Sau Khi Ký Thỏa Thuận Kết Hôn Với Vai Chính Thiên Sư

Chương 26

"Đúng vậy, anh và Ninh Trạch Tiêu hiện tại yêu cầu xuất viện." Giọng nói của Ôn Dĩ Tắc lại vang lên, trong ngữ điệu mang theo một tia cấp bách.

Anh sốt ruột như kiến bò trên chảo nóng, hận không thể mọc ra tám cánh tay để thu dọn đồ đạc ngay lập tức và rời khỏi nơi này.

Ánh mắt hắn quét qua căn phòng một lượt, dường như đang tìm xem còn bỏ sót thứ gì không.

Chúc Thiên Hi nhìn bộ dạng vội vã của Ôn Dĩ Tắc, lòng thầm dâng lên một nỗi lo âu.

Cậu ta xị mặt xuống, giọng nói lộ rõ vẻ trách cứ và lo lắng: "Các anh xuất viện xong định đi đâu?"

Cậu ta thật sự không hiểu nổi tại sao Ôn Dĩ Tắc và Ninh Trạch Tiêu nhất định phải xuất viện vào lúc này.

Chúc Thiên Hi lẩm bẩm trong lòng: Ở bệnh viện yên lành không muốn, cứ đòi ra ngoài lúc này, rốt cuộc là định làm cái gì? Càng nghĩ càng lo, cậu sợ anh họ và "anh dâu" của mình sẽ gặp phải nguy hiểm gì đó.

"Đi núi Ngút Trời nhà em -- leo núi."

"Cái gì? Anh Ôn, sao anh cũng đòi đi leo núi?" Chúc Thiên Hi trợn tròn đôi mắt to, cảm thấy hành động của Ôn Dĩ Tắc thật khó hiểu.

Cậu ta mới ra nước ngoài có mấy ngày, không khí trong nước đã biến thành thế này rồi sao? Leo núi trở thành môn vận động thời thượng từ khi nào vậy? Hay là cậu ta cũng nên tìm lúc nào đó đi leo một chuyến nhỉ?

"Anh cứ cảm thấy mục đích chuyến này của Phan Bình Nhị không đơn giản. Tiện thể dạo này anh đang rảnh nên định đưa Ninh Trạch Tiêu đi leo núi cùng luôn, coi như miễn phí giúp em giám sát xem Phan Bình Nhị có làm bậy trên địa bàn nhà em không."

Ôn Dĩ Tắc thuận miệng tìm một lý do nghe có vẻ khá thuyết phục.

"Nếu đã vậy thì em cũng đi!" Chúc Thiên Hi đứng bật dậy, hăng hái tự đề cử mình. Ánh mắt cậu ta lấp lánh vẻ kiên định, giọng nói đầy sự chấp nhất không thể chối từ.

"Địa bàn nhà em thì phải mang em đi cùng chứ!"

"Không được." Ôn Dĩ Tắc từ chối không cần suy nghĩ.

"Tại sao?" Chàng trai trẻ bĩu môi, ánh mắt dần tối sầm lại. Chẳng lẽ anh Ôn cưới vợ xong là không muốn dắt cậu ta đi chơi cùng nữa sao?

"Bởi vì chúng tôi đi hưởng thụ thế giới hai người, dắt theo đứa em trai làm bóng đèn làm gì?"

Chúc Thiên Hi: "......"

Trọng sắc khinh bạn (em), tôi nhìn thấu anh rồi!

Ôn Dĩ Tắc khẽ thở dài, giọng nói mang theo chút bất đắc dĩ và trấn an: "Được rồi, lần sau anh nhất định sẽ đưa em đi chơi."

Anh vừa dứt lời, quản gia đã vội vã đẩy cửa bước vào, tay xách hai túi đồ lớn, thở hồng hộc.

Mặt quản gia đầy mồ hôi, rõ ràng là vừa chạy bộ một mạch tới đây. Tay trái ông xách một chiếc túi tinh xảo có logo thương hiệu nổi tiếng, tay kia là một chiếc ba lô màu đen trông có vẻ rất nặng.

Ông vừa th* d*c vừa giải thích: "Thiếu gia, túi này là quần áo của ngài và cậu Ninh, còn ba lô kia đựng một số nhu yếu phẩm sinh tồn dã ngoại. Tôi sợ các cậu gấp nên đã mang tới ngay."

Ôn Dĩ Tắc thấy quản gia mệt như vậy cũng có chút áy náy, nhưng vì đang vội xuất phát nên anh nhận lấy túi đồ, khẽ gật đầu nói nhẹ: "Được rồi, vất vả cho ông."

Sau đó, anh quay người đưa quần áo cho Ninh Trạch Tiêu, giọng nói mang theo một mệnh lệnh dịu dàng: "Cậu đi thay đồ trước đi, nghe lời."

Hai chữ "nghe lời" ở cuối câu mang theo ý vị dỗ dành, âm cuối mềm mại như một viên kẹo bông gòn khẽ chạm vào trái tim Ninh Trạch Tiêu.

Ninh Trạch Tiêu nghiêng mặt đi, vành tai thoáng ửng hồng mất tự nhiên.

Thực ra trong lòng cậu thấy hơi thắc mắc, không hiểu tại sao Ôn Dĩ Tắc lại có vẻ hớt hải như vậy.

Rõ ràng chỉ là đi leo núi, có cần gấp đến thế không?

Nhưng nể tình đối phương đưa mình theo cùng, cậu cũng không buồn để ý nhiều nữa.

"Được thôi......"

Thiếu gia họ Chúc bị liệt vào danh sách "bóng đèn" không những không được đi leo núi, mà ngược lại còn phải làm tài xế cho Ôn Dĩ Tắc và Ninh Trạch Tiêu, chịu trách nhiệm chở hai vị này đến chân núi Ngút Trời.

"Hai người quá đáng thật đấy, tự đi tận hưởng thế giới riêng rồi vứt em ở đây, lại còn bắt em làm phu xe?" Chàng thiếu gia có gương mặt trẻ con lập tức bày tỏ sự bất mãn tột độ.

"Anh là vì tốt cho em thôi, em cũng không muốn thấy chúng anh làm chuyện gì đâu đúng không?"

Ý của Ôn Dĩ Tắc là không muốn để Chúc Thiên Hi nhìn thấy mấy thứ thần thần quỷ quỷ làm chấn động tam quan, nhưng câu nói này vào tai chàng trai trẻ lại biến thành chuyện "khó nói" nào đó, khiến gốc tai cậu ta đỏ bừng theo bản năng.

"Anh Ôn, hóa ra anh lại là loại người......" Chúc Thiên Hi run rẩy chỉ tay vào người đàn ông trước mặt, đột nhiên thấy nhận thức của mình về anh họ vẫn còn thiếu sót quá nhiều.

Ninh Trạch Tiêu hiểu ẩn ý trong lời nói của Ôn Dĩ Tắc, nhưng khi thấy thần sắc như thể đã hiểu sai lệch của Chúc Thiên Hi, tim cậu bỗng đập nhanh một nhịp, ánh mắt vô thức liếc sang chỗ khác.

Khụ khụ, cậu không có ý thẹn thùng gì đâu, chỉ là lần đầu tiên có người nghĩ cậu và Ôn Dĩ Tắc theo hướng đó nên cảm thấy không tự nhiên chút nào.

"Thiên Hi, cậu đừng nghĩ xiên xẹo. Dĩ Tắc chỉ là lo đường núi Ngút Trời gập ghềnh, cỏ dại mọc đầy, thỉnh thoảng còn có muỗi và rắn rết, sợ cậu không quen đi đường núi sẽ vô ý vấp ngã thôi."

Lời giải thích của Ninh Trạch Tiêu đã khiến Chúc Thiên Hi đang bĩu môi dần nguôi ngoai sự bất mãn. Đặc biệt khi nghe đến rừng núi có muỗi và rắn, đôi mắt cậu ta trợn to, lộ rõ vẻ sợ hãi đối với những loài động vật hoang dã này.

"Cái gì? Trên đó có rắn sao?"

Chúc Thiên Hi từ nhỏ sống trong nhung lụa, chưa từng nếm trải gian khổ, dùng cụm từ "mười ngón không chạm nước xuân" để hình dung cậu ta là hợp nhất.

Cậu ta đã quen với sự ồn ào và tiện lợi của thành thị, quen với việc mọi thứ xung quanh được sắp xếp ngăn nắp. Trong đầu cậu ta bắt đầu hiện ra những ngọn núi hiểm trở, đường mòn gập ghềnh và những nguy hiểm khó lường ẩn sâu trong rừng.

Gương mặt cậu ta lập tức méo xệch, nảy sinh tâm lý sợ hãi việc leo núi. Cậu ta bắt đầu muốn rút lui rồi.

"Trạch Tiêu nói đúng đấy, anh chính là nghĩ như vậy." Thực ra Ôn Dĩ Tắc không hề nghĩ thế, nhưng hiện tại bọn họ đang cùng hội cùng thuyền, lời của Ninh Trạch Tiêu cũng chính là ý anh muốn diễn đạt.

Ôn Dĩ Tắc đặt tay lên vai cậu. Anh trong bộ đồ thể thao đơn giản đứng cạnh một Ninh Trạch Tiêu khí chất văn nhã trông hài hòa đến lạ kỳ.

Trong lúc mấy người đang trò chuyện, một người đàn ông trung niên mặc đồ bảo hộ màu xanh lam vội vã chạy về phía họ. Người này có làn da rám nắng sạm đen, mặc bộ đồ lao động đã giặt đến bạc màu, bắp tay phải đeo một chiếc băng đỏ, đôi giày dính đầy bùn đất.

"Cậu Chúc, tôi là người gác núi Ngút Trời."

Ôn Dĩ Tắc nhìn đối phương, lập tức hiểu ra người này được Chúc Thiên Hi gọi đến để dẫn đường lên núi.

Ánh mắt anh khẽ dao động, hắn không có ý định mang theo bất kỳ ai khác ngoài Ninh Trạch Tiêu.

Dù sao vẫn chưa rõ liệu Phan Bình Nhị có cấu kết với vai phản diện hay không.

Nếu họ thật sự cấu kết, e rằng tam quan của người gác núi này sẽ bị pháp thuật thiên sư và mấy thứ thần quỷ làm cho vỡ nát.

Vì thế, đầu óc anh nhảy số cực nhanh, anh chặn họng ngay trước khi Chúc Thiên Hi kịp mở lời, từ chối ý tốt của chàng trai trẻ.

"Người này thì không cần đâu. Tuy bề ngoài bọn anh đi leo núi để giám sát Phan Bình Nhị, nhưng thực tế chủ yếu vẫn là để tận hưởng thế giới hai người. Thiên Hi, anh biết ý tốt của em, nhưng xin đừng sắp xếp 'kẻ thứ ba' nào quấy rầy không gian riêng của chúng anh."

Ninh Trạch Tiêu nhìn Ôn Dĩ Tắc cứ mở miệng là "thế giới hai người", nếu cậu không biết chuyện Phan Bình Nhị có điểm lạ thì có lẽ chính cậu cũng bị cái người dẻo mồm này lừa rồi.

Bọn họ chỉ là quan hệ kết hôn hợp đồng thôi mà.
Đúng là...... miệng đàn ông toàn lời lừa dối!

Chúc Thiên Hi ngước nhìn dãy núi cao vút, lòng thắt lại, vô cùng không tán thành việc hai người tự đi với nhau: "Các anh không mang theo người quen đường, lỡ lát nữa lạc trên núi thì làm sao?"

"Không sao, anh có kinh nghiệm leo núi dày dạn lắm, không xảy ra chuyện gì đâu!" Ôn Dĩ Tắc cam đoan chắc nịch.

Chỉ cần vai chính ở bên cạnh, dù họ đi thế nào thì chắc chắn cũng sẽ gặp được Phan Bình Nhị, với điều kiện là Phan Bình Nhị đã đứng cùng chiến tuyến với vai phản diện -- suy cho cùng, cốt truyện tiểu thuyết luôn cần những mâu thuẫn xảy ra.

"Hả? Anh Ôn, anh nói thật đấy à?" Chúc Thiên Hi ngơ ngác, cậu ta chưa từng nghe nói Ôn Dĩ Tắc đi leo núi bao giờ.

Ninh Trạch Tiêu nghe vậy cũng thấy người đàn ông này đang bốc phét. Khóa học sinh tồn dã ngoại chắc không thể đào tạo ra một thiên tài có thể đi lại tự do giữa rừng sâu núi thẳm đâu nhỉ?

Ôn Dĩ Tắc đọc được vẻ không tin hiện rõ trên mặt Chúc Thiên Hi, anh bèn quay sang nhìn người bên cạnh. Anh tin rằng vai chính nhất định sẽ tin mình, bèn tự tin hỏi: "Cậu tin tôi không?"

"...... Tin......" Câu trả lời của Ninh Trạch Tiêu nhỏ như tiếng muỗi kêu. Cậu chỉ không muốn làm Ôn Dĩ Tắc mất mặt, thực tế thì trong lòng Ninh Trạch Tiêu phần lớn vẫn là không tin.

Khóe miệng Ôn Dĩ Tắc khẽ nhếch, cũng không vì thế mà tức giận: "Tin tôi thì đi theo tôi, tôi nhất định sẽ không để cậu bị lạc."

Dứt lời, anh nắm lấy cổ tay Ninh Trạch Tiêu, hơi nóng hừng hực truyền qua lớp da thịt như muốn thấm vào tận tim cậu.

Đối phương không khỏi ngẩn ngơ một giây, ánh mắt xao động, cán cân trong lòng lập tức nghiêng về phía tin tưởng.

Về hiện tượng này, cậu cũng không giải thích được tại sao, chỉ cảm thấy trái tim mình như hơi nóng lên.

Ôn Dĩ Tắc buông tay ra, hiện tại họ còn việc quan trọng hơn cần xử lý: "Phan Bình Nhị đã lên núi được một lúc rồi, chúng ta phải nhanh chóng đuổi theo thôi."

Nói xong, anh sải bước đi lên núi, tin chắc nhân vật chính sẽ đuổi theo mình.

Ninh Trạch Tiêu khẽ lay động con ngươi màu nâu nhạt, đúng như suy tính của Ôn Dĩ Tắc, cậu thật sự không yên tâm để đối phương lên núi một mình, vội vàng tạm biệt Chúc Thiên Hi rồi chạy bộ đuổi theo Ôn Dĩ Tắc.

Nói thật lòng, ngay từ khi bước chân vào núi Ngút Trời, cậu đã cảm nhận được một nỗi bất an -- một nỗi bất an không rõ lý do.

Ngọn núi cao trước mắt họ như một con cự thú đang ngủ say, lặng lẽ nằm giữa đất trời. Đỉnh núi sắc nhọn và dốc đứng như muốn đâm thủng tầng không, những dải mây mù lửng lơ lưng chừng núi tựa như bị xích chặt vào sống núi Ngút Trời, không thể thoát khỏi xiềng xích gông cùm.

Chúc Thiên Hi đứng tại chỗ nhìn theo hai người rời đi cho đến khi bóng dáng họ khuất dần, hòa lẫn vào màu xanh đậm đặc của rừng già. Đôi mắt to tròn của chàng trai trẻ chợt hiện lên một tia sáng tinh quái, cậu ta mới không thèm ngoan ngoãn về nhà đâu!

Với tư cách là chủ sở hữu núi Ngút Trời, cậu ta muốn xem rốt cuộc trên núi này có thứ gì mà khiến cả Phan Bình Nhị lẫn anh Ôn đều lần lượt kéo nhau lên đó?

Anh Ôn không cho mình đi cùng thì mình tự đi!

Dù sao cậu ta đi cùng người gác rừng, anh Ôn cũng chẳng biết được.

Gương mặt Chúc Thiên Hi hiện lên nụ cười đắc ý, cậu ta liếc nhìn người gác rừng đang đứng nghiêm chỉnh bên cạnh, hỏi: "Đồ đạc chuẩn bị xong hết chưa?"

"Thiếu gia, những thứ cậu dặn tôi đã thu dọn xong, chúng ta có thể lên núi bất cứ lúc nào." Lý do lúc nãy ông chạy hồng hộc tới là vì nhận lệnh của Chúc Thiên Hi đi chuẩn bị đồ dùng cần thiết để leo núi.

"Được, chúng ta cũng lên núi thôi."

Theo mệnh lệnh của thiếu gia họ Chúc, nhóm người leo núi cuối cùng cũng bước vào địa giới núi Ngút Trời.

Trong thung lũng tĩnh lặng, tiếng chim kêu khi bổng khi trầm, khi xa khi gần, tựa như đang hoảng loạn tháo chạy khắp nơi.

Tiếng kêu ấy tràn đầy sự bất an và tuyệt vọng, như thể đang thông báo với thế giới về một thảm họa không rõ tên sắp giáng xuống.

......

"Rắc --"

Phan Bình Nhị vịn vào một thân cây cổ thụ nằm nghiêng. Dưới chân là lớp lá rụng dày đặc và đất mềm, thỉnh thoảng lại vang lên tiếng động khi giẫm phải lá khô.

Xung quanh im thin thít, chỉ thỉnh thoảng có tiếng chim hót và tiếng vọng từ thung lũng xa xăm.

"Mẹ kiếp, cái nơi quỷ quái gì thế này? Chẳng có dấu vết gì là có người từng đi qua cả!"

Bình Luận (0)
Comment