Thiên Sơn Phong Tuyết - Bồng Lai Khách

Chương 107

Tháng Bảy, chính là thời điểm nắng gắt nhất trong năm.

Giữa trưa, mặt trời tỏa nắng độc địa. Trên những bờ ruộng ngoài thành, bảy tám người nông dân sau nửa ngày làm việc vất vả đã lên bờ, tụ tập ngồi dưới bóng cây râm mát bên cạnh con đường dịch trạm dẫn vào phủ thành. Họ vừa quạt mũ rơm để giải nhiệt, vừa ăn cơm do vợ mang tới, vừa bàn tán về một sự kiện thời sự xôn xao gần đây.

Tháng trước, Thứ sử Lộ Châu vùng đất giáp ranh với Hà Đông đã chủ động gửi thư, xin được quy thuận dưới trướng của Quân hầu.

Nơi đó vốn là địa giới của Hoàng đế Tôn Vinh nước Triệu. Nghe đồn Tôn Hoàng đế lúc này không chỉ bận rộn đối phó với loạn quân phương Bắc mà còn hứng chịu sự tấn công từ phía Vũ Văn Thiên Vương, đầu đuôi không thể chu toàn. Vị Thứ sử Lộ Châu này không biết nghĩ thế nào, ban đầu chủ động xuất binh đánh tới, nhưng khi hai quân đang đối lũy, ông ta đột ngột đầu hàng. Nghe nói Quân hầu và phu nhân mấy ngày trước cũng đã đích thân tới địa phương đó.

Các nông phu bàn luận chuyện này, ai nấy đều hớn hở, mang theo một cảm giác vinh dự lây. Một người trong số đó cười nói:

– Thằng con nhà tôi có phúc, được tuyển vào Hổ Bí. Ban đầu nó còn nghĩ sẽ đánh qua đó để lập công, mang vinh quang về cho tổ tiên, không ngờ bên kia trận còn chưa đánh đã tự mình chạy sang đây rồi. Nó về nhà cứ thở ngắn than dài mãi, bị tôi đá cho hai cái mới chịu im miệng. Tôi mắng nó có cơm ăn còn đòi xôi, lòng người không đáy. Thời buổi này nơi nơi đều đánh nhau, người ngoài muốn sống yên ổn còn chẳng được, nó thì hay rồi, sướng mà không biết đường sướng. Tôi cũng chẳng cần nó quang tông diệu tổ gì, chỉ mong chúng ta mãi được thái bình, lão già này có đất để cày, con trai làm việc dưới trướng Quân hầu, thế là tôi mãn nguyện lắm rồi, không cầu gì hơn!

Hà Đông cũng chỉ mới có được thái bình trong khoảng bảy tám năm trở lại đây. Nói về nỗi khổ của chiến loạn, không ai cảm nhận sâu sắc hơn những nông dân này. Lời nói ấy khiến mọi người đồng loạt gật đầu, đồng thời cũng hâm mộ ông ta vì nuôi được đứa con có tiền đồ, được chọn vào đội Hổ bí.

Người nông dân đó trong lòng đắc ý, nhưng ngoài mặt lại tỏ vẻ khiêm tốn, xua tay bảo:

– Thằng Mãng nhà tôi ấy mà, không đáng nhắc tới đâu! Nó thì cứ một mực muốn theo Thiếu chủ. Nhưng theo tôi thấy thì theo Quân hầu vẫn vững chãi hơn! Nó cứ đi theo Quân hầu thì tôi mới yên tâm được chút…

Đang nói chuyện, một bóng người cưỡi ngựa dọc theo con đường dịch trạm từ phía Nam phi nhanh tới. Tiếng vó ngựa dồn dập nện xuống đất như mưa rào, nơi nó đi qua bụi vàng mù mịt, khiến đám nông dân đồng loạt ngước nhìn.

– Là Thiếu chủ kìa!

Có người nhận ra ngay bóng dáng kỵ sĩ dưới cái nắng gắt vừa chớp mắt đã đến gần. Người nông dân đang nói chuyện ngẩng đầu nhìn, quả nhiên là vị Thiếu chủ đã biến mất bấy lâu nay. Nhìn dáng vẻ dường như hắn đã vượt đường xa mới trở về. Ông ta vội vàng ngậm miệng, đặt bình nước trong tay xuống, cùng những người khác đứng dậy chắp tay hành lễ, trong lòng không khỏi nơm nớp lo sợ, chỉ sợ những lời thuận miệng vừa rồi lỡ theo gió lọt vào tai hắn thì thật là tồi tệ.

Bùi Thế Du không dừng lại dù chỉ nửa giây, đôi mắt hắn găm chặt phía trước, thúc ngựa cuốn qua những người nông dân đang hành lễ như một cơn cuồng phong, lao thẳng về phía Thái Nguyên phủ trước mặt.

Chỉ trong khoảng thời gian uống cạn một chén trà, hắn đã phi ngựa xông vào cổng thành, chạy thẳng tới phủ đệ.

Tôn Vinh lúc này đã trở thành mục tiêu của muôn người, ngai vàng không biết còn giữ được bao lâu. Mấy ngày trước, Thứ sử Lộ Châu nhận được tin các vùng Giáng Châu, Trạch Châu lân cận đã bị Trần Vĩnh Niên tấn công, Tôn Vinh không còn sức để cứu viện. Thứ sử sợ mục tiêu tiếp theo của Vũ Văn Túng chính là mình, lại vì trước đây từng kết oán với Trần Vĩnh Niên kẻ vốn dĩ thù dai, sợ rằng dù có đầu hàng hắn ta cũng không dung thứ cho mình. Nghĩ đến Bùi thị ở ngay trước mắt, lại vốn có tiếng là người có trách nhiệm, nên ông ta nảy sinh ý định nương nhờ.

Tuy nhiên Tôn Vinh cũng đã sớm đề phòng, cài cắm tâm phúc khắp nơi trong quân đội của ông ta. Thứ sử lo lắng ngộ nhỡ tin tức rò rỉ, chưa kịp đầu hàng thì phía dưới đã loạn trước, nên mới nghĩ ra một biện pháp, đầu tiên đích thân dẫn binh tiến về Hà Đông, làm ra vẻ sắp tấn công, chờ đến khi biên giới hai quân đối đầu, ông ta mới bí mật gửi thư xin hàng. Sau khi nhận được phản hồi, ông ta ra tay nhanh như chớp, giết sạch người của Tôn Vinh ngay trong doanh trại.

Mấy ngày trước, Quân hầu và phu nhân theo lời thỉnh cầu đã cùng nhau tới đó để xử lý việc đầu hàng của Lộ Châu. Việc thủ thành ở đây tạm thời giao lại cho Hàn Khô Tùng và Bùi Trung Thứ.

Hàn Khô Tùng đang tuần tra ngoài thành, bỗng nghe binh lính báo lại Thiếu chủ đã về, đang ở phủ đệ, liền vội vàng quay lại phủ Quân hầu.

Vì vợ chồng Quân hầu đều ra ngoài, Bùi Tăng cũng đưa Vĩnh An đi cùng, trong phủ vô cùng tĩnh lặng. Một người hầu hạ báo cho Hàn Khô Tùng rằng Thiếu chủ vừa về đã đi thẳng tới tổ đường, gã vội tìm đến đó. Đến nơi, từ xa gã đã thấy một bóng người đứng lặng lẽ ở cổng viện bên ngoài tổ đường của Bùi gia. Nhận ra đó chính là Bùi Thế Du đã đi xa mấy tháng nay, gã mừng rỡ vô cùng.

– Hổ Đồng! Con rốt cuộc cũng về rồi! Tối qua ta và nhị thúc con lúc uống rượu còn nhắc đến con! Không ngờ hôm nay con về thật! Tốt quá rồi! Ta nói cho con biết, thời gian con vắng mặt ở đây xảy ra bao nhiêu chuyện, mà toàn là chuyện vui lớn thôi! Thứ sử Lộ Châu chủ động quy hàng, Quân hầu bọn họ đã qua đó rồi—

Bùi Thế Du chậm chạp xoay người lại.

Hàn Khô Tùng cười lớn, chạy đến trước mặt hắn. Đến khi nhìn rõ dáng vẻ của hắn vừa đen vừa gầy, môi khô tóc rối, gần như biến dạng, gã không khỏi lộ vẻ kinh ngạc.

– Con bị làm sao thế này? Sao lại thành ra thế này? Đường xá vất vả quá hả? Nói xong, thấy hắn không đáp, gã chợt nhớ ra điều gì, nhìn vào tổ đường đối diện.

– Đúng rồi, sao con vừa về đã đến đây? Công chúa đâu? Mấy ngày trước nó đi thăm vị cô mẫu kia, sao con không đưa nó về cùng? Chẳng lẽ chuyện không thuận lợi?

– Còn bọn Hầu Lôi đâu? Sao không thấy ai, chỉ có một mình Thiếu chủ về thế này?

Từ ngày rời khỏi Đồng Quan, ngoại trừ những lúc để Long Tử nghỉ ngơi cần thiết, thời gian còn lại Bùi Thế Du gần như đều ở trên lưng ngựa. Sức ngựa của Long Tử sao những con ngựa của bọn Hầu Lôi có thể bì kịp. Dù Hầu Lôi có muốn đuổi theo cũng lực bất tòng tâm, lại biết lần này hắn có biểu hiện dị thường nên sao dám cưỡng ép ngăn cản. Mới đi được nửa đường, Bùi Thế Du đã bỏ xa đám tùy tùng phía sau, một thân một mình ngày đêm hối hả lên đường.

Hắn dường như không biết mệt mỏi, càng không cần nghỉ ngơi. Cả người hắn bị một cảm giác nghẹt thở mãnh liệt không lời nào tả xiết bủa vây, trong cơ thể như có một ngọn lửa thiêu đốt, đốt đến mức hắn cảm thấy như bị moi tim xẻ thịt, ngày đêm không yên.

Hắn không tin những lời mình đã nghe được bên ngoài trướng đêm đó. Điều đó là không thể nào. Hắn phải trở về hỏi cho rõ ràng, để chứng minh rằng tất cả chỉ là do kẻ họ Vũ Văn kia đang cuồng ngôn loạn ngữ.

Hắn ngước mắt lên nhìn Hàn Khô Tùng.

– Cha của con… rốt cuộc là ai ạ?

– Có phải là Vũ Văn Túng không?

Hắn mở miệng, hỏi từng chữ một.

Hàn Khô Tùng giật nảy mình kinh hãi. Ban đầu gã tưởng mình nghe nhầm, thế nhưng khi chạm phải hai luồng nhìn đỏ ngầu như có lửa cháy âm ỉ của đối phương, gã chỉ cảm thấy sau gáy lạnh toát, đứng hình tại chỗ. Tuy tính tình gã hào sảng, nói năng thường không kiêng nể, đầu óc chậm hơn cái lưỡi, nhưng lần này gã biết rõ dù thế nào mình cũng không được mở miệng bừa bãi.

Gã bừng tỉnh lại.

– Hổ Đồng, con nói cái gì thế? Con nghe chuyện này từ đâu? Con là đệ đệ của Quân hầu còn gì? Phụ thân con sao có thể là người đó được!

Bùi Thế Du nhìn gã hồi lâu, mím chặt khóe môi, nói:

– Như vậy là tốt rồi. Con đã giết ông ta rồi.

– Cái gì!

Hàn Khô Tùng tái mét mặt mày, xông lên nắm chặt lấy cổ áo Bùi Thế Du, thô bạo lôi hắn lại gần.

Bùi Thế Du loạng choạng ngã xuống đất.

– Con nói cái gì? Thằng nhóc này con nói cái gì? Con giết hắn rồi?

 Hàn Khô Tùng vừa cuống vừa giận, không ngừng giậm chân, gào thét vào mặt đứa đồ đệ đang ở dưới đất.

– Nói cho rõ ràng! Con thực sự giết hắn rồi?

Bùi Thế Du phủ phục dưới đất một hồi rồi bò dậy.

– Lão tặc đã nói với con những lời đó, con sao có thể chịu đựng nổi sự sỉ nhục như vậy, liền giết lão ta ngay tại chỗ. – Hắn lạnh lùng nói.

Hàn Khô Tùng lúc này cảm thấy máu trong người lạnh toát. Gã lập tức nghĩ đến trước kia, vì căm ghét tình địch mà gã luôn mắng nhiếc đối phương trước mặt Thiếu chủ khi hắn còn nhỏ, khiến Thiếu chủ cũng coi người ta như kẻ thù không đội trời chung. Chuyện ngày hôm nay tuy không phải do gã sai bảo, nhưng suy xét kỹ lại thì thực sự tội lỗi khó tránh. Để Thiếu chủ gây ra thảm họa nhân luân như vậy, dù Quân hầu không trách cứ, sau này gã biết đối mặt với Tĩnh muội thế nào?

– Xong rồi! Xong rồi! Lần này thực sự xong rồi! Phải làm sao đây! Tất cả là tội của ta…

 Hàn Khô Tùng tâm thần đại loạn, từ từ buông Bùi Thế Du ra, tay buông thõng vô lực. Đứng ngẩn người một lát, gã không nhịn được mà đấm mạnh vào đầu mấy cái, hận không thể tự đấm chết mình ngay tại chỗ.

Đang lúc vừa sợ vừa hối hận, đột nhiên gã nhận ra Bùi Thế Du đứng đối diện dường như đang lâm bệnh, cơ thể khẽ run rẩy.

– Con sao thế? Chỗ nào không khỏe sao? – Hàn Khô Tùng vội vàng tiến lên đỡ lấy hắn.

– Thôi thôi! Con mau đi nghỉ đi! Người chết không thể sống lại, sự đã rồi! Con cũng đừng nghĩ nhiều nữa! Quân hầu không có nhà. Chờ ngài ấy về, nếu có trách con, lúc đó Đại sư phụ sẽ cùng con gánh vác…

Hàn Khô Tùng đang an ủi, không ngờ đột nhiên bị hắn vung tay nắm chặt lấy cánh tay. Gã chỉ cảm thấy năm ngón tay hắn bóp sâu vào da thịt mình, đau thấu xương tủy.

– Đại sư phụ! Rốt cuộc là chuyện như thế nào? Ông ta sao có thể là… của con?

Hắn nghiến răng, khựng lại. Dường như nói ra hai chữ đó đối với hắn là một sự giày vò cực độ.

– Người chắc chắn biết rõ, người hãy nói cho con biết đi!

Hắn nhìn vào mắt Hàn Khô Tùng, dùng giọng nói run rẩy thấp giọng khẩn cầu.

Hàn Khô Tùng ngẩn ra, nhìn hắn một lát, đột nhiên tỉnh táo lại. Thiếu chủ không hề thực sự giết người. Vừa rồi chắc hẳn chỉ là đang lừa mình mà thôi. Là gã đã mắc bẫy rồi.

Hàn Khô Tùng sượng cả người, muốn phủ nhận nhưng biết là không giấu nổi hắn nữa, nhưng nếu nói ra thì dường như lại không ổn. Gã do dự một lát, ấp úng nói:

– Chuyện năm đó, Đại sư phụ thực sự không rõ lắm… Con hỏi ta cũng vô dụng… Quân hầu và a tẩu của con không có nhà, con cũng vừa đi xa về, ta thấy con mệt lắm rồi, hay là con đợi thêm chút nữa, nghỉ ngơi vài ngày đi, đợi họ về rồi hãy nói…

 Bùi Thế Du bình tĩnh nhìn gã một lát, đột nhiên buông tay, gạt gã ra rồi lao thẳng ra ngoài.

– Con đi đâu đấy! – Hàn Khô Tùng hỏi.

 Hắn không đáp. Gã đoán hắn chắc chắn là định chạy tới Lộ Châu ngay bây giờ.

Nhìn bộ dạng đáng sợ này của hắn, Hàn Khô Tùng sao có thể yên tâm để hắn đi qua đó, liền vội vàng đuổi theo.

– Hổ Đồng, đứng lại!

Đúng lúc này, ngoài đình viện vang lên một tiếng quát lớn.

Hàn Khô Tùng ngước mắt, thấy bóng dáng Bùi Trung Thứ xuất hiện ngoài cổng viện, vội vàng kêu lên:

– Mau cản nó lại! Đừng để nó đi!

Bùi Trung Thụ chắn trước mặt Bùi Thế Du.

– Không cần đi tìm huynh trưởng con nữa! Chuyện năm xưa, Nhị thúc là người rõ ràng nhất! Con đã biết chuyện này thì Nhị thúc nói cho con biết là được!

– Tên Vũ Văn kia tội đáng muôn chết! Con giết thì cũng đã giết rồi! Nếu chưa giết, sau này giết cũng không sao!

Bùi Trung Thứ nhắc đến hai chữ Vũ Văn là dường như khơi lại mối thù sâu sắc, nghiến răng nghiến lợi mà nói.

Bình Luận (0)
Comment