Tâm Hạp - Sơ Hòa

Chương 191

An Tuần vừa mới đến Trung tâm Giám định Pháp y thì đã bị đồng nghiệp kéo lại hỏi: “Đội trọng án các cậu có người mới à?”

 

An Tuần ngơ ngác, “Người mới nào? Chưa nghe nói gì cả.”

 

“Này, Tiểu An Tuần cậu còn giấu giấu giếm giếm à, Bằng Bằng đã nhìn thấy hết rồi, là một anh chàng đẹp trai đầu đinh! Sáng nay đến cùng đội trưởng của các cậu đấy. Nói mau, Quý Trầm Giao lôi kéo người từ chi đội nào về thế? Lại còn toàn tuyển người đẹp trai nữa chứ. Vào đội trọng án các cậu còn có yêu cầu về ngoại hình à?”

 

An Tuần thật sự không biết. Tuy cậu ta là pháp y của đội trọng án, nhưng cũng thuộc quản lý bên pháp y, khi đội trọng án không cần cậu ta hỗ trợ, cậu ta sẽ đi giúp các đơn vị khác. Gần đây đội trưởng bận tối mắt tối mũi, còn có thời gian tuyển người mới sao? Lại còn tuyển một anh đẹp trai nữa?

 

Anh Liệp sẽ nghĩ sao nhỉ?

 

Lòng hiếu kỳ của An Tuần bùng cháy mãnh liệt, “Để tôi đi nghe ngóng xem sao!”

 

Ở văn phòng đội trọng án không thấy ai, An Tuần chạy sang khu kỹ thuật hình sự. Thẩm Tê đang dí mặt vào hộp cơm với đôi mắt thâm đen như gấu trúc – trong khoảng thời gian này đội kỹ thuật hình sự là vất vả nhất.

 

“Tiểu An Tuần, đến thăm anh Tê của cậu đấy à?”

 

“Anh Tê gì chứ, tôi lớn tuổi hơn cậu đấy!” An Tuần không tự tạo tin đồn, nhưng lại hóa thân thành người vận chuyển tin đồn, “Cậu gặp đồng nghiệp mới của chúng ta chưa?”

 

Thẩm Tê ngẩn ra, “Đồng nghiệp mới nào?”

 

An Tuần bèn kể lại những gì mình vừa nghe được, còn nhấn mạnh vào mấy chữ: “đầu đinh”, “đẹp trai”.

 

Thẩm Tê nghe xong, lập tức tỉnh ngủ, quệt quệt miệng, “Để tôi đi xem thử đẹp trai cỡ nào, có đẹp bằng anh Liệp của tôi không!”

 

Sau khi Lăng Liệp và Quý Trầm Giao đến Cục cảnh sát thành phố, bọn họ đến phòng Nhân sự làm thủ tục trước. Trên đường quay lại đội trọng án, Lăng Liệp nói: “Sao anh cứ cảm thấy hình như có người đang theo dõi chúng ta nhỉ?”

 

Quý Trầm Giao quay người lại, túm lấy “tên trộm nhỏ” Thẩm Tê đang chuẩn bị ẩn nấp.


 

Thẩm Tê la lớn: “Em đến đưa bánh nướng cho đồng nghiệp mới! Anh bắt em làm gì!”

 

Quý Trầm Giao và Lăng Liệp đồng thanh: “Đồng nghiệp mới nào?”

 

Thẩm Tê: “Một anh chàng đầu đinh đẹp… Hả?”

 

Chưa nói hết câu, Thẩm Tê đã tự khựng lại, đôi mắt đen láy đảo quanh người Lăng Liệp, cuối cùng thốt lên một tiếng: “Đậu má! Anh, tóc anh đâu hết rồi?”


 

Lăng Liệp đưa tay sờ kiểu tóc mới của mình, nhướng mày cười nói: “Khen thì khen cho hết lời đi. Đầu đinh đẹp gì?”

 

Thẩm Tê: “Đẹp, đẹp trai.”

 

Lăng Liệp tặc lưỡi: “Cảm ơn đã khen.”

 

Thẩm Tê đuổi theo, “Anh, sao anh lại cắt tóc vậy? Anh không biết bên pháp y đồn ầm lên rồi à, nói anh Đội nhà mình lại tuyển thêm một người mới đẹp trai nữa, nhan sắc của đội trọng án chúng ta lại tăng thêm một bậc!”


 

Mí mắt Quý Trầm Giao giật giật, “Bên pháp y đồn ầm lên, sao cậu biết? Cậu rảnh lắm à?”

 

Thẩm Tê vội đổ thừa, “Không phải em! Là Tiểu An Tuần vừa nói cho em biết đó!”

 

Quý Trầm Giao: “Ừm, vậy là An Tuần rất rảnh, hôm nay gọi cậu ta về.”

 

Thẩm Tê: “Có thi thể cần giải phẫu hả anh?”


 

“Trực ban.”

 

“…”

 

Chuyện Lăng Liệp đổi kiểu tóc nhanh chóng lan truyền khắp đội trọng án, ngay cả mấy đội khác thuộc chi đội cảnh sát hình sự cũng đến xem náo nhiệt. Mọi người đã quen với dáng vẻ “phóng khoáng lãng tử” của Lăng Liệp, giờ đột nhiên anh tuấn, mạnh mẽ, khí chất vô cùng, nhất thời có chút không quen. Nhưng hắn đẹp trai ưa nhìn, tóc chẳng qua chỉ là vật trang trí trên khuôn mặt đó mà thôi, tóc dài và tóc ngắn là hai khí chất hoàn toàn khác nhau, đều không ảnh hưởng gì đến vẻ đẹp trai của hắn.


 

Được khen nhiều, Lăng Liệp không khỏi hơi kiêu ngạo, “Trai đẹp thực sự không bao giờ lấy tóc làm cái cớ, đẹp là đẹp, xấu là xấu.”

 

Quý Trầm Giao: “Vậy anh cạo trọc ở giữa, chừa hai bên lại đi.”

 

Lương Vấn Huyền đang uống thuốc kháng virus, nghe thấy câu này, suýt chút nữa đã phun ra cả bàn.

 

Lần đầu tiên trong ngày hôm nay Lăng Liệp bị khiêu khích.


 

Quý Trầm Giao: “Dù sao thì ngoại hình của anh cũng không bị ảnh hưởng bởi kiểu tóc mà, tự anh nói đấy nhé.”

 

Lăng Liệp hắng giọng, nhân lúc đồng nghiệp không chú ý, khều cằm Quý Trầm Giao, “Tiểu Quý, ở bên ngoài sao không giữ chút thể diện cho chồng em vậy hả? Chồng của em đau lòng lắm đấy.”

 

Quý Trầm Giao: “…”

 

Không lâu sau, Tạ Khuynh gọi điện đến đội trọng án, nói là có việc muốn nói riêng với Lăng Liệp. Lăng Liệp vừa đi, đã có đội viên hỏi Quý Trầm Giao, sao đột nhiên anh Liệp lại cắt tóc?


 

Quý Trầm Giao không nói lý do thực sự, cũng không đề cập đến việc Lăng Liệp sắp đến nước L – chuyện này ở thành phố Hạ Dung chỉ có anh và Tạ Khuynh biết, chỉ nói Đội hành động đặc biệt có nhiệm vụ, điều Lăng Liệp về một thời gian.

 

Có nhiệm vụ, cắt tóc là hợp tình hợp lý, mọi người đều hiểu. Nhưng vào thời điểm quan trọng này mà một nhân vật chủ chốt như Lăng Liệp lại phải đi, Thẩm Tê và Tịch Vãn có chút lo lắng.

 

Thẩm Tê nói: “Thiếu bộ não của anh Liệp nhà em, độ khó phá án lại tăng thêm một bậc rồi!”


 

Quý Trầm Giao vỗ gáy cậu ta, “Cậu không có não à?”

 

Thẩm Tê rưng rưng, “Không thông minh bằng anh Liệp nhà em mà!”

 

“Làm tốt việc của cậu đi.” Quý Trầm Giao đến phòng trà pha cà phê, trong lúc chờ nước sôi, anh lơ đãng nghĩ về hơn nửa năm trước, Lăng Liệp vẫn còn là đối tượng tình nghi của đội trọng án, bây giờ mọi người ai cũng đã mặc định hắn là người nhà.

 

Người nhà đột nhiên phải điều đi, trong lòng anh lo lắng, mà trong lòng các đồng đội cũng trống vắng.


 

Lăng Liệp gõ cửa văn phòng đội trưởng, giọng Tạ Khuynh vọng ra: “Mời vào.”

 

Lăng Liệp vào trong, chào hỏi rất nghiêm chỉnh, “Đội trưởng Tạ, tìm tôi có việc gì à?”

 

Tạ Khuynh cười nói: “Hôm nay ai cũng nói cậu đổi kiểu tóc như đổi thành người khác vậy. Tôi thấy cũng đúng, trước kia trông cậu như người không xương, giờ thì đứng thẳng tắp như tùng như bách, ngồi như chuông.”

 

Lăng Liệp cũng cười, “Gọi tôi đến, không lẽ chỉ để xác thực tin đồn thôi à?”

 

“Trước khi bàn công việc, không được phép hàn huyên vài câu à?” Tạ Khuynh đặt tách trà xuống trước mặt Lăng Liệp, “Khi nào cậu đi?”

 

“Tối mai.”

 

Tạ Khuynh nói đùa, “Vừa nãy chào chuẩn thế, bây giờ lại ngồi không ra dáng rồi.”

 

Lăng Liệp nói: “Đó là vì tôi có việc muốn nhờ đội trưởng Tạ.”

 

“Ồ?”

 

“Lúc tôi không có ở đây, làm phiền đội trưởng Tạ chăm sóc Tiểu Quý nhà chúng tôi nhiều hơn.”

 

Hai người nhìn nhau một hồi lâu, không ai dời mắt đi, cuối cùng Tạ Khuynh cười lắc đầu, “Đó là sư đệ của tôi, tôi có thể không quan tâm được sao?”

 

Lăng Liệp gật đầu, “Vậy thì tôi yên tâm rồi.”

 

Hai người lại nói chuyện thêm một lúc, Tạ Khuynh nheo mắt lại, ánh mắt sắc bén hơn ban nãy, “Cậu đến nước L lần này, điều tra Hình Vĩnh Đán chỉ là một trong những mục đích đến đó thôi nhỉ.”

 

Người thông minh một khi đã nói thẳng thì không cần phải giải thích thêm gì nữa. Lăng Liệp nói: “Đúng vậy, tôi có tư tâm. Tôi đã muốn đến nước L từ lâu, để điều tra rõ thân thế của Hạ Thành Thật.”

 

“Điều tra rõ rồi thì sao?”

 

“Đội trưởng Tạ, Hạ Thành Thật là con trai của ai đối với tôi không quan trọng. Tôi làm việc này thay em ấy.”

 

Tạ Khuynh chỉ nhìn Lăng Liệp, không nói gì.

 

“Em ấy để tâm, nhưng vì trách nhiệm trên vai, em ấy không muốn thể hiện ra ngoài. Tôi đã nhìn thấu suy nghĩ của em ấy, nên không kìm được mà muốn đi tìm hiểu giúp em ấy.”

 

Tạ Khuynh cười thở dài một tiếng, nhưng lời nói ra lại là một chuyện dường như chẳng có liên quan gì, “Vừa nãy cậu gọi cậu ấy là Hạ Thành Thật.”

 

Lăng Liệp dựa vào ghế sofa, lười biếng cười cười, giọng điệu còn mang theo một chút ý tứ chiếm hữu, “Hạ Thành Thật, cái tên này thuộc về tôi.”

 

Tạ Khuynh cười phá lên, “Của cậu, là của cậu, không ai tranh với cậu đâu.”

 

Chủ đề lại quay về nhiệm vụ, lúc nói chuyện xong, Tạ Khuynh tiễn Lăng Liệp ra cửa, giống như dặn dò cấp dưới của mình, căn dặn Lăng Liệp phải đặt an toàn lên hàng đầu.

 

Lăng Liệp nói: “Vâng, đội trưởng Tạ.”

 

Công tác chuẩn bị lên đường đã hoàn tất, chỉ chờ xe của Đội hành động đặc biệt đến đón. Lăng Liệp kiểm tra nhà bếp, hỏi dò Quý Trầm Giao có biết chảo xào, nồi hầm, dầu muối tiêu đặt ở đâu không.

 

Quý Trầm Giao: “Anh còn định dạy em nấu món gì nữa à?”

 

Lăng Liệp nghiêm túc suy nghĩ, “Cũng không phải là không thể.”

 

Quý Trầm Giao: “Em không học, ngày nào em cũng ăn ở nhà ăn.”

 

Lăng Liệp lắc đầu, “Được rồi, em cứ cậy có người bạn trai cưng chiều em như anh đi.”

 

Trở lại phòng khách, Lăng Liệp nhìn thấy trên bức tường trang trí có đặt một chiếc hộp tinh xảo. Hắn tò mò cầm lên xem, bên trong lại chính là chiếc đuôi tóc nhỏ của hắn.

 

Sợi dây màu đen đã được thay bằng một dải lụa màu bạc buộc lại, từng sợi tóc đều được xếp hết sức ngay ngắn chỉnh tề.

 

Lăng Liệp: “À cái này!”

 

Quý Trầm Giao cầm chiếc hộp qua, “Chính miệng anh nói đuôi tóc nhỏ thuộc về em rồi, em không thể tìm thứ gì đó để đựng nó sao?”

 

Lăng Liệp: “Em đối xử tốt với nó quá, còn mua nhà cho nó nữa.”

 

Quý Trầm Giao: “…”

 

Lăng Liệp còn muốn trêu Quý Trầm Giao vài câu, nhưng lại đột nhiên nhớ ra mình còn giấu một thứ, “Em chờ chút, anh có thứ này muốn đưa cho em.”

 

Quý Trầm Giao không hiểu, nên đã đi theo hắn vào phòng ngủ dành cho khách.

 

Lăng Liệp ngồi xổm xuống đất, lục lọi một hồi lâu ở ngăn kéo dưới cùng, hai tay úp lấy một vật, “Đoán xem, nó là gì nào?”

 

Nếu là trước đây, Lăng Liệp thần bí bảo anh đoán như vậy, chắc chắn anh sẽ nghĩ Lăng Liệp định chơi khăm mình, trong tay hắn đang nắm một con cóc hay con côn trùng ghê tởm nào đó. Nhưng lúc này, không hiểu sao anh lại tin rằng, trong lòng bàn tay Lăng Liệp chắc chắn đang giữ một thứ vô cùng quý giá.

 

Anh nhẹ giọng nói: “Đoán không ra.”

 

Lăng Liệp: “Đội trưởng đội trọng án mà ngốc thế à?”

 

Quý Trầm Giao: “…”

 

Tay Lăng Liệp mở ra như cánh hoa, “Đến cả việc bạn trai sắp tặng nhẫn cho mình mà cũng không đoán ra được sao?”

 

Đồng tử Quý Trầm Giao co lại, anh nhìn chằm chằm vào hộp quà nhỏ màu trắng nhạt kia, yết hầu khẽ chuyển động lên xuống.

 

Lăng Liệp mở hộp quà nhỏ ra, ánh nắng vàng của hoàng hôn vừa đúng lúc lướt qua chiếc nhẫn, tạo thành một đường cong chói mắt.

 

Lăng Liệp vẫy tay: “Có muốn không?”

 

Quý Trầm Giao im lặng, không phải anh không có lời gì muốn nói, mà là có ngàn vạn lời muốn nói nhưng lại nghẹn trong lồng ngực.

 

Anh nhìn chiếc nhẫn, ánh mắt chuyển sang Lăng Liệp, nhìn sâu vào đôi mắt hắn.

 

“Ừm.”

 

Lăng Liệp lại giơ hộp quà nhỏ lên cao, cười nói: “Vậy em quỳ xuống trước đi.”

 

Đây chỉ là một câu nói đùa, nhưng vừa nói xong, đuôi mắt Lăng Liệp chợt mở to. Bởi vì hắn thấy, Quý Trầm Giao thực sự quỳ một gối xuống đất, đối diện với ánh vàng rực rỡ hắt vào từ cửa sổ vào, ngước nhìn hắn.

 

Đùa hơi quá rồi, Lăng Liệp mất tự nhiên, luống cuống tay chân, “Này, em quỳ thật à? Đừng đừng đừng, anh chưa chuẩn bị xong, anh đùa thôi… chỉ là một chiếc nhẫn, đáng bao nhiêu tiền đâu, không đến mức đó không đến mức đó, nam nhi dưới gối có vàng…”

 

Quý Trầm Giao lại nắm lấy bàn tay đang cử động loạn xạ của hắn, “Lăng Liệp.”

 

Lăng Liệp bối rối, khựng lại hồi lâu mới nói: “Hả?”

 

Quý Trầm Giao nói: “Không đeo cho em à?”

 

Có lẽ là do tác dụng của ánh sáng, từ góc nhìn của Lăng Liệp, tóc, lông mi của Quý Trầm Giao đều có màu vàng kim, đồng tử sáng trong như mặt hồ đầu đông. Mà hình ảnh của chính hắn lại đang phản chiếu trong mặt hồ ấy, nhẹ nhàng lay động.

 

Quý Trầm Giao lại kéo nhẹ ngón tay hắn, đặt tay mình lên.

 

Đây chính là ý thúc giục.

 

Lăng Liệp không ngờ lại bị Quý Trầm Giao chiếu tướng, lấy chiếc nhẫn ra, “Vậy, vậy anh đeo thật nhé. Đeo vào rồi, em, em bị anh trói chặt rồi đấy, không được hối hận đâu nhé.”

 

“Ừm.”

 

Lăng Liệp cảm thấy tim mình chưa bao giờ đập nhanh như vậy, hắn hít sâu mấy hơi, khi chiếc nhẫn chạm vào ngón áp út của Quý Trầm Giao, những ồn ào và rộn ràng kỳ lạ ấy lại lắng xuống. Hắn nắm lấy tay Quý Trầm Giao, từ từ đẩy chiếc nhẫn xuống. Khi làm tất cả những điều này, hắn cảm thấy có những sợi tơ vô hình đang níu giữ mình.

 

Kỳ lạ thật, rõ ràng là hắn trói Quý Trầm Giao lại, sao hắn lại có cảm giác như bị nhiều thứ hơn trói buộc mình vậy?

 

Những sợi tơ đó xuyên qua người hắn, nối vào huyết mạch của Quý Trầm Giao, rồi lại thông qua Quý Trầm Giao, kết nối với non sông đất nước rộng lớn hơn.

 

Hắn bị trói buộc ở đây, ý nghĩ muốn một mình rời xa thế giới ồn ào đã tồn tại trong đầu hắn suốt bao nhiêu năm, dường như đã bị những sợi tơ ấy nghiền nát hoàn toàn.

 

“Cảm ơn.” Quý Trầm Giao nắm ngược lại tay Lăng Liệp, cúi đầu, hôn lên ngón tay hắn.

 

Lăng Liệp, người xưa nay mặt dày như tường thành, lần này lại đỏ mặt.

 

Quý Trầm Giao đứng dậy, cố ý dùng bàn tay đeo nhẫn v**t v* má Lăng Liệp, “Hạ Tiểu Đậu, anh đỏ mặt rồi kìa.”

 

“Nói bậy!” Hạ Tiểu Đậu cứng cổ, “Rõ, rõ ràng là do em sờ linh tinh, ma sát sinh điện!”

 

Quý Trầm Giao bật cười thành tiếng.

 

Lăng Liệp: “Em cười cái gì!”

 

Quý Trầm Giao: “Cười anh nói gì cũng đúng.”

 

Cửa sổ giống như một bức tranh chuyển động, khi khung cảnh từ ráng chiều chuyển thành đêm đen, Lăng Liệp hôn lên trán Quý Trầm Giao, “Tiểu Quý, ở nhà trông nhà cẩn thận nhé.”

 

Một chiếc xe thương mại màu đen không mấy nổi bật đậu bên ngoài khu nhà tập thể. Quý Trầm Giao tiễn Lăng Liệp lên xe, khi xe khởi động, Lăng Liệp ấn ngón trỏ và ngón giữa vừa chạm vào môi mình lên cửa kính xe.

 

Quý Trầm Giao đứng bên đường, cho đến khi chiếc xe thương mại rẽ qua đường khác, khuất khỏi tầm mắt anh.

 

Lăng Liệp cũng nhìn Quý Trầm Giao qua gương chiếu hậu, đến khi không thấy nữa mới không đổi tư thế. Bên cạnh hắn vang lên một giọng nói sảng khoái, còn mang theo chút cà khịa: “Đội trưởng đội trọng án thành phố Hạ Dung quả nhiên tuấn tú lịch lãm.”

 

Lúc này Lăng Liệp mới thu hồi ánh mắt, nhìn sang người bên cạnh. Đó là thành viên tổ tinh anh thuộc Đội hành động đặc biệt, từng là huấn luyện viên bắn súng của hắn.

 

“Sao lại là cậu?” Lăng Liệp nói.

 

Khuôn mặt điển trai của Chiêu Phàm lắc qua lắc lại, “Là tôi, cậu không hài lòng à?”

 

Lăng Liệp: “… Bớt đọc mấy cuốn tiểu thuyết tổng tài bá đạo mà chồng cậu viết đi.”

 

Chiêu Phàm cười không ngớt, khoác vai Lăng Liệp, “Lâu rồi không gặp, có nhớ sư phụ không?”

 

Lăng Liệp: “Sư phụ?”

 

Chiêu Phàm: “Tôi dù chỉ dạy cậu bắn một viên đạn, tôi cũng là sư phụ. Một ngày làm thầy, cả đời…”

 

Lăng Liệp không cho cậu nói hết câu, “Gần đây Nghiêm Khiếu đang viết gì? Đội chúng tôi có một cậu nhóc là fan của anh ta đấy.”

 

“Thật à?”

 

Chiêu Phàm lập tức rơi vào bẫy của Lăng Liệp, vội vàng quảng cáo, ba hoa một hồi, nói đến lúc tới sân bay luôn. Lăng Liệp nghe mà buồn ngủ rũ rượi, Chiêu Phàm lay hắn tỉnh, “Cậu đi hơn một năm rồi, không còn thân thiết với tôi nữa.”

 

Lăng Liệp: … Cảm ơn, tôi không dám thân thiết với kẻ lắm lời.

 

“Nhưng tôi có bí mật vẫn sẽ rất hào phóng chia sẻ với cậu.” Chiêu Phàm nói: “Nếu không sau này cậu ở trong đội chúng ta cứ như người ngoài vậy.”

 

Lăng Liệp vốn định nói mình không hứng thú lắm với bí mật gì đó. Hơn nữa, bí mật mà cái miệng rộng của Chiêu Phàm biết thì chắc chắn không còn là bí mật nữa.

 

Nhưng Chiêu Phàm nói: “Liên quan đến Minh Thứ.”

 

Lăng Liệp lập tức tỉnh táo hẳn, “Hửm?”

 

Chiêu Phàm ngoắc ngoắc ngón tay, nói thầm: “Cậu ta lại dám nói hai chúng ta giống cún!”

 

Lăng Liệp: “…”

 

Chiêu Phàm đầy căm phẫn, “Bất ngờ không? Cậu ta nói hai chúng ta đều rất ‘cún’, cậu là Lăng cún con, tôi là Chiêu cún con!”

 

Lăng Liệp: “Giờ cậu mới biết à?”

 

Chiêu Phàm: “Cún con đắc tội gì mà gặp phải hai chúng ta chứ!”

 

Lăng Liệp: “…”

 

Mười tám tuổi đã bị ném vào “thùng thuốc nhuộm lớn” là Đội hành động đặc biệt, khiến Lăng Liệp thấy trên đời này không có gì lạ nữa, bây giờ phục vụ ở đội cảnh sát địa phương bình thường suốt hơn nửa năm, Lăng Liệp cảm thấy mình cũng bị lây nhiễm sự bình thường rồi, lại không nói lại được Chiêu Phàm.

 

“Lần sau dẫn vị đội trưởng kia ra ngoài ăn bữa cơm đi.” Chiêu Phàm nói.

 

Lăng Liệp cảnh giác, “Cậu muốn làm gì?”

 

Chiêu Phàm: “Giới thiệu cho cậu ấy vài cuốn tiểu thuyết.”

 

Lăng Liệp: “Cậu nghĩ hay nhỉ!”

 

———-

 

Anh chàng đầu đinh đẹp trai ở đội trọng án chưa được hai ngày đã lại đi, nhưng công việc của đội trọng án vẫn phải tiếp tục. Thỉnh thoảng Thẩm Tê lại nhắc đến anh Liệp của cậu ta, An Tuần vì quá nhiều chuyện mà bị buộc phải trực ban, chạy đến ăn đồ ăn khuya của Thẩm Tê.

 

Lăng Liệp đi rồi, mọi người dường như đều có chút uể oải, người đáng lẽ phải uể oải nhất là Quý Trầm Giao lại tỏ ra bình thường nhất. Những bức thư và nửa chiếc khóa vàng mà Lăng Liệp mang về từ trấn Kiển Lĩnh, anh đã đưa cho đơn vị giám định, nội dung trên thư và hoa văn trên khóa vàng anh đã xem rất nhiều lần, nhắm mắt lại là có thể nhớ ra.

 

Việc điều tra rà soát đường Quế Thuỷ về cơ bản đã kết thúc, trong số ít camera giám sát không phát hiện người khả nghi, chỉ có một số cư dân nói nhìn thấy người lạ mặt ra vào, có người trẻ tuổi, cũng có người lớn tuổi, người lớn tuổi đó trông rất có khí chất, không giống người sẽ đến đường Quế Thuỷ.

 

Nhưng bảo họ miêu tả chi tiết đặc điểm của đối phương thì không ai miêu tả được.

 

Hiện tại, việc rà soát manh mối nhập cảnh này đã dừng lại. Không có người nào phù hợp với phác thảo chân dung tội phạm, điều này đã gián tiếp chứng minh, rất có thể hung thủ đã nhập cảnh trái phép.

 

Nhập cảnh trái phép thì căn bản không thể tra ra được.

 

Đêm khuya, Quý Trầm Giao trở về nhà. Lăng Liệp không có ở đây, nhà cửa vắng vẻ hơn rất nhiều.

 

Anh để bộ não đã sôi sục cả ngày được thả lỏng một lát, cầm chiếc hộp gấm đựng đuôi tóc nhỏ lên, ngắm một lúc rồi lại đặt xuống.

 

Chiếc hộp gấm khiến anh nghĩ đến túi gấm trên cổ Hình Vĩnh Đán, mặc cho dòng suy nghĩ lan man –

 

Chiếc khóa vàng chỉ còn một nửa, đầu thuốc lá “Trà Hoa Nhài” còn lại trên ban công, nhà họ Đoạn từng chiếm cứ ở thôn Kim Hướng, bức thư nhà với nét chữ mạnh mẽ phóng khoáng…

 

Hình Vĩnh Đán, Đoạn Vạn Đức.

 

Dụ Cần.

 

Tất Giang, Sa Mạn.

 

Tất cả những người này có thể đã từng sống ở khu Tát Lâm Gia Ô Khắc.

 

Việc Hình Vĩnh Đán dùng dây chuyền bạc đeo túi gấm vốn đã là chuyện kỳ lạ, chắc chắn là chiếc túi gấm đối với ông vô cùng quý giá, giống như đuôi tóc nhỏ Lăng Liệp để lại ở nhà vậy.

 

Một người không chú trọng vẻ ngoài, sống vô cùng cẩu thả như vậy, lại dùng túi gấm tinh xảo làm vật trang trí. Là do người quan trọng tặng à?

 

Mà hung thủ đã giật đứt dây chuyền bạc, lấy túi gấm đi.

 

Hành động này tuy chỉ là phụ, nhưng dường như lại mang theo một chút ý tứ trút giận, trả thù.

 

Quý Trầm Giao đi lại trong phòng, bất giác đi đến phòng làm việc. Lúc đang suy nghĩ thì ngẩng đầu lên, lập tức nhìn thấy tấm ảnh chụp lấy liền của mình và Lăng Liệp.

Bình Luận (0)
Comment