Nhớ Em Đến Phát Điên - Toái Hề

Chương 71

Thường nghe người ta nói, Tạ Phản là một người cực kỳ nguy hiểm, nhưng thực tế, Tô Y Man hiếm khi thấy anh nổi giận như vậy.

Anh đánh nhau quá tàn nhẫn, ra tay dứt khoát, khiến đối phương thậm chí không có khả năng phản kháng. Trước đây chỉ thấy vẻ ngoài anh khá lạnh lùng, có cảm giác xa cách, bây giờ thấy được sự hung dữ của anh lúc đánh người, Tô Y Man ngoài sự rung động mãnh liệt, còn cảm thấy có chút sợ hãi.

Vừa có ý nghĩ này cô đã ngăn lại. Tạ Phản là vì cô mới nổi giận đánh người, cô sợ hãi cái gì?

Đừng vô ơn như vậy.

Vì vậy, khi Tạ Phản đi ra khỏi nhà vệ sinh nắm tay cô kéo cô vào thang máy, dùng chìa khóa phòng quẹt tầng có giá trị lớn nhất, cô đã ngửi thấy bầu không khí không ổn, nhưng vẫn không nói ra dù chỉ một câu “Em không muốn đi” hay đại loại như thế.

Tầng cao nhất là phòng Tổng thống mà khách sạn dành riêng cho khách quý, Tô Y Man từng đi cùng Tạ Phản đến đây lần trước rồi. Nhưng lần đó Tạ Phản chỉ đơn thuần ôm cô ngủ một giấc, nói không làm gì cô thì thực sự không làm gì, nhiều nhất cũng chỉ xoa bóp ngực cô vài cái thôi.

Cô không biết hôm nay sẽ xảy ra chuyện gì nhưng vẫn theo Tạ Phản đến.

Vào phòng, cửa còn chưa đóng, toàn bộ lưng Tô Y Man “rầm” một tiếng va mạnh vào tường. Tạ Phản hôn cô như bạo ngược, cô cảm thấy môi dưới hơi đau, hình như có máu rỉ ra. Cô nhíu mày chịu đựng, không r*n r* một tiếng.

Trong phòng rất tối, cô mượn ánh sáng từ hành lang nhìn khuôn mặt Tạ Phản ở rất gần.

Mắt anh không nhắm chặt, hàng mi rủ xuống nghiêm túc hôn cô. Tô Y Man luôn cảm thấy đôi mắt Tạ Phản rất đẹp, kiểu mắt dài hẹp tạo cảm giác sâu thẳm và đa tình, mí mắt mỏng, nhìn gần có thể thấy nếp gấp mí lót, tròng mắt rất đen, như màn đêm huyền bí.

Dopamine trong não Tô Y Man bắt đầu tiết ra ồ ạt, chưa làm gì cả đã bị hôn đến mức mềm nhũn cả người.

Cửa vẫn hé mở, cô đoán tầng này chỉ có Tạ Phản mới lên được, không ai dám tự ý xông lên khi chưa được anh cho phép, nhưng cô vẫn thấy căng thẳng, nhỏ giọng nói: “Tạ Phản… đóng cửa…”

Tạ Phản đưa tay đóng cửa lại, không biết anh nhấn vào chỗ nào, căn phòng ngay lập tức sáng bừng. Anh dừng lại một chút, buông tay đang ấn cổ tay cô ra. Cô ngoan ngoãn đeo chiếc vòng tay may mắn anh tặng, đây là một điều khiến anh vui lòng, nhưng trên cổ tay cô lại có một vệt bầm tím nhạt, là do Trần Tuấn nắm lúc nãy.

Tạ Phản bực bội một cách khó hiểu, đỡ mông cô bế cô lên khỏi sàn nhà, giọng nói trầm xuống: “Sau này tránh xa Trần Tuấn ra, không được để cậu ta chạm vào tay em.”

“Vâng.” Tô Y Man rất nghe lời anh, sợ mình sẽ rơi khỏi người anh, hai tay cô vòng ôm lấy cổ Tạ Phản. Nhưng sự lo lắng của cô là thừa thãi, Tạ Phản sức rất mạnh, chỉ dùng một tay cũng có thể ôm cô vững vàng.

Anh đẩy cửa phòng tắm, bên trong bật đèn vàng ấm áp, ánh sáng chiếu lên người, bầu không khí ngay lập tức trở nên mập mờ. Tô Y Man căng thẳng đến mức toàn thân cứng đờ, không đoán ra anh rốt cuộc muốn làm gì, lại không dám hỏi.

Tạ Phản kéo một chiếc khăn tắm ném lên bồn rửa tay, đặt cô gái lên đó. Anh lấy khăn ướt lau hai lần hỗ cổ tay bị Trần Tuấn nắm. Dùng sức không hề nhẹ, khiến Tô Y Man cảm thấy đau, lại vì khăn ướt có cồn, khiến da cô rát.

Cô vẫn im lặng không nói một tiếng.

Lau xong, tay Tạ Phản hơi lạnh nắm lấy một chân cô, đặt lên vết bớt hoa đào trên đùi cô. Ngón tay anh xoa nhẹ trên vết bớt đó, như sờ không đủ.

Vùng da đó của Tô Y Man nhanh chóng nóng ran. Đợi đến khi thấy tay kia Tạ Phản lấy ra hai hộp gì đó từ túi quần, ném lên bồn rửa tay, toàn thân cô bốc hỏa.

Cô thực sự muốn trốn. Dù đã trưởng thành, nhưng tuổi mười tám vẫn chưa phải là quá lớn, cô lại là lần đầu yêu đương, thời gian yêu đương chưa đầy một tháng, cô còn chưa hiểu gì, căn bản chưa chuẩn bị sẵn sàng làm chuyện đó.

Nhưng cô đã quen phục tùng, cũng đã quen nhút nhát. Ai bảo cô quá thích Tạ Phản, cô sợ sự phản kháng của mình sẽ khiến Tạ Phản không vui, mối tình đầu khó khăn lắm mới có được sau ba năm cô sẽ tự mình đánh mất.

Vì vậy cô chỉ ngoan ngoãn ở yên.

Bây giờ là giữa mùa hè vậy mà cô lại hơi run rẩy. Tạ Phản tưởng cô bị lạnh do điều hòa trong phòng, điều chỉnh nhiệt độ cả phòng lên thêm một hai độ.

Cô không nói “không muốn”, anh cũng không hỏi cô “có muốn hay không”, mọi chuyện đều theo ý mình, lấy một hộp bao cao su thiếu kiên nhẫn xé lớp vỏ nhựa bên ngoài ra. Bên trong chỉ có hai cái, có lẽ sợ không đủ dùng. Anh xé luôn hộp còn lại.

Quần áo hai người vẫn nguyên vẹn, nhưng bầu không khí lại hoàn toàn khác. Phòng rửa mặt rất nóng, mọi luồng không khí đều mang theo sự mập mờ ẩm ướt, ngay cả ánh đèn cũng như không trong sạch.

Bình Luận (0)
Comment