâu, Vũ Văn Túng trốn thoát lại một lần nữa gây loạn ở vùng Hà Bắc, thậm chí tự xưng là Hoành Hải Thiên Vương, có khí thế cuốn thổ trọng lai, quét sạch tứ phương. Nơi đó vốn là vùng đất loạn lạc mà triều đình đã mất quyền kiểm soát, vượt quá tầm tay với.
Giám quân thái giám vì trước đó đòi hối lộ không thành nên vẫn luôn ôm hận trong lòng, nhân cơ hội này vu cáo Đại tướng quân có ý đồ bất chính, cố ý thả đi Vũ Văn Túng nên mới để lại hậu họa đến tận ngày nay, tạo ra loạn lạc hiện tại. Trước đó, để kìm hãm các quan trấn thủ biên cương, triều đình lấy danh nghĩa hậu đãi để triệu tập thân nhân của họ tới Trường An. Bùi gia cũng không ngoại lệ. Phần lớn tộc nhân lúc bấy giờ đều cư trú ở Trường An, không khác gì con tin.
Đại tướng quân buộc phải quay trở lại Trường An, tự chứng minh sự trong sạch không thành, bị tống vào thiên lao, gia quyến cũng đồng loạt vào ngục. Chỉ có phu nhân vì xuất thân từ tông thất hoàng gia nên may mắn thoát khỏi.
Phu nhân sức khỏe không tốt, tính tình vốn dĩ nhu nhược, nhưng lúc này lại cực kỳ kiên cường. Bà cầu cứu Tể tướng đương thời là Hồ Đức Vĩnh, lại bôn ba khắp nơi, kêu oan cho Đại tướng quân.
Hoàng đế cuối cùng cũng hoàn toàn tỉnh ngộ, giết tên thái giám, hạ lệnh sửa lại án xử sai cho Đại tướng quân. Thế nhưng trước đó, Đại tướng quân đã tái phát vết thương cũ trong ngục, không chữa trị được mà qua đời. Phu nhân không chịu nổi cú sốc này, sau đó lâm bệnh liệt giường.
Sau khi cả nhà đưa linh cữu Đại tướng quân về chôn cất tại cố trạch ở Hà Đông, trách nhiệm gánh vác gia đình rơi lên đôi vai của trưởng tử mới mười tuổi Bùi Thế Anh.
Thời điểm đó phong ba bão táp. Hà Tây đã giống như một hòn đảo cô độc, triều đình không thể đưa ra bất kỳ sự viện trợ thực chất nào. Sau khi Đại tướng quân mất, lòng người dao động, ngoại tộc thừa cơ tấn công mạnh mẽ. Bùi Ngỗi dựa vào uy danh còn sót lại của Đại tướng quân để khích lệ tướng sĩ đoàn kết, lúc đó mới miễn cưỡng chống đỡ được.
– Nhị thúc ta lúc đó hơn hai mươi tuổi, đi theo thúc tổ của con ở Hà Tây, nhận được tin Thế Anh quyết định dẫn theo tộc nhân đi lên phía Bắc. Ta muốn đi tiếp ứng bọn họ, nhưng hiềm nỗi lúc đó chiến sự thảm khốc, đường lui bị cắt đứt, không thể thoát thân được.
Bùi Trung Thứ hồi tưởng lại chuyện xưa, thần sắc thảm đạm.
– Mấy tháng sau, trời đã vào đại đông, người Hồ đánh mãi không hạ được, bị chúng ta nắm bắt cơ hội tập kích doanh trại thành công, tổn thất không nhỏ, buộc phải tạm thời rút quân. Ta mới cuối cùng có thể đi xuống phía Nam tiếp đón bọn họ.
– Lúc đó Thế Anh và a muội dẫn theo phu nhân đã bôn ba suốt mấy tháng trời, nếm trải đủ mọi đắng cay khổ cực, sắp tới Hà Tây rồi. Sau khi đón được họ, ta mới biết giữa đường đã xảy ra một chuyện!
Ông nhìn Bùi Thế Du.
– Tên Vũ Văn Túng kia, không đi làm tốt cái nghề lục lâm thảo khấu của hắn, không nghĩ tới việc chính hắn phản loạn trước, lại mặc định việc cả nhà hắn bị giết là lỗi của Đại tướng quân, bèn giận cá chém thớt lên nhà họ Bùi ta. Cũng không biết hắn lấy tin tức từ đâu, đích thân dẫn theo nhân mã đuổi tới, chặn đường người của ta ở giữa đường.
– Lúc đó trời đông giá rét, phu nhân bệnh nặng, trong đội ngũ chỉ có vài trăm gia binh, thiếu ăn thiếu mặc, cần tiếp tế gấp. Vậy mà tên đó lại dẫn đại quân chặn lối, không cho đi qua, vây hãm mọi người giữa vùng băng tuyết, không thể tiến bước!
Bùi Uẩn Tĩnh đã giấu tất cả mọi người, một mình đi gặp hắn. Sau đó, Vũ Văn Túng cuối cùng mới rút quân rời đi.
Đến Hà Tây, Bùi Uẩn Tĩnh phát hiện mình có thai ngoài ý muốn. Phu nhân bèn tuyên bố với bên ngoài rằng mình mang thai đứa con muộn của Đại tướng quân, còn Bùi Uẩn Tĩnh thì vì bôn ba đường xa mà lâm bệnh, đóng cửa tĩnh dưỡng, không lộ diện nữa.
Sau khi gian khổ sinh hạ con trai, Bùi Uẩn Tĩnh vì băng huyết không ngừng, hoặc có lẽ trước đó đã hao tổn tâm trí quá độ, cuối cùng không vượt qua được cửa tử, hương tiêu ngọc vẫn. Phu nhân cũng không thể gắng gượng thêm, sau đó cũng qua đời.
Đó chính là nguyên nhân Bùi Thế Du đến với nhân gian này. Thế gian đều coi hắn là con út của phu nhân, Nhị lang quân Bùi gia. Bí mật này chỉ có Bùi Ngỗi, Bùi Trung Thứ, vợ chồng Bùi Thế Anh cùng Hàn Khô Tùng biết được.
Bùi Trung Thứ tuy là anh họ, nhưng năm đó cũng cực kỳ yêu thương người em gái duy nhất của Bùi gia, coi cô ấy như em gái ruột. Dù chuyện đã trôi qua nhiều năm, lúc này nhớ lại, ông vẫn không khỏi đau lòng khôn xiết.
– Hổ Đồng à, con là cốt nhục ruột thịt của a muội ta, chúng ta đương nhiên sẽ nhận. Nhưng tên ác tặc kia lại là kẻ thù không đội trời chung của Bùi gia ta! Càng là kẻ thù của con! Chính hắn đã hại chết mẫu thân con! Nếu không phải vì hắn, a muội đáng lẽ đã gả cho Đại sư phụ của con rồi, sao có thể đi sớm như vậy?
Hàn Khô Tùng thấy gương mặt Bùi Thế Du ngày càng trở nên cứng đờ, trong lòng càng thêm bất an, vội vàng lên tiếng ngăn cản, ra hiệu cho ông đừng nói thêm nữa. Bùi Trung Thứ nghiến răng.
– Thôi bỏ đi, những chuyện cũ này Nhị thúc cũng không muốn nói nhiều. Chỉ một câu cuối cùng, những gì Nhị thúc vừa nói với con, câu câu là thật, không vu oan cho hắn nửa chữ!
– Ân oán giữa Bùi gia ta và Vũ Văn Túng chốn triều đường, Tể tướng Hồ Đức Vĩnh năm xưa là người trong cuộc, ông ta rõ ràng hơn ai hết, ông ta có thể làm chứng rằng chúng ta không có lỗi với hắn nửa phần! Chính hắn phản loạn trước, tội đáng muôn chết! Vậy mà hắn lại quấy rối vô lý, làm lụy đến a muội ta qua đời sớm! Lần trước hắn đến Hà Đông, Nhị thúc là vì nể con nên mới nhẫn nhịn. Bây giờ chính con đã biết rồi, hắn là hạng người đổi trắng thay đen, thừa nước đục thả câu, trong mắt chỉ có bản thân! Cũng là do ông trời đã chết rồi nên mới để hắn sống đến tận bây giờ để gây họa!
– Con nghe Nhị thúc một câu, loại người không bằng heo chó này không có chút nào liên can tới con! Lần tới gặp lại, nếu con nương tay không giết, Nhị thúc sẽ coi thường con!
– Ông muốn ép chết Hổ Đồng sao? – Hàn Khô Tùng nổi trận lôi đình, xông lên đẩy Bùi Trung Thứ ra ngoài. – Muốn giết thì cũng là việc của ta và ông, không đến lượt Hổ Đồng! Ông ra ngoài đi, ở đây không cần ông nói!
Bùi Trung Thứ cũng nổi giận:
– Ta nói sai câu nào? Kẻ đó một ngày chưa chết thì nỗi nhục của Bùi gia ta một ngày chưa sạch. Không giết chẳng lẽ còn để Hổ Đồng nhận giặc làm cha sao?
– Ta có bảo nó nhận giặc làm cha bao giờ! Ta bảo ông đừng có ép Hổ Đồng! Giết hay không giết, để tự nó định đoạt!
Cả hai đều là tính tình nóng nảy, ai cũng có nỗi đau riêng. Tranh chấp một hồi, ngẩng đầu lên thì Bùi Thế Du đã sớm sải bước đi ra ngoài tự bao giờ. Chỉ thấy bước chân hắn lảo đảo, như một cái xác rỗng tuếch đi ra phía ngoài. Hai người nhìn nhau, vội vàng đuổi theo, định ngăn cản thì hắn đột nhiên điên cuồng chạy đi, lập tức bỏ xa hai người phía sau.
Đến khi hai người đuổi ra ngoài cổng lớn, hắn đã cưỡi ngựa phi nhanh đi mất.
Trên bầu trời ban chiều kéo qua một đám mây đen. Vừa rồi còn nắng gắt chói chang, một lát sau chân trời đã sinh ra mây đen, nhanh chóng phủ kín đỉnh đầu. Cùng với những tia chớp thỉnh thoảng xẹt qua giữa đám mây xa, trên đầu vang lên một tiếng sấm rền, những hạt mưa to bằng hạt đậu trút xuống.
Bùi Thế Du trong tiếng kêu kinh ngạc của quân sĩ đội mưa phi ngựa xông ra khỏi cổng thành. Bốn phía và trên đỉnh đầu đều là màn mưa trắng xóa mịt mù, hắn không phân biệt được phương hướng, cũng không biết mình nên đi đâu, nơi nào mới là nơi hắn có thể đi.
Hắn mở to đôi mắt cay xè vô cùng, không hề chớp lấy một cái, chỉ không ngừng thúc ngựa lao về phía trước. Sau lưng loáng thoáng truyền đến tiếng gọi của Nhị thúc và Đại sư phụ, hắn đỏ ngầu đôi mắt, trong cơn bão càng phi nhanh hơn, bỏ lại tất cả những tạp âm xa dần.
Cũng không biết đã qua bao lâu, ngoại trừ tiếng gió tiếng mưa, trong tai không còn nửa điểm tạp âm nào khác, hắn dừng lại ở giữa cánh đồng hoang. Cơn mưa bão ngày càng lớn, như những roi nước mãnh liệt quất vào mặt hắn, tràn vào tai mũi.
Chàng chậm rãi nhắm mắt, ngửa mặt nhìn trời, mặc cho nước mưa xối xả. Đột nhiên, người chàng lảo đảo một cái, ngã nhào xuống, không tiếng động mà gục xuống một vũng nước trên mặt đất.
…
Bùi Thế Du tỉnh lại, trong cơn mơ màng, tai hắn lọt vào một giọng nói dịu dàng đang hạ thấp xuống nói chuyện với ai đó. Giọng nói này cực kỳ êm tai, phát ra từ một người phụ nữ. Ý thức chưa hoàn toàn quay về thực tại khiến hắn nảy sinh một trận ảo giác, lầm tưởng là người đó đang ở bên cạnh, hàng mi không khỏi khẽ run lên.
– Phu nhân! Mắt của Tiểu lang quân động đậy rồi! – Một tỳ nữ đứng bên giường vừa lúc nhìn thấy, vui mừng khẽ gọi.
Bạch Thư Quân đang dặn dò một tỳ nữ khác đi ra ngoài xem tình hình thì dừng lại, vội vàng bước đến bên giường. Thấy em chồng vẫn nhắm chặt mắt, nàng thử gọi hai tiếng “A đệ”. Hắn không có phản ứng.
– Vừa rồi nô tỳ thực sự đã nhìn thấy mà. – Tỳ nữ kia nhỏ giọng phân trần.
Bạch Thư Quân đưa tay chạm vào trán em chồng, cảm thấy không còn nóng như lúc chiều tối nữa. Suy nghĩ một chút, nàng dặn người tiếp tục canh giữ trong phòng, còn mình thì bước ra ngoài.
Mấy ngày trước, nàng cùng trượng phu kết thúc công việc ở Lộ Châu, vì lo lắng tin tức phía a đệ nên cả hai không chậm trễ mà quay về ngay. Không ngờ lại nhận được tin khẩn cấp từ Hàn Khô Tùng báo rằng Tiểu lang quân đã xảy ra chuyện lớn. Chuyến đi này không những không đón được Công chúa về, mà ngay cả chuyện của Vũ Văn Túng cũng bị hắn biết được.
Hai vợ chồng lo lắng như lửa đốt, trở về nhà với tốc độ nhanh nhất. Người đã được tìm thấy mang về, nhưng lại lâm bệnh, hôn mê không tỉnh. Hai người gạt bỏ mọi việc khác, không rời nửa bước, đích thân chăm sóc.
Bùi Trung Thứ và Hàn Khô Tùng mấy ngày nay sáng tối đều đến muốn thăm Thế Du. Người vốn luôn kính trọng bậc tiền bối như Bùi Thế Anh lần này có lẽ vì quá lo lắng, dù biết chuyện không thể trách lên đầu hai người họ, nhưng cũng thầm giận lây, lấy lý do em trai cần tĩnh dưỡng nên không cho thăm hỏi, chính mình cũng không gặp hai người họ.
Đêm nay hai người đó lại đến, chờ ở bên ngoài, khổ sở khẩn cầu được gặp Quân hầu một lần. Vừa rồi Bạch Thư Quân định tự mình ra ngoài khuyên họ đi, bảo họ tạm thời đừng đến nữa. Không ngờ trượng phu nàng lại ngăn nàng lại, tự mình đi ra. Bạch Thư Quân nhìn rõ, chàng đã mang theo cơn giận.
Nàng hiểu rõ tính tình trượng phu mình, vẻ ngoài ôn văn nhã nhặn nhưng thực tế một khi đã cố chấp thì mười con trâu cũng khó kéo lại. Mấy ngày nay ai nấy đều đầu bù tóc rối, nàng không muốn nảy sinh thêm chuyện gì khác, liền đích thân đi tới ngay, muốn báo tin bệnh tình của em trai đã thuyên giảm cho trượng phu biết để trấn an tâm trạng của chàng.
Trong phòng, Bùi Thế Du lặng lẽ nghe tiếng bước chân của a tẩu xa dần, tiếp tục nhắm mắt một lát rồi chậm rãi mở đôi mắt vẫn còn đỏ ngầu ra. Trong tiếng kêu vui mừng của tỳ nữ trong phòng, hắn lật người xuống giường, lảo đảo một cái rồi đứng vững chân.
…
Bạch thị đi vòng ra tiền đường, từ xa thấy trượng phu đang ngồi trên ghế, vẻ mặt không cảm xúc nhìn tộc thúc và Hàn Khô Tùng đối diện. Hai người đó đều cúi đầu, biểu cảm hối hận và chán nản. Không khí cực kỳ ngưng trọng.
– Nhị thúc, Đại sư phụ, hai người về đi! Cũng không cần đến nữa, về nhà yên tâm chờ đợi là được! Hổ Đồng có con và a tẩu nó trông nom, hễ có tin tức gì tự nhiên sẽ cho hai người biết!
Nàng nghe thấy tiếng trượng phu mình trầm giọng nói. Nàng không tiện vào trong, lặng lẽ dừng lại ngoài đường chờ đợi.
Bùi Trung Thứ nắm chặt lòng bàn tay.
– Ta biết lần này ta đã nói sai vài lời. Ta sẽ dẫn binh xuống phía Nam ngay lập tức, nếu không phá tan hang ổ của Vũ Văn, không g**t ch*t Vũ Văn, ta sẽ không trở về nữa!
– Ta nguyện đi cùng, cũng có thể lập quân lệnh trạng! – Hàn Khô Tùng nói theo.
– Càn rỡ! – Bùi Thế Anh không thể nhẫn nhịn thêm, lộ vẻ giận dữ, đột ngột đứng bật dậy từ trên ghế. – Hai vị một người là tộc thúc của ta, một người là thế thúc của ta, vốn dĩ ta nên lấy lễ bậc trưởng thượng mà kính trọng. Nhưng sau này, về những chuyện liên quan đến Vũ Văn, dù là công hay tư, ai còn dám có bất kỳ lời cuồng ngôn hay hành động thiếu suy nghĩ nào, đừng trách Bùi Thế Anh ta không nể tình!
Không chỉ Bùi Trung Thứ và Hàn Khô Tùng vội vàng quỳ xuống, ngay cả Bạch thị lúc này cũng bị cơn giận của trượng phu làm cho giật mình. Nàng định thần lại, khẽ ho một tiếng, vội vàng bước vào, nói về việc thân nhiệt của a đệ cuối cùng đã hạ xuống.
Bùi Thế Anh không nói một lời, lạnh lùng bỏ lại hai người vẫn đang quỳ dưới đất, vội vàng rời đi. Bạch thị gật đầu với hai người đang lúng túng hành lễ với mình, mời hai người đứng dậy, bảo họ cứ yên tâm trở về như lời Quân hầu nói. Nàng cũng lại an ủi một hồi, hứa sẽ phái người báo tin về em trai cho họ bất cứ lúc nào. Chờ hai người rời đi, nàng vội vàng đuổi theo chồng, quay trở lại phòng.
Vào trong nhưng không thấy người đâu. Trên giường trống không. Tỳ nữ nói, Nhị lang quân vừa mới tỉnh dậy, đã đi tới tổ đường rồi.