Tâm Hạp - Sơ Hòa

Chương 148

“Ồ! Chưa ngủ à?” Lăng Liệp lẩm bẩm một tiếng rồi lập tức bắt máy, đang định trêu chọc vài câu thì bỗng nhiên phát hiện ánh mắt của Quý Trầm Giao rất không ổn.

 

Quý Trầm Giao: “Trán anh bị sao thế?”

 

Lúc này Lăng Liệp mới nhớ ra trán mình bị va đập.

 

“À… cái này…”

 

Quý Trầm Giao cau mày, “Hỏi anh đấy, trán anh bị sao thế?”

 

Lăng Liệp che trán, “Ây da, em hung dữ với anh!”

 

Quý Trầm Giao: “…”

 

Lăng Liệp: “Em nửa đêm không ngủ, chỉ để hung dữ với anh thôi à? Hức… hức…”

 

Trước đây Quý Trầm Giao rất dễ bị Lăng Liệp đánh lạc hướng, nhưng lần này anh lại không bị dẫn đi lệch chủ đề, “Anh bị thương thế nào?”

 

Lăng Liệp thấy chiêu này không hiệu quả, đành phải khai thật, còn nói: “Liệp Liệp của em bị thương vẻ vang, em còn hung dữ với anh, người gì thế không biết…” Nói xong hắn còn cố nặn ra hai giọt nước mắt vốn không tồn tại.

 

Quý Trầm Giao bảo Lăng Liệp hướng camera vào trán, kiểm tra mấy lần anh vẫn không yên tâm lắm, “Anh đi chụp phim đi.”

 

Lăng Liệp: “Tiểu Quý, em làm cảnh sát thật sự là lãng phí tài năng.”

 

Quý Trầm Giao: “?”

 

Lăng Liệp: “Làm bác sĩ bệnh viện tâm thần hợp với em biết bao, vừa rồi bác sĩ cũng bảo anh đi chụp phim.”

 

Vết thương tuy nhìn không đáng sợ lắm, nhưng dù sao cũng là bị thương ở đầu. Từ khi Quý Trầm Giao biết Lăng Liệp có bệnh ù tai điếc tai tạm thời do thần kinh thì rất để ý. Đầu có bao nhiêu dây thần kinh, lỡ như cú va chạm này lại gây ra vấn đề về thính lực thì sao?


 

“Anh có thấy ù tai không? Có nghe không rõ không?” Quý Trầm Giao bất giác nói to hơn bình thường rất nhiều.

 

Lăng Liệp: “…”

 

Quý Trầm Giao: “Anh không nghe thấy nữa à?”

 

“A!” Lăng Liệp gầm lên một tiếng, “Lần sau anh nhất định phải ám sát Tiêu Ngộ An! Mấy trăm năm rồi không bị điếc, chỉ có anh ta lắm lời bóc mẽ quá khứ đen tối của anh thôi!”


 

Quý Trầm Giao nghe xong liền không vui, vốn dĩ anh đã hơi để bụng chuyện Lăng Liệp không đích thân nói với anh việc này, Lăng Liệp lại còn rất không vui khi Tiêu Ngộ An nói ra.

 

Anh là bạn trai của Lăng Liệp, chẳng lẽ anh không nên biết sao?

 

Lăng Liệp nhìn biểu cảm của Quý Trầm Giao, lại dỗ dành: “Đã giải thích với em rồi mà, thật sự khỏi rồi, đừng nói là điếc, ù tai cũng rất lâu rồi không bị. Bệnh này còn chưa phiền bằng em lải nhải đâu.”


 

Quý Trầm Giao thở dài, “Có thời gian em đưa anh đi khám bác sĩ.”

 

Lăng Liệp rùng mình một cái: “Không đi!”

 

Quý Trầm Giao còn muốn nói nữa, nhưng Lăng Liệp đã chặn họng anh lại, “Được rồi, cơ thể anh anh rõ hơn ai hết, đàn ông lải nhải nhiều như vậy không ai yêu đâu nhé!”

 

Quý Trầm Giao: “…”


 

Cãi nhau qua điện thoại cũng không rõ ràng, hai người chuyển sang nói về Chiêm Quân và Trác Tô Nghĩa. Tuy bây giờ Chiêm Quân chưa tỉnh, nhưng một bệnh nhân có bệnh tâm lý nghiêm trọng rất dễ bị bác sĩ điều trị chính của mình ảnh hưởng, cộng thêm Trác Tô Nghĩa đã mất tích, rất có thể là anh ta đã nhồi nhét thứ gì đó vào đầu Chiêm Quân.

 

Một điểm nghi vấn lớn nữa là, tại sao Chiêm Quân lại đóng giả cảnh sát? Bộ cảnh phục này từ đâu mà có?

 

Trước đó Lăng Liệp đã liên tưởng đến viên cảnh sát gặp chuyện từ “hồn ma” bảo vệ mà mọi người nói, còn có người có thể đã thừa ra trong vụ hỏa hoạn. Nhưng tất cả những điều này đều phải đợi Chiêm Quân tỉnh lại mới có câu trả lời.


 

Quý Trầm Giao nói, đội trọng án đang triển khai tìm kiếm tại bệnh viện Bắc Chi, dựa vào “nhân chứng” Lăng Liệp và manh mối ban đầu, đã có thể xin lệnh khám xét. Một khi tìm thấy lá bùa, có thể khống chế những người có liên quan để thẩm vấn.

 

Lăng Liệp nghe xong thì nói: “Bây giờ có thêm Trác Tô Nghĩa, nếu anh ta có vấn đề, Dung Mỹ đã tuyển anh ta vào như thế nào? Điều tra Dung Mỹ, cũng có thể điều tra Tập đoàn Dụ thị.”

 

Cuộc gọi video kéo dài gần một tiếng, trước khi cúp máy, Quý Trầm Giao lại bảo Lăng Liệp cho anh xem vết thương, Lăng Liệp cười, nói: “Tiểu Quý, không nhìn ra nha, em còn là một tên nhóc b**n th** thích nhìn vết thương chiến đấu đấy.”


 

Quý Trầm Giao buột miệng, “Ồ, đó là do anh ít thấy nên lấy làm lạ thôi, em còn b**n th** hơn nữa kìa.”

 

Lăng Liệp: “…Thế nói chuyện thêm năm tệ nữa không?”

 

———–

 

Trước khi trời sáng, Chiêm Quân đột nhiên tỉnh lại, ánh mắt hắn ta điên loạn nhìn xung quanh, làm y tá giật cả mình.


 

“Tôi chết oan quá!” Giọng hắn ta khàn đặc, âm thanh rất nhỏ, như đang phát bệnh mà cào cấu cơ thể mình.

 

Bác sĩ vội vàng khống chế hắn ta lại, vừa tiêm thuốc vừa an ủi. Chỉ trong vài phút ngắn ngủi, cánh tay hắn ta đã bị cào ra mười mấy vết máu. Y tá bất đắc dĩ thở dài: “Lúc anh ta mới vào đây cũng thế này, tìm mọi cách để tự làm hại bản thân, nói mình bị oan, nói xã hội này không có công lý, anh ta đối xử nghiêm túc với học sinh, tại sao lại bị đối xử như vậy.”

 

Nhưng Lăng Liệp nhạy bén nhận ra, lời Chiêm Quân vừa nói không phải là cùng một chuyện với lời y tá kể. Bởi vì hắn ta nói mình “đã chết”.


 

Ai chết? Chiêm Quân vẫn đang sống sờ sờ ở đó mà.

 

Sau khi tiêm thuốc, Chiêm Quân không còn sức tự hại mình nữa, Lăng Liệp đi đến bên giường, ánh mắt hắn sắc bén, cúi người xuống, khoảng cách với Chiêm Quân ngày càng gần. Bác sĩ muốn ngăn hắn lại, dù sao thì tinh thần Chiêm Quân bây giờ rất không ổn định, có thể làm ra bất cứ chuyện gì.

 

Nhưng Lăng Liệp lại giơ tay lên, ra hiệu bác sĩ đừng xen vào.


 

Khi Lăng Liệp đến gần, hơi thở của Chiêm Quân ngày càng gấp gáp, yết hầu không ngừng chuyển động lên xuống, dường như vô cùng căng thẳng, cũng vô cùng bối rối.

 

“Nói cho tôi biết, anh là ai?” Giọng Lăng Liệp rất dịu dàng, các nhân viên y tế bên cạnh đều sững sờ, “Tại sao anh lại chết? Tại sao anh lại chết oan?”

 

Chiêm Quân siết chặt hai tay, đấm vào thành giường, “Tôi, tôi…”

 

Lăng Liệp giữ tay hắn ta lại, để tránh hắn ta vì kích động mà làm lệch kim tiêm. Sau đó ngồi xuống mép giường, “Không vội, cứ từ từ nói, ở đây không ai có thể làm hại anh. Anh xem, tôi là cảnh sát.”

 

Con ngươi của Chiêm Quân lập tức đứng yên, trong mắt lóe lên ánh sáng, “Cảnh sát!”

 

“Đúng vậy, tôi không mặc đồng phục.” Lăng Liệp nói: “Bộ đồng phục giống của anh, tôi cũng có. Anh bình tĩnh trước đã, nói cho tôi biết anh là ai?”

 

Hốc mắt Chiêm Quân đỏ lên, miệng mấp máy, thốt ra những lời nghẹn ngào không thành tiếng: “Tôi, tôi tên là, Doãn Hàn, Hàn Sơn…”

 

RẦM—!!!

 

Trong đầu Lăng Liệp như có một tiếng sét đánh ngang qua, hắn nhất thời sững sờ tại chỗ.

 

Doãn Hàn Sơn?

 

Cái tên này…

 

Sao có thể!

 

Khi điều tra vụ án ở Phong Thành, hắn và Quý Trầm Giao đã tiếp xúc với hai vụ án xảy ra ở huyện Phong An, hai nạn nhân Đàm Pháp Tân và Tất Giang đều chết trong xưởng làm đồ tang lễ của nhà mình, hung thủ vụ án thứ nhất đã bị bắt, còn vụ án thứ hai, nạn nhân Tất Giang từng đến nước L, nguyên nhân cái chết đến nay vẫn còn chưa rõ, nhưng trong đó có một manh mối mơ hồ hướng về Dụ thị, đặc biệt là Dụ Cần.

 

Cô Alice mà Tất Giang yêu, chính là Dụ Cần.

 

Hai vụ án này là hai vụ duy nhất mà Vệ Chi Dũng chưa phá được khi còn sống, từng được xếp vào loại vụ án hàng loạt. Khi Lăng Liệp đến thành phố Đông Nghiệp tìm người nhà của Tất Giang thì được biết, ở Phong Thành có một cảnh sát hình sự tên Doãn Hàn Sơn từng giống như hắn, từng theo sát vụ án này. Nhưng Doãn Hàn Sơn đã mất tích, đội phó đội cảnh sát hình sự Phong Thành là Hoàng Dịch đã nói rằng, sự mất tích của Doãn Hàn Sơn đến nay vẫn là một bí ẩn chưa có lời giải đáp ở Phong Thành.

 

Doãn Hàn Sơn đã xảy ra chuyện gì, không ai biết, liệu anh ta có phải mất tích vì điều tra vụ án hay không, cũng không thể xác định. Hoàng Dịch từng nói, Doãn Hàn Sơn là người độc lập khác biệt, rất không hòa đồng, nhiệm vụ cấp trên giao, anh ta thấy không thú vị thì không tuân theo, lại thích điều tra những vụ án cũ kỳ lạ, và cũng thật sự có thể phá được những vụ án cũ này, lãnh đạo tiếc tài nên không vì sự kiêu ngạo của anh ta mà bài xích.

 

Ngoài giờ làm việc, không ai biết anh ta đi làm gì, từng có đồng nghiệp quan hệ khá tốt hỏi anh ta nghỉ lễ đi đâu, anh ta nói đi thám hiểm biên giới. Mọi người biết anh ta không muốn nói, nên cười cho qua.

 

Bây giờ, Doãn Hàn Sơn trong truyền thuyết đó lại xuất hiện trên giường bệnh của Dung Mỹ với bộ dạng này!

 

Đây là một khả năng mà Lăng Liệp hoàn toàn chưa từng nghĩ tới, ngay cả hắn cũng rơi vào trạng thái bối rối và hoang mang ngắn ngủi.

 

Nếu tính tuổi tác, Chiêm Quân không cùng tuổi với Doãn Hàn Sơn. Lăng Liệp đã xem ảnh của Doãn Hàn Sơn, hoàn toàn là hai người khác nhau, không giống với Chiêm Quân.

 

Phẫu thuật thẩm mỹ sao?

 

Lăng Liệp buộc mình phải bình tĩnh lại trước, hắn bây giờ đang trong tình trạng có chút rối loạn.

 

Chiêm Quân vẫn đang rơi lệ, máy móc lặp lại lời vừa rồi: “Tôi tên là Doãn Hàn Sơn, tôi chết oan.”

 

Chết!

 

Ánh mắt Lăng Liệp bỗng trở nên sắc bén, đúng vậy! Nếu Doãn Hàn Sơn đã chết, thì sao có thể là Chiêm Quân? Nếu Doãn Hàn Sơn chưa chết, tại sao Chiêm Quân lại nói là chết oan?

 

Nghĩ thông suốt điểm này, hắn bình tĩnh hỏi theo lời Chiêm Quân: “Doãn Hàn Sơn, tại sao anh lại nói mình chết oan, không phải anh vẫn đang sống khỏe mạnh đấy sao?”

 

Chiêm Quân không ngừng lắc đầu, “Tôi bị hại chết rồi, tôi chết ở chính nơi này.”

 

Nhân viên y tế bên cạnh nghe vậy thì kinh hãi, bác sĩ nói: “Không thể nào! Khu Nam của chúng tôi chưa bao giờ xảy ra sự cố y tế!”

 

Lăng Liệp ra hiệu cho nhân viên y tế bình tĩnh, để hắn và Chiêm Quân ở riêng.

 

“Được rồi, bọn họ đã đi cả rồi.” Lăng Liệp nói: “Đây là thẻ cảnh sát của tôi, nhìn rõ chưa? Tôi và anh đều là cảnh sát, anh bị ai hại chết?”

 

“Tôi…” Chiêm Quân lo lắng cử động qua lại, “Tôi không nhớ…”

 

“Sao lại không nhớ? Anh thử nghĩ kỹ lại xem nào? Vừa rồi anh nói, anh tên là Doãn Hàn Sơn, là cảnh sát, anh còn nhớ mình là cảnh sát ở đâu không?”

 

“Không, không nhớ.”

 

Lăng Liệp nói: “Vậy anh chết như thế nào?”

 

Chiêm Quân run rẩy, “Hỏa hoạn, tôi bị thiêu chết!”

 

“Là vụ hỏa hoạn trước khi Dung Mỹ được xây dựng phải không?”

 

“Không biết, không nhớ…”

 

Lăng Liệp lại hỏi: “Doãn Hàn Sơn, tại sao anh lại đến huyện Triều Hạ?”

 

“Không biết…”

 

“Có phải để điều tra vụ án không? Anh có nhớ Phong Thành ở đâu không?”

 

Chiêm Quân thở hổn hển, “Phong Thành? Tôi, tôi, hình như tôi đã đến đó!”

 

Sau đó, Chiêm Quân không trả lời được câu hỏi nào của Lăng Liệp nữa, bác sĩ ở bên ngoài theo dõi thấy cơ thể Chiêm Quân bất thường, vội vàng vào chấm dứt cuộc đối thoại.

 

Trời dần sáng, ánh sáng dịu dàng quét sạch bóng tối, Lăng Liệp đứng trên ban công, vươn vai một cái thật mạnh, tuy hắn không ngủ, nhưng sau khi hút một điếu thuốc, đầu óc đã tỉnh táo lại.

 

Biểu hiện vừa rồi của Chiêm Quân rất giống như bị người khác ép buộc sửa đổi ký ức, gây ra sự hỗn loạn giữa ký ức bản thân và ký ức bên ngoài, vị bác sĩ họ Trác kia đã điều trị cho hắn ta hai tháng, là người có khả năng đã làm gì đó với hắn ta nhất.

 

Chiêm Quân không phải Doãn Hàn Sơn, nhưng Trác Tô Nghĩa khiến Chiêm Quân nghĩ mình chính là Doãn Hàn Sơn, Chiêm Quân biểu đạt ý tứ hỗn loạn, nhưng luôn nhấn mạnh rằng mình bị chết oan. Vậy Trác Tô Nghĩa và Doãn Hàn Sơn có quan hệ gì? Anh ta biết chuyện gì đã xảy ra với Doãn Hàn Sơn, và muốn thông qua miệng của bệnh nhân để nói ra?

 

Dù thế nào đi nữa, Doãn Hàn Sơn và Dung Mỹ, không, phải nói là tiến sâu thêm một bước nữa, có liên quan đến Tập đoàn Dụ thị. Trước khi mất tích, Doãn Hàn Sơn đã điều tra vụ án của Tất Giang, Tất Giang và Dụ thị quả thực có mối liên hệ phức tạp.

 

Suy luận như vậy, là Tập đoàn Dụ thị phát hiện hành động của Doãn Hàn Sơn, nên anh ta mới bị hại? Người thừa ra khi xây dựng đàn thờ mê tín dị đoan chính là Doãn Hàn Sơn?!

 

Đây là một suy đoán cực kỳ táo bạo, khiến trái tim Lăng Liệp không khỏi đập nhanh hơn. Một mạng lưới vốn đã khổng lồ giờ càng trở nên lớn hơn, nó như thể vô biên vô tận, bao trùm cả bầu trời mây đen dày đặc.

 

Lăng Liệp gửi ảnh của Chiêm Quân cho cảnh sát Phong Thành, Hoàng Dịch nhanh chóng trả lời, Chiêm Quân tuyệt đối không phải Doãn Hàn Sơn, sau đó lại gửi thêm càng nhiều ảnh của Doãn Hàn Sơn đến.

 

Người thanh niên trong ảnh ôn hòa nho nhã, trông không giống cảnh sát, cũng không giống vẻ kiêu ngạo cô độc như cảnh sát Phong Thành đã nói, mà là một chàng trai trẻ đẹp trai trông không có tính công kích chút nào.

 

Khí chất trên người anh ta khiến hắn nghĩ đến Ông Hà Cầu tràn đầy nhiệt huyết, một mình chạy lên phía bắc điều tra vụ án lao động nhập cư.

 

Thời đại đang thay đổi, nhưng từ đầu đến cuối, tinh thần cảnh sát như vậy vẫn luôn tồn tại trên mảnh đất này.

 

Doãn Hàn Sơn đã từng đến thành phố Hạ Dung chưa? Anh ta mất tích ở thành phố Hạ Dung à? Manh mối cuối cùng anh ta điều tra được về vụ án Tất Giang là ở thành phố Hạ Dung sao?

 

———–

 

Hôm nay Đội trọng án phải thực hiện nhiệm vụ khám xét, từ sáng sớm Quý Trầm Giao đã giao việc điều tra lý lịch của Chiêm Quân cho Thẩm Tê. Buổi trưa, trạng thái của Chiêm Quân đã hồi phục đến mức có thể trò chuyện được, mà trước đó, Thẩm Tê đã bước đầu điều tra rõ tình hình của Chiêm Quân.

 

Hắn ta sinh ra ở một thôn làng khá nghèo trong tỉnh, dựa vào tài năng thể thao thi đỗ vào học viện thể dục thể thao, bố mẹ đều là nông dân, không nuôi nổi hắn ta ăn học, hắn ta dựa vào học bổng và trợ cấp học tập để học xong đại học, ban đầu là một người rất kiêu ngạo, vì hắn ta có thể từ nông thôn bước ra ngoài dựa vào sự nỗ lực và ý chí không ngừng của bản thân, có thể nói mỗi bước đi của hắn ta đều là tự mình cố gắng.

 

Khi đó hắn ta có rất nhiều kế hoạch cho tương lai, muốn ổn định chỗ đứng ở thành phố trước, sau đó đón bố mẹ lên thành phố ở, cưới một người vợ đảm đang, đào tạo một nhóm học sinh thể thao ưu tú hơn cả mình.

 

Nhưng hiện thực đã giáng cho hắn ta một đòn đau đớn, không ai công nhận sự nghiêm khắc của hắn ta, khi hắn ta kể lại trải nghiệm của mình để khích lệ học sinh, thứ nhận được lại là sự chế giễu. Dường như thể dục là môn học ít quan trọng nhất, giáo viên thể dục cũng không được tôn trọng. Hắn ta không hiểu——Tôi dựa vào thể dục mới từ trong núi bước ra ngoài được mà!

 

Ngày qua ngày, hắn ta phát hiện cuộc đời mình không hề thay đổi vì phấn đấu, hắn ta không có khả năng đón bố mẹ lên thành phố ở, tuy từng có một cuộc hôn nhân, nhưng không lâu sau đã vì chuyện cơm áo gạo tiền mà đường ai nấy đi, người vợ cũ chê hắn ta keo kiệt, chê hắn ta nghèo.

 

Hắn ta đặt hy vọng cuối cùng vào học sinh, nhưng thứ nhận được lại là những lá đơn tố cáo của phụ huynh. Bác sĩ tâm lý của trường nói, thực ra tâm lý của hắn ta đã không khỏe mạnh từ nhiều năm rồi.

 

Lúc mới đến điều trị, Chiêm Quân có chuyển biến tốt, nhưng sau khi bác sĩ điều trị chính từ vị giáo sư già đổi thành Trác Tô Nghĩa, mấy lần nhà trường đến thăm hỏi, hỏi khi nào có thể xuất viện, Trác Tô Nghĩa đều nói chưa phải lúc.

 

Lăng Liệp nghe xong báo cáo của Thẩm Tê, suy đoán trong lòng hắn càng thêm rõ ràng. Chiêm Quân là cái loa bị Trác Tô Nghĩa ném ra, người thật sự liên quan đến Doãn Hàn Sơn là Trác Tô Nghĩa, chứ không phải Chiêm Quân tự xưng là Doãn Hàn Sơn.

 

Lúc này, Chiêm Quân đang ở trạng thái tỉnh táo, hắn ta vừa uống thuốc xong, cả người trông vô cùng mệt mỏi.

 

Lăng Liệp lại hỏi: “Anh là ai?”

 

“Chiêm Quân.”

 

“Nghề nghiệp của anh là gì?”

 

Chiêm Quân nhìn đi chỗ khác, “Giáo viên thể dục.”

 

Lăng Liệp chỉ vào bộ cảnh phục bên cạnh, “Nhưng tối hôm qua, anh nói với tôi anh là cảnh sát chết oan ở đây.”

 

Trên mặt Chiêm Quân không có vẻ gì là kinh ngạc, dường như hắn ta biết mình đã làm gì vào ban đêm. Nhưng hắn ta trông rất đau khổ, nhẹ nhàng đấm vào đầu mình.

 

Lăng Liệp hỏi: “Anh có biết mấy hôm nay buổi tối mình đã làm gì không?”

 

Chiêm Quân nói: “Mọi người đều nói ‘có ma’, tôi cũng đoán được rồi.”

 

“Là anh.”

 

“Là tôi.”

 

“Anh còn nhớ tên của vị cảnh sát đó không?”

 

Lần này Chiêm Quân do dự vài giây, “Anh ta tên là Doãn Hàn Sơn.”

 

Lăng Liệp hỏi: “Tại sao anh lại đóng giả anh ta?”

 

Môi Chiêm Quân run rẩy, “Tôi không kiểm soát được, buổi tối tôi hoàn toàn không tỉnh táo.”

 

Lăng Liệp gật đầu, “Tôi hiểu rồi, có người chỉ đạo anh làm như vậy, đúng không?”

 

“Ừ.”

 

“Ký ức của anh về Doãn Hàn Sơn cũng là do người đó nhồi nhét cho anh, người đó đã khiến anh nghĩ mình là Doãn Hàn Sơn, đúng không?”

 

“Ừ.”

 

Lăng Liệp lại hỏi: “Người đó là ai?”

 

Chiêm Quân run rẩy toàn thân, như bị nỗi sợ hãi khổng lồ bóp nghẹt.

 

“Đừng sợ.” Lăng Liệp nói: “Anh đã được cảnh sát bảo vệ rồi. Nói cho tôi biết, người đã lợi dụng anh, khống chế anh là ai?”

 

Chiêm Quân nuốt nước bọt, giọng nói yếu ớt, “Tôi, bác sĩ của tôi, Trác, bác sĩ Trác.”

 

————

 

Đội trọng án ập đến bệnh viện Bắc Chi, Dụ Dạ Sinh hoảng hốt, “Các người muốn làm gì? Bố tôi đang điều trị!”

 

Quý Trầm Giao đưa ra lệnh khám xét, “Nhận được tin báo, Tập đoàn Dụ thị có thể liên quan đến hai vụ án thuê sát thủ giết người, mời hợp tác điều tra.”

 

Dụ Dạ Sinh đuổi theo sau hét lên: “Nhầm rồi phải không? Vụ án thuê sát thủ giết người gì?”

 

Quý Trầm Giao lấy ra ảnh chụp lá bùa, “Đây là của anh, đúng không?”

 

Sắc mặt Dụ Dạ Sinh lập tức thay đổi, hắn ta ấp úng nói: “Không phải, tôi không có.”

 

“Nhưng trong ảnh là tay của anh.” Quý Trầm Giao liếc nhìn ngón tay Dụ Dạ Sinh, “Anh vẫn còn đang đeo chiếc nhẫn này!”

 

Dụ Dạ Sinh nhớ ra rồi, là Lăng Liệp đã chụp ảnh lá bùa!

 

“Các người đây là thu thập chứng cứ trái phép khi chưa được phép!”

 

“Bức ảnh này không phải là bằng chứng, nếu không thì hôm nay tôi mang lệnh khám xét đến đây làm gì?”

 

Lưng Dụ Dạ Sinh lập tức ướt đẫm mồ hôi lạnh. Hôm qua, Dụ Tiềm Minh gọi hắn ta đến bên giường, hỏi lá bùa ở đâu, hắn ta lấy ra cho Dụ Tiềm Minh xem, “Yên tâm đi bố, con cất kỹ lắm, ông trời sẽ phù hộ cho bố.”

 

Nhưng Dụ Tiềm Minh lại nói: “Đốt đi.”

 

Hắn ta kinh ngạc, “Tại sao?”

 

Dụ Tiềm Minh quay mặt đi, nhìn ra ngoài cửa sổ tối đen, “Sinh lão bệnh tử vốn có số mệnh, thứ không nên có, thì đừng cưỡng cầu nữa.”

 

Hắn ta sốt ruột, “Vậy cũng không thể vứt đi chứ! Đây không phải là thứ bố tốn bao công sức cầu xin từ cao nhân sao? Dù không tin, cũng không thể đốt đi chứ?”

 

Tuy hắn ta không mê tín, cũng biết lá bùa chỉ có tác dụng tâm lý, nhưng chuyện đốt bùa thì nghĩ thế nào cũng thấy rất xui xẻo.

 

Nhưng Dụ Tiềm Minh lại rất kiên quyết, “Đốt đi, cả những lá bùa trước đây nữa, thứ này không thể giữ lại.”

 

Hắn ta không hiểu tại sao không thể giữ, nhưng thấy thái độ của Dụ Tiềm Minh không có chỗ thương lượng, ngoài mặt đành phải đồng ý, nói là sẽ đi đốt ngay.

 

Sau khi rời khỏi phòng bệnh, hắn ta giả vờ đến bên hồ, làm bộ đốt bùa, nhưng thực ra không đốt, mà giấu chúng đi.

 

Bố đúng là bệnh đến hồ đồ rồi, hắn ta nghĩ, thứ như lá bùa này, đã cầu về rồi thì tuyệt đối không thể đốt. Chắc chắn là bố nhất thời nghĩ không thông, không sao cả, dù sao bùa cũng do mình đeo, mình cất đi, đợi bố đổi ý rồi lấy ra.

 

Lúc này, Dụ Dạ Sinh nhìn viên cảnh sát có nét hơi giống mình trước mặt, đột nhiên hoảng sợ đến mức chân tay run rẩy.

 

Tối qua bố đã dự liệu được chuyện gì sắp xảy ra sao? Nên mới không tiếc đốt bỏ lá bùa, còn mình thì lại tự cho là thông minh, không làm theo, bây giờ đại họa sắp ập đến rồi?

 

Từ phản ứng của Dụ Dạ Sinh, Quý Trầm Giao đã nhận ra, lá bùa chưa bị xử lý, Dụ Dạ Sinh biết rất rõ lá bùa đang ở đâu.

 

“Các người thả tôi ra!” Khi bị hai cảnh sát hình sự đưa về phía xe cảnh sát, Dụ Dạ Sinh kêu gào giãy giụa, “Tôi không biết lá bùa nào hết! Các người đang phạm tội với công dân!”

 

Đội trọng án vào phòng bệnh tìm kiếm, Dụ Tiềm Minh bình tĩnh nhìn mọi chuyện xảy ra trước mắt, không lên tiếng, không trả lời. Nhưng khi ánh mắt ông ta rơi trên khuôn mặt Quý Trầm Giao, trong đôi mắt đục ngầu đột nhiên lộ ra một tia kinh ngạc.

 

Ông ta nhìn chằm chằm Quý Trầm Giao, ánh mắt ngày càng phức tạp, những từ khô khốc gấp gáp bật ra từ cổ họng ông ta: “Cậu, cậu là…”

 

Quý Trầm Giao đưa thẻ cảnh sát ra: “Tôi là người phụ trách Đội trọng án.”

 

Dụ Tiềm Minh thu lại tia kinh ngạc đó, nhưng tay vẫn lơ lửng giữa không trung, mãi một lát sau, ông ta mới lắc đầu cười một cách khó hiểu, “Không thể nào, không thể nào.”

 

Lúc này, trên xe cảnh sát, Lương Vấn Huyền đã lục soát được hai lá bùa chưa bị đốt trên người Dụ Dạ Sinh.

 

Dụ Dạ Sinh bị đưa đến cục cảnh sát thành phố cùng với lá bùa, Lương Vấn Huyền thẩm vấn Dụ Dạ Sinh, Tịch Vãn thì lấy lá bùa đi giám định.

 

Lương Vấn Huyền hỏi: “Lá bùa đó từ đâu mà có?”

 

Dụ Dạ Sinh sống trong nhung lụa, lại không giống các anh trai cần giao thiệp với đối thủ trên thương trường và quan chức, hắn ta đã quen thói tự do tùy tiện, nào đã bị đối xử như thế này bao giờ, nhất thời vừa tức giận vừa sợ hãi, ban đầu thì chửi cảnh sát, sau đó co rúm người trên ghế dựa run rẩy, “Đó chỉ là một lá bùa thôi mà, rốt cuộc thì các người muốn làm gì!”

 

Bộ dạng hắn ta như thể không biết gì cả, nhưng vì lá bùa ở trên người hắn ta nên Lương Vấn Huyền buộc phải hỏi tiếp, “Trả lời câu hỏi của tôi, lá bùa đó từ đâu mà có?”

 

Lương Vấn Huyền là người “phật hệ” nhất đội trọng án, nhưng khi thật sự vào thế thẩm vấn, đa số mọi người đều không chống đỡ nổi.

 

Dụ Dạ Sinh sợ đến sắp khóc, “Là, là bố tôi cầu xin từ cao nhân, nói là có thể, có thể chắn tai họa cho bố tôi! Các người muốn đả kích mê tín dị đoan à? Chúng tôi không thật sự mê tín dị đoan! Anh tin tôi đi, đây chỉ là tìm kiếm sự an ủi tâm lý thôi! Dù sao bố tôi bệnh lâu như vậy, muốn tìm chút an ủi cũng không quá đáng chứ? Hơn nữa, hôm qua bố tôi cũng không còn tin nữa, còn bảo tôi đốt nó đi…”

 

Dụ Dạ Sinh đột nhiên dừng lại, nhận ra mình đã lỡ lời trong lúc hoảng loạn! Lá bùa này nhất định có vấn đề, nên bố mới bảo hắn ta đốt đi, mà hắn ta không những không đốt, còn ở đây lắm mồm với cảnh sát!

 

Đương nhiên là Lương Vấn Huyền cũng nghe thấy chữ cuối cùng, “Đốt? Đốt cái gì?”

 

Dụ Dạ Sinh vội nói: “Không có! Anh nghe nhầm rồi! Ý tôi là, bố tôi bảo tôi mang nó về nhà.”

 

Lương Vấn Huyền: “Dụ Tiềm Minh bảo cậu đốt lá bùa. Mà cậu vì lý do nào đó đã không làm theo.”

 

Dụ Dạ Sinh run rẩy càng dữ dội hơn, “Không có! Anh nói bậy! Tại sao tôi phải đốt nó! Nó chỉ là một lá bùa thôi mà!”

 

Khu vực làm việc của giám định hình sự.

 

Tịch Vãn ghép lá bùa mang về với lá bùa của La Mạn Thoa lại với nhau, các đường vân bị đứt hoàn toàn khớp, kích thước cũng hoàn toàn giống nhau, chất liệu y hệt, về cơ bản đã xác định được, đây chính là hai mặt thiện ác của một cặp bùa. La Mạn Thoa cầm lá bùa ác trở thành cái gọi là “cá phong thủy”, còn Dụ Tiềm Minh, Dụ Dạ Sinh cầm lá bùa thiện là người hưởng lợi.

 

Tịch Vãn báo cáo kết quả cho Lương Vấn Huyền và Quý Trầm Giao, ngay sau đó tiến hành giám định sâu hơn đối với lá bùa.

 

Lương Vấn Huyền chỉnh lại tai nghe, gật đầu, lại nhìn về phía Dụ Dạ Sinh, “Kết quả giám định đã có, lá bùa cậu đang giữ có liên quan đến nữ minh tinh La Mạn Thoa bị sát hại cách đây không lâu.”

 

Dụ Dạ Sinh hoàn toàn ngơ ngác, “La Mạn Thoa? Chuyện này thì liên quan gì đến tôi? Cô ta cũng tìm cao nhân xin bùa à?”

 

Người này hình như thật sự không biết gì về lá bùa, Lương Vấn Huyền thầm thở dài, “Từ khi Dụ Tiềm Minh nhập viện đến nay, vẫn luôn là cậu ở bên chăm sóc, ông ta đã gặp những ai, mời cao nhân nào đến lấy bùa, cậu thật sự không biết à?”

 

Dụ Dạ Sinh như muốn phát điên, “Tôi thật sự không biết! Tôi có phải ở bệnh viện 24/24 đâu!”

 

Không thẩm vấn ra kết quả, nhưng Lương Vấn Huyền nhìn bóng lưng Dụ Dạ Sinh bị đồng đội đưa đi nghỉ ngơi, cảm thấy có chút hoang đường.

 

Anh ta dựa vào tường hành lang, dùng điện thoại tìm kiếm Dụ Dạ Sinh, tra ra người này là công tử ăn chơi nổi tiếng của nhà họ Dụ, những người trẻ khác của nhà họ Dụ đều làm việc trong Tập đoàn Dụ thị, chỉ có hắn ta là lông bông lêu lổng, ở đâu có tiệc tùng là ở đó có hắn ta, có lẽ vì thật sự là kẻ vô dụng, có lẽ vì bên trên đã có mấy người anh trai, dường như nhà họ Dụ vẫn luôn giữ thái độ mặc kệ đối với hắn ta. Trong gia đình giàu có, điều này có lẽ không đại diện cho sự cưng chiều, mà là sự lạnh nhạt.

 

Vậy thì việc Dụ Tiềm Minh mang hắn ta bên mình khi bị bệnh nặng nhập viện có chút đáng để tìm hiểu, là đặc biệt thân thiết với đứa con trai vô tích sự này, hay là biết các con trai khác đều bận, chỉ có Dụ Dạ Sinh là có thời gian?

 

Lương Vấn Huyền tắt trang tìm kiếm, gọi điện cho Quý Trầm Giao.

 

Quý Trầm Giao nhanh chóng bắt máy, “Anh Lương.”

 

Lương Vấn Huyền nói: “Dụ Dạ Sinh không khai ra được gì, nhưng tôi phát hiện ra một điểm mâu thuẫn.”

 

“Ừm?”

 

“Dụ Dạ Sinh có thể nói là đứa con trai vô dụng nhất nhà họ Dụ, hắn ta nói mình không biết lá bùa từ đâu ra, tôi tin. Nhưng Dụ Tiềm Minh là một thương nhân tinh ranh như vậy, sao lại yên tâm giao lá bùa đó cho Dụ Dạ Sinh? Tối qua Dụ Tiềm Minh còn bảo Dụ Dạ Sinh đốt lá bùa đi, nhưng Dụ Dạ Sinh thấy đốt bùa xui xẻo, nên đã lén giữ lại. Lão cáo già như Dụ Tiềm Minh đã nghĩ đến việc đốt bùa, vậy chắc hẳn đã nhận ra cảnh sát sẽ có hành động, chuyện quan trọng như đốt bằng chứng, ông ta lại tùy tiện giao cho đứa con ngu ngốc như vậy làm, ngay cả việc kiểm tra lại cũng không làm à?”

 

Quý Trầm Giao trầm ngâm một lát, “Anh Lương, em biết rồi.”

 

Lá bùa khớp nhau, có nghĩa là suy đoán trước đó của đội trọng án rất có thể là sự thật —— Dụ Tiềm Minh coi người vô tội là “cá phong thủy”, tùy tiện thuê sát thủ giết hại người vô tội để thay mình chắn tai họa. Lẽ ra ông ta phải bị đưa về cục cảnh sát thành phố ngay lập tức để thẩm vấn, nhưng tình trạng sức khỏe hiện tại của ông ta lại không thích hợp để rời bệnh viện, một khi bác sĩ cấp giấy chứng nhận, ông ta thậm chí còn không cần phải chấp nhận thẩm vấn.

 

Quý Trầm Giao đã cho bác sĩ xem xét tình trạng của ông ta, bác sĩ dặn dò không nên kích động bệnh nhân, nói chuyện đơn giản thì không có vấn đề gì. Điều này có hơi bất ngờ, Dụ Tiềm Minh hoàn toàn có thể giả vờ như mình không thể giao tiếp.

 

Không kịp suy nghĩ nhiều hơn, anh đến trước mặt Dụ Tiềm Minh.

 

Dụ Tiềm Minh nhìn anh, đôi mắt phủ một lớp cảm xúc thật khó tả. Một lát sau, ông ta khẽ giơ tay lên, chỉ vào chiếc ghế bên cạnh, “Ngồi đi, ngồi đi, lần trước Tiểu Qua… cảnh sát Lăng đến, cũng ngồi ở đó.”

 

Quý Trầm Giao biết Tiểu Qua là ai, đó là tên Lăng Liệp từng dùng khi sống ở nhà họ Dụ, cũng là tên của đứa trẻ bị mất tích của nhà họ Dụ, Dụ Qua.

 

“Đây là lá bùa chúng tôi tìm thấy trên người Dụ Dạ Sinh, hắn ta nói là ông cầu xin từ cao nhân để chắn tai họa, ông từng bảo hắn ta đốt đi.” Quý Trầm Giao đưa ảnh trong điện thoại cho Dụ Tiềm Minh xem, “Đã là bùa chắn tai họa, đốt đi chẳng phải sẽ không may mắn à? Tại sao lại đốt?”

 

Dụ Tiềm Minh cụp mí mắt xuống, mãi một hồi lâu sau vẫn không nói gì, như thể đã ngủ thiếp đi.

 

“Đồ vô dụng.” Ông ta khàn giọng mắng, “Thành sự không đủ, bại sự có thừa!”

 

Quý Trầm Giao lại mở ảnh lá bùa của La Mạn Thoa ra, “Đây là lá bùa khác chúng tôi tìm thấy, nó xuất hiện tại hiện trường vụ án mạng, người sở hữu là La Mạn Thoa.”

 

Vùng da nhăn nheo quanh mắt Dụ Tiềm Minh bắt đầu run rẩy.

 

“Qua giám định, chúng thuộc về một cặp.” Quý Trầm Giao nói: “Chủ tịch Dụ, ông biết rất rõ hai lá bùa này đại diện cho điều gì đúng không? Người sở hữu bùa ác là ‘cá phong thủy’, vận rủi của người sở hữu bùa thiện sẽ được chuyển sang ‘cá phong thủy’, ông vì muốn sớm bình phục, đã cố tình tạo ra cái chết của ‘cá phong thủy’.”

 

Mí mắt Dụ Tiềm Minh nhấc lên, ánh mắt xám xịt chiếu về phía Quý Trầm Giao.

 

Nhất thời, cả hai bên đều không lên tiếng.

 

Vài phút sau, Quý Trầm Giao hỏi: “Lá bùa được lấy từ người nào?”

 

Dụ Tiềm Minh vẫn nhìn chằm chằm Quý Trầm Giao, nhưng không chịu trả lời.

 

Quý Trầm Giao nhớ lời bác sĩ dặn, sức khỏe này của ông ta không phải chuyện đùa, lỡ như thật sự hỏi đến mức khiến người ta phát bệnh thì không có lợi gì cho việc điều tra của cảnh sát.

 

“Ông không muốn nói cũng không sao, lá bùa là bằng chứng quan trọng nhất, chúng tôi sẽ dựa theo bằng chứng này để tiếp tục điều tra.”

 

Nói xong, anh chuẩn bị đứng dậy rời đi. Dụ Tiềm Minh lại nói: “Tìm thấy bùa rồi, điều tra rõ ràng chỉ là chuyện sớm muộn thôi sao?”

 

Quý Trầm Giao tưởng ông ta định nói lời châm chọc, khẽ nhướng một bên mày.

 

Nhưng Dụ Tiềm Minh lại chỉ vào chiếc ghế lần nữa, “Người bệnh nặng nguy kịch, sẽ dùng mọi cách có thể nghĩ ra để tự cứu mình, tôi cũng không ngoại lệ.”

 

Quý Trầm Giao nghe vậy, ánh mắt hơi trầm xuống, Dụ Tiềm Minh đây là có ý muốn khai báo sao?

Bình Luận (0)
Comment