Nhớ Em Đến Phát Điên - Toái Hề

Chương 84

Nhữ Trân tan làm về đến nhà, mọi thứ trong nhà đều bình thường, không có gì khác lạ. Nhưng bà vẫn cảm thấy có gì đó không ổn, gõ cửa phòng con gái đưa cho cô một ly sữa, nhìn chằm chằm mặt cô một lúc, rồi nhận ra: “Sao mặt con sưng lên thế?”

“À? Có ạ?” Tô Y Man đã cố gắng dùng tóc che đi, tưởng sẽ che mắt được: “Chắc gần đây con hơi nóng trong người tại vì ăn nhiều tôm càng cay quá.”

“Biết mình dễ nóng trong mà còn ăn cay. Sau này ăn ít thôi. Trong nhà chỉ có mình con thích ăn cay, không biết là di truyền từ ai.” Nhữ Trân nói vài câu, lắc đầu bỏ đi.

Tô Y Man đợi cửa đóng lại, chạy đến trước gương nhìn mặt mình. Trương Diên Khải tát cô mấy cái, da cô mỏng, dễ lưu lại vết, về nhà cô đã chườm đá rất lâu vết ngón tay mới tan. Bây giờ vẫn còn hơi sưng, cô không muốn gặp Tạ Phản với bộ dạng này, bèn tìm đồ trang điểm đã lâu không dùng đánh một lớp kem nền, phủ nhẹ một lớp phấn, cả má hồng cũng dùng.

Cô phồng má suy nghĩ một lúc, đã đến mức này rồi, trang điểm mắt luôn đi.

Bình thường cô hay thấy Nhữ Trân trang điểm, lâu dần cũng học lỏm được, hiệu quả khá tốt, cô tự nhìn thấy mình rất đẹp, chỉ không biết Tạ Phản thấy thế nào.

Thời gian sắp đến giờ giới nghiêm Nhữ Trân quy định, cô quyết định lén lút chuồn khỏi nhà. Đợi đèn phòng khách đều tắt, cô rón rén đi ra khỏi phòng ngủ, như ăn trộm.

Tạ Phản đợi cô dưới nhà, nghiêng người dựa vào xe châm một điếu thuốc. Ánh đèn đường chiếu xuống, vành mũ lưỡi trai tạo ra một nửa bóng râm trên khuôn mặt góc cạnh của anh, nửa còn lại chìm trong ánh sáng, từ góc nhìn của Tô Y Man có thể thấy đôi môi anh hơi hé mở nhả khói.

Mỗi bộ phận trên người anh đều là sự thiên vị của tạo hóa.

Mắt Tô Y Man được thưởng thức, còn muốn ghi lại khoảnh khắc này mãi mãi, tay cô đã nhanh hơn não lấy điện thoại ra, chụp một tấm ảnh Tạ Phản.

Tạ Phản ngậm thuốc ngẩng đầu, thấy chiếc điện thoại cô chưa kịp giấu đi, cười ma mị: “Chụp lén à?”

“Không.” Tô Y Man luôn vô thức phủ nhận cảm xúc của mình, vì sợ giải phóng quá nhiều tình cảm sẽ không giữ được trái tim anh: “Em đang chụp xe của anh.”

Tạ Phản lắng nghe cô nói tiếp.

“Em thấy chiếc xe này của anh khá đẹp.” Cô giả vờ nghiêm túc chiêm ngưỡng xe sang, nhìn bên trái rồi nhìn bên phải.

Tạ Phản hờ hững khoanh tay: “Vậy em nói xem xe của anh tên gì?”

“…” Tô Y Man thực sự chưa từng nghiên cứu về xe, cô chỉ biết đại khái xe Tạ Phản rất đắt, rất sang, nhưng không biết cụ thể mỗi lần anh lái là thương hiệu nào, kiểu xe nào, hơn nữa vì Tạ Phản chỉ ưu ái màu đen, bất kể chiếc xe nào cũng chỉ có một màu này, một số chiếc có ngoại hình tương tự Tô Y Man thậm chí còn không phân biệt được đó là hai chiếc xe khác nhau.

“Cái này là…” Cô suy nghĩ rất lâu, quyết định đoán bừa một cái: “Maybach?”

Cô biết không nhiều thương hiệu xe sang, Maybach là một trong số đó, cô tiện miệng nói ra. Nhìn biểu cảm Tạ Phản không thể biết cô nói đúng hay sai, cô tự nghi ngờ: “Em đoán sai rồi à?”

Nhưng thực ra cô nói đúng rồi, chỉ là cô đã tự mình thú nhận quá sớm. Tạ Phản nhận ra cô gái này thực sự thiếu đầu óc, không giống nhiều cô gái anh quen, cô quá ngây thơ, quá ngốc, cô còn chưa nghiên cứu xe bạn trai mỗi lần đến đón cô là xe gì, cũng không quan tâm.

Cô chỉ quan tâm đến anh.

“Ừm, đoán sai rồi.” Tạ Phản mở cửa ghế phụ: “Đồ ngốc, lên xe.”

Tô Y Man muốn đến bệnh viện, mấy giờ qua cô luôn nhớ đến vết thương trên vai và tay Tạ Phản. Những người đó tay đều cầm gậy gộc hoặc dao găm, Tạ Phản tay không đánh với họ. Cô không dám nghĩ nếu cảnh sát đến trễ vài phút thì sẽ thế nào, thực sự là không dám nghĩ một chút nào.

Nhận thấy chiếc xe không chạy về hướng bệnh viện, cô không hài lòng: “Tạ Phản, chúng ta phải đến bệnh viện.”

“anh nói rồi chỉ là vết thương nhỏ, không cần đi.”

“Nhưng vết thương rất sâu mà.”

“Đã cầm máu rồi, không sao.”

“Tạ Phản…”

“Anh đi mua thuốc.”

Tạ Phản đỗ xe trước cửa một hiệu thuốc, mua một số loại thuốc sát trùng, cầm máu, thúc đẩy vết thương lành và băng gạc y tế.

Anh vẫn đưa Tô Y Man đến căn hộ ở Trung Tâm phố Trường An nơi anh ở. Lúc nãy ở ngoài ánh sáng mờ ảo, anh không chú ý nhiều. Vào nhà đèn bật sáng, vẻ đẹp của Tô Y Man không còn chỗ nào che giấu.

Cô trước đây chưa từng trang điểm, không sao, nền tảng quá tốt, tuổi lại trẻ, da mềm mọng như có thể nhéo ra nước. Mắt rất to, một đôi mắt hạnh nhân tròn xoe, lông mi cong tự nhiên dài và dày.

Một người vốn dĩ đã không tệ, chỉ cần trang điểm nhẹ, hiệu quả càng thêm đáng kinh ngạc, giống như một quả đào căng mọng vừa độ, hồng hào tươi tắn, khiến người ta nhìn vào ngứa ngáy trong lòng.

Điều này có chút kỳ lạ, rõ ràng lúc mới quen cô, anh thấy cô gái này cũng tàm tạm, không xấu nhưng cũng không quá nổi bật.

Sao bây giờ càng nhìn càng thấy cô vừa mắt?

Tô Y Man bị nhìn chằm chằm hơi khó chịu, theo thói quen sờ vào vùng da sau tai: “Sao thế?”

Tạ Phản cúi người nhìn cô: “Em giấu kỹ đấy.”

“Hả?”

Tạ Phản không giải thích, ôm gáy cô hôn xuống. Anh luôn như vậy, vô duyên vô cớ bắt đầu hôn người khác, không có dấu hiệu và lý do, hứng thú đến khá khó hiểu.

Tô Y Man nghĩ đến hôm qua anh đưa cô đến đây, hai người chưa nói được mấy câu, chưa làm được việc gì đã làm chuyện đó. Cô lo lắng sẽ xảy ra tình huống như hôm qua, khó khăn mấp máy nói ra vài chữ trong sự tấn công của anh: “Tạ Phản, anh phải thay thuốc.”

“Không cần.” Thay thuốc làm sao quan trọng bằng làm cô.

“Thật sự phải thay thuốc mà, hôm nay mấy cảnh sát đó chỉ băng bó tạm thời cho anh thôi, nói tốt nhất anh nên đến bệnh viện xem, em nghe thấy rồi.”

Tô Y Man không muốn nhượng bộ trong chuyện này, dùng hết sức né tránh anh: “Anh thay thuốc trước đi.”

“Làm chuyện đó trước.” Hơi thở Tạ Phản nặng nề hơn.

“Thay thuốc trước!” Lần đầu tiên cô nói ra yêu cầu của mình: “Nếu không em không muốn. Phải thay thuốc xong rồi mới… mới cái đó…”

Tạ Phản dừng lại. Anh hiếm khi nghe cô nói “không muốn”, nghe lại khá lọt tai.

Bình Luận (0)
Comment