Tâm Hạp - Sơ Hòa

Chương 153

Trong phòng giải phẫu, Lăng Liệp đeo găng tay, tỉ mỉ kiểm tra cơ bắp của người chết, đồng tình với phán đoán của Quý Trầm Giao: “Xem ra, người thua cuộc trong ván cờ ba bên này là Dụ Cần. Bà ta đã sốt ruột lắm rồi.”

 

Quý Trầm Giao: “Nhìn bề ngoài thì có vẻ bà ta là người bị ảnh hưởng ít nhất.”

 

Lăng Liệp: “Nhưng so với Dụ Tiềm Minh, bà ta là người có tương lai. Có tương lai đồng nghĩa với việc có gánh nặng. Ông ta chỉ muốn cắt đứt liên hệ với ‘Phù Quang’, để phe phái của mình thu mình lại cầu sinh, còn Dụ Cần lại muốn có được Tập đoàn Dụ Thị thịnh vượng.”

 

Quý Trầm Giao nói: “Người của chúng ta đã theo dõi sát sao Dụ Cần, giờ chỉ xem bước tiếp theo bà ta sẽ làm gì.”

 

Nhưng Lăng Liệp lại nói: “Nếu không chừa cho bà ta một khe hở nào, có lẽ bà ta sẽ không để lộ sơ hở.”

 

Quý Trầm Giao hiểu ý của Lăng Liệp, nhưng khi nhìn vào mắt hắn, anh đột nhiên bắt gặp một chút gì đó xa lạ khó nhận ra.

 

Một lúc sau, Lương Vấn Huyền từ thành phố Thụy Lan gửi tin về, anh ta đã theo kế hoạch tiết lộ chi tiết điều tra vụ án La Mạn Thoa cho Phó Huy Chi, bỏ qua chi tiết về “Cá phong thủy”, chỉ nói Phó Trì Tấn đã tiếp xúc với bên thuê sát thủ, và mọi dấu hiệu đều cho thấy anh ta chính là kẻ đã “nẫng tay trên”.

 

Phó Huy Chi tức đến mức gần như ngất xỉu, từ chỗ ban đầu không thể tin nổi đến việc chửi ầm lên, bảo Phó Trì Tấn là đồ vong ơn bội nghĩa, đề nghị cảnh sát làm rõ sự thật này, trừng trị nghiêm khắc.

 

Lương Vấn Huyền lại tiết lộ thêm một việc mà đội trọng án đã điều tra ra – Phó Trì Tấn là con riêng của Phó Huy Chi.

 

Sắc mặt Phó Huy Chi trắng bệch, có lẽ đã dự cảm được tội lỗi trong quá khứ không thể che giấu được nữa, ông ta vừa đấm ngực giậm chân vừa cảm thán rằng, đáng lẽ không nên nhất thời động lòng thương hại, đáng lẽ năm đó nên để Phó Trì Tấn chết đi.

 

Lương Vấn Huyền bóng gió hỏi về “Phù Quang”, vì trước khi đến thành phố Thụy Lan, anh ta đã thảo luận với Quý Trầm Giao rằng, quy mô của Tập đoàn Truy Đình tuy có kém hơn Tập đoàn Dụ Thị một chút, nhưng đều là những ông lớn trong giới kinh doanh, rất có thể cũng bị “Phù Quang” nhắm đến.

 

Hơn nữa, Phó Trì Tấn có qua lại với “Phù Quang”, điều này khó có khả năng là do mạng lưới quan hệ của riêng anh ta được, vì anh ta chưa đủ tư cách đó.

 

Vì vậy, có lẽ “Phù Quang” đã sớm hợp tác với Tập đoàn Truy Đình, Phó Trì Tấn chỉ là người lo liệu công việc, còn người thực sự giao dịch với “Phù Quang” là những người đứng đầu. Mà Phó Huy Chi vừa hay lại là nhân vật đứng thứ hai trong tập đoàn.


 

Quả nhiên, vừa nghe đến hai chữ “Phù Quang”, Phó Huy Chi đã lập tức trở nên cảnh giác, phủ nhận việc từng nghe nói đến. Nhưng phản ứng đó đã tố cáo ông ta.

 

Lương Vấn Huyền không hỏi thêm, thái độ của Phó Huy Chi đối với đội trọng án thì không quan trọng, nhưng đối với Phó Trì Tấn lại vô cùng quan trọng.

 

Trong phòng thẩm vấn, ngay khi Quý Trầm Giao thông báo thái độ của Phó Huy Chi, Phó Trì Tấn lập tức bị kích động.


 

Vốn dĩ anh ta là một người đàn ông trưởng thành, ôn hòa, trông rất phong độ, nhưng đó chẳng qua chỉ là kết quả của việc cố gắng đè nén cơn phẫn nộ và lòng thù hận trong lòng suốt một thời gian dài. Lúc này, khi biết Phó Huy Chi không chỉ hối hận vì đã không g**t ch*t mình, mà còn nhất quyết không thừa nhận mối quan hệ với “Phù Quang”, cơn thịnh nộ cuối cùng cũng phá tan xiềng xích.

 

“Ông ta nói láo! Kẻ độc ác nhất chính là ông ta! Ông ta đã hại chết mẹ tôi, hại tôi mất hết người thân! Thà rằng năm đó ông ta giết quách tôi đi! Ném tôi vào nhánh phụ, hầu hạ đám con trai vô dụng của ông ta! Ông ta là kẻ giết người! Là kẻ cưỡng gian phụ nữ!”

 

Phó Trì Tấn thở hổn hển, cười quái dị: “Sao, đến nước này rồi mà ông ta còn muốn dùng tôi làm lá chắn à? Được, được, tốt lắm. Các người muốn biết tại sao tôi lại qua lại với ‘Khổng Tước Xám’ chứ gì? Bởi vì tôi chính là người liên lạc giữa Truy Đình và ‘Phù Quang’ đấy!”


 

Phó Trì Tấn trợn mắt, lòng trắng đầy những tia máu dữ tợn: “Là Phó Huy Chi bảo tôi làm vậy! Truy Đình và ‘Phù Quang’ hợp tác, ‘Khổng Tước Xám’ giúp Truy Đình trừ khử những kẻ họ muốn trừ khử, thiên tài web đen của ‘Phù Quang’ thì xóa bỏ dấu vết tội phạm kinh tế cho Truy Đình, chỉ cần Truy Đình trả tiền, ‘Phù Quang’ có thể làm bất cứ việc gì!”

 

“Phó Huy Chi rất ít khi tự mình ra mặt, đều là bảo tôi liên lạc với ‘Khổng Tước Xám’! Tôi biết tại sao ông ta lại ‘tin tưởng’ tôi như vậy, bởi vì một khi xảy ra chuyện, ông ta có thể lập tức giết người diệt khẩu! Nhưng ông ta không ngờ rằng, tôi cũng có thể dựa vào cơ hội tiếp cận ‘Khổng Tước Xám’ để nhờ ‘Khổng Tước Xám’ giúp tôi làm việc!”

 

Quý Trầm Giao đưa ra ảnh chụp màn hình video: “Ai là ‘Khổng Tước Xám’?”


 

Phó Trì Tấn chỉ vào Bách Lĩnh Tuyết.

 

Quý Trầm Giao lại nói: “Còn ‘Nột Thanh’?”

 

“Người này.” Phó Trì Tấn chỉ vào người đàn ông cao lớn, da ngăm đen. Đối chiếu với lời khai của cô Thiến Thiến, “Nột Thanh” chính là người thuê nhà Na Thăng.

 

Quý Trầm Giao lại hỏi: “Anh có biết ‘Khổng Tước Xám’ đang tìm ‘Cá phong thủy’ cho Dụ Tiềm Minh không?”


 

Lần này Phó Trì Tấn im lặng một lúc, có lẽ biết mình khó thoát khỏi hình phạt, gật đầu: “‘Phù Quang’ muốn trừ khử một người, sẽ dùng một động cơ giả để che đậy động cơ thật sự. Khi Phó Huy Chi bảo tôi ép La Mạn Thoa tự sát, tôi đã quyết định giết cô ta.”

 

Quý Trầm Giao nghe vậy thì nhíu mày, Phó Trì Tấn lại cười: “Cảnh sát Quý, anh thấy tôi tàn nhẫn độc ác lắm phải không? Nhưng Phó Huy Chi không phải còn độc ác hơn tôi gấp vạn lần sao? Con trai ông ta không chịu nổi sự ép buộc của ông ta mà tự sát, ông ta liền muốn tìm một người phụ nữ khỏe mạnh, ép cô ta tự sát, xuống dưới đó bầu bạn với con trai ông ta, còn nói gì mà đây là mỹ đức một vợ một chồng được gia tộc họ Phó lưu truyền. Tôi khinh!”

 

“La Mạn Thoa đang ở đỉnh cao của sự nghiệp, ép cô ta tự sát không phải còn tàn nhẫn hơn là trực tiếp g**t ch*t cô ta sao? Tôi tìm người giết cô, đó là đang giúp cô. May mà Phó Huy Chi giao việc này cho tôi, nếu không cô thật sự sẽ bị ép đến tuyệt vọng mà tự sát!”


 

“Tôi tiếp xúc với ‘Phù Quang’ trong một thời gian dài, tuy không thân với ‘Khổng Tước Xám’, nhưng quan hệ với ‘Nột Thanh’ cũng không tệ. Tôi nhờ hắn ta giúp tôi giết La Mạn Thoa. Sau này tôi mới biết, bọn họ đang tìm ‘Cá phong thủy’ cho Dụ Tiềm Minh, cứ thế, cô ta liền thuận lý thành chương trở thành ‘Cá phong thủy’ này.”

 

Trong đầu Quý Trầm Giao lướt qua lời của Phó Trì Tấn – khi “Phù Quang” giết một người nào đó, sẽ dùng một động cơ giả để che giấu động cơ thật sự. Điều này hoàn toàn khớp với suy đoán của anh và Lăng Liệp cách đây không lâu, La Mạn Thoa và Ung Huy Hào, những người được cho là “Cá phong thủy” này, chết vì những lý do khác.

 

“Vậy còn Ung Huy Hào thì sao?” Quý Trầm Giao hỏi: “Anh có biết người này không?”


 

Vẻ mặt Phó Trì Tấn có chút mờ mịt: “Chưa từng nghe nói.”

 

“Tập đoàn Truy Đình bắt đầu hợp tác với ‘Phù Quang’ từ khi nào?”

 

“Hai năm trước, Phó Huy Chi cử tôi liên lạc với ‘Phù Quang’, còn sớm hơn là khi nào thì tôi không rõ.”

 

Phó Trì Tấn căm hận Truy Đình, tất cả các câu hỏi của Quý Trầm Giao về giao dịch giữa “Phù Quang” và Truy Đình, anh ta đều là hỏi gì đáp nấy, còn khai ra việc Truy Đình cung cấp dịch vụ rửa tiền, tạo điều kiện thuận lợi cho việc buôn lậu của “Phù Quang”. Đây là một vụ án kinh tế lớn, Quý Trầm Giao lập tức báo cáo manh mối cho Tạ Khuynh.


 

“Mức án của tôi sẽ không quá nặng phải không?” Phó Trì Tấn khai báo xong, toàn thân nhẹ nhõm nhìn Quý Trầm Giao: “Tôi đã thuê người giết người, tôi còn làm tay sai cho Phó Huy Chi mấy năm trời, nhưng tôi cũng có biểu hiện tốt lập công chuộc tội mà.”

 

Quý Trầm Giao đứng trước bàn thẩm vấn nhìn xuống anh ta, thấy anh ta đột nhiên cúi đầu, vội vàng lau khóe mắt.

 

Dựa vào manh mối do Phó Trì Tấn cung cấp, cùng với chi tiết hợp tác mà Dụ Tiềm Minh khai nhận dần dần, cảnh sát từng bước nắm được mô hình kinh doanh của “Phù Quang” ở trong nước – bề ngoài bọn chúng là “con dao” của các gia tộc giàu có, các doanh nghiệp lớn, giúp các gia tộc, các doanh nghiệp lớn trừ khử những người bọn họ muốn loại bỏ, nhưng một khi bọn chúng đã nắm giữ ngày càng nhiều bí mật, mối quan hệ với các gia tộc cũng trở nên ngang hàng, thậm chí còn vượt lên trên cả các gia tộc.


 

Bọn chúng chính là dựa vào những doanh nghiệp lớn này, từng bước thâm nhập vào trong nước, lợi dụng bọn họ để thực hiện các hoạt động tội phạm như rửa tiền. Nếu phát triển thêm một bước nữa, rất có thể bọn chúng sẽ thay thế sau khi đã gặm nhấm quyền lực.

 

Cho nên Dụ Tiềm Minh mới nhất quyết phải cắt đứt mối liên hệ giữa Tập đoàn Dụ Thị và “Phù Quang” trước khi chết.

 

Còn đối với các doanh nghiệp nhỏ hơn, “Phù Quang” chỉ đơn thuần lợi dụng, ví dụ như Tiêu Ất Thuận ở Phong Thành.

 

Trong danh sách do Dụ Tiềm Minh và Phó Trì Tấn cung cấp, có ba người chính là những doanh nhân bị sát hại một cách bí ẩn trước đó. Vụ án của các doanh nhân này do Đội hành động đặc biệt điều tra, sau khi Quý Trầm Giao trao đổi với Thẩm Tầm, được biết Đội hành động đặc biệt cũng đã nắm được một phần manh mối về tội phạm của “Phù Quang”.

 

Kết hợp các manh mối lại, những doanh nhân này ít nhiều đều ảnh hưởng đến sự phát triển của các tập đoàn lớn như Tập đoàn Dụ Thị, và đã bị xóa sổ bởi bàn tay của sát thủ của “Phù Quang”.

 

Cảnh sát không công khai việc đang điều tra Tập đoàn Dụ Thị, mặc dù nội bộ tập đoàn có nhiều lời đồn đoán, một số dự án bị tạm dừng, nhưng một tập đoàn khổng lồ như vậy vẫn duy trì vẻ ngoài hoạt động ổn định.

 

Mỗi ngày Dụ Cần đều làm việc và tăng tần suất xuất hiện trước truyền thông, dường như bà ta đang cố ý để mọi người thấy mình đang làm gì, cũng có phương tiện truyền thông giải thích việc bà ta thường xuyên lộ diện là do Dụ Tiềm Minh sắp không qua khỏi, bà ta đang mạnh mẽ trấn áp phe phái của Dụ Tiềm Minh.

 

Dường như “Phù Quang” đã rút lui hoàn toàn khỏi thành phố này, Trác Tô Nghĩa đã biến mất, “Nột Thanh” và Bách Lĩnh Tuyết cũng không rõ tung tích.

 

Nhưng Lăng Liệp giống như một con báo đang chờ đợi cơn mưa lớn, hắn biết bọn chúng chắc chắn chưa biến mất, mà là đang ở một nơi nào đó chờ đợi màn kịch chính thức.

 

Nếu Bách Lĩnh Tuyết chính là A Tuyết, vậy thì chuyện giữa hắn và A Tuyết không nên để người khác bị liên lụy vào.

 

Doãn Hàn Sơn, Dụ Cần, hai người này cũng có mối quan hệ không thể tách rời với hắn.

 

Quan trọng hơn là Tiểu Quý, Tiểu Quý của hắn.

 

Nếu Dụ Tiềm Minh đã nhận ra thân phận của Quý Trầm Giao đáng ngờ, thì chưa chắc gì Dụ Cần đã không nhận ra. Liệu Dụ Cần có ra tay với Quý Trầm Giao không?

 

Hắn phải dập tắt khả năng này ngay từ khi nó mới manh nha.

 

Mặc dù đã hứa với Quý Trầm Giao sẽ không hành động một mình, nhưng Lăng Liệp nhìn bóng mình trong kính, thầm nghĩ: Lần này là ngoại lệ.

 

———-

 

Dụ Cần ngồi trong văn phòng rộng rãi, cầm một chiếc điện thoại gần như mới tinh. Kể từ khi phát hiện “Phù Quang” lợi dụng mình, bà ta đã hiểu, “Khổng Tước Xám” đã sớm nhìn thấu mục đích bà ta gia nhập “Phù Quang”. Sự hợp tác giữa bà ta và “Phù Quang” coi như đã hoàn toàn đổ vỡ, nhưng thỏ khôn thường có ba hang, đối tác của bà ta không chỉ có mỗi “Phù Quang”, web đen mà bà ta có thể lợi dụng đương nhiên cũng không chỉ có mỗi “Phù Quang”.

 

Một dòng tin nhắn xuất hiện trong khung chat.

 

[Bọn họ đã làm hai lần giám định, lần đầu là quan hệ cha mẹ – con cái, dùng DNA của bà, lần thứ hai là quan hệ huyết thống, DNA của Dụ Tiềm Minh.]

 

Gò má Dụ Cần căng cứng, suýt nữa đã làm rơi vỡ điện thoại.

 

Tại trung tâm giám định mờ ám đó, trợ lý Tiểu Quân nhét điện thoại vào túi áo blouse trắng, nhìn trái nhìn phải rồi rời khỏi hành lang vắng người.

 

Dụ Cần bình tĩnh lại, nhắm mắt, tính toán nhanh trong đầu. Lăng Liệp đi đến bước làm giám định quan hệ cha mẹ – con cái và huyết thống, chứng tỏ trong lòng đã sớm có phán đoán, kết quả giám định chẳng qua chỉ là để củng cố hoặc phủ định phán đoán của hắn mà thôi.

 

Ánh mắt Dụ Cần dần trở nên độc ác, bà ta không ngờ rằng đứa nhỏ mà Dụ Tiềm Minh mang về năm đó lại có thể gây ra phiền phức lớn như vậy cho mình.

 

Sớm biết như vậy…

 

Dụ Cần mở két sắt, lấy ra một chiếc hộp được niêm phong, bên trong hộp là một khẩu súng sản xuất tại nước E.

 

Cách đây không lâu, một khẩu súng tương tự đã giải quyết một tên vô dụng làm việc không hiệu quả, để lại hình ảnh, bây giờ, bà ta phải tự tay giải quyết mầm họa thực sự.

 

Đợi đến khi Dụ Tiềm Minh chết, bà ta vẫn sẽ là chủ nhân của tập đoàn Dụ Thị khổng lồ này, bà ta đã phấn đấu nửa đời người, không thể nào gục ngã dưới tay một tên cảnh sát quèn không rõ lai lịch được!

 

———–

 

Đội trọng án đang họp, Lăng Liệp không tham gia, điện thoại đột nhiên rung lên, không hiển thị số. Hắn nhìn hai giây rồi đi ra hành lang, nhấc máy, không nói gì.

 

Bên kia cũng không nói gì, nhưng có thể nghe thấy tiếng thở.

 

Một tay Lăng Liệp đút túi quần, im lặng chờ đợi.

 

Đột nhiên, giọng của Dụ Cần vang lên: “Tiểu Qua.”

 

Lăng Liệp bất giác nhíu mày.

 

“Cậu muốn biết thân thế của người cộng sự kia của cậu không?” Dụ Cần nói: “Đến tìm tôi, tôi sẽ cho cậu biết sự thật.”

 

Ở một trong những góc sầm uất nhất của thành phố Hạ Dung, Bách Lĩnh Tuyết ẩn mình giữa dòng người đông đúc, mỉm cười, vở kịch mà anh ta chờ đợi cuối cùng cũng sắp bắt đầu.

 

Dụ Cần chọn một nơi mà cảnh sát không thể nào ngờ tới – khu Bắc của Trung tâm Phục hồi chức năng Dung Mỹ đã bị đóng cửa. Một phần lực lượng cảnh sát huyện Triều Hạ được bố trí tại Dung Mỹ, cuộc điều tra nhắm vào Chiêm Quân, các nhân viên y tế vẫn đang làm việc, vô số ánh mắt đang đổ dồn về đây, hành động của bà ta đúng là đang thể hiện câu: Nơi nguy hiểm nhất chính là nơi an toàn nhất.

 

Lăng Liệp đến Dung Mỹ, lực lượng cảnh sát tập trung ở khu Nam đang hoạt động bình thường, khu Bắc cách cây cầu dài và hồ nước nhân tạo có cổng đóng kín, một đầu cầu giăng dây cảnh báo cấm qua lại.

 

Nhưng nếu cố tình muốn vào, thế nào cũng tìm được cách.

 

Lăng Liệp đi vòng ra cửa số 4 của khu Bắc, cổng này rất nhỏ, đối diện với một con hẻm phía sau, trước khi khu Bắc đóng cửa cũng không thường mở. Hắn thử đẩy cổng sắt, cửa liền mở ra, ngẩng đầu nhìn camera phía trên, không hoạt động.

 

Dụ Cần nói gặp mặt ở khu Bắc Dung Mỹ, nhưng không nói địa điểm cụ thể. Lăng Liệp đứng bên trong cổng số bốn, bồn hoa phía trước không có người quản lý, cỏ dại đã mọc um tùm dưới thời tiết ẩm ướt đầu thu.

 

Nơi đây giống như một “công viên” bị bỏ hoang, nhưng lại điên cuồng.

 

Lăng Liệp đi vòng qua đám cỏ dại, lấy điện thoại ra, dự cảm không bao lâu nữa sẽ nhận được điện thoại của Dụ Cần. Lãng phí sức lực tìm một người – rất có thể còn không chỉ gặp một người – trong một khuôn viên rộng lớn thế này, thà cứ yên lặng chờ đối phương sốt ruột.

 

Quả nhiên, mười phút sau, chuông điện thoại vang lên, Lăng Liệp nói: “Tôi đến rồi.”

 

Dụ Cần cười nói: “Tôi đợi cậu ở tòa nhà số bảy.”

 

Tòa nhà số bảy, trong đầu Lăng Liệp hiện lên sơ đồ cấu trúc của khu Bắc, đó là tòa nhà nằm ở trung tâm khu Bắc, tầng dưới là khu khám sức khỏe, tầng trên là khu dịch vụ VIP. Theo hình dạng thần đàn của đảo Di Khắc Lan, tòa nhà số bảy tương đương với trung tâm của thần đàn.

 

Lăng Liệp nhìn tòa nhà số bảy từ xa, cúp máy, đi về phía đó.

 

Niêm phong ban đầu bên ngoài tòa nhà đã bị gỡ bỏ, mất điện, tầng một tối om, hành lang dài chỉ có chút ánh sáng le lói từ cửa sổ cuối hành lang hắt vào, giống như một cỗ quan tài u ấm, nặng nề tử khí.

 

Trong tòa nhà yên tĩnh đến kỳ lạ này, hình như Lăng Liệp chỉ nghe thấy tiếng bước chân của mình.

 

Đột nhiên, hắn nghiêng người, nhìn về phía sau, trong hành lang âm u không có ai khác, thứ đứng sừng sững ở đó là cái bóng của hắn đổ trên tường.

 

Lăng Liệp tiếp tục đi về phía trước.

 

Thang máy không hoạt động, trong tình huống này cũng không ai muốn đi thang máy. Lăng Liệp vừa đi lên lầu vừa quan sát cấu trúc bên trong tòa nhà.

 

Lúc này, chuông điện thoại lại đột ngột vang lên, trong môi trường nửa tối nửa sáng này, giống như một hồi chuông đòi mạng.

 

Dụ Cần: “Tôi đợi cậu ở hội trường bậc thang.”

 

Hội trường bậc thang, căn phòng lớn nhất trong toàn bộ tòa nhà số bảy, nằm ở tầng giữa.

 

Lăng Liệp đến bên cánh cửa ở phía bục giảng. Cánh cửa đó được làm rất bề thế, giống như cửa cung điện. Hắn nắm lấy tay nắm cửa, dùng sức một chút, cửa liền mở vào trong.

 

Bên trong lại sáng sủa hơn nhiều so với hành lang, vì một bên hội trường là cả bức tường kính, ánh nắng tràn vào, trang hoàng nơi đây như một thánh đường.

 

Tiếc là, Lăng Liệp không có tín ngưỡng, hắn chưa bao giờ tin vào sự tồn tại của thần thánh.

 

Dụ Cần ngồi ở hàng ghế cuối cùng, gần lối đi, tóc vẫn được búi cao trang trọng sau gáy, trang điểm phù hợp với độ tuổi, mặc bộ đồ công sở màu xanh xám, như thể đang tham dự một buổi đấu thầu.

 

“Đến rồi à.” Dụ Cần giơ tay lên, ra hiệu chào hỏi.

 

Lăng Liệp bước hai bước, cánh cửa hoa lệ phía sau lặng lẽ đóng lại, chỉ để lại một tiếng “cạch” rất nhỏ.

 

Cửa đã bị khóa lại.

 

Lăng Liệp quay đầu nhìn lại, rồi quay sang Dụ Cần: “Chúng ta, bị khóa rồi?”

 

Dụ Cần bật cười ha hả, như thể nghe được một câu chuyện cười nhạt nhẽo, cười xong, sắc mặt bà ta dần trầm xuống: “Tiểu Qua, bao năm nay tôi vẫn luôn có một thắc mắc, tại sao cậu không chịu ở lại nhà họ Dụ, lại đi làm cảnh sát làm gì. Ở lại nhà họ Dụ, cậu có thể cả đời cơm áo không lo, tùy tâm sở dục làm những việc mình thích, giống như… giống như Dụ Dạ Sinh vậy.”

 

Lăng Liệp: “Tổng giám đốc Cần, tốt nhất là bà đừng dùng cái tên này gọi tôi nữa. Bà biết rõ hơn ai hết, tôi không phải là Dụ Qua.”

 

Ngừng một lát, Lăng Liệp lại nói: “Bà cũng không phải là mẹ của Dụ Qua.”

 

Dụ Cần nhíu mày, đứng dậy, cách cả khoảng hội trường bậc thang rộng lớn mà dò xét Lăng Liệp. Hắn cũng nhìn bà ta, vẻ mặt rất thờ ơ, như thể đang nói một chuyện mình không hề quan tâm.

 

Tay phải Dụ Cần khẽ vuốt mặt bàn, bước xuống một bậc thang, gót giày da gõ xuống sàn nhà, rất vang.

 

Không khí dường như có thêm một chút áp lực, nhưng Lăng Liệp nhìn bà ta đi về phía mình, vẫn không có phản ứng thừa thãi nào.

 

“Phải, hay không phải, có quan trọng đến thế không?” Dụ Cần nói: “Cậu không phải Dụ Qua, nhưng chỉ cần cậu muốn, cậu vẫn có thể dùng thân phận Dụ Qua để hưởng thụ vinh hoa phú quý. Dụ Tiềm Minh không phải đã giám định thân phận của cậu rồi sao? Báo cáo viết rất rõ ràng, cậu, chính là máu mủ ruột thịt của tôi.”

 

Nói xong, Dụ Cần cười khẩy một tiếng: “Quan trọng không phải là có phải hay không, mà là thái độ của người làm giám định. Dụ Tiềm Minh, ông ta muốn để cậu ‘đóng vai’ Dụ Qua.”

 

Lăng Liệp cười, nói: “Tổng giám đốc Cần, bà đang mời tôi quay lại nhà họ Dụ đấy à?”

 

Dụ Cần dừng lại ở giữa các bậc thang, dang hai tay ra: “Nếu cậu muốn, tôi sẽ vô cùng chào đón.”

 

Lăng Liệp nói: “Tôi có một phẩm chất mà bản thân cho là không tệ, cái gì là của tôi, tôi sẽ không để ai cướp mất, cái gì không phải là của tôi, tôi sẽ không xâm chiếm. Chỉ riêng điểm này thôi, Tổng giám đốc Cần, chúng ta không làm mẹ con được.”

 

Sắc mặt Dụ Cần dần lạnh đi, rồi lại cười: “Cậu biết bao nhiêu rồi?”

 

Lăng Liệp hỏi ngược lại: “Hôm nay không phải bà nói muốn cho tôi biết sự thật sao?”

 

Dụ Cần thở dài: “Nể tình chúng ta từng sống chung nhiều năm, tôi không muốn nhanh chóng đẩy cậu vào chỗ chết như vậy. Rất nhiều người biết được sự thật đều đã sớm đầu thai rồi. Cậu chắc chắn muốn nghe à?”

 

Lăng Liệp tỏ vẻ không quan tâm, dựa vào một cái bàn, hai tay tùy ý khoanh trước ngực, hoàn toàn không nhìn ra chút khí chất cảnh sát nào: “Tổng giám đốc Cần, có một câu nói xưa rồi, chắc bà đã nghe qua.”

 

“Câu gì?”

 

“Đến thì cũng đến rồi.”

 

“…”

 

Dụ Cần cười rất chua ngoa, rồi nói: “Tiểu Qua, tôi đã làm tròn trách nhiệm của một người mẹ, đã nhắc nhở cậu rồi, là cậu hết lần này đến lần khác thách thức giới hạn của tôi, vậy đừng trách tôi lòng dạ độc ác.”

 

“Mẹ?” Lăng Liệp nói: “Mẹ của Dụ Qua sớm đã bị bà hại chết rồi đúng không?”

 

Dụ Cần nhíu mày, từ trên cao nhìn xuống, nheo mắt: “Tôi chưa bao giờ làm hại cô ấy.”

 

“Ồ?”

 

Dụ Cần thở dài, ngồi xuống lần nữa: “Tôi và Alice là bạn bè, người thực sự làm hại cô ấy là nhà họ Dụ, là Dụ Tiềm Minh.”

 

“Đợi chút.” Lăng Liệp hỏi: “Sao bà biết tôi đã điều tra ra gần hết sự thật?”

 

Dụ Cần: “Cái này thì phải trách chính các cậu thôi. Tôi không biết tại sao cậu lại nghi ngờ Quý Trầm Giao là Dụ Qua, nhưng tôi biết cậu đã mang DNA của cậu ta, của tôi, và cả của Dụ Tiềm Minh đi làm giám định quan hệ cha mẹ – con cái và quan hệ huyết thống.”

Bình Luận (0)
Comment