Lăng Liệp ngồi trên ghế lái, lúc Phương Viễn Hàng mở tung cửa xe lao vào, cảnh tượng đó như có tiếng pháo nổ ngay tại chỗ. Phương Viễn Hàng vội vàng gọi một tiếng “Anh Liệp”, hơi thở vẫn còn hổn hển, đôi mắt hổ nhìn trừng trừng về phía trước, cả người trông vô cùng căng thẳng. Lăng Liệp quay đầu nhìn lướt qua cậu ta một lượt, cười nói: “Này, con mèo… à không, Đội trưởng Minh không nói với cậu là lái xe tốc độ cao đi làm nhiệm vụ thì nhất định phải thắt dây an toàn à?”
Phương Viễn Hàng sững người, vội vàng cài dây an toàn, “Xin lỗi anh Liệp, tôi gấp quá.”
Lăng Liệp gật đầu, nhấn ga, lái xe ra khỏi Cục cảnh sát thành phố, “Ra khỏi đoạn đường này đã, tôi sẽ cho cậu biết thế nào là tốc độ.”
Phương Viễn Hàng nắm chặt nắm đấm, “Vâng!”
Lăng Liệp thong thả bình tĩnh nói: “Hai chúng ta đến đó ổn định tình hình trước, những người khác sẽ đến ngay. Trên đường đi cậu hãy nghĩ xem khi gặp Đại Long sẽ nói gì. Tôi vẫn giữ quan điểm ban đầu, cậu ấy sẽ giống những người tham gia khác, chọn cách che giấu, giả vờ như không có chuyện gì xảy ra. Lúc đó cậu dẫn dắt cậu ấy thế nào là rất quan trọng.”
Thật ra Phương Viễn Hàng rất khó giữ bình tĩnh, cậu ta vô cùng lo lắng cho tình hình của Dư Đại Long. Đội kỹ thuật chỉ nắm bắt được thông tin sử dụng của một trong những thẻ sim của Dư Đại Long, nhưng cậu ấy có đang giữ thẻ sim ở bên người hay không, có an toàn hay không, không ai biết cả.
Lăng Liệp kết nối liên lạc, giọng Thẩm Tê thông qua loa Bluetooth vang vọng khắp nơi trong xe địa hình, “Anh ơi! Cậu ấy lại tắt máy rồi, vị trí ước chừng là ở thị trấn Diệp Tân!”
Phương Viễn Hàng vừa nghe thấy, tim như muốn nhảy vọt lên cổ họng.
Lăng Liệp nói: “Biết rồi, tiếp tục theo dõi, có tin tức gì mới thì báo ngay cho anh. Không liên lạc được với anh thì tìm Quý Trầm Giao.”
“Rõ!”
Rời khỏi khu vực trung tâm thành phố sầm uất, Lăng Liệp dần tăng tốc, sau khi qua cầu vượt vành đai ngoài và trạm thu phí, tốc độ càng lúc càng nhanh.
Thị trấn Diệp Tân mà Thẩm Tê nhắc tới đã không còn thuộc phạm vi quản lý của thành phố Hạ Dung. Phía Nam của huyện cực Nam thành phố Hạ Dung có một ngọn núi tên là Phượng Hạ. Phía Bắc ngọn núi này thuộc địa phận của thành phố Hạ Dung, phía Nam là các xã và thị trấn chịu ảnh hưởng của một thành phố khác. Thị trấn Diệp Tân là một trong số đó.
Chính vì phải vượt núi băng rừng nên Lăng Liệp mới lái chiếc xe địa hình của Cục cảnh sát thành phố.
Chiếc xe lao nhanh về phía Nam trên đường cao tốc, trong đầu Lăng Liệp hiện lên địa hình và sự phân bố các xã, thị trấn quanh khu vực núi Phượng Hạ và thị trấn Diệp Tân.
Do nằm ở khu vực giáp ranh phạm vi ảnh hưởng của hai thành phố lớn, các xã, thị trấn ở phía Bắc và Nam núi Phượng Hạ có giao lưu qua lại khá nhiều, nhưng lại không có mối liên hệ chặt chẽ với thành phố chủ quản của mình, cộng thêm ảnh hưởng của điều kiện địa hình, đã hình thành nên một khu vực sinh sống tương đối khép kín.
Đối với thành phố Hạ Dung, việc quản lý các thôn làng phía Bắc núi Phượng Hạ rất phiền phức, có chút cảm giác lực bất tòng tâm.
Vậy thì ngược lại, đối với những kẻ có ý đồ phạm tội, nơi đó chính là “vùng đất mơ ước”.
Trước đó hắn và Quý Trầm Giao đã từng thảo luận, việc những người như Ung Huy Hào biến mất chắc chắn phải có liên quan đến một nơi rộng lớn và kín đáo. Bọn họ biến mất ngay tại thành phố Hạ Dung, có người đến đón bọn họ, nhưng bọn họ bị đưa đi đâu?
Cả Triệu Giai và Trương Xuân Tuyền đều có một con dao găm dã ngoại trông giống đồ lưu niệm, còn Triệu Giai lại chọn gây án trong một hoạt động dã ngoại. Tất cả những điều này đã gián tiếp cho thấy, nơi “Tòa nhà sụp đổ” chọn có thể là khu vực rừng núi.
Chỉ là, đất nước quá rộng lớn, núi non trùng điệp, không thể xác định được đó là ngọn núi nào.
Nhưng bây giờ, phạm vi đang nhanh chóng được thu hẹp lại.
Ánh mắt Lăng Liệp dần trở nên sắc bén. Ít nhất thì lần này, hoạt động bị nghi ngờ là lần thứ ba của “Tòa nhà sụp đổ”, được tiến hành ở núi Phượng Hạ?
“Tiểu Phương, giúp tôi gọi một cuộc điện thoại.”
Phương Viễn Hàng lập tức ngồi thẳng dậy, “Anh Liệp cứ dặn dò!”
“Đừng căng thẳng thế.” Lăng Liệp nói: “Gọi cho Phó đội trưởng Hoàng Dịch ở Phong Thành.”
“Vâng!”
Sau vài tiếng chuông reo, giọng Hoàng Dịch đã vang lên: “Thầy Lăng, có tiến triển gì không?”
Lăng Liệp nói: “Đội trưởng Hoàng, bên tôi đã tìm ra nơi có khả năng đã giam giữ nhóm người của Tiết Bân, nhưng cần biết hành tung chính xác của Tiết Bân. Tình trạng của cậu ta thế nào rồi?”
“Chuyên gia tâm lý đang can thiệp, cậu ta bị kích động mạnh, vẫn không chịu nói gì.” Hoàng Dịch nói: “Tôi sẽ đi hỏi lại ngay.”
Lăng Liệp nói thêm: “Được rồi, bảo bên kỹ thuật hình sự truy vết thêm. Chẳng phải cậu ta bị phát hiện khi quay về gần Phong Thành sao? Vậy trước đó thì sao? Xem cậu ta có từng xuất hiện ở gần núi Phượng Hạ không.”
“Núi Phượng Hạ?”
“Đúng vậy, còn một địa điểm nữa là thị trấn Diệp Tân. Dùng hai cái tên này để k*ch th*ch cậu ta xem sao.”
Cúp điện thoại, Lăng Liệp đang nghĩ có nên gọi cho Quý Trầm Giao không thì điện thoại lại reo lên. Phương Viễn Hàng nhìn chằm chằm màn hình, ngẩn người một lúc, “Bạn, bạn trai?”
Lăng Liệp ho khan, vội vàng nhấn nghe, giọng Quý Trầm Giao vang lên, “Núi Phượng Hạ có thể là căn cứ hoạt động của bọn chúng.”
Lăng Liệp bật cười khe khẽ, “Tiểu Quý, nhắc em một chút nhé, anh đang bật loa ngoài qua Bluetooth đó, bạn nhỏ Tiểu Phương đang ở ngay bên cạnh anh đấy.”
Lúc này Quý Trầm Giao đang ở khu làm việc của đội kỹ thuật, xung quanh là các màn hình đang nhấp nháy. Anh gọi cho Lăng Liệp để trao đổi công việc rất nghiêm túc, mà Lăng Liệp lại nghĩ anh nói được vài câu là sẽ giở giọng bậy bạ?
Lăng Liệp: “Thế nên đừng có tùy tiện trêu ghẹo anh đó nha.”
Quý Trầm Giao: “…”
Phương Viễn Hàng: “…” Tai mình vô dụng rồi, mình muốn đem đi hiến tặng quá!
Lăng Liệp hắng giọng, nghiêm túc nói: “Nếu núi Phượng Hạ là căn cứ, vậy các xã, thị trấn xung quanh có thể đã bị lợi dụng. Người dân địa phương hoàn toàn không biết gì, hay đã sớm trở thành đồng phạm, điều này rất quan trọng cho các bước hành động tiếp theo của chúng ta.”
Quý Trầm Giao nói: “Sau khi hai người đến nơi chỉ cần làm một việc, tìm được Dư Đại Long, mọi việc còn lại cứ để em sắp xếp.”
“Nghe em hết.”
Cuộc gọi kết thúc, không khí trong xe nhất thời trở nên khó xử.
Nhưng thật ra người thấy khó xử chỉ có Phương Viễn Hàng, còn Lăng Liệp thuộc kiểu người mà dù cả thế giới có khó xử thì hắn cũng chẳng hề hấn gì.
“À thì…” Phương Viễn Hàng nói: “Anh Liệp, anh và Đội trưởng Quý…”
Lăng Liệp thoải mái thừa nhận: “Ừ, em ấy là bạn trai tôi.”
Phương Viễn Hàng: “!”
Thẳng thắn quá vậy! Người dân thành phố Hạ Dung các anh phóng khoáng thế này ư?
Phương Viễn Hàng là do Minh Thứ dìu dắt, chuyện cấp trên trực tiếp kiêm sư phụ của cậu ta là gay vẫn là nhờ ra-đa gay của Dư Đại Long phát hiện ra. Mặc dù trong nội bộ Đội trọng án ai cũng biết mối quan hệ giữa Minh Thứ và Tiêu Ngộ An, nhưng mọi người đều ngầm hiểu, chẳng ai huênh hoang nói ra cả.
Vậy mà Lăng Liệp lại cứ thế nói thẳng ra!
“Cậu thấy cả rồi, tôi có phủ nhận cũng vô ích phải không?” Lăng Liệp hỏi.
Phương Viễn Hàng: “…” Hình như đúng là vô ích thật.
Lăng Liệp nói: “Tiểu Phương, cậu không đi nói lung tung đấy chứ?”
Phương Viễn Hàng: “Sao có thể thế được!”
Cậu ta cực kỳ có kinh nghiệm trong việc giữ bí mật chuyện này. Nhớ lại hồi đó, cậu ta là người đầu tiên trong Đội trọng án biết xu hướng giới tính của Minh Thứ, từ đó cậu ta đã tự khâu miệng mình lại, không chỉ không nói ra, mà còn điên cuồng che đậy mỗi khi Minh Thứ có dấu hiệu muốn công khai.
Lăng Liệp gật đầu, lái xe thêm một lát, lại đột nhiên hỏi: “Cậu với Đại Long cũng thế à?”
Ban đầu Phương Viễn Hàng không hiểu “cũng thế” là gì, sau khi hiểu ra thì mặt đỏ bừng lên, “Tôi là trai thẳng!”
Lăng Liệp: “Ồ~”
Phương Viễn Hàng giải thích: “Tôi thẳng thật mà, Đại Long là bạn tôi. Chúng tôi không phải quan hệ kiểu đó.”
Dường như để thuyết phục Lăng Liệp rằng mình và Dư Đại Long thật sự không phải người yêu, Phương Viễn Hàng bắt đầu kể lại từ lúc hai người quen biết, kể rất nhiều chi tiết, hình ảnh Dư Đại Long dần trở nên sống động trong tâm trí Lăng Liệp qua lời kể của cậu ta.
Phương Viễn Hàng đan hai tay vào nhau, ánh mắt trở nên kiên định, “Cậu ấy là người bạn rất quan trọng của tôi, tôi nhất định phải cứu được cậu ấy!”
Lăng Liệp nói: “Giờ tôi cũng đã hiểu Đại Long là người thế nào rồi.”
Phương Viễn Hàng quay đầu nhìn sang ghế lái, cửa kính xe hé mở một khe nhỏ, gió lùa vào làm tóc Lăng Liệp bay bay. Vẻ ngoài của hắn thật sự không giống một cảnh sát, có chút lười nhác, không đứng đắn, nghiêm túc như sư phụ, không điềm tĩnh, vững vàng như Phó cục trưởng Tiêu, nhưng khí chất toát ra từ người hắn lại giống hệt bọn họ, đều khiến cậu ta cảm thấy an tâm.
Phương Viễn Hàng ngây người. An tâm? Đúng vậy, là cảm giác an tâm.
Cậu ta đã bình tĩnh lại từ lúc nào?
Từ lúc biết tin tức của Dư Đại Long, đến khi chạy như bay lên xe, đến lúc giúp Lăng Liệp gọi điện thoại, cậu ta cứ như đang trôi nổi trên biển lửa. Rõ ràng biết trách nhiệm của mình nặng nề, phải mau chóng bình tĩnh lại. Nhưng cậu ta không thể làm được, đầu óc rối bời, càng lúc càng căng thẳng.
Hình như sự thay đổi bắt đầu khi cậu ta nhìn thấy cái tên “Bạn trai”, dòng suy nghĩ của cậu ta bị ngắt quãng, rồi dần dần bị cuốn vào sự dẫn dắt của Lăng Liệp. Giọng điệu có vẻ bất cần của Lăng Liệp giống như một liều thuốc an thần hiệu quả kỳ diệu, cậu ta được dẫn dắt để hồi tưởng, những cảm xúc đang sôi sục dần lắng xuống.
Lăng Liệp cố ý làm vậy sao?
Không, chắc chắn không phải hắn cố ý công khai xu hướng giới tính với một đồng nghiệp mới quen không lâu như cậu ta. Chỉ là tình cờ bị cậu ta nhìn thấy, nên thẳng thắn thừa nhận, rồi tiện thể dùng chuyện này như một lời nói đùa để điều chỉnh tâm trạng cho cậu ta.
Gió thổi vù vù, Phương Viễn Hàng nói: “Anh Liệp, cảm ơn anh.”
Cậu ta không nói cảm ơn vì điều gì, Lăng Liệp cũng không hỏi. Hắn để gió thổi thêm một lát rồi hỏi: “Cậu có lạnh không?”
Phương Viễn Hàng lắc đầu, “Cửa sổ xe có thể mở lớn hơn nữa.”
Lăng Liệp cười phá lên, “Thanh niên các cậu đúng là khỏe thật. Mùa đông tôi không thích bật máy sưởi trong xe, lại còn thích mở cửa sổ hứng gió lạnh, có người tóc tai bị thổi rối tung lên là lại kêu đau đầu với tôi. Chưa đến ba mươi mà cứ như ông già.”
Lúc này, Minh Thứ ở tận thành phố Đông Nghiệp xa xôi: “Hắt xì——”
Lúc này, Quý Trầm Giao ở khu trung tâm thành phố Hạ Dung: “Hắt xì——”
Lăng Liệp: “À, người tôi nói chính là sư phụ cậu và Đội trưởng Quý nhà chúng tôi đấy.”
Phương Viễn Hàng ngồi thẳng lưng, thầm nghĩ: Mà nói đi cũng phải nói lại, hai vị đội trưởng Đội trọng án này lại điệu đà không kém gì nhau.
Vị Đội trưởng Quý Trầm Giao điệu đà kia đang nhìn vào bản đồ chi tiết để suy nghĩ vấn đề.
Phía Bắc và phía Nam núi Phượng Hạ có tổng cộng chín thị trấn, thôn làng lớn nhỏ thì nhiều không đếm xuể. Nếu sâu trong núi là căn cứ của “Tòa nhà sụp đổ”, thì liệu những thôn làng, thị trấn này có phải là lá chắn cho căn cứ không?
Quý Trầm Giao cau chặt mày, khoanh tròn vào thị trấn Diệp Tân.
Dân làng không dễ quản lý, trong khi tín hiệu của Dư Đại Long lại bị cảnh sát dễ dàng bắt được.
Quý Trầm Giao đặt mình vào vị trí của kẻ chủ mưu, nếu anh là kẻ cầm đầu băng nhóm này, anh sẽ thích lợi dụng những thôn trấn này hơn, để các thôn trấn đó giúp xử lý việc tập kết và giải tán người.
Vậy thì rất có khả năng sẽ tìm thấy dấu vết của những người mất tích khác tại các thôn trấn này.
Lực lượng của Đội trọng án, Đặc cảnh cần phải phân tán đến các thôn trấn, mạng lưới truy vết của đội kỹ thuật cũng phải bao phủ các thôn trấn này.
Giao nhiệm vụ xong, Quý Trầm Giao thả lỏng đầu óc một lát, nghĩ đến câu nói trêu ghẹo của Lăng Liệp, lát sau, anh khẽ bật cười một tiếng, sải bước ra hành lang.
———–
Trời đã tối hẳn, lúc mặt trời lặn, Dư Đại Long vẫn cảm thấy có chút không quen. Trong hang động không có ngày đêm, ánh sáng duy nhất cậu nhìn thấy chính là ánh đèn.
Giờ đây nhìn thấy ráng chiều nhuộm đỏ cả bầu trời, nhìn một lúc, cậu đã đỏ hoe mắt.
Cậu đã trốn thoát rồi, thoát khỏi cái nơi như ác mộng đó. Nhưng cậu cảm thấy mình dường như vẫn chưa tỉnh khỏi cơn ác mộng, đầu óc rối như tơ vò. Cậu vốn có một sự thôi thúc mãnh liệt muốn quay về thành phố Đông Nghiệp, nhưng lại do dự khi mua vé.
Chắc chắn công ty đã báo cảnh sát, bạn bè có lẽ cũng đang tìm cậu. Nhưng cậu vẫn chưa nghĩ ra phải giải thích mọi chuyện thế nào, nỗi sợ hãi này đã lấn át tất cả những cảm xúc khác. Trước khi có quyết định rõ ràng, cậu chỉ đành tạm thời ở lại thị trấn nhỏ này.
Thị trấn nhỏ khác với thành phố, trời vừa sập tối là màn đêm thực sự bao trùm. Dư Đại Long cảm thấy đói bụng, cậu đến một quán ăn vẫn còn mở cửa mua một bát cơm chan, nhưng mới ăn được hai miếng đã nôn ọe.
Chiếc xe địa hình đỗ ở một con phố khác, Lăng Liệp nghe báo cáo mới nhất từ Thẩm Tê —— Dư Đại Long vẫn ở thị trấn Diệp Tân, đã thuê phòng tại một nhà nghỉ.
Phương Viễn Hàng vội vã tìm đến nhà nghỉ, hỏi lễ tân thì biết Dư Đại Long vừa ra ngoài. Nhiệt độ ở thị trấn rất thấp, Lăng Liệp đứng trong gió lạnh, ở nơi ánh đèn đường không chiếu tới. Hắn như hòa làm một với bức tường phía sau, chỉ có điếu thuốc lập lòe ánh lửa hé lộ sự tồn tại của hắn.
Phía đối diện có một người cúi gằm mặt đi tới, hai tay đút trong túi áo khoác, bước chân vội vã, trông rất căng thẳng, cách ăn mặc và dáng đi đều không giống người địa phương.
Lăng Liệp nheo mắt, đợi đối phương đến gần mới gọi: “Dư Đại Long.”
Giọng nói hòa cùng cơn gió lạnh buốt táp tới, Dư Đại Long như bị đóng đinh tại chỗ, sợ hãi tột cùng ngẩng đầu lên, tưởng rằng sắp nhìn thấy một khuôn mặt đeo mặt nạ.
Nhưng không phải, không có.
Người vừa gọi là một người đàn ông rất đẹp, vẻ đẹp ma mị lạnh lùng đó cậu chưa từng thấy ở bất kỳ mỹ nhân nào trong giới giải trí. Cậu mở to mắt, đứng bất động, “Anh… anh là…”
Phương Viễn Hàng từ trong nhà nghỉ lao ra, hét lên một tiếng “Đại Long” vô cùng kích động, rồi ôm chầm lấy Dư Đại Long.
Tròng mắt Dư Đại Long không thể chuyển động nổi, toàn thân căng cứng như đá, mãi đến khi Phương Viễn Hàng buông ra, cậu mới kinh ngạc hỏi: “Hàng… Hàng Hàng? Sao cậu lại ở đây? Tôi…”
Dư Đại Long ôm trán, vẻ mặt đau đớn. Phương Viễn Hàng thấy tình hình không ổn, lập tức đỡ lấy cậu ấy. Lăng Liệp bước tới, ghé sát vào mặt Dư Đại Long, khoảng cách gần đến mức chóp mũi gần như chạm vào nhau.
“Bị cậu dọa sợ rồi đấy, cảm xúc không ổn định.” Lăng Liệp nói: “Lên phòng trước đã rồi nói sau.”
Nhà nghỉ không có nhiều khách, Lăng Liệp thuê một phòng tiêu chuẩn ngay cạnh phòng của Dư Đại Long. Ba người cùng ở trong phòng của Dư Đại Long, chiếc áo mặc bên trong của Dư Đại Long đã ướt đẫm mồ hôi lạnh, tay lạnh đến đáng sợ.
Dù đã suy nghĩ rất nhiều trên đường đi, nhưng khi thực sự tìm được người, dòng suy nghĩ của Phương Viễn Hàng lại rối tung, nửa là trách nhiệm của cảnh sát, nửa là lo lắng cho bạn thân, thành ra những câu hỏi cậu ta đặt ra lại chẳng đâu vào đâu.
“Cậu đã gặp chuyện gì? Sao lại ở đây? Những người đó đâu?”
Dư Đại Long giật nảy mình, ánh mắt nhìn Phương Viễn Hàng vô cùng xa lạ. Cậu điên cuồng giằng tay ra, cố thoát khỏi tay Phương Viễn Hàng. Nhưng Phương Viễn Hàng không buông, còn nắm chặt hơn, “Đại Long, cậu đừng cử động! Nghe tôi nói này! Bây giờ cậu an toàn rồi! Bọn tôi đã tìm cậu rất lâu! Rốt cuộc cậu đã gặp phải chuyện gì?”
Dư Đại Long vốn đã mít ướt, cảm xúc đang trên bờ vực sụp đổ, nước mắt tuôn như mưa, “Cậu đừng chạm vào tôi! Tôi không biết! Sao cậu lại ở đây? Tôi chỉ đi du lịch thôi, cậu theo dõi tôi làm gì? Liên quan gì đến cậu?”
Đây rõ ràng là nói năng lộn xộn mà, Phương Viễn Hàng chưa bao giờ thấy Dư Đại Long như thế này. Lăng Liệp từng nói chắc chắn Dư Đại Long sẽ che giấu, nên cậu ta đã chuẩn bị tâm lý và cả một kịch bản để thuyết phục. Cậu ta biết Dư Đại Long tin tưởng mình, chỉ cần cậu ta khuyên nhủ tử tế, Dư Đại Long nhất định sẽ kể ra những gì đã trải qua trong thời gian này.
Nhưng đột nhiên đối mặt với người bạn gần như phát điên, ngoài việc ôm chặt lấy cậu ấy, Phương Viễn Hàng lại chẳng biết làm gì hơn. Dư Đại Long càng giãy giụa, cậu ta càng không thể buông tay.
“Được rồi được rồi, xem bé cưng của chúng ta khóc thành cái dạng gì rồi kìa?” Lăng Liệp tiến lên, đặt tay lên vai Phương Viễn Hàng, ra hiệu bằng ánh mắt.
Phương Viễn Hàng cứng người, lực tay hơi thả lỏng, Dư Đại Long lập tức nhân cơ hội thoát ra, lùi vào góc hẹp giữa giường và tường, tự ôm lấy mình.
Phương Viễn Hàng: “Anh Liệp, cậu ấy…”
Lăng Liệp đặt ngón trỏ lên môi ra hiệu im lặng, “Anh Hàng, cậu đi mua chút đồ ăn đi, để tôi nói chuyện với Đại Long. Đội trưởng Quý và những người khác có thể gọi điện đến bất cứ lúc nào, cậu để ý một chút.”
Phương Viễn Hàng nhìn chằm chằm vào Dư Đại Long, rất không yên tâm.
Dư Đại Long cảm nhận được ánh mắt như lửa của cậu ta, càng co người lại chặt hơn.
“Cậu đúng là đồ trai thẳng ngốc, không hiểu đám gay bọn tôi đâu.” Lăng Liệp cười cười, “Đi đi, cậu còn đứng đây nữa thì bạn nhỏ Đại Long của cậu sẽ ghét cậu thật đấy.”
Lúc rời khỏi phòng, Phương Viễn Hàng còn ngoái lại nhìn. Cửa vừa đóng lại, tay phải cậu ta đã đấm mạnh vào tường. Câu nói “Liên quan gì đến cậu?” của Dư Đại Long như nhát dao đâm vào lòng cậu ta, khiến cậu ta đau nhói, nhưng điều khiến cậu ta đau lòng hơn là, Dư Đại Long đau khổ như vậy mà cậu ta lại không thể san sẻ cùng cậu ấy. Dường như cậu ta vẫn chưa trưởng thành đến mức có thể bình tĩnh đối mặt với mọi biến cố, vẫn chưa thể được như Cục trưởng Tiêu, như Lăng Liệp.
Ở Phong Thành, Tiết Bân nhìn Hoàng Dịch và Tằng Xu vừa tới Cục cảnh sát thành phố bằng ánh mắt kỳ lạ và bi thương. Cậu ta đưa tay về phía Tằng Xu, nghẹn ngào nói: “Tội của chúng tôi… ở nơi đó… là phải chịu án tử hình!”