Tâm Hạp - Sơ Hòa

Chương 190

Trên đường về thành phố Hạ Dung, Lăng Liệp mở chiếc hộp gỗ ra. Cái gọi là vật gia truyền thực chất chỉ là một nửa tấm bùa hộ mệnh bằng vàng, một mặt là nửa con rồng, mặt kia khắc chữ “Bách Tuế”. Nửa còn lại chắc là khắc chữ “Trường Mệnh”.

 

Tuy không phải vật gì quá quý giá, nhưng liên tưởng đến ngôi làng lạc hậu mấy chục năm trước, đây đúng là một món đồ vô cùng hiếm có.

 

Nhưng nửa còn lại đã đi đâu?

 

Lăng Liệp nghĩ đến chiếc túi gấm Hình Vĩnh Đán đeo trước ngực, xét về kích thước, chiếc túi gấm đó có thể đựng vừa nửa tấm bùa hộ mệnh. Trên thi thể không tìm thấy túi gấm, vùng cổ có vết dây chuyền bị giật mạnh. Nếu trong túi gấm đúng là đựng bùa hộ mệnh, mục đích hung thủ giết Hình Vĩnh Đán chỉ là để lấy nửa miếng vàng này thôi sao?

 

Không. Lăng Liệp nhắm mắt suy nghĩ. Hình Vĩnh Đán đã bị “Phù Quang” nhắm đến từ năm ngoái, nếu mục tiêu của hung thủ là bùa hộ mệnh, vậy tại sao không đến thôn Kim Hướng tìm nửa còn lại? Hắn ta hoàn toàn có thời gian làm thế.

 

Hung thủ giống như là muốn giết Hình Vĩnh Đán hơn, còn lấy đi cái túi gấm chỉ là tiện tay thôi.

 

Nhưng con người rất phức tạp, tiện tay có được một nửa bùa hộ mệnh, rất có thể sẽ thèm muốn nửa còn lại.

 

Lăng Liệp vốn định nhắc nhở cảnh sát địa phương chuẩn bị sớm, nhưng sau khi suy nghĩ, hắn vẫn gọi điện cho Thẩm Tầm, nhờ Đội hành động đặc biệt cử một nhóm đội viên qua đó, đồng thời tiện thể đề xuất yêu cầu đi nước L điều tra.

 

Thẩm Tầm lại không ngạc nhiên, “Đã bàn bạc với đội trưởng Quý rồi à?”

 

Lăng Liệp theo bản năng muốn nói móc vài câu, nhưng đến khi mở miệng lại nuốt lời vào trong, “Chúng tôi có thể thấu hiểu cho nhau.”

 

Lăng Liệp về khu nhà tập thể, tắm rửa dọn dẹp, Quý Trầm Giao không có nhà, hắn gọi điện qua, Quý Trầm Giao nói đang bận. Lăng Liệp tạm thời chưa đến cục cảnh sát thành phố, hắn ra khu chợ quen thuộc mua đuôi bò về, định làm món đuôi bò hầm cà chua.

 

Nhưng tối đó Quý Trầm Giao cũng không về. Lăng Liệp lại gọi điện, bên Quý Trầm Giao rất ồn, nói là đang đi ra ngoài làm nhiệm vụ, không ở cục cảnh sát thành phố.

 

Lăng Liệp tắt bếp, thay quần áo đến đội trọng án, đi dạo một vòng, nhìn thấy Lương Vấn Huyền đang chuẩn bị tan làm.

 

“Anh Lương.” Lăng Liệp vẫy tay.

 

Lương Vấn Huyền cười nói: “Tiểu Lăng về rồi à.”

 

Lăng Liệp hỏi về tiến triển điều tra mấy hôm nay, lại hỏi xem có vụ án nào khác không. Lương Vấn Huyền nói vụ án thì có, nhưng Tạ Khuynh không giao cho đội trọng án, đội trọng án bây giờ vẫn chủ yếu điều tra về vụ án của Hình Vĩnh Đán.

 

“Hừm— Thế Tiểu Quý bận bịu cái gì vậy?”

 

Lương Vấn Huyền nói: “Cậu ấy muốn bắt đầu từ những người nhập cảnh gần đây, trọng điểm điều tra người nhập cảnh từ nước L, tiếp đó là điều tra người nhập cảnh từ các khu vực xung quanh, xem có thể sàng lọc được đối tượng đáng ngờ nào không. Công việc này quá tốn công tốn sức, cả ngày hôm nay cậu ấy không đến đội rồi.”

 

Lăng Liệp nhíu mày, “Nhưng điều tra như vậy là bỏ lỡ manh mối quan trọng nhất rồi còn gì. Hung thủ lợi dụng mạng lưới web đen ‘Phù Quang’ để nhắm vào Hình Vĩnh Đán, cũng có thể dựa vào ‘Phù Quang’ để nhập cảnh trái phép, điều tra người nhập cảnh hợp pháp thì tra được cái gì?”

 

Lương Vấn Huyền gật đầu, “Tôi cũng nói vậy. Nhưng đội trưởng Quý rất sốt ruột, hiện tại cũng không có cách nào khác để điều tra, chỉ có thể thử vận may theo hướng nhập cảnh này, nhỡ đâu hung thủ không nhập cảnh trái phép thì sao?”

 

Lăng Liệp nói: “Em ấy gấp cái gì?”

 

Lương Vấn Huyền nói: “Gấp gáp phá án thôi. Tôi thấy trạng thái của cậu ấy không ổn lắm, không bình tĩnh lý trí như trước đây. Nhưng cũng có thể hiểu được, chuyện này có liên quan đến ‘Phù Quang’, đội trưởng Ninh vẫn còn trong tay ‘Phù Quang’, sống chết chưa rõ, cậu ấy và đội trưởng Tạ đều là học trò của đội trưởng Ninh, có chút cảm xúc cũng là bình thường.”

 

Lăng Liệp lại nói chuyện với Lương Vấn Huyền một lúc nữa rồi hai người chào tạm biệt.

 

Văn phòng không còn ai khác, Lăng Liệp chỉ bật đèn bàn phía trên bàn làm việc của Quý Trầm Giao, ngồi đó thất thần, thỉnh thoảng lại bấm sáng màn hình điện thoại xem.

 

Tiểu Quý, cái đồ dính người này, vậy mà cả tối không thèm đoái hoài gì đến người bạn trai vừa đi công tác về như hắn.

 

Nửa đêm về sau, rốt cuộc hắn đã hiểu ra Quý Trầm Giao đang gấp gáp chuyện gì.

 

Ban ngày, mọi công việc đều được tiến hành gấp rút nhưng có trật tự. Quý Trầm Giao điều một nhóm đội viên cùng mình điều tra thông tin nhập cảnh, thủ tục xuất ngoại của Lăng Liệp đang được xử lý khẩn cấp. Hai người vậy mà không có cơ hội nào để gặp mặt tử tế, tâm sự với nhau.

 

Buổi trưa Quý Trầm Giao có về đội trọng án một chuyến, Lăng Liệp đang định đi đến nhà ăn, hai người chạm mặt ở cửa văn phòng, Quý Trầm Giao chỉ nói một câu “Về rồi à”, rồi cầm tài liệu vội vàng rời đi.

 

“Đội trưởng Quý.” Lăng Liệp đứng ở hành lang gọi một tiếng.

 

Quý Trầm Giao dừng bước, quay người lại một nửa, “Xe vẫn đang đợi dưới lầu, em về rồi nói sau.”

 

Đến cả Thẩm Tê cũng cảm thấy hai người anh của cậu ta không ổn, cậu ta được Quý Trầm Giao đưa đến đội trọng án, làm gì cũng nghe theo sự chỉ huy của Quý Trầm Giao, cũng rất quen thuộc với phương pháp điều tra của anh. Vụ án dù phiền phức đến đâu, Quý Trầm Giao đều có thể giữ bình tĩnh, gỡ từng manh mối một. Nhưng lần này rõ ràng là nóng vội hơn, đến cả cậu ta cũng nhìn ra Quý Trầm Giao đang gấp gáp phá án.

 

Thẩm Tê gãi đầu, “Không thể nào? Hai người đang thi xem ai phá án trước à? Đến mức đó rồi sao? Cạnh tranh đến mức không thèm yêu đương gì nữa à?”

 

Lăng Liệp không gọi người lại, cũng không đuổi theo. Buổi chiều hắn trao đổi đơn giản với Thẩm Tầm, hỏi thăm tiến độ thủ tục, biết được người của Đội hành động đặc biệt đã đến thị trấn Kiển Lĩnh, nhưng chưa liên hệ với cảnh sát địa phương, đang chờ thời cơ hành động.

 

Lăng Liệp ngồi ở chỗ của Quý Trầm Giao xem tài liệu chi tiết về nước L do Thẩm Tầm gửi đến, bao gồm bản đồ, phân chia địa bàn của các băng đảng, nguồn cung cấp năng lượng, các loại súng ống trang bị có thể sử dụng, v.v.

 

Thực ra lần này hắn qua đó khả năng dùng đến súng ống không lớn, cũng sẽ cố gắng hết sức không để lộ thân phận. Hắn chỉ cần giống như một người cung cấp tin tức, một khi có được manh mối sẽ lập tức rút lui.

 

Nhiệm vụ kiểu này có mức độ nguy hiểm thấp hơn nhiều so với những nhiệm vụ hắn đã từng thực hiện trước đây, nhưng hắn lại xem tài liệu tập trung hơn trước.

 

Khi hắn có chút lơ là, một dây thần kinh nào đó sẽ căng lên, nhắc nhở hắn – mày là người có bạn trai rồi, cái mạng này không thể tùy tiện đùa giỡn mà mất đi được. Bạn trai mày là đồ dính người, xem em ấy gấp đến mức nào rồi kìa?

 

Lăng Liệp gập laptop lại, nhìn hoàng hôn ngoài cửa sổ, tay phải cầm điện thoại, tay trái đưa ra sau đầu, nắm lấy dây chun giật nhẹ đuôi ngựa nhỏ mấy cái.

 

Sau đó, hắn đặt mua một cây kéo sắc bén, gọi giao hàng hỏa tốc trong thành phố.

 

———

 

Quý Trầm Giao vẫn đang điều tra thông tin nhập cảnh, sàng lọc người, tiến hành hỏi cung, mệt mỏi đến mức mắt đỏ ngầu. Một đội viên nói: “Đội trưởng, điện thoại anh rung nãy giờ kìa.”

 

Lúc này anh mới cầm lên, Lăng Liệp đã gọi ba cuộc, gửi một tin nhắn đến.

 

Hạ Tiểu Đậu: [Là ai nói về rồi nói chuyện tiếp? Em trốn cái gì?]

 

Quý Trầm Giao nhíu mày, gõ vào khung chat: Em có gì mà phải trốn? Em đang điều tra vụ án!

 

Nhưng gõ xong dấu chấm than cuối cùng, anh lại xóa cả câu đi. Tiếp tục viết, lại xóa, mấy lần qua lại, cuối cùng không giữ lại được câu nào.

 

Đội viên cùng điều tra đến nói, hôm nay cũng không tìm thấy đối tượng đáng ngờ nào.

 

Quý Trầm Giao day day huyệt thái dương một lúc, anh thực sự quá mệt mỏi rồi, các đội viên cũng đều thức đến kiệt sức.

 

“Về nghỉ ngơi trước đi.” Anh nói: “Ngày mai họp.”

 

Các đội viên giải tán, Quý Trầm Giao dựa vào xe, tiếp tục nghĩ xem nên trả lời tin nhắn này như thế nào. Nghĩ tới nghĩ lui, càng cảm thấy chán nản và bực bội.

 

Bởi vì Lăng Liệp nói không sai. Anh đang trốn tránh. Chẳng phải anh đang trốn tránh sao!

 

Lăng Liệp đi công tác về, anh nên đi đón Lăng Liệp, cùng Lăng Liệp thảo luận manh mối, phương hướng điều tra tiếp theo. Nhưng anh không làm thế, anh dùng sự bận rộn để vũ trang cho mình, anh có lý do chính đáng để không về nhà, không nói chuyện tử tế với Lăng Liệp.

 

Như vậy anh sẽ không phải trực tiếp nghe Lăng Liệp nói muốn đến nước L, mà không dẫn anh theo.

 

Qua điện thoại anh còn không thể thuyết phục được Lăng Liệp, lập trường của anh, lập trường của Lăng Liệp, trách nhiệm trên vai họ, tất cả những điều này đều không cho phép anh giữ Lăng Liệp lại. Nghe Lăng Liệp nói những lời đó trực tiếp, anh sẽ chỉ thua thảm hại hơn.

 

Anh cả đêm không ngủ được, nghĩ cách làm sao để ngăn cản Lăng Liệp một cách chính đáng, mà không phụ lòng trách nhiệm trên vai.

 

Điều duy nhất anh nghĩ đến là phải phá án trước khi Lăng Liệp hoàn tất thủ tục.

 

Đây gần như là một ảo tưởng không thể hoàn thành, manh mối không đủ, bắt người chỉ có thể đi theo con đường nhập cảnh này. Chẳng lẽ anh không biết hung thủ có thể nhập cảnh trái phép sao? Đương nhiên là anh biết, nhưng anh không còn lựa chọn nào khác.

 

Với hiệu suất của Đội hành động đặc biệt, Lăng Liệp sắp phải đi rồi.

 

Lòng anh rối bời, trong đầu thường xuyên hiện lên cảnh Lăng Liệp bị Bách Lĩnh Tuyết bắt đi, đó là còn ở thành phố Hạ Dung, trong phạm vi kiểm soát của anh. Còn Lăng Liệp đến nước L, anh sẽ không thể làm gì được nữa.

 

Đúng lúc này, điện thoại rung lên, trên màn hình hiện rõ tên người anh đang nghĩ tới.

 

“Trốn đi đâu rồi hả em, Tiểu Quý?” Giọng Lăng Liệp vẫn như thường lệ, mang theo chút phóng túng và đùa cợt.

 

Quý Trầm Giao nói: “Em đang điều tra nhập cảnh…”

 

“Đừng tra nữa, giải quyết chuyện của chúng ta trước đã.” Lăng Liệp trực tiếp ngắt lời: “Anh đến đón em.”

 

“Anh đừng…”

 

“Đừng đến? Thế em muốn sao? Chia tay với anh hả?”

 

Sắc mặt Quý Trầm Giao lạnh đi. Lăng Liệp không cho anh cơ hội cãi nhau qua điện thoại, “Dù sao thì anh cũng đến rồi, em mà còn tiếp tục trốn, anh sẽ tiếp tục đuổi. Hạ Thành Thật, làm ơn đi, anh vừa từ trong núi về, sắp phải đi đến nước L rồi, em nỡ lòng nào nhìn anh chạy khắp thành phố Hạ Dung tìm em sao?”

 

Nước L như một cái gai đâm mạnh vào dây thần kinh của Quý Trầm Giao, anh bất đắc dĩ nói: “Em về nhà.”

 

“Hôm kia anh hầm đuôi bò cà chua cho em, em không về, anh tự ăn hết rồi.” Lăng Liệp chỉ huy Quý Trầm Giao bưng bát canh củ cải nhạt nhẽo lên bàn, “Hôm nay chỉ có cái này thôi.”

 

Quý Trầm Giao không quan tâm mình uống canh gì, anh nhìn chằm chằm Lăng Liệp dưới ánh đèn, “Thủ tục của anh xong rồi à?”

 

Lăng Liệp nói: “Muộn nhất là cuối tuần này có thể xuất phát.”

 

Cuối tuần này, vậy là chỉ còn hai ngày nữa.

 

Quý Trầm Giao cảm thấy thật bất lực, nếu anh không phải là đồng nghiệp của Lăng Liệp, anh đã có thể tùy tiện bày tỏ lo lắng của mình, yêu cầu Lăng Liệp ở lại. Nhưng chính vì họ là người giống nhau, nên ngay cả chút tư tâm này anh cũng phải kiềm chế.

 

Mắt anh hơi khó chịu, cay xè, những vằn máu đỏ như có sinh mệnh, xâm chiếm lấy tầm nhìn của anh.

 

Anh nhắm chặt mắt lại.

 

Ngay khoảnh khắc anh nhắm mắt rồi mở ra, má anh đột nhiên được hơi ấm bao phủ. Đó là lòng bàn tay của Lăng Liệp, không mềm mại, nhưng có sức mạnh không thua kém gì anh.

 

“Tiểu Quý, râu em mọc ra rồi này.” Ngón cái Lăng Liệp xoa cằm Quý Trầm Giao, “Đâm tay quá.”

 

Quý Trầm Giao chau chặt mày, giọng điệu của Lăng Liệp rất dịu dàng, giống như bông gòn, nên bất kể anh định nói gì, cũng giống như đấm vào bông gòn.

 

“Rõ ràng em biết điều tra thông tin nhập cảnh có thể sẽ không mang lại kết quả.” Lăng Liệp nói: “Vậy mà em vẫn cứ hành hạ bản thân mình thành ra thế này.”

 

Quý Trầm Giao ẩn ẩn như sắp bùng nổ, “Em chỉ có con đường này thôi. Phá án càng nhanh càng tốt, phá án rồi anh sẽ không cần phải đến nước L nữa.”

 

Lăng Liệp nói: “Em không cần phải phản kháng như vậy, đây chỉ là một cuộc điều tra hết sức bình thường.”

 

“Nhưng người đi điều tra là anh. Em cứ cảm thấy…” Quý Trầm Giao không nói tiếp.

 

Lăng Liệp đợi một lát, “Tiểu Quý, đừng có làm người ta sốt ruột như vậy chứ.”

 

Quý Trầm Giao hơi cúi đầu, “Cảm thấy anh sẽ biến mất, sẽ bỏ trốn, Lăng Liệp, anh có ‘tiền án’ như vậy rồi.”

 

Cả hai đều nhìn hình ảnh phản chiếu của mình trong mắt đối phương, một lúc lâu sau, Lăng Liệp nói: “Em lo lắng cho anh quá rồi.”

 

Yết hầu Quý Trầm Giao khẽ động đậy lên xuống, anh muốn thoát khỏi tay Lăng Liệp, “Giơ tay lâu như thế, không mỏi à?”

 

Lăng Liệp lại nói một câu chẳng liên quan, “Lần đầu em có bạn trai, hơi gượng gạo một chút, cũng có thể hiểu được.”

 

Quý Trầm Giao vừa định mở miệng, Lăng Liệp đã hôn anh. Hai người giằng co bên bàn ăn ấm áp, cuối cùng Quý Trầm Giao bị Lăng Liệp đè lên bàn.

 

“Thật ra không cần phải căng thẳng như vậy đâu. Anh có thể biến đi đâu được chứ?” Lăng Liệp túm cổ áo Quý Trầm Giao, kéo anh dậy, rồi lại chọc chọc vào vị trí trái tim anh, “Anh đã an cư ở chỗ em rồi, em muốn đuổi anh đi, anh cũng phải bám lấy em.”

 

Nói xong, Lăng Liệp đi về phía bàn trà, cúi người nhặt một thứ gì đó lên. Ban đầu Quý Trầm Giao không nhìn rõ đó là gì, cho đến khi Lăng Liệp giơ nó lên, vòng ra sau gáy mình.

 

Đó là một cây kéo!

 

Quý Trầm Giao vội vàng chạy tới, giữ lấy tay Lăng Liệp, nhưng vẫn chậm một bước, Lăng Liệp cắt “Xoẹt” một cái, cắt phăng cái đuôi ngựa nhỏ được buộc bằng dây chun.

 

Quý Trầm Giao nổi giận, “Anh làm gì vậy?”

 

Nhát kéo này của Lăng Liệp rất vụng về, dây chun bị cắt đứt, tóc xõa tung, chỉ có một nửa bị cắt đi, nửa còn lại vẫn giữ nguyên độ dài cũ. Trông như bị chó gặm một miếng.

 

“Uầy, đều tại em cả.” Lăng Liệp nói: “Hại anh cắt lệch rồi.”

 

Quý Trầm Giao hoàn toàn không hiểu hắn đang giở trò gì, anh đưa tay ra, “Trả đây.”

 

Sao có thể trả lại? Quý Trầm Giao cầm ngược cây kéo, giấu ra sau lưng, “Anh cắt tóc làm gì?”

 

Lăng Liệp thấy không đòi lại được, cũng không vội đòi, hắn ngồi xổm xuống, nhặt những lọn tóc rơi vãi lên, hoàn toàn không để tâm đến hình tượng như người rừng lúc này của mình.

 

“Đây không chỉ là tóc, mà còn là cái đuôi nhỏ của anh.” Lăng Liệp vừa nói vừa lắc đầu, mái tóc rối bù đung đưa theo động tác của hắn, “Giờ anh không còn đuôi nhỏ nữa rồi.”

 

Hắn lấy sợi dây đen mảnh đã chuẩn bị sẵn, buộc lọn tóc vừa cắt lại, đưa tay về phía trước.

 

Quý Trầm Giao: “?”

 

Lăng Liệp vòng ra sau lưng anh, kéo bàn tay không cầm kéo của anh qua, rồi đặt lọn tóc vào lòng bàn tay anh, “Em giữ đuôi nhỏ của anh rồi, anh có thế nào cũng không lạc mất được.”

 

Khoảnh khắc này, cảm xúc như sóng biển cuồn cuộn dâng trào, dâng lên rồi lại hạ xuống dưới tác động của lực hấp dẫn, những thăng trầm sẫm màu đó phản chiếu trong đôi mắt Quý Trầm Giao.

 

Dường như anh hiểu được mục đích của hành động kỳ quái này của Lăng Liệp. Nhưng lại không hoàn toàn hiểu rõ.

 

“Đuôi nhỏ của anh ở trong tay em rồi, anh còn có thể trốn đi đâu được nữa?” Lăng Liệp áp sát lại, môi gần như chạm vào môi anh, “Hạ Thành Thật, nể tình anh cắt tóc thể hiện quyết tâm, chí ít em cũng tin anh một lần chứ, được không?”

 

Quý Trầm Giao hít sâu một hơi, lồng ngực như bị thứ gì đó đặc quánh chặn lại, giống như một cú đấm của Lăng Liệp. Anh không thể đánh trả, anh thua Lăng Liệp rồi.

 

Lăng Liệp lại chìa tay ra, “Kéo, nên trả lại cho anh rồi chứ? Anh không thể kéo lê mái tóc nửa vời này đến đội trọng án được.”

 

Quý Trầm Giao dùng một tay ôm lấy Lăng Liệp, mãi một lúc lâu sau mới buông ra, “Em cắt cho anh.”

 

Hai người ra ban công, Quý Trầm Giao tìm một tấm vải, rất ra dáng của thợ chuyên nghiệp choàng lên người Lăng Liệp, sau đó cầm mái tóc như bị chó gặm của Lăng Liệp, cẩn thận cắt từng nhát một.

 

“Soạt soạt soạt—”

 

Cảm giác căng thẳng cách đây không lâu dường như đã tan biến mất trong những tiếng kéo lách tách này, Lăng Liệp cầm gương, miệng lại bắt đầu thiếu đánh.

 

“Em cắt thế này không đúng rồi? Bên trái cao hơn rồi.”

 

“Bên phải lệch rồi lệch rồi!”

 

“Bên trái lại cao nữa rồi! Cân bằng đi chứ, cân bằng!”

 

“Hạ Thành Thật, không đối xứng gì cả! Rốt cuộc em có làm được không vậy?”

 

Quý Trầm Giao: “…”

 

Khi cắt đến ngang tai, Quý Trầm Giao phát hiện không thể cắt tiếp được nữa, anh không phải Tony, căn bản không cắt đều được, càng đừng nói đến việc tạo kiểu tóc, bên này thấp thì cắt bên kia, bên kia lệch thì cắt bên này. Cắt nữa, Lăng Liệp sắp thành đầu trọc luôn rồi.

 

Lăng Liệp nhận xét: “Chó gặm cũng không ra được hiệu ứng này, nhưng Tiểu Quý nhà chúng ta thì có thể. Vỗ tay!”

 

Nửa tiếng sau, Quý Trầm Giao lôi Lăng Liệp đến tiệm cắt tóc quen thuộc.

 

Anh thợ Tony quen biết vừa nhìn thấy thì mắt liền sáng lên, “Anh cảnh sát này đẹp trai quá!”

 

Lăng Liệp thích nhất là nghe nịnh nọt, sáp lại gần người ta nghe mãi không muốn đi.

 

Quý Trầm Giao đành phải đẩy hắn đi gội đầu, rồi dặn dò anh Tony, sửa lại thành kiểu bình thường một chút.

 

Anh Tony đảm bảo: “Không thành vấn đề! Cho tôi nửa tiếng, sẽ trả lại cho anh một nam minh tinh.”

 

Quý Trầm Giao: “…”

 

Anh cũng không nghĩ đến chuyện nam minh tinh gì đó.

 

Nửa tiếng sau, Tony rất hối hận vì mình đã khoác lác.

 

Cái đầu của Lăng Liệp thực sự bị tàn phá quá nặng nề, ngay cả cây kéo vàng Tony cũng không có cách nào sửa thành kiểu nam minh tinh lãng tử được, quá ngắn, không thể bồng bềnh, cuối cùng chỉ có thể sửa thành kiểu tóc hơi dài hơn đầu đinh một chút.

 

Lăng Liệp nhìn kỹ trước gương, càng nhìn càng hài lòng.

 

Ban đầu Quý Trầm Giao nhìn chưa quen, lúc anh và Lăng Liệp gặp lại nhau, Lăng Liệp có đuôi ngựa, có tóc mái, bây giờ tóc còn ngắn hơn cả anh, thoạt nhìn có chút không quen.

 

Nhưng nhìn thêm vài lần, lại phát hiện Lăng Liệp như vậy trông rất anh tuấn, mạnh mẽ, quả thực giống như thanh kiếm sắc bén được đơn vị cơ động kia mài giũa, lộ rõ nét tinh anh, nhưng lại đẹp đến mức không thể diễn tả bằng lời được.

Bình Luận (0)
Comment