Nhớ Em Đến Phát Điên - Toái Hề

Chương 85

Anh ném túi đựng thuốc lên bàn trà, cởi áo ném sang một bên, rồi nhìn Tô Y Man, quả nhiên cô lại bắt đầu đỏ mặt, dù hai người đã lên giường với nhau, đã quen thuộc cơ thể đối phương, cô vẫn ngại ngùng như lần đầu gặp anh, như thể anh một người lạ mặt đang trần nửa thân trên trước mặt cô.

Tạ Phản ngồi xuống sofa, xé băng gạc trên vai và cánh tay. Xé thuốc sát trùng ra trực tiếp đổ lên vết thương. Vết thương đau xót nhưng anh không hề nhíu mày.

Tô Y Man lấy đồ lại: “Để em giúp.”

Cô tìm tăm bông trong túi, vô tình lật ra một hộp bao cao su trong đống thuốc, hiểu ra mục đích Tạ Phản đưa cô đến đây, tai cô liền đỏ bừng.

Đặt bao cao su về chỗ cũ, cô dùng tăm bông chấm thuốc sát trùng. Cô tưởng mình có thể làm tốt, nhưng khi cô thấy vết thương trên tay Tạ Phản, vết thương rất sâu, da thịt lật ra, tay cô không thể cử động được.

Cô không dám chạm vào anh, sợ vết thương của anh sẽ đau.

Bình thường cô bị cắt một vết rất nhỏ trên tay cũng đau rất lâu, không dám tưởng tượng Tạ Phản đã chịu đựng thế nào. Anh bị thương mà còn không thốt ra một tiếng nào, hơn nữa còn đánh nhau với nhiều người như vậy.

Nếu không phải cô xông lên tìm người, Tạ Phản sẽ không phải trải qua những điều này.

Tạ Phản mở một lon bia đổ vào ly, quay đầu nhìn cô sắp khóc đến nơi, chịu thua, đặt bia xuống: “Khóc gì?”

“Em không khóc.” Tô Y Man cố nén sự xót xa sát trùng, bôi thuốc, băng bó cho anh, không nhận ra mình đã rơi nước mắt trong quá trình này. Cô thực sự không muốn nhìn thấy anh bị thương.

Tạ Phản bản thân không thấy gì, anh không phải là người an phận, đánh nhau là chuyện thường xuyên. Đặc biệt anh quá thu hút con gái nên những thằng đàn ông không ưa anh càng nhiều, đánh nhau bị trầy xước không phải là chuyện gì lớn. Những cô gái khác thấy anh đánh nhau sẽ mê trai, líu lo khen anh đẹp trai.

Tô Y Man thì hay rồi, khóc luôn.

Cô chưa từng làm theo lẽ thường.

Tạ Phản lúc này hoàn toàn không còn tâm trạng uống bia, ngón tay cái khẽ lau khóe mắt cô: “Không khóc à?”

“Em…” Tô Y Man khóc đến mức hơi nghẹn lại, nói năng lộn xộn: “Anh… Tạ Phản, anh vẫn nên đến bệnh viện đi.”

“Vết thương nhỏ thế này thôi mà?”

“Rõ ràng là rất nghiêm trọng.”

“Thôi được rồi, đừng làm quá nữa.” Tạ Phản rút khăn giấy lau nước mắt cho cô: “Khóc xong chưa?”

Tô Y Man sợ mình khóc sẽ khiến anh phiền, cố nín, gật đầu: “Rồi.”

Kết quả Tạ Phản nắm mặt cô hôn tới, anh vẫn còn chuyện chưa làm xong: “Vậy tiếp tục.”

d*c v*ng của anh quá mạnh, bị thương cũng không ngăn cản, cứ muốn xoa bóp cô từ trong ra ngoài. Kể từ khi hai người có quan hệ thực chất đến nay, suốt ba ngày liên tục anh không hề nghỉ ngơi, mục đích chính khi gặp nhau là ngủ với cô.

Trước đây mỗi lần Tô Y Man đều không nói gì, sợ làm mất hứng anh, bản thân cô cũng tận hưởng trong đó. Nhưng bây giờ không được, anh đang bị thương.

Cô chống tay lên vai anh cố gắng đẩy ra ngoài: “Tạ Phản, anh phải nghỉ ngơi, không được vận động mạnh.”

“Cái này mà tính là vận động mạnh gì?”

“Nhưng lần nào anh…” Tô Y Man là người chịu đựng, cô có quyền lên tiếng nhất: “cũng rất mạnh bạo…”

Tạ Phản cười nhẹ trong cổ cô, ôm cô ấm áp dịu dàng, lời nói có chút th* t*c và tình tứ: “Chẳng phải tại em ngon sao?”

“…”

“Anh không kiềm chế được.” Anh không cho phép cô giãy giụa.

Cô còn chưa chuẩn bị xong, khóe mắt đã ướt.

Suy nghĩ kỹ, ba ngày nay mỗi lần bắt đầu cô đều không thích nghi kịp, Tạ Phản quá vội vàng, luôn hôn chưa được mấy cái đã vào thẳng vấn đề.

Cô đã không còn là cô bé ngây thơ không biết gì nữa, cũng đã xem qua một vài sách tình cảm, trong sách viết một cuộc ** *n hòa hợp không thể thiếu màn dạo đầu kiên nhẫn, nhưng trong mùa hè đó, Tạ Phản chưa bao giờ dạo đầu cho cô.

Lúc đó cô còn tìm lý do cho anh, nghĩ rằng anh vừa mới có được cô, nên nóng vội cũng là điều dễ hiểu, sự khao khát ngược lại chứng tỏ anh rất muốn cô.

Nhưng sau này khi chia tay, Tô Y Man hồi tưởng lại mối tình không dài nhưng cũng không quá ngắn này, phát hiện không chỉ là lúc ban đầu, mà là suốt quá trình yêu đương, Tạ Phản chưa từng quan tâm cô có đau hay không, mỗi lần anh đều quan tâm cảm xúc của chính mình nhiều hơn, nên mới vội vã, mới không muốn dạo đầu cho cô.

Lúc đó anh không hiểu tình yêu, không thiếu tình yêu, không cần tình yêu, không biết mình yêu cô.

Vết thương trên cánh tay hoàn toàn không ảnh hưởng đến hành động của Tạ Phản, anh vẫn hơi bạo ngược, hơi hung dữ. Vốn liếng lại quá cường tráng, mỗi lần đều có thể chạm đến nơi sâu thẳm nhất trong cơ thể và linh hồn Tô Y Man, không ngoài dự đoán cô lại l*n đ*nh, ngứa răng tìm đến xương quai xanh anh, run rẩy cắn anh, rồi khi anh hôn đến thì cắn môi anh.

Cô rất muốn cắn anh, sau này mới hiểu cảm xúc này gọi là sự thích thú sinh lý.

Sau này cô nghĩ, Tạ Phản lúc đó hẳn là không thích cô, chỉ thích cơ thể cô. Còn cô rất thích Tạ Phản, thích cả tâm lý lẫn sinh lý.

Lớp trang điểm hôm nay cô đánh quá đẹp, tóc cũng thơm. Mặc một chiếc váy ngắn trên đầu gối, vết bớt hoa đào trên đùi rực rỡ như mới, thu hút Tạ Phản như một tín đồ sùng đạo cúi đầu hôn.

Tô Y Man nhẩm tính trong lòng, đã ba ngày liên tục rồi, ngày nào anh cũng có nhu cầu, không biết có phải tất cả các cặp đôi mới yêu đều thường xuyên như vậy không.

Nhưng cô rất thích.

Đau cũng thích.

–––––––––––––––

(*) Tác giả có lời muốn nói:

A Man quả thực là mù quáng, nếu cô ấy không mù quáng thì đã không thầm mến Tạ Phản ba năm rồi.

Tôi nghĩ mù quáng không phải là một từ tiêu cực, hai người mù quáng ở bên nhau sẽ cực kỳ cực kỳ hạnh phúc. Hơn nữa A Man vì thích Tạ Phản, từ đội sổ đã trở thành học sinh giỏi, từ trường đại học thường thường có thể chọn Thanh Hoa, Bắc Đại, những gì cô ấy nhận được là tích cực.

Vấn đề hiện tại là, A Man mù quáng, nhưng Tạ Phản thì không, anh hiện tại vẫn là một tên thô lỗ khốn nạn. Những chuyện lớn anh chưa bao giờ mập mờ, nhưng anh không tinh tế, những tâm tư nhỏ bé của cô gái anh không hề nhận ra.

A Man lại là người khá hướng nội, có nhu cầu nhưng cô không nói, nhiều chuyện đều giấu trong lòng không nói thẳng, điều này dẫn đến việc khi hai người mới yêu, một số mặt không đạt được kỳ vọng.

Ví dụ A Man hy vọng Tạ Phản có thể nói nhiều lời tình tứ hơn, hy vọng anh có thể dịu dàng trên giường hơn, nhưng tính cách anh Phản không phải là người thích nói lời ngọt ngào, cũng không phải là người dịu dàng (tất nhiên sau này sẽ thay đổi), anh quá hỗn xược, anh chính là một tên khốn nạn.

Và tên khốn nạn này sau này sẽ bị A Man cứng rắn bẻ thành một người mù quáng thôi.

Mù quáng với mù quáng, thực sự rất tuyệt vời.

Tôi yêu mù quáng.

Bình Luận (0)
Comment