Rõ ràng Tạ Phản cũng nhận ra điều này, trong mắt anh ngoài sự thích thú còn có thêm một loại yêu chiều. Từ đầu anh đã gác một cánh tay lên lưng ghế sau Tô Y Man, tư thế này sẽ khẳng định mối quan hệ giữa hai người ở một mức độ nhất định, có lẽ ngay từ đầu anh đã thầm chống lưng cho cô.
Kỷ Hồng Sâm thu ánh mắt lại, chủ động hòa giải không khí trên bàn: “Y Man, tháng sau bọn tôi định đi nghỉ mát ngoài đảo, anh Phản nói cũng sẽ đưa cậu đi. Cậu nhớ chuẩn bị, dọn hành lý trước nhé.”
“Đi chơi tại sao không nói với tôi?” Trần Toàn hỏi, tiện thể kéo thêm người khác: “Cả Duyệt Phù nữa, lẽ nào hai chúng tôi đã bị các cậu gạch tên khỏi danh sách bạn bè rồi sao?”
Kỷ Hồng Sâm nhìn Tạ Phản, Tạ Phản chưa từng nói sẽ đưa hai cô gái này đi, Tưởng Duyệt Phù là chuyện nhỏ, chủ yếu là lo Trần Toàn. Trần Toàn mà đi, Đinh Dĩnh Tây đảm bảo sẽ nhận được tin. Đến lúc đó Tô Y Man và Đinh Dĩnh Tây mặt đối mặt, cảnh tượng đó thực sự phiền phức.
Kỷ Hồng Sâm không biết phải nói sao. Tay Tạ Phản rời khỏi lưng ghế, đặt lên đầu gối lộ ra của Tô Y Man, sờ một cái quả nhiên rất lạnh, nhiệt độ trong khách sạn này thấp quá.
Anh dùng tay ủ ấm cho cô, lời nói lại là dành cho hai cô gái kia: “Không có ý định mời hai người.”
Trần Toàn cười: “Vậy cũng không cho Dĩnh Tây đi à?”
“Cô ta có quan hệ gì với tôi mà đi đâu tôi cũng phải dẫn theo?”
“Được, tôi sẽ chuyển nguyên văn lời cậu nói cho Dĩnh Tây.” Trần Toàn im miệng, ngừng phát ngôn.
Lúc đó Tô Y Man đã nghiêm túc nghĩ xem Đinh Dĩnh Tây rốt cuộc là ai, có mối quan hệ gì với Tạ Phản.
Cô cố gắng nghĩ theo hướng tốt, cảm thấy Đinh Dĩnh Tây cũng như biết bao cô gái thích Tạ Phản, chẳng qua là một trong những người ngưỡng mộ Tạ Phản mà thôi. Điều này rất bình thường, ai bảo Tạ Phản tỏa sáng đến mức khiến người ta nhìn một cái là muốn gắn bó cả đời chứ.
Ít nhất hiện tại, cô không thấy Tạ Phản có bất kỳ tình cảm nào vượt quá tình bạn với Đinh Dĩnh Tây.
Rất nhiều người chạy đến tìm bạn học chụp ảnh lưu niệm, hoặc nhân cơ hội hôm nay tỏ tình với chàng trai hay cô gái mình thích.
Lão Phàn hơi say, cười tủm tỉm nhìn những chàng trai cô gái tươi đẹp, thỉnh thoảng còn tinh nghịch đứng bên cạnh học sinh hùa theo trêu chọc: “Hồi lớp 11 thầy đã thấy hai đứa có gì đó không đúng rồi, từ lúc đó hai đứa đã lén lút bên nhau rồi phải không?”
Buổi tụ tập lớp nhìn chung khá vui vẻ.
Có cô gái tìm Tạ Phản ký tên lên đồng phục của họ, trên chiếc áo sơ mi trắng đã có chữ ký của nhiều người khác, làm vậy sẽ không dễ bị Tạ Phản từ chối, cũng khéo léo che giấu được ý định chỉ muốn chữ ký của một mình Tạ Phản.
Nhưng dù vậy Tạ Phản cũng thấy phiền, ký vài cái xong liền quẳng bút đi, nói mình mệt rồi cần nghỉ ngơi.
Những cô gái còn lại đành buồn bã ra về.
Các chàng trai đều đến chụp ảnh cùng Tô Y Man. Đến hôm nay họ mới nhận ra Tô Y Man thực sự rất xinh đẹp, khuôn mặt đẹp, thân hình tốt, quan trọng là tính cách cũng tốt.
Tưởng Duyệt Phù cũng xinh, nhưng da không trắng bằng cô, tỷ lệ cơ thể, đường cong cũng không bằng. Hơn nữa Tô Y Man xương nhỏ, đứng đó là một mỹ nhân thuần khiết nhỏ nhắn, dễ thương, khiến người ta có h*m m**n bảo vệ.
Nhưng dù tuyệt sắc đến đâu cũng là của Tạ Phản rồi, người ngoài đừng hòng. Họ nhận thức rõ điều này vì Tạ Phản bảo vệ cô thực sự kín kẽ, người đến tìm Tô Y Man để xin chụp ảnh chung, cuối cùng đều nhận được một bức ảnh ba người có thêm Tạ Phản, Tạ Phản còn toàn đứng giữa, một tay ôm vai Tô Y Man, đầu nghiêng về phía cô, một tư thế chiếm hữu rõ ràng.
Tưởng Duyệt Phù lần đầu tiên trải nghiệm cảm giác bị ngó lơ. Cô ta chưa bao giờ là người thích làm người vô hình, ở lại đã không vui nên khi buổi tụ tập chưa kết thúc cô ta đã bỏ đi.
Trần Toàn không đi, cô ta phải ở lại làm đôi mắt của Đinh Dĩnh Tây, có tình hình gì thì kịp thời nhắn tin. Chỉ cần không phải là tình huống quá đáng, Trần Toàn đều nhịn, ví dụ như Tạ Phản luôn dùng một tay che đầu gối Tô Y Man, sợ cô lạnh, hai bên đầu gối anh sẽ thay phiên nhau che.
Tai Tô Y Man luôn đỏ ửng, mỗi khi tay Tạ Phản dịch lên một chút từ đầu gối, chạm vào đùi cô, độ đỏ của tai cô lại sậm hơn.
Nhưng khi Trần Toàn từ nhà vệ sinh ra, định hút một điếu thuốc lại thấy ở góc rẽ phía trước Tạ Phản đang ép Tô Y Man vào tường hôn cô, cô ta nghiến răng đến mức tê hàm, lấy điện thoại ra chụp ảnh gửi cho Đinh Dĩnh Tây, điên cuồng gõ chữ.
[Dĩnh Tây, thực sự không thể nhịn nữa rồi, Tạ Phản lần này chơi hơi quá đà rồi đấy.]
Tin nhắn của Đinh Dĩnh Tây nhanh chóng gửi lại: [Không sao, trong lòng tớ biết.]
Trần Toàn đặt điện thoại xuống ngẩng đầu, hai người phía trước vẫn đang hôn nhau, có thể thấy Tạ Phản hôn rất mạnh bạo, như đã nhịn rất lâu, thè lưỡi ra hôn sâu.
Lưỡi Tô Y Man bị anh cắn đau, khẽ nhíu mày, nhưng cô dù đau thế nào cũng không muốn làm mất hứng Tạ Phản, rất ngoan ngoãn chịu đựng mặc anh hôn.
Một tay Tạ Phản ban đầu chống trên tường phía trên đầu cô, xoay đầu đổi hướng hôn cô thì nghe thấy một tiếng cạch khe khẽ, mở mắt ra thấy đầu cô khẽ va vào tường, tay anh liền chuyển sang ôm gáy cô, giữa môi lưỡi ướt át khàn giọng hỏi: “Đau không?”
Tô Y Man lắc đầu với biên độ rất nhỏ.
Tạ Phản hôn sâu hơn.
Trần Toàn có thể thấy Tạ Phản hôn có kỹ thuật, cách một khoảng xa vẫn có thể thấy được sự kiểm soát và sự nhập tâm của anh khi hôn.
Trần Toàn là một người nhìn lén mà cảm thấy khô miệng, cả người nóng rực, trong lòng dâng lên một luồng bồn chồn khác thường.
Cô ta lặng lẽ bỏ đi, bắt đầu bước đi thì thấy chân mình mềm nhũn. Sự ác cảm với Tô Y Man trong lòng cô lại sâu thêm một tầng, lý do không còn đơn thuần là vì Đinh Dĩnh Tây là bạn thân nhất của cô từ nhỏ, Tạ Phản là người Đinh Dĩnh Tây quyết tâm phải có nữa.
Cô ta nghe thấy tiếng tim mình đập dữ dội, phát hiện mình đã nảy sinh một ý nghĩ đáng sợ.
Cô ta đang ghen tị với Tô Y Man.
Nguồn gốc của sự ghen tị là cô thèm muốn Tạ Phản.