Sương Đêm Và Tuyết Tùng - Nhất Thốn Chu

Chương 138

Đối với Trình Giang Tuyết, thách thức lớn nhất của việc học tiến sĩ không phải là những chồng tài liệu đọc mãi không hết mà là anh bạn trai lúc nào cũng kề bên quyến rũ cô.

Đặc biệt là sau những đêm quấn quýt nồng cháy, việc 9 giờ sáng phải có mặt đúng giờ để làm việc đã trở thành một nhiệm vụ gian nan cực độ, gần như không thể hoàn thành đối với cô.

Sáng sớm thứ Bảy, cô được Chủ nhiệm Chu đưa đến trường. Ngồi trong phòng họp với đôi mắt lờ đờ vì thiếu ngủ, cô phải dùng một ly Americano đá để “cưỡng chế khởi động” bản thân.

“Buổi sáng tốt lành.”

Khi nói câu này, trong lòng Trình Giang Tuyết thầm nghĩ: Rốt cuộc là “tốt” ở chỗ nào chứ?

Nhưng cô vẫn phải tiếp tục báo cáo thành quả của tuần vừa qua.

Đang giảng giữa chừng, Trình Giang Tuyết liếc nhìn slide PPT của mình, đúng là do cô làm thật nhưng sao nội dung trông lạ lẫm thế này?

Loạn hết rồi, đầu óc cô đã bị Chu Phục “va chạm” cho tan tành, giờ chỉ còn là một mớ hỗn độn.

Sau khi đọc bài báo cáo như máy, Trình Giang Tuyết chột dạ liếc nhìn giáo sư hướng dẫn.

Thực ra theo kinh nghiệm từ hồi học thạc sĩ, vào những lúc họp nhóm đông người như thế này, điều tối kỵ nhất chính là nhìn vào mắt thầy. Chỉ cần chạm mắt một giây thôi là chỉ còn cách lúc thầy mở miệng mắng người đúng 0,01 giây nữa.

Nhưng may thay, có lẽ giáo sư cũng chưa ngủ tỉnh hẳn nên không đưa ra câu hỏi “tra khảo tâm hồn” nào, chỉ ngáp một cái rồi bảo người tiếp theo.

Để ăn mừng việc vượt qua buổi sáng này một cách bình an vô sự, Trình Giang Tuyết quyết định mời Cố Quý Đồng đi trà chiều.

Họ hẹn nhau ở khách sạn Peninsula, Trình Giang Tuyết đi thẳng từ trường sang nên đến trước.

Đang khuấy cà phê, một bàn tay thơm nồng mùi hoa hồng đưa tới nâng cằm cô lên.

Cố Quý Đồng quan sát vài lượt rồi trêu: “Nhìn cậu hồng hào rạng rỡ thế này, lén tớ đi làm đẹp đấy à?”

“Lấy đâu ra thời gian chứ.” Trình Giang Tuyết gạt tay bạn ra, “Hồng hào gì chứ, ngày nào tớ cũng ngủ không đủ giấc đây này.”

“Hồ, tinh thần của Chu Phục tốt thế cơ à, anh ta cũng sắp ba mươi rồi còn gì.” Cố Quý Đồng ngồi xuống nói.

Trình Giang Tuyết bưng cà phê lên nhấp một ngụm: “Hôm nay tớ phải nói chuyện với anh ấy mới được, không có việc gì thì đừng có suốt ngày sang chỗ tớ ngủ nữa.”

“Nói có tác dụng không?”

“Nói không được thì tớ thay khóa.”

“… Chúc cậu thành công.” Cố Quý Đồng xắn một miếng đào: “Làm tiến sĩ sao mà bận thế không biết, hai tuần tớ mới gặp cậu được một lần, toàn nghĩ là cậu vẫn còn ở Giang Thành cơ.”

“Sao mà không bận được?” Trình Giang Tuyết ngả người ra sofa, “Cậu xem tuần này của tớ nhé: thứ Năm phân tích tình huống, sáng nay báo cáo tài liệu, một tuần bảy ngày thì mất ba ngày họp hành, bốn ngày còn lại thì hai ngày làm PPT, hai ngày đọc tài liệu, sau đó báo cáo kết quả. Chú ý nhé, làm PPT không được tính là thành quả của cậu nhưng cậu bắt buộc phải làm.”

“…”

Trình Giang Tuyết uể oải than vãn: “Rốt cuộc là sao nhỉ? Chẳng phải họp nhóm là để trao đổi và giải quyết vấn đề sao? Sao bản thân sự tồn tại của nó lại trở thành một vấn đề thế này? Chuyện này là thế nào chứ?”

“… Đừng niệm chú nữa, sư phụ.”

…….

Đến tối, Chu Phục đi ăn với mấy người anh em.

Anh gọi điện cho Trình Giang Tuyết hỏi cô có đói không.

Trình Giang Tuyết đeo kính, mắt dán chặt vào màn hình máy tính: “Em ăn với hai sư đệ rồi. Không đói đâu, anh cứ từ từ mà ăn.”

Sư đệ? Sư đệ bao nhiêu tuổi?

Chu Phục nén nhịn không lên tiếng: “Được, vậy bao giờ em xong việc, anh…”

Chưa nghe hết câu, Trình Giang Tuyết đã cúp máy.

Ngay sau đó cô nhắn tin lại: 「Chỗ em ngồi tín hiệu không tốt, còn việc gì nữa không?」

Chu Phục gửi thẳng tin nhắn thoại, giọng trầm xuống đầy từ tính: “Không có gì, hôm nay anh rất nhớ em, ăn xong anh qua bồi em đọc tài liệu nhé, được không?”

Trịnh Vân Châu ngồi bên cạnh nghe thấy thế thì đưa tay lên phẩy phẩy trước mặt.

Anh ta nói với Đường Nạp Ngôn: “Tôi bảo sao cứ thấy mùi gì ấy, hóa ra là có người bắt đầu giở quẻ lẳng lơ rồi.”

Chu Phục đặt điện thoại xuống: “Cậu thì biết cái quái gì.”

Thẩm Tông Lạc cũng cười cười dụi tắt thuốc lá: “Tôi mới về được bao lâu đâu mà mấy câu kiểu này đã nghe cậu nói không dưới mười lần rồi. Thế này đi, hôm nào cậu không nhớ cô giáo Trình nữa thì hẵng báo cáo với anh em.”

“Chuyện đó hơi khó đấy.” Đường Nạp Ngôn nhìn thấu sự việc: “Chủ nhiệm Tiểu Chu cũng chẳng dễ dàng gì, trước đây nhiều chuyện chưa nói rõ, nhiều việc chưa nghĩ thông, bây giờ là lúc tốt nhất rồi, quấn quýt một chút cũng bình thường thôi. Các cậu cũng đừng có cười, ai đang gồng thì tự người đó biết, tôi đây cũng đang nhớ Tiểu Tề lắm đây.”

Chu Phục vỗ bàn một cái: “Vẫn phải là lão Đường, người làm truyền thông có khác, khéo ăn khéo nói thật.”

“Thế còn cậu?” Trịnh Vân Châu liếc xéo anh: “Trên giường cậu cũng giảng kỷ luật, bàn quy định với cô giáo Trình à?”

“Cút.”

Ăn xong, Chu Phục lái xe đến trường đón người.

Anh tựa vào cạnh xe chờ đợi, nhìn thấy Trình Giang Tuyết bước ra khỏi tòa nhà.

Bên cạnh cô mỗi bên là một cậu chàng trẻ tuổi. Có lẽ là sinh viên mới lên thạc sĩ, khí chất “nam sinh đại học” vẫn còn nguyên, trời lạnh thế này mà chỉ mặc đúng một chiếc áo khoác bóng chày màu trắng, dáng vẻ hoạt bát, miệng cứ luôn mồm gọi “sư tỷ”, tràn đầy sức sống thanh xuân.

Chu Phục không tự chủ được mà bắt đầu so sánh. Nhìn lại mình xem, bộ áo khoác cán bộ già dặn, ngay cả tư thế kẹp điếu thuốc cũng thấy nhuốm màu sương gió.

Anh dụi tắt điếu thuốc trong lòng bàn tay, ngón cái dứt khoát bẻ đôi nó rồi vứt xuống đất.

“Muộn rồi sư tỷ, để em đưa chị về nhé?” Một sư đệ mở lời.

Chu Phục sải bước tiến lại gần, cắt ngang lời cậu ta một cách tự nhiên: “Không cần đâu, sư tỷ của các cậu có chồng đến đón rồi.”

Chồng? Chưa nghe nói sư tỷ kết hôn bao giờ mà.

Hai cậu nam sinh đều nhìn anh bằng ánh mắt “ngây thơ trong sáng”.

Chu Phục không khách khí, dùng ánh mắt uy nghiêm thường dùng khi thẩm vấn để lướt qua cả hai một lượt.

“Dạ, chào anh ạ, chào sư tỷ, tụi em về trước.”

Trình Giang Tuyết không phản bác, cô bước xuống bậc thềm rồi lên xe.

Chu Phục hất cằm, dặn dò một câu như bậc tiền bối: “Các cậu cũng về ký túc xá sớm đi, đừng có lượn lờ bên ngoài.”

Trên đường về, Trình Giang Tuyết ôm bình giữ nhiệt, nhấp một ngụm nước: “Anh tự nâng cấp danh phận cho mình nhanh gớm nhỉ?”

“Anh nâng cấp chỗ nào?” Chu Phục nói bằng vẻ mặt nghiêm túc: “Tối qua không phải em gọi anh là chồng sao? Nào là chồng ơi hôn chỗ này, chồng ơi hôn chỗ nảy… Ồ, xuống giường cái là không nhận người quen luôn à?”

Nước sặc vào cổ họng, Trình Giang Tuyết suýt nữa thì nghẹn chết.

Chu Phục đưa tay vỗ vỗ lưng cho cô.

Trong lòng cô thầm mắng một câu “đồ lưu manh”. Mấy lời xấu xa đó anh ta chẳng cần nghĩ cũng thốt ra được ngay.

Trình Giang Tuyết ngáp một cái, lấy tay che miệng: “Hôm nay mệt quá, chiều chỉ nghỉ được một lát lại phải quay lại trường, lát nữa về đến nhà em sẽ vệ sinh cá nhân nhanh nhất có thể rồi đi ngủ luôn.”

“Mai Chủ nhật, các em chắc cũng được nghỉ chứ?” Chu Phục hỏi.

Trình Giang Tuyết cảnh giác nhìn anh: “Nghỉ thì anh định làm gì?”

Chu Phục bật cười: “Nghỉ thì em có thể ngủ thêm một lát, đỡ phải kêu khổ kêu mệt, em nghĩ anh là loại người gì thế? Suốt ngày chỉ biết làm chuyện đó thôi à?”

“Chẳng lẽ không phải sao?” Trình Giang Tuyết nói: “Tần suất nhà mình mua bao… còn cao hơn cả mua khăn giấy đấy.”

Nói xong chính cô cũng thấy đỏ cả mặt.

Đến dưới lầu, khi Trình Giang Tuyết xuống xe, cô thấy Chu Phục vẫn đi theo sau.

Cô đột nhiên quay người lại nói với anh: “Em về đến nhà rồi.”

“Biết mà.” Chu Phục không có ý định rời đi, “Lên lầu thôi.”

“Em tự lên được, anh mau về đi.” Trình Giang Tuyết nói.

Chu Phục cúi đầu nhìn kỹ cô, khẽ nói: “Trời lạnh thấu xương thế này, lúc nãy thì bắt anh nhìn hai thằng nhóc trẻ măng đó, giờ lại đuổi anh đi, Trình Giang Tuyết, em không muốn cho anh sống nữa thì cứ nói thẳng ra.”

Nghe anh nói thảm thiết như vậy, Trình Giang Tuyết theo bản năng định giải thích: “Nói bậy, hai cậu ấy là…”

Giây tiếp theo, cô đã bị Chu Phục bế bổng lên.

Anh nói: “Muộn rồi, lên giường rồi hẵng giải thích tình hình, anh sẽ quỳ nghe.”

“…”

Trình Giang Tuyết cũng chẳng buồn giãy giụa nữa. Cô thừa biết anh đang giả vờ giả vịt, cái người da mặt dày như anh làm sao có chuyện chịu đi về cơ chứ.

Còn cái gọi là “quỳ nghe” của anh chính là vừa nghe vừa đè cô vào trong chăn rồi hôn cô tới tấp.

“Bé cưng, người em thơm quá.”

Đây là câu nói mà Trình Giang Tuyết nghe thấy trong cơn mê màng khi đồng tử đã bắt đầu tán loạn.

Cô hé mắt, ngây ngô hỏi: “Thơm chỗ nào?”

“Nói không rõ được.” Chu Phục vẫn tiếp tục vùi đầu hít hà mùi hương trên người cô, “Tự em không cảm thấy sao?”

Trình Giang Tuyết lắc đầu, cô chỉ biết cả người mình đã nhũn ra như một vũng bùn.

Chu Phục m*t lấy vành tai cô, giọng khàn đặc: “Em làm đúng lắm, lẽ ra không nên thả anh vào, lúc nào anh cũng chỉ muốn thế này thôi. Đến đêm là anh chẳng muốn ngủ nghê gì nữa, chỉ muốn đối xử với em như vậy, em có ghét anh không?”

Ghét không ư? Hình như là không, thậm chí còn cảm thấy rất dễ chịu.

Nếu ghét, cô đã không khẽ khàng cầu xin anh đến hôn mình.

Ánh sáng ban mai cố ngoi lên, một màu xanh xám pha lẫn bụi bặm xuyên qua lớp rèm voan mỏng, chiếu lên đồ đạc trong phòng ngủ như phủ một lớp sương mờ.

Chiếc váy ngủ hai dây mà Chu Phục ném trên thảm cỏ xanh cũng mất đi màu sắc ban đầu, trở thành một mảnh vải xám xịt.

Trước khi ôm Trình Giang Tuyết chìm vào giấc ngủ, trong đầu anh cứ vang lên từng tiếng gọi nũng nịu của cô, từ từ nhấn chìm anh vào d*c v*ng.

Hai người ngủ đến tận chiều mới tỉnh, bụng đói cồn cào.

Lúc thay quần áo, chân Trình Giang Tuyết vẫn còn bủn rủn, cổ họng khô khốc và khản đặc.

Cô ngồi trên ghế trang điểm, vừa đeo kính áp tròng vừa nói với Chu Phục: “Lại làm đến muộn thế này, lãng phí cả một ngày trời rồi. Hôm nay em chính thức…”

Chưa nói xong, Chu Phục đã chen lên ngồi cùng ghế, ôm lấy cô từ phía sau.

“Chính thức làm sao?”

Anh vừa rửa mặt xong, trên cằm vẫn còn vương mùi hương thanh khiết của nước sau cạo râu. Khi anh cọ vào mặt Trình Giang Tuyết, cô khẽ nhắm mắt lại một lát.

Lúc mở mắt ra, cô nghiêm túc nói: “Chính thức thông báo cho anh biết, bắt đầu từ tối nay, anh không được phép sang đây ngủ nữa.”

“Thế anh đi đâu?” Chu Phục hỏi.

Sau khi phủ một lớp kem nền, Trình Giang Tuyết vặn bút vẽ bọng mắt: “Anh đi đâu tùy anh, cơ quan hay về nhà anh cũng được.”

Chu Phục tặc lưỡi: “Nghe xem, đây có phải lời mà một cô gái dịu dàng, tri thức nên nói không?”

“… Thế anh không thấy chúng ta lãng phí quá nhiều thời gian trên giường sao?” Trình Giang Tuyết quay đầu lại nói.

Chu Phục suy nghĩ một chút, nghiến răng đáp: “Được, anh hứa sẽ không chạm vào em một cái nào, chỉ cần cho anh lên giường nghỉ ngơi là được.”

Trình Giang Tuyết dùng bút chỉ vào mũi anh: “Nói dối là mũi sẽ dài ra đấy nhé.”

“Đừng nói mấy thứ vô dụng đó nữa, đi ăn thôi?” Chu Phục nghiêng đầu, áp sát vào tai cô hít sâu một hơi: “Anh đói lắm rồi.”

Trình Giang Tuyết cứ vặn vẹo người, luôn miệng nói không muốn.

“Không muốn cái gì?” Chu Phục bấy giờ mới mở mắt, “Không muốn gì cơ?”

“Đừng có hôn em kiểu đó!” Trình Giang Tuyết đẩy anh ra, “Anh lùi lại năm bước cho em, chúng ta cách xa nhau một chút, giữ khoảng cách an toàn.”

Chu Phục cười: “Thế này thì có gì mà không an toàn?”

“Rất không an toàn. Em không muốn mang thai khi đang học tiến sĩ đâu.”

Trình Giang Tuyết bình thản nói xong rồi tiếp tục dặm phấn hồng lên má.

Dù có dùng biện pháp thì cũng không an toàn 100%. Với tần suất và mức độ khao khát cơ thể nhau như thế này, cô lo sớm muộn gì mình cũng “dính chưởng”.

Thế nhưng Chu Phục đang bị đẩy sang một bên thảm lại sững người ra như vừa ngộ ra điều gì đó.

Phương án tốt nhất để không bị đuổi đi chẳng phải là kết hôn càng sớm càng tốt sao?

Chuyện con cái thì khoan hãy bàn, có hay không với anh chẳng quan trọng, anh cũng chưa muốn có sớm thế. Quan trọng nhất là phải chiếm lấy cái danh phận “người chồng” này đã.

Trình Giang Tuyết trang điểm xong, vừa quay người lại đã thấy anh đang suy tính gì đó, mắt sáng rực lên.

“Làm gì đấy?” Cô không nghĩ cái ánh mắt đó là đang nghĩ chuyện tốt lành gì, “Có đi ăn không?”

“Đi chứ.” Chu Phục chỉnh lại cổ tay áo, mỉm cười nhàn nhã.

Đến hầm để xe, Trình Giang Tuyết xung phong: “Để em lái, em nhân tiện làm quen với đường xá luôn.”

“Không cần làm quen.” Chu Phục không đưa chìa khóa cho cô, “Em đi đâu anh cũng có thể đưa đi, không thì gọi tài xế.”

“Tại sao mọi người cứ không cho em lái xe thế nhỉ?” Trình Giang Tuyết vẫn còn lầm bầm phản đối khi bị nhét vào ghế phụ.

Chu Phục vịn cửa xe, cúi người xuống nói: “Vì em ra đường là đe dọa đến mọi người đấy.”

“Em đe dọa ai cơ?”

“Tất cả những người tham gia giao thông.”

“…”

Cô ngồi trên xe, lật xem tin nhắn trong nhóm suốt cả ngày hôm nay.

Sau khi lướt hết một lượt, Trình Giang Tuyết cất điện thoại: “Thầy lại đang mắng người rồi, cũng chẳng chỉ đích danh ai, cảm giác như đang xả súng quét sạch cả lượt vậy.”

“Không sao, em cứ coi như ông ấy đang mắng người khác đi.” Chu Phục thản nhiên nói.

Trình Giang Tuyết lắc đầu: “Em không làm được, em cứ thấy ông ấy viết sớ dài là lập tức bắt đầu tự kiểm điểm bản thân ngay.”

Chu Phục cười, giơ một ngón tay lên: “Đừng nhạy cảm quá, làm học thuật hay đi làm cũng vậy, đều không cần quá rạch ròi, đừng làm khổ mình quá. Tóm lại chúng ta cứ giữ một nguyên tắc xử thế thế này.”

“Nguyên tắc nào?”

“Lãnh đạo không gọi tên mình thì không phải đang nói mình; ám chỉ mỉa mai thì cứ giả vờ như không hiểu.”

Trình Giang Tuyết xì một tiếng: “Thế nếu ông ấy chỉ thẳng mặt em mà mắng khó nghe thì sao?”

“Thì em lấy điện thoại ra quay cho ông ấy một đoạn video độ nét cao.” Chu Phục thong thả rẽ ngoặt, “Quay xong em hỏi ông ấy xem muốn nổi tiếng trên nền tảng mạng xã hội nào?”

“Toàn mấy trò tà đạo.” Trình Giang Tuyết nghe mà bật cười.

Chu Phục nói: “Anh nói thật đấy, em đừng vì mấy chuyện vặt này mà tâm trạng không tốt, hao tâm tổn sức càng không đáng.”

“Biết rồi.” Trình Giang Tuyết nhỏ giọng nói, “Có anh ở đây, em muốn hao tâm tổn sức cũng khó.”

Cô tựa vào lưng ghế, cảm thấy cảnh vật xung quanh ngày càng quen thuộc.

“Đi đâu vậy anh?” Trình Giang Tuyết khẽ hỏi, “Hình như đang lái lên núi?”

Chu Phục gật đầu: “Đúng là đi Hương Sơn, ông nội bảo em qua ăn cơm.”

Trình Giang Tuyết “A” lên một tiếng rồi ngồi thẳng dậy: “Sao anh không nói sớm, em chẳng mang theo gì cả, cứ đi tay không thế này à?”

“Không cần mang gì đâu, ông cái gì cũng không thiếu.” Chu Phục nghiêm túc nói, “Chỉ thiếu mỗi một cô cháu dâu thôi, em mà đồng ý thì…”

“Chu Phục.” Trình Giang Tuyết ngắt lời anh, “Anh đừng có cầu hôn vòng vo, em không đồng ý đâu.”

Anh gãi gãi chân mày, cười nói: “Tất nhiên anh sẽ không cầu hôn trên xe rồi, em cứ đợi đấy.”

“Không đợi.” Trình Giang Tuyết nói, “Em tính kỹ rồi, đợi tốt nghiệp tiến sĩ xong mới kết hôn.”

“Tính toán thế là quá qua loa rồi.” Chu Phục bắt đầu nâng tầm quan điểm: “Đó là một sai lầm hoàn toàn, hơn nữa còn đi ngược lại tiến trình lịch sử, là một sự thụt lùi.”

“… Đồ thần kinh.” Trình Giang Tuyết quay lưng lại phía anh, bịt tai vào.

Vùng đất trên núi này rốt cuộc vẫn có sự khác biệt. Không chỉ vì những tán cây gỗ đỏ thẫm nhuộm đỏ cả nửa bầu trời lúc vào thu mà còn bởi những ngôi nhà độc lập ẩn sâu trong bóng cây rậm rạp, nơi người thường khó lòng bước vào.

Dưới gốc thông trắng cao lớn, trạm gác không mấy nổi bật vẫn đứng đó, đúng vị trí trong ký ức của Trình Giang Tuyết.

Chiếc xe hơi màu đen lướt qua bên cạnh họ, không nhìn rõ người ngồi bên trong. Giống như vùng đất dưới chân này, không hề phô trương nhưng lại toát ra một thứ trật tự và quyền uy không cần nói thành lời.

Trình Giang Tuyết mở gương trang điểm kiểm tra lại một lượt: “Cũng may là có trang điểm, không nghe lời anh cứ thế để mặt mộc ra khỏi cửa.”

“Em chỉ cần rửa mặt thôi là đủ đẹp rồi.”

Có lẽ sợ làm phiền ông cụ nên các cánh cửa lớn đều đóng chặt. Họ đi vào từ cửa ngách phía Đông, Hoa Trân đang cùng Chu Chính Bình đọc sách, nhận được tin báo liền vội vàng bước ra đón.

Bà tựa vào cột hành lang đứng chờ, mỉm cười dịu dàng với họ.

“Bà Hoa.” Chu Phục mở lời giới thiệu, “Đây là vị hôn thê của cháu, Trình Giang Tuyết.”

Hoa Trân gật đầu: “Lần đầu gặp mặt, chào cháu, Tiểu Trình.”

“Cháu chào bà ạ.” Trình Giang Tuyết ngoan ngoãn chào một câu, “Cháu đến vội quá nên không kịp chuẩn bị quà cáp gì.”

Hoa Trân vội bảo không cần: “Cháu chịu đến chơi là tốt rồi, bà với ông nội nó ngày nào cũng chỉ có hai người, bà nhìn ông, ông nhìn bà.”

Bà nắm lấy tay Trình Giang Tuyết, gọi vào trong: “Ông Chu, cháu dâu đến rồi này.”

Chu Chính Bình từ phòng trong bước ra, ngồi xuống chiếc ghế thái sư ở phòng khách.

Ông nói với cô: “Tiểu Trình ngồi đi, còn thằng nhóc kia cũng đừng có đứng đó nữa.”

Hoa Trân ấn Trình Giang Tuyết ngồi xuống ghế: “Ngồi đi cháu, bà rót trà cho.”

“Cháu cảm ơn bà.”

Chu Phục nói: “Không sao, cháu lái xe mệt rồi, cứ đứng thôi.”

“Thế thì đứng xa ra một chút, cháu đến đây đứng gác đấy à? Che hết ánh sáng của tôi rồi.” Chu Chính Bình nhấc nắp chén trà lên.

“… Được ạ.”

Trình Giang Tuyết cúi đầu cười. Cô luôn cảm thấy anh không giống bố mình, hóa ra là giống ông nội.

Chu Chính Bình quan sát cô một lúc, dưới ánh sáng mờ ảo, dáng vẻ cô toát lên vẻ yểu điệu thục nữ, quả thật mang lại cảm giác quen thuộc khó tả. Đúng là duyên phận, cả hai bố con nhà này đều “ngã gục” trước cùng một khuôn mặt.

Ông bưng trà nhấp một ngụm: “Tiểu Trình, ông hỏi cháu, cháu thấy Chu Phục thế nào?”

Chu Phục vội vàng nói: “Cô ấy tất nhiên là…”

“Cháu đừng có nói leo, không có việc của cháu.” Chu Chính Bình mắng xong lại ôn tồn nhìn Trình Giang Tuyết: “Tiểu Trình nói xem, chấm cho nó bao nhiêu điểm.”

Trình Giang Tuyết mím môi, suy nghĩ hồi lâu: “Nếu tính thang điểm 100 thì chắc là 95 ạ.”

“Tại sao lại trừ 5 điểm?” Chu Chính Bình cũng rất hiểu cháu mình, “Có phải tại cái miệng này không?”

Cô gật đầu: “Vâng, cái miệng đó đáng lẽ phải trừ 20 điểm nhưng nhờ ngoại hình kéo lại được 15 điểm ạ.”

Chu Phục nghe xong chỉ biết lắc đầu cười, bưng trà lên uống.

“Nghĩa là những phương diện khác cháu đều rất hài lòng.” Chu Chính Bình nói.

Trình Giang Tuyết “vâng” một tiếng: “Anh ấy trưởng thành hơn cháu, cũng chăm sóc cháu rất nhiều, cả về thể chất lẫn tâm lý. Đặc biệt là bây giờ cháu đang làm tiến sĩ, áp lực lớn hơn hồi đi dạy nhiều, cũng nhờ anh ấy khai thông tư tưởng cho cháu.”

Chu Phục bồi thêm một câu: “Về thể chất thì đúng là chăm sóc rất ‘chu đáo’ ạ.”

Chu Chính Bình tuổi đã cao nên không nghe ra ẩn ý của giới trẻ. Nhưng Hoa Trân thì nhíu mày cười nói: “Vừa mới bị trừ 20 điểm mà đã không biết rút kinh nghiệm rồi.”

Chu Chính Bình nói: “Tiểu Trình, ông muốn nhờ cháu một việc.”

“Ông cứ nói ạ.” Trình Giang Tuyết đặt chén trà xuống, nghiêm túc lắng nghe.

Ông chỉ vào Chu Phục nói: “Thằng này từ nhỏ đã ngang ngược quen rồi, gây cho ông không ít rắc rối đâu. Sau này nó có gì không phải, cháu đừng có giữ trong lòng, cũng không cần phải nhẫn nhịn nó làm gì, cứ nói với ông hoặc với bố nó, để chúng ta dạy bảo nó. Nhà ngoại cháu ở xa, cháu cứ coi đây là nhà của mình, được không?”

Hóa ra là một lời thỉnh cầu như vậy. Trình Giang Tuyết sụt sịt mũi đáp: “Cháu biết rồi ạ, thưa ông.”

Chu Phục bất mãn nói: “Ông nội, chuyện hồi nhỏ rồi sao ông cứ nhắc lại mãi thế.”

Sau khi ăn tối xong, Hoa Trân giữ họ lại ngủ lại trên núi.

Trình Giang Tuyết khéo léo từ chối: “Ngày mai cháu phải đến trường từ rất sớm, nhiều việc quá ạ.”

“Để cháu đưa cô ấy về.”

Trên đường xuống núi, Trình Giang Tuyết hỏi: “Sức khỏe ông nội vẫn tốt thật đấy, tối nay còn uống được một ly nhỏ. Em nhớ hình như trước đây ông từng bị bệnh nặng một lần đúng không?”

Chu Phục nói: “Đúng thế, năm em tốt nghiệp, sau khi ông làm phẫu thuật xong thì dần dần hồi phục. Duy trì được sức khỏe tốt thế này cả nhà anh đều thấy bất ngờ, cũng là nhờ công lao của bà Hoa đấy.”

“Bà chăm sóc tốt thật.” Trình Giang Tuyết cảm thán, “Người cũng dịu dàng, thú vị nữa, mà nhìn bà trẻ quá.”

“Bà nội anh mất sớm rồi.” Chu Phục giải thích, “Hồi đó hình như còn chưa chuyển về thủ đô. Bà Hoa trước đây là thư ký của ông nội, giúp ông thu nhận và phát hành văn kiện rất nhiều năm.”

“Cận thủy lâu đài”, ngày ngày chạm mặt nhau, ai mà nhịn cho nổi? Trình Giang Tuyết như nghe ra được chút chuyện tình cảm xưa cũ, nhếch môi cười.

Chu Phục nhìn qua là biết cô đang nghĩ gì. Anh vội đính chính: “Không phải đâu, không phải thế đâu. Lúc làm thư ký là trong sáng lắm. Là sau khi bà nghỉ việc điều về địa phương, hai người mới bắt đầu thư từ qua lại, từ đó mới xác định tình cảm rồi đến với nhau.”

“Anh biết em đang nghĩ gì à?” Trình Giang Tuyết ghé sát lại hỏi.

Chu Phục nhéo má cô: “Nhìn biểu cảm của em là anh biết ngay. Giống như lúc em cọ chân vào người anh, anh biết ngay là em muốn thêm một lần nữa hoặc là muốn bị ‘ăn’ thêm lần nữa.”

“…”

Về đến nhà, Trình Giang Tuyết lại bận rộn tẩy trang dưỡng da. Tắm xong, cô thay một chiếc váy ngủ mỏng màu mật ong. Bước ra từ phòng tắm, cô xoa nốt phần tinh chất dư thừa trên tay, đi đến chỗ giá vẹt cho nó uống chút nước.

“Gugu nhỏ.” Trình Giang Tuyết ngẩng đầu nói với nó, “Con bảo xem hôm nay mẹ phải đọc đến mấy giờ mới được đi ngủ đây?”

“Đến sáng.” Chu Phục đang nằm trên sofa, thong thả hù dọa cô.

Trình Giang Tuyết lườm anh: “Không hỏi anh.”

Gugu chỉ biết lặp lại lời anh: “Đến sáng! Đến sáng!”

“…” Trình Giang Tuyết chỉnh lại cho nó: “Con đừng có học anh ta nói chuyện, toàn lời chẳng ra gì thôi.”

Nghe thấy bảo “lời chẳng ra gì”, Gugu lại gật gật đầu mấy cái rồi hét lên: “Bé cưng, hôn nhau nào.”

“Bé cưng, hôn nhau nào.”

“…”

Con chim này hết cứu rồi, hoàn toàn bị dạy hư rồi. Thậm chí sau khi kết thúc câu “hôn nhau”, nó còn bắt chước một đoạn âm thanh chùn chụt cực kỳ sống động.

Trình Giang Tuyết đi tới chất vấn Chu Phục: “Tại sao nó lại nói thế?”

Chu Phục vô tội xòe tay: “Sao anh biết được? Nó cứ thích học anh thì anh biết làm thế nào?”

“Đều tại anh hết, em đã bảo là không được làm chuyện đó trước mặt nó…”

“Đừng giận nữa.” Chu Phục đưa tay kéo cô lại.

Trình Giang Tuyết không chịu ngồi xuống, cô nói: “Em phải vào phòng sách đây, anh lại định làm gì?”

“Bé cưng, hôn nhau nào.”

“…”

Bình Luận (0)
Comment