"Đây là thứ gì, á --"
Tên thám hiểm hoảng sợ hét lên một tiếng, tay hắn như bị một cái hố đen nuốt chửng, gương mặt không kìm được hiện lên vẻ dữ tợn.
Chỉ trong tích tắc, động tĩnh trong rừng rậm dần yếu đi rồi lặng hẳn.
Gió nhẹ thổi qua, tại chỗ chỉ còn lại một chiếc ba lô cùng đống củi lửa rơi rụng đầy đất.
Ninh Trạch Tiêu phát hiện sau lớp lá cây thỉnh thoảng lóe lên ánh sáng nhạt, cậu nhịn không được dùng tay gạt cành cây ra, bất ngờ nhìn thấy mặt sông lấp lánh dưới ánh trăng.
"Ôn Dĩ Tắc, ở đây có sông này."
Chàng thanh niên quay đầu gọi, lúc này cậu giống như một đứa trẻ tìm thấy món đồ chơi mới, nóng lòng muốn chia sẻ niềm vui với người bạn tốt của mình.
"Chúng ta cứ dọc theo con sông đi lên trên là có thể lên thẳng đỉnh núi."
Sự xuất hiện của con sông không chỉ cung cấp nguồn nước, mà quan trọng hơn là chỉ rõ phương hướng tiến lên cho họ. Ôn Dĩ Tắc đi đến bên cạnh cậu, anh cầm đèn pin, trong mắt cũng phản chiếu mặt nước dập dềnh sóng vỗ.
"Cậu có muốn rửa mặt một chút không? Trên mặt dính bẩn rồi kìa."
Vừa rồi anh mải mê đi đầu mở đường, tìm kiếm bóng dáng nhóm người Phan Bình Nhị nên không chú ý tới người đi bên cạnh bị dính lá khô cành rụng, mặt cũng lấm lem. Khuôn mặt vốn trắng trẻo giờ đây đen một mảng trắng một mảng, trông như một chú mèo bò sữa, mạc danh có chút buồn cười.
"Vậy anh cũng rửa đi."
Ninh Trạch Tiêu ngại không dám nói thẳng rằng mặt anh bây giờ chẳng khác gì bảng pha màu của họa sĩ, so với cậu chỉ có hơn chứ không kém.
"Được, vậy chúng ta cùng rửa."
Hai người nhất trí ý kiến, cùng tiến lại gần bờ sông. Ninh Trạch Tiêu khom lưng ngồi xổm xuống, dùng tay vục nước dội thẳng lên mặt. Làn nước mang theo cái lạnh lẽo lập tức xua tan mệt mỏi của đêm dài.
"Ninh Trạch Tiêu, cậu đã nghe câu chuyện nào về bờ sông chưa?" Ôn Dĩ Tắc đột nhiên nảy ý định trêu chọc, muốn kể chuyện cho Ninh Trạch Tiêu đang mất cảnh giác.
Cậu lộ vẻ nghi hoặc: "Câu chuyện về bờ sông là gì cơ?"
"Đừng tùy tiện dùng nước ở hạ lưu, vì cậu không biết ở thượng lưu đã xảy ra chuyện gì đâu."
Ôn Dĩ Tắc vừa dứt lời, từ phía đỉnh núi đột nhiên có một cái xác trôi theo dòng nước về phía họ.
Đồng tử màu nâu nhạt của Ninh Trạch Tiêu co rút lại, cậu vừa nhìn thấy cái gì thế này?!
Ôn Dĩ Tắc: "?"
Hả? Tình huống gì đây? Vốn dĩ anh chỉ định nói: Biết đâu có ai đó đang rửa chân ở thượng lưu thì sao.
Trên khúc sông chảy xuống từ đỉnh núi bỗng nhiên trôi tới một người, toàn thân cứng đờ, môi trắng bệch, hai mắt đờ đẫn không chút thần sắc nhìn thẳng phía trước. Sau lưng người này, máu tươi trào ra nhuộm hồng cả một đoạn sông.
Ninh Trạch Tiêu thấy thế vội vàng rụt tay lại đứng bật dậy, cậu không muốn chạm vào làn nước đã bị vẩn đục bởi máu này.
"Người này không phải là người Phan Bình Nhị mang tới chứ?" Ôn Dĩ Tắc nhìn thi thể không ngừng trôi xuống theo dòng nước, đôi mày kiếm lập tức nhíu lại.
Nhìn bộ đồ leo núi màu đen gọn gàng cùng chiếc ba lô đeo bên vai phải, đây chắc chắn là một thợ leo núi chuyên nghiệp. Dựa vào độ mới của trang phục, người này hẳn là mới đến núi Ngút Trời thời gian gần đây. Quan trọng hơn, đối phương lại trôi từ thượng nguồn xuống, mọi manh mối đều chỉ về một kết quả -- người này rất có thể là người Phan Bình Nhị thuê, và họ đã gặp chuyện ở phía trên.
Ôn Dĩ Tắc cố gắng suy đoán theo hướng tích cực, rằng có lẽ họ chỉ gặp tai nạn khi leo núi chứ không phải đụng độ yêu ma quỷ quái gì.
"Anh ta còn sống không?" Ninh Trạch Tiêu lần đầu thấy người chết, trong mắt là sự kinh ngạc xen lẫn hoảng sợ, khuôn mặt trắng trẻo hiện lên vẻ nhợt nhạt.
"Chết rồi." Ôn Dĩ Tắc lắc đầu, một người bị mất máu nhiều mà không được cứu trị kịp thời thì không có cơ hội sống sót.
Con sông trước mặt không sâu, chỉ quá đầu gối một chút, vì thế thi thể mới không bị chìm mà trôi nổi trên mặt nước. Ôn Dĩ Tắc cầm đèn pin gan dạ tiến sát bờ sông, anh nhặt một cành cây khô chọc xuống nước, móc vào góc áo thi thể, cuối cùng thành công kéo người chết dừng lại bên bờ.
"Chúng ta nên làm gì bây giờ? Báo cảnh sát sao?" Môi Ninh Trạch Tiêu run rẩy, cậu theo bản năng nhìn về phía Ôn Dĩ Tắc đang ngồi xổm kiểm tra thi thể, muốn tìm một phương hướng từ anh.
Hiện tại, não bộ cậu hoàn toàn trống rỗng.
"Tốt nhất là không nên." Ôn Dĩ Tắc đáp, anh dùng cành cây gạt lớp áo trước ngực thi thể, lộ ra một lỗ hổng lớn.
Người này khi còn sống hẳn là đã bị thứ gì đó đâm xuyên lồng ngực. Trái tim biến mất, xung quanh là một vòng máu thịt bầy nhầy, máu chảy ra rất nhiều -- vết thương này rõ ràng không phải do loại hung khí thông thường nào gây ra.
"Hèn chi lượng máu mất nhiều thế này." Ôn Dĩ Tắc thì thầm.
Bây giờ anh có thể khẳng định, Phan Bình Nhị và tên vai ác tám chín phần mười đã liên thủ với nhau, nhưng không biết tại sao người của Phan Bình Nhị lại bị tấn công.
Ninh Trạch Tiêu nhìn cảnh này cũng nhận ra tình hình bất ổn, cậu theo bản năng móc chiếc La bàn Phong thủy mang theo bên người ra. Chiếc kim vốn đang đứng yên bỗng nhiên quay tít dù không có gió, tốc độ xoay ngày càng nhanh.
"Gần đây có âm khí." Ninh Trạch Tiêu khẳng định.
Sau vài ngày dưỡng thương ở bệnh viện và tranh thủ bổ sung kiến thức huyền học, giờ cậu đã có thể nhận biết đơn giản các tín hiệu từ la bàn. Do nhất thời sơ ý, cậu đã không nhận ra âm khí ở đây lại nồng nặc đến thế, gần như có thể làm nhiễu loạn lý trí con người. Người không biết chuyện một khi lọt vào đây, lâu dần sẽ sinh ra ảo giác và bị lạc giữa rừng sâu.
"Tình hình thế này, không tiện nói trực tiếp với người khác đâu nhỉ?" Ôn Dĩ Tắc đứng dậy, vứt cành cây sang một bên, chắc chắn rằng thanh niên sẽ không đem chuyện quỷ thần này kể với người thứ ba.
"Ừm." Ninh Trạch Tiêu gật đầu tán thành, những thứ này quả thật không nên tiết lộ công khai để tránh gây hoang mang dư luận. Chỉ là có vài chỗ cậu vẫn chưa hiểu, Phan Bình Nhị tại sao lại đến nơi nguy hiểm này? Hắn có biết tình hình ở đây không?
Mà Phan Bình Nhị đâu rồi? Liệu lát nữa họ có nhìn thấy xác của tên này không?
"Xem ra thế giới hai người tốt đẹp kết thúc rồi," Ôn Dĩ Tắc ngước mắt, nhìn về phía đỉnh núi mờ mịt trong bóng tối, câu chuyện đã quay về mạch chính.
"Tôi phải ngăn chuyện này tiếp tục xảy ra."
Ninh Trạch Tiêu nhìn thấy ma quỷ đả thương người, khí trường toàn thân từ thư thả du ngoạn lúc đầu đã chuyển sang trầm ổn, sắc lạnh. Là người kế thừa của thế gia thiên sư, cậu không thể thấy chết mà không cứu, nhất định phải dốc sức ngăn chặn!
"Chúng ta lên núi xem tình hình trước, lát nữa rảnh sẽ quay lại xử lý hậu sự cho thi thể này." Ninh Trạch Tiêu trở thành người dẫn dắt.
Ôn Dĩ Tắc không phản đối mà phụ họa theo: "Được." Anh đến núi Ngút Trời chính là vì mục tiêu này.
Hai người nhất trí vượt qua thi thể bên bờ sông, tiếp tục tiến về phía trước. Đi được khoảng mười phút, họ lại bắt gặp thi thể thứ hai. Người này cũng là một nhà thám hiểm, nhưng nhìn trạng thái chết, nỗi đau hắn phải chịu trước khi lìa đời chắc chắn kinh khủng hơn người ở dưới sông nhiều.
Ngũ quan người chết dữ tợn, hai tay đầy máu, phần th*n d*** đã biến mất, nội tạng vương vãi trên mặt đất, chất lỏng màu đỏ kéo thành một vệt dài lê thê. Dựa vào vệt máu không thấy điểm đầu cùng đám cây cỏ bị đè bẹp xung quanh, thi thể này hẳn là bị thứ gì đó lôi kéo đến đây, điểm kết thúc của vệt máu mới là hiện trường vụ án đầu tiên.
"Đây rốt cuộc là quái vật gì?"
Ninh Trạch Tiêu ngồi xuống kiểm tra, phát hiện người này cũng giống người dưới sông, chết không nhắm mắt, đôi đồng tử trợn trừng như đang lặng lẽ kể lại cuộc tấn công kinh hoàng trước khi chết. Chiếc la bàn trong tay cậu xoay mạnh đến mức tưởng như sắp bay lên.
Ôn Dĩ Tắc chỉ nhìn vài lần rồi thu hồi tầm mắt, anh chấp nhận được thi thể nhưng không thể chịu nổi hiện trường thê thảm thế này. Phan Bình Nhị rốt cuộc có biết chuyện không? Anh nheo mắt, trong lòng dâng lên cảm giác khó chịu khi thấy hai kẻ thù của mình liên thủ chống lại mình. Đồng thời, nỗi lo lắng cho Ninh Trạch Tiêu trong anh ngày một lớn.
Bởi lẽ những nhà thám hiểm đã chết đều là nam giới trẻ khỏe mà trước mặt tà ám còn không chịu nổi một đòn, huống chi nhân vật chính chỉ là một tân thủ vừa mới tiếp xúc với thuật pháp thiên sư, không biết cậu có thể chống chọi được không?
"Cậu nhất định phải chuẩn bị sẵn sàng, lát nữa nếu có đánh nhau thì tuyệt đối đừng để mình bị thương." Ôn Dĩ Tắc dặn dò, muốn cậu đừng liều mạng với kẻ địch, bảo vệ bản thân là quan trọng nhất. Nếu đánh không lại thì chạy, cùng lắm thì lần này để vai ác chiếm ưu thế, lần sau gỡ lại sau.
"Đừng lo, tôi ứng phó được."
Ninh Trạch Tiêu mím môi, ánh mắt kiên định. Cậu hiểu ý của Ôn Dĩ Tắc là đang quan tâm mình, chỉ bấy nhiêu đó thôi cũng đủ làm cậu thấy thỏa mãn. Yên tâm đi, khi ở bệnh viện cậu đã luyện tập rất nhiều thuật pháp, không còn là đứa trẻ tay không tấc sắt mỗi khi gặp quỷ như trước nữa.
"Đi thôi."
......
Màn đêm buông xuống, ánh trăng bao phủ đại địa.
Trước tượng Quan Âm, Phan Bình Nhị cuối cùng cũng ổn định lại tâm trạng kích động, nhưng bụng gã lại kêu "ùng ục". Tên đàn ông trung niên xoa xoa cái bụng mỡ, cảm thấy đói cồn cào. Hắn quay về trại, trên khoảng đất bằng phẳng đã dựng sẵn ba chiếc lều. Nhưng hiện tại chưa có ai thắp đèn, lều trại vẫn chìm trong bóng tối.
Phan Bình Nhị thấy mình bị bỏ rơi, không cơm nóng cũng chẳng có lửa sưởi, tức nổ đom đóm mắt mà chửi rủa:
"Mẹ kiếp, bọn chúng đâu hết rồi? Nhận lương cao mà bảo vệ ta thế này à? Không thấy một bóng người, chẳng lẽ chết hết rồi sao? Chờ khi về ta nhất định phải trừ lương chúng nó! Trừ cho thật nặng!"
Hắn vừa lẩm bẩm chửi bới vừa đi thẳng về phía lều trại, hoàn toàn không nhận ra trên cái cây gần đó có một bóng người đang treo lơ lửng.
Tí tách...... Thỉnh thoảng lại vang lên tiếng chất lỏng nhỏ giọt.
Không hay biết gì, Phan Bình Nhị vén màn chui vào lều. Chẳng bao lâu sau, bên trong sáng lên ánh đèn ấm áp.
Hắn lục tìm trong ba lô của thuộc hạ lấy ra chai nước và vài ổ bánh mì ăn tạm cho no bụng. Lau miệng xong, hắn xem giờ, thấy đã hơn mười một giờ đêm. Chỉ còn vài phút nữa là đến giờ tế bái mà Hoàn Thịnh Tư đã dặn.
"Chẳng lẽ di dời một pho tượng Quan Âm mà còn phải lạy lục xin phép nó trước sao?" Miệng thì khinh khỉnh nhưng hắn lại tin lời Hoàn Thịnh Tư sái cổ. Đã đến đây rồi, chẳng tiếc gì vài phút.
Chẳng qua là dập đầu trước một tảng đá thôi, nếu nó mang lại tài lộc vô tận thì bảo hắn gọi nó là mẹ hắn cũng chịu!
Đợi hắn phát tài rồi, hắn sẽ cho Ôn Dĩ Tắc và Ninh Trạch Tiêu biết mặt! Hắn nhất định không tha cho hai kẻ đã cố ý làm khó mình trước mặt bàn dân thiên hạ!!
Phan Bình Nhị vén màn lều, tay cầm đèn pin tiến về phía tượng Quan Âm, mắt dáo dác nhìn xung quanh tìm bóng dáng những người kia.
"Mấy đứa đó sao giờ này vẫn chưa xuất hiện?"
Dù đầu óc có đơn giản đến đâu, hắn cũng bắt đầu cảm thấy có gì đó sai sai. Xung quanh tĩnh lặng đến lạ thường, ngay cả tiếng côn trùng cũng không có, tựa như cả thế giới đã ngủ say, bỏ lại mình hắn.
"Kệ đi, cầu được tượng Quan Âm là quan trọng nhất." Phan Bình Nhị gạt phắt những ý nghĩ kỳ lạ ra khỏi đầu.