Biết tin đứa trẻ mất tích, dì Nghiêm cũng cuống cuồng không thôi, định bụng giúp một tay xuống dưới nhà tìm kiếm.
Vừa đến cửa thì cả gia đình họ đã về đến nơi.
“Bà Nghiêm ơi.” Chu Tuân vốn do một tay dì chăm sóc từ nhỏ, vừa thấy dì là lao đến ôm chầm lấy: “Bố định đánh cháu đấy ạ.”
Dì Nghiêm xoa đầu thằng bé: “Cũng tại cháu không ngoan thôi, bố mẹ cháu hiền lành lý lẽ thế kia, sao có thể đánh người bừa bãi được? Đi nào, bà đưa cháu đi tắm.”
“Không cần đâu ạ.” Chu Phục dắt lấy con trai: “Dì cứ về đi ạ, để con đưa nó đi tắm.”
Trình Giang Tuyết cũng nói: “Vâng, cũng đến giờ dì về rồi, ở nhà dì chắc cũng có việc bận, cứ để bố nó tắm cho ạ. Dì mà tắm là nó lại nhõng nhẽo, nghịch nước mãi không xong.”
“Chà, thế thì tốt quá.” Dì Nghiêm cười gật đầu: “Vậy tôi xin phép về trước nhé cô Trình, cơm canh tôi đã dọn sẵn trên bàn rồi.”
Chu Phục xách con trai vào phòng tắm. Anh nhẫn nhịn luồng mùi chua loét trên người nó, nhắc nhở: “Bước đầu tiên làm gì?”
“Xả nước, đồng thời c** q**n áo ạ.” Chu Tuân xị mặt xuống.
Chu Phục cao giọng: “Thế thì làm nhanh đi, cứ nhìn bố làm gì, bố không cởi hộ con đâu. Việc của mình mình tự giải quyết, con là trẻ lớn rồi, không thể cứ trông chờ người khác tắm hộ mãi được.”
Chu Tuân bất đắc dĩ nhấc cánh tay cởi chiếc áo thun trên người ra. Thằng bé vứt áo vào giỏ đồ bẩn: “Thế bố ơi, sao bố lại phục vụ mẹ tắm ạ?”
“…… Ai nói thế?” Chu Phục đứng từ trên cao nhìn xuống con trai.
Chu Tuân lại bắt đầu c** q**n áo: “Tuần trước ạ, nửa đêm con dậy đi tiểu, nghe thấy bố nói đấy thôi: ‘Bé cưng, để anh tắm cho em.’”
Thằng ranh này sao lúc ngủ dậy lại chẳng có tiếng động gì thế nhỉ?
Chu Phục ho một tiếng: “Đấy là bởi vì… bởi vì tối hôm đó tay mẹ không thoải mái, viết luận văn mệt quá thôi.”
Chu Tuân lập tức chìa tay ra: “Con viết bài tập cũng mệt rồi, bố tắm cho con đi.”
“Bớt nói nhảm đi.” Chu Phục sa sầm mặt mắng: “Chút bài tập đó của con mà cũng đến mức mệt sao? Viết mệt mà còn đi đá bóng được à?”
“Thế thì con đá bóng mệt rồi.” Chu Tuân chính là không muốn tự mình tắm.
Chu Phục nói: “Lý do này nghe còn tạm được, nhưng đá bóng dùng chân chứ không dùng tay, tắm rửa cũng không dùng đến chân, logic này không thành lập, lần sau tìm cái cớ nào ra hồn một chút.”
“……”
Cứ như vậy, dưới sự giám sát của ông bố, cậu ấm nhỏ đã tự mình hoàn thành một loạt các bước gội đầu tắm rửa. Đến công đoạn mặc quần áo cuối cùng, Chu Phục mới ra tay giúp đỡ.
Chu Phục ngồi bên cạnh bồn tắm, kéo cậu con trai nóng hôi hổi lại gần, dùng chiếc khăn lông lớn lau người cho nó. Trong phòng tắm hơi nước mờ ảo như phủ một lớp lụa mỏng dịu dàng. Những giọt nước lăn tròn từ ngọn tóc ướt sũng men theo cổ trượt dài xuống dưới.
Đường nét khuôn mặt của Chu Tuân rõ ràng là mượn từ khuôn đúc của chính anh nhưng trên nền đôi lông mày và mắt xinh đẹp ấy lại thêm vài phần thanh tú của mẹ. Đặc biệt là đôi môi mỉm cười, dù không cử động cơ mặt cũng mang theo hơi ấm nồng nàn, đó là độ cong mà anh không thể quen thuộc hơn.
Nhìn con trai, trong lòng Chu Phục nảy sinh một niềm dịu dàng kỳ lạ. Chu Tuân đứng trước mặt anh, lúc này bận rộn đưa tay bắt lấy những làn sương mù xung quanh, ngoan ngoãn để mặc cho bố lau người.
“Bố ơi.” Chu Tuân đột nhiên lên tiếng: “Tại sao bố của bạn Vương Thiên Vũ lớp con lại sợ bố thế ạ?”
Chu Phục nói: “Đấy là vì bố bạn ấy phạm một chút sai lầm, cũng giống như con vậy, phạm lỗi rồi không phải sẽ sợ bị bố mắng sao?”
“Nhưng bố là bố của con mà.” Chu Tuân nói: “Bố mà không phải bố con thì con chẳng sợ đâu. Chẳng lẽ bố cũng là bố của bố bạn Vương Thiên Vũ ạ?”
“Phản ứng nhanh đấy.” Chu Phục bật cười: “Chuyện công việc bố không tiện nói với con. Nhưng con phải nhớ kỹ, bất kể lúc nào chúng ta đều phải tuân thủ kỷ luật và pháp luật, làm một người chính trực, biết chưa?”
Chu Tuân ngây ngô hỏi anh: “Tuân thủ kỷ luật và pháp luật nghĩa là gì ạ?”
Chu Phục ngắn gọn giải thích: “Nghĩa là ở trường nghe lời thầy cô, về nhà nghe lời bố mẹ. Giống như hành vi hôm nay của con là rất không đúng mực, đã vi phạm giới hạn cuối cùng của gia quy.”
“Vâng ạ.”
Chu Phục mặc quần áo cho nó: “Vương Thiên Vũ ở trường thế nào? Chuyện gia đình có ảnh hưởng đến bạn ấy không?”
“Bạn ấy hơi buồn, bạn ấy bảo bố bạn ấy lâu rồi không về nhà.” Chu Tuân nói.
“Giờ ra chơi con hãy chơi với bạn ấy nhiều hơn nhé.”
“Vâng ạ.”
Chu Phục vỗ nhẹ vào mông nhỏ của nó: “Đi đi, mẹ đang chờ con ăn cơm đấy. Bố bị con làm bắn đầy nước lên người rồi, bố cũng phải tắm một cái đã.”
“Yeah, con đói bụng từ lâu rồi.”
Chu Tuân gần như nhảy chân sáo đến bên bàn ăn. Trình Giang Tuyết đã xới cơm xong, cô đưa đũa cho con trai: “Ăn đi con, chậm một chút.”
Sau một hồi nhai ngấu nghiến, Chu Tuân mới hớp một ngụm canh.
“Đói thế cơ à?” Trình Giang Tuyết gắp cho con một miếng thịt: “Bữa trưa ở trường mẫu giáo ăn không no à?”
Chu Tuân nói: “Ăn no được bảy tám phần ạ.”
“Tại sao thế?” Trình Giang Tuyết hỏi: “Không no thì hỏi cô giáo chứ, bảo cô lấy thêm cơm cho.”
Chu Tuân lắc đầu: “Không phải tại cơm mà hôm nay có món gà rán ngon lắm, con thấy Yuzu thích kinh khủng nên con gắp hết vào bát em ấy rồi. Em ấy đúng là một cô nàng háu ăn.”
Yuzu là con gái của nhà họ Tạ, sinh sau Chu Tuân bốn tháng. Tạ Hàn Thanh cưng chiều con như ngọc quý trên tay, có lẽ tiểu thư nhà họ Tạ hiếm khi được ăn đồ chiên rán dầu mỡ nên thấy nó cực kỳ thơm ngon.
Trình Giang Tuyết cười tủm tỉm: “Chà, con đã biết chăm sóc em gái rồi đấy. Thế nếu bố mẹ cũng muốn ăn thì sao?”
Chu Tuân chẳng thèm nghĩ ngợi: “Bố mẹ lớn rồi, có thể tự mình mua mà, ăn của con làm gì?”
“……”
Chu Tuân lại hỏi: “Mẹ ơi, con có thể đưa Yuzu về nhà mình ăn cơm không?”
“Tại sao?” Chu Phục cũng đã tắm xong, mang theo hơi nước thanh mát ngồi xuống nói.
Chu Tuân nuốt hạt cơm trong miệng: “Cái bác bố của em ấy ấy, chắc là già rồi nên tính tình quái gở, cái này cũng không cho em ấy ăn, cái kia cũng không cho em ấy chạm vào, làm cho em ấy như người ngoài hành tinh ấy, miếng gà rán còn chưa được nếm bao giờ.”
Chu Phục nghe mà bật cười, vừa múc canh vừa nói: “Người ngoài hành tinh thì không phải đâu, là do bố mẹ em ấy giàu quá, phong thái thiên kim tiểu thư thôi.”
“Thế thì đừng giàu quá làm gì.” Chu Tuân ngây thơ nói: “Bố mẹ xem nhà mình này, cái gì bố mẹ cũng cho con ăn, cũng để con chơi.”
Chu Phục thuận thế giáo dục con: “Đúng rồi đấy, con ở bên ngoài đừng có tinh vi hay tỏ vẻ ưu việt gì nhé. Bố mẹ cũng chỉ là những người đi làm bình thường thôi, không có gì đặc biệt cả.”
Chu Tuân bĩu môi gật đầu: “Xe của bố là cũ nhất và tệ nhất trong số các bạn cùng lớp con rồi, con lấy gì mà ưu việt ạ?”
“……”
Trình Giang Tuyết mỉm cười nhìn chồng: “Giáo dục con cái thành công quá nhỉ, Chủ nhiệm Chu.”
Chu Phục vuốt nhẹ lưng con trai, bảo nó ngồi thẳng dậy. Anh như trút được gánh nặng: “Dù thằng bé này hay bướng bỉnh nhưng định hướng lớn vẫn nắm đúng rồi. Hai ta cùng tiếp tục cố gắng thôi.”
Khi mới bế cái cục thịt nhỏ này trên tay, Chu Phục đã cảm thấy như đang gánh nghìn cân. Sinh ra đã gian nan, nuôi lớn lại càng khó. Cứ nhìn chính anh mà xem, lớn lên sau lưng các thư ký và bảo mẫu, được họ chiều chuộng đến mức coi mình là nhất.
Hồi bằng tuổi Chu Tuân bây giờ, anh đã xưng vương xưng bá trong đại viện, hở ra là đánh nhau gây sự. Dù sao thì cũng chẳng cần quan tâm bố mẹ các bạn là ai, cuối cùng đều phải nhìn sắc mặt của Chu Kỳ Cương mà sống cả.
Cũng may là ông nội về, đưa anh theo bên cạnh rèn giũa nghiêm khắc suốt mấy năm, tâm huyết dạy anh cách đối nhân xử thế mới ép được cái tính khí hung hăng và ngông cuồng ấy xuống. Mãi cho đến tận bây giờ, trước mặt mọi người nhìn anh tuy nho nhã lịch thiệp nhưng thỉnh thoảng vẫn lộ ra một mặt phóng túng bất cần.
Con người ta dễ bị sự phú quý nhất thời làm cho mất đi chừng mực, bị vật chất làm mờ mắt đến mức không biết tự lượng sức mình. Khi bị tâng bốc đến mức không biết trời cao đất dày là gì thì khoảng cách đến lúc gây ra tai họa cũng chỉ còn một bước chân thôi. Chẳng nói đâu xa, trong những con sóng gió vừa mới bình lặng hai năm trước đã có bao nhiêu bậc cha mẹ ngồi ở vị trí cao cuối cùng đều ngã xuống vì con cái mình.
Ăn cơm xong, Chu Phục lại lôi con trai vào thư phòng giám sát nó làm bài tập toán. Trình Giang Tuyết tắm xong, cắt một đĩa hoa quả bưng vào cho hai bố con ăn. Cô đặt đĩa lên bàn, định lấy nĩa đút nho cho con.
Chu Phục liền ngăn lại: “Em đừng động vào, để nó làm cho xong đã. Vốn dĩ sự tập trung đã kém rồi, cứ vừa ăn vừa làm là lại không viết nổi chữ nào đâu.”
Chu Tuân rầu rĩ ngẩng đầu lên: “Bố ơi, bài này con nên làm thế nào trước ạ…”
“Bài này con đã làm ba ngày rồi đấy.” Sắc mặt Chu Phục càng khó coi hơn: “Bố đã đổi từ bạn Tiểu Minh sang bạn Tiểu Hồng, hôm nay đổi thành bạn Tiểu Hoa mà con chưa một lần làm đúng. Lập phép tính trước đi, lập phép tính ấy!”
Trình Giang Tuyết: “……”
Vất vả lắm mới đợi đến lúc làm xong bài tập, Chu Tuân buông bút chì, ngẩng đầu hỏi: “Mẹ ơi, tối nay con có thể ngủ với mẹ không?”
“Không được.” Chu Phục vừa thu dọn sách vở của con vừa trực tiếp trả lời, “Con đã có phòng riêng từ năm ngoái rồi, đừng có càng sống càng thụt lùi thế.”
Cũng phải đến tận năm ngoái Chu Phục mới có thể danh chính ngôn thuận ôm vợ ngủ cả đêm mà không lo phát ra tiếng động.
Chu Tuân trừng mắt nhìn anh, học theo giọng điệu của mẹ: “Bố ơi, hình như bố rất thích thay người khác đưa ra quyết định nhỉ.”
Trình Giang Tuyết thấy con trai như một “ông cụ non”, mỉm cười hỏi: “Nói mẹ nghe xem, tại sao con lại muốn ngủ với mẹ?”
Chu Tuân nghiêm túc nói: “Bởi vì làm bài tập ạ. Bố mắng con suốt nửa tiếng đồng hồ, tâm hồn con đã phải chịu đựng nỗi đau mà lứa tuổi này không nên gánh chịu, con cần mẹ khai sáng cho con.”
“……” Trình Giang Tuyết không thể phản bác nổi, cô nhìn sang Chu Phục, chớp chớp mắt: “Chồng ơi.”
Huống hồ cô sắp phải đi Anh, cũng muốn gần gũi con trai thêm vài ngày.
“Được rồi, ngủ đi.” Chu Phục có thể lạnh mặt ra lệnh cho con trai nhưng lại hoàn toàn không có cách nào với vợ.
Chu Tuân nhảy cẫng lên đập tay với mẹ: “Tuyệt quá, con đi lấy gối đây.”
“Đừng có chạy nhé!”
Sau khi con đi rồi, Trình Giang Tuyết tiến về phía chồng đang đứng cạnh bàn học. Cô nghiêng đầu nhìn anh, nở nụ cười nịnh bợ, ngoan ngoãn. Cô chạm nhẹ vào cánh tay anh: “Lúc dạy bài tập trông anh giống bố thật đấy.”
“Đây là một câu sai ngữ pháp đấy, Giáo sư Trình.” Chu Phục rũ mắt nhìn cô, tay đỡ sau gáy cô, chưa vội cử động, “Anh vốn dĩ là bố nó, cái gì mà ‘trông giống’ chứ.”
Trình Giang Tuyết lắc đầu: “Hai năm trước vẫn chưa giống lắm. Em đợi anh ở cổng cơ quan, nhìn anh bước ra vẫn hào hoa phong nhã như hồi còn học cao học, giờ thì có thêm một cảm giác khác.”
“Cảm giác gì?” Chu Phục cúi đầu thấp hơn một chút.
Trình Giang Tuyết cân nhắc câu chữ: “Một sự trầm ổn, chỉn chu rất khít khao, càng quyến rũ hơn rồi.”
Chu Phục nhếch môi: “Chăm con đến mức héo mòn cả người, dạy bài tập muốn phát điên mà trong mắt em lại là quyến rũ?”
“Ừm, đúng vậy.” Trình Giang Tuyết kiễng chân, quàng tay lên vai anh.
Sau vài giây nhìn nhau, họ đồng thời trao cho đối phương một nụ hôn. Chu Phục giữ chặt eo cô, bờ môi dùng lực như muốn nuốt chửng lấy cô, nhẫn nhịn đến mức gân xanh trên mu bàn tay hiện rõ.
“Em lại cho nó vào đây.” Chu Phục thở hổn hển nói, nghiến răng cắn nhẹ vào vành tai cô, “Tối nay anh biết làm thế nào?”
Trình Giang Tuyết mềm nhũn trên vai anh, hàng mi còn vương hơi nước: “Thằng bé sẽ ngủ say mà.”
“Được, nó ngủ say rồi thì em tự bò sang đây, hôm nay anh đã muốn hôn em từ lâu lắm rồi.”
“……”
Nhưng giấc ngủ của Chu Tuân không dễ dỗ như vậy. Thằng bé nằm giữa bố mẹ, đôi mắt nhỏ liếc qua liếc lại, cuối cùng vẫn quay mặt đi, để lại cho bố một cái bóng lưng.
“Mẹ ơi, hè năm nay con có thể về Giang Thành không?” Chu Tuân vừa mở miệng đã tính toán, “Con nhớ ông bà ngoại rồi.”
Chu Phục nằm ngửa, tay đặt lên bụng, trong lòng phiền muộn không yên. Anh hừ một tiếng, chẳng biết có nhớ ông bà ngoại thật không nhưng chắc chắn là muốn trốn học, không muốn đi học lớp chuyển cấp rồi.
“Không được, cùng lắm là về ở vài ngày thôi.” Trình Giang Tuyết không mắc bẫy, “Con sắp lên tiểu học rồi, nghỉ hè còn có những sắp xếp khác, chẳng phải chúng ta đã giao kèo từ trước rồi sao?”
Chu Phục quay đầu nhìn cô, anh luôn sợ vợ không phải đối thủ của con trai, sơ sẩy một chút là bị nó dắt mũi ngay. Nhưng xem ra trong lòng Giáo sư Trình vẫn có một “cán cân” rất vững.
“Vâng ạ.” Chu Tuân thở dài, lại bắt đầu kiếm chuyện, “Con không ngủ được, bố kể chuyện cho con nghe đi.”
“Muốn nghe chuyện gì?” Chu Phục hỏi với giọng lạnh lùng nghiêm nghị, “Chuyện kể về một đứa trẻ nửa đêm không ngủ bị gián điệp ngoài hành tinh đến thám thính Trái Đất bắt đi làm cửu vạn trên sao Diêm Vương, con có muốn nghe không?”
“…… Á á á!” Chu Tuân từ nhỏ đã thích xem phim hoạt hình thiên văn, bị dọa cho sợ xanh mặt, bịt tai chui tọt vào lòng Trình Giang Tuyết, “Mẹ ơi, bố lại bắt nạt con.”
Trình Giang Tuyết vỗ vỗ lưng con: “Được rồi, được rồi, sao Diêm Vương xa quá, chúng ta không đi đâu.”
“Mặt Trăng gần đấy, con đi Mặt Trăng đi.” Chu Phục bồi thêm.
Chu Tuân lại càng rúc sâu vào người mẹ: “Con cũng không đi Mặt Trăng đâu.”
Chu Phục hết chịu nổi, quát khẽ: “Thế thì ngoan ngoãn mà ngủ đi!”
“Mẹ ơi.” Chu Tuân ngẩng đầu lên với vẻ tội nghiệp.
Trình Giang Tuyết xoa mặt con: “Suỵt, bố giận rồi đấy, đừng nói nữa, ngủ nhanh đi con.”
Sau khi tắt đèn, Chu Tuân cứ thế nép vào lòng mẹ, ngửi mùi hương nhàn nhạt trên áo ngủ của cô, dần dần nhịp thở trở nên đều đặn. Năm nay thằng bé cao lên không ít, cân nặng cũng tăng, đè lên cánh tay khiến Trình Giang Tuyết thấy hơi tê rần nhưng lại không nỡ buông ra.
Cô định từ từ đặt con xuống. Nhưng một lát sau, có một bàn tay vươn tới, mạnh bạo kéo Chu Tuân ra một bên. Trình Giang Tuyết vẫn còn ngơ ngác, tại sao dù Chu Phục có tác động thế nào thì thằng bé vẫn không hề phản ứng gì? Từ nhỏ đã vậy rồi, làm cho sự cẩn thận của cô trở nên thừa thãi.
“Giáo sư Trình.” Chu Phục nhắc nhở trong bóng tối, “Thời gian không còn sớm đâu.”
Trình Giang Tuyết rón rén bò sang. Vừa mới chạm vào Chu Phục, cô đã bị anh ôm chặt lấy, hôn đến mức hai má nóng bừng. Chu Phục ngậm lấy môi cô, dùng kỹ thuật điêu luyện mà m*t mát.
“Sao anh động vào thằng bé mà nó không tỉnh nhỉ?” Cô ghé tai anh hỏi nhỏ.
Chu Phục tập trung hôn lên má cô: “Vì anh là bố nó.”
“…… Đây, đây mà gọi là lý do à.” Trình Giang Tuyết sắp không thở nổi.
Anh trầm giọng hỏi phản ứng của cô: “Như thế này được không?”
Trình Giang Tuyết đỏ mặt, ánh mắt mơ màng gật đầu.
“Muốn gì nào?” Chu Phục khẽ khàng dỗ dành, ép cô phải nói ra những lời thân mật, “Nói ra đi.”
Bị hỏi dồn dập như vậy, mặt Trình Giang Tuyết càng đỏ hơn, cô ôm lấy vai Chu Phục, hôn nhẹ lên cằm anh. Chu Phục đã nhẫn nhịn quá lâu, vừa bắt đầu đã dồn hết sức lực, anh hôn cô mãnh liệt, mặc cho vợ có nài nỉ thế nào cũng không chịu buông tha.
“Chồng ơi, cầu xin anh đấy, đợi một lát.” Trình Giang Tuyết khóc thút thít, lại sợ làm thức giấc Chu Tuân nên không ngừng đẩy anh ra.
“Không được.” Chu Phục dịu dàng nhưng cứng rắn, “Hôm nay phải như thế này. Anh tốn bao nhiêu công sức mới tống được nó ra, ai bảo em cho nó vào?”
……
Chu Tuân tỉnh dậy vào nửa đêm, bên cạnh chẳng còn một ai. Bên trái không thấy mẹ, bên phải chẳng thấy bố, thằng bé dụi mắt, tưởng mình vẫn đang ở trong mơ.
Bố mẹ đi đâu rồi? Chu Tuân ngồi hồi lâu, càng đợi càng sợ.
Chẳng lẽ quái vật ngoài hành tinh không bắt được mình nên đã bắt bố mẹ đi rồi sao? Nghĩ đến đó là thằng bé run cầm cập. Tuy bình thường bố rất đáng ghét, nghiêm khắc và hay mắng mình nhưng bố cũng hay xem hoạt hình cùng mình, cùng mình xếp Lego, đi vườn bách thú. Mà mình chỉ có một ông bố thôi, nếu bị bắt đi thật thì cũng hơi tiếc. Còn cả mẹ nữa, mẹ là tốt nhất, dịu dàng như thế, chưa bao giờ nổi cáu với mình…
Chu Tuân bị ba chữ “nam tử hán” níu lại nên không dám khóc. Bố mà thấy mình khóc là sẽ mắng người ngay. Thằng bé đành hét to hết cỡ: “Bố ơi, mẹ ơi! Bố ơi, mẹ ơi!”
Tiếng động này làm kinh động đến hai người trong phòng tắm. Cách nhau một cánh cửa, Trình Giang Tuyết đang được Chu Phục ôm, mặt cô đỏ bừng, không ngừng quấn quýt hôn anh. Đột nhiên nghe thấy tiếng Chu Tuân gọi, cô mơ màng mở mắt nhìn ra phía cửa.
“Tuân Tuân hình như tỉnh rồi.” Trình Giang Tuyết đẩy anh ra.
Chu Phục kìm nén cảm giác tê dại, nhắm mắt lại: “Được rồi, em tắm trước đi, anh ra xem nó thế nào.”
Anh vội vàng lau người đi ra, khoác tạm chiếc áo ngủ che chắn qua loa rồi bước nhanh ra ngoài.
“Sao thế con?” Chu Phục vừa mới xong việc, sự yêu chiều dành cho vợ không tránh khỏi tràn sang cả con trai, giọng nói đặc biệt dịu dàng, “Có phải gặp ác mộng không?”
Chu Tuân vừa ngạc nhiên vừa gật đầu: “Bố ơi, sao mọi người đều không có ở đây?”
“Nói bậy nào.” Chu Phục bế thằng bé lên dỗ dành, “Bố mẹ đi vệ sinh thôi mà, sao lại bảo không có ở đây?”
Chu Tuân gục đầu lên vai anh: “Lúc con tỉnh dậy không thấy bố mẹ, con sợ lắm.”
“Đừng sợ.” Chu Phục vỗ vỗ lưng con, “Bố chẳng phải đã đến đây rồi sao? Mẹ cũng không đi đâu cả, con nghe xem, bên trong có tiếng nước đúng không? Mẹ đang rửa tay đấy. Ngủ đi, có bố ở đây rồi.”
“Vâng ạ.”
Bế con đi lại trong phòng mươi phút, Chu Tuân mới ngủ thiếp đi lần nữa. Lúc Chu Phục đặt con xuống, Trình Giang Tuyết cũng đã tắm xong bước ra.
Cô khẽ hỏi: “Không sao chứ anh?”
Chu Phục ngồi bên mép giường xoa mặt con trai: “Không sao, nó tưởng nhà chỉ còn mỗi mình nó nên sợ phát khiếp.”
“Vẫn nên để nó tự ngủ thôi.” Trình Giang Tuyết lại bắt đầu hối hận, “Vốn dĩ mấy tháng nay đều ổn cả, tại em.”
Chu Phục ấn nhẹ vai cô: “Thỉnh thoảng một lần cũng không sao, anh sẽ từ từ dạy lại.”
Trình Giang Tuyết gật đầu, liếc mắt nhìn vào “chỗ đó” của anh: “Anh mau đi tắm đi.”
“Toàn là nước miếng của em đấy.” Chu Phục nựng eo cô một cái.
“……”
Sau khi đã thỏa mãn, cơn buồn ngủ ập đến rất nhanh. Chu Phục ôm vợ, gần như định ngủ thiếp đi ngay lập tức.
“Chồng ơi.” Trình Giang Tuyết tựa vào lòng anh gọi khẽ, “Em bàn với anh chuyện này.”
Chu Phục lại mở mắt: “Được, chuyện gì?”
“Trường em định cử hai giảng viên đi Cambridge giao lưu.” Trình Giang Tuyết dừng một chút, “Chiều nay em nhận được thông báo, họ chọn em và cô Diệp.”
“Cơ hội tốt như vậy thì còn bàn bạc gì nữa?” Chu Phục nói, “Chẳng lẽ em lo anh không cho em đi?”
Trình Giang Tuyết nhấn mạnh thời gian: “Tận hơn ba tháng đấy, anh vừa phải đi làm vừa phải chăm con, một mình anh liệu có ổn không?”
Chu Phục cười khẩy một tiếng: “Em coi thường anh quá đấy, có gì mà không ổn chứ? Với lại anh cũng đâu có một mình, ở nhà còn có dì nấu cơm, nếu anh bận quá thì có thể nhờ ông bà nội ngoại mà, cứ yên tâm mà đi.”
“Vâng, anh sắp phải vất vả một phen rồi.” Trình Giang Tuyết áp mặt vào mặt anh nói.
Chu Phục cũng ôm lấy cô, bàn tay lớn áp lên lưng cô: “Nếu muốn thương anh thì trước khi đi, em hãy vất vả thêm một chút nhé, được không?”
“…… Tối nay không được nữa đâu.” Trình Giang Tuyết bất an vặn vẹo người, “Muộn lắm rồi, mai em còn có tiết dạy.”
“Thế thì tối mai.” Chu Phục hôn lên trán cô, “Chúng ta đừng để thằng nhóc này vào đây nữa, nhé?”
“……”
Trình Giang Tuyết bực mình cắn nhẹ vào mặt anh một cái. Tại sao có người chừng này tuổi rồi mà tối ngày chỉ nghĩ đến mấy chuyện này thôi chứ.
Trình Giang Tuyết cũng rất buồn ngủ rồi nhưng vì luyến tiếc anh nên muốn nói thêm vài câu. Cô kể chuyện phiếm ở văn phòng cho anh nghe: “Gần đây có mấy trường liên kết tổ chức một cuộc tuyển chọn giảng viên trẻ, quy định toàn bộ giảng viên nữ trẻ đều phải tham gia, còn yêu cầu trình diễn tài năng nữa.”
Chu Phục nghe xong cũng nhíu mày: “Nơi làm học thuật mà lại bày ra mấy trò này à?”
“Vô lý nhỉ?” Trình Giang Tuyết cười, “Đến thầy Hoàng còn bảo không biết đây là đang kén con dâu cho nhà nào nữa.”
Chu Phục cảnh giác hỏi: “Em không tham gia chứ?”
“Ngộ nhỡ em đi thì sao?” Trình Giang Tuyết cố tình nói, “Dù sao em khiêu vũ cũng được, nhan sắc cũng có vài phần.”
Chu Phục hừ một tiếng: “Đi đi, anh sẽ đích thân tới hiện trường, xem đứa nào gan to bằng trời.”
Trình Giang Tuyết trí tưởng tượng bay xa để k*ch th*ch anh: “Nếu lỡ có người gan to thật mà em lại không thích con trai ông ta, ông ta không vui, lấy chức danh giáo sư của em ra đe dọa, ép em phải ly hôn với anh để em…”
“Dừng, nếu lão ta dám lạm dụng quyền hạn như thế, anh đảm bảo lão sẽ sớm được mời đi ‘uống trà’ nói chuyện thôi, đích thân anh sẽ nói chuyện.” Chu Phục cười lạnh một tiếng.
“……” Trình Giang Tuyết thấy anh không vui thật, “Em bịa ra đùa thôi mà.”
Chu Phục nói: “Anh không đùa đâu. Giám sát không tan ca, kỷ luật không đóng cửa, em nghe câu này chưa?”
“……”