Sương Đêm Và Tuyết Tùng - Nhất Thốn Chu

Chương 154

Sau khi vợ đi, mỗi ngày Chu Phục trải qua gần như đều có thể dùng cụm từ “sứt đầu mẻ trán” để hình dung.

Mỗi tối phải độc thủ không phòng, khó đi vào giấc ngủ, lại thêm tính khí gắt ngủ rất nặng là một vấn đề lớn. Phần còn lại chính là chuyện đưa đón con trai.

Ban đầu, Chu Phục không định làm phiền người khác. Anh bàn bạc với cô giáo Bành rằng năm giờ rưỡi anh mới đến đón Chu Tuân được, phiền cô chăm sóc bé thêm nửa tiếng. Cô Bành đồng ý, thế là mỗi ngày sau khi tan học cô lại dắt Chu Tuân về văn phòng, dù sao ngay cả khi lũ trẻ đã về hết, cô ấy cũng phải đợi đến sáu giờ mới tan làm.

Mấy ngày đầu đều ổn thỏa nhưng đến thứ Năm thì xảy ra sự cố. Chu Phục bị kẹt lại trong phòng họp, năm giờ rưỡi thế nào cũng không kịp chạy đến trường.

Anh gọi điện cho tiểu Du, nhờ cậu ấy đi đón hộ đứa trẻ ở trường mẫu giáo. Anh lại đi ra ngoài thông báo cho cô giáo, gửi ảnh của tiểu Du qua WeChat, nói rằng đồng chí trẻ này sẽ đến đón người.

Đến khi anh chạy về được đến đơn vị thì trời đã tối mịt. Chu Phục đỗ xe xong, vội vã bước lên từng bậc thềm. Anh đẩy cửa văn phòng ra, Chu Tuân đang ngồi trên sofa xem truyện tranh, tiểu Du ngồi bên cạnh bầu bạn.

Tiểu Du đứng dậy nói: “Chủ nhiệm Chu, anh về rồi ạ.”

“Vất vả cho cậu rồi.” Chu Phục vỗ vai cậu ấy.

“Không có gì ạ.” Tiểu Du khách khí cười cười, “Anh cũng quan tâm giúp đỡ em nhiều mà.”

Chu Phục liếc nhìn thời gian: “Cũng không còn sớm nữa, hôm nay làm mất thời gian của cậu rồi, tan làm sớm đi nhé.”

“Vâng ạ.” Tiểu Du chào Chu Tuân, “Chú về trước đây, chào cháu.”

Chu Tuân ở ngoài luôn rất lễ phép: “Cháu chào chú Du ạ.”

“Chào cháu.”

Cửa vừa đóng lại, Chu Phục liền cởi áo khoác ngoài, tiện tay ném lên sofa. Anh đi rót một ly nước uống, dọc đường đi vội vã thế này, khát chết đi được.

“Con khát không?” Đặt ly xuống Chu Phục mới nhớ đến việc quan tâm con trai.

Chu Tuân lắc đầu: “Con không khát, nhưng con rất đói.”

“Đã đói rồi à?” Chu Phục vốn còn định ngồi xuống chỉnh lý tài liệu, anh nghĩ ngợi, hôm nay dì Nghiêm xin nghỉ phép, thế là nói với con trai: “Con đi theo bố, để bố xem nhà ăn còn cơm thừa không.”

“Thừa…” Chu Tuân kinh ngạc đứng hình, “Bố cho con ăn cơm thừa á?”

“Con la hét cái gì?” Chu Phục vốn đang phiền lòng, “Giờ này có miếng cơm cho con là tốt lắm rồi, chưa chắc đã còn đâu đấy.”

Để khí thế không thua kém bố, Chu Tuân liền đứng thẳng lên bàn trà: “Nhưng lúc mẹ đón con đến chỗ mẹ toàn là ăn đồ xào ở nhà hàng dành cho giáo sư thôi, mẹ chẳng bao giờ nỡ để con ăn đồ thừa của người khác cả.”

“Thế thì xin lỗi con nhé.” Chu Phục chắp tay sau lưng, “Bố con không đọc được mấy cuốn sách, không làm được giáo sư, không có nhà hàng đồ xào, chỉ có cơm thừa cho con ăn thôi.”

Chu Tuân thấy bố lạnh mặt mà mẹ lại không có nhà, cậu bé biết điều tự mình trèo xuống. Dù sao bố cũng chẳng bao giờ cho cậu bé “bậc thang” để đi xuống cả.

Chu Tuân bắt đầu dùng chiêu của mẹ để đối phó với anh. Cậu bé lao đến ôm chặt lấy eo bố: “Bố ơi, bố đưa con ra ngoài ăn được không? Con xin bố đấy.”

Sự thật chứng minh chiêu này rất hiệu nghiệm, Chu Phục cũng không thể đẩy ra một “cục thịt nhỏ” đang dính chặt lên người mình. Huống hồ đứa bé này còn mang đôi lông mày và mắt giống hệt vợ anh.

Chu Phục hắng giọng: “Ngồi xuống đằng kia đi, đợi bố hai mươi phút.”

“Vâng ạ.” Chu Tuân nói xong ngồi ngay ngắn trên sofa.

Chu Phục hừ một tiếng: “Không cần quy củ thế đâu, con đang ngồi ghế chủ tọa đấy à.”

Anh khẩn trương xử lý nốt công việc trên tay rồi tắt máy tính. “Đi thôi.” Chu Phục cầm lấy điện thoại và chìa khóa xe.

Lên xe, Chu Tuân vừa đói vừa mệt, gật gù rồi ngủ thiếp đi. Đợi đến khi Chu Phục đỗ xe trong ngõ nhỏ, quay đầu lại mới phát hiện con trai đang ngoẹo đầu, khuôn mặt non nớt chu môi ra như thể chịu uất ức gì đó, đã ngủ say sưa.

Anh cởi dây an toàn, vòng ra cửa sau, cẩn thận bế cậu bé ra, khóa xe lại rồi đi vào trà lầu.

Trong quán cũng vừa lên món, hai bát mì kèm theo các loại đồ ăn kèm khác nhau. Chu Phục bế con trai vào, lão Trịnh nói khẽ: “Sao thế này? Chưa ăn đã ngủ rồi à?”

“Chắc là đói mệt quá nên mất tinh thần.” Chu Phục nhẹ tay nhẹ chân ngồi xuống.

Trịnh Vân Châu vươn tay: “Nào, đưa đây cho tôi, để tôi bế vào phía sau ngủ.”

“Được, hơi nặng đấy nhé.”

Sau khi anh ta đi, Thẩm Tông Lạc hỏi: “Hôm nay xảy ra chuyện lớn, cậu bận cả ngày rồi nhỉ.”

Chu Phục gật đầu: “Ừm, từng người một, cứ ở trên cuộc họp là chỉ thẳng mặt nhau mà mắng, suýt chút nữa thì đánh nhau luôn.”

Thẩm Tông Lạc cũng nói: “Bình thường thôi, dao đã kề cổ rồi, không khí hòa hoãn không giải quyết được vấn đề nữa, cách tốt nhất là dồn toàn lực vào một trận chiến, phải khai hỏa tối đa, không để lại viên đạn nào cho đối thủ.”

“Chuyện khác không quản, giờ tôi chỉ lo một việc thôi.” Chu Phục gõ gõ tay lên bàn.

Thẩm Tông Lạc hiểu ý: “Biên bản của cuộc họp này phải viết thế nào đây?”

Hai người đàn ông trong phòng cùng cười lớn.

Đợi đến khi Chu Phục ăn xong, con trai mới tỉnh dậy và được dắt lại bàn. Cậu bé chào: “Cháu chào bác Thẩm ạ.”

Thẩm Tông Lạc ngồi đối diện cười nói: “Ngoan, đói lắm rồi phải không con?”

Chu Tuân vừa cắn mì vừa gật đầu: “Không sao ạ, bố cháu bảo trời sắp giao phó sứ mệnh lớn…”

“Được rồi.” Chu Phục ngắt lời, “Con ăn đi. Mấy lời thêm mắm dặm muối cho công tích của bố con thế này thì để dành đến trước mặt mẹ mà nói. Bác Thẩm cũng không phải là người ‘nắm quyền’ cao nhất nhà mình, bác ấy khen bố thì có tác dụng gì?”

Thẩm Tông Lạc cười: “Bố con chỉ cần sắc mặt tốt của mẹ con thôi, biết chưa?”

“……”

Đến thứ Bảy, Chu Kỳ Cương lại cho người đến đón cháu nội.

Chu Tuân đã phải kìm nén bao nhiêu nỗi uất ức suốt một tuần qua, vừa nhìn thấy ông bà nội chưa đầy nửa tiếng, cậu bé đã “xả” ra sạch sành sanh.

Bà nội Phương Tố Tương đau lòng khôn xiết, không dám tin cháu mình lại phải sống những ngày tháng như thế: “Bố con chỉ biết có công việc, để con bữa đực bữa cái thế này sao?”

Chu Kỳ Cương cũng chau mày: “Tan học rồi mà vẫn chưa được về nhà ngay, lại phải đến cái chỗ toàn người lạ đó à?”

“Gần như thế đấy ạ, ông nội bà nội ơi.” Chu Tuân suýt thì rơi nước mắt, “Sau khi mẹ con đi Anh, con thật sự quá thảm rồi.”

Kỹ năng diễn xuất của cậu bé phát huy vượt mức bình thường, vượt đến mức khiến Chu Kỳ Cương đùng đùng nổi giận, lập tức gọi điện cho Chu Phục bảo anh cút về nhà ngay.

“Con đang họp.” Chu Phục hạ thấp giọng, “Có chuyện gì tối hãy nói.” Nói xong anh ném điện thoại sang một bên, ra hiệu cho cuộc họp tiếp tục.

Ông cụ càng lớn tuổi thì lòng dạ lại càng mềm mỏng, dành hết mọi sự yêu chiều cho đứa cháu nội này, sớm đã không còn cái uy thế hăm dọa như thời đối với Chu Phục ngày xưa, ngay cả một câu nặng lời cũng không nói ra được. Giống như lúc này đây, rõ ràng là Chu Tuân đang nói quá lên nhưng Chu Kỳ Cương vẫn coi đó là việc đại sự mà giải quyết.

Làm thêm giờ xong, Chu Phục ngồi lại văn phòng thêm một lúc rồi mới thong thả lái xe về đại viện.

Ánh hoàng hôn vàng rực trải dài khắp sân, bóng cây hồng cũng dần bị kéo dài ra. Chu Kỳ Cương bế cháu nội trên vai để cậu bé với tới những quả hồng chín mọng màu cam đỏ trên cây.

“Ông nội ơi, cao chút nữa ạ.” Tiếng cười của cậu bé lảnh lót gõ vào bóng chiều tà, đó là một loại náo nhiệt bản sắc nhất. Các thư ký và bác sĩ chăm sóc sức khỏe đứng xung quanh đều nơm nớp lo sợ cậu bé ngã xuống, càng sợ lưng và eo của Chu Kỳ Cương có vấn đề, ai nấy đều lộ vẻ căng thẳng.

Trước đây người ta hay nói về chuyện “thương cháu hơn thương con”, Chu Phục luôn không tin. Với cái tính cách cứng rắn và vô tình của ông cụ, có thương thì cũng thương đến mức nào được? Nhưng bây giờ anh đã lờ mờ hiểu ra. Chu Kỳ Cương có lẽ không hẳn là đang yêu chiều hay bù đắp cho cháu nội mà là đang lấp đầy những khoảng trống không bao giờ khép lại được của năm tháng, những điều hối tiếc mà ông chưa bao giờ chịu thừa nhận.

Chu Phục đưa tay đẩy cửa, tiếng “két” vang lên: “Được rồi đấy, ông nội sao mà cõng nổi con mãi thế, xuống đi.”

“Bố ơi.” Chu Tuân vừa thấy anh về, “Thế bố lại đây bế con đi.”

“Con nằm mơ đi.” Chu Phục liếc cậu bé một cái. Làm cho anh bị mắng một trận tơi bời mà còn muốn anh bế.

Hết cách, Chu Kỳ Cương đành giao Chu Tuân cho thư ký.

Ông chỉ tay vào con trai nói: “Thái độ của con là thế nào đấy? Không bế thì cũng phải giải thích lý do vì sao không bế, nói một câu ‘bố mệt rồi’ thì chết ai, cứ nhất định phải dội gáo nước lạnh vào mặt con trẻ mới chịu được à.”

“Hồi nhỏ bố dội gáo nước lạnh vào con cũng ít đâu ạ?” Chu Phục tuy miệng nói vậy nhưng tay vẫn vươn ra ôm lấy con trai.

Chu Tuân cũng ngoan ngoãn leo lên người bố, còn biết nói đỡ cho anh: “Ông nội ơi, bố con dạo này chỉ có hai thời điểm là tính tình không tốt thôi, bình thường bố vẫn bế con mà.”

“Thế à? Hai thời điểm nào vậy?” Chu Kỳ Cương hỏi.

Chu Tuân giơ ngón tay ra: “Một là đến lúc tối phải đi ngủ, vì không nhìn thấy mẹ con; hai là lúc tan làm về nhà, cũng vẫn là vì không nhìn thấy mẹ con.”

“……” Chu Phục cúi đầu nhìn con, “Con tổng kết cũng đúng trọng tâm đấy.”

Chu Kỳ Cương nghe xong ngay cả cái tâm tư “hận sắt không thành thép” cũng chẳng còn, bao nhiêu năm qua ông đã quá quen rồi.

Rửa tay xong rồi vào ăn cơm, Phương Tố Tương nói trên bàn ăn: “Mẹ đã bàn với bố con rồi, thời gian này trước khi tiểu Trình về nước cứ để Tuân Tuân ở đây ông bà chăm, con cứ chuyên tâm công tác, đỡ phải ngày nào cũng bù đầu rối tóc.”

“Thế thì còn gì bằng.” Chu Phục cầm đũa lên, “Hay là thế này đi, con cũng dọn về nhà ở vài ngày.”

“Làm gì?” Chu Kỳ Cương liếc xéo anh, “Không yên tâm giao con cho ta nên phải đến đây canh chừng à? Ta còn chưa nói con đâu đấy, để đứa trẻ ở trường muộn thế mới đón, đưa nó đến đơn vị cũng chẳng màng nó no hay đói. Con tăng ca, cơ thể con chịu được chứ nó là đứa trẻ mới tí tuổi đầu, đang tuổi ăn tuổi lớn, để nó đói sao được?”

Chu Phục nghe mà bật cười: “Bố kích động thế, con về nhà chẳng qua là để được ăn cơm nhà, không được sao ạ?”

“Mẹ thấy con là sợ mẹ nuôi hư con trai con thì có.” Phương Tố Tương nói.

Chu Phục gật đầu: “Tất nhiên là cũng sợ chứ, buổi tối vẫn là để con tự đưa nó đi ngủ.”

“……”

Hơn tám giờ tối, Chu Tuân làm bài tập trong phòng của bố. Một câu toán làm mất tám phút mà vẫn chưa thấy manh mối gì, bút thì rơi mất bốn lần giữa chừng. Chu Phục chống cằm ngồi bên cạnh nhìn, không loại trừ nghi án con trai cố tình ném bút đi.

Đến lần rơi thứ năm, Chu Phục nói: “Chiếc bút chì này nếu tối nay nó còn rơi khỏi tay con một lần nữa, con ra ngoài kia đứng cho bố hai tiếng đồng hồ.”

“Thế thì tạm biệt ạ, câu này con không làm được.” Chu Tuân giải quyết trực tiếp vấn đề bằng cách đóng sách lại.

Chu Phục giật lấy cuốn sách: “Một câu toán giảng không dưới mười lần mà cứ nhìn vào là ngơ ra. Nếu ở mẫu giáo mà đã không theo kịp thì thôi đừng học tiểu học nữa cho xong.”

“Vừa hay, con vốn dĩ cũng chẳng muốn học.”

“…… Thế thì con giỏi quá, rất có định hướng đấy.”

Chu Tuân gật đầu: “Cảm ơn bố, giờ con đi ngủ đây.”

“Quay lại đây cho bố!”

Chu Phục đột nhiên gầm lên một tiếng, không chỉ làm Chu Tuân giật mình mà còn khiến ông bà nội ở dưới lầu cũng thót tim. Nhưng ngay sau đó không còn diễn biến gì thêm, vì video call của Trình Giang Tuyết gọi đến đúng lúc này.

Chu Phục nhìn điện thoại, nói với con trai: “Mẹ gọi kìa, con phải tỏ ra vui vẻ lên cho bố.”

Được thôi, số con khổ quá mà, Chu Tuân thầm nghĩ trong lòng, vừa mới bị mắng xong đã phải phối hợp diễn kịch.

“Chồng ơi?” Bên đó đang là buổi trưa, Trình Giang Tuyết ngồi trên bãi cỏ ở Cambridge, thời tiết âm u nhưng không ngăn được làn da trắng phát sáng của cô, “Anh tan làm về nhà rồi à, có nhớ em không?”

Chu Phục gật đầu: “Nhớ đến chết đi được. À, anh với Chu Tuân về nhà bố mẹ ở rồi.”

“Tốt quá.” Trình Giang Tuyết nói, “Có người chăm sóc hai bố con là em yên tâm rồi.”

Chu Phục nói: “Anh thì cần gì người chăm sóc? Chủ yếu là thằng con trai khó trị của em ấy.”

“Tuân Tuân đâu? Con có ở cạnh anh không?” Trình Giang Tuyết hỏi, “Em muốn gặp con.”

“Có.” Chu Phục kéo con trai lại, “Chào mẹ đi con.”

Chu Tuân nhăn nhó cả mặt, chẳng có chút gì là đang cười: “Mẹ ơi.”

Làm mẹ vốn nhạy cảm, Trình Giang Tuyết lo lắng hỏi: “Sao thế con?”

“Không có gì ạ.” Bắp chân Chu Tuân vừa bị bố đá khẽ một cái đành phải đổi giọng, “Cơm tối con ăn nhiều quá, đồ ăn nhà ông bà nội ngon quá, con ăn no đến phát mệt thôi.”

Trình Giang Tuyết thở phào: “Để bố đưa con đi dạo một chút, hoặc uống ít men tiêu hóa đi.”

“Được rồi, xuống lầu tìm ông nội đi, bố nói chuyện với mẹ mấy câu.” Chu Phục đẩy cậu bé ra ngoài.

Chu Tuân bị trục xuất khỏi phòng càng thấy uất ức hơn. Cậu bé nắm chặt hai nắm tay đi xuống lầu, mặt mũi hầm hầm.

Chu Kỳ Cương vẫy tay gọi: “Bố con vừa lại mắng con à?”

“Vâng, con không làm được bài toán.” Chu Tuân ngồi phịch xuống sofa, “Mẹ gọi điện về mà bố chỉ cho con nói đúng một câu! Con cũng nhớ mẹ mà, ở nhà thì bố độc chiếm mẹ, không cho con vào phòng lớn ngủ, giờ Giáo sư Trình đi công tác rồi, gọi video bố cũng muốn một mình nghe.”

Đứa trẻ dùng giọng điệu non nớt kể lể những chuyện này. Phương Tố Tương nghe mà bật cười: “Thế thì chịu thôi, bố quen mẹ trước con mà, tình cảm cũng sâu đậm hơn đúng không?”

“Mà con làm bài tập toán sớm thế làm gì?” Chu Kỳ Cương quan tâm đến khía cạnh khác, “Bố con bằng tuổi con ấy mà, ngoài chơi ra chỉ có chơi thôi, đi phá phách khắp xóm.”

“Con không biết.” Chu Tuân chu mỏ rúc vào lòng ông nội, “Con ngốc quá, sao học mãi mà không vào.”

Chu Kỳ Cương ôm lấy cậu bé: “Nói bậy, bố mẹ con đều thông minh, sao con lại ngốc được? Chắc chắn là do tuổi còn nhỏ quá, chưa khai mở trí tuệ thôi, hai năm nữa là ổn ngay.”

“Thế ngộ nhỡ không ổn thì sao hả ông nội?” Chu Tuân nhìn ông với vẻ tội nghiệp.

Chu Kỳ Cương vỗ vỗ mặt cậu bé: “Không đâu, ông thấy con lanh lợi hơn bố con nhiều, nó còn thành tài được nữa là. Nếu thực sự không ổn thì ông sẽ có cách, đừng sợ nhé.”

“Con cảm ơn ông nội.”

Chủ nhật Chu Phục được nghỉ, sau khi nghỉ ngơi buổi sáng đủ rồi, nhân lúc con trai đang vẽ tranh trên bàn đá ngoài sân, anh cầm cuốn sách bài tập đi xuống tìm cậu bé.

“Sao con cứ ép nó thế làm gì?” Chu Kỳ Cương gặp anh ở cầu thang, nhịn không được mắng.

Chu Phục vẩy vẩy mấy trang giấy: “Không phải con ép, đây là bài tập nó phải hoàn thành, các bạn trong lớp nó làm xong hết từ lâu rồi.”

“Bây giờ học hành căng thẳng thế rồi à?”

“Bố nghĩ sao? Nó sắp vào tiểu học rồi đấy!”

Chu Kỳ Cương phất tay: “Đi đi đi, dạy cho hẳn hoi vào, đừng có dọa nó.”

Cơ mà không thể “hẳn hoi” nổi. Chu Phục vốn đã được coi là người kiềm chế cảm xúc tốt nhưng cũng thường xuyên bị làm cho phát điên. Anh ngồi xuống chưa đầy mười phút đã muốn đấm bàn rồi.

Phần đầu tiên chỉ có mười phép tính cộng trừ đơn giản, Chu Tuân mất cả phút mới nặn ra được một đáp án, thế mà còn làm sai mấy câu. Chu Phục chống tay lên đầu gối, nhắm mắt lại, thở hắt ra một hơi dài.

“Bao nhiêu?” Anh kìm nén cơn giận, hỏi lại lần nữa, “Sáu con thỏ mà có mười một cái mắt à? Còn một con là độc nhãn long sao?”

Anh nén giận, quay mặt nhìn sang phía bên kia sân. Vừa vặn thấy Cố Quý Đồng từ ngoài đi về đang nhìn anh cười đầy ẩn ý.

“Cô cười cái gì mà cười?” Chu Phục nhìn cô ấy cũng thấy ngứa mắt.

Cố Quý Đồng càng cười to hơn: “Đẹp trai thế này mà cũng phải kèm con học bài cơ à, Chủ nhiệm Chu.”

“Đi đi đi cho tôi nhờ!”

“……”

Bình Luận (0)
Comment