Một cảnh tượng tàn nhẫn hơn xuất hiện sau vòng “trò chơi” tiếp theo, người đeo mặt nạ đẩy ra một đống dưa hấu. Người tinh mắt nhìn là biết ngay dưa hấu có vấn đề, đã bị bổ ra rồi ghép lại.
Người đeo mặt nạ đưa dao cho mọi người, ra lệnh bổ dưa.
Dao hạ xuống, chạm phải thứ gì đó bên trong, vỏ dưa tách sang hai bên, để lộ đầu người máu me đầm đìa.
Dư Đại Long sợ đến gần như ngất đi, tay cậu cũng bị dao cứa phải làm bị thương.
Trong hang động tràn ngập tiếng th* d*c. Giây phút đó, Dư Đại Long cảm thấy cả ngọn núi này là một con quái vật, nó biết cử động, biết hô hấp, và hơi thở của bọn họ chính là nhịp tim của nó.
Người đeo mặt nạ lạnh lùng nói, những kẻ này đã phải trả giá cho những gì chúng đã làm, đã nói trong quá khứ, cái giá đó chính là cái chết, là cái giá chúng đáng phải nhận. Ai bảo chúng xấu xa làm gì? Chính chúng đã khiến thế giới này ngày càng tồi tệ hơn. Còn những người còn lại đã làm rất đúng, bổ chúng ra, giống như bổ dưa ăn dưa vậy.
Điều này không đúng! Dư Đại Long gào thét trong lòng – không ai đáng bị trở thành “quả dưa” bị bổ ra cả! Bọn họ đúng là đã phạm sai lầm, nhưng kẻ trừng phạt bọn họ tuyệt đối không nên là mình, không phải là “Mặt Nạ Phấn”, không phải là cái lý lẽ đường hoàng giả tạo này!
Nhưng Dư Đại Long không nói ra được, không ai dám chống lại những người đeo mặt nạ đang cầm súng. Điều khiến họ càng thêm lo lắng là, “trò chơi” vẫn tiếp diễn, nếu thua ở vòng sau, người bị coi như dưa để người khác bổ ra chính là đầu của mình!
Đầu người, vỏ dưa ruột dưa bị dọn đi, nghe nói là được đưa đến lò thiêu đốt cùng với thi thể.
“Trò chơi” cứ cách một ngày lại diễn ra, Dư Đại Long chưa từng thua. Nhưng cậu đã tê liệt rồi, vòng một vòng hai còn có thể tìm ra lỗi sai của đối phương, có cái là sai thật, có cái chỉ là khiếm khuyết về mặt đạo đức.
Đến sau này, căn bản không còn điểm nào để công kích nữa, vì để chiến thắng, để không trở thành “quả dưa”, chỉ có thể bịa đặt, so xem ai giọng to hơn, ai nói nhanh hơn. Thực sự không công kích được bản thân người đó thì chuyển sang công kích người nhà, bạn bè thân thiết, dùng bọn họ để chứng minh đối phương không hoàn hảo, nhân phẩm chắc chắn có vấn đề.
Cậu cảm thấy mình sắp phát điên rồi. Tại sao mình lại biến thành thứ rác rưởi thế này? Đây chính là thay đổi thế giới mà “Mặt Nạ Phấn” nói sao? Loại bỏ hết những người phạm lỗi, những người có khiếm khuyết đạo đức, những người không hoàn hảo, thì phần còn lại sẽ là những người hoàn hảo và một thế giới hoàn hảo ư?
Không phải!
Phần còn lại chỉ là một đám người còn tồi tệ hơn, xảo quyệt hơn, càng… không đáng sống hơn!
——Nếu như những kẻ thua cuộc đáng chết!
Trong hang động không còn lại bao nhiêu người, Dư Đại Long đã kiệt sức, không thể tiếp tục “trò chơi” được nữa. Cậu thua một người trông giống học sinh, lúc bị người đeo mặt nạ lôi đi, cậu đã khóc không thành tiếng.
Hối hận chiếm lấy tâm trí cậu, tại sao cậu lại nhấn vào đường link đó? Tại sao không nói cho Phương Viễn Hàng? Tại sao thà tin người lạ còn hơn tin những cảnh sát mình quen biết?
Cậu nhận ra mình thật sự rất hèn hạ, đây chính là bản chất của con người. Con người quả thực là cặn bã của thế giới này.
Cậu tưởng mình sẽ trở thành “quả dưa” tiếp theo bị bổ ra, nhưng sau khi hôn mê rồi tỉnh lại, đứng trước mặt cậu lại là hai người đeo mặt nạ. Đạn không xuyên qua người cậu, bên chân cậu đặt chiếc túi hành lý lúc đến.
Cậu kinh hãi tột độ, không biết mình đã chết rồi, hay là sắp bị hành hình.
“Dư Đại Long, bây giờ cậu đã biết tại sao thế giới của chúng ta không còn tốt đẹp nữa không?” Một trong hai người đeo mặt nạ nói.
Dư Đại Long vẫn trong tình trạng không thể suy nghĩ bình thường được, đầu óc cậu hỗn loạn, đến cả ảo giác và hiện thực cũng không phân biệt nổi.
Nhưng người đeo mặt nạ vẫn tiếp tục nói: “Bình thường cậu có công kích một người như vậy, đẩy người đó vào chỗ chết không?”
Dư Đại Long mơ hồ lắc đầu.
Người đeo mặt nạ: “Vậy cảm giác này thế nào?”
“Đồ, đồ tể!” Nước mắt Dư Đại Long trào ra, “Tại sao chỉ nói mong sếp chết đi mà lại phải bị giết? Tại sao bố anh từng trêu ghẹo góa phụ trong xưởng mà anh lại phải bị chụp mũ, phải trở thành một ‘quả dưa’?”
Cậu có quá nhiều lời muốn nói, cảm giác giận dữ giống như cơn lũ bị chặn lại, cậu cảm thấy trời đất như quay cuồng.
Người đeo mặt nạ: “Vậy bây giờ cậu đã hiểu tại sao thế giới của chúng ta ngày càng tồi tệ chưa?”
Dư Đại Long sững người, “…Bởi vì con người ngày càng trở nên xấu xa?”
“Tại sao con người lại trở nên xấu xa?”
“Tôi không biết!”
Người đeo mặt nạ: “Ngoài đời thực, cậu có đứng trước mặt một người mà nhẫn tâm mắng chửi, bịa đặt, công kích bọn họ như vậy không?”
Dư Đại Long ôm đầu, run rẩy nói: “Tôi sẽ không…”
Sau một thoáng im lặng, người đeo mặt nạ nói: “Đúng, cậu sẽ không, đối thủ của cậu cũng sẽ không, chỉ có một số rất, rất ít người mới làm vậy. Mà cho dù bọn họ có làm thế, thì có thể gây ra tổn thương ghê gớm gì chứ? Sẽ không đâu, bởi vì có những quy tắc đạo đức xã hội thông thường ràng buộc bọn họ, pháp luật cũng sẽ bảo vệ những người bị bọn họ tùy tiện bôi nhọ. Nhưng có một nơi, cái ác của bọn họ sẽ ăn mòn cuộc sống của người khác một cách vô hạn.”
Dư Đại Long hét lên: “Chẳng phải là đám ‘Mặt Nạ Phấn’ các người sao! Các người đã giết bao nhiêu người rồi? Bọn họ đều không đáng chết!”
Người đeo mặt nạ cười một tiếng, “Nhận thức của cậu đúng là nông cạn thật. Cậu không nghĩ ra nơi thực sự tồn tại đó sao? ‘Trò chơi’ của chúng tôi chỉ là mang những thứ trên mạng xuống đời thực mà thôi.”
Ánh mắt Dư Đại Long mất tiêu cự, nửa phút sau mới sực tỉnh, “Ý anh là, mạng internet?”
“BINGO!” Người đeo mặt nạ vui vẻ vỗ tay, thoắt cái đã ép sát đến trước mặt Dư Đại Long như bóng ma, “Nghĩ lại những vụ việc xảy ra trên mạng những năm qua xem, có phải con người ngày càng chua ngoa độc địa, một câu nói chẳng đáng gì ngoài đời thực, trên mạng lại có thể hủy hoại một con người. Bộ mặt của các người trong ‘trò chơi’, có phải giống hệt lũ sâu bọ trên mạng không?”
“Tôi…”
“Đừng biện minh, ‘trò chơi’ đã cho các người một nền tảng đời thực, ép các người trở thành đám người trên mạng đó.”
Dư Đại Long hét lên: “Không phải! Nếu không phải các người chĩa súng vào chúng tôi, người thua phải chết, thì ai lại trở nên xấu xa như vậy?”
Người đeo mặt nạ lắc đầu, “Cậu vẫn chưa tỉnh táo. Đợi cậu tỉnh táo rồi, cậu sẽ hiểu, mỗi người đều có một mặt xấu, nhưng trong hiện thực, bọn họ có thể kiềm chế mặt xấu đó. Mà mạng internet lại cần chính cái mặt xấu đó của bọn họ! Thế giới này ngày càng tồi tệ, không trách con người, cũng không trách thế giới, thứ cần bị hủy diệt nhất chính là mạng internet. Mạng internet mới là nguồn gốc của mọi tội lỗi!”
Lượng thông tin quá tải khiến Dư Đại Long sắp suy sụp. Cậu vẫn nhớ mình sắp trở thành một ‘quả dưa’ bị bổ ra, cậu nhìn người đeo mặt nạ, “Khi nào thì các người ra tay?”
“Ra tay? Ý cậu là giết cậu à? Không không, cậu hiểu lầm rồi, chúng tôi chưa bao giờ giết bất kỳ ai. Đây chỉ là một trải nghiệm. Dư Đại Long, qua ‘trò chơi’, chúng tôi phát hiện cậu chính là người chúng tôi cần, chúng tôi rất chân thành mời cậu trở thành một thành viên của chúng tôi.”
Dư Đại Long nghiến răng, “Sao có thể!”
“Thực ra, rất nhiều thành viên của chúng tôi đều được phát triển từ ‘trò chơi’. Bây giờ cậu đang rất kích động, chúng tôi không cần cậu trả lời ngay. Rất nhanh thôi, cậu sẽ rời khỏi đây, trở về cuộc sống bình thường của mình. Khi nào cậu hiểu rõ bản chất của ‘trò chơi’ này, và ý đồ của ‘Mặt Nạ Phấn’ chúng tôi, cậu có thể gia nhập bất cứ lúc nào.”
Người đeo mặt nạ hùng hồn nói: “Chúng ta hãy cùng nhau sửa chữa lỗi lầm của thế giới này!”
Dư Đại Long thở ra một hơi dài, như thể cuối cùng cũng đã thoát khỏi cơn ác mộng, cậu nhìn Lăng Liệp, “Bọn chúng đưa tôi đến thị trấn nhỏ này, trong túi tôi có thêm một cái điện thoại, tôi không dám dùng. Đến giờ tôi vẫn chưa hiểu rốt cuộc đây là chuyện gì? Lẽ ra tôi phải chết, nhưng bọn chúng lại thả tôi đi. Vậy những người thua cuộc khác thì sao? Tiếng súng chúng tôi nghe thấy là giả, cái đầu nhìn thấy cũng là giả? Vậy đó thật sự chỉ là một ‘trò chơi’ thôi sao? Nhưng ‘Mặt Nạ Phấn’ làm vậy là vì cái gì?”
Lăng Liệp kéo Dư Đại Long lại, vỗ vỗ lưng cậu, không nói gì.
Lúc này, không chỉ đầu óc Dư Đại Long hỗn loạn, mà Lăng Liệp cũng không hề nhẹ nhõm. Trong thoáng chốc, hắn nghĩ đến rất nhiều khả năng, nhưng chúng chưa kịp lắng xuống đã tự mâu thuẫn với nhau, hắn cần thời gian để gỡ rối mớ bòng bong này.
Dư Đại Long run rẩy, khóc thút thít. Lăng Liệp biết lúc này cậu cực kỳ yếu đuối, cần can thiệp tâm lý, cũng cần người thân ở bên cạnh.
Người thân thì không có ở đây, nhưng bạn thân thì có một người.
Lăng Liệp đỡ Dư Đại Long đến bên giường, “Bây giờ tôi để Hàng Hàng của cậu vào nhé, để cậu ta nói chuyện với cậu một lát, được không?”
Dư Đại Long nói: “Tôi, tôi có lỗi với cậu ta.”
Lăng Liệp xoa đầu Dư Đại Long, “Bạn bè với nhau làm gì có nhiều lời xin lỗi thế? Có muốn cậu ta vào không? Tôi thấy cậu ta sốt ruột lắm rồi đấy.”
Dư Đại Long do dự một lúc rồi gật đầu, nhưng lúc Lăng Liệp quay người đi thì lại vội vàng kéo vạt áo hắn lại, “Cảnh sát Lăng.”
Lăng Liệp cười nói: “Hàng Hàng gọi tôi là anh Liệp.”
Gò má Dư Đại Long hơi đỏ, “Vậy tôi cũng gọi anh là anh Liệp được không?”
“Đương nhiên rồi, anh Long.”
“Tôi, tôi muốn nhờ anh xin lỗi cậu ta giúp tôi.”
Lăng Liệp nói: “Xin lỗi thì phải tự mình nói.”
Dư Đại Long cúi đầu, lại nói: “Vậy anh Liệp, tôi muốn cảm ơn anh.”
Lăng Liệp cười đáp: “Đã nhận được rồi.”
Phương Viễn Hàng đã sớm đứng ngoài cửa chờ đến sốt ruột không yên. Lăng Liệp dặn dò: “Vào trong đừng hỏi cậu ấy đã xảy ra chuyện gì, vụ án bên tôi cơ bản đã nắm được rồi, cậu vào với tư cách bạn bè, nghe cậu ấy than phiền, nghe cậu ấy kể khổ, ôm cậu ấy một cái là được rồi. Hiểu chưa?”
Phương Viễn Hàng chào theo kiểu nhà binh, “Rõ!”
Lăng Liệp vỗ mạnh vào vai Phương Viễn Hàng, “Vào đi.”
Đêm khuya ở thị trấn nhỏ, gió lạnh thổi càng lúc càng mạnh. Lăng Liệp ngồi trên bậc thềm đá dưới nhà khách, mãi một hồi lâu vẫn không châm thuốc.
Hắn nheo mắt nhìn con đường gần như không một bóng người, một tay kẹp điếu thuốc, một tay cầm điện thoại. Hút xong một điếu, Lăng Liệp mới đứng dậy gọi cho Quý Trầm Giao, “Nói chuyện chút?”
Trước khi màn đêm buông xuống, Quý Trầm Giao vừa di chuyển từ một thị trấn nhỏ phía Bắc núi Phượng Hạ sang một thị trấn nhỏ khác. Ngày hôm đó bận rộn không ngừng nghỉ, chẳng khác nào như đang đánh trận. Trong khu rừng núi xanh tươi trải dài này, chắc chắn có tồn tại một hang ổ tạm thời chưa bị cảnh sát nắm được, nơi tội ác, tổn thương, tẩy não, lừa đảo đang sinh sôi nảy nở, lan tỏa ra các thôn trấn xung quanh. Các thành viên được điều động tạm thời từ Đội trọng án, Đội điều tra hình sự và Đội đặc cảnh đã kiểm soát được một phần thôn trấn, tìm thấy những manh mối phù hợp với suy đoán trước đó.
Quý Trầm Giao cầm trong tay một danh sách, trong danh sách đó có khoảng mười mấy người, bọn họ rất giống Dư Đại Long, đều là người ngoại tỉnh đột nhiên xuất hiện ở thị trấn, có người đã làm thủ tục cho bọn họ ở tại những nhà khách không mấy bắt mắt này, theo người dân địa phương nói, hành vi và ánh mắt của bọn họ đều có chút kỳ quái, hoặc là cứ nhốt mình trong phòng, hoặc là chạy loạn trên phố như người điên. Bọn họ đều ở không lâu, đến đột ngột mà biến mất cũng đột ngột.
Quý Trầm Giao đặc biệt chú ý đến một người đàn ông tên là Trương Binh và một người phụ nữ tên Vạn Tiểu Mộng, bọn họ xuất hiện ở các thị trấn khác nhau, Vạn Tiểu Mộng xuất hiện sớm hơn Trương Binh, nhưng bọn họ đến từ cùng một thành phố, tuổi tác cũng gần bằng nhau. Có lẽ trước khi đến núi Phượng Hạ, bọn họ đã quen biết nhau?
Quý Trầm Giao lập tức giao cho Thẩm Tê tập trung điều tra hai người này, sau đó đến đồn cảnh sát ở thị trấn, gọi điện thoại trao đổi ý kiến với Lương Vấn Huyền đang ở phía Nam núi Phượng Hạ, vừa cúp máy không lâu thì thấy tên Lăng Liệp nhấp nháy trên điện thoại.
Các thị trấn hai bên núi Phượng Hạ đều khá giống nhau, đêm đã khuya, trên đường gần như không thấy một bóng người, gió lạnh thổi vù vù, lướt qua mặt lạnh buốt.
Quý Trầm Giao ra đến cổng đồn cảnh sát, ngồi xuống bậc thềm. Anh và Lăng Liệp không biết rằng, lúc này cả hai đều đang ngồi dưới cơn gió lạnh đầu đông, nhìn con phố vắng vẻ, ngay cả tư thế ngồi cũng gần như giống hệt nhau.
Quý Trầm Giao lắng nghe giọng nói của Lăng Liệp trong điện thoại, ngẩng đầu nhìn vầng trăng treo trên cành cây khô.
“Bên anh\em thế nào rồi?” Hai người đồng thanh nói.
Thần kinh căng thẳng cả ngày của Quý Trầm Giao hơi thả lỏng một chút vì sự trùng hợp này, giọng nói anh thoáng chút ý cười, “Anh nói trước đi. Dư Đại Long có khai gì không?”
Ban đầu Lăng Liệp co chân lại, bàn chân đặt trên đất, lúc này đã duỗi thẳng đôi chân dài ra, gác trên bậc thềm, “Nói hơi nhiều, đầu óc anh hơi loạn, phải sắp xếp lại đã.”
Lăng Liệp châm một điếu thuốc, kể lại những gì Dư Đại Long đã nói cho Quý Trầm Giao nghe, quá trình kể giống như đang gỡ một cuộn len rối, nói đến cuối, những chi tiết lúc nãy ở trong phòng chưa nghĩ ra manh mối, dường như cũng đã trở nên rõ ràng hơn.
“Chúng ta không phán đoán sai, nhóm người này, hay nói đúng hơn là tổ chức ‘Mặt Nạ Phấn’ này, hành vi bắt cóc người của bọn chúng đang leo thang từng lần một. Nếu ban đầu chỉ là giăng lưới lớn, làm thí nghiệm, thì đến lần này đã có mục tiêu rất rõ ràng. Dư Đại Long là mồi nhử, người bọn chúng thực sự muốn lôi kéo là những cảnh sát như Phương Viễn Hàng, người có tiềm năng thăng tiến rất lớn, đồng thời vì trẻ tuổi nên dễ bị lợi dụng.”
Lăng Liệp nói: “Hiện tại Dư Đại Long vẫn còn khá mơ hồ, chưa rõ rốt cuộc chuyện gì đã xảy ra với mình, nhưng để lâu dài, cậu ấy sẽ tự nhiên hiểu được những gì mình đã trải qua trong thời gian này, cậu ấy sẽ nảy sinh đồng cảm với ‘Mặt Nạ Phấn’, sau đó tìm mọi cách đưa Phương Viễn Hàng tham gia ‘trò chơi’.”
“Ngoài ra còn có Tiết Bân, anh đoán, ‘Mặt Nạ Phấn’ cần ba loại người: một là người có thể cung cấp sự bảo vệ về mặt quyền lực cho sự tồn tại của chúng, vì vậy Phương Viễn Hàng trở thành mục tiêu; hai là người nắm giữ kỹ thuật đặc thù cụ thể nào đó, xét đến việc chúng lợi dụng ‘Phù Quang’, rất có thể là nhân tài về máy tính, mạng internet; ba là những kẻ lắm tiền ngốc nghếch, tức là người có tiền, đồng thời là những người trẻ tuổi mang mặc cảm tội lỗi sâu sắc, như vậy sẽ dễ dàng chấp nhận quan niệm của chúng hơn, Tiết Bân phù hợp với điều kiện này.”
Quý Trầm Giao nghe xong, suy nghĩ một lát, “Thông điệp ‘Mặt Nạ Phấn’ truyền đạt cho Dư Đại Long là, mạng internet khiến thế giới này trở nên không tốt đẹp?”
Lăng Liệp nói: “Theo lời kể của Dư Đại Long, ‘Mặt Nạ Phấn’ đã khuếch đại vô hạn những vấn đề xuất hiện trên mạng, sau đó đưa nó xuống đời thực. Mạng internet nuôi dưỡng ác ý, những chuyện nhỏ nhặt không đáng kể trên mạng có thể bị phóng đại đến mức khiến người ta phải chết. Dường như ‘Mặt Nạ Phấn’ muốn thông qua ‘trò chơi’ công kích lẫn nhau ngoài đời thực này, để người tham gia nhận thức được sự đáng sợ của mạng internet.”
“Rất rõ ràng, khả năng thuyết giáo của ‘Mặt Nạ Phấn’ rất mạnh, chắc chắn bọn chúng có thể ảnh hưởng đến một bộ phận người, sau khi rời khỏi ‘trò chơi’, bọn họ sẽ trở nên bài xích mạng internet, thậm chí ảnh hưởng đến những người xung quanh cùng tẩy chay mạng internet.”
Quý Trầm Giao nói: “‘Trò chơi’ của người thua bị giết chỉ là bề ngoài?”
“Không chắc có ai thực sự bị giết hay không, nhưng anh cảm thấy, rất có thể là không.” Lăng Liệp ngả người ra sau, khuỷu tay chống xuống đất, “‘Mặt Nạ Phấn’ muốn tạo ra bầu không khí giống như trong các truyện vô hạn lưu, kiểu kẻ thua phải chết, ban đầu Dư Đại Long đã tin, có lẽ tất cả người tham gia đều tin. Chỉ có như vậy, bản năng sinh tồn mới có thể k*ch th*ch tối đa ác ý của bọn họ với đối thủ, dùng lời nói công kích đối phương đến chết. Bịa đặt, bôi nhọ, khi những thứ thường thấy trên mạng này bị phóng đại ngoài đời thực, bọn họ mới có thể trở thành người chiến thắng sống sót.”
“Lúc Dư Đại Long bị trùm bao tải lên đầu, cậu ấy thực sự tưởng đầu mình sẽ bị bổ ra như quả dưa, cho đến bây giờ, cậu ấy vẫn cảm thấy việc mình còn sống là không thật, có thể thấy lúc đó đã sợ hãi đến mức nào. Có lẽ phải đến bước rời khỏi ‘trò chơi’, người tham gia mới phát hiện ra mình không bị giết, bọn họ sẽ bị người ta bí mật đưa đến những thị trấn xa lạ, trở về cuộc sống của mình, còn những người ở lại trong ‘trò chơi’ thì nhìn thấy thi thể đạo cụ cực kỳ chân thực của chúng.”
Giống như Lăng Liệp, Quý Trầm Giao cũng cần một khoảng thời gian không ngắn để tiêu hóa những manh mối này. Anh đứng dậy, đi đi lại lại trên bậc thềm, đá những viên sỏi nhỏ, “Xem ra, ‘Mặt Nạ Phấn’ này là một tổ chức bài xích mạng internet cực đoan. Nó bắt đầu từ việc thu nạp một bộ phận nhỏ những người có trải nghiệm cực đoan, trong số những người này, có người sẽ vì sợ hãi, ‘tỉnh ngộ’, đồng cảm, hoặc những cảm xúc khác mà trở thành thành viên của chúng, phát triển thành viên mới trong đời thực, thành viên mới lại tham gia ‘trò chơi’, lặp lại quá trình này.”
Lăng Liệp nói: “Đúng vậy, nếu lấy Dư Đại Long làm mẫu để phân tích, thì ấn tượng mà ‘Mặt Nạ Phấn’ để lại cho cậu ấy là vô cùng bí ẩn, vô cùng mạnh mẽ. Đối với người bình thường, điều dễ nghĩ đến nhất là, đằng sau ‘Mặt Nạ Phấn’ có một mạng lưới quan hệ tiền-quyền cực kỳ lớn, cho nên dù cuối cùng không trở thành thành viên mới của chúng, khả năng cao cũng không dám nói ra trải nghiệm này.”
“Trương Xuân Tuyền chính là một ví dụ.” Quý Trầm Giao nghĩ đến cảnh cậu sinh viên đại học lặng lẽ đi về phía hồ nước liền nhíu mày, “Cậu ta không thể thoát khỏi nỗi sợ hãi của ‘trò chơi’, sợ hãi ‘Mặt Nạ Phấn’, không tìm được ai ngoài đời thực để tâm sự, mà mạng internet trong nhận thức của cậu ta đã trở thành từ đồng nghĩa với độc địa và ác ý.”
Lăng Liệp nói: “Cho nên cậu ta đã kết thúc sinh mạng của mình trong suy sụp. Trái ngược với cậu ta là Triệu Giai. Hừm——”
Quý Trầm Giao vội hỏi: “Sao thế?”
Lăng Liệp nói: “Anh đột nhiên nghĩ ra động cơ của Triệu Giai là gì rồi.”
Ánh mắt Quý Trầm Giao chợt khựng lại, “Triệu Giai… Anh ta là lập trình viên!”
“Đúng.” Lăng Liệp nói: “Lập trình viên, hơn nữa còn là một lập trình viên có chuyên môn xuất sắc, trong mắt người nhà thì tính cách anh ta có hơi kỳ quặc, nổi loạn, khác người, là loại người thứ hai mà ‘Mặt Nạ Phấn’ muốn chiêu mộ. Mà bộ phận anh ta đang làm việc, toàn bộ đều là dân kỹ thuật mạng. Chính bọn họ là người đang chống đỡ sự phát triển mảng internet của Phàm Phi.”
Một luồng hơi lạnh chạy dọc sống lưng Quý Trầm Giao, ngay lúc Lăng Liệp đang từ tốn kể, anh nhớ lại câu nói không rõ ràng của Triệu Giai trong lần thẩm vấn trước, cái gì có tội?
Điều Triệu Giai muốn nói, có phải là mạng internet có tội không?