Tâm Hạp - Sơ Hòa

Chương 152

Quý Trầm Giao vội vàng về Cục cảnh sát thành phố, biết được kết quả giám định, dù đã sớm chuẩn bị tâm lý, nhưng anh vẫn cảm thấy nặng nề khó tả.

 

Lăng Liệp xách đồ ăn ngoài về, không ngờ lại là bữa ăn healthy ít béo nhạt nhẽo, hắn và Quý Trầm Giao mỗi người một phần. Quý Trầm Giao đã lâu không đụng đến đồ ăn healthy, vừa mở ra xem liền nhíu mày: “Sao lại ăn cái này?”

 

Lăng Liệp: “Không phải em thích à?”

 

“Em…” Quý Trầm Giao cảm thấy Lăng Liệp có gì đó không ổn, “Sao anh lại mua cái này?”

 

Lăng Liệp cười nói: “Bởi vì anh là một người bạn trai chu đáo, Tiểu Quý nhà chúng ta thích ăn, anh ăn cùng em một bữa thì sao nào?”

 

Quý Trầm Giao cảm thấy ngực mình nghèn nghẹn, “Là vì ‘Phù Quang’ sao? Anh muốn làm gì?”

 

Lăng Liệp: “Em làm gì vậy, ăn bữa cơm thôi mà cứ lải nhải mãi.”

 

Quý Trầm Giao giữ tay hắn lại, “Em đang hỏi anh đấy, anh muốn làm gì?”

 

Hai hộp salad, không ai động đến. Quý Trầm Giao nhìn chăm chú vào mắt Lăng Liệp ở khoảng cách rất gần, cố gắng nhìn thấu suy nghĩ thật sự trong lòng hắn.

 

Lăng Liệp xưa nay không có thịt là không vui, chuộng khẩu vị đậm đà, hoàn toàn không kiểm soát dầu mỡ, muối, carb, vậy mà bây giờ lại đột nhiên đòi ăn đồ healthy cùng anh. Quý Trầm Giao không thể không nghĩ đến việc, Lăng Liệp có thể sắp rời xa mình.

 

Anh đã từng chứng kiến nỗi sợ của Lăng Liệp đối với “Trầm Kim”, mà bây giờ cũng đã được chứng thực, từ nửa năm trước, kẻ kế thừa của “Trầm Kim” là “Phù Quang” đã giăng lưới về phía Lăng Liệp. Bọn chúng từng bước tính kế, như rắn độc trong bóng tối theo dõi sát sao Lăng Liệp.

 

Mà trong một thời gian dài, cảnh sát không hề hay biết, thậm chí đến tận bây giờ vẫn chưa hoàn toàn điều tra rõ “Phù Quang” rốt cuộc là tổ chức như thế nào. “Tuyết Đồng” có liên quan đến bọn chúng, hàng loạt vụ doanh nhân bị sát hại cũng liên quan đến bọn chúng, ngay cả những tập đoàn khổng lồ như Tập đoàn Dụ Thị, Tập đoàn Truy Đình cũng có dính líu đến bọn chúng.

 

Lăng Liệp đã quen với cô độc, khi biết “Phù Quang” nhắm vào mình, nỗi sợ hãi đã lắng xuống, thay vào đó là sự phấn khích muốn hành động.

 

Với sự hiểu biết của Quý Trầm Giao về Lăng Liệp, hắn sẽ cắn lấy lưỡi rắn độc phun ra, nhân cơ hội lao vào nơi sâu thẳm nhất của bóng tối.


 

Nhưng anh tuyệt đối không cho phép Lăng Liệp làm như vậy!

 

Lăng Liệp cầm lấy lá xà lách, cuộn với miếng thịt bò đã chấm nước sốt, “A—”

 

Thịt đã đưa đến tận miệng, nhưng Quý Trầm Giao vẫn không động đậy.

 

Lăng Liệp lại nói: “A—”


 

Quý Trầm Giao nói: “Trả lời câu hỏi của em…”

 

Lời còn chưa dứt, Lăng Liệp, cái kẻ không bao giờ chơi theo lẽ thường này đã nhét miếng thịt bò vào miệng anh.

 

“…”

 

Lăng Liệp cười phá lên: “Ăn không nói, Tiểu Quý, em mà vô phép thế này, người ta thấy sẽ không cười em đâu, mà sẽ cười bạn trai em đó, tức là anh đây không biết dạy dỗ em.”


 

“…”

 

“Cho nên ăn xong rồi nói.”

 

Ăn qua loa cho xong bữa cơm, không đợi Quý Trầm Giao hỏi lại, Lăng Liệp đã tự mình giải thích: “Anh biết em đang lo lắng điều gì. Nhưng ít nhất hiện tại anh chưa có suy nghĩ đó.”

 

Mày mắt Quý Trầm Giao vẫn tối sầm.


 

Lăng Liệp nói: “Lúc mới biết kết quả giám định, anh đã nghĩ mình chính là mục tiêu quan trọng nhất của ‘Phù Quang’, nhưng sau khi ra ngoài đi dạo một vòng, anh lại nghĩ, mình có tài đức gì mà được ‘Phù Quang’ coi trọng đến thế? Có lẽ anh chỉ là một yếu tố mà ‘Phù Quang’ buộc phải lôi kéo vào khi thực hiện một việc gì đó. Cho đến nay, có vài người có quá nhiều điểm đáng ngờ, có lẽ bọn họ mới là người nắm giữ chiếc chìa khóa mấu chốt đó.”

 

Quý Trầm Giao nói: “Dụ Cần?”

 

Lăng Liệp gật đầu: “Còn một người nữa, Doãn Hàn Sơn.”


 

Nghe Lăng Liệp phân tích bình tĩnh như vậy, cảm giác bực bội tích tụ trong lòng Quý Trầm Giao cũng tan đi một chút, “Phó Trì Tấn của Truy Đình, anh ta có qua lại với Bách Lĩnh Tuyết.”

 

Lăng Liệp nói: “Lần anh đến bệnh viện Bắc Chi để gặp Dụ Tiềm Minh, cũng đã thấy anh ta ở đó.”

 

Quý Trầm Giao đi đi lại lại trước bàn làm việc, cúi đầu suy nghĩ: “La Mạn Thoa là ‘cô dâu’ mà nhà họ Phó làm thế nào cũng phải có được, ‘Phù Quang’ nửa đường nhảy vào cướp mất, vậy mà Phó Trì Tấn vẫn có thể đi cùng ‘Phù Quang’? Anh ta còn từng đến thăm Dụ Tiềm Minh?”


 

Lăng Liệp: “Cái chết của La Mạn Thoa, Phó Trì Tấn biết chuyện, hay chính vì anh ta nên cô ấy mới chết?”

 

“Còn nhớ chúng ta từng cân nhắc việc nội bộ Truy Đình có người muốn phá hoại kế hoạch khiến La Mạn Thoa tự sát không?” Quý Trầm Giao nói: “Kẻ thù của Phó Huy Chi có thể tồn tại ở bên ngoài, cũng có thể nằm trong số các anh chị em. Người có lòng hận thù rõ ràng thì dễ điều tra, vậy còn những người bên cạnh ông ta thì sao? Phó Trì Tấn mà ông ta coi trọng nhất thì sao?”

 

Lăng Liệp nói: “Nhiệm vụ của Phó Trì Tấn chính là thúc đẩy La Mạn Thoa tự sát, ông chủ Phó căn bản không ngờ mình nuôi ong tay áo, nuôi cáo trong nhà. Bối cảnh của Phó Trì Tấn cũng đáng để điều tra kỹ lưỡng.”


 

Quý Trầm Giao ghi lại, nhìn những manh mối và sắp xếp công việc dày đặc trong sổ ghi chép, cái tên Bách Lĩnh Tuyết không hiểu sao lại vô cùng chói mắt.

 

Lăng Liệp khẽ gõ nhẹ lên ba chữ này, “A Tuyết…”

 

Quý Trầm Giao nhíu mày: “Anh chắc chắn Bách Lĩnh Tuyết chính là A Tuyết?”

 

“Không chắc. Hai mươi mấy năm rồi, dáng vẻ của A Tuyết anh đã sớm không còn nhớ rõ nữa, nhưng mắt của A Tuyết màu xanh lục đậm, giống hệt anh ta.” Lăng Liệp ngồi xuống, chống cằm, “A Tuyết rất ngốc, cũng rất yếu đuối, trong tình huống bình thường, cậu ấy không thể sống sót, càng không thể gánh vác được trọng trách của tổ chức. Nhưng có lẽ sau khi anh rời đi, trong làng đã xảy ra chuyện gì đó, từ đó khiến cậu ấy thay đổi? Anh nghĩ tới nghĩ lui, nếu trong ‘Trầm Kim’ vẫn còn người nhớ đến anh thì chỉ có thể là A Tuyết. Mà trong tên của Bách Lĩnh Tuyết cũng có một chữ Tuyết.”


 

Cả hai đều im lặng. Một lát sau, Quý Trầm Giao nắm lấy ngón tay Lăng Liệp, giọng nói trầm ấm dịu dàng: “Hôm nay sao lại ăn salad cùng em?”

 

Lăng Liệp không rút tay về, dùng tay kia ôm lấy mặt Quý Trầm Giao, “Vẫn còn lo lắng à?”

 

Quý Trầm Giao không nói gì.

 

“Đột nhiên muốn vậy thôi.” Lăng Liệp nói: “Từ khi anh xuất hiện, em trông thì bá đạo, chẳng biết nấu món gì, còn thích chỉ huy, nhưng thực ra em đều chiều theo ý anh, ăn đồ đậm vị cùng anh. Anh còn chưa ăn salad cùng em được mấy lần. Em nuông chiều anh chín mươi chín lần, anh mới nuông chiều em có một lần.”


 

Quý Trầm Giao nhíu mày, trong lòng cảm thấy thật mềm mại, nhưng nỗi lo lắng cũng càng sâu sắc hơn.

 

“Cho nên muốn nuông chiều Tiểu Quý nhà chúng ta một lần. Lỡ như…” Lăng Liệp không nói tiếp, Quý Trầm Giao giữ lấy gáy hắn, kéo hắn về phía mình.

 

Những lời chưa nói ra tan trong nụ hôn. Đó là giả thiết mà Quý Trầm Giao không cho phép xảy ra, nhưng thân là cảnh sát, đó cũng là giả thiết mà bọn họ không thể né tránh được.

 

Sau khi kết thúc, Quý Trầm Giao vẫn nhìn Lăng Liệp đăm đăm, cho đến khi Lăng Liệp đứng dậy, hôn nhẹ lên trán anh một cái.

 

“Hứa với em một chuyện.” Quý Trầm Giao nói: “Bất kể anh phát hiện ra điều gì, tạm thời nhận thấy điều gì, trước khi hành động, phải cho em biết.”

 

Quý Trầm Giao nói nghiêm túc như vậy, giống như đang tuyên thệ. Lăng Liệp sững lại một chút, rồi cong mắt cười: “YES SIR!”

 

————–

 

Thời gian tạm giam bốn mươi tám tiếng đã hết, đội trọng án không tìm thấy bằng chứng phạm tội rõ ràng của Dụ Cần, chỉ có thể tạm thời thả bà ta ra. Lúc rời khỏi cục cảnh sát thành phố, bà ta kiêu ngạo liếc nhìn Quý Trầm Giao một cái, nhưng bóng lưng lúc quay đi lại có vẻ nhếch nhác và bất an.

 

Quý Trầm Giao đưa manh mối về Phó Trì Tấn cho Thẩm Tê và Lương Vấn Huyền. Thẩm Tê rà soát toàn bộ lịch trình gần đây của Phó Trì Tấn — sau khi La Mạn Thoa bị hại, anh ta đã đến thành phố Hạ Dung bốn lần, Truy Đình có dự án đang tiến hành ở thành phố Hạ Dung, mà hiện tại anh ta cũng vẫn còn đang ở thành phố Hạ Dung.

 

“Lại gặp nhau rồi.” Quý Trầm Giao đến khách sạn nơi Phó Trì Tấn đang ở, cùng ở đây còn có mấy vị quản lý cấp cao khác của Truy Đình.

 

Vẻ mặt Phó Trì Tấn rất kinh ngạc, nhưng nhanh chóng khôi phục lại bình tĩnh, mời Quý Trầm Giao đến nhà hàng trà chiều của khách sạn, “Cảnh sát Quý, vụ án La Mạn Thoa có manh mối rồi sao?”

 

Quý Trầm Giao nói: “Vụ án này có lẽ anh còn rõ hơn tôi.”

 

Phó Trì Tấn tỏ vẻ không hiểu, “Cảnh sát Quý, tôi không hiểu ý anh.”

 

Quý Trầm Giao nói: “Anh từng đến bệnh viện Bắc Chi?”

 

Phó Trì Tấn nhớ lại một lát, gật đầu, “Vâng, tôi thay mặt tổng giám đốc Phó đến thăm một người bạn cũ.”

 

“Người bạn cũ nào?”

 

“Chuyện này…” Phó Trì Tấn do dự nói: “Là một nhân vật có máu mặt, tôi không tiện tiết lộ đời tư của ông ấy.”

 

“Vậy sao?” Quý Trầm Giao nói: “Tập đoàn Truy Đình và Tập đoàn Dụ Thị có không ít hợp tác thương mại nhỉ? Người anh đến thăm là Dụ Tiềm Minh?”

 

Chuyện đã nói đến nước này, Phó Trì Tấn đành phải thừa nhận, “Tổng giám đốc Phó và chủ tịch Dụ quen biết nhiều năm, bảo tôi đến thăm bệnh.”

 

Quý Trầm Giao biết tuyệt đối không đơn giản là thăm bệnh, lại hỏi: “Anh đến ‘Thu Đàm Lý’ ở Hành lang Nghệ thuật để gặp ai?”

 

Lúc này Phó Trì Tấn mới thực sự hoảng hốt, “Tôi, tôi chỉ đến mua cốc nước thôi.”

 

Quý Trầm Giao trực tiếp đưa ra hình ảnh giám sát, “Người ngồi đối diện với anh là nghi phạm chúng tôi đang truy bắt.”

 

Phó Trì Tấn chết lặng, há hốc mồm, “Không phải, các anh nhầm rồi!”

 

Quý Trầm Giao hỏi: “Anh ta là ai?”

 

Vẻ ôn hòa khiêm tốn giả tạo của Phó Trì Tấn đã biến mất không còn nữa, trong mắt tràn đầy sự sợ hãi.

 

“Anh nói Truy Đình các anh và Dụ Tiềm Minh là bạn bè, vậy anh có biết Dụ Tiềm Minh đã thừa nhận, ông ta đã nhiều lần lợi dụng tổ chức tội phạm để thuê sát thủ giết người không?” Quý Trầm Giao nói: “Anh ở lại thành phố Hạ Dung, e rằng không phải để giám sát dự án, mà là để xem xét động tĩnh của cảnh sát Hạ Dung, chờ thời cơ hành động, đúng không?”

 

Bên phía Lương Vấn Huyền, cuộc điều tra về Phó Trì Tấn đã đào ra được một manh mối quan trọng.

 

Phó Trì Tấn không phải là họ hàng xa của Phó Huy Chi, mà là tội nghiệt do ông ta xâm hại một nữ sinh viên đại học năm xưa để lại. Nhà họ Phó vì tín ngưỡng, tuyệt đối không cho phép xảy ra chuyện phản bội gia đình, nữ sinh viên đó sau khi sinh con đã mất tích, người nhà cô ấy cũng đã sớm ra nước ngoài, rất có thể đã bị Phó Huy Chi ra tay độc ác.

 

Mà Phó Trì Tấn sau khi lớn lên vì thông minh lanh lợi nên rất được Phó Huy Chi coi trọng, mang theo bên mình bồi dưỡng, đặc biệt là khi Phó Huy Chi phát hiện Phó Thuần Hạnh là một kẻ bất tài, tuyệt đối không thể kế thừa gia nghiệp, ông ta càng đặt trọng tâm vào Phó Trì Tấn.

 

“Phó Trì Tấn có động cơ báo thù Phó Huy Chi.” Lương Vấn Huyền nói: “Có lẽ Phó Huy Chi đã sớm quên tội ác mình gây ra cho người khác, nhưng là con trai của người bị hại, Phó Trì Tấn sẽ không quên.”

 

Phó Trì Tấn không thừa nhận mình có liên quan đến cái chết của La Mạn Thoa, cũng không thừa nhận Truy Đình và “Phù Quang” có liên quan. Camera giám sát ở “Thu Đàm Lý” bị hạn chế góc quay, chỉ quay được cảnh Phó Trì Tấn đi về phía bàn của Bách Lĩnh Tuyết, lúc rời đi là Bách Lĩnh Tuyết và Na Thăng rời đi trước, hơn mười phút sau, Phó Trì Tấn mới đi.

 

Quý Trầm Giao không vội bắt anh ta nhận tội, mà cử Lương Vấn Huyền đến thành phố Thụy Lan, nơi đặt trụ sở chính của Truy Đình. Khi Phó Huy Chi biết kẻ nẫng tay trên chính là thuộc hạ mình tin tưởng nhất, phản ứng chắc chắn sẽ vô cùng đặc sắc.

 

———–

 

Mấy ngày nay Dụ Dạ Sinh sống khá tệ, hắn ta làm thiếu gia cơm áo không lo ba mươi năm, xưa nay muốn gió được gió, muốn mưa được mưa, vậy mà nay bị thẩm vấn điều tra liên tục, ngay cả bạn gái người mẫu hắn ta đang qua lại là ai cũng bị điều tra rõ ràng rành mạch, Dụ Thị càng thêm chao đảo trong cơn giông bão.

 

Nỗi sợ dâng lên từ trong lòng hắn ta, lúc được phép gặp Dụ Tiềm Minh, hắn ta lo lắng đến mức nước mắt rơi lã chã, “Bố, rốt cuộc là chuyện gì vậy? Nhà chúng ta sẽ không xảy ra chuyện gì chứ?”

 

So với Dụ Dạ Sinh mặt mày hiện rõ vẻ kinh hoảng, Dụ Tiềm Minh lại giống như hoàn toàn không biết chuyện gì xảy ra ở bên ngoài. Ông ta nhắm mắt nửa nằm nửa ngồi trên giường bệnh, thần thái ung dung, bình tĩnh.

 

Không nghe thấy tiếng trả lời, Dụ Dạ Sinh càng thêm bất an, lay nhẹ cánh tay Dụ Tiềm Minh, “Bố, bố nói gì đi chứ!”

 

Dụ Tiềm Minh từ từ mở mắt ra, mãi một hồi lâu sau mới nói: “Đừng coi đây là kiếp nạn, hãy coi nó là sự tái sinh. Những gì bố có thể làm cho anh em các con, cũng chỉ có vậy. Vượt qua được thì nhà họ Dụ vẫn còn tương lai.”

 

Dụ Dạ Sinh không hiểu, buồn bã rời khỏi bệnh viện.

 

Chiều hôm đó, cảnh sát khu Nam nhận được tin báo án, phát hiện một thi thể nam giới, điều bất thường là, vết thương chí mạng trên thi thể này là vết đạn bắn.

 

Địa điểm vứt xác ở khu vực giáp ranh giữa thành thị và nông thôn phía Nam của khu Nam. Khu đó toàn là nhà tập thể cũ thấp tầng, trông có vẻ hẻo lánh, nhưng vì giá thuê rẻ nên có rất nhiều người ở, đủ mọi thành phần, vàng thau lẫn lộn. Thi thể bị vứt ngay rìa chợ sáng, một ông cụ dọn hàng vào sáng sớm đã nhìn thấy ngay lập tức.

 

Chỗ đó thiếu camera giám sát, mặc dù đồn cảnh sát đến hiện trường đã giăng dây cảnh giới, nhưng dấu vết xung quanh thi thể vẫn bị đám đông hiếu kỳ phá hỏng hết.

 

Thi thể mặc bộ đồ thể thao dài tay, dài quần màu đen xám xen kẽ, giày cũng là màu đen. Ba viên đạn bắn xuyên qua lá phổi từ sau lưng, trên người không có bất kỳ vật phẩm nào có thể xác định danh tính.

 

Sau khi An Tuần giải phẫu phát hiện, thời gian tử vong của người đàn ông này là tối hôm kia, lưng và vai có hai vết thương cũ, bên hông phải có vết súng bắn cũ, đã từng phẫu thuật lấy đạn ra, ngón tay và lòng bàn tay đều có vết chai sần rất dày do cầm súng.

 

Đây không phải là một người bình thường.

 

An Tuần lấy viên đạn ra, giao cho Tịch Vãn mang đi giám định, lại tiến hành xét nghiệm dược lý và độc chất cho nạn nhân, xác định nạn nhân không bị trúng độc, nhưng trước khi chết có uống rượu, không sử dụng m* t**.

 

“Đây là đạn của nước E, con đường duy nhất để vào nước ta là buôn lậu.” Tịch Vãn hiển thị hình ảnh viên đạn và loại súng tương thích trên máy tính, “Loại súng này giá rẻ, tương đối dễ kiếm, ở nước ngoài rất phổ biến. Nhưng ở nước ta, người bình thường căn bản không tiếp xúc được với nó.”

 

Quý Trầm Giao nhìn chằm chằm vào màn hình, “Tổ chức sát thủ nội chiến? Hay là thanh trừng lẫn nhau?”

 

Tịch Vãn quay lại, có chút lo lắng, “Đúng vào thời điểm mấu chốt này, lẽ nào hắn ta là thành viên của ‘Phù Quang’, bị ‘Phù Quang’ diệt khẩu?”

 

Quý Trầm Giao sải bước đến phòng giám định pháp y, anh cũng mặc trang phục giống như An Tuần, nâng cánh tay của thi thể lên.

 

Đây là một cơ thể vô cùng rắn chắc khỏe mạnh, mức độ phát triển cơ bắp không thua kém gì cảnh sát đặc nhiệm bên cạnh, vết dao, vết súng trên người cho thấy hắn ta đã trải qua nhiều thời khắc sinh tử. Cơ thể này, khiến người ta khó mà không liên tưởng đến lính đánh thuê ở nước ngoài.

 

Hung thủ giết La Mạn Thoa từng xuất hiện một cách công khai trong camera giám sát ở sảnh khách sạn, mặc dù không nhìn thấy mặt, nhưng có thể thấy thể chất vô cùng vượt trội. Lúc đó Tịch Vãn đã dựa vào tỷ lệ tính toán ra, hung thủ cao một mét tám tư. Quý Trầm Giao nhanh chóng lấy hồ sơ của An Tuần, trên đó ghi nhận cũng là một mét tám tư.

 

An Tuần nhìn phản ứng của Quý Trầm Giao, hỏi: “Đội trưởng, anh biết hắn ta là ai sao?”

 

Quý Trầm Giao nói: “Thông báo cho Tịch Vãn qua đây.”

 

Tịch Vãn không chỉ đến, còn mang theo video giám sát. Video được phát đi phát lại, càng nhìn càng thấy hung thủ giống thi thể lạnh lẽo đang nằm trên bàn giải phẫu lúc này. Đặc biệt là dáng đi của hắn ta khớp với tình trạng hao mòn khớp ở chân và bàn chân.

 

Quý Trầm Giao đứng trước bồn rửa, mở vòi nước ở mức lớn nhất, ào ào rửa tay, trong đầu không ngừng hiện lên lời khai của các bên.

 

Dụ Tiềm Minh khai rằng, Trác Tô Nghĩa từng tiết lộ với ông ta, người thực hiện nhiệm vụ giết “Cá Phong Thủy” là Dụ Cần. Cách nói này mới nghe thì hoang đường, nhưng nếu liên hệ đến cuộc đấu đá ba bên giữa Dụ Tiềm Minh, “Phù Quang” và Dụ Cần, thì thực ra cũng không khó hiểu.

 

Mà Dụ Cần thì tất nhiên sẽ không thể tự mình ra tay, bà ta có nuôi sát thủ dưới trướng.

 

Dụ Tiềm Minh tự khai hết, đã không còn quan tâm đến kết cục của bản thân, nhưng Dụ Cần thì vẫn còn. Hành động của Dụ Tiềm Minh tương đương với việc phá hỏng mọi kế hoạch của bà ta, đẩy bà ta vào một vị trí vô cùng nguy hiểm.

 

Bà ta muốn tự bảo vệ mình thì phải cố gắng hết sức trừ khử những người biết chuyện.

 

Đội trọng án vì không có bằng chứng mà thả Dụ Cần ra, Dụ Cần vừa ra ngoài liền xử lý sát thủ?

 

Nhưng Thẩm Tê và các cảnh sát mặc thường phục đều đang theo dõi Dụ Cần, bà ta không thể đích thân làm việc này được. Có lẽ bà ta đã sớm chuẩn bị sẵn sàng để diệt khẩu.

 

Quý Trầm Giao quay về văn phòng, anh không thấy Lăng Liệp đâu, bèn gọi điện thoại cho hắn, nhưng không liên lạc được. Đột nhiên Quý Trầm Giao cảm thấy thật lo lắng.

 

Lúc này Lăng Liệp đang ngồi dưới bóng cây trong một công viên ở khu Đông, chăm chú nhìn vào mấy đứa trẻ đang nghịch nước phía trước.

 

Vừa rồi, hắn đã nhận được kết quả xét nghiệm DNA lần thứ hai, Quý Trầm Giao và Dụ Tiềm Minh có quan hệ huyết thống.

 

Rõ ràng là tình huống hắn đã từng nghĩ tới, nhưng khi thực sự nhìn thấy kết quả, vẫn cảm thấy không thể tin nổi, đầu óc hắn bỗng trở nên trống rỗng. Nhất thời không muốn suy nghĩ gì nữa, hắn đi lang thang không mục đích trên đường, không biết tự lúc nào đã đi đến công viên này.

 

Quý Trầm Giao và Dụ Cần không có quan hệ gì, nhưng lại là người thân máu mủ ruột thịt với Dụ Tiềm Minh? Điều này nói lên điều gì?

 

Rất có thể Quý Trầm Giao là con của chị hoặc em gái Dụ Tiềm Minh, vậy Dụ Cần không phải mẹ anh, cũng không phải em gái ruột của Dụ Tiềm Minh.

 

Sự tồn tại của Quý Trầm Giao đã chạm đến bí mật sâu kín nhất của nhà họ Dụ. Người ngoài đều biết Dụ Tiềm Minh và Dụ Cần là anh em ruột cùng cha cùng mẹ, vậy Dụ Cần sao lại không có huyết thống nhà họ Dụ được? Dụ Tiềm Minh có biết chuyện này không?

 

Hay là nói, vào một thời điểm nào đó Dụ Cần đã bị thay thế bởi người khác?

 

Một đám trẻ con chạy qua trước mặt, líu ríu như chim sẻ. Lăng Liệp nhìn chúng, nhưng lại như không thấy gì cả. Dòng suy nghĩ của hắn sau một hồi sôi sục ngắn ngủi đã dần trở nên rõ ràng, một manh mối rõ ràng đã xuất hiện — năm mười sáu tuổi Dụ Cần đã bị đưa đến nước L đầy biến động, mãi đến năm hai mươi bốn tuổi mới mang theo đứa con Dụ Qua trở về nhà họ Dụ.

 

Hắn đã từng nhìn thấy bức chân dung của Dụ Cần trước khi ra nước ngoài trong biệt thự riêng của bà ta ở nhà cũ của Dụ gia. Đó là một cô gái vô cùng ngây thơ dịu dàng, còn Dụ Cần hiện tại thì lạnh lùng cứng rắn, âm trầm độc ác. Nhìn bề ngoài thì dường như chỉ là lớn lên, trưởng thành hơn, nhưng khí chất nội tại của một người liệu có thực sự thay đổi hoàn toàn không?

 

Tại sao nhà họ Dụ lại đẩy một cô gái như vậy đến nước L? Cho dù là để rèn luyện cho việc tiếp quản công việc kinh doanh của gia tộc trong tương lai, cũng rất khó khiến người ta tin phục. Tại sao lại là cô gái yếu đuối như vậy đi, mà không phải là anh trai bà ta là Dụ Tiềm Minh?

 

Mấy năm ở nước L, đầy rẫy những biến số. Người đi là Dụ Cần thật sự trong bức tranh sơn dầu, liệu người trở về có còn là bà ấy không? Nếu không phải bà ấy, nếu Dụ Cần hiện tại không phải là Dụ Cần trong bức tranh sơn dầu, vậy Dụ Cần thật sự đã đi đâu?

 

Lăng Liệp đã vô số lần đối mặt với cái chết, vì vậy cho nên dễ dàng liên tưởng đến cái chết.

 

Người mang thai sinh con ở nước L là Dụ Cần thật sự, cho nên Quý Trầm Giao mới có quan hệ huyết thống với Dụ Tiềm Minh, mới có nét hao hao giống Dụ Dạ Sinh. Mà người mang Quý Trầm Giao về nước lại là Dụ Cần hiện tại, bà ta đã hoàn thành mọi “chuyển biến” ở nước L, người biết bí mật của bà ta….

 

Tất Giang chính là người biết bí mật của bà ta, cho nên Tất Giang phải chết!

 

Lăng Liệp đột nhiên đứng bật dậy, những điều tắc nghẽn trong đầu giống như bị cơn lũ ngập trời khi mùa mưa đến cuốn đi, thông thì thông suốt rồi, nhưng lại để lại một khung cảnh hoang tàn.

 

Men theo dòng suy nghĩ này, sự mất tích của Doãn Hàn Sơn cũng có lời giải đáp — năm đó anh ta dốc hết sức điều tra cái chết của Tất Giang, rất có thể đã điều tra đến nước L, điều tra đến Tập đoàn Dụ Thị. Anh ta đến thành phố Hạ Dung cũng là để chứng thực suy luận của mình, bởi vì lúc đó Dụ Thị đang thúc đẩy nhiều dự án lớn ở thành phố Hạ Dung, và người phụ trách chính là Dụ Cần.

 

Sự xuất hiện của anh ta khiến Dụ Cần kinh hãi không thôi, không ngờ Tất Giang đã chết, nhưng lại xuất hiện thêm một người biết chuyện khác. Cho nên Doãn Hàn Sơn cũng phải chết.

 

Có lẽ Dung Mỹ không phải được xây dựng riêng cho Doãn Hàn Sơn. Nhà họ Dụ có truyền thống mê tín dị đoan, nhưng Dụ Cần – Dụ Cần của hiện tại – thì không. Có lẽ bà ta chỉ đang thực hiện nhiệm vụ do tập đoàn định sẵn, bà ta biết bố cục của Dung Mỹ bắt nguồn từ nghi lễ tế thần tội lỗi của đảo Di Khắc Lan, mà nghi lễ này cần số lẻ “người hy sinh”.

 

Doãn Hàn Sơn tự mình đâm đầu vào, vừa hay gom đủ con số lẻ cuối cùng.

 

Lăng Liệp hơi ngẩng đầu, nhìn những áng mây trôi lững lờ trên bầu trời, nhẹ nhàng thở ra một hơi.

 

Là như vậy sao? Sự thật về thân thế của Quý Trầm Giao?

 

Lúc nhỏ Quý Trầm Giao đang yên đang lành ở nhà cũ Dụ gia, tại sao lại mất tích? Không chỉ mất tích, mà còn hoàn toàn không nhớ chuyện gì đã xảy ra lúc đó. Ở độ tuổi của Quý Trầm Giao lúc đó, rõ ràng đã có thể nhớ chuyện rồi.

 

Hoặc là Dụ Cần cố ý vứt bỏ đứa bé — đó không phải con của bà ta, hoặc là người nào đó của nhà họ Dụ đã vứt bỏ đứa bé.

 

Tại sao Dụ Tiềm Minh lại đến Linh Lan Hương nhận một đứa trẻ về cho Dụ Cần? Dụ Cần biết đó không phải Dụ Qua, Dụ Tiềm Minh cũng biết đó không phải Dụ Qua, nhưng tất cả mọi người đều đang tô hồng thái bình, giả vờ cậu bé đó chính là Dụ Qua.

 

Lăng Liệp ôm trán, hắn có chút quá tải rồi, đoạn này thật sự nghĩ không thông.

 

Nhưng cơ bản có thể khẳng định, lúc đó Dụ Tiềm Minh không hề biết Dụ Cần trước mắt không phải em gái mình, nếu không người phải chết không chỉ có Tất Giang.

 

Còn bây giờ thì sao? Có lẽ Dụ Tiềm Minh đã nhận ra rồi, nhưng với năng lực của ông ta, đã không thể kiểm soát Dụ Cần mà không làm tổn hại đến Tập đoàn Dụ Thị, không làm tổn hại đến con cháu, cho nên ông ta chỉ có thể dựa vào “Phù Quang”.

 

Còn một điểm nghi vấn nữa, động cơ của “Phù Quang”.

 

Trác Tô Nghĩa là người của “Phù Quang”, chính anh ta đã đưa Doãn Hàn Sơn ra trước mặt cảnh sát. Anh ta đang giải oan cho Doãn Hàn Sơn? Hay “Phù Quang” đứng sau anh ta đang cung cấp manh mối cho cảnh sát?

 

Cảnh sát Phong Thành nói Doãn Hàn Sơn từng mất tích ở thị trấn Vệ Thê. Sau khi Doãn Hàn Sơn trở về đã không hé răng nửa lời về những trải nghiệm ở thị trấn Vệ Thê. Lúc đó Doãn Hàn Sơn và “Phù Quang”, không, lúc đó vẫn là “Trầm Kim”, Doãn Hàn Sơn và “Trầm Kim” đã từng có tiếp xúc sao?

 

Chìa khóa để phá vỡ cục diện nằm ở Dụ Cần, cũng nằm ở Doãn Hàn Sơn.

 

Suy nghĩ quá nhiều khiến đầu Lăng Liệp đau như muốn nứt ra. Hắn xếp hàng theo sau đám trẻ con đã chạy mệt lử trước một quầy b*n n**c, mua một cốc nước chanh đá, ngửa đầu uống một hơi cạn sạch, rồi lại cảm thấy một trận choáng váng ập đến.

 

Lăng Liệp nghĩ, mình nên hành động rồi.

 

Nếu là trước đây, hắn căn bản sẽ không do dự vì chuyện có nên hành động hay không. Tiêu Ngộ An cho hắn tự do tuyệt đối, hắn hoàn toàn có thể hành động dựa trên phán đoán của bản thân. Hắn cũng chẳng có gì vướng bận, lý tưởng gì đó lại càng không. Hắn chỉ rất tận hưởng quá trình giải mã truy lùng hung thủ, cho nên một khi có manh mối, hắn sẽ giống như một con báo săn hưng phấn mà vồ tới.

 

Biểu hiện ngập ngừng chần chừ trong khoảnh khắc vừa rồi là vì Quý Trầm Giao. Ngày hôm đó ánh mắt Quý Trầm Giao nhìn hắn rất sâu, rất nặng nề, ép hắn phải hứa, trước bất kỳ hành động nào đều phải báo cáo.

 

Hắn ném chai nước đã uống cạn vào thùng rác, lẩm bẩm một mình: “Nhưng anh không quen bị quản thúc.”

 

Vừa rồi nghĩ về vụ án quá tập trung, hắn đã không nhận điện thoại của Quý Trầm Giao. Đợi đến khi tâm trạng bình ổn mới gọi lại, Quý Trầm Giao bắt máy ngay lập tức: “Sao không nghe máy?”

 

“Ra ngoài đi dạo cho đầu óc thư thái chút.” Lăng Liệp cười, nói: “Tiểu Quý, sao lại vội thế, xảy ra chuyện gì à?”

 

Nghe thấy giọng nói, trái tim đang treo lơ lửng của Quý Trầm Giao mới hạ xuống, “Không sao, hôm nay ở khu Nam phát hiện một thi thể, cơ bản đã xác định được là hung thủ trong vụ án La Mạn Thoa.”

 

Lăng Liệp: “Ồ? Anh về ngay đây.”

Bình Luận (0)
Comment