Lăng Liệp tìm một tảng đá ngồi xuống, xung quanh đều là đồng ruộng, cỏ dại mọc um tùm. Hắn tiện tay nhổ một nắm cỏ đuôi chó, hai tay linh hoạt đan chúng lại với nhau. Manh mối cũng giống như đám cỏ đuôi chó này vậy, đan xen, uốn lượn, xoay vòng trong đầu hắn.
“Thiếu gia” Đoạn Vạn Đức là trụ cột trong nhóm người nhà họ Đoạn vượt biên đến nước L, người đưa ra quyết định là ông ta, người viết thư cũng là ông ta. Từ ba bức thư có thể thấy, ban đầu bọn họ đã mất một số người, nhưng đến khi bức thư cuối cùng được gửi đi, bọn họ đã bắt đầu phát triển. Rất có thể đã phát triển thành một đội lính đánh thuê. Đoạn Vạn Đức bảo bà con dân làng không cần lo lắng, nhưng đứng ở góc độ người ngoài cuộc, đây rất có thể là một bức thư từ biệt – bọn họ sẽ bén rễ ở nước L, không trở về nữa.
Lẽ nào Hình Vĩnh Cường đã phản bội rồi đào tẩu? Nhưng theo lời lão trưởng thôn, ông ấy vô cùng trung thành với nhà họ Đoạn. Cho dù là đào tẩu, nhà họ Đoạn cũng không đến mức sau mấy chục năm rồi còn muốn truy sát Hình Vĩnh Cường đến cùng.
Không hợp lý.
Hướng nào cũng không hợp lý.
Lăng Liệp thở ra một hơi, cúi đầu nhìn, đám cỏ đuôi chó đã bị hắn đan thành hình dáng của Quý Trầm Giao.
Gió thổi qua, “Tiểu Quý” cũng lắc lư cái đầu với hắn.
“…”
Trước đây lúc suy nghĩ hắn cũng thích nhổ cỏ đan linh tinh, nhưng đa phần là đan hình Tôn Ngộ Không, bây giờ rõ ràng không hề nghĩ đến Quý Trầm Giao, vậy mà đan ra vẫn là Quý Trầm Giao.
“Đồ họa thủy.” Hắn chọc chọc cái đầu xanh nho nhỏ của “Tiểu Quý”, dạy dỗ: “Không thấy bạn trai em đang suy nghĩ đến vụ án sao? Còn tới làm phiền anh nữa.”
“Hắt xì—” Quý Trầm Giao tự dưng hắt xì liên tục. Gần đây trời lạnh, Lương Vấn Huyền rất ra dáng một ông bố già mà đưa cho anh hai gói thuốc bột kháng virus.
Quý Trầm Giao: “…Cảm ơn anh Lương.”
Bình giữ nhiệt đựng thuốc bột kháng virus pha với nước nóng, Quý Trầm Giao ngửi ngửi, một ngụm cũng không uống.
Việc rà soát điều tra ở đường Quế Thủy vẫn đang tiếp diễn, theo kế hoạch trước đó, đội trọng án đã tìm thấy một căn nhà bỏ trống nghi là nơi Hình Vĩnh Đán từng ở. Quý Trầm Giao lập tức đến hiện trường.
Căn nhà bỏ trống này nằm đối diện chéo với tòa nhà nơi xảy ra vụ ngã lầu, cách một tòa nhà khác, ở tầng ba. Tầng này chỉ có hai hộ gia đình sinh sống, một hộ là người già đi lại khó khăn, một hộ là người làm công ăn lương đi sớm về khuya, cả hai đều không có hơi sức đâu mà quan tâm xem nhà bên cạnh có ai ở hay không, và người ở là ai.
Căn nhà có một phòng ngủ một phòng khách, Tịch Vãn đã tìm thấy dấu chân của Hình Vĩnh Đán bên trong, vật chứng DNA đã được mang về cục cảnh sát thành phố để đối chiếu. Quý Trầm Giao liên lạc với chủ cũ của căn nhà, biết được gia đình này đã sớm rời khỏi thành phố Hạ Dung, ra vùng ven biển làm ăn.
Phải mất một lúc lâu sau chủ nhà mới nhớ ra mình còn có một căn nhà ở đường Quế Thủy, và căn nhà đó đã bị người khác tự ý vào ở. Điều khiến ông ta lo lắng là người này bị sát hại, cảm thấy xui xẻo. Còn bản thân chuyện căn nhà bị chiếm dụng thì ông ta lại không thấy có vấn đề gì.
“Uầy, chỗ đó toàn nhà nát, chắc chắn là chúng tôi không quay về nữa, cho thuê cũng chẳng được mấy đồng, cũng lười kiếm. Nếu đường Quế Thủy giải tỏa đền bù, tôi vẫn sẽ về nhận tiền…”
Đường Quế Thủy có không ít căn nhà như vậy, rõ ràng có chủ nhưng lại không ai quản lý.
Quý Trầm Giao mang bọc giày đi một vòng trong nhà, dấu vết sinh hoạt vẫn còn rất rõ ràng, có mì khô rẻ tiền và một bao gạo, trên bàn có khoai tây và các loại rau củ có thể để được nhiều ngày. Có bếp điện từ, ấm đun nước điện, bát đũa.
Trước đây Hình Vĩnh Đán đã quen thuộc với đường Quế Thủy, nên khi cần phải lẩn trốn, ông ấy đã tìm được một căn nhà gần như không thể bị phát hiện như thế này. Ông ấy đã chuẩn bị để co mình ẩn náu ở đây một thời gian dài.
Nhưng kẻ truy sát ông ấy vẫn tìm ra được ông ấy.
Quý Trầm Giao đi ra ban công, chú ý đến một đống tàn thuốc nhỏ ở góc tường. Hình như Hình Vĩnh Đán không hút thuốc nhiều lắm. Vậy tại sao ở đây lại có tàn thuốc?
Quý Trầm Giao kiểm tra kỹ các góc khác của ban công, quả nhiên phát hiện ba mẩu thuốc lá.
Trên đầu lọc không có dấu răng, rất có thể không tìm được DNA. Mấy mẩu thuốc này trông hơi lạ, không phải nhãn hiệu thường thấy.
Thuốc này không phải do Hình Vĩnh Đán hút? Hơn nữa, loại thuốc này thực ra không có ai hút, chỉ là châm lửa rồi vứt ở đây?
Hình Vĩnh Đán ẩn náu ở đây, nhưng lại rơi từ sân thượng của một tòa nhà khác. Sự chuyển đổi không gian này là sao?
Quý Trầm Giao cho các mẩu thuốc lá vào túi đựng vật chứng, im lặng đứng tại chỗ.
Giả sử, những mẩu thuốc này là thủ đoạn của hung thủ dùng để kích động Hình Vĩnh Đán?
Hung thủ đã phát hiện ra căn nhà Hình Vĩnh Đán ẩn náu, lợi dụng lúc Hình Vĩnh Đán ra ngoài, hắn ta vào phòng, vứt mẩu thuốc lá trên ban công rồi rời đi.
Hình Vĩnh Đán quay về, ngay khoảnh khắc nhìn thấy mẩu thuốc lá, liền cảm thấy như bị thần chết nhìn chằm chằm.
Ông ấy phải trốn đi lần nữa. Nhưng lần này phải trốn đi đâu?
Trong lúc cấp bách, nơi duy nhất ông ấy có thể nghĩ đến là sân thượng tòa nhà đối diện. Ông ấy biết chỗ đó không khóa, bọn côn đồ có thể lên được, nhưng thường sẽ chọn hai sân thượng kia.
Đêm khuya, ông ấy trốn lên sân thượng, định tạm lánh một đêm. Nhưng hung thủ vẫn xuất hiện.
Mẩu thuốc lá này có gì đặc biệt sao? Đặc biệt đến mức Hình Vĩnh Đán vừa nhìn đã biết kẻ đột nhập là ai?
Quý Trầm Giao xem xét kỹ mẩu thuốc lá, nhận ra một điểm bất hợp lý – hung thủ đã rất cẩn thận xóa sạch dấu chân trên sân thượng và cả dấu chân trong căn nhà này, đồng thời cũng không cắn đầu lọc. Điều này cho thấy ý thức phản trinh sát của hung thủ rất mạnh, không muốn để cảnh sát xác định được mình.
Nhưng tại sao lại không mang mẩu thuốc đi?
Sau khi giết Hình Vĩnh Đán, hung thủ hoàn toàn có thời gian quay lại đây, lấy đi các mẩu thuốc, không để lại bất kỳ manh mối nào cho cảnh sát, nhưng hung thủ lại cố tình không làm vậy.
Sơ suất à? Không giống lắm. Cố ý để cảnh sát nhìn thấy mẩu thuốc?
Tạm thời vẫn chưa thể tìm được lời giải thích hợp lý.
Buổi tối, kết quả đối chiếu DNA đã có, không ngoài dự đoán, Hình Vĩnh Đán đúng là đã ẩn náu trong căn phòng đó. Việc giám định mẩu thuốc lá tốn nhiều thời gian hơn, Tịch Vãn đã tra cứu rất nhiều loại thuốc lá nước ngoài, cuối cùng phát hiện loại thuốc này được sản xuất ở nước L. Tên gốc của nó rất dài, rất khó nhớ, nhưng có một biệt danh là “Trà Hoa Nhài”, nguồn gốc không rõ, không thể khảo chứng được.
Lăng Liệp vẫn chưa về, hắn đã tìm một nhà nghỉ ở thị trấn Kiển Lĩnh rồi ở lại, bây giờ đang nằm sấp trên giường gọi video cho Quý Trầm Giao.
“‘Trà Hoa Nhài’?” Nghe Quý Trầm Giao nói xong tình hình điều tra hiện tại, Lăng Liệp lật người ngồi dậy, quay đầu nhìn chậu hoa bên cửa sổ. Bây giờ không phải là mùa hoa nhài nở rộ, nhưng ở đây nhà nhà đều trồng hoa nhài, hơn nữa hôm nay lúc đi dạo loanh quanh hắn còn phát hiện, trà hoa nhài cũng là một trong những mặt hàng kinh tế quan trọng ở đây. Đợi đến mùa hè năm sau, cả thị trấn sẽ ngập tràn hương hoa.
Quý Trầm Giao trầm ngâm một lát, “Theo lời anh nói, biệt danh ‘Trà Hoa Nhài’ rất có thể có liên quan đến thị trấn Kiển Lĩnh? Hình Vĩnh Đán vừa nhìn thấy nó đã biết đại họa sắp tới. Nhà họ Đoạn rời bỏ quê hương, ‘Trà Hoa Nhài’ khiến bọn họ nhớ đến loài hoa phổ biến ở quê nhà, loại thuốc họ thường hút chính là loại này.”
Lăng Liệp nói: “Nếu sau này bọn họ phát triển đủ mạnh, thì nguồn gốc của cái tên ‘Trà Hoa Nhài’ biết đâu lại chính là bọn họ.”
Đây là một giả thuyết rất táo bạo, nhưng nghe từ miệng Lăng Liệp nói ra, Quý Trầm Giao lại không cảm thấy hoang đường chút nào.
“Bên anh thì sao? Có phát hiện gì không?”
Lăng Liệp kể lại những điểm chính trong cuộc nói chuyện với lão trưởng thôn, còn kèm theo một câu tổng kết: “Manh mối của hai chúng ta ghép lại với nhau, hình như không có gì mâu thuẫn. Đoạn Vạn Đức không gửi thư về nữa, bọn họ đã bén rễ ở nước L. Ở nơi như nước L, muốn phát triển đi lên, về cơ bản chỉ có thể đi đến đỉnh cao trên con đường lính đánh thuê. Chính vì thế lực của bọn họ ngày càng lớn mạnh, nên biệt danh ‘Trà Hoa Nhài’ còn được biết đến rộng rãi hơn cả tên gốc của loại thuốc đó.”
Quý Trầm Giao cầm điện thoại vào phòng làm việc, mở máy tính lên, gõ bàn phím lạch cạch.
Lăng Liệp hỏi: “Em đang tra gì vậy?”
“Bản đồ.” Quý Trầm Giao nói: “Thị trấn Tát Lâm Gia Ô Khắc… Năm năm trước, mười hai thị trấn bao gồm thị trấn Tát Lâm Gia Ô Khắc, thị trấn Trát An đã sáp nhập thành Đại khu Tát Lâm Gia Ô Khắc, khu vực trung tâm là thành phố Tát Lâm Gia Ô Khắc được mở rộng trên nền thị trấn Tát Lâm Gia Ô Khắc cũ.”
Lăng Liệp cúi xuống, nhìn cành hoa nhài trong chậu, “Nhà họ Dụ, Tất Giang, Hình Vĩnh Đán, nhà họ Đoạn, đều ở cùng một nơi.”
Trong thoáng chốc, cả hai đầu điện thoại đều im lặng.
Vụ án mạng của Hình Vĩnh Đán ban đầu được điều tra có liên quan đến nước L, liên quan đến “Phù Quang”, nhưng manh mối mới lại một lần nữa hướng tội ác về phía nhà họ Dụ, hướng về Sa Mạn và Dụ Cần.
Nước L nhỏ như vậy, diện tích Đại khu Tát Lâm Gia Ô Khắc còn không bằng thành phố Hạ Dung, nhóm người này từ trong nước qua đó, lẽ nào lại hoàn toàn không có liên hệ gì với nhau?
Sa Mạn đã chết, Dụ Cần thật sự thì sống chết không rõ. Quan trọng nhất là còn có thân thế của Quý Trầm Giao.
Lăng Liệp vô tình bẻ gãy một đoạn nhỏ của cành hoa nhài, đầu nhọn đâm vào ngón tay hắn. Hắn nhìn giọt máu nhỏ rỉ ra trên đầu ngón tay, đưa tay lên nhẹ nhàng m*t đi.
“Từ vụ án của Tất Giang, đáng lý ra chúng ta nên đến nước L rồi. Nơi đó là khởi nguồn của mọi chuyện,” Lăng Liệp nói.
Quý Trầm Giao đột nhiên hiểu ý của Lăng Liệp, vẻ mặt lập tức trở nên nặng nề.
Lăng Liệp nói tiếp: “Nhưng việc đi qua đó không dễ dàng, thủ tục quá nhiều, an toàn cũng không được đảm bảo.”
Quý Trầm Giao nói: “Anh cũng hiểu, an toàn không được đảm bảo.”
Lăng Liệp cười cười, “Nhưng nếu cứ ở trong nước, chúng ta chỉ có thể dừng lại ở giai đoạn suy luận, huống hồ gì bây giờ thiếu manh mối, đến cả suy luận cũng không thể tiếp tục được nữa.”
Yết hầu Quý Trầm Giao khẽ chuyển động, nhưng anh còn chưa kịp nói gì thì Lăng Liệp lại lên tiếng, “Có những sự thật, chỉ có dấn thân vào nguy hiểm mới có thể đạt được. Thanh kiếm sắc bén này của Đội hành động đặc biệt đã lâu lắm rồi chưa được rút ra khỏi vỏ.”
“Tiểu Quý, anh phải đi ra ngoài một chuyến.”
Sự im lặng kéo dài qua khoảng cách của mấy thành phố, lan từ đầu dây bên này sang đầu dây bên kia, Lăng Liệp nghe thấy hơi thở hơi gấp gáp của Quý Trầm Giao, nó giống như nhịp trống trong sự tĩnh lặng này hơn.
Một lát sau, cùng với tiếng thở là một tiếng cười rất nhẹ, khác với ý nghĩa vốn có của hành động cười, nó giống như một tiếng thở dài và sự tức giận đang âm ỉ nhen nhóm.
“Lăng Liệp, anh đã hứa với em…” Quý Trầm Giao vừa mở lời, lại nghẹn lại.
Bàn tay anh cầm điện thoại hơi dùng sức, mu bàn tay nổi gân xanh. Quý Trầm Giao muốn nói anh đã hứa với em sẽ không lấy thân mình mạo hiểm, sao anh lại…
Nhưng nói được nửa chừng, anh đột nhiên nhận ra. Không, Lăng Liệp chưa bao giờ hứa với anh như vậy, anh cũng chưa bao giờ yêu cầu Lăng Liệp như thế. Trên người bọn họ đều có trách nhiệm riêng, những người mặc bộ đồng phục này, ai có thể đảm bảo mình sẽ mãi mãi bình an? Chẳng phải chính bản thân anh cũng có lúc cần phải mạo hiểm sao? Anh hiểu Lăng Liệp, cũng như Lăng Liệp hiểu anh vậy.
Lúc đó bọn họ đã nói thế nào nhỉ?
Anh muốn Lăng Liệp quý trọng bản thân, nếu có lúc bắt buộc phải mạo hiểm, phải cho anh biết. Lăng Liệp bây giờ….
“Anh đã hứa với em, trước khi hành động sẽ cho em biết.” Lăng Liệp nói rất chậm, hắn không ở bên cạnh Quý Trầm Giao, giọng nói truyền qua điện thoại lại như thêm phần nghiêm túc và trịnh trọng, “Tiểu Quý, anh không nuốt lời.”
Cả hai đều nghe thấy hơi thở của đối phương, gió đêm mùa đông lùa vào từ cửa sổ, thổi tung một lọn tóc chưa buộc của Lăng Liệp.
Một lát sau, Quý Trầm Giao nói: “Em biết. Là em nuốt lời, được chưa?”
Lăng Liệp mím môi không nói.
“Em không thể bình tĩnh chấp nhận khi anh báo cáo với em. Em luôn muốn làm gì đó. Trạng thái lý tưởng mà em hình dung là, khi mỗi người chúng ta cần phải đối mặt với nguy hiểm, hãy cho đối phương biết trước, trong lòng nắm rõ, chuẩn bị sẵn sàng cho những việc tiếp theo.” Giọng Quý Trầm Giao trở nên rất trầm, rất nặng, như bị nén lại trong lồng ngực, “Nhưng bây giờ em chỉ muốn ngăn anh lại, hoặc đi cùng anh, hoặc anh không đi, hoặc em sẽ đi thay anh.”
Lăng Liệp khẽ bật cười, “Nói linh tinh gì thế bạn trai? Thân phận của em, có thể đi được sao?”
Quý Trầm Giao ngồi trước bàn làm việc, mệt mỏi ấn vào hốc mắt. Đương nhiên là anh biết mình không thể đi, cho dù muốn đi, cũng phải trải qua vô số quy trình và xét duyệt, khả năng cao là sẽ bị chặn lại, cho dù không bị chặn lại thì thời gian cũng bị trì hoãn.
Anh là đội trưởng đội trọng án của thành phố lớn Hạ Dung, bất cứ lúc nào anh cũng cần phải trấn giữ ở trung tâm chỉ huy. Nhưng Đội hành động đặc biệt thì khác, đơn vị này giống như tên gọi của nó, mọi thứ đều đặc biệt, có tính cơ động hoàn toàn, Lăng Liệp báo cáo nhiệm vụ lên trên, vài ngày là có thể xuất phát.
“Bạn trai, em là trụ cột của đội trọng án, trong tay em cũng không chỉ có vụ án này.” Lăng Liệp nói: “Cho dù đội trưởng Tạ có chống lưng cho em, cho phép em đến nước L, thì anh, lãnh đạo của đơn vị cấp trên cũng sẽ không cho phép. Còn rất nhiều việc khác đang chờ em làm.”
Hai đầu điện thoại lại rơi vào im lặng, không ai có tâm trạng đấu khẩu. Nửa phút sau, Quý Trầm Giao gần như thỏa hiệp, nói: “Anh về trước đi, chúng ta nói chuyện lại về việc này.”
Sau đó anh lại bổ sung: “Về thành phố Hạ Dung, đừng về thẳng Đội hành động đặc biệt của anh.”
Vốn dĩ ban đầu đúng là Lăng Liệp có ý định này, nhưng không tranh cãi, chỉ nói: “Được, về rồi nói.”
———–
Ngày hôm sau, Lăng Liệp lại đi một vòng quanh thị trấn Kiển Lĩnh, tìm đến cảnh sát địa phương, xuất trình giấy tờ và trình bày tình hình. Đồn cảnh sát tìm đến hai cảnh sát đã về hưu, họ đều là người đã từng tiếp xúc với nhà họ Đoạn, một số người nhà họ Đoạn bị tống vào tù năm đó chính là do họ bắt.
Trong lời kể của họ, nhà họ Đoạn không hoàn toàn là phe chính nghĩa như lời lão trưởng thôn đã nói.
Việc hai nhà Tào, Dương nô dịch cả thôn Kim Hướng là sự thật, thời đó đừng nói là thôn làng trong núi, ngay cả thành phố trị an cũng hỗn loạn. Dân làng bị nô dịch quen rồi, rất nhiều người đã trở nên tê liệt, không biết phản kháng. Thế hệ trẻ của nhà họ Đoạn trốn thoát ra ngoài, phát hiện thế giới bên ngoài không như vậy, bọn họ muốn cứu người trong tộc, bà con dân làng khỏi cảnh nước sôi lửa bỏng. Thế là bọn họ mua vũ khí, thuốc nổ từ bên ngoài, rồi quay về thôn Kim Hướng giết hơn ba mươi người. Hai nhà Tào, Dương suy sụp không gượng dậy nổi, tất cả đều trốn khỏi thôn Kim Hướng. Nhà họ Đoạn trở thành bá chủ trong làng.
Sau này huyện bắt đầu quản lý chuyện của các thôn, nhà họ Đoạn dẫn đầu chống đối, khoanh vùng lãnh địa riêng trong núi, bọn họ không nô dịch dân làng gốc, nhưng lại bắt người ở các thôn khác về làm trâu làm ngựa cho mình.
Huyện đương nhiên không thể dung túng cho tệ nạn này được, lập tức cử một đội điều tra, đội chấp pháp đến xử lý.
Lúc đó, những người còn sống sót của hai nhà Tào, Dương đã tố cáo nhà họ Đoạn giết người, hơn nữa còn có bằng chứng, cảnh sát bắt người là không có vấn đề gì. Tuy nhà họ Đoạn dẫn dắt thôn Kim Hướng có cuộc sống tốt hơn, nhưng bọn họ cũng thực sự đã phạm tội.
Toàn bộ thanh niên trai tráng của nhà họ Đoạn đều bị bắt, nhưng một nhóm thế hệ trẻ đã trốn thoát, trong đó bao gồm Đoạn Vạn Đức và Hình Vĩnh Cường. Bọn họ vượt biên ra nước ngoài, cảnh sát địa phương cũng lực bất tòng tâm.
Lăng Liệp lại hỏi về tình hình hiện tại của những người nhà họ Đoạn ở lại trong nước, hai cảnh sát lớn tuổi lắc đầu, nói đều chết cả rồi. Những người đó hồi trẻ trên người đều có thương tích, khổ sở mấy chục năm đầu đời, ở trong tù thì vẫn khỏe mạnh, ra tù chưa được mấy năm thì lần lượt mắc bệnh này bệnh kia, người cuối cùng đã mất cách đây ba năm.
“Nhà họ Đoạn ấy à, trong xương cốt đã có máu hiếu chiến rồi, ai cũng biết đánh nhau, lại còn rất tàn nhẫn. Chẳng phải còn ra nước ngoài đánh trận thuê đó sao.”
Lăng Liệp nhướng mày, “Ông cũng biết chuyện này sao?”
Vị cảnh sát lớn tuổi cười cười, “Uầy, đó cũng chẳng phải bí mật gì, mấy người lớn tuổi trong thôn đều biết rõ cả, chỉ là không thích nói thôi. Người nhà họ Đoạn không về, chúng tôi cũng không quản được. Cũng không biết bọn họ ở bên ngoài đánh đấm thế nào, còn có ai sống sót không.”
Lăng Liệp tạm biệt hai cảnh sát lớn tuổi, trước khi về thành phố Hạ Dung lại gặp lão trưởng thôn. Lão trưởng thôn chủ động đến tìm hắn, đưa cho hắn một chiếc hộp gỗ trông có vẻ đã rất nhiều năm tuổi.
Lăng Liệp hỏi: “Đây là?”
Lão trưởng thôn lại nói: “Hôm qua tôi đã nghĩ rất lâu, thực ra cậu là người của nhà nước, đúng không?”
Lăng Liệp im lặng nhìn lão trưởng thôn.
Lão trưởng thôn cười nói: “Các cậu muốn tìm những người nhà họ Đoạn đã đi ra ngoài, nếu không thì cậu hỏi tôi nhiều thế làm gì? Vừa rồi tôi thấy cậu từ đồn cảnh sát đi ra, cậu chính là người của nhà nước.”
Lăng Liệp không phủ nhận.
“Đây là vật gia truyền của nhà họ Đoạn, ‘lão gia’ đã bí mật gửi ở chỗ tôi. Tôi già rồi, không bảo vệ được nó bao lâu nữa, nên giao lại cho cậu vậy. Nếu các cậu thực sự tìm được người nhà họ Đoạn, thì hãy giúp tôi đưa cho họ, đưa cho ai cũng được.”
Nói xong, lão trưởng thôn cúi người, “Cảm ơn cậu.”
Lăng Liệp vội đỡ lão trưởng thôn dậy, đưa ông về lại nhà.