Tô Y Man quay lại phòng VIP, trên má có thêm một lớp hồng nhạt. Kỷ Hồng Sâm hỏi cô đi đâu mà lâu thế, cô nói mình đi nghe điện thoại. Kỷ Hồng Sâm tiếp tục hỏi Tạ Phản sao còn chưa về, cô cũng nói đang nghe điện thoại, nhưng câu này là sự thật.
Vừa nãy Tạ Phản quả thực có nghe điện thoại, cô vô tình thấy người gọi đến là “Giáo sư Hoàng”, một biệt danh xa lạ như vậy khiến cô hoàn toàn không đoán được Giáo sư Hoàng thực chất là mẹ ruột của anh.
Trên sân thượng, Tạ Phản nghe điện thoại, Giáo sư Hoàng nói vài câu không quan trọng, rồi mới hỏi: “Mẹ nghe nói gần đây con có bạn gái?”
Tạ Phản châm một điếu thuốc, anh vừa bị cuộc điện thoại này ngắt ngang lúc đang hôn dở, khá bực bội: “Đúng, sao vậy?”
“Không có gì, tuổi con bây giờ là lúc tốt nhất để yêu đương, chơi bời một chút rất tốt.”
“Vậy mẹ gọi điện cho con rốt cuộc là muốn nói gì?”
“Đừng quá đà. Con bé nhà họ Đinh thích con, chuyện này con nên biết.”
Tạ Phản khinh thường cười một tiếng: “Người thích con nhiều lắm.”
“Dĩnh Tây khác những người khác, con phải giữ thể diện cho con bé một chút. Con ở ngoài ong bướm nó có thể không quản, nhưng mọi chuyện đều phải có chừng mực, đừng để nó mất mặt.”
“Cô ta nói gì với mẹ rồi?”
“Không nói gì, con bé đó thông minh lắm, biết giữ thể diện cho con, cũng giữ cho mẹ. Con bé chỉ nói với mẹ là tháng sau muốn đi chơi, coi như là một chuyến du lịch tốt nghiệp. Vừa hay con cũng đi đúng không, dẫn con bé đi cùng đi.”
“Con dẫn một cô gái khác đi rồi, Đinh Dĩnh Tây đòi đi theo là muốn đến gần để tận mắt xem con thân mật với người khác à?”
“Con không thể kiềm chế một chút sao?”
“Xin lỗi, bạn gái con xinh đẹp quá, con không kiềm chế được.”
Hoàng Nhuế hít sâu một hơi: “Không sao, con bé đã nói muốn đi thì chứng tỏ nó đã dự liệu được mọi khả năng. Cứ để nó đi, chỉ cần con không hôn người ta trước mặt nó là được.”
Tạ Phản biết có người vừa nhìn thấy anh và Tô Y Man, còn chụp ảnh gửi cho Đinh Dĩnh Tây, Đinh Dĩnh Tây lại đưa ảnh cho Hoàng Nhuế.
“Cô bé đó quả thực rất xinh…” Hoàng Nhuế nói về cô gái bị Tạ Phản ép vào tường trong ảnh: “Nhưng con cũng kiềm chế một chút đi.”
“Mẹ muốn con kiềm chế cái gì?”
“Đừng lên giường với nó.” Hoàng Nhuế nói: “Ít nhất không phải là hôm nay, Dĩnh Tây đã tìm đến mẹ rồi, mẹ phải giữ thể diện cho con bé. Sau khi tan họp lớp thì về đi, đừng làm mẹ khó xử.”
Điện thoại tắt.
Tạ Phản hút thêm hai điếu thuốc, điếu thứ ba vừa hút được vài hơi đã dập tắt, xuống lầu đi đến cửa hàng tiện lợi gần nhất mua vài thứ.
Nhân viên bán hàng là một cô gái, ngoài hai mươi tuổi là lúc mê trai đẹp, nhìn thấy Tạ Phản thì ngây người, thấy thứ anh đặt lên quầy thanh toán thì ngạc nhiên, đỏ mặt quét mã.
Đợi Tạ Phản đi rồi, cô ta vội vàng lấy điện thoại ra chia sẻ với bạn bè: [Nói cho cậu biết, hôm nay có một khách hàng cực kỳ đẹp trai! Đỉnh lắm! Cậu có hiểu cái kiểu nhìn là rung động không? Tiếc là người ta đã có bạn gái rồi, đến cửa hàng mua hai hộp bao cao su, còn là size lớn đấy!]
Trong phòng VIP khách sạn, Tô Y Man lâu không thấy Tạ Phản quay lại thì định đi ra ngoài tìm anh. Cô ngày càng vô thức dựa dẫm vào anh, không có anh, cô sẽ không quen ở một mình giữa đám đông.
Trên sân thượng không có ai, gần nhà vệ sinh nam cũng không, Tô Y Man định lấy điện thoại gọi cho Tạ Phản thì có một người đứng chặn trước mặt, uống khá nhiều rượu, người nồng nặc mùi rượu.
Tô Y Man lùi lại nửa bước, Trần Tuấn bù đắp khoảng cách nửa bước đó, nói một cách thiếu chừng mực: “Y Man, cậu chia tay với Tạ Phản đi.”
Tô Y Man thấy vô lý, lại nghĩ cậu ta say rượu nên nói linh tinh. Cô không muốn nói chuyện với một người đang say, tránh cậu ta định đi, Trần Tuấn kéo cô lại.
“Tớ nói thật đấy, Tạ Phản không hợp với cậu đâu, cậu ta chỉ thấy cậu khác với những cô gái khác, thấy kiểu người như cậu rất thuần khiết nên muốn chơi bời với cậu thôi.”
Trần Tuấn vừa nói vừa ợ một tiếng, điều này càng khiến Tô Y Man khó chịu, muốn chạy trốn. Trần Tuấn cố chấp kéo tay cô không buông, lải nhải: “Tô Y Man, cậu chia tay cậu ta đi, hẹn hò với tớ này. Một tay chơi bời như Tạ Phản, không lâu nữa cậu ta sẽ đá cậu thôi.”
Tô Y Man không muốn nghe một kẻ tồi tệ như vậy nói xấu Tạ Phản sau lưng, bực bội nói: “Tôi sẽ không bao giờ chia tay với Tạ Phản!”
Tạ Phản vừa đi tới nên đã nghe thấy câu nói này của cô.
Trần Tuấn thấy cô gái này thú vị: “Cậu ngây thơ quá rồi, các cô gái bên cạnh Tạ Phản là kiểu người như thế nào chẳng lẽ cậu không biết sao? Cậu thực sự nghĩ mình có thể là tình yêu đích thực của cậu ta à? Đừng đến lúc bị đá rồi lại khóc sướt mướt.”
Tô Y Man thực sự không muốn nói chuyện với loại người này, cố gắng rút tay ra khỏi tay cậu ta. Trần Tuấn không những không buông mà còn d*m đ*ng nhìn chằm chằm vào đôi chân dưới chiếc váy ngắn của cô, nhìn vào vết bớt hoa đào xinh đẹp và mê hoặc đó không ngừng, thậm chí còn đưa tay ra định sờ một cái.
Chưa kịp chạm vào, Trần Tuấn kêu thảm một tiếng, cánh tay không yên phận đó bị Tạ Phản bẻ ngược một cách thô bạo, bàn tay kia đang nắm Tô Y Man buộc phải buông.
Tạ Phản dễ dàng vặn ngược cổ tay cậu ta, cúi người nhìn cậu ta với ánh mắt hung hãn, nói một câu: “Định sờ ai đấy?”
Trần Tuấn muốn chống cự, cố nhịn đau quay người định vung nắm đấm, Tạ Phản hơi nghiêng đầu tránh được, nắm lấy bàn tay cậu ta vừa vung tới vặn một cái nữa, Trần Tuấn lại nghe thấy tiếng xương gãy, kêu thảm hơn cả lúc nãy.
Cậu ta coi như đã lĩnh giáo được Tạ Phản đáng sợ đến mức nào, đau đến mức rớt nước mắt xin tha: “Tôi sai rồi, tôi sai rồi, cậu tha cho tôi đi, vừa nãy tôi say rượu, căn bản không biết mình đang làm gì.”
“Say rượu đúng không.” Tạ Phản túm gáy cậu ta kéo vào nhà vệ sinh.
Tô Y Man đứng bên ngoài, thấy anh trừng trị Trần Tuấn say rượu giống như lần trước ở Đàm Châu, ấn đầu cậu ta vào bồn rửa tay, mở vòi nước điều chỉnh nhiệt độ nước lạnh nhất, tốc độ nước lớn nhất: “Ông đây cho cậu tỉnh.”
Trần Tuấn không ngừng vùng vẫy muốn đứng dậy khỏi bồn, nhưng sức tay Tạ Phản rất mạnh, không cần dùng nhiều sức cũng đã khống chế chặt cậu ta. Nước lạnh không ngừng xối xuống, bị ướt hết đầu và mặt, hơi men đã tan gần hết, nỗi sợ hãi dành cho Tạ Phản chỉ tăng không giảm.
Không biết rốt cuộc đã qua bao lâu, Tạ Phản quẳng cậu ta sang một bên, rút một tờ khăn giấy thong thả lau tay dính nước: “Tỉnh rượu chưa?”
“Tỉnh rồi, tỉnh rồi!” Trần Tuấn muốn quỳ lạy Tạ Phản luôn rồi: “Anh Phản, tôi sai rồi, tôi không nên đụng chạm bạn gái anh.”
“Lần này thì bỏ qua…” Tạ Phản ném tờ khăn giấy vừa lau tay đi mà không thèm nhìn, cuộn giấy nhằm thẳng vào thùng rác cạnh tường: “Có lần sau, sẽ không chỉ là dùng nước lạnh cho cậu tỉnh rượu nữa đâu.”
Trần Tuấn sợ đến mức toát mồ hôi lạnh, lủi thủi chạy đi.