Tâm Hạp - Sơ Hòa

Chương 154

“Sơ suất rồi nhỉ? Không muốn để cảnh sát biết các cậu đang điều tra gì, thì kẻ địch có thể sẽ biết. Cậu có đoán được tại sao chỗ giám định đó lại mờ ám không? Là ai đang bảo kê cho nó?” Bà ta cười nói.

 

Lăng Liệp cũng không tỏ ra kinh ngạc, gật đầu, “Thì ra làm giám định cũng làm ngay dưới mí mắt bà, chứng tỏ quyền lực của tập đoàn Dụ thị đã bành trướng không kiêng dè gì, đến mức cần phải chỉnh đốn rồi.”

 

Dụ Cần sững người một chút, rồi cười lạnh, “Kết quả cậu có được, tôi cũng có được rồi. Cảnh sát Lăng, dựa vào kết quả đó, cậu suy luận được đến bước nào thì tôi cũng có thể suy luận đến bước đó. Vốn dĩ tôi không muốn ra tay với cậu, nhưng hết cách rồi, cậu biết nhiều quá rồi.”

 

Lăng Liệp nói: “Nhiều ư? Nhưng tôi lại thấy chưa đủ. Nếu không thì hôm nay tôi cũng chẳng buồn đến cuộc hẹn này của bà rồi.”

 

Dụ Cần muốn tìm thấy sự sợ hãi trong mắt Lăng Liệp, nhưng đôi mắt của Lăng Liệp như phủ một lớp sương mù trước mặt bà ta, cách một lớp sương mù, bà ta khó mà nhìn thấu được đáy mắt hắn rốt cuộc đang ẩn giấu điều gì.

 

Dụ Cần nhíu mày, bà ta không vui.

 

“Ở nước L, bà quen biết Dụ Cần thật sự, cô ấy sinh ra Dụ Qua, được Tất Giang ngưỡng mộ theo đuổi, nhưng trước khi cô ấy về nước, đã bị bà ra tay độc ác, bà thay thế cô ấy, mang theo Dụ Qua về nước, bà đã phẫu thuật thẩm mỹ, cộng thêm việc Dụ Cần rời nhà họ Dụ quá lâu, nên khi bà trở về nhà họ Dụ, không ai phát hiện ra bí mật của bà.”

 

Lăng Liệp chậm rãi nói ra suy luận của mình, “Nhưng có một người có thể vạch trần bà, đó chính là Dụ Qua, cậu bé đã đến tuổi biết nhớ, hơn nữa sự cảm ứng máu mủ giữa mẹ và con là một thứ rất thiêng liêng huyền bí, bà nhìn cậu bé, sợ hãi cậu bé, cho nên muốn để cậu bé biến mất.”

 

Dụ Cần lộ ra vẻ mặt khinh thường, như thể đang nghe một câu chuyện vụng về và tầm thường.

 

“Nhà họ Dụ không báo cảnh sát, vì Dụ Qua là con riêng, không ai biết cha cậu bé là ai. Tôi đoán, lúc đó ở nhà họ Dụ, bà sống không tốt lắm, bị đạo lý của gia tộc khiển trách nặng nề.” Lăng Liệp nói tiếp: “Nhưng bà là người có dã tâm lớn, bà không chỉ muốn có được mọi thứ vốn thuộc về Dụ Cần, mà còn muốn giành lấy quyền lực của người thừa kế nam trong nhà họ Dụ từ tay Dụ Tiềm Minh. Bây giờ nhìn lại, dường như bà đã thành công.”

 

Dụ Cần rất không hài lòng với từ “dường như” kia, “Đàn ông nhà họ Dụ đều là đồ vô dụng, giữa tôi và Dụ Tiềm Minh, thắng bại đã sớm định đoạt rồi.”

 

“Vậy sao?” Trong đầu Lăng Liệp hiện lên ánh mắt không thể nhìn thấu của Dụ Tiềm Minh, hắn biết rõ Dụ Tiềm Minh tuyệt đối không phải là kẻ vô dụng như lời bà ta nói, “Rất nhiều hành vi của ông ta, logic ẩn giấu rất sâu. Điều tôi không hiểu là, tại sao năm đó ông ta nhất quyết phải nhận nuôi một đứa trẻ từ trại trẻ mồ côi để giả làm Dụ Qua.”

 

“Ha ha ha ha ——” Dụ Cần ngừng cười, “Đương nhiên là cậu không hiểu được, bởi vì ngay từ đầu, cậu đã đi chệch khỏi sự thật rồi.”

 

Lăng Liệp buông tay xuống, chống tay lên chiếc bàn phía sau, nhẹ nhàng ngồi lên đó.


 

“Tôi đã nói rồi, người làm hại Alice là nhà họ Dụ, không phải tôi!” Dụ Cần nói: “Nếu nhà họ Dụ thật sự yêu thương Alice, sao có thể ném một cô gái nhỏ bé, yếu đuối như cô ấy đến nơi loạn lạc như nước L!”

 

Lăng Liệp biết, Alice là tên ở nhà của Dụ Cần, bức tranh sơn dầu trong nhà cũ cũng tên là “Công chúa Alice”. Ban đầu khi biết Dụ Cần bị gửi đến nước L năm mười sáu tuổi, hắn và Quý Thần Giao cũng rất nghi hoặc, nghĩ tới nghĩ lui, luôn không thể tránh khỏi chuyện đấu đá nội bộ trong gia tộc giàu có.

 

“Là Dụ Tiềm Minh muốn đá Dụ Cần ra khỏi cuộc tranh giành quyền lực trong tương lai?”


 

Dụ Cần nghiến răng, “Lão già Dụ Tiềm Minh đó từ nhỏ đã kiêng dè em gái ruột của mình, bởi vì Alice thông minh, được lòng người, tài năng vượt xa Dụ Tiềm Minh. Nhà họ Dụ không giống những gia tộc giàu có khác, con gái chỉ có thể gả đi liên hôn, thế hệ trước của nhà họ Dụ đã có một nữ doanh nhân kiệt xuất, cho nên việc bồi dưỡng con gái không thua kém gì con trai.”

 

“Nhưng bản thân Alice lại không có hứng thú với gia nghiệp, quyền lực.” Dụ Cần cười khổ bất đắc dĩ, “Mặc dù vậy, Dụ Tiềm Minh vẫn kiêng dè cô ấy, từ lúc cô ấy mới mười bốn tuổi đã đề xuất đưa cô ấy đến nước L rèn luyện.”

 

Lăng Liệp nói: “Chuyện này không hợp lý.”

 

“Đừng dùng suy nghĩ của người thường để suy luận về hào môn, nhà họ Dụ không nói đến nhân tính.” Giọng điệu của Dụ Cần không thiếu vẻ mỉa mai, chế nhạo, “Có điều, lúc đó Alice còn quá nhỏ, phải đợi hai năm sau, Dụ Tiềm Minh mới thuyết phục được trưởng bối trong nhà, gửi Alice đi. Cô ấy ngày khóc, đêm khóc, không muốn rời xa quê hương, càng không muốn sống ở nơi nghèo nàn, nguy hiểm như nước L.”

 

Lăng Liệp im lặng hai giây, “Vậy còn bà? Bà là ai của Dụ Cần?”


 

“Bạn bè.” Dụ Cần nói: “Tôi sinh ra ở nước L, lớn lên ở nước L, với Alice vừa gặp đã thân. Tên tôi là Sa Mạn.”

 

Hắn nhìn kỹ khuôn mặt Dụ Cần – hay còn gọi là Sa Mạn. Có thể thông qua phẫu thuật thẩm mỹ để biến thành người khác, thậm chí lừa được cả người nhà của đối phương, có lẽ vốn dĩ bọn họ đã trông rất giống nhau.

 

“Nói ra thì, tôi và nhà họ Dụ cũng không phải là không có nguồn gốc sâu xa. Cha mẹ tôi bị thế hệ trước của nhà họ Dụ ném đến nước L, tự sinh tự diệt, Cảnh sát Lăng, bây giờ là xã hội pháp trị, có lẽ cậu không tưởng tượng được đâu, nhà họ Dụ ban đầu cũng chẳng khác gì xã hội đen, cha mẹ tôi đắc tội với bọn họ, nên mới có kết cục như vậy. Tôi còn chưa lớn, bọn họ đã chết trong một trận giao tranh ở nước L. Mấy lão già đó của nhà họ Dụ vĩnh viễn không thể ngờ được, rằng tôi, con sâu cái kiến đáng thương này, người đã cố gắng sống sót, lại gặp được Alice, còn trở thành bạn bè với Alice.”

 

Lăng Liệp nói: “Bà muốn báo thù?”

 

Sa Mạn quay mặt đi, “Đúng, tôi muốn báo thù nhà họ Dụ, chứ không phải báo thù Alice.”

 

Ánh mắt bà ta dường như dịu đi trong thoáng chốc, “Alice vô tội, cô ấy chỉ là một cô gái muốn được tự do.”


 

Vào năm Dụ Cần đến nước L, Sa Mạn làm chút buôn bán nhỏ ở căn cứ băng đảng gần trang viên nhà họ Dụ, cũng học theo vài ngón nghề. Dụ Cần mới đến, vô cùng thất vọng về gia tộc, buồn bã không vui, tình cờ ăn được đồ ăn ở quán của Sa Mạn, đó là hương vị quê nhà, hai cô gái có thân phận khác biệt một trời một vực dần dần qua lại nhiều hơn, trở thành chị em.

 

Sa Mạn rất đồng cảm với Dụ Cần, Dụ Cần tâm sự mọi chuyện với bà ta, không giữ lại điều gì, nhưng bà ta lại tuyệt đối không nhắc đến chuyện của cha mẹ mình. Dụ Cần cảm thấy chán ghét cuộc sống hào môn, sau khi thích nghi với cuộc sống ở nước L lại cảm thấy tự do, liên lạc với gia đình ngày càng ít đi, thậm chí còn nảy ra ý nghĩ không bao giờ về nước nữa, trốn đến quốc gia khác.

 

Vì trông có vài phần giống nhau, mỗi khi Dụ Cần không muốn tham gia tiệc tùng, Sa Mạn liền trang điểm đậm thay cô ấy đi, chưa bao giờ bị lộ tẩy. Sự cố duy nhất là, có một lần dự tiệc, Sa Mạn gặp một người theo đuổi, người đó chính là Tất Giang.

 

Đương nhiên Sa Mạn không thể nói cho đối phương biết mình không phải là Dụ Cần, sau đó mấy lần, Tất Giang đều xuất hiện ở các bữa tiệc, tình cảm ngưỡng mộ thể hiện rõ qua lời nói và nét mặt.

 

Ngày tháng trôi qua, Sa Mạn suy tính làm thế nào để báo thù nhà họ Dụ, bà ta có thể lợi dụng Dụ Cần, nhưng lại không muốn phá hủy tình bạn trong sáng này. Mãi cho đến khi Dụ Cần nói với bà ta, mình đã mang thai một đứa bé.


 

Sa Mạn quả thực không dám tin vào tai mình, gặng hỏi cha đứa bé là ai. Nhưng Dụ Cần chỉ ngượng ngùng lắc đầu.

 

Tiểu thư Alice vốn luôn thích khoác tay bà ta tâm sự mọi chuyện, nay đã có người mình thích, có bí mật, còn có cả kết tinh tình yêu với người này.

 

Sa Mạn lo lắng không thôi, sớm muộn gì Dụ Cần cũng phải về nước, cô ấy sẽ mang theo đứa bé về sao? Nhà họ Dụ tuyệt đối sẽ không chấp nhận.

 

Nhưng Dụ Cần lại báo cho bà ta một tin tức kinh người: “Sa Mạn, tôi không về nữa, anh trai tôi căm ghét tôi, trưởng bối trong nhà coi tôi như công cụ, trở về chính là trở lại lồng giam, tôi muốn có cuộc sống của riêng mình.”

 

Sa Mạn hỏi: “Cô định đi đâu? Cô đi bằng cách nào? Đứa bé thì sao?”

 

Dụ Cần hạnh phúc xoa bụng, mỉm cười không nói.

 

Điều này đã làm đảo lộn mọi kế hoạch của Sa Mạn, bà ta vốn định đi theo khi Dụ Cần về nước, nhân cơ hội tiến vào tập đoàn Dụ thị, nhưng bây giờ Dụ Cần muốn bỏ trốn, bà ta còn tiến hành bước tiếp theo thế nào được?

 

Hơn nửa năm sau, Dụ Cần sinh một đứa bé trai trắng trẻo mập mạp, dường như vì sự ra đời của đứa bé mà bản năng làm mẹ được khơi dậy vô hạn, cả ngày cô ấy ôm con ngồi trong vườn, gọi “Tiểu Qua, Tiểu Qua”, còn hát cho con nghe, bài hát đó tên là “Lưu Vân Dao”.

 

Tên đầy đủ của Tiểu Qua là Dụ Qua.

 

Thấy Dụ Cần hạnh phúc như vậy, Sa Mạn chỉ có thể tự thuyết phục mình: Thôi bỏ đi, hoặc là không báo thù nữa, hoặc là tìm con đường khác.

 

Nhưng biến cố đột ngột xảy ra khi Tiểu Qua mới được nửa tuổi, Dụ Cần nói muốn đi lên phía Bắc một chuyến, nhưng không nói là đi làm gì. Sa Mạn không cho rằng cô ấy muốn bỏ trốn, vì Tiểu Qua vẫn còn ở trang viên.


 

Thế nhưng Dụ Cần đi lần đó, không bao giờ trở về nữa.

 

Không lâu sau lại có một bữa tiệc cần Dụ Cần tham dự, Sa Mạn hóa trang thành Dụ Cần đến dự tiệc, một kế hoạch mới đột nhiên hình thành trong lòng – Nếu Dụ Cần muốn trốn khỏi nhà họ Dụ, sao bà ta không thay thế Dụ Cần trở về nhà họ Dụ?

 

Đây là một kế hoạch vẹn cả đôi đường.

 

Sa Mạn bắt đầu “thay đổi” bản thân, dưới dao phẫu thuật, bà ta biến thành dáng vẻ của Dụ Cần từng chút một.

 

Khi nhà họ Dụ ở trong nước biết Dụ Cần có con, nhưng lại không nói được cha đứa bé là ai, quả nhiên vô cùng tức giận. Dụ Tiềm Minh lại thở phào nhẹ nhõm, bởi vì người phụ nữ không tuân thủ quy tắc như vậy, đã không còn là đối thủ của ông ta nữa, những năm này ông ta cũng đã đứng vững gót chân trong tập đoàn.

 

Sa Mạn đề xuất muốn đưa con về nước, các bậc lão bối nhà họ Dụ đều im lặng, ngược lại Dụ Tiềm Minh lại “khoan dung” đồng ý.

 

Khoảnh khắc đặt chân lên quê hương, bà ta đã quên đi thân phận Sa Mạn, trở thành Dụ Cần.

 

Nhờ vào kỹ thuật lạc hậu của thời đại đó, không ai nghĩ đến việc xét nghiệm ADN cho một người thân đã nhiều năm không về nước. Con gái lớn lên thay đổi nhiều, Dụ Cần trở về dường như có nhiều khác biệt so với lúc mười sáu tuổi, nhưng điều này không đủ để khiến người ta nghi ngờ cái tên này đã đổi chủ.


 

Đúng như bà ta dự liệu, bà ta bị lạnh nhạt, không được phép tiếp xúc với công việc kinh doanh của gia tộc. Bà ta không hề sốt ruột, một mặt âm thầm tìm hiểu nhà họ Dụ, một mặt chăm sóc con của Dụ Cần.

 

Bà ta đã từng nghĩ, sẽ chăm sóc đứa trẻ này như con của mình.

 

Nhưng khi Dụ Qua hơn bốn tuổi, cậu bé lại đột nhiên mất tích một cách khó hiểu.

 

Một đứa trẻ chưa từng ra khỏi nhà cũ, sao có thể đi lạc được? Chắc chắn là có người cố ý mang con của Dụ Cần đi.

 

Lúc đó, bà ta phát điên tìm kiếm Dụ Qua, nhưng Dụ Qua như thể đã chết, không còn tin tức gì nữa. Bà ta biết là Dụ Tiềm Minh đã mang đứa bé đi, thậm chí đã giết hại Dụ Qua. Người đàn ông lòng dạ độc ác này biết bà ta không còn là đối thủ mà vẫn không chịu dừng tay, còn phải “nhổ cỏ tận gốc”!

 

Bà ta bắt đầu giả điên giả dại, thỉnh thoảng nhúng tay vào chuyện của tập đoàn, lấy lý do mỹ miều là: Mất con rồi thì nhất định phải có công việc, nếu mất hết mọi chỗ dựa tinh thần, thì bà ta thà chết còn hơn!

 

Dụ Tiềm Minh vốn coi bà ta như trò cười, không ngờ bà ta trông có vẻ điên điên khùng khùng, lại có thể xúc tiến được mấy vụ hợp tác quan trọng.

 

Mà những điều này, đều được người nắm quyền lúc đó nhìn thấy hết.

 

Dụ Tiềm Minh hoảng sợ, làm ra vẻ cố gắng tìm kiếm Tiểu Qua, nhận một đứa trẻ từ trại trẻ mồ côi về, cứ khăng khăng nói đó chính là Dụ Qua.

 

Cùng lúc với đứa trẻ đó đến, thậm chí còn xuất hiện thêm một bản giám định quan hệ cha mẹ con cái giả mạo.

 

Sa Mạn biết đó không phải Tiểu Qua.

 

Dụ Tiềm Minh cũng biết đó không phải Dụ Qua.

 

A Đậu cũng biết mình không phải con nhà họ Dụ.

 

Nhưng Sa Mạn và Dụ Tiềm Minh đều có ý đồ riêng, Hạ Tiểu Đậu cứ như vậy biến thành Dụ Qua.

 

“Những chuyện sau này thì cậu đều đã biết cả rồi.” Sa Mạn châm một điếu thuốc, “Dụ Tiềm Minh đã tính sai, lúc đó cho dù ông ta tìm về được Dụ Qua thật sự, thì cũng đã muộn rồi, bởi vì mấy lão già đó đã thấy được năng lực của tôi, tôi nên có một vị trí trong tập đoàn.”

 

Lăng Liệp trầm mặc. Phải thừa nhận rằng, sự thật mà Sa Mạn nói ra có logic hơn sự thật mà hắn suy luận, nhưng nghe đến đoạn sau, hắn không kiềm chế được mà thất thần.

 

Trên đời lại có sự trùng hợp như vậy giữa hắn và Quý Thần Giao, hắn từng cho rằng cuộc gặp gỡ ở cửa hàng McDonald lần đó đã là tuyệt tác đỉnh cao của duyên phận rồi, vậy mà bọn họ lại từng cùng chung một cái tên.

 

Dụ Qua.

 

Hắn được Quý Thần Giao dẫn lối, đi đến trại trẻ mồ côi Linh Lan Hương, rồi từ trại trẻ mồ côi “thừa kế” cái tên vốn thuộc về anh.

 

Quý Thần Giao từng nói, anh mơ thấy một trang viên rất lớn, một người phụ nữ dịu dàng như gió, người phụ nữ đó ngâm nga bài hát, gọi một cái tên mà sau khi tỉnh dậy chưa bao giờ anh nhớ được.

 

Bây giờ hắn đã tìm ra đáp án, cái tên đó chính là Dụ Qua.

 

Không kịp nghĩ kỹ nếu Quý Thần Giao không mất tích, số phận của hai người sẽ ra sao, Lăng Liệp hỏi: “Tất Giang là do bà giết? Bởi vì ông ta đã về nước, đối với bà mà nói, ông ta là một mối đe dọa rất lớn?”

 

Sa Mạn cười khinh thường, “Đúng, là tôi, nhưng sau này tôi phát hiện đây là một nước cờ sai lầm. Năm đó nếu tôi không để ý đến ông ta, người bình thường như ông ta cũng không thể gây ra sóng gió gì.”

 

Lăng Liệp nói: “Ngược lại chính việc ra tay với ông ta đã mang đến phiền phức cho bà. Phiền phức này chính là Doãn Hàn Sơn, đúng không?”

 

Trên mặt Sa Mạn xuất hiện vẻ tức giận, “Viên cảnh sát đó… Cảnh sát Lăng, cậu không phát hiện ra sao, cái kiểu truy cứu đến cùng này của cậu rất giống viên cảnh sát không sợ chết kia.”

 

Lăng Liệp nói: “Vậy là tôi không đoán sai, Doãn Hàn Sơn phát hiện ra bà giết Tất Giang, đuổi tới thành phố Hạ Dung, lại bị bà diệt khẩu, trở thành vật hi sinh cho sự mê tín của nhà họ Dụ các người.”

 

Sa Mạn cười nhạo: “Tôi chưa bao giờ tin vào mấy thứ tế lễ hay thần đàn gì đó, những dự án ở huyện đó chẳng qua là làm cho thế hệ trước xem, dù sao thì bọn họ tin rằng tập đoàn Dụ thị có được như ngày hôm nay là nhờ thần linh phù hộ. Tôi căn bản không quan tâm người chết là số lẻ hay số chẵn, nhưng Doãn Hàn Sơn đã tự đâm đầu vào rồi, vậy thì cứ để anh ta ngủ yên dưới lòng đất này luôn đi!”

 

Lăng Liệp ngẫm lại lời của Sa Mạn một lần nữa, phát hiện ra một điểm mâu thuẫn, từ đầu đến cuối bà ta không hề nhắc đến “Phù Quang”, bà ta muốn đấu với Dụ Tiềm Minh, muốn báo thù, muốn nuốt chửng tập đoàn Dụ thị, nhưng còn “Phù Quang” thì sao?

 

Bà ta từng dùng “Phù Quang” như một con dao, khi phát hiện “Phù Quang” đang khống chế tập đoàn, đã muốn thâm nhập vào “Phù Quang” để phản khống chế. Nhưng đến giờ bà ta vẫn chưa nhận ra, “Phù Quang” và Doãn Hàn Sơn dường như có mối quan hệ nào đó, thủ đoạn của “Phù Quang” đối phó với tập đoàn Dụ thị cũng tuyệt đối không đơn giản như đối phó với các doanh nghiệp lớn khác.

 

“Được rồi, những gì cậu muốn biết tôi đã cho cậu biết hết rồi, bây giờ…”

 

“Đợi đã.” Lăng Liệp cắt ngang, “‘Phù Quang’ sẽ bỏ qua cho bà sao?”

 

Sa Mạn hơi sững sờ, rồi nói ngay: “Nói cho cậu biết cũng chẳng sao, dù gì thì cậu cũng sắp chết rồi. Đương nhiên là tôi biết ‘Phù Quang’ sẽ không dễ dàng dừng tay, nhưng chẳng phải có cảnh sát các cậu đến vây bắt chặn đường rồi sao? Một cảnh sát quan trọng như cậu chết trong tay ‘Phù Quang’, cả tòa Dung Mỹ hóa thành biển lửa, chẳng lẽ cảnh sát còn dung túng ‘Phù Quang’ tác oai tác quái trong nước sao?”

 

Lăng Liệp nghe ra hai ý, Sa Mạn muốn thiêu chết hắn ở đây, tái hiện lại vụ hỏa hoạn năm đó, đồng thời đổ tội cho “Phù Quang”.

 

Người của “Phù Quang” cũng ở đây?

 

Nhưng vấn đề thật sự của hắn, Dụ Cần không những không trả lời, mà thậm chí còn không hiểu.

 

Lời đe dọa chết chóc đã được đưa ra, nhưng người đàn ông trước mặt lại không hề lay động, Sa Mạn hơi bất an nhíu mày, ánh mắt càng thêm cảnh giác.

 

Lăng Liệp thong thả nói: “Tổng giám đốc Cần —— tôi vẫn nên gọi bà một tiếng Tổng giám đốc Cần. Ý của tôi là, chẳng lẽ bà không phát hiện ra ‘Phù Quang’ đang cố ý nhằm vào bà sao? Tình hình hỗn loạn hiện nay của tập đoàn Dụ thị, bà nghĩ ‘công lao’ của ai lớn hơn?”

 

Mặt Sa Mạn ban đầu không có biểu cảm, nhưng sau đó như hiểu ra điều gì, bà ta kiềm nén, nói: “‘Phù Quang’ muốn chiếm lấy Dụ thị, nhưng bọn họ sẽ không được như ý.”

 

“Không chỉ vậy.” Lăng Liệp cười cười, “Vì bà đã nói cho tôi biết nhiều như thế, vậy nên tôi cũng tiết lộ một tin tức từ phía cảnh sát nhé. Doãn Hàn Sơn, anh ta từng tiếp cận sào huyệt của ‘Phù Quang’. Vị cảnh sát hình sự mà bà giết này, rất có thể có liên quan không nhỏ đến ‘Phù Quang’.”

 

Sa Mạn đứng chết lặng, nhưng Lăng Liệp bắt gặp nỗi sợ hãi mãnh liệt trong đồng tử giãn ra của bà ta, đó là nỗi sợ hãi đến từ những điều không biết, thiếu sự chuẩn bị.

 

Nửa phút sau, Sa Mạn lảo đảo, tay phải chống mạnh lên mép bàn, khi nhìn lại Lăng Liệp lần nữa, ánh mắt bà ta trở nên vô cùng tàn nhẫn, “Không sao cả, cảnh sát Lăng, cậu vẫn nên lo cho bản thân mình đi. Cậu và tòa nhà này, sắp bị thiêu cháy thành tro trong biển lửa rồi.”

 

Nói xong, Sa Mạn rút súng từ trong túi xách ra, cùng lúc đó, cửa sau của hội trường bậc thang có một đám người mặc đồ đen xông vào, ai nấy đều cầm súng trong tay.

 

Sa Mạn từ từ lùi lại, hòa vào đám người mặc đồ đen.

Bình Luận (0)
Comment