Tâm Hạp - Sơ Hòa

Chương 178

Tằng Xu sợ đến mức hét lên, “Rốt cuộc thì anh đang nói cái gì vậy chứ?”

Tiết Bân nói năng lộn xộn, hai người ôm đầu khóc nức nở.

Đợi khi cảm xúc của bọn họ đã bình tĩnh lại một chút, Hoàng Dịch hỏi: “Tiết Bân, cậu còn nhớ Lăng Liệp không?”

Cái tên này khiến Tiết Bân run lên.

“Cậu ấy hiện đang điều tra chuyện cậu gặp phải, năng lực của cậu ấy cậu cũng đã từng chứng kiến rồi.” Hoàng Dịch nói: “Cậu ấy nhờ tôi hỏi cậu, cậu đã từng đến núi Phượng Hạ chưa?”

Tiết Bân lầm bầm kêu la, đẩy Tằng Xu ra.

Hoàng Dịch hỏi tiếp: “Thị trấn Diệp Tân thì sao? Có phải cậu trở về từ đó không?”

“Không phải, không phải…”

Tiết Bân không chịu nói, nhưng phản ứng của cậu ta đối với núi Phượng Hạ lớn hơn nhiều so với thị trấn Diệp Tân. Hoàng Dịch lại vội vã đến đội kỹ thuật hình sự, đội kỹ thuật hình sự truy tìm được manh mối đột phá – Tiết Bân đã từng đến một ngôi làng tên là Hạ Liên.

Một đường thẳng nối liền làng Hạ Liên và thị trấn Diệp Tân, Quý Trầm Giao nhìn chằm chằm vào hai địa điểm này trên bản đồ điện tử. Manh mối cảnh sát Phong Thành tìm thấy trên người Tiết Bân đã gián tiếp chứng thực suy đoán của anh. Các làng mạc, thị trấn xung quanh núi Phượng Hạ đã chịu áp lực tập trung và phân tán, ngoài hai nơi này ra, chắc chắn những làng mạc, thị trấn khác cũng có nạn nhân lưu lại.

Lực lượng cảnh sát đã được triển khai đến núi Phượng Hạ, còn trong một nhà nghỉ không mấy nổi bật ở phía Nam núi Phượng Hạ, Lăng Liệp cũng ép mình vào lối đi hẹp giữa giường và tường, bắt chước tư thế của Dư Đại Long, ôm lấy chính mình.

Ban đầu Dư Đại Long vẫn còn rất sợ hãi, theo bản năng kháng cự tất cả mọi người. Nhưng chỉ cần cậu cử động một chút, Lăng Liệp liền cử động theo một chút, giống hệt một tấm gương sống động.

“Anh Hàng nói, cậu là một người quản lý rất có bản lĩnh, đam mê đào tạo, đã dẫn dắt ra không ít thần tượng nhỏ.” Lăng Liệp nói: “Cậu cũng là thần tượng của bọn họ.”

Ánh mắt Dư Đại Long tuy vẫn tràn ngập sợ hãi và cảnh giác, nhưng bờ vai đang dần thả lỏng.

Cậu kiếm sống trong giới giải trí, không thể không hiểu văn hóa người hâm mộ. Trước đây từng thấy qua cái gì mà thiết lập sức mạnh tinh thần, cậu thấy đây chẳng phải là chuyện nhảm nhí sao? Người sao lại có sức mạnh tinh thần được.

Nhưng giờ phút này, khi đối mặt với Lăng Liệp, cậu cảm thấy ánh mắt, khí chất xung quanh Lăng Liệp đều như có thực thể, giống như nước, nhưng không phải nước đơn thuần, cảm giác nôn nóng và sợ hãi của cậu dần dần bị pha loãng trong đó.

Cậu cúi đầu, muốn nói gì đó, nhưng vẫn không thể mở miệng.

“Đại Long, cậu là nạn nhân.” Lăng Liệp tiếp tục nói: “Bất kể cậu vì lý do gì mà bị những người đó nhắm vào, người sai cũng không phải là cậu. Bây giờ cậu an toàn rồi, tôi hy vọng sau khi cậu suy nghĩ thông suốt, có thể nói ra những chuyện đã xảy ra với mình trong những ngày này.”

Lăng Liệp lấy thẻ công tác ra, đặt trên mặt đất giữa hai người, “Tôi cũng giống như anh Hàng, chúng tôi sẽ bảo vệ cậu.”

Có lẽ hai chữ “anh Hàng” đã k*ch th*ch đến Dư Đại Long, cậu khẽ lắc đầu.

“Những chuyện đã xảy ra, dù cậu có muốn giấu đi, thực ra cũng không giấu được, nó vẫn luôn ở trong lòng cậu, những kẻ đó cũng biết.” Lăng Liệp nói: “Tôi hiểu suy nghĩ của cậu. Cậu cảm thấy mình vừa thoát chết trong gang tấc, những người đó khiến cậu sợ hãi. Nếu không nói ra có thể không để lộ bản thân, cậu nguyện xem nó như một cơn ác mộng không có thật.”

Dư Đại Long phát ra tiếng r*n r* khó chịu, hai tay nắm thành quyền ấn mạnh xuống đất.

“Bọn họ cũng đều làm như cậu vậy.” Lăng Liệp nói: “Sau khi trở về đều giữ kín bí mật, có người là hoàn toàn không có đối tượng để tâm sự, có người là không muốn liên lụy đến người không liên quan. Nhưng cậu có nghĩ tới chưa, đã có người vì cậu mà bị cuốn vào rồi?”


Dư Đại Long kinh ngạc mở to mắt, ánh mắt dao động vì nước mắt dâng trào.

“Anh Hàng, Phương Viễn Hàng, người bạn cảnh sát hình sự quan trọng của cậu đã ở trong cuộc rồi.”

Dư Đại Long bắt đầu nức nở, mờ mịt bối rối.

Lăng Liệp nói: “Dựa vào tin tức chúng tôi đã nắm được, tôi có thể cho cậu biết một kết luận – người bọn chúng nhắm vào không phải là cậu, mà là Phương Viễn Hàng.”

Dư Đại Long khó tin nổi, “Không, không thể nào!”

“Vậy tại sao lại là cậu? Bọn chúng dựa vào đâu mà chọn cậu?”


“Tôi…” Dư Đại Long kìm nén nói: “Tâm lý tôi có vấn đề, tôi cứ hay nghĩ, thế giới này quá tệ rồi, tại sao tôi và chú Cận lại gặp phải những chuyện đó?”

Lăng Liệp nói: “Tôi cũng cảm thấy thế giới này sớm muộn gì cũng tiêu đời. Rất nhiều người đều nghĩ như vậy. Cậu đặc biệt ở chỗ nào?”

Dư Đại Long sững sờ.

Ánh mắt Lăng Liệp sắc bén, “Bởi vì đối với bọn chúng, cậu là người có thể lợi dụng được, cậu có một người bạn làm cảnh sát rất có tương lai, nhưng vẫn chưa hoàn toàn trưởng thành. Phương Viễn Hàng mới là người bọn chúng thực sự muốn lôi kéo. Còn cậu, suýt chút nữa đã trở thành một mồi nhử.”

Trong lòng Dư Đại Long chấn động, “Thật sao? Bọn chúng muốn hại Hàng Hàng?”


Lăng Liệp lại lắc đầu, “Thẳng thắn mà nói thì tôi không biết. Hiểu biết của tôi về bọn chúng không nhiều bằng cậu, tôi chỉ đưa ra một suy luận có vẻ viển vông từ một loạt vụ án gần đây. Tôi cần cậu kể cho tôi nghe những chuyện cậu đã trải qua trước và sau khi mất tích, đó là lý do tại sao tôi chặn cậu ở đây.”

Dư Đại Long luống cuống lau nước mắt, Lăng Liệp đưa cho cậu một gói khăn giấy. Sau khi lau mặt xong, trong mắt Dư Đại Long bớt đi một phần mờ mịt, cậu nhìn Lăng Liệp rất nghiêm túc, “Tôi bị nhắm vào không phải vì bản thân tôi, mà là bọn chúng muốn hại Hàng Hàng?”

Lăng Liệp nói: “Tôi không thể chắc chắn, nhưng có khả năng này.”

“Vậy tôi nói!” Dư Đại Long đứng dậy, chân vẫn còn run, “Bọn chúng nói, đi theo bọn chúng, tôi sẽ thấy được sự thật về mọi bất công, tội ác, bọn chúng có thể sửa chữa sai lầm của thế giới này, bây giờ vẫn còn kịp.”

Dư Đại Long hít sâu một hơi, “Tổ chức của những người đó tên là ‘Mặt Nạ Phấn’, biểu tượng của bọn chúng là một tòa nhà lớn sụp đổ như tuyết.”


 

Cuộc đời hơn hai mươi năm của Dư Đại Long trôi qua đầy sóng gió. Lúc đi học, vì cử chỉ thiếu nam tính, đã sớm bị người ta biết cậu thích đàn ông, nên bị tập thể cô lập bắt nạt, người nhà cũng không ưa cậu.

Chỉ có một chú làm bảo vệ ở trường tên là Cận đối tốt với cậu, đã cứu cậu lúc cậu định tự vẫn. Cậu lớn lên, muốn báo đáp cho chú Cận, nhưng chú Cận lại trở thành vong hồn dưới tay kẻ ác tàn bạo.

Cậu lớn lên rất cô đơn, cũng rất không dễ dàng gì. Tình cờ quen biết Phương Viễn Hàng, một người bạn tốt làm cảnh sát hình sự, nhưng người bạn tốt này lại vì mối quan hệ giữa cậu và chú Cận, mà trong quá trình điều tra một loạt vụ án mạng đã nghi ngờ cậu báo thù cho chú Cận, coi cậu là nghi phạm.

Sự thật được phơi bày, cậu vô tội.


Những trải nghiệm này không đánh gục được cậu, cậu vẫn là chàng gay nhỏ nhắn vui vẻ, cầu tiến, hay cà khịa, thấy trai đẹp là không nhịn được mà xuýt xoa, người mới không tên tuổi cậu dẫn dắt dần dần trở thành ngôi sao nhỏ. Cậu cũng đã có một vị trí nhất định trong giới.

Nhưng nếu cậu có thể lựa chọn, cậu không hề muốn có một cuộc đời sóng gió như vậy.

Thỉnh thoảng, khi kết thúc một giai đoạn công việc bận rộn, khi đủ loại người xung quanh không còn vây lấy cậu nữa, cậu sẽ tự thưởng cho mình một ly rượu, uống say rồi, trong lòng lại dâng lên cảm xúc buồn bã rất khó hiểu.

Cậu cảm thấy thế giới này thật tệ, tại sao cậu không thể sống nhẹ nhàng hơn một chút, cậu phải bán mạng, phải cố gắng lắm mới có thể trông như đang sống nhẹ nhàng.

Cậu lau đi những giọt nước mắt không nghe lời cứ chực trào ra, nghĩ đến thời học sinh của mình, nghĩ đến chú Cận, nghĩ đến những kẻ nhà giàu coi chú Cận như con kiến để đùa giỡn, nghĩ đến việc mình bị bạn thân coi là nghi phạm, nghĩ đến dáng vẻ nghệ sĩ nhỏ dưới tay mình tủi thân khóc thầm…


Sự tức giận ẩn sâu trong lòng cứ thế mọc lên như cỏ dại.

Cậu không thường như vậy, thực sự là rất hiếm khi mất kiểm soát cảm xúc.

 

Cậu cũng không để người khác nhìn ra, những cảm xúc này đều do cậu tự mình tiêu hóa, bằng cách tiêu tiền, hoặc lên mạng chửi bới vài câu.

Khi người khác nhìn thấy cậu, cậu lại biến thành một chàng trai đồng tính tinh tế yêu nghiệt.

Cậu không mấy để tâm đến chuyện này, càng chưa từng nghĩ đến việc tìm bác sĩ tâm lý để tâm sự, nhưng một ngày nọ, điện thoại di động của cậu đột nhiên nhận được một tin nhắn, có một đường links kỳ lạ. Tin nhắn ghi rõ họ tên, số chứng minh nhân dân của cậu, trông cực kỳ giống tin nhắn lừa đảo.


Cậu vốn định chuyển tiếp ngay cho Phương Viễn Hàng, nhưng tin nhắn còn đề cập, “Mặt Nạ Phấn” biết được cảm giác bối rối và tức giận của cậu, trong tổ chức có rất nhiều người có trải nghiệm đau khổ giống như cậu, bọn họ có thể cùng nhau tìm ra cách thay đổi thế giới này.

Cậu sững người, vô thức nhìn xung quanh, cậu đang ở phòng trà nước của công ty, xung quanh chỉ có một chuyên viên trang điểm.

Ai đang gửi tin nhắn cho cậu? “Mặt Nạ Phấn” là gì?

Ngay lúc cậu đang nghi hoặc căng thẳng, lại có một tin nhắn nữa được gửi đến, cũng kèm theo một đường links liên kết. Tin nhắn này, kể chi tiết về những trải nghiệm trong quá khứ của cậu, đâm trúng chính xác vào nguồn gốc nỗi đau của cậu.

Cậu kinh ngạc hít một hơi lạnh, tiếng động tạo ra khiến chuyên viên trang điểm chú ý. Cậu lập tức tắt màn hình điện thoại, vội vã rời khỏi phòng trà nước, trở về văn phòng làm việc của mình.


Mấy ngày sau đó, không có tin nhắn kỳ lạ nào mới gửi đến, nhưng thỉnh thoảng cậu lại mở hai tin nhắn đó ra xem, xem nhiều đến mức thuộc lòng.

Cậu như đang ở trong quá trình giằng co vô cùng mâu thuẫn. Một bên nói: Nhanh lên, gửi cho Hàng Hàng, cậu ta là cảnh sát hình sự, cậu ta có thể giúp mình! Bên kia lại nói: Không được, Hàng Hàng là bạn của cậu, nhưng hãy nghĩ về môi trường trưởng thành của cậu ta xem, một người chính trực như cậu ta, không thể thực sự hiểu được một kẻ thấp cổ bé họng bị đánh đập hết lần này đến lần khác như cậu đâu. Chỉ những người từng trải qua chuyện tương tự mới có thể hiểu nhau. Quên rồi sao, Hàng Hàng còn từng coi cậu là nghi phạm đấy!

Một tuần sau khi nhận được tin nhắn, Dư Đại Long nơm nớp lo sợ nhấp vào đường links. Chính xác mà nói thì đó không phải là một liên kết, mà chỉ là một cổng vào.

Cậu nhìn thấy một trang web liên tục có tro bụi rơi xuống, giống như một thế giới đang sụp đổ. Trung tâm màn hình là một tòa nhà cao tầng, tro bụi như những bông tuyết rơi xuống từ tòa nhà đó.


Tim cậu đập dữ dội, không biết mình đã vào một trang web gì, sau khi bình tĩnh lại một lúc, cậu làm theo chỉ dẫn trên màn hình, chuyển hướng vài lần, rồi cậu nhìn thấy phần giới thiệu về tổ chức.

Hóa ra, “Mặt Nạ Phấn” chính là tên của tổ chức này.

Dư Đại Long hỏi, “Mặt Nạ Phấn” rốt cuộc muốn làm gì? Tại sao lại biết được cảm giác bối rối của cậu? Tại sao lại tìm đến cậu?

Một giọng nói máy móc giống như dịch vụ khách hàng trả lời, bởi vì cậu là người có thể được cứu rỗi, cũng là người có thể cứu rỗi người khác.

Dư Đại Long không hiểu gì cả.

Giọng nói máy móc đó lại tiếp tục, có phải cậu cảm thấy thế giới ngày càng tồi tệ, trông có vẻ tốt đẹp, nhưng ác ý luôn ngang nhiên lan tràn.

Dư Đại Long muốn phản bác, nhưng cậu thậm chí không thể thuyết phục được chính bản thân mình.

Cách đây không lâu, một ngôi sao nhỏ cậu từng dẫn dắt bị tung tin đồn bôi nhọ, ngôi sao nhỏ đó hoàn toàn không làm những chuyện trong tin đồn, nhưng bị cắt câu lấy nghĩa, bị đám đông hả hê chế giễu, ngôi sao nhỏ đó khóc lóc thanh minh cho mình, nhưng có ai nghe không? Càng thanh minh, càng chuốc lấy vô số lời mắng chửi.

Ngôi sao nhỏ đó suy sụp, nửa đêm gửi tin nhắn thoại cho cậu, “Anh ơi, em chỉ thiếu nước mổ bụng ra cho bọn họ xem thôi, tại sao con người lại ác như vậy?”

Cậu nói với ngôi sao nhỏ đó rằng, cho dù em có mổ bụng ra, bọn họ cũng sẽ không tin em đâu. Im lặng đi, chỉ có thể im lặng.

Đây là kinh nghiệm cậu rút ra được sau bao phen lăn lộn, nhưng cậu biết, điều này không đúng. Ngôi sao nhỏ đó không sai, nhưng không sai thì tại sao phải chịu đựng những ác ý này?

Giọng máy móc đó nói, cậu thấy đấy, thế giới này thật sự rất tồi tệ.

Cậu tức giận hỏi, vậy các người có thể làm gì? Cảnh sát còn không thể thay đổi, các người có thể thay đổi được gì?

Giọng máy móc đó nói: Chỉ riêng chúng tôi thì dĩ nhiên không làm được gì, nhưng chẳng phải còn có cậu sao? Cậu và vô số người có cùng nỗi đau và sự bất mãn giống như cậu.

Cuộc trò chuyện ngày hôm đó không kéo dài quá lâu, dường như “Mặt Nạ Phấn” rất rõ ràng rằng, lần k*ch th*ch đầu tiên nên dừng lại đúng lúc.

Dư Đại Long thoát khỏi trang web, phát hiện liên kết ban đầu đã hết hiệu lực. Cậu loay hoay với điện thoại đến tận nửa đêm, lại tìm kiếm “Mặt Nạ Phấn” trên mạng, nhưng không tìm thấy gì cả.

Nhưng vào buổi tối hai ngày sau đó, cậu lại nhận được liên kết. Lần này sau khi nhấp vào, cậu được dẫn thẳng đến một cổng vào đã mã hóa trên trang web. Giọng máy móc đó nói với cậu rằng, mỗi lần cậu đăng nhập, hệ thống sẽ ngẫu nhiên tạo ra một cổng vào dành riêng cho cậu, sử dụng một lần là vô hiệu, lần đăng nhập tiếp theo sẽ lại tạo ra một cổng vào mới.

Gần như ngày nào Dư Đại Long cũng vào xem “Mặt Nạ Phấn”. Tổ chức “Mặt Nạ Phấn” đã tổ chức hoạt động, thành viên đến từ khắp cả nước, được đưa đến một nơi bí mật để tiến hành “trò chơi”. Nghe nói những người từng tham gia “trò chơi” này đều sẽ có nhận thức hoàn toàn mới về thế giới, xã hội và bản thân.

Nếu sau khi “trò chơi” kết thúc, không muốn trở thành thành viên của “Mặt Nạ Phấn”, “Mặt Nạ Phấn” sẽ không làm phiền nữa, cổng đăng nhập từ đó sẽ không xuất hiện lại. Nhưng nếu trong “trò chơi” cảm ngộ được ý nghĩa cuộc sống, nguyện trở thành một thành viên thay đổi thế giới này, thì cánh cửa của “Mặt Nạ Phấn” sẽ mở rộng chào đón cậu.

Nói tóm lại, “trò chơi” là một ranh giới, cũng là bước mấu chốt để gia nhập “Mặt Nạ Phấn”.

Dư Đại Long hỏi làm thế nào để tham gia trò chơi. Giọng nói máy móc đó lại bảo, tháng mười một năm nay có một “trò chơi”, nếu đã suy nghĩ kỹ, hãy đăng ký thời gian xuất phát của mình, đến lúc đó sẽ có xe đến địa điểm tương ứng để đón.

Giọng nói máy móc đó còn nhiều lần nhấn mạnh rằng, đừng vội tham gia “trò chơi”, nhất định phải suy nghĩ thật kỹ và sắp xếp thời gian ổn thỏa, đừng để người xung quanh phát hiện điều bất thường.

Dư Đại Long quyết định tham gia. Tháng 11 cậu có một khoảng thời gian rảnh rỗi, hơn nữa Phương Viễn Hàng cũng đang đi học ở nơi khác. Gần đây cậu bị “Mặt Nạ Phấn” làm cho tâm thần bất ổn, nếu không đi gặp mặt trực tiếp những người đứng sau trang web đó, không trải nghiệm thử “trò chơi” kia, cậu có thể sẽ bị suy nhược thần kinh.

Ngày ba tháng mười một, một chiếc xe việt dã xuất hiện tại địa điểm đã hẹn. Cậu thấp thỏm lên xe, trên xe ngoài cậu ra, còn có ba người trông rất bình thường, không có gì nổi bật, một người là tài xế, hai người còn lại hình như là nhân viên công tác.

Xe rời khỏi thành phố Đông Nghiệp, không lâu sau thì cậu ngủ thiếp đi. Không phải ngủ tự nhiên, mà là do uống một loại thuốc nào đó. Khi tỉnh lại, cậu đã ở trong một hang động có ánh sáng mờ ảo, xung quanh là những người đang ngồi im lặng – đều là người tham gia “trò chơi”.

Đến đây, cơn ác mộng của Dư Đại Long mới bắt đầu.

Những người tham gia không quen biết nhau, đến từ mọi miền đất nước, lý do Dư Đại Long biết bọn họ là người tham gia trò chơi chứ không phải người của “Mặt Nạ Phấn”, là vì người của “Mặt Nạ Phấn” đều đeo mặt nạ, hơn nữa còn có súng.

Những kẻ đeo mặt nạ không còn ôn hòa kiên nhẫn như giọng nói máy móc trên trang web nữa, sau khi phổ biến quy tắc “trò chơi” xong, liền đe dọa bọn họ không được phạm quy, còn nói kẻ thất bại trong trò chơi sẽ bị xử tử hình.

Ban đầu, mọi người đều nghĩ đây là nói đùa, chẳng lẽ “trò chơi” còn có thể chết người sao?

Nhưng một trong những kẻ đeo mặt nạ cười khẩy nói: “Trong số các người có ai từng đọc tiểu thuyết vô hạn lưu chưa?”

Dư Đại Long đã đọc, cùng giơ tay với cậu còn có mấy người trẻ tuổi.

Kẻ đeo mặt nạ nói: “Chết trong trò chơi vô hạn, ở hiện thực còn có thể sống không?”

Trong lòng Dư Đại Long chợt thấy bất an.

Kẻ đeo mặt nạ: “Kết cục của kẻ thất bại, chính là như các người nghĩ đó.”

Nhưng khi “trò chơi” bắt đầu, Dư Đại Long phát hiện nó không giống với tiểu thuyết vô hạn lưu mà cậu biết. Bọn họ không có các màn như thám hiểm, đánh đấm, giải đố, mà chỉ cần một chọi một, hoặc hai chọi hai chỉ ra lỗi lầm đối phương đã từng làm.

Một nhóm người xa lạ làm sao biết được lỗi lầm của người khác?

Bởi vì trước khi “trò chơi” chính thức bắt đầu, những kẻ đeo mặt nạ để bọn họ sống cùng nhau, tìm hiểu lẫn nhau. Lúc đó mọi người đều rất tức giận lo lắng, cảm thấy mình đã đến một tổ chức đa cấp, bị lừa đảo.

Cảm xúc dâng trào, bắt đầu kể về trải nghiệm của mình, dần dần phát triển thành khoe khoang. Trong môi trường này, thể hiện cái ác quan trọng hơn thể hiện cái thiện, sự lương thiện sẽ bị bắt nạt, còn cái ác lại có thể bảo vệ bạn không bị bắt nạt.

Dư Đại Long có trí nhớ rất tốt, lời thoại mà các ngôi sao nhỏ không nhớ được, cậu chỉ cần xem một lúc là có thể thuộc. Thông tin, những lời nói của những người xa lạ, cậu vô tình đều ghi nhớ hết.

Có người từng ngược đãi động vật, có người từng trộm đồ chuyển phát nhanh, có người từng đâm người bị thương, có người từng cướp vợ người khác…

Vòng “trò chơi” đầu tiên, đối thủ của Dư Đại Long là một người đàn ông khoảng ba mươi mấy tuổi. Người này tối qua nói chuyện với người khác đến nửa đêm, nói rằng hồi trẻ anh ta thu tiền bảo kê, cả khu vực đều sợ anh ta, cảnh sát cũng không dám mạnh tay với anh ta, anh ta còn từng đánh gãy sống mũi của một cảnh sát trẻ.

Dư Đại Long bất giác liên tưởng đến Phương Viễn Hàng với viên cảnh sát trẻ đó, lập tức cảm thấy người đàn ông này cực kỳ đáng ghét.

Trong “trò chơi”, Dư Đại Long ăn nói sắc bén, nói ra những chuyện hoang đường mà người đàn ông kia đã làm, cậu nói rất nhanh, lượng thông tin cũng lớn, người đàn ông đó vất vả lắm mới chen vào được một câu, đã nhanh chóng bị cậu chặn họng lại.

Thắng bại của ván này căn bản không có gì hồi hộp, Dư Đại Long thắng.

Nhưng người đàn ông cũng không cảm thấy có gì ghê gớm, ở cái nơi quỷ quái này, anh ta sớm đã không muốn ở lại rồi. Thua không phải là vừa hay được về nhà sao?

Nhưng mà, một cảnh tượng khiến tất cả mọi người kinh hoàng đã xuất hiện, kẻ thất bại bị trói bằng dây thừng, trùm bao tải lên đầu, bị kéo đi như một con heo chờ làm thịt.

Bên ngoài hang động, vang lên từng tiếng la hét đau đớn.

Trong hang động đột nhiên yên tĩnh, những người chiến thắng trong “trò chơi” lúc này mới phát hiện, đây có lẽ không phải là một “trò chơi” nên xuất hiện trong một xã hội pháp chế bình thường.

Suy cho cùng thì, việc bọn họ bị cho uống thuốc, đưa đến nơi không ai biết này, bản thân chuyện đó đã vô cùng bất thường. Tại sao đến bây giờ bọn họ mới phát hiện ra?

Tiếng súng vang lên, mùi máu tanh dần dần lan tỏa. Mọi người không dám nói gì nữa, người ta nhìn nhau, ánh mắt từ mờ mịt chuyển sang căng thẳng, u ám.

Bọn họ dần dần hiểu ra, muốn sống sót thì phải “g**t ch*t” đối thủ. g**t ch*t như thế nào? Theo quy tắc của “trò chơi”, dùng lỗi lầm của bọn họ làm vũ khí!

Bình Luận (0)
Comment