Sương Đêm Và Tuyết Tùng - Nhất Thốn Chu

Chương 155

Trời vừa hửng sáng, sương mù trên sông vẫn chưa tan hết.

Trình Giang Tuyết đẩy cửa sổ ra, không khí mang theo mùi cỏ xanh thổi vào mặt. Xấp bản thảo trên bàn bị gió thổi lật nghe sột soạt, chiếc bút máy của cô gác chênh vênh nơi mép bàn. Hôm qua cô thức hơi khuya, gục xuống bản thảo ngủ quên mất, mãi đến nửa đêm mới trèo lên giường.

Từ sau khi sinh Chu Tuân, mặc dù chồng đã san sẻ không ít áp lực, cô vẫn phải dành rất nhiều thời gian cho con. Những ngày học tập, họp hành và toàn tâm toàn ý vào đề tài nghiên cứu như thế này là điều Trình Giang Tuyết trước đây không dám nghĩ tới. Nhưng cô cũng rất nhớ con trai, tan làm là muốn gặp cậu nhóc ngay lập tức. Dẫu là gánh nặng hay sự ràng buộc thì đó cũng là sự ràng buộc ngọt ngào nhất.

Cô cùng nhóm với Giáo sư William và dùng chung một văn phòng. Trong phòng đầy mùi sách cũ và xì gà. Vị giáo sư già này ít ngủ, đến sớm hơn cả cô. Ông nhìn cô qua gọng kính, bộ râu cứ vểnh lên vểnh xuống.

“Trình, trà nham Vũ Di hôm qua cô cho tôi ngon tuyệt.” Ông lão như trẻ con lôi ra mấy viên kẹo bơ cứng, “Đặc biệt là ăn kèm với cái này.”

Mặc dù… nhưng chúng tôi không có thói quen vừa uống trà vừa ăn kẹo, Trình Giang Tuyết thầm nghĩ.

Hôm qua khi thảo luận về thương mại trà Trung Quốc, Giáo sư Brown mời mọi người nếm thử bánh Scone do vợ ông nướng. Trình Giang Tuyết thấy quá ngọt nên đã pha một ấm trà Đại Hồng Bào mang theo để mời mọi người. Cô nhân tiện kể cho họ nghe về việc trồng trà ở Bắc Mân, vẽ hình những đồi trà bậc thang lên tờ giấy A4 khiến các giáo sư đều tò mò vây lại xem.

Cô gật đầu mỉm cười ngồi xuống: “Ngài thích là tốt rồi. Thật ra tôi cũng không rành về trà lắm, hũ trà này là do chồng tôi xếp vào hành lý cho tôi trước khi lên đường đấy.”

“Chồng cô cũng thích uống trà sao?” Giáo sư William hỏi.

Trình Giang Tuyết đáp: “Vâng, anh ấy còn nghiên cứu khá sâu nữa. Hồi anh ấy đi hỗ trợ giảm nghèo ở vùng Tây Nam còn từng trực tiếp quản lý sản xuất trà đấy.”

Không biết William có hiểu hết không, chỉ thấy ông nhiệt tình tán thưởng: “Wow, vậy thì cậu ấy thật tuyệt vời.” So với sự hàm súc, nội liễm của người phương Đông, người nước ngoài rất giỏi dùng động tác hình thể và ngôn ngữ cường điệu để cung cấp giá trị cảm xúc đầy đủ.

Ba tháng thoáng chốc trôi qua.

Ngày về nước, Chu Phục đã đến sân bay đón cô từ sớm. Bước ra khỏi cửa lối ra, không cần phải nhìn quanh quất, Trình Giang Tuyết đã liếc mắt thấy ngay chồng mình. Anh mặc áo trắng quần đen, đứng cao ráo và thanh sạch giữa đám đông, dễ dàng biến sảnh sân bay ồn ào thành hiện trường quay phim thần tượng. Không ít người xung quanh đang ngoái nhìn anh.

Đi một chuyến ba tháng, Bắc Kinh đã từ xuân sang hạ, đang là lúc nóng nhất. Trình Giang Tuyết vẫy vẫy tay với anh, chạy bước nhỏ lại gần.

“Có mệt không?” Động tác đón lấy vali của Chu Phục rất nhẹ nhàng, “Máy bay hạ cánh muộn hơn dự kiến nửa tiếng.”

Đầu ngón tay anh lướt qua mu bàn tay cô để lại một chút mát lạnh, Trình Giang Tuyết lập tức nắm lấy ngay. Nắm chặt đến mức Chu Phục không kịp đề phòng, anh bất ngờ quay đầu nhìn vợ mình. Còn vội hơn cả anh sao? Điều này hơi khó tin đấy.

Ánh mắt cô ấm áp và đầy khao khát lướt trên gương mặt anh: “Không mệt, chỉ là rất nhớ anh.”

Bị cô nhìn như vậy, nếu không phải đang ở sân bay, anh suýt chút nữa đã coi đây là dấu hiệu bắt đầu của màn dạo đầu. Yết hầu anh chuyển động: “Về đến nhà còn một đoạn đường nữa, ráng nhịn thêm chút.”

“Em không nói cái đó.” Trình Giang Tuyết nói nhỏ, dựa sát vào lòng anh, “Là thật sự nhớ anh mà.”

“Nhớ kiểu gì cũng được, về đến nhà rồi hãy nói cho anh biết, không muộn đâu.”

“……”

Lên xe, Trình Giang Tuyết hỏi: “Tuân Tuân đâu anh? Hôm nay là thứ Bảy, con chắc không phải đi học lớp chuyển cấp, con đang ở đâu?”

“Ở nhà ông nội.” Chu Phục lái xe, ráng chiều ngoài cửa sổ nhuộm lên đôi lông mày anh, “Tối nay con ngủ lại đó, không về nhà.”

“Hả?” Tay Trình Giang Tuyết vòng lấy cánh tay anh, “Anh không nói với con là hôm nay em về à?”

“Không nói.” Chu Phục thừa nhận, “Để nó biết thì phiền phức lắm, ảnh hưởng đến việc chúng ta làm sự nghiệp.”

“……” Trình Giang Tuyết lườm anh một cái, “Với con trai mình mà cũng nhiều mưu mẹo thế.”

Chu Phục gật đầu: “Đúng vậy. Anh sẽ đề phòng bất cứ kẻ nào có ý định cướp em khỏi tay anh.”

Đêm nay thuộc về cặp vợ chồng trẻ sau ba tháng xa cách. Điện thoại của Trình Giang Tuyết vẫn để chế độ máy bay, cô cũng chẳng buồn mở ra. Mấy vali hành lý lớn bị vứt ở khu vực lối vào, chẳng ai thèm quan tâm chúng sẽ đi đâu về đâu.

Họ hôn nhau ngay từ khi vừa bước vào cửa. Chu Phục nâng mặt cô, m*t mát chiếc cằm còn vương hơi lạnh từ khoang máy bay của cô rồi ôm hôn cô ngã xuống sofa. Tay anh chạm vào nút bấm trên bàn góc, rèm cửa sát đất ở phòng khách từ từ khép lại.

Anh không ngừng hôn lên mặt cô, bảo cô hãy ngoan ngoãn phối hợp. Chu Phục ở phía sau giữ chặt lấy cô, vào lúc mãnh liệt nhất, hung hăng nhất, anh lại bắt chuyện với cô bằng giọng điệu như đang làm việc công, hỏi han về việc học tập và sinh hoạt của cô ở Cambridge. Cảm giác bị huấn thị quá mạnh, Trình Giang Tuyết vừa nức nở trả lời vừa ôm chặt lấy anh hơn.

Chu Phục cúi người xuống, dán sát vào tai cô: “Thỉnh thoảng có đi chèo thuyền không?”

“Có…” Trình Giang Tuyết nhắm mắt, quay mặt tìm môi anh, “Nhưng thời gian họp hành sít sao quá, em chỉ mới đi được một lần.”

Chu Phục đưa lưỡi vào miệng cô, quấn quýt lấy cô: “Có nhớ anh không?”

Trình Giang Tuyết lắc đầu, chiếc lưỡi mềm mại đỏ hồng chuyển động không ngừng, tay chân rã rời: “Không có thời gian… nhưng rất thoải mái, chồng ơi…”

“Chỗ nào?” Đã quá lâu không nếm trải hương vị này, Chu Phục chẳng còn kỹ thuật gì cả, hoàn toàn đâm húc theo cảm giác, “Chỗ này sao? Nó cứ động đậy, kẹp chặt lấy anh mãi.”

Cao trào đến quá mãnh liệt khiến Chu Phục cũng không thể cử động nổi. Anh cũng theo đó mà th* d*c một tiếng…

Từ hoàng hôn náo động đến tận nửa đêm trong bồn tắm. Ba tháng nay cô chưa được ngâm mình lần nào, nhất thời thoải mái đến mức không muốn đứng dậy.

Ngón tay Chu Phục luồn vào tóc cô: “Nói vậy là em toàn ở vùng nông thôn sao? Thảo luận đến văng cả nước miếng với một đám ông già, trải qua ba tháng căng thẳng và tẻ nhạt?”

“Chúng em có thành quả nghiên cứu hẳn hoi đấy nhé, vốn dĩ có phải đi du lịch đâu.” Trình Giang Tuyết dựa vào ngực anh, cô cười, “Còn anh thì sao? Ở nhà bố mẹ có tốt không, lại được làm đại công tử rồi chứ gì?”

“Đời này có tổ chức quản lý rồi, làm sao mà quay lại cái thời đó được nữa!” Chu Phục bất đắc dĩ cười một tiếng, “Bây giờ bất kể làm việc gì cũng phải vừa thấu tình vừa đạt lý, làm việc theo pháp luật một cách ấm áp. Anh đâu dám lớn tiếng với ai. Cứ trưng danh tính ra là ai nấy đều phải nói năng tử tế ngay.”

“Ừm, vậy là tốt rồi.” Trình Giang Tuyết áp mặt sát vào anh hơn, “Ông nội để anh đi con đường này có lẽ chính là hy vọng sau khi ông đi rồi vẫn còn có người có thể ước thúc anh.”

Năm Chu Tuân ba tuổi, Chu Chính Bình qua đời vì bệnh tại Kinh thành. Đám tang được tổ chức trang trọng và uy nghiêm, ông cụ nằm bình thản giữa rừng tùng bách xanh mướt cho mọi người đến chiêm bái.

Trình Giang Tuyết và Chu Phục vai kề vai, mặc vest đen đứng trong đại sảnh, cúi chào những người đến viếng. Anh bận rộn không ngơi tay, bắt tay với bất kỳ ai cũng trầm ổn mạnh mẽ, luôn nén nhịn không để lộ chút cảm xúc đau buồn nào, ngay cả âm lượng nói chuyện cũng rất chừng mực.

Mãi đến ngày an táng, sau khi về đến nhà, Chu Tuân chạy đến bên chân anh hỏi: “Bố ơi, ông cố làm sao vậy ạ? Tại sao mọi người đều bàn tán, trên tin tức cũng có ạ?”

Chu Phục bế con trai lên: “Ông cố qua đời rồi con.”

“Qua đời là gì ạ?” Chu Tuân vẫn không hiểu.

Mắt Chu Phục vẫn còn đỏ hoe, anh nói: “Là sau này con có đi Hương Sơn cũng không gặp được ông nữa.”

Chu Tuân lúc này mới khóc oà lên. Chu Phục ấn đầu con trai vào vai mình, cơ mặt cũng co giật theo, lặng lẽ rơi mấy dòng lệ.

“Không chỉ có tổ chức đâu.” Chu Phục chạm vào trán cô, “Em cũng có thể tùy ý ước thúc anh.”

“Em không thèm.” Trình Giang Tuyết nói, “Mấy nghiên cứu sinh của em em còn quản không xuể, hơi đâu mà quản anh.”

“Vậy thì anh ước thúc em.” Chu Phục yêu cầu ngược lại cô, “Nửa năm tới cố gắng đừng đi công tác nữa nhé.”

“Tại sao ạ?”

“Trời lạnh, anh sợ tắm nước lạnh nhiều quá sẽ hại sức khỏe.”

“……”

Sáng hôm sau, Yuzu sang nhà họ Chu tìm Tuân Tuân chơi. Chu Tuân nhường bộ khóa Lỗ Ban cho cô bé: “Em giải thử xem, không được thì anh dạy cho.”

“Cảm ơn anh.” Yuzu vừa lắc lư đầu vừa nói.

Thấy Phương Tố Tương hiền hậu mỉm cười với mình, cô bé lại hào hứng hỏi: “Bà ơi, bà nhìn váy của cháu xem, có đẹp không ạ?”

“Đẹp lắm.” Phương Tố Tương gật đầu, “Cháu mặc rất xinh, ai mua cho cháu thế?”

“Là cô Trình ạ, cô gửi quà từ Anh về cho cháu đấy.” Yuzu nhìn sang Chu Tuân, “Còn anh thì sao? Mẹ anh mua gì cho anh?”

Chu Tuân không vui nói: “Mẹ anh vẫn chưa về đâu, phải đợi mẹ về nhà mới biết được.”

“Ai bảo thế?” Yuzu thản nhiên nói ra mà không hề phòng bị, “Mẹ anh về từ hôm qua rồi mà.”

“Hửm?” Đôi lông mày nhỏ của Chu Tuân nhíu chặt lại, “Em đến viết số từ một đến mười còn chưa xong, lời em nói có đáng tin không đấy?”

“Không tin anh đi mà hỏi bố mẹ em ấy.” Yuzu dắt tay cậu nhóc đi ra ngoài.

“Đi thì đi!”

Phương Tố Tương tuổi đã cao, đứng dậy không kịp, nhìn hai đứa trẻ dắt tay nhau chạy biến ra ngoài, bà chỉ đành dặn người giúp việc: “Chị đi theo xem thế nào, đừng để Tuân Tuân chạy loạn.”

Đến nhà họ Tạ ngay sát vách, dì Cố đang ngồi uống trà cùng chồng mình.

Dượng nhỏ ngồi ngay ngắn chỉnh tề, lúc nào cũng là gương mặt nghiêm nghị, đoan chính, chưa bao giờ thấy anh lả lơi hay cười đùa cợt nhả.

“Dì Quý Đồng.” Chu Tuân lờ mờ nhận ra mình bị lừa, giọng nói run rẩy: “Cháu chào dượng nhỏ ạ.”

“Chào cháu.” Tạ Hàn Thanh gật đầu với cậu bé, “Tiểu Chu tiên sinh, sao trông cháu ỉu xìu thế này?”

Chu Tuân chun mũi mấy cái: “Dì Quý Đồng, mẹ cháu tối qua đã về rồi, có thật thế không ạ?”

Yuzu từ phía sau cậu bé chui ra, chạy đến ngồi cạnh bố: “Con bảo với anh ấy rồi mà anh ấy không tin.”

Vợ chồng Tạ Hàn Thanh nhìn nhau, chuyện này chắc chắn là do Chu Phục giở trò rồi. Nghĩ đến nguyên nhân sâu xa, với tính cách truyền thống và bảo thủ của mình, Tạ Hàn Thanh ngượng ngùng quay mặt đi chỗ khác, không tiện nói gì.

Cố Quý Đồng vẫy tay kéo Chu Tuân lại gần: “Dì cũng không biết nữa, mấy ngày trước mẹ cháu có bảo với dì là tối qua sẽ về nhưng chuyến bay quốc tế hay gặp sự cố lắm, chắc phải hôm nay… hoặc ngày mai mới đến nơi.”

Chẳng biết Chu Phục đã lừa dối thế nào, cô ấy đành cố gắng “câu” thêm hẳn một ngày.

“Vậy là mẹ hôm qua chưa về ạ?” Chu Tuân ngước mặt hỏi cô ấy.

Cố Quý Đồng cũng không nỡ lừa tiếp nữa. Cái lão Chu Phục trời đánh này, bảo bối đáng yêu thế này mà cũng nỡ lòng lừa gạt.

Cô ấy cầm lấy điện thoại trên bàn: “Thế này nhé, để dì hỏi giúp cháu được không?”

“Vâng ạ.”

Tạ Hàn Thanh nói với con gái: “Anh đang buồn, con lấy bánh kẹo cho anh ăn đi.”

Yuzu gật đầu, đẩy mấy đĩa bánh ngọt đến trước mặt Chu Tuân: “Anh ơi anh ơi, anh ăn đi, ăn đồ ngọt vào tâm trạng sẽ tốt hơn đấy.”

Lúc Cố Quý Đồng gọi đến, Trình Giang Tuyết vẫn chưa dậy, giọng cô vừa khô vừa khản: “Alo, Đồng Đồng à?”

“Cái đó… khụ khụ…” Cố Quý Đồng ho mạnh hai tiếng, “Cậu về từ Anh chưa đấy?”

Đây là tín hiệu giữa họ, sau cụm từ “Cái đó” mà ho hai tiếng nghĩa là bên cạnh đang có người nghe máy. Chiêu này vốn để đối phó với Tạ Hàn Thanh, Trình Giang Tuyết đã giúp cô ấy nói dối không ít lần. Không ngờ bây giờ lại vận vào chính mình.

Trình Giang Tuyết vò đầu, mất một lúc lâu mới tỉnh táo lại, “ồ” lên một tiếng thật dài: “Tớ vừa về đến nhà, mới ngủ được một lát.”

Thôi đi bà nội, ngủ say sưa cả đêm rồi thì có, không thì làm sao giọng lại biến thành thế kia, Cố Quý Đồng thầm nghĩ.

“Dì đã bảo mà.” Cố Quý Đồng nựng má Chu Tuân, “Mẹ cháu vừa mới về đến nơi, chiều mới sang đón cháu được.”

“Mẹ ơi!” Chu Tuân gào to vào điện thoại, “Mẹ đến đón con bây giờ luôn được không, con nhớ mẹ lắm rồi.”

“Được được được, bảo bối ngoan.” Trình Giang Tuyết nghe thấy thế liền vội vàng tung chăn đứng dậy, “Mẹ sang ngay đây.”

“Vâng, con đợi mẹ.”

Chu Phục bị cô làm cho tỉnh giấc, mắt nhắm mắt mở hỏi: “Đi đâu đấy?”

Trình Giang Tuyết chân trần đi vào phòng thay đồ, miệng lẩm bẩm: “Sang chỗ bố mẹ anh đón con trai về đã, nó sắp khóc đến nơi rồi kìa.”

Anh cũng chỉ đành ngồi dậy theo. Chẳng phải đã bàn là buổi tối mới đón sao? Lại đứa nào lỡ miệng nói ra rồi!

Vật lộn đến tận 5 giờ sáng mới ngủ, lúc Chu Phục bước xuống đất suýt nữa thì ngã nhào, phải vội vịn vào thành giường. Lúc mặc quần áo anh vẫn nhắm nghiền mắt, Trình Giang Tuyết ghé lại gần nhìn anh: “Anh lại làm sao thế?”

“Chóng mặt.”

Trình Giang Tuyết cài khuy áo cho anh: “Tối qua chẳng phải anh cứ đòi mãi sao? Em thấy anh hưởng thụ lắm mà.”

“Hưởng thụ quá đà, di chứng của việc ‘bắn’ quá nhiều lần đấy.” Chu Phục đáp.

“……”

Khi họ lái xe đến đại viện, Chu Tuân vẫn đang ở nhà họ Tạ chơi với Yuzu.

“Tuân Tuân?” Trình Giang Tuyết xuống xe, đi thẳng vào trong.

Cố Quý Đồng đáp lời: “Trong này này, cậu cũng nỡ lòng dậy rồi cơ à?”

Trình Giang Tuyết bất đắc dĩ mím môi: “Cũng may cậu lanh lẹ, không thì hôm nay đủ mệt với nó rồi.”

Cố Quý Đồng bảo: “Vốn là con gái tớ làm lộ tin tức, tớ coi như là lấy công chuộc tội đi.”

“Yuzu thì có lỗi gì?” Trình Giang Tuyết chỉ tay vào Chu Phục đang đi phía sau, “Có lỗi thì là lỗi của bố nó kia kìa.”

Cố Quý Đồng mỉm cười: “Chuyện này đúng là chỉ có Chu Phục mới làm ra được, vẫn giống hệt hồi trẻ.”

“Mẹ ơi!” Chu Tuân bỏ đồ chơi lại, chạy như bay tới, “Mẹ, cuối cùng mẹ cũng về rồi.”

“Về rồi, sau này mẹ không đi lâu thế nữa.” Trình Giang Tuyết cúi người, âu yếm xoa mặt con trai, “Mẹ cũng nhớ con lắm, dạo này con có ngoan không?”

Chu Tuân vốn định nói là không ngoan, lời thoại cũng chuẩn bị xong xuôi cả rồi. Nhưng vừa ngẩng đầu lên đã thấy bố đang đứng ngay trước mặt. Cậu bé gật đầu: “Cũng tàm tạm ạ, nói chung là không tốt bằng lúc có mẹ ở nhà.”

“Được rồi.” Trình Giang Tuyết dắt tay cậu bé, “Chúng ta sang nhà bà nội, chào tạm biệt dì với bác đã nào.”

“Cháu chào dì, chào dượng nhỏ ạ.” Chu Tuân nói.

Hê, cái tiếng “Bác” này đúng là khó thốt ra lời thật.

Trình Giang Tuyết bảo: “Bác Tạ lớn tuổi hơn cả bố mẹ con đấy.”

Tạ Hàn Thanh trái lại không để bụng: “Cứ để thằng bé gọi thế đi, nghe cho tôi trẻ ra một tí.”

Chu Phục vỗ vai anh: “Về nhé lão Tạ, hôm nay làm phiền nhà anh quá.”

“Không có gì.” Tạ Hàn Thanh nói, “Cậu đấy, lần sau đừng có dỗ con kiểu đấy, cảm giác bị bố mẹ bỏ rơi không tốt chút nào đâu, tổn thương tâm lý kiểu này là không thể bù đắp được đâu.”

“Sẽ không có lần sau.”

Sau khi ăn trưa ở nhà Chu Kỳ Cương và để lại quà cáp, họ đưa con về nhà mình. Chu Tuân bám lấy mẹ chơi cả buổi chiều, buổi tối còn nhất quyết đòi ngủ chung.

Trình Giang Tuyết nói: “Được thôi, dù sao Chủ nhiệm Chu cũng đi tăng ca rồi, chẳng biết mấy giờ mới về.”

“Tuyệt quá!” Chu Tuân nhảy tót lên sofa, “Nhà này chỉ còn hai mẹ con mình thôi.”

“Sao cơ?” Vừa dứt lời, Chu Phục đã mở cửa bước vào, “Bố không có nhà mà con vui thế à?”

“Hả? Con không biết mà, bố không có nhà ạ?” Chu Tuân giả vờ với bố, “Hóa ra ‘Chủ nhiệm Chu’ mà mẹ nói là bố ạ? Bố cũng họ Chu ạ?”

“Khéo thế không biết.” Chu Phục lườm cậu bé nói.

Trình Giang Tuyết: “……”

Bình Luận (0)
Comment