Sau Khi Ký Thỏa Thuận Kết Hôn Với Vai Chính Thiên Sư

Chương 27

Gã đàn ông trung niên cảm thấy mình bị hố, trước mắt toàn là một mảnh rừng rậm nguyên sinh chưa từng có dấu chân người, lửa giận trong mắt hắn gần như muốn b*n r* tia lửa.

Làm sao có thể như lời Hoàn Thịnh Tư nói, trên đỉnh núi sẽ có một tòa Ngọc Quan Âm chứ? Hắn ta là thần thánh phương nào sao? Làm sao có thể biết ở đây có một tòa Ngọc! Quan! Âm!

Những thanh niên khỏe mạnh được Phan Bình Nhị thuê để dẫn đường thấy hắn suýt chút nữa giẫm hụt vào một cái hố, vội vàng ra tay đỡ lấy vị kim chủ.

"Ông chủ, ông cẩn thận!"

Phan Bình Nhị trợn ngược đôi mắt ti hí, tức đến mức sắp sùi bọt mép. Hắn cảm thấy đây căn bản không phải đường cho người đi, khắp nơi đều là lá rụng chất đống, nếu không phải người thường xuyên leo núi thì căn bản không phân biệt được chỗ nào có thể đặt chân, chỗ nào có hố bẫy.

Hắn ngoảnh đầu nhìn lại, phát hiện bóng dáng thành phố càng lúc càng xa, đã không còn nhìn rõ đường nét nữa.

Phan Bình Nhị nheo mắt, hắn đã đi đến bước này, núi Ngút Trời cũng đã leo được một phần ba, nếu giờ phút này bỏ cuộc giữa chừng chẳng phải là càng lỗ sao?

Gã đàn ông trung niên thầm nhớ lại tòa Ngọc Quan Âm chỉ bằng bàn tay đã có thể mang lại cho mình một khoản tài sản lớn, vậy nếu là tòa Ngọc Quan Âm to bằng cái chậu rửa mặt thì sao? Chẳng phải hắn sẽ phát tài to rồi sao?!

Dưới sự cám dỗ của tiền bạc, Phan Bình Nhị bỗng nhiên bừng tỉnh, quyết định khắc phục khốn cảnh trước mắt. Con ngươi hắn lóe lên vẻ tham lam, quyết đoán ra lệnh: "Tiếp tục leo, nhất định phải lên đến đỉnh núi trong ngày hôm nay!"

Nếu trên đỉnh núi không có Ngọc Quan Âm như lời Hoàn Thịnh Tư nói, hắn nhất định sẽ cho tên oắt đó biết tay!!!

"Vâng!"

Ba thanh niên leo núi đồng thanh đáp lời.

......

Chậm hơn một bước, Ôn Dĩ Tắc và Ninh Trạch Tiêu vẫn còn ở vị trí chân núi Ngút Trời.

Ninh Trạch Tiêu trước đây cũng từng leo núi, nhưng đây là lần đầu tiên cậu leo loại rừng núi nguyên sinh chưa hề được xây dựng đường xi măng hay lối mòn đất như thế này.

Cậu vừa đạp lên sườn dốc, thân thể đã bắt đầu chao đảo kịch liệt, giống như một chiếc cân bị mất thăng bằng, nghiêng ngả dữ dội.

Ninh Trạch Tiêu theo bản năng muốn nắm lấy vật gì đó xung quanh để chống đỡ, lòng bàn tay trắng ngần lướt qua thân cây nhưng không thể nắm chặt được.

Thân hình cao ráo lập tức đổ nhào về phía trước.

"Ôn Dĩ Tắc!"

Cảnh vật trước mắt cậu bỗng chốc đảo lộn. Chính cậu cũng không nhận ra mình đã vô thức gọi thẳng tên người kia.

Động tác rơi xuống của Ninh Trạch Tiêu bỗng khựng lại. Cậu chậm rãi hé mắt, phát hiện mình không hề ngã xuống đất mà được một người đàn ông có thân hình cao lớn đỡ lấy.

Cánh tay Ôn Dĩ Tắc vòng qua sau lưng thanh niên theo bản năng, vỗ vỗ nhẹ như để trấn an: "Đừng lo, không sao rồi."

Nhiệt độ cơ thể nóng hổi của đối phương xuyên qua không khí truyền đến người cậu.

Ninh Trạch Tiêu mở to đôi mắt màu nâu nhạt, trước mắt là khuôn mặt của Ôn Dĩ Tắc đang phóng đại, vành tai trắng như ngọc bỗng đỏ bừng lên một cách khó hiểu.

Hậu tri hậu giác nhận ra tư thế của mình và Ôn Dĩ Tắc hiện tại có chút ám muội, sau khi hoàn hồn, cậu lập tức giữ khoảng cách với "người anh em tốt" của mình.

"Khụ......" Ninh Trạch Tiêu cố tình ho khan một tiếng, định làm giảm bớt bầu không khí ngượng ngùng vừa rồi, "Tôi không cố ý, thật sự là con đường này hơi khó đi."

"Tôi biết mà." Ôn Dĩ Tắc không những không cảm thấy bầu không khí có chút vi diệu nào, ngược lại còn chủ động khuyên nhủ Ninh Trạch Tiêu: "Loại đường núi này quả thật khó đi, không chỉ dễ giẫm phải hố mà còn có khả năng giẫm phải rắn đang nằm cuộn dưới lớp lá rụng."

"Rắn sao?" Mới giây trước còn dùng rắn để hù dọa trẻ con, giây sau nghe thấy mình có khả năng gặp phải loài động vật máu lạnh này, Ninh Trạch Tiêu lập tức cảm thấy sống lưng lạnh toát, đôi mắt nâu nhạt hiện lên vẻ không thể tin nổi.

Cả người cậu giống như một chú mèo bị chạm vào đuôi mà phản ứng mạnh, suýt chút nữa là dựng đứng cả lông lên.

"Cậu sợ rắn à?" Ôn Dĩ Tắc như vừa phát hiện ra chuyện gì đó thú vị, vẻ vui mừng hiện rõ trên mặt và nhanh chóng lan rộng, khóe miệng không tài nào nén lại được.

Hóa ra nhân vật chính thuộc hàng "trần nhà" về sức mạnh lại sợ rắn?!

Ngay vừa rồi, Ninh Trạch Tiêu còn dùng lý do "rắn" để khuyên lùi Chúc Thiên Hi, ý đồ khiến đối phương biết khó mà lui. Lúc đó cậu còn nghiêm túc mô tả việc sợ rắn là nỗi khiếp sợ vượt quá người thường để Chúc Thiên Hi mau chóng từ bỏ ý định.

Thế nhưng, khi chính Ninh Trạch Tiêu nghe thấy ở đây có thể có rắn, phản ứng của cậu lại khiến Ôn Dĩ Tắc không nhịn được cười.

Sắc mặt Ninh Trạch Tiêu trở nên tái nhợt, trong ánh mắt lộ ra một tia hoảng sợ, cơ thể hơi lùi về phía sau như thể bị rắn dọa thật. Cậu theo bản năng nắm chặt lấy cánh tay Ôn Dĩ Tắc, giọng nói run rẩy: "Thật sự có rắn sao?"

Nhìn phản ứng của Ninh Trạch Tiêu, khóe miệng Ôn Dĩ Tắc hơi nhếch lên, nỗ lực nhịn cười. Anh cảm thấy phản ứng này của Ninh Trạch Tiêu vừa chân thật lại vừa đáng yêu, hoàn toàn không giống vẻ cao ngạo, xa cách trước kia.

Hóa ra Ninh Trạch Tiêu đứng trước mặt anh không phải là một nhân vật trong sách vô tri, cậu cũng có nhược điểm và nỗi sợ, cũng có những cảm xúc nhỏ và hành động nhỏ của riêng mình.

Ôn Dĩ Tắc đột nhiên cảm thấy Ninh Trạch Tiêu trong mắt mình trở nên sống động và có máu có thịt hơn hẳn. Cậu không còn là một nhân vật chính hoàn mỹ chỉ tồn tại trong câu chuyện nữa, mà là một người bình thường có hỉ nộ ái ố, biết sợ hãi và biết dựa dẫm vào người khác.

Phát hiện này khiến lòng Ôn Dĩ Tắc dâng lên một luồng cảm giác thân thuộc lạ kỳ, như thể khoảng cách giữa hai người lập tức được kéo gần lại rất nhiều.

"Sao thế -- sợ rắn thì đã sao -- không được à?" Ninh Trạch Tiêu không cam lòng bị đối phương cười nhạo, khuôn mặt ửng hồng lộ rõ vẻ tức giận, đôi mắt nâu nhạt lóe lên tia thẹn thùng.

Trên thế giới này ai mà chẳng có thứ mình sợ chứ?!

Đó cũng chỉ là lẽ thường tình thôi!

"Tôi không có ý cười nhạo cậu đâu, đừng lo. Sợ rắn cũng chẳng có gì to tát, dù sao loại rừng sâu núi thẳm này quả thật có rất nhiều rắn." Giọng điệu Ôn Dĩ Tắc ôn tồn an ủi, nhưng cuối câu lại vô tình đe dọa thêm một lần nữa.

Ninh Trạch Tiêu: "!!"

Chú mèo nhỏ hoàn toàn xù lông.

Ôn Dĩ Tắc nhân cơ hội an ủi "bé đáng thương", cố tình đưa tay xoa xoa mái tóc ngắn mềm mại của Ninh Trạch Tiêu.

Hiếm khi mới có dịp thể hiện trước mặt nhân vật chính, anh phải nắm bắt cho tốt.

"Loài rắn thực ra không cần quá sợ hãi, nếu cậu không cố ý trêu chọc nó, nó thường sẽ không thèm để ý đến cậu đâu."

Đa số những người bị cắn đều do xâm phạm lãnh địa của chúng, rắn cắn chỉ là để phòng thủ hoặc tìm đường thoát thân.

"Vậy...... lỡ như vô tình giẫm phải nó thì sao?" Ninh Trạch Tiêu mím môi, nỗi sợ trong mắt vẫn chưa tiêu tan.

Nói thật, cậu cũng biết đạo lý đó, nhưng vẫn sợ mình bỗng dưng giẫm trúng cái loài bò sát không chân kia.

Giây tiếp theo, hình ảnh một cái đầu rắn sắc nhọn với hai chiếc răng độc lao tới hiện ra trong đầu cậu.

"Cậu nhìn chân chúng ta trước đã." Ôn Dĩ Tắc đột nhiên đề nghị.

Chân?

Nghe vậy, Ninh Trạch Tiêu ngoan ngoãn cúi xuống nhìn, phát hiện đôi giày trên chân mình và anh đều không giống giày hưu nhãn bình thường, mà là ủng quân đội bằng da đồng bộ, đế giày cực kỳ chắc chắn.

"Chẳng lẽ là nhờ đôi giày này?" Cậu dường như đã hiểu ra.

"Đúng vậy." Ôn Dĩ Tắc thầm tán thưởng sự thông minh của nhân vật chính, "Chúng ta chỉ cần mặc đồ chắc chắn, đi giày chống trượt, và cố gắng tránh giẫm lên những bụi cỏ, lùm cây nơi rắn có thể ẩn nấp, thì thường sẽ không bị cắn đâu."

"Hóa ra là thế." Ninh Trạch Tiêu thu hoạch được kiến thức mới, đôi mắt lấp lánh ánh sao. Cậu không ngờ vị đại thiếu gia trông có vẻ "mười ngón không chạm nước xuân" này lại hiểu biết những thứ này.

Ở phía bên kia, Ôn Dĩ Tắc khi nhận được ánh mắt ngưỡng mộ từ nhân vật chính, tâm trạng bỗng nhẹ bẫng như cánh hoa bồ công anh trước gió -- không kìm được mà bay bổng.

Anh tiếp tục nói: "Khi gặp rắn phải giữ bình tĩnh, đừng khiêu khích nó, cứ đi vòng qua là được."

"Được, vậy lần tới tôi cũng sẽ thử......"

Lời nói của Ninh Trạch Tiêu đột nhiên im bặt, bởi vì trước mặt hai người bỗng xuất hiện một con rắn màu nâu đang cuộn tròn trên một tảng đá.

Con rắn này thô cỡ cổ tay, thoạt nhìn như một đoạn ống nước, đôi đồng tử dựng đứng vẫn đang cử động nhẹ.

Nó dường như đang nghỉ ngơi, cái đuôi thỉnh thoảng còn đung đưa. Lớp vảy cứng cáp dưới ánh sáng yếu ớt phản chiếu lại những quầng sáng lóa mắt, lưỡi rắn thò ra thụt vào liên tục, phát ra tiếng kêu "tê tê".

Ôn Dĩ Tắc thầm kêu "a" một tiếng trong lòng.

Vừa mới nhắc đến rắn xong, không ngờ giây tiếp theo đã gặp ngay.

Nên nói bọn họ là "bàn tay vàng" hay là "vận đen" đây?

Sắc mặt Ninh Trạch Tiêu trắng bệch ngay khi nhìn thấy con rắn. Cậu theo bản năng túm chặt cánh tay Ôn Dĩ Tắc, cả người vì sợ hãi mà không ngừng nép sát vào bên cạnh anh.

Rắn!

Là rắn kìa!

Ninh Trạch Tiêu sợ hãi đến mức run rẩy, gần như treo cả người lên lưng Ôn Dĩ Tắc, dùng hành động thực tế để thể hiện rõ nét hai chữ "sợ rắn".

Ôn Dĩ Tắc nhướng mày, đây là lần đầu tiên anh cảm nhận được cảm giác được nhân vật chính coi là chỗ dựa.

Gánh trên vai trọng trách muốn thể hiện một phen, Ôn Dĩ Tắc định dắt Ninh Trạch Tiêu tiến về phía trước. Khốn nỗi, người đang bám trên lưng anh giống như một con bạch tuộc, chỉ cần cảm thấy anh định cử động là lại bám càng chặt hơn.

Ôn · không thể nhúc nhích · Dĩ Tắc: "......"

Cảm giác được nhân vật chính dựa dẫm chặt chẽ thế này thật sự khiến người ta -- không biết bước chân đi đâu.

Để có thể bước đi bình thường, anh đành phải gỡ Ninh Trạch Tiêu đang treo trên người mình xuống. Lo đối phương sẽ loạn xạ cả lên, anh trực tiếp ôm chặt cậu vào lòng mình.

Ninh Trạch Tiêu đột nhiên biến thành "chim nhỏ nép vào người": "?"

"Đừng quậy, ngoan ngoãn đứng yên, tôi đưa cậu đi vòng qua."

Ninh Trạch Tiêu không nhìn thấy biểu cảm của người đàn ông, nhưng có thể cảm nhận được lồng ngực đối phương rung lên liên tục khi nói chuyện, bên tai truyền đến tiếng tim đập đều đặn của anh.

Cậu chớp đôi mắt nâu nhạt, từ hai câu nói của Ôn Dĩ Tắc mà cảm nhận được một cảm giác an toàn tràn đầy.

Tim Ninh Trạch Tiêu khẽ run, những đầu ngón tay trắng nõn nắm chặt lấy cổ áo Ôn Dĩ Tắc.

Trong lòng cậu trào dâng một cảm giác khó tả, giống như có một dòng nước ấm chảy qua, cảm nhận được sự an tâm khi có chỗ dựa bên cạnh.

Cảm xúc hiện tại giống hệt như lần đầu tiên cậu bị người ta bắt nạt ở bữa tiệc tối, và Ôn Dĩ Tắc đã đứng ra bảo vệ cậu.

Ôn Dĩ Tắc không hề biết người đang bị mình ôm có tâm trạng như thế nào, anh chỉ mặc định đối phương bị rắn dọa sợ nên ra sức vỗ nhẹ sau lưng để trấn an.

"Đừng sợ, tôi sẽ bảo vệ cậu."

Sau khi an ủi vài câu đơn giản, Ôn Dĩ Tắc ôm lấy người trong lòng chuẩn bị vòng qua nơi con rắn đang trú ngụ.

Anh dùng mắt kiểm tra những chỗ có thể đặt chân, sau đó dắt Ninh Trạch Tiêu bắt đầu tiến lên.

Khi giày giẫm lên lớp lá khô, dưới chân hai người lập tức phát ra tiếng động giòn giã "rắc rắc".

Tiếng động vốn dĩ nhỏ bé nhưng trong không gian tĩnh mịch cực độ lại trở nên đặc biệt đột ngột.

Con rắn đang chiếm cứ trên tảng đá nhạy bén cảm nhận được động tĩnh này, lập tức ngẩng đầu lên, đôi đồng tử như đá hắc diệu thạch sắc sảo quan sát xung quanh.

Bốn phía bỗng chốc yên lặng đến kỳ quái.

Ôn Dĩ Tắc mím môi, nhận rõ tình cảnh hiện tại.

Hai bên đường bị những khối đá cao lớn chắn mất lối đi, họ buộc phải đi vòng qua nơi con rắn chiếm giữ mới qua được, mà phía trước toàn là lá rụng, chân đạp lên chắc chắn sẽ phát ra tiếng động.

Tuy thị lực và thính lực của loài rắn không tốt, nhưng dưới sự tác động của lá khô, mỗi bước đi của họ sẽ trở nên rất ồn ào, giống như đặt một cái máy trợ thính vào tai nó vậy.

Ninh Trạch Tiêu nhận ra sự im lặng của người đàn ông, theo bản năng muốn thò đầu ra khỏi lòng hắn để quan sát tình hình xung quanh.

Nào ngờ lại bị đối phương ấn trở về, đầu mũi vương vấn hơi thở bao quanh cơ thể Ôn Dĩ Tắc.

Ninh Trạch Tiêu: "?"

"Đừng lo." Ôn Dĩ Tắc thấp giọng an ủi.

Anh ngước mắt quét qua con đường phía trước, phát hiện giữa đám lá rụng có rải rác những tảng đá lớn nhỏ khác nhau.

Ôn Dĩ Tắc đã có kế hoạch, anh nói nhỏ: "Chúng ta thử giẫm lên những tảng đá kia mà đi, chú ý đừng để đánh rắn động cỏ."

Bình Luận (0)
Comment