Sương Đêm Và Tuyết Tùng - Nhất Thốn Chu

Chương 153

Trước khi lên đường sang Anh, Trình Giang Tuyết tranh thủ ngày cuối tuần để về nhà thăm bố mẹ một chuyến.

Sẵn tiện thứ Sáu cô không có tiết nên khi đi đón con vào thứ Năm, cô đã xin nghỉ cho cậu nhóc một ngày để đưa con đi cùng. Trình Giang Tuyết dắt tay hai đứa trẻ, giải thích lý do với cô giáo Bành.

“Vâng, không vấn đề gì ạ.” Cô Bành cúi xuống nói với hai nhóc: “Tạm biệt nhé, hai con về đi thôi.”

Yuzu và Chu Tuân ngoan ngoãn đồng thanh: “Chúng con chào cô ạ.”

Trình Giang Tuyết đưa hai đứa lên xe, thắt dây an toàn cho từng đứa rồi mới quay lại ghế lái. Cô cầm vô lăng hỏi: “Yuzu, hôm nay ở trường có vui không con?”

“Vui ạ.” Đại tiểu thư nhà họ Tạ ngồi trên ghế lắc lư cái đầu, “Không phải học trường quốc tế, được đến học trường mẫu giáo này cùng với anh Chu Tuân, con thấy cực kỳ vui luôn.”

Trình Giang Tuyết mỉm cười dò hỏi: “Đây là ý kiến của bố con hay là của mẹ?”

“Của mẹ ạ.” Yuzu thẳng thắn, “Mẹ bảo con chơi với anh Chu Tuân nhiều vào, nói anh ấy sẽ chăm sóc con, còn nói nhà anh ấy cái gì mà… con quên rồi.”

Chu Tuân nghe mà sốt ruột, ngắt lời: “Thế thì em nói xem anh có chăm sóc em không? Chỉ cần anh có một miếng ăn, anh đều nhường cho em hết đấy.”

“Đúng rồi, cảm ơn anh nhé.” Yuzu quay đầu lại, vì vướng dây an toàn nên hơi khó khăn hôn một cái lên mặt cậu bé: “Bụng em ăn tròn căng cả rồi này.”

Trình Giang Tuyết cười đến mức hai má tê rần: “Tuân Tuân, con được Yuzu biệt đãi quá nhỉ, có khi ngang ngửa với bác Tạ của con rồi đấy.”

“Bác Tạ gì ạ.” Chu Tuân bị ảnh hưởng bởi bố, “Phải gọi là dượng nhỏ mới đúng.”

“……”

Thôi xong, đúng là cái đức tính y hệt Chu Phục hồi trẻ. Cái gì chiếm được tiện nghi trên lời nói là không bao giờ chịu bỏ qua, cứ như thể không nói là chịu thiệt lắm vậy.

Tối nay mấy gia đình tụ tập ăn uống tại Trạc Xuân, Trình Giang Tuyết đỗ xe ở đầu ngõ rồi dẫn hai đứa nhỏ vào. Dù tan học sớm nhưng vì kỹ năng lái xe của Giáo sư Trình không tốt nên dọc đường đi rất chậm. Huống hồ phía sau còn ngồi hai đứa trẻ, một đứa còn là bảo bối của lão Tạ nên cô lại càng phải cẩn thận hơn bình thường.

Đến cửa Trạc Xuân vừa vặn gặp Tạ Hàn Thanh ra đón con gái.

“Bố ơi!” Yuzu buông tay cô chạy đến, nhảy tót lên người bố.

Tạ Hàn Thanh bế con, lau mồ hôi trên mũi con gái, nói với Trình Giang Tuyết: “Vất vả cho cô rồi, Giang Tuyết.”

“Không sao ạ.” Trình Giang Tuyết nói, “Hai đứa học cùng lớp, tiện đường thôi mà.”

Chu Tuân bước đến cạnh anh: “Dượng nhỏ, bố cháu vẫn chưa đến ạ?”

Trình Giang Tuyết lườm con trai một cái, sao lại gọi trực diện thế kia chứ.

“Bố cháu ở bên trong, vừa mới đến.” Nhưng Tạ Hàn Thanh không để ý, rảnh một tay ra dắt cậu bé cùng đi vào. Trình Giang Tuyết cũng hết cách, lững thững đi theo sau.

Vừa đến cửa phòng, hương trà quyện cùng hơi ấm đã tỏa ra. Hình như là Thẩm Tông Lạc đang nói chuyện, giọng điệu ôn hòa, từng chữ đều trầm ổn: “Điều này chỉ chứng minh một điểm, trong vấn đề lập trường và nguyên tắc không được có một chút sơ hở nào.”

Sau đó không biết là ai, giọng nói vừa nhẹ vừa nũng nịu: “Lúc ăn cơm đừng có bàn mấy chủ đề nặng nề như thế được không?” Cuối cùng còn mang chút ý vị làm nũng: “Ở cơ quan phát biểu chưa đủ sao, người ta như Chủ nhiệm Chu có nói gì đâu.”

Chắc chỉ có vợ anh ấy mới dám nói thế.

Đường Nạp Ngôn cười: “Chủ nhiệm Chu ngày nào chẳng oai phong lẫm liệt, ai gặp cũng sợ, cậu ấy tất nhiên là không muốn nói rồi.”

“Tôi mà nói thì mọi người còn ăn cơm được không?” Chu Phục đáp.

Anh quay đầu lại, đúng lúc thấy con trai đi vào. Không thấy Trình Giang Tuyết đâu, Chu Phục thản nhiên hỏi: “Chu Tuân, mẹ đâu?”

“Ở phía sau ạ.” Chu Tuân nói, “Dượng nhỏ dắt con vào.”

Trịnh Vân Châu cười hỏi: “Con trai ngoan, lão Tạ thành dượng nhỏ của con rồi à, thế này là bị hạ xuống bao nhiêu bậc rồi!”

Phó Dụ An dựa bên cạnh uống trà: “Hạ thảm nhất là tôi đây này, ở đây toàn thành tiền bối của tôi hết.”

“Không sao, cậu không muốn hạ bậc cũng được. Đừng cưới cháu gái tôi là xong.” Tạ Hàn Thanh ngồi xuống đáp.

“……”

Chu Tuân ngồi lên đùi bố, thật sự đi chào hỏi: “Anh Phó, anh đừng buồn, chị Bảo Châu xinh đẹp thế mà còn chịu gả cho anh cơ mà.”

“Phải, chị Bảo Châu của em ‘hạ mình’ gả cho anh rồi, không buồn.” Phó Dụ An xoa đầu cậu bé, “Trước đây bố em gọi anh là anh, giờ em cũng gọi anh là anh, tốt lắm.”

Trình Giang Tuyết và Cố Quý Đồng trò chuyện xong ở ngoài mới bước vào. Cô ngồi xuống cạnh Chu Phục, khẽ quở trách: “Tuân Tuân, mẹ nói bao nhiêu lần rồi, phải gọi là bác Phó chứ.”

“Không sao đâu Giang Tuyết.” Phó Dụ An xua tay, “Trẻ con mà, nó muốn gọi thế nào thì gọi.”

“Thế thì…” Trịnh Vân Châu và Chu Phục nhìn nhau cười đầy ẩn ý, không biết lại nảy ra ý đồ trêu chọc gì. Cả hai cùng nhìn vị “cháu rể”, đồng thanh gọi một câu: “Con trai của ta.”

“Biến đi cho khuất mắt!”

Mọi người có mặt đều bật cười, Cố Quý Đồng tựa vào người Trình Giang Tuyết nói: “Tôi chịu rồi, Chu Phục và lão Trịnh chắc phải đi diễn tấu hài mất thôi.”

Cô nhìn Chu Phục nói tiếp: “Anh xem kìa, Chu Tuân đã lém lỉnh đến mức nào rồi, ai nó cũng dám trêu, toàn là cái tính xấu của bố nó truyền lại cả.”

Chu Phục rót trà cho cô: “Anh sẽ chú ý, sau này tuyệt đối không làm thế trước mặt trẻ con nữa, em hạ hỏa cho.”

“……”

Trình Giang Tuyết nhìn vợ Trịnh Vân Châu hỏi: “Tây Nguyệt, bé Dĩ Thanh nhà cô vẫn ngoan chứ?”

“Chỉ có thể cố gắng để con không bị ảnh hưởng bởi bố nó thôi.” Tây Nguyệt đáp.

Sau khi về nhà, Trình Giang Tuyết tắm rửa xong bắt đầu thu dọn đồ đạc.

“Mai đi luôn à?” Chu Phục cầm chén trà, ngồi trên sofa trong phòng thay đồ nhìn cô.

Trình Giang Tuyết nói: “Vâng, có thể ở lại thêm một tối, chiều Chủ nhật em về.”

Chu Phục: “Nhưng tuần này anh không đi được…”

“Không sao, anh cứ bận việc của anh đi, em đưa con về là được rồi, không có anh nó còn tự do hơn ấy chứ.”

Vả lại hai thế hệ có bất đồng trong cách nuôi dạy con cái, ông bà ngoại cũng quá nuông chiều Chu Tuân, nhiều lần Chu Phục đứng bên cạnh nhìn mà cứ muốn nói lại thôi.

“Hóa ra đã định liệu cả rồi.” Chu Phục kéo cô lại, đặt cô ngồi lên đùi mình, “Vốn dĩ là không định đưa anh theo.”

“Đúng thế, anh hơi tự đa tình rồi đấy.” Trình Giang Tuyết chớp mắt, vì khoảng cách quá gần, hàng mi dày của cô lướt qua mặt anh gây cảm giác ngứa ngáy.

“Khi nào thì khởi hành đi Cambridge?” Tay Chu Phục vòng qua eo cô.

Trình Giang Tuyết mềm nhũn trong lòng bàn tay anh, cô nói: “Cuối tháng ạ, đợi em về thì chỉ còn vài ngày nữa thôi.”

Chu Phục nhắm mắt, dùng chóp mũi cọ vào mũi cô: “Được, vậy mấy ngày tới em phối hợp một chút, dùng cho hết đống ‘bao’ ở nhà đi, kẻo hết hạn.”

“…… Không cần thiết đâu.” Trình Giang Tuyết uyển chuyển gợi ý, “Anh thật sự sợ lãng phí thì có thể cho mấy người anh em của anh.”

“Không cho được.” Chu Phục ngậm lấy môi cô, “Anh toàn dùng loại size lớn nhất, mấy lão ấy chưa chắc đã có kích cỡ này của anh.”

“……”

Vừa mới vào trạng thái nồng nàn, Chu Phục mất kiên nhẫn đưa tay định c** th*t l*ng thì cửa “Rầm” một cái bị đá văng ra.

Thứ vào trước Chu Tuân chính là quả bóng đá của cậu bé. Tiếng động quá lớn và đột ngột khiến Trình Giang Tuyết đang chìm đắm trong sự âu yếm giật mình thót tim, lập tức rúc vào lòng chồng.

“Không sao, không sao.” Chu Phục vỗ về sau gáy cô rồi mắng con trai: “Thằng ranh, con đá bóng trong nhà đấy à!”

“Vâng…” Chu Tuân vừa định xin lỗi, nhìn thấy tư thế của bố mẹ, cậu bé kinh ngạc hỏi: “Bố ơi, sao bố lại bế mẹ giống hệt như bế con thế?”

Chu Phục nhìn con mà thấy ngứa mắt, giọng chẳng mấy nhẹ nhàng: “Bố bế mẹ con thế nào còn cần con quản à?”

“Được rồi.” Trình Giang Tuyết rời khỏi người anh, nói với con trai: “Đừng đá bóng trong nhà, ngộ nhỡ trúng vào kính thì nguy hiểm lắm.”

“Con biết rồi ạ.” Chu Tuân gãi gãi đầu, đôi mắt đảo liên tục nảy ra ý định xấu, “Mai phải đi máy bay rồi, con hơi căng thẳng, hay là tối nay con có thể…”

“Không thể!” Chu Phục nhìn cái điệu bộ của nó là biết ngay định nói gì, “Con có phải lần đầu đi máy bay đâu mà căng thẳng cái gì?”

“Oa, bố ơi, bây giờ bố bá đạo đến mức không cho con căng thẳng luôn ạ?” Chu Tuân hỏi với giọng cường điệu.

Chu Phục chỉ tay ra ngoài cửa: “Bớt nói mấy lời vô dụng đó đi, việc duy nhất con cần làm bây giờ là đi tắm rồi đi ngủ.”

Thấy tiếng của bố ngày càng lớn, Chu Tuân hạ thấp âm lượng: “Tắm và ngủ là hai việc chứ, sao lại là duy nhất ạ?”

“…… Đi mau.” Chu Phục không muốn nói nhảm nữa, “Ba phút nữa bố đi kiểm tra.”

Chu Tuân vội vàng ôm bóng chạy biến.

“Em thật sự lo lắm.” Trình Giang Tuyết vỗ vỗ ngực, “Em không có nhà, hai bố con anh không cãi nhau tung trời đấy chứ?”

“Không đâu.” Chu Phục thong thả ngồi xuống, “Cùng lắm thì có thể dùng nắm đấm.”

“Thế thì em lại càng lo hơn.”

Chu Phục đổi sang vẻ mặt dịu dàng, lại vòng tay qua vai cô: “Anh đùa em chút thôi, vì sợ em không nỡ rời xa anh.”

“Vâng, em đúng là không nỡ xa anh.” Trình Giang Tuyết sụt sịt mũi, lại dựa vào người anh.

Chu Phục cũng bị cô làm cho mủi lòng: “Nhanh về thôi mà, ở nước ngoài em phải tự chăm sóc mình cho tốt, nhớ nghe điện thoại của anh, anh không tìm được em sẽ lo sốt vó lên đấy, nhớ chưa?”

Trình Giang Tuyết lại phì cười: “Lần trước Tuân Tuân đi dã ngoại hình như anh cũng dặn nó y hệt như thế, nghe quen tai lắm cơ.”

“Như nhau cả thôi.” Chu Phục nói, “Em và nó là những người quan trọng nhất trên đời này của anh, đều không được phép có sơ suất gì.”

“Ba phút đến rồi, phải đi xem con trai thôi.” Trình Giang Tuyết nói.

“Để anh dỗ nó ngủ rồi sang.”

Trình Giang Tuyết kéo anh lại: “Anh mà gọi là dỗ à? Ép nó đi ngủ thì có, để em đi.”

“Em đi á?” Chu Phục nhướng mày, “Với cái giọng thỏ thẻ của em thì dỗ đến bao giờ? Cứ ngồi yên đấy đi.”

“……”

Sáng hôm sau, lúc ăn sáng Trình Giang Tuyết cứ ngáp liên tục.

“Mẹ ơi, mẹ buồn ngủ lắm ạ?” Chu Tuân thần thái phấn chấn hỏi.

Nghĩ đến lát nữa được gặp bà ngoại, cậu nhóc cảm thấy rất vui, hận không thể có một “Cánh cửa thần kỳ”, mở ra là đến ngay đường Ích Nam.

Trình Giang Tuyết “ừm” một tiếng, uể oải uống sữa.

“Ăn bánh mì của con đi, chuyện của mẹ không cần con quản.” Chu Phục lườm một cái.

Chu Tuân lầm bầm nhỏ giọng: “Thế bố quản à? Tối qua lúc con đi ngủ chẳng phải bố bảo mẹ ngủ lâu rồi sao? Thế sao trông mẹ vẫn như chưa được ngủ tí nào thế?”

Trên đường ra sân bay, tài xế lái xe phía trước, Trình Giang Tuyết dựa vào người Chu Phục ngủ bù.

Chu Tuân ngồi bên cạnh chơi máy tính bảng, thỉnh thoảng lại nghe thấy bố hạ thấp giọng hỏi: “Vẫn còn sưng à?”

Sau đó mẹ lại “ừm” một tiếng: “Anh để thuốc vào túi cho em chưa?”

Bố ôm lấy mẹ nói: “Để rồi, em nhớ phải xoa đấy, tối anh gọi điện nhắc.”

Trước khi vào cửa an ninh, Chu Tuân vẫy tay với Chu Phục: “Tạm biệt bố.”

Chu Phục gật đầu: “Con phải nghe lời, bớt gây rắc rối cho mẹ thôi. Bố không có ở đây, con phải chăm sóc quý cô duy nhất trong nhà, nghe rõ chưa?”

“Nghe rõ rồi ạ.” Chu Tuân dắt tay Trình Giang Tuyết, “Con đưa mẹ đi kiểm tra an ninh đây, bố cứ yên tâm.”

Trình Giang Tuyết cười: “Vậy mẹ con em đi nhé chồng.”

“Được, ngày kia anh đến đón hai mẹ con.”

Sau khi lên máy bay, Chu Tuân ngồi ngay ngắn ở vị trí của mình, thu hút không ít ánh nhìn của các tiếp viên hàng không.

Họ cúi người hỏi cậu bé: “Bé mấy tuổi rồi? Đáng yêu quá đi mất.”

“Năm tuổi.” Chu Tuân trả lời với vẻ mặt nghiêm túc, “Đừng dùng từ đáng yêu để miêu tả cháu.”

Đợi người đi khuất, Trình Giang Tuyết quay sang cười. Cô nói: “Thế người ta phải nói thế nào con mới vui?”

“Nam tử hán.” Chu Tuân thốt ra mấy từ, “Người Sói (Wolverine).”

Trình Giang Tuyết suýt sặc nước: “Con xem phim Mỹ nhiều quá rồi đấy? Làm ơn đi, con chẳng liên quan gì đến mấy từ miêu tả đó cả.”

Tư thế “ngầu” của Chu Tuân lập tức xìu xuống: “Mẹ ơi, tại mẹ đọc sách nhiều quá đấy, thiếu tinh thần giải trí trầm trọng, chẳng thú vị gì cả.”

“……” Cái thói lém lỉnh của con mà cũng nâng tầm lên thành tinh thần được cơ đấy.

Đến Giang Thành, Trình Giang Dương ra đón.

Chu Tuân từ xa đã nhìn thấy cậu, vẫy tay ríu rít.

“Chà.” Trình Giang Dương bế cậu bé lên, “Cháu cũng theo mẹ về à?”

“Vâng ạ.” Trình Giang Tuyết nói, “Nó cứ bảo nhớ bà ngoại, cũng nhớ cậu nữa.”

“Cậu ơi, hôm nay cậu chơi game với cháu được không?” Chu Tuân ôm cổ cậu hỏi.

Trình Giang Dương gật đầu: “Được, đợi tối cậu đi làm về.”

“Tuyệt quá, hôm nay cháu muốn ngủ với cậu.”

Họ cùng nhau đi ra ngoài, Trình Giang Tuyết cười hỏi: “Anh, dạo này ở nhà mọi người vẫn khỏe chứ?”

“Khỏe, chỉ là bố hay bị đau lưng, tuần trước đi châm cứu vài mũi, giờ đỡ nhiều rồi.”

Trình Giang Dương nghiêng đầu quan sát em gái, mấy năm nay em gái không thay đổi nhiều, được năm tháng và hôn nhân nuôi dưỡng một cách dịu dàng. Ngoài việc búi tóc thấp hơn, cả người cô càng thêm vẻ ôn nhu thục nữ, trong mắt vẫn giữ được nét chân phương chưa qua gọt giũa.

“Em cũng chẳng được ở bên cạnh.” Trình Giang Tuyết cúi đầu nói, “Bố mẹ đều nhờ anh chăm sóc.”

“Đừng nói vậy, đây vốn là trách nhiệm của anh mà.” Trình Giang Dương nói, “Suy nghĩ của ba người chúng ta là nhất quán, chỉ cần em sống tốt là được.”

Xe chạy đến đường Ích Nam, vừa đến đầu phố đã thấy hai bóng hình quen thuộc đang đứng ngóng bên lề đường. Trình Giang Dương tấp xe vào lề, gọi một tiếng “Bố, mẹ”.

“Bà ngoại ơi.” Cửa xe vừa mở, Chu Tuân nhảy xuống reo hò, “Ông ngoại ơi.”

“Chầm chậm thôi con.” Trình Thu Đường dang hai tay ôm lấy cậu bé, “Để ông xem nào, hình như béo lên rồi.”

Giang Chi Ý cầm bó hoa trên tay: “Phải đấy, nét mặt lại càng khôi ngô hơn rồi, thật giống bố nó.”

“Oa, hoa hồng.” Trình Giang Tuyết cười bước tới, “Thành ông lão rồi mà còn bày đặt lãng mạn thế cơ à.”

“Không phải bố mua đâu.” Trình Thu Đường nhắc đến có vẻ không vui, “Mẹ con từ ngày nghỉ hưu thường xuyên đến rạp hát của đồng nghiệp nghe nhạc, hứng lên còn hát vài câu, một cậu thanh niên trẻ tặng bà ấy đấy.”

“Ồ, vậy nên hôm nay bố đi theo luôn hả.” Trình Giang Tuyết nhận ra vấn đề, “Nhưng Giáo sư Giang sức hút lớn quá, bố có ở đó thì bà vẫn được săn đón như thường đúng không? Điều này chứng tỏ bố chẳng có sức răn đe gì cả.”

“Đi thôi.” Trình Thu Đường chẳng thèm chấp cô, dắt tay cháu ngoại, “Ông ngoại đưa con về nhà, không thèm để ý đến mẹ con nữa, toàn nói mấy câu ông không thích nghe.”

“Mẹ ơi.” Trình Giang Tuyết lại sát gần Giang Chi Ý, “Trông mẹ thần thái tốt thật đấy.”

“Cũng ổn.” Giang Chi Ý khoác tay cô, “Bố con cái người này ấy à, lúc Tuân Tuân ở đây thì bảo nó là cậu chủ nhỏ khó chiều, đến lúc nó đi rồi lại ngày nào cũng hỏi bao giờ mới về.”

Trình Giang Tuyết nói: “Nếu bố thích, con vứt Chu Tuân ở Giang Thành học tiểu học luôn, thế là con nhẹ nợ.”

“Con đừng có mạnh miệng.” Giang Chi Ý nựng cô một cái, “Con đồng ý nhưng bố nó chẳng đời nào đồng ý đâu, còn cả…”

“Ông nội nữa.” Trình Giang Tuyết bổ sung, “Cứ ba bữa nửa tháng lại đòi đón cháu nội đi chơi, ông nội cũng khó mà đồng ý được.”

“Thôi không nói nữa, về nhà ăn cơm.”

Bình Luận (0)
Comment