Nhớ Em Đến Phát Điên - Toái Hề

Chương 83

Đến tối, Tạ Phản hẹn Tưởng Duyệt Phù ra ngoài.

Đây là lần đầu tiên Tưởng Duyệt Phù hẹn hò riêng với Tạ Phản, trước khi ra ngoài cô ta đã chăm chút trang điểm, cẩn thận phối quần áo, xịt nước hoa mua từ Pháp.

Địa điểm hẹn là một quán bar cao cấp Tạ Phản thường lui tới, bình thường không có nhiều người. Hôm đó Tạ Phản cố ý bao trọn quán, chỉ còn lại mấy nhân viên pha chế.

Tưởng Duyệt Phù đẩy cửa bước vào, dưới ánh đèn mờ ảo cô ta thấy Tạ Phản đang ngồi ở ghế sofa sát tường, mặc một bộ đồ đen, đội mũ lưỡi trai, đôi mắt dưới vành mũ lạnh lùng nhưng mê hoặc.

Anh ngậm hờ một điếu thuốc, tay cầm điện thoại đang nhắn tin.

Tưởng Duyệt Phù đi tới, ngồi xuống đối diện anh. Cô ta cứ nghĩ cuối cùng anh cũng thay đổi ý định, tim đập rất nhanh: “Tạ Phản, cậu tìm tớ có chuyện gì sao?”

Tạ Phản thậm chí không ngước mắt lên, gõ nhẹ tàn thuốc vào gạt tàn: “Trương Diên Khải bị bắt rồi.”

Tưởng Duyệt Phù thắt tim, bắt đầu bồn chồn.

Cô ta vẫn giả vờ: “Ai vậy? Cậu nói chuyện này với tớ làm gì?”

“Tôi không rảnh để xem cô diễn kịch.”

Tạ Phản lấy điện thoại của Trương Diên Khải ra, quẳng lên bàn: “Trong này có tất cả tin nhắn giữa cô và hắn, cô nghĩ cảnh sát không điều tra ra cô sao?”

“Tạ Phản…” Tưởng Duyệt Phù sợ hãi, cô ta biết Tạ Phản có những thủ đoạn gì: “Tớ không hề muốn làm gì Tô Y Man hết, chỉ thuê vài người hù dọa cô ấy, để cô ta rời xa cậu thôi.”

Cô ta vừa nói vừa rơi nước mắt: “Cậu biết tớ thích cậu mà, tớ không muốn thấy cậu ở bên cô ta.”

“Là tôi theo đuổi cô ấy…” Tạ Phản nói: “Cô có bất mãn gì thì cứ nhắm vào tôi, bắt nạt cô ấy là sao?”

“Tớ thật sự không hiểu cậu thích cô ta ở điểm nào? Cô ta chỉ là một cô gái rất bình thường thôi. Đương nhiên tớ biết với tình hình gia đình tớ hiện tại, tớ cũng không xứng với cậu.

Ba mẹ cậu còn không coi trọng tớ thì càng không thể nào coi trọng một cô gái nhà thường dân. Chuyện này lẽ ra cậu phải rõ hơn tớ, cậu và Tô Y Man sẽ không có kết quả tốt đâu, sớm muộn gì hai người cũng sẽ chia tay.”

“Cô không cần bận tâm những chuyện này.” Đôi mắt Tạ Phản dưới vành mũ bình tĩnh đến đáng sợ: “Cô chỉ cần nhớ, Tô Y Man là người của tôi, cô đụng vào cô ấy là không được.”

Anh nói xong thì hai cảnh sát từ bên ngoài bước vào, xuất trình giấy tờ cho Tưởng Duyệt Phù, một người nói: “Tưởng Duyệt Phù đúng không, cô bị tình nghi liên quan đến một vụ án bắt cóc cố ý gây thương tích, mời cô về đồn hỗ trợ điều tra.”

Tưởng Duyệt Phù lẽ ra phải biết Tạ Phản thực sự có thể làm ra chuyện này. Con người anh ta xưa nay tâm địa độc ác, tất cả những người đắc tội với anh ta đều không có kết cục tốt.

Cô ta muốn cầu cứu: “Các anh đợi một chút, tôi gọi điện cho ba tôi.”

“Chúng tôi đã liên hệ với cục trưởng Tưởng rồi…” Cảnh sát nói: “Ông ấy sẽ đến ngay.”

Tưởng Duyệt Phù sợ đến mức chân nhũn ra, muốn quỳ xuống xin Tạ Phản. Hai năm nay ba cô ta đã gặp quá nhiều chuyện, căn bản không chịu nổi thêm cú sốc nào nữa.

Cô ta lảo đảo đi về phía đối diện, muốn kéo góc áo Tạ Phản cầu xin sự tha thứ của anh, giữa chừng bị nữ cảnh sát kéo tay lôi lại. Lần này cô ta thực sự mất hồn mất vía, sợ hãi bật khóc: “Tạ Phản, tớ biết sai rồi, xin cậu cho tớ một cơ hội.”

“Tôi đã cho cô cơ hội, nhưng hình như cô quên rồi.”

Tưởng Duyệt Phù chấn động mạnh, nhớ lại một đêm mùa hè năm lớp 11, cô ta dẫn theo một nhóm người đón đầu Tô Y Man tan làm từ quán lẩu về nhà, vốn định dạy dỗ cô ấy một chút nhưng Tạ Phản lại đột nhiên chắn trước mặt.

Cuối cùng ngày hôm đó, Tô Y Man hoàn toàn không biết mình đã trải qua nguy hiểm, bình an vô sự về đến nhà.

Cô ấy không thấy trong con hẻm vắng vẻ sau lưng, Tạ Phản một mình đối diện với Tưởng Duyệt Phù và mấy kẻ cô ta dẫn đến, lưng dựa vào bức tường gạch xám xanh, hai tay hờ hững đút túi, khí thế không giận mà vẫn uy nghiêm, nói với bọn chúng: “Tô Y Man là người tôi bảo vệ.”

Tưởng Duyệt Phù vẫn khá hiểu Tạ Phản, người này không dễ chọc, cũng không thể chọc, lời anh nói phải nghe, bắt buộc phải nghe, hậu quả nếu không nghe không ai gánh nổi.

Nhưng cô ta đã nhẫn nhịn quá lâu rồi, nhẫn nhịn nữa cô ta sẽ tự hủy hoại mình mất nên mới muốn thuê người hủy hoại sự trong trắng của Tô Y Man.

Kết quả vẫn là thất bại. Không chỉ thất bại, mà còn nhận lấy một kết cục tồi tệ nhất là Tạ Phản đích thân đi cứu Tô Y Man.

Cô ta nhìn ánh mắt Tạ Phản, biết rằng anh không thể tha thứ cho cô ta.

Tạ Phản rủ mắt, điện thoại đặt trên bàn reo lên, người gọi đến là Tô Y Man. Anh vơ lấy điện thoại, trước khi nghe máy nói với hai cảnh sát: “Đưa đi đi.”

“Vâng.” Hai cảnh sát mỗi người một bên đưa Tưởng Duyệt Phù lên xe cảnh sát đang đậu bên ngoài.

Tạ Phản áp điện thoại vào tai, tay kẹp thuốc lá cầm ly rượu uống một ngụm: “Sao vậy?”

[Tạ Phản, vết thương trên tay anh thế nào rồi, còn đau không?]

“Vết thương nhỏ sẽ nhanh khỏi nhanh thôi.”

[Không phải khâu chứ, em thấy vết thương khá sâu.]

“Không cần, bôi thuốc là được.”

[Tốt nhất vẫn nên để bác sĩ xem qua.]

Tô Y Man cắn môi suy nghĩ: [Hay là bây giờ đi khám nhé, anh đang ở đâu, em đến tìm anh.]

“Nhớ anh à?”

[Hả?] Tô Y Man bị trêu chọc ngây người, mặt hơi ửng đỏ: [Không…]

“Vậy không gặp.”

“…” Cô làm sao là đối thủ của anh, lập tức đổi giọng: [Nhớ mà.]

Tạ Phản nhìn đồng hồ đeo tay: “Từ lúc chúng ta chia tay đến giờ chưa đầy ba tiếng. A Man, ba tiếng đã không chịu nổi mà bắt đầu nhớ anh rồi sao?”

“…” Tô Y Man nói không lại anh, đỏ mặt im lặng trong điện thoại.

Tạ Phản cười, đặt ly rượu xuống, dập tắt thuốc: “Đợi đó, anh qua đón em.”

Anh đứng dậy từ ghế sofa, bước ra ngoài, lời nói vẫn chưa dứt: “Bảo bối, anh cũng nhớ em.”

Bình Luận (0)
Comment