Sau Khi Ký Thỏa Thuận Kết Hôn Với Vai Chính Thiên Sư

Chương 28

"Được." Ninh Trạch Tiêu phối hợp gật đầu.

"Tôi đi trước, cậu theo sát phía sau."

Ôn Dĩ Tắc dứt lời, trực tiếp nhấc chân bước về phía trước. Đôi chân dài của anh sải bước, dẫm lên những hòn đá rải rác một cách nhanh nhẹn.

Thân hình chợt lóe, anh đã tiến lên phía trước vài bước.

Đám rắn vẫn duy trì tư thế cũ, hoàn toàn không hề cảm nhận được có kẻ xâm nhập đe dọa.

Phương pháp này khả thi!

Ninh Trạch Tiêu trong lòng vui mừng, cậu ngước mắt nhìn về phía Ôn Dĩ Tắc, phát hiện đối phương đã dừng lại ở giữa đường, quay đầu lại hướng về phía mình vươn tay ra. Bàn tay người đàn ông to rộng và ấm áp, giống như bến cảng tránh gió khi con thuyền cập bờ, khiến cậu cảm thấy vô cùng an tâm.

Chàng thanh niên mím môi, cậu rất thích việc đối phương khi tiến về phía trước vẫn nhớ kéo mình một tay.

Ninh Trạch Tiêu chủ động đặt tay vào lòng bàn tay đối phương, cảm nhận được lực đạo của người đàn ông đang dắt mình tiến tới, cậu phối hợp đạp lên những hòn đá. Dưới sự dẫn dắt của Ôn Dĩ Tắc, Ninh Trạch Tiêu chậm rãi tiến lên, đuổi kịp bước chân đối phương.

Hai người lấy ổ rắn làm tâm điểm, một trước một sau, đi vòng qua thành một đường cong nhỏ.

Xung quanh chỉ còn lại tiếng gió lạnh trêu đùa tán cây tạo nên những âm thanh xào xạc.

Mắt thấy hai người sắp lặng lẽ rời khỏi địa bàn của loài rắn, thì sự cố bất ngờ đột ngột ập đến --

Ninh Trạch Tiêu không cẩn thận dẫm phải một khối đá có mặt trên bằng phẳng nhưng thực tế phần đáy lại gập ghềnh, thân hình chợt mất cân bằng, loạng choạng mấy cái kịch liệt.

Ôn Dĩ Tắc thấy cậu sắp ngã xuống, trong lòng nóng vội, vội vàng duỗi tay túm chặt lấy đối phương, hai bàn tay siết chặt lấy nhau.

Ôn Dĩ Tắc cứu được vai chính đang mất đà, nhưng chân anh vì quán tính nên theo bản năng bước tới một bước, trực tiếp dẫm vào đống lá khô.

Rắc một tiếng -- động tĩnh vang dội như sấm bên tai.

Động tĩnh kéo co của hai người đã đánh thức con rắn đang nghỉ ngơi, nó lắc lư đầu vài cái, thân hình thô dài trực tiếp dựng đứng lên.

"Tê......"

Con rắn phun lưỡi, nó cảm nhận được kẻ xâm nhập xuất hiện, hơn nữa đã xác định được phương vị của đối phương.

Ninh Trạch Tiêu phát giác mình đã gây họa, theo bản năng ngẩng đầu lên, trước mắt hiện ra hình ảnh con rắn đang hướng về phía mình há to miệng.

Hỏng bét!

Cặp răng nanh của đối phương vừa dài vừa sắc bén, nó vươn mình lao tới cắn một cú thật mạnh.
Trong chớp nhoáng, Ôn Dĩ Tắc tay mắt nhanh nhẹn, trực tiếp ôm lấy Ninh Trạch Tiêu lăn về phía trước một vòng, khiến con rắn vồ hụt.

Thình thịch --

Ôn Dĩ Tắc ngã nặng nề xuống đất, làm đệm thịt cho Ninh Trạch Tiêu đang đè lên người mình.

"Tê......"

Đối phương không những không sao, mà ngay cả bụi trần cũng không dính một hạt.

"Anh không sao chứ?!"

Ninh Trạch Tiêu mở to đôi mắt màu nâu nhạt, nhận ra mình vẫn còn đè trên người Ôn Dĩ Tắc, vội vàng đứng dậy đỡ đối phương. Đều là lỗi của cậu, nếu không phải cậu không cẩn thận thì đã không khiến Ôn Dĩ Tắc bị thương.

"Không sao......" Ôn Dĩ Tắc lập tức khôi phục trạng thái, nắm lấy bàn tay Ninh Trạch Tiêu duỗi tới để đứng dậy. Anh phát hiện con rắn vừa tấn công thất bại đang bực bội chằm chằm nhìn bọn họ, đôi đồng tử dựng đứng lóe lên tia sáng không cam lòng.

"May mà cậu không xảy ra chuyện gì." Anh cảm thán đầy may mắn.

Vừa rồi nếu để vai chính bị rắn cắn, chính anh chắc chắn sẽ chùn bước, cũng sẽ không một mình lên núi liều mạng, nói không chừng kế hoạch của vai ác vì thế mà thành công.

"Anh không sao mới là quan trọng nhất." Trong mắt Ninh Trạch Tiêu thoáng hiện vẻ cảm động, cậu không ngờ đối phương lại coi trọng mình đến thế.

Ôn Dĩ Tắc thật sự là một người tốt.

Chân trời dần xuất hiện ánh hoàng hôn màu cam hồng, trong bất tri bất giác bóng dáng hai người kéo dài lê thê.

Sắp vào đêm rồi.

Ôn Dĩ Tắc thấy thời gian cấp bách, bọn họ tốt nhất nên tranh thủ lúc trời còn sáng để đi thêm một đoạn, tránh trường hợp đêm xuống tối đen như mực lại xảy ra chuyện không hay.

"Chúng ta tiếp tục đi thôi?"

"Ừm."

Một nơi khác.

"Đây là Ngọc Quan Âm?"

Phan Bình Nhị và ba người được hắn thuê đang đứng trước một tảng đá bị dây leo bao phủ tầng tầng lớp lớp. Giữa những phiến lá rậm rạp hiện ra nửa khuôn mặt màu xanh xám.

Diện mạo Quan Âm an tường, khóe môi nở nụ cười nhạt, đôi mắt lá liễu thâm sâu như biển cả, lộ ra vẻ thương xót và từ bi, tựa như có thể nhìn thấu mọi khổ cực thế gian.

"Các người còn đứng ngây ra đó làm gì, còn không mau chặt hết đám dây leo quấn trên đó đi?" Gã đàn ông trung niên biểu hiện sự phấn khích chưa từng có. Không ngờ hắn thật sự tìm được Ngọc Quan Âm, hơn nữa còn là một pho tượng Ngọc Quan Âm cao bằng người thật!

Hắn phát tài rồi!

Từ nay về sau hắn chắc chắn sẽ trở thành triệu phú!

Trong mắt Phan Bình Nhị hiện lên vẻ tham lam, hắn cảm thấy mình sắp đổi đời, không bao giờ phải nhìn sắc mặt người khác mà sống nữa!

Theo động tác cắt tỉa dây leo của những kẻ leo núi, từng đoạn cành xanh rụng xuống đất, dần dần, toàn cảnh tượng Quan Âm hiện ra trước mắt mọi người.

Chất liệu tượng Quan Âm thiên về ngọc Hòa Điền, sắc xanh trắng đan xen. Dưới bàn tay điêu khắc quỷ phủ thần công, tảng đá hiện ra hình dáng một vị nữ thần từ bi cao gầy, tĩnh lặng đứng đó, tỏa ra hơi thở bình yên hòa nhã.

Trăng cao treo lơ lửng, đĩa bạc màu trắng ngần như vầng hào quang sau lưng Quan Âm, lặng lẽ tỏa ra ánh sáng ôn hòa bao phủ mặt đất.

Phan Bình Nhị nhếch môi đắc ý: "Các người mau đi dựng lều và chuẩn bị đồ ăn cho tối nay đi. Đúng 12 giờ đêm nay, ta sẽ tiến hành hiến tế Quan Âm!"

"Rõ!"

Ba người họ vốn đã biết Phan Bình Nhị định hiến tế Quan Âm trên đỉnh núi Ngút Trời này. Tuy không biết tại sao hắn làm vậy, nhưng trách nhiệm của họ là hộ tống hắn hoàn thành buổi lễ thuận lợi.

Gã đàn ông trung niên mang tâm trạng kích động đi tới sát pho tượng, không ngừng quan sát từ trên xuống dưới.

Phan Bình Nhị lẩm bẩm: "Đây là Ngọc Quan Âm cao bằng người thật! Hoàn Thịnh Tư quả không lừa mình!"

Ba người kia nhận mệnh lệnh mới, người dẫn đầu lập tức phân công: "Cậu đi nhặt củi, cậu đi tìm nguồn nước, tôi sẽ ở lại canh giữ bên cạnh kim chủ, bảo vệ an toàn và dựng lều ở đây."

"Được." Hai người kia đồng thanh đáp.

Ba người nhanh chóng tản ra. Một người đội mũ thám hiểm đi về phía rừng cây rậm rạp để tìm nước; một người tóc dài tiến về phía khu vực lá khô úa, định chặt củi đốt.

Tại chỗ chỉ còn lại gã thám hiểm đầu trọc. Hắn quay đầu nhìn pho tượng Ngọc Quan Âm sống động như thật, lầm bầm: "Ai lại điêu khắc tượng Quan Âm ở cái đỉnh núi hẻo lánh này chứ? Thật kỳ quái."

Gã gãi đầu trọc, nghĩ mãi không ra. Miệng nói vậy nhưng tay chân vẫn thoăn thoắt tháo ba lô, lấy ra lều xếp để chuẩn bị chỗ ngủ cho đêm nay.

"Cục ta cục tác --"

Trong rừng sâu tĩnh mịch thấp thoáng tiếng cú kêu. Dưới màn đêm đen kịt, những âm thanh vốn bình thường bỗng trở nên quỷ mị khó tả.

Gã thám hiểm được giao nhiệm vụ tìm nước đang vất vả băng rừng. Tuy nhiên, sau những lớp cành lá dày đặc vẫn chỉ là rừng cây mênh mông, địa hình phức tạp khiến gã tiêu hao thể lực, dù cơ thể cường tráng nhưng mới đi nửa giờ gã đã cảm thấy mệt mỏi.

"Cái nơi quỷ quái gì thế này, thực vật rậm rạp thế mà chẳng thấy dấu vết nguồn nước đâu?"

Nghe tiếng chim kêu như tiếng trẻ con khóc, gã rùng mình, không biết có phải ảo giác không nhưng gã cảm thấy ánh sáng ở đây rất kém, gần như đến mức giơ tay không thấy năm ngón.

"May mà mình mang theo đèn pin," gã nói rồi móc chiếc đèn pin kim loại từ ba lô ra. Một luồng sáng mạnh mẽ xé toạc bóng tối của khu rừng.

"Ông chủ lần này không biết bị làm sao, ai lại đi tế bái trên núi lúc nửa đêm? Đường núi khó đi thế này, chắc trước đây chưa từng có người tới, ngay cả Ngọc Quan Âm cũng mọc đầy dây leo... Chậc! Tư duy của bọn người giàu thật khó hiểu!"

Gã vừa lẩm bẩm vừa dùng bàn tay đeo bao tay gạt những cành cây ngổn ngang. Mỗi bước chân của gã đều tạo ra tiếng xào xạc rõ mồn một trong không gian tĩnh lặng đến mức rơi kim cũng nghe thấy.

"Đây là lần đầu tôi thấy ngọn núi kỳ quái thế này. Theo lý thì nguồn nước phải nằm ở phía cây cối tươi tốt, nhưng núi này nhìn không lớn, sao đi mãi vẫn không thấy nước? Thật thấy quỷ!"

"Xào xạc......"

Phía sau gã đột nhiên vang lên một tiếng động lạ.

Gã lập tức khựng lại, trợn mắt, tim đập thình thịch. Không lẽ vừa nhắc đến quỷ là gặp quỷ thật sao?!

"Xào xạc......"

Tiếng động phía sau ngày càng lớn và dường như đang tiến lại gần.

Gã cầm đèn pin nuốt nước bọt, nỗi sợ vô hình như đôi bàn tay bóp nghẹt cổ họng gã.

"Chắc không có quỷ đâu! Mình là nam nhi đại trượng phu, sao gặp phải thứ bẩn thỉu đó được?!"

Gã liều mạng tự trấn an, hít một hơi thật sâu rồi cầm đèn pin quay ngoắt lại.

"Xào xạc --"

Ánh sáng tập trung vào một điểm. Gã trợn mắt nhưng không thấy yêu ma quỷ quái nào, chỉ có một cành cây mọc nghiêng bị gió thổi quất vào thân cây bên cạnh, tạo ra âm thanh giống như tiếng bước chân.

Hóa ra chỉ là hiểu lầm.

"Mẹ nó, dọa chết ông đây rồi!"

Gã vỗ ngực thở phào, cứ tưởng bị cô hồn dã quỷ trên núi nhắm vào đòi mạng chứ! Đang lúc thả lỏng, khóe mắt gã chợt quét trúng một thứ, đôi mắt trợn ngược.

"Khoan đã --"

Đây là...... Đây chính là nguồn nước!!

Cái nguồn nước gã tìm nửa ngày trời đây rồi!

Gã hăm hở tiến tới, niềm vui tìm thấy nước xua tan nỗi sợ hãi lúc nãy. Gã nhanh nhẹn lách qua đám cây cối rậm rạp, bước ra một khoảng đất trống cạnh bờ sông, tầm nhìn lập tức trở nên thoáng đãng.

Dưới ánh trăng, con sông nhỏ như một dải lụa bạc chảy lặng lẽ, một đoạn chảy khuất vào bóng tối của rừng già. Gã thám hiểm rảo bước, định bụng rửa mặt cho tỉnh táo để còn về báo tin.

Vừa đến bờ sông, mũi giày dẫm xuống nước lạnh, mặt hồ phẳng lặng lập tức gợn sóng. Gã cúi người, bàn tay vừa đưa ra giữa chừng thì hình ảnh phản chiếu dưới nước khiến gã trợn trừng mắt kinh hãi.

"Cái -- cái này là --"

Âm thanh đột ngột im bặt.

Thân thể gã thám hiểm bất ngờ như một con diều đứt dây, đổ ập xuống mặt sông, tạo nên một tiếng "tõm" lớn giữa đêm thanh vắng.

Chiếc đèn pin bị đánh rơi trên mặt đất, ánh sáng mạnh mẽ lóe lên vài cái rồi cuối cùng tắt lịm trong màn đêm. Ánh trăng vẫn lặng lẽ chảy trôi.

......

Một nơi khác.

Tên thám hiểm phụ trách nhặt củi ôm mười mấy cành cây thô tráng đứng dậy quay về.

"Quạ -- quạ --"

Một tiếng chim kêu bất thình lình khiến gã không kịp chuẩn bị mà giật bắn mình. Hắn loạng choạng, một khúc củi trong tay rơi xuống đất.

"Quạ ở đâu ra mà kêu thế, không biết là dọa chết người ta à?"

Hắn không nhặt khúc củi rơi mà vừa chửi rủa vừa đi tiếp: "Biết thế mang theo cái đèn đội đầu, giờ chẳng thấy tí ánh sáng nào."

Hắn chỉ có thể mò mẫm trong bóng tối, đôi mắt cố trợn thật to như muốn luyện thành "hỏa nhãn tinh kim" để nhìn đường.

"Xào xạc......" Một tiếng động khẽ vang lên.

Người đang đi bỗng cảm thấy chân mình như bị thứ gì đó vướng phải, cả người mất kiểm soát ngã nhào về phía trước.

Rầm --

Số củi trong lòng hắn rơi vãi khắp nơi.

"Mẹ kiếp, cái gì dám vướng chân ông đây?" Tên thám hiểm chửi ầm lên một câu. Cơn giận bốc lên đầu, hắn giơ tay đấm mạnh xuống mặt đất rồi nổi trận lôi đình đứng bật dậy, định xem rốt cuộc là thứ gì đã ngáng chân mình.

Nhưng khi gạt đám cây cỏ rậm rạp ra, thứ bên trong khiến hắn vốn đang bừng bừng sát khí bỗng cảm thấy sống lưng lạnh toát.

"Cái...... cái gì thế này?"

Bình Luận (0)
Comment