“Lá bùa là tôi đưa cho Dụ Dạ Sinh, bảo nó giữ hộ, cơ thể tôi yếu, không chịu nổi sự phản phệ của lá bùa.” Dụ Tiềm Minh thở dài, “Dù sao cậu cũng biết, lá bùa đó đến từ đâu. Con người mà, một khi đã làm chuyện trái với lương tâm, cuối cùng cũng sẽ cảm thấy bất an, không yên ổn được.”
Quý Trầm Giao: “Vậy ông thừa nhận, La Mạn Thoa là ‘cá phong thủy’ của ông? Ông vì muốn chặn tai ương cho mình mà đã thuê người sát hại cô ấy? Còn có cả ông chủ chợ rau Ung Huy Hào nữa?”
Dụ Tiềm Minh không có phản ứng gì nhiều, “Tôi không biết ‘cá phong thủy’ là ai.”
Quý Trầm Giao nhíu mày, “Ý ông là sao?”
Dường như Dụ Tiềm Minh không nghe thấy lời Quý Trầm Giao nói, chỉ tự lẩm bẩm: “Tôi đã không còn sống được bao lâu nữa, rất có thể không qua nổi cửa ải này, người sở hữu quá nhiều thứ lại càng sợ mất đi, tôi tìm mọi cách cũng muốn sống thêm vài năm. Cao nhân nói, chỉ cần có người chặn tai ương cho tôi, đem mạng đưa cho tôi, có thể tôi sẽ sống thêm được lâu hơn.”
Quý Trầm Giao: “Cao nhân là ai?”
Dụ Tiềm Minh: “Chúng tôi đã hợp tác nhiều năm rồi, tôi tin tưởng người đó, lá bùa là người đó đã đưa cho tôi, giết ai cũng là người đó và vị cao nhân kia tính toán ra, thứ tôi nhận được là lá bùa.”
Ông ta nói năng lộn xộn, “Lần trước đó, tôi cũng đã nhận được lá bùa rồi, cơ thể hình như khỏe hơn một chút, tôi cũng muốn biết ai là ‘cá phong thủy’, nhưng biết rồi hình như lại không tốt cho tôi. Bọn họ không nói, tôi cũng không hỏi.”
Quý Trầm Giao giật mình: “Ngoài La Mạn Thoa và Ung Huy Hào, còn ai nữa?”
Dụ Tiềm Minh lắc đầu, “Hai người này đều là cậu nói cho tôi biết, còn người khác thì tôi không biết.”
Nạn nhân không chỉ có hai người, Quý Trầm Giao bỗng cảm thấy như mây đen dày đặc bao phủ. “Tổng cộng ông nhận được bao nhiêu lá bùa?”
“Ba lá.” Dụ Tiềm Minh nói: “Nhưng có lá bùa mới thì lá cũ sẽ vô dụng, đã xử lý rồi.”
Quý Trầm Giao: “Lần đầu tiên là khi nào?”
Dụ Tiềm Minh suy nghĩ rất lâu, “Tháng Hai năm nay.”
Quý Trầm Giao bình tĩnh lại, phân tích tính xác thực trong lời nói của Dụ Tiềm Minh.
Cái chết của Ung Huy Hào vốn đã được xác định là án mạng, hung thủ gây án vì tư thù cá nhân, chỉ đến khi đội trọng án nắm được manh mối quan trọng là lá bùa, tiến hành rà soát lại trên các địa bàn, mới điều tra ra ông ấy. Trước Ung Huy Hào, quả thực có thể đã tồn tại những nạn nhân khác! Chỉ là, thời gian càng kéo dài, độ khó của cuộc điều tra càng cao.
Bây giờ, Dụ Tiềm Minh coi như đã thừa nhận việc thuê sát thủ giết người, nhưng những vị “cao nhân”, “người đó” trong lời ông ta rốt cuộc là ai?
Quý Trầm Giao lại thăm dò: “Ông đã nói đến nước này rồi, hà cớ gì phải che giấu người đã đưa bùa cho ông?”
Dụ Tiềm Minh lại im lặng, nửa phút sau, ông ta mơ màng nhìn về phía trước, nói: “‘Phù Quang’, người hợp tác với tôi là ‘Phù Quang’.”
Quý Trầm Giao như bị sét đánh ngang tai. Anh cố gắng kìm nén, hỏi tiếp: “Các người và ‘Phù Quang’ đã hợp tác nhiều năm rồi?”
Dụ Tiềm Minh gật đầu, như thể bệnh đến mức không còn quan tâm gì nữa, “Tập đoàn càng lớn mạnh, càng cần một đội ngũ vệ sĩ ẩn mình trong bóng tối để bảo vệ. Đám bảo vệ bề ngoài kia thì có tác dụng gì? Nếu không có ‘Phù Quang’, e rằng tôi đã sớm bị đối thủ cạnh tranh ám toán rồi.”
Trong lòng Quý Trầm Giao dấy lên vô số nghi vấn, “Phù Quang” xâm nhập vào trong nước có lẽ còn sớm hơn thời gian cảnh sát nắm được! E rằng không chỉ Tập đoàn Dụ thị thiết lập liên hệ với “Phù Quang”! Vậy còn “Tuyết Đồng”? Việc lưu thông “Tuyết Đồng” cũng liên quan đến Tập đoàn Dụ thị sao?
Câu hỏi cuối cùng này đặc biệt quan trọng, Quý Trầm Giao nói: “‘Tuyết Đồng’ cũng ở trong tay ông?”
Dụ Tiềm Minh tỏ ra thực sự bối rối hỏi: “Cái gì Đồng?”
Quý Trầm Giao không thể phân biệt được ông ta đang giả vờ không biết, hay thật sự không biết, lúc này việc có thể làm là cố gắng moi thêm càng nhiều thông tin từ miệng Dụ Tiềm Minh càng tốt, “‘Phù Quang’ là tổ chức gì? Các người làm sao liên lạc được với bọn họ?”
Dụ Tiềm Minh cười khan, “Băng nhóm sát thủ nước ngoài, ở phía Bắc, lai lịch rất lớn, thương trường không đơn giản đâu, có những người nếu họ còn sống, thì cậu không thể sống, nên phải ra tay trước để chiếm lợi thế, công việc ‘Phù Quang’ làm chính là việc này.”
“‘Phù Quang’ còn làm việc cho ai nữa?”
“Không biết, tôi đưa tiền, bọn họ giết người, những chuyện khác thì không can thiệp lẫn nhau.”
“Người liên lạc với ông là ai? Đã hợp tác chặt chẽ như vậy, các người hẳn là đã gặp mặt.”
“Đương nhiên.” Dụ Tiềm Minh nói: “Nhưng cậu biết cũng vô dụng, đều chỉ là biệt danh thôi, một người tên ‘Nột Thanh’, một người tên ‘Khổng Tước Xám’.”
Lúc này, máy móc đầu giường đột nhiên réo vang inh ỏi, nhân viên y tế xông vào, tình hình của Dụ Tiềm Minh không ổn lắm, cuộc thẩm vấn buộc phải dừng lại.
Quý Trầm Giao đứng bên cạnh, nhìn nhân viên y tế cấp cứu cho Dụ Tiềm Minh. Mắt ông ta vẫn luôn nhìn chằm chằm vào anh, đột nhiên yếu ớt hỏi: “Cảnh sát Quý, cậu là người ở đâu?”
Quý Trầm Giao sững sờ, không biết Dụ Tiềm Minh hỏi câu này có ý gì.
Dụ Tiềm Minh lại nói: “Chỉ là tán gẫu thôi mà, cậu đã hỏi tôi nhiều vấn đề như vậy, tôi hỏi hai câu cũng không quá đáng chứ?”
Quý Trầm Giao định nói thành phố Lê Vân, nhưng lời đến miệng lại nuốt xuống, đổi giọng nói: “Người bản địa Hạ Dung.”
Dụ Tiềm Minh gật đầu, “Bố mẹ cậu…”
Quý Trầm Giao không muốn nhắc đến Quý Nặc Thành và Chu Vân, còn bố mẹ ruột của mình, anh hoàn toàn không có manh mối, cũng không để tâm, “Đã qua đời rồi.”
Dụ Tiềm Minh lại gật đầu, không nói tiếp nữa.
———-
Tại đội trọng án, Lăng Liệp đã từ huyện Triều Hạ trở về. Cuộc điều tra hai ngày nay xem như đã có tiến triển vượt bậc, chân tướng gần ngay trước mắt, các đội viên đều rất phấn chấn.
Vết thương trên trán Lăng Liệp cũng rất được chú ý, fan cuồng Thẩm Tê đau lòng muốn chết, vội vàng lấy đá trong tủ lạnh nhỏ của mình ra, định chườm cho Lăng Liệp, liền bị Quý Trầm Giao đuổi về.
Thẩm Tê làu bàu: “Đội trưởng bị sao vậy? Anh của em bị thương, em quan tâm một chút cũng không được à? Chỉ cho phép anh ta quan tâm thôi, sao lại không cho em quan tâm? Anh có đá viên không hả!”
An Tuần: “Cái đó… có lẽ… vết thương kiểu như của anh Liệp không nên dùng đá viên để chườm?”
Thẩm Tê: “Cậu là pháp y, cậu thì biết cái quái gì!”
An Tuần tính tình tốt thì tốt thật, nhưng tuyệt đối không thể chịu đựng được việc người khác coi thường nghề nghiệp của mình, lập tức nổi điên, “Pháp y ăn hết cơm hết gạo nhà cậu à?”
Hai người đuổi đánh nhau chạy đi, Quý Trầm Giao kìm nén sự thôi thúc muốn xem vết thương của Lăng Liệp lại, đợi họp xong với Lương Vấn Huyền, Tịch Vãn, và các đội viên khác, phân công nhiệm vụ cho mọi người xong mới làm.
Mọi người giải tán, Lăng Liệp cũng định chuồn, Quý Trầm Giao lập tức kéo cổ tay hắn lại, “Chạy đi đâu?”
Lăng Liệp có chút kỳ quặc, giãy giụa, giống như con mèo bị túm chân, cào lên mu bàn tay của Quý Trầm Giao, “Còn phải làm việc nữa!”
Quý Trầm Giao ấn Lăng Liệp ngồi xuống ghế, sau đó chống tay lên tay vịn, ghé sát vào nhìn trán hắn.
Hai tay Lăng Liệp ôm ngực, “Ái chà chà, sợ chết đi được!”
Quý Trầm Giao: “?”
Lăng Liệp: “Em định hôn anh à? Nước miếng có vi khuẩn đó, em muốn anh bị nhiễm trùng hả?”
Quý Trầm Giao: “…”
Hôn cái búa!
Lăng Liệp nhìn thấy vẻ cạn lời trong mắt Quý Trầm Giao, giả vờ kinh ngạc, “Cái gì! Em ép anh vào ghế thế này, hơi thở phả cả vào mặt anh rồi mà em lại không hôn? Em cởi cả quần rồi…”
Lúc này, Thẩm Tê và An Tuần vừa đánh nhau xong quay lại, đứng ngoài cửa mắt tròn mắt dẹt nhìn vào.
Thẩm Tê: “Vị pháp y tôn kính này, cậu có nghe thấy anh Liệp của tôi vừa nói cái gì không?”
An Tuần: “Anh ấy nói đội trưởng cởi cả quần rồi.”
Thẩm Tê cố gắng nghển cổ ra nhìn, “Nhưng mà quần của đội trưởng vẫn còn nguyên mà?”
An Tuần phát huy tinh thần truy tìm nguyên nhân của pháp y, “Có lẽ là cởi trước đó rồi?”
Thẩm Tê quay người như robot, vỗ vỗ An Tuần, “Chúng ta vẫn là không nên tùy tiện xem người ta c** q**n.”
Người ngoài cửa đến rồi lại đi, Quý Trầm Giao hận không thể búng mạnh một cái vào trán Lăng Liệp, nhưng nghĩ đến chứng ù tai điếc tai tạm thời do thần kinh của người này, lại nhịn xuống không động thủ.
Nhưng động khẩu thì vẫn không có gánh nặng tâm lý gì, “Xin hỏi, anh có đức hạnh tài năng gì mà để em hôn anh?”
Đi công tác về tự làm mình thành ra thế này, không khiến người ta bớt lo lại còn đòi hôn hít?
Lăng Liệp lý lẽ hùng hồn: “Trong phim truyền hình chẳng phải đều diễn thế sao? Một đôi tình nhân yêu nhau tha thiết, một người bị thương, người kia đẫm lệ hôn lên vết thương? Theo anh thấy, đây chính là làm mẫu sai lầm, nên bị nghiêm túc tẩy chay! Hôn không những không giảm đau, mà còn có thể gây nhiễm trùng thứ phát!”
Quý Trầm Giao: “…”
Lăng Liệp nói tiếp: “Người hôn thì đạt được sự tự thỏa mãn tâm lý, người được hôn thì tiếp tục nhiễm trùng, cuối cùng, một thế giới chỉ người bị thương chịu thiệt đã được hoàn thành, hừm hừm!”
Cuối cùng Quý Trầm Giao vẫn không nhịn được, gõ nhẹ lên trán Lăng Liệp, “Đã bảo anh đừng có xem mấy bộ phim truyền hình nhảm nhí đó rồi mà!”
Lăng Liệp lập tức rơm rớm nước mắt, “Chống bạo lực gia đình là trách nhiệm của mọi người, cảnh sát bạo hành gia đình tội càng nặng hơn!”
Quý Trầm Giao ngồi xuống ghế bên cạnh, mệt mỏi.
Hôm kia hôm kìa Lăng Liệp ở huyện Triều Hạ, anh nhớ hắn da diết, bây giờ Lăng Liệp vừa về đã chọc tức anh, cái gì mà thế giới chỉ người bị thương chịu thiệt đã hoàn thành, rõ ràng là thế giới chỉ có đội trưởng Quý chịu thiệt đã hoàn thành!
Quý Trầm Giao liếc mắt nhìn Lăng Liệp, hừm, cái đồ này cũng đang nhìn anh. Nghĩ lại lời Lăng Liệp vừa nói, Quý Trầm Giao lại thấy nhẹ nhõm, Lăng Liệp đã nói “tình nhân”, từ này tuy có hơi sến súa, nhưng hắn nói chúng ta là tình nhân đấy.
Quý Trầm Giao vẫy tay, Lăng Liệp lại gần, Quý Trầm Giao xác định vết thương của hắn không nghiêm trọng, vòng tay qua cổ hắn, nhẹ nhàng hôn lên bên cạnh vết thương.
Lăng Liệp kêu lên: “Sắp nhiễm trùng rồi, sắp nhiễm trùng rồi! Thế giới chỉ có người bị thương chịu thiệt thật sự đã hoàn thành!”
Quý Trầm Giao bực bội: “Hôn bên cạnh thôi!”
Dù sao thì Lăng Liệp cũng luôn có lý do: “Cái này thì có gì đáng hôn chứ? Còn bảo anh đừng xem phim nhảm nhí, sến súa!”
Quý Trầm Giao nói không lại, dứt khoát kéo người lại để họp riêng.
Manh mối hiện tại đã rõ ràng, hai hướng điều tra Dung Mỹ và lá bùa đều có liên quan đến Tập đoàn Dụ thị, còn hướng lá bùa, Dụ Tiềm Minh đã thừa nhận vì mê tín dị đoan mà thuê sát thủ giết người, đồng thời khai ra “Phù Quang”.
Quý Trầm Giao cẩn thận quan sát phản ứng của Lăng Liệp, lần trước khi biết tiền thân của “Phù Quang” chính là “Trầm Kim”, và “Trầm Kim” ở ngay xung quanh bọn họ, Lăng Liệp từng có biến động cảm xúc rất nghiêm trọng. Nhưng lần này, dường như hắn không còn sợ hãi bóng ma thời thơ ấu này nữa.
“Ý của Dụ Tiềm Minh là, ‘Phù Quang’ đã sớm thiết lập liên hệ với các doanh nghiệp lớn trong nước như Tập đoàn Dụ thị, những việc doanh nghiệp lớn không dám làm, nhưng lại phải làm, thì sẽ giao cho ‘Phù Quang’ làm, ‘Phù Quang’ thu tiền công hậu hĩnh.” Lăng Liệp nói: “Điều này khá giống với cách làm trước đây của ‘Trầm Kim’. Nhưng ‘Phù Quang’ vẫn kín đáo hơn ‘Trầm Kim’ nhiều.”
Quý Trầm Giao nói: “Dụ Tiềm Minh thừa nhận mình bệnh nặng hồ đồ, nên ngày càng mê tín, cầu cứu ‘Phù Quang’, ‘Phù Quang’ nói cho ông ta biết về ‘cá phong thủy’, thế là ông ta bảo ‘Phù Quang’ tìm và giết ‘cá phong thủy’ cho mình, đến đây thì mọi chuyện liền mạch. Nhưng em luôn cảm thấy có gì đó không đúng.”
Lăng Liệp hỏi: “Chỗ nào không đúng?”
Quý Trầm Giao nói: “Ông ta khai quá nhanh, bằng chứng hiện có của chúng ta chưa đủ để kết tội ông ta, chỉ mới có cơ sở để điều tra thêm. Hơn nữa, anh Lương có nói với em một chi tiết, Dụ Tiềm Minh giao bùa cho Dụ Dạ Sinh giữ, Dụ Dạ Sinh này là một kẻ vô dụng, chính hắn ta đã để lộ lá bùa cho anh, chúng ta cũng tìm thấy lá bùa trên người hắn ta. Theo lý mà nói, Dụ Tiềm Minh không nên để Dụ Dạ Sinh giữ bùa mới đúng.”
Lăng Liệp: “Em nghĩ đây là một cái bẫy?”
Quý Trầm Giao lắc đầu: “Em chỉ cảm thấy không đơn giản như vậy.”
Ngừng một lát, Quý Trầm Giao lại nói: “Ánh mắt Dụ Tiềm Minh nhìn em có chút không đúng.”
Lăng Liệp: “Hử? Không đúng ở chỗ nào?”
Quý Trầm Giao suy nghĩ xem nên hình dung cảm giác đó như thế nào, cuối cùng cũng không tìm được từ thích hợp, “Lúc em đi, cuối cùng ông ta còn hỏi quê em ở đâu, bố mẹ là ai.”
Ánh mắt Lăng Liệp đột nhiên lóe lên.
Quý Trầm Giao: “Sao vậy?”
Lăng Liệp: “Em cũng gặp Dụ Dạ Sinh rồi đúng không? Có thấy hai người hơi giống nhau không, đặc biệt là cằm ấy?”
Lần trước Lăng Liệp đã nói chuyện này, nhưng Quý Trầm Giao không để tâm lắm, khi anh gặp Dụ Dạ Sinh cũng không quan sát kỹ, dù sao sự giống nhau của bọn họ cũng chỉ là đặc điểm cục bộ, cả khuôn mặt đặt cạnh nhau cũng không giống lắm, người bình thường cũng sẽ không để ý xem ngũ quan đường nét của người khác có giống mình hay không.
Quý Trầm Giao nhíu mày, vào lúc này Lăng Liệp nhắc lại, chắc chắn là vì có một suy đoán, cộng thêm câu hỏi kỳ lạ của Dụ Tiềm Minh…
“Đã biết con của Dụ Cần bị mất tích, đã biết Dụ Tiềm Minh đón anh từ Linh Lan Hương về, đóng giả làm thiếu gia thật Dụ Qua, đã biết em, anh, Dụ Qua bằng tuổi nhau, lại biết em và Dụ Dạ Sinh có chút giống nhau, đã biết Dụ Tiềm Minh hỏi về thân thế của em.” Vẻ mặt Lăng Liệp ngày càng trở nên nghiêm túc, “Tuy khả năng rất nhỏ, nhưng anh không thể không nghĩ đến, liệu em có phải là Dụ Qua thật sự hay không?”
Chân mày Quý Trầm Giao nhíu chặt hơn, đây là một suy đoán cực kỳ hoang đường, nhưng anh không tìm được bằng chứng xác thực để phủ nhận. Anh hoàn toàn không có ấn tượng gì về trải nghiệm trước khi đến Linh Lan Hương, nhưng thực ra không nên là như vậy, lúc đó anh hẳn đã có ký ức rồi, nhưng vì lý do nào đó mà không nhớ được chuyện trước kia, giống như Từ Gia Gia bị dùng thuốc quá liều vậy…
Nhưng anh cũng biết, mình không phải hoàn toàn không có ấn tượng gì về quá khứ. Anh hay mơ thấy một người phụ nữ dịu dàng không rõ mặt, người phụ nữ đó ôm anh, gọi tên anh, ngâm nga một bài hát du dương, có lẽ đó là mẹ của anh, nhưng anh không nghe rõ bà gọi tên gì.
Anh còn mơ thấy mình thực hiện một nhiệm vụ xa lạ, trong mơ anh không phải Quý Trầm Giao, anh có một cái tên khác, nhưng chỉ cần tỉnh lại, anh sẽ không nhớ ra cái tên trong mơ.
“Người phụ nữ em từng mơ thấy.” Quý Trầm Giao nói: “Tuy em không biết bà ấy là ai, nhưng tuyệt đối không thể là Dụ Cần.”
Lăng Liệp từng nghe Quý Trầm Giao kể về giấc mơ này, nếu Quý Trầm Giao là Dụ Qua, vậy thì Dụ Cần chính là mẹ của Quý Trầm Giao, giả sử giấc mơ là sự phản chiếu của một đoạn ký ức bị lãng quên, thì hình ảnh phản chiếu từ giấc mơ của Quý Trầm Giao không phải là bà ta.
“…Thực ra muốn giải đáp vấn đề này cũng không khó.” Lăng Liệp suy nghĩ một lát, nói: “Chúng ta không đi theo con đường giám định chính quy, chỉ cần lấy được DNA của Dụ Cần là được.”
Quý Trầm Giao im lặng, bây giờ giám định quan hệ huyết thống là chuyện rất đơn giản, nhưng không hiểu sao anh lại không muốn làm vậy. Anh tin chắc người phụ nữ trong mơ không phải Dụ Cần, đó là một người phụ nữ dịu dàng lương thiện, nói năng nhẹ nhàng, còn Dụ Cần lại lòng dạ độc ác.
Nhưng “cái ác” mà anh cảm nhận được từ nhỏ đến từ đâu?
Từ khi anh có ký ức, anh đã ở trong trại trẻ mồ côi, trại trẻ mồ côi không dạy về cái ác, anh còn nhỏ như vậy, cái ác hẳn là đến từ huyết thống. Đây cũng là lý do trước giờ anh không muốn đi tìm bố mẹ ruột của mình, trong tiềm thức, anh cảm thấy một trong hai người họ chắc chắn có dòng máu tội lỗi.
Bây giờ Dụ Cần xuất hiện. Liệu bà ta có phải là người đã ban cho anh cái ác bẩm sinh đó không?
Lăng Liệp đột nhiên tiến lên, ôm lấy mặt Quý Trầm Giao, còn nhéo nhẹ một cái.
Quý Trầm Giao hoàn hồn, “Hử?”
“Chúng ta không xét nghiệm nữa.” Lăng Liệp lặp lại: “Chúng ta không xét nghiệm nữa.”
Quý Trầm Giao nhận ra Lăng Liệp đang an ủi mình, định giải thích, nhưng Lăng Liệp lại nói: “Tiểu Quý của chúng ta tốt như vậy, sao có thể là con nhà họ Dụ được nhỉ?”
Quý Trầm Giao thở dài, “Vậy em nên là con của ai?”
“Bồ Tát chứ còn ai nữa.” Lăng Liệp cười hì hì, “Trước đây em cho anh ở nhờ nhà em, anh chẳng hay nói em là phật sống còn gì?”
Nụ cười rạng rỡ của người yêu ở ngay trước mắt, ánh sáng đó dường như chiếu rọi vào lòng Quý Trầm Giao, gột rửa sạch sẽ lớp bùn nhơ nhớp bẩn thỉu. Anh cảm thấy mình cũng nhẹ nhõm hơn vài phần, “Nếu đã có khả năng này, vậy thì vẫn phải điều tra, quan hệ huyết thống không nhất thiết phải cần DNA của Dụ Cần, của người khác cũng được.”
Lần đầu tiên Lăng Liệp cảm thấy hối hận vì lời mình đã nói ra, nhưng rất kỳ lạ, hắn là cảnh sát, nghi ngờ điều gì thì nên nói ra điều đó, hắn cũng chưa bao giờ để ý đến cảm nhận của người khác, cho dù là với Tiêu Ngộ An, Minh Thứ, hắn cũng toàn thẳng thừng đâm chọc.
Nhưng lần này không giống, lời hắn nói ra khiến Tiểu Quý của hắn khó chịu. Hắn muốn rút lại lời nói, nhưng Tiểu Quý đã quyết định trước một bước rồi.
Vẻ mặt Lăng Liệp có chút khác thường, dường như đang tự trách, buồn bã, Quý Trầm Giao vuốt tóc mái của hắn, nhẹ giọng hỏi: “Sao thế?”
Lăng Liệp mở to đôi mắt, trong đó chứa đầy vẻ tủi thân, đột nhiên dang tay ra, “Tiểu Quý, cho anh ôm một cái đi.”
Quý Trầm Giao bị màn làm nũng đột ngột này của hắn làm cho ngẩn người, lúc phản ứng lại thì Lăng Liệp đã như một con báo nhỏ chạy vào lòng anh, vùi đầu vào vai anh, vỗ nhẹ lưng anh.
Trong phút chốc, cũng không biết là ai đang tìm kiếm sự ấm áp, ai đang trao đi sự ấm áp.
————
Do lời khai của Dụ Tiềm Minh, Tập đoàn Dụ thị phải đối mặt với cuộc điều tra toàn diện, đây đã không chỉ là công việc của đội trọng án, thậm chí không chỉ là công việc của đội điều tra hình sự. Tạ Khuynh tìm Quý Trầm Giao nói chuyện, hỏi anh có suy nghĩ thế nào.
“Tội phạm kinh tế của Tập đoàn Dụ thị, mảng này đội trọng án không thể quán xuyến hết được. Trọng tâm của em vẫn là ‘cá phong thủy’, Dụ Tiềm Minh đã nói trước La Mạn Thoa và Ung Huy Hào, còn thuê giết một người nữa, phải xác nhận người này là ai.” Trước đó Quý Trầm Giao đã thảo luận với Lăng Liệp, nên mạch suy nghĩ rất rõ ràng, “Tiếp đến là ‘Phù Quang’, Đội hành động đặc biệt đang điều tra ‘Phù Quang’, nhưng manh mối trong tay Thẩm Tầm bọn họ chủ yếu là ‘Tuyết Đồng’, chúng ta có một manh mối khác – ‘Phù Quang’ làm sát thủ cho nhiều doanh nghiệp lớn.”
Tạ Khuynh gật đầu, “Bên Dung Mỹ thì sao? Lực lượng cảnh sát có gánh nổi không?”
Quý Trầm Giao nói: “Báo cáo giám định của chuyên gia sắp có rồi, Dung Mỹ và ba dự án khác ở các huyện của Tập đoàn Dụ thị, rất có thể là mô phỏng thần đàn tế lễ trên hòn đảo nhỏ, dùng để bày trận, hiện tại không tìm thấy bằng chứng bọn họ gây ra hỏa hoạn, em và Lăng Liệp phán đoán, bọn họ thực sự không gây ra hỏa hoạn, nhưng đã lợi dụng vụ hỏa hoạn.”
Tạ Khuynh cũng đã tìm hiểu có hệ thống về bố cục của Dung Mỹ, “Sư đệ à, anh nói một câu dội gáo nước lạnh nhé, cho dù các chuyên gia có xác định Dung Mỹ mô phỏng thần đàn, thì cùng lắm cũng chỉ có thể phê bình Dụ thị từ góc độ hoạt động mê tín dị đoan thôi.”
“Nhưng từ số người cần thiết cho tế lễ chúng ta có thể suy ra, trước khi xây dựng Dung Mỹ, có thể đã giết một người, vì số người chết trong vụ hỏa hoạn là mười hai, mà tế lễ thì cần số lẻ.” Quý Trầm Giao nói: “Bây giờ Lăng Liệp tìm được ở Dung Mỹ một người tên Chiêm Quân, người này tự xưng là cảnh sát hình sự Doãn Hàn Sơn, bị g**t ch*t ở Dung Mỹ. Bác sĩ điều trị chính của Chiêm Quân tên là Trác Tô Nghĩa, người này đã mất tích, bọn em rất nghi ngờ chính Trác Tô Nghĩa đã nhồi nhét ‘ký ức’ về Doãn Hàn Sơn này cho hắn ta.”
Tạ Khuynh nhíu mày, “Doãn Hàn Sơn…”
Quý Trầm Giao nhận ra có điều gì đó không ổn, “Đội trưởng Tạ, anh biết người này?”
Tạ Khuynh nhớ lại một lát, “Anh có ấn tượng, lúc đó anh vẫn đang làm việc dưới trướng của sư phụ.”
Tim Quý Trầm Giao đập nhanh hơn, lẽ nào chuyện này còn liên quan đến Ninh Hiệp Sâm?
Anh vội nói: “Khi em và Lăng Liệp điều tra vụ án ở Phong Thành đã biết người này, Phong Thành có một vụ án mười bảy năm chưa phá được, bọn em và Doãn Hàn Sơn đều đang điều tra vụ án này, mà vụ án này rất có thể có liên quan đến người đứng thứ hai nhà họ Dụ là Dụ Cần! Doãn Hàn Sơn mất tích tám năm trước…”
Quý Trầm Giao khựng lại. Tám năm trước, Doãn Hàn Sơn mất tích vào tám năm trước, vụ hỏa hoạn ở huyện Triều Hạ là chín năm trước, còn Dung Mỹ khởi công xây dựng vào tám năm trước, giữa chừng không biết vì sao lại tạm dừng, nửa năm sau mới tiếp tục xây dựng.
“Anh nhớ ra rồi.” Tạ Khuynh nói: “Khoảng thời gian đó Doãn Hàn Sơn thường xuyên đến tìm sư phụ, anh ta đúng là đang điều tra vụ án nào đó, hẳn là vụ cậu nói. Sư phụ có ý giúp anh ta điều tra, nhưng không biết vì sao, không bao lâu sau thì anh ta biến mất.”
Quý Trầm Giao vội hỏi: “Biến mất? Là mất tích sao? Sư phụ không hỗ trợ à?”
Tạ Khuynh lắc đầu, “Anh không biết, lúc đó anh thường xuyên chạy việc bên ngoài, không gặp lại người này nữa, nên tưởng anh ta đã về rồi. Sư phụ cũng không nhắc với anh.”
Trong đầu Quý Trầm Giao sóng to gió lớn, biến ảo khôn lường, từng cái tên xuất hiện khiến manh mối rối như tơ vò.
Bây giờ xem ra, cái chết của Tất Giang không thoát khỏi liên quan đến nhà họ Dụ, Doãn Hàn Sơn điều tra một mạch đến thành phố Hạ Dung, rất có thể Ninh Hiệp Sâm biết suy nghĩ của anh ta.
Có thể Doãn Hàn Sơn đã điều tra đến nhà họ Dụ, bị nhà họ Dụ diệt khẩu, vừa đúng lúc trở thành người cuối cùng dùng để xây dựng Dung Mỹ.
Bây giờ, một bác sĩ lai lịch không rõ từ nước ngoài đến, lợi dụng miệng Chiêm Quân để nói ra cái tên Doãn Hàn Sơn, đây là đang kêu oan, báo thù cho anh ta? Hay là vạch trần tội ác của Dụ thị? Hoặc là cả hai?
Dù thế nào thì tuyến Tất Giang – Doãn Hàn Sơn – Dụ thị này đã hoàn toàn nối liền. Vậy sự mất tích của Ninh Hiệp Sâm thì sao? Cũng có liên quan đến chuyện này ư?
Hơn nữa, “Phù Quang”.
“Phù Quang” và Dụ thị là quan hệ hợp tác, tội ác của Dụ thị ở Dung Mỹ, có phải là do “Phù Quang” thực hiện không?
Loại trừ một số người cảnh sát tạm thời chưa tiếp cận được, hai anh em Dụ Tiềm Minh và Dụ Cần là có nhiều điểm đáng ngờ nhất. Dụ Tiềm Minh thừa nhận tội lỗi quá dứt khoát, dễ dàng khai ra “Phù Quang”, còn Dụ Cần lúc đầu là người phụ trách dự án ở huyện, nếu suy đoán chính xác, vậy thì bà ta nhất định có liên quan đến cái chết của Doãn Hàn Sơn và Tất Giang.
—— Liệu em có phải là Dụ Qua thật sự không?
Lời của Lăng Liệp lại vang lên trong đầu, Quý Trầm Giao thoáng mất tập trung, ánh mắt đột nhiên dừng lại.
Tạ Khuynh nói: “Khi điều tra một doanh nghiệp lớn như Tập đoàn Dụ thị cần phải hết sức thận trọng, anh sẽ điều Đội Điều tra Hình sự số 2 qua đó để tăng thêm chút nhân lực. Chuyện của Doãn Hàn Sơn, anh sẽ hỏi thăm lại bên Phong Thành.”
Quý Trầm Giao báo cáo xong tình hình, lúc đang định rời đi thì Tạ Khuynh lại gọi anh lại, “Anh nghe ý của cậu lúc nãy, cậu nghi ngờ Dụ Tiềm Minh đang gài bẫy chúng ta à?”
Quý Trầm Giao nói: “Không hẳn là gài bẫy, nhưng ông ta hẳn là có mục đích nào đó. Ông ta giao lá bùa có thể làm bằng chứng cho đứa con trai ngu ngốc nhất giữ, có dấu hiệu cố ý để cảnh sát phát hiện. Xét về mức độ gắn kết giữa Dụ thị và ‘Phù Quang’, dường như ông ta cũng không nên khai ra ‘Phù Quang’ sớm như vậy mới phải.”
Tạ Khuynh suy tư: “Chẳng lẽ là chuyển dời mâu thuẫn, để cảnh sát chính thức đối đầu với ‘Phù Quang’, kích động ‘Phù Quang’ đến ám sát cảnh sát?”
Quý Trầm Giao nhíu mày, anh lập tức nghĩ đến Lăng Liệp.
“Đây là khả năng xấu nhất.” Tạ Khuynh nói: “Cho nên chúng ta phải càng thận trọng hơn, đề phòng rơi vào bẫy.”
Rời khỏi văn phòng Tạ Khuynh, Quý Trầm Giao gọi điện cho Lăng Liệp, vừa kết nối được liền hỏi: “Anh đang ở đâu?”