Từ Lệ Giang xuất phát đến núi Lão Dược mất khoảng một tiếng rưỡi.
Trình Giang Tuyết vốn không thích những môn thể thao như đi bộ đường dài hay leo núi nhưng khi đi dạo ở đây, thổi luồng gió nhẹ từ thung lũng rừng sâu, trước mắt là dòng suối chảy từ chân núi tuyết, cô cảm nhận được một sự thanh thản như thể trốn thoát khỏi mọi sự thiết kế tinh xảo của nhân loại.
Họ chọn một tuyến đường tham quan vòng nhỏ, cả hành trình cũng chỉ khoảng năm sáu km.
Nhưng Cố Quý Đồng dạo này mới học cưỡi ngựa, vừa nhìn thấy ngựa là đòi trèo lên ngay. Trình Giang Tuyết cũng đã thấm mệt vì đi bộ, đành cùng bạn cưỡi ngựa ngắm núi rừng.
Anh chàng hướng dẫn viên là một thanh niên người Tạng cao lớn, thấy Trình Giang Tuyết cưỡi chưa thạo lắm liền sảng khoái dắt ngựa cho cô đi vòng quanh các đồng cỏ và trang trại, suốt dọc đường đều kiên nhẫn giảng giải cho họ nghe về từng loại thực vật. Anh ta còn nói họ đến hơi muộn, nếu là tháng Tư tháng Năm sẽ thấy những đóa đỗ quyên nở rộ lan tỏa khắp sườn núi như một làn sương hồng.
Cố Quý Đồng cười nói: “Được đấy, vậy năm sau tôi lại tới, anh nhớ làm hướng dẫn viên cho chúng tôi tiếp nhé, nhất định phải dành thời gian cho tôi đấy.”
“Được.” Anh hướng dẫn viên nở nụ cười rạng rỡ, làn da sạm đen bóng loáng dưới ánh mặt trời để lộ hàm răng trắng tinh.
Trình Giang Tuyết vốn luôn có thiện cảm với những thanh niên vùng Tạng nhiệt tình, đang định góp vui vài câu. Thế nhưng trước mắt bỗng hiện ra một khung cảnh khiến cô sững sờ.
Trên cánh đồng cỏ vùng cao với sắc màu chuyển dần từ vàng sang xanh này, những đóa bách hợp mọc dày đặc phủ kín lối đi. Đó không phải là nét đẹp thưa thớt có tính toán mà là một sự xa xỉ, tùy hứng đến ngợp trời. Cả một vùng trắng muốt xanh rì bát ngát, dường như nối liền với ngọn núi tuyết phía xa kia.
Hoa như thể vừa mới được hái xuống, còn vương hơi lạnh của khe núi, hương thơm thanh khiết từng đợt từng đợt thổi tới quấn quýt lấy hơi thở.
“Oa.” Trình Giang Tuyết không kìm lòng được mà thốt lên.
Cô cũng không nhận ra Cố Quý Đồng đã chẳng còn ở phía sau mà anh hướng dẫn viên vẫn đang dắt cô đi xuyên qua biển hoa.
Cô thắc mắc hỏi: “Hôm nay ở đây có triển lãm hoa sao?”
“Tôi không nghe nói.” Anh hướng dẫn viên dắt cô đi ngày càng xa rồi dừng lại bên cạnh một cây thanh tùng cao vút. Anh ta buông dây cương, ngẩng đầu cười: “Chờ một chút ở đây nhé.”
“Chờ cái gì?” Trình Giang Tuyết thấy anh ta đi về phía bên kia liền gọi với theo: “Tôi phải chờ ở đây bao lâu?”
Cô lại quay đầu nhìn ra sau, sao đến Cố Quý Đồng cũng biến mất rồi?
Trình Giang Tuyết nhìn quanh một lượt, mãi đến khi nhìn thấy một bóng người bước ra từ sau gốc cây.
Hôm nay anh mặc một bộ vest tông màu xanh xám, như được pha trộn giữa sắc xanh của cỏ dại và vẻ lạnh lùng của núi tuyết, thẳng tắp và thâm trầm bước tới, đứng trước con bạch mã của cô.
Mũi giày của Chu Phục dính những cánh hoa, giẫm lên thảm cỏ phát ra tiếng sột soạt như vô vàn lời cảm thán nhỏ bé. Con ngựa đã được huấn luyện bài bản, thấy người đàn ông lạ mặt cũng không hoảng hốt, chỉ chớp mắt vài cái.
Người có vẻ hoang mang hơn cả ngựa chính là Trình Giang Tuyết.
Cô theo bản năng đưa tay che miệng, cảm thấy như vậy có hơi làm quá nên lập tức bỏ xuống ngay. Trình Giang Tuyết nhìn anh chằm chằm, thốt lên: “Lần trước anh mặc như thế này là khi trường mời anh về diễn thuyết.”
“Ừ, còn lần này là để cầu hôn.” Chu Phục ngẩng đầu lên, bàn tay cầm hoa hơi run: “Anh biết em thấy bây giờ kết hôn là hơi sớm, em muốn đợi đọc xong tiến sĩ.”
Trình Giang Tuyết cúi đầu, xoa nhẹ lên cổ ngựa: “Đúng thế, biết rồi mà anh còn cầu.”
Chu Phục sợ cô không giữ được ngựa liền đưa tay nắm lấy dây cương. Đừng để hôn chưa cầu xong, lời thoại thức trắng đêm để chuẩn bị mới nói được một nửa mà con ngựa đã thiếu kiên nhẫn chạy mất.
“Phải, anh đều biết hết.” Chu Phục hít một hơi thật sâu, đi báo cáo cũng không thấy áp lực lớn thế này, “Nhưng anh hơi chờ không nổi rồi. Trước đây anh quá cứng miệng, lúc nào cũng nhấn mạnh với em rằng dù có yêu đương em vẫn hoàn toàn tự chủ, cứ làm những gì em muốn, gặp những người em muốn gặp. Bây giờ anh nói rõ cho em biết, anh không thể chấp nhận được nữa.”
“Không chấp nhận được điều gì?”
Chu Phục nói: “Không chấp nhận được trạng thái hiện giờ, tuy là bạn trai của em nhưng cũng có thể bị thay thế, bị chiếm chỗ bất cứ lúc nào, chẳng khác gì hư vô cả.”
Trình Giang Tuyết mỉm cười: “Ai bảo anh có thể bị thay thế? Ai bảo anh chẳng là gì cả? Sao anh thiếu tự tin thế.”
“Đừng cười.” Chu Phục quệt mồ hôi bên thái dương, nghiêm nghị nói: “Những lúc thế này đừng cười nhạo một người đàn ông hoàn toàn không có chỗ dựa tinh thần, sẽ làm gia tăng tâm lý tự ti của anh ta đấy.”
“Nói nghe như thật ấy.” Trình Giang Tuyết mím môi, “Anh là Chủ nhiệm Giám sát cơ mà, lại còn biết tự ti.”
“Đó là hai chuyện khác nhau, không liên quan.” Chu Phục phẩy tay ra hiệu bảo cô đừng ngắt lời, “Anh thiếu tự tin là vì những gì anh cầu xin ở em quá nhiều.”
“Cầu cái gì?”
“Cầu em kết hôn với anh, cầu em cho phép anh chăm sóc em, được hỏi han ba bữa cơm, các mối quan hệ và hành trình sau này của em. Cầu em giao quyền hạn đó cho anh và dốc sức giám sát anh thực hiện. Cầu em cho anh một danh phận hợp pháp, đại khái là những điều đó.”
Ánh sáng trên cao nguyên chói mắt, Trình Giang Tuyết ngồi trên lưng ngựa khẽ rũ mắt nhìn anh.
Những lời Chu Phục nói về thiên trường địa cửu, về bạc đầu giai lão, từng chữ đều rõ ràng nhưng khi ghép lại với nhau ý nghĩa lại thật lạ lẫm. Thốt ra từ miệng anh, âm điệu cũng thật xa lạ nhưng lại êm tai đến thế, giữa đất trời núi tuyết bao la mang theo vài phần hư ảo không thực.
Thậm chí sau khi anh nói xong, dáng vẻ đầy mong đợi của anh cũng khiến lòng cô ngứa ngáy, thôi thúc. Dưới sự dẫn dắt của con tim, cô tự mình xoay người xuống ngựa.
Chu Phục sững lại: “Sao em tự xuống thế?”
“Em thấy cổ họng anh khô khốc quá.” Cô cũng giơ cổ tay lên chạm nhẹ vào mặt anh, “Hình như rất gian nan, như đang hoàn thành một nhiệm vụ chính trị vậy.”
Chu Phục suýt nữa thì bật cười: “Mấy người học văn các em nói chuyện thật là… Cái gì mà gian nan, em làm một lần anh xem nào?”
“Anh rất sợ em không đồng ý đúng không.” Trình Giang Tuyết không muốn thảo luận chuyện khác với anh.
Anh hít một hơi thật khẽ, im lặng hồi lâu mới gật đầu: “Rất sợ. Lúc trẻ anh phạm lỗi nhiều quá, đuối lý. Cho nên từ lúc đặt nhẫn, đặt hoa bách hợp, anh đã căng thẳng suốt nhiều ngày rồi.”
Trình Giang Tuyết tìm kiếm trong vòng tay anh: “Nhẫn đâu rồi?”
“Ở đây.” Chu Phục lấy nó ra từ giữa những cánh hoa, trên vòng nhẫn bạch kim vẫn còn vương một giọt sương trong vắt.
Cô vừa định chạm vào thì anh đã cầm lấy nó và quỳ xuống. Chu Phục lại nuốt nước bọt một cái thật mạnh, giọng nói căng thẳng: “Trình Giang Tuyết, kết hôn với anh, để anh mãi mãi thuộc về em, em có đồng ý không?”
“Có một câu em vẫn luôn chưa nói với anh.”
“Câu gì?” Chu Phục vẫn nhìn cô dịu dàng.
Trong mắt Trình Giang Tuyết lấp lánh những đốm sáng dịu dàng như một cơn mưa nhỏ dai dẳng. Cô mím môi: “Anh và Cambridge đều giống nhau, đều là giấc mơ của em. Nó đã từ chối em, nhưng anh lại ở bên cạnh em, em rất hạnh phúc.”
Chu Phục không dám tin, hỏi lại lần nữa: “Đó là nghĩa ‘đồng ý’ đúng không?”
“Vâng, đúng thế.” Trình Giang Tuyết cuối cùng cũng bật cười, “Khả năng thấu hiểu của anh kém thật đấy.”
Ngón tay cô thấm nhẹ vệt nước nơi khóe mắt: “Vẫn còn quỳ đấy à, đeo nhẫn đi chứ.”
“Ồ phải rồi.” Chu Phục mới sực tỉnh, vội vàng đặt hoa xuống, “Hai chữ ‘giấc mơ’ này nặng quá, đập trúng làm anh chóng mặt luôn rồi.”
Anh lồng chiếc nhẫn kim cương vào ngón áp út của cô, đăm đắm nhìn một hồi lâu rồi nâng bàn tay cô lên sát môi hôn đi hôn lại.
“Đứng lên đi.”
Trình Giang Tuyết kéo anh dậy, kéo không nhúc nhích, ngược lại bị anh lôi xuống, cùng lăn vào cánh đồng hoa bách hợp, người dính đầy hương thơm thanh lạnh. Chu Phục hôn cô, cọ đi cọ lại lên gò má trắng ngần mềm mại của cô.
“Anh vui đến thế cơ à.” Trình Giang Tuyết gẩy hạt cỏ trên cằm anh xuống, vừa th* d*c vừa nói.
Chu Phục “ừm” một tiếng, vùi mặt vào mái tóc cô: “Vui phát điên lên được, giống như em hay nói bị ‘làm’ đến hỏng người ấy.”
“Ở đây có người đấy.” Trình Giang Tuyết căng thẳng vỗ vào vai anh. Tuy không biết Cố Quý Đồng chạy đi đâu rồi, còn có cả “vị kia” nhà cô ấy nữa.
“Có người.” Chu Phục dừng lại, “Mà còn không chỉ một người đâu.”
Trình Giang Tuyết chỉnh lại quần áo: “Thế mà anh còn không chịu đứng dậy!”
Họ vừa đứng thẳng dậy thì một nhóm người vỗ tay rầm rộ từ sau gốc cây bước ra. Tạ Hàn Thanh dẫn đầu chúc mừng: “Cưới được Tiểu Trình, hôm nay Chu Phục cuối cùng cũng được ngủ ngon rồi.”
“Thế mà không bị từ chối, tôi còn chuẩn bị sẵn lời để an ủi cậu ta rồi đấy.” Trịnh Vân Châu bước ra nói: “Tôi đã bảo cô giáo Trình vẫn là quá thiện lương, quá dễ tính mà, thằng nhãi Chu Phục này số đỏ thật.”
“Lần này coi như cậu nói đúng.” Chu Phục tâm trạng đang cực tốt, không thèm đấu khẩu với anh ta.
“Từ nhỏ đến lớn cậu ta mới nhường tôi đúng lần này.” Trịnh Vân Châu cười: “Vẫn là nhờ hào quang của cô giáo Trình.”
Cố Quý Đồng kéo tay cô: “Thế là chuẩn bị gia nhập đội ngũ hội đã kết hôn rồi, chúc mừng chúc mừng nhé.”
Đường Nạp Ngôn cười nói: “Chu Phục sắp lấy vợ rồi, vận số tự nhiên là không tệ.”
“Anh ơi, con ngựa này em cưỡi được không?” Em gái anh ta là Trang Tề nãy giờ vẫn đứng ngoài cuộc bỗng nhiên v**t v* bụng ngựa hỏi.
Trịnh Vân Châu hào phóng: “Cưỡi! Thích thì cứ cưỡi đi.”
“Đừng có dạy hư em ấy.” Đường Nạp Ngôn kéo cô ấy lại: “Không được, em vẫn chưa thạo lắm, coi chừng ngã đấy.”
Trang Tề “ồ” một tiếng rồi lại nói chúc mừng anh Chu Phục.
Chu Phục gật đầu: “Đều đói rồi đúng không, xuống núi ăn cơm thôi.”
“Đi!”
Buổi chiều sau khi chào tạm biệt, nhóm Trịnh Vân Châu đều ra về. Sau khi xe đi rồi, Trình Giang Tuyết hỏi anh: “Em cứ tưởng anh về cùng họ chứ.”
“Không về, anh xin nghỉ rồi.” Chu Phục nắm chặt tay cô: “Từ giờ đến lúc lĩnh giấy chứng nhận, anh phải trông chừng em 24/24.”
Trình Giang Tuyết “ây da” một tiếng: “Đã đeo nhẫn của anh rồi, còn chạy đi đâu được nữa.”
Chu Phục lý lẽ hùng hồn: “Đeo nhẫn là đeo nhẫn, không được pháp luật bảo vệ. Nhà nước chỉ công nhận quan hệ vợ chồng chứ không nhìn cái hạt thủy tinh này.”
“Anh lo Tiểu Tuyết ngày mai lên núi rồi chạy mất thì cứ nói thẳng ra.” Cố Quý Đồng mở bình giữ nhiệt nhấp một ngụm nước.
Chu Phục không phủ nhận: “Cả chuyện này mà cô cũng biết à? Kết hôn sớm đúng là có ích thật.”
“Bởi vì lão Tạ cũng tìm đủ mọi lý do để ở lại.”
“……”
Tối đó họ ăn cơm trong cổ trấn, sau khi ăn xong thì cùng nhau đi dạo. Cố Quý Đồng thấy cái gì cũng mới lạ, lão Tạ đi theo sau trả tiền, xách một đống túi lớn túi nhỏ.
“Chiếc khăn choàng này khá đẹp.” Trình Giang Tuyết cũng cầm lên một chiếc.
Chu Phục liếc nhìn: “Ừ, chắc là bà nội cũng sẽ thích, hoa văn này, chất liệu này……”
Trình Giang Tuyết nghe xong lập tức đặt xuống ngay.
“Cầm qua đây cho em ăn.” Cô giành lấy miếng bánh gạo nướng từ tay anh rồi bước nhanh về phía trước.
Chu Phục nhìn bóng lưng cô mà cười, tiện tay tự vỗ nhẹ vào mặt mình một cái, hôm nay đúng là hơi đắc ý quá mức rồi.
Rời khỏi phố thị, họ ai nấy về phòng mình. Chỗ ở đã được đổi lại vào buổi chiều, phòng đôi trước đó đã trả. Trình Giang Tuyết vừa xoa cánh tay vừa đi vào, đằng sau là một người đàn ông lù lù theo sát.
Cô quay đầu lại, lần này không bị anh dọa sợ: “Anh ở cùng em à?”
“Hỏi lạ chưa.” Chu Phục lách qua người cô, đẩy thẳng chiếc vali đến bên cạnh bàn trà: “Hồi chiều chẳng phải đã nói với em rồi sao, trông chừng em 24/24.”
Trình Giang Tuyết ngồi xuống, lục lọi mấy cái túi anh xách vào, quả nhiên thấy chiếc khăn choàng kia. Cô giơ nó ra trước mặt anh: “Không phải bảo giống gu thẩm mỹ của bà nội anh sao?”
“Giống bà nội anh thì có gì không tốt à?” Chu Phục một tay chộp lấy chiếc khăn, thuận thế bế thốc cô lên đùi: “Bà nội anh xuất thân từ danh gia vọng tộc, gu thẩm mỹ không tệ đâu.”
“Nhưng lần sau anh không được nói như thế nữa.” Trình Giang Tuyết nghĩ một chút, vòng tay qua cổ anh yêu cầu.
Chu Phục hơi hếch cằm, môi gần như chạm vào môi cô: “Ừm, do anh hơi hưng phấn quá nên lỡ lời. Vậy em dạy anh đi, nên nói thế nào?”
“Còn phải dạy à.” Trình Giang Tuyết chỉ chỉ sang bên cạnh: “Người ta như lão Tạ là ví dụ sống đấy thôi, Đồng Đồng mua cái gì cũng khen đẹp, anh có muốn học cũng chẳng học được.”
Chu Phục bừng tỉnh đại ngộ: “Ồ, hóa ra Tiến sĩ Trình thích kiểu người chỉ biết nói leo à.”
“…… Anh đừng có nói bậy.” Trình Giang Tuyết nói đến cuối thì lạc cả giọng, cười đến mức hụt hơi.
Chu Phục đỡ lấy eo cô, sợ cô ngã xuống: “Cái này có gì mà cười?”
Trình Giang Tuyết che miệng: “Không biết nữa, mỗi lần nghe anh nghiêm túc chỉ trích người khác, em cứ thấy cảm giác tương phản mạnh quá.”
“Tương phản kiểu gì?” Chu Phục tựa đầu tới, áp trán mình vào trán cô.
Trình Giang Tuyết nói: “Chính là dáng vẻ của anh ở cơ quan lại là một kiểu khác hẳn.”
“Dáng vẻ đó em sẽ không thích đâu.” Chu Phục rất có tự nhận thức.
Trình Giang Tuyết lắc đầu: “Không đâu, em thấy rất đoan chính, rất anh minh, tóm lại là em cũng rất thích. Không, phải là thích hơn mới đúng.”
Chu Phục hôn từ tóc mai xuống sau tai cô, chóp mũi chạm vào da thịt cô: “Thế còn kiểu ‘đoan chính’ ở trên giường thì sao?”
“…… Cái đó thì làm sao mà đoan chính được?”
“Làm một lần là biết ngay.”
Nửa đêm, tiếng người huyên náo và tiếng chuông lạc đà ban ngày đều đã lắng xuống. Từ cửa sổ khách sạn có thể nhìn thấy đường nét của núi tuyết, không phải màu đen tuyền mà là một màu xanh chàm rất thẫm, nhuộm bầu trời thành một tấm nhung thiên nga.
Cơ thể Trình Giang Tuyết chìm trong nước, trên vai lộ rõ vài vết ngón tay đỏ ửng, cô đang nhắm mắt thư giãn.
“Vẫn chưa tắm xong à?” Chu Phục mặc áo choàng tắm đẩy cửa đi vào.
Trình Giang Tuyết đến mắt cũng chẳng buồn mở: “Vâng, anh đi ra trước đi.”
Chu Phục dứt khoát ngồi xuống: “Anh sợ em mỏi chân quá, không bước xuống đất nổi.” Anh đưa tay gạt đi vệt nước trên trán cô: “Ngày mai còn sức leo núi không?”
“Không có thì anh cõng em lên.” Trình Giang Tuyết mở mắt, trừng mắt nhìn anh một cách “hung dữ”.
Chu Phục cười: “Lại trách anh rồi, chính em nói thích kiểu đoan chính mà.”
Mặt Trình Giang Tuyết bị hơi nóng xông đến đỏ bừng: “Em đâu có biết…… Đâu có biết là kiểu đoan chính như thế này.”
“Em ghét à?” Chu Phục lại ghé sát hôn lên mặt cô: “Nhìn có vẻ là vậy.”
Trình Giang Tuyết rụt người lại một chút: “Em đâu có nói là ghét.”
“Ồ, vậy lần sau tiếp tục nhé.”
“……”