Nhớ Em Đến Phát Điên - Toái Hề

Chương 72

Có tiếng thắt lưng được tháo ra, sau đó là tiếng lớp bao bì bị xé rách rất nhẹ, nhưng lại vang vọng như sấm rền.

Tô Y Man nhìn xuống, rất nhanh lại tránh ánh mắt như bị bỏng. Khi đầu nghiêng sang trái, cô lại thấy một chiếc túi nhôm bị xé toạc, và ba chiếc nguyên vẹn chưa dùng.

Tạ Phản đỡ mặt cô rồi hôn và cắn môi cô, mài lên cằm và cổ cô, không dùng nhiều sức lực đã hút ra mấy vết dâu tây đỏ tươi. Hơi thở Tô Y Man trở nên gấp gáp, lại không muốn Tạ Phản nghe thấy cô dễ dàng bị khiêu khích, cố ý kìm nén.

Tay Tạ Phản từ chỗ vết bớt của cô đi lên, luồn vào gấu váy đồng phục, nhẹ nhàng v* v*n qua lớp vải mỏng. Hơi thở Tô Y Man căng lại, ngón tay cô siết chặt vào mép bồn rửa tay đến mức khớp xương trắng bệch.

Trước mắt cô hiện lên hình ảnh, ngón tay Tạ Phản thon dài, trắng nõn, móng tay cắt ngắn sạch sẽ gọn gàng, mu bàn tay có những đường gân xanh đầy sức mạnh. Bình thường cô chỉ cần được anh nắm tay thôi đã thấy đỏ mặt, huống chi là bây giờ.

Cô chưa từng trải qua chuyện này, ngượng ngùng đến mức muốn đào hố chôn mình, cũng muốn đẩy tay Tạ Phản ra. Nhưng cô không dám, điều cô có thể làm là nghiêng mặt sang một bên, nhắm mắt lại không dám nhìn gì cả.

Tạ Phản nới lỏng siết cổ cô xoay mặt cô lại, khuỷu tay anh áp vào cằm cô. Anh ép cô: “Mở mắt ra.”

Lông mi Tô Y Man hơi run rẩy, mở mắt, ánh mắt cúi xuống.

Tạ Phản lại ra lệnh lần nữa: “Nhìn anh này.”

Cô ngoan ngoãn ngẩng đầu lên, đồng tử màu nhạt dịu dàng, bên trong lấp lánh một tầng ánh nước trong veo. Tạ Phản đứng trước mặt cô, cúi đầu áp sát hôn lên mí mắt cô. Bàn tay anh cuối cùng cũng lấy ra, lại đi sờ lại vết bớt hoa đào trên đùi cô.

Hình như anh rất thích vết bớt đó của cô, sau này mỗi lần làm anh lại hôn nhẹ ở đó.

Nhưng dù sao bây giờ là lần đầu tiên, Tô Y Man sợ hãi đến mức không chịu nổi, lại phải cố gắng hết sức che giấu sự sợ hãi của mình.

Cô không phát ra bất kỳ âm thanh phản đối nào, không muốn nói lên rằng cô không muốn ở nơi này, không muốn nói lên rằng cô không muốn Tạ Phản xé lớp q**n l*t bảo hộ bên trong váy đồng phục, không muốn nói lên rằng cô không muốn làm chuyện đó khi vẫn còn mặc đồng phục.

Kể cả giây phút đau đến muốn chết đó cô cũng không nói.

Cô có thể cố gắng nhịn cảm xúc sợ hãi, nhưng lại không thể nhịn được nước mắt sinh lý chảy ra. Cô rơi rất nhiều nước mắt, ban đầu là không thể thích nghi được cô khóc, ở giữa bị bắt nạt quá mạnh, quá đau cô cũng khóc, đến cuối cùng cô phải thừa nhận là khóc vì sướng, cô chưa từng trải qua khoảnh khắc như vậy, mỗi tế bào trên cơ thể đều hạnh phúc đến mức muốn lao đến cái chết, cam tâm tình nguyện lao đến cái chết, ai bảo người làm loạn trong cơ thể cô là Tạ Phản cơ chứ.

Cô không chỉ không kiểm soát được giọng của mình, mà còn không thể kiểm soát được cơ thể và phản ứng sinh lý. Đợi đến khi hơi thở khó khăn lắm mới bình ổn lại, sự trống rỗng trong đầu giảm đi từng chút một, cô mở mắt, chậm rãi nhận ra mình vừa nãy đã bắn tung tóe lên người anh.

Tạ Phản thân trên vẫn mặc áo sơ mi đồng phục, lúc này vạt áo bị ướt nhẹp. Cô không biết mình bị làm sao, còn tưởng đã xảy ra chuyện rất mất mặt, luống cuống nói: “Xin lỗi, xin lỗi em không cố ý…”

Mặt Tạ Phản vẫn còn mồ hôi, nghe vậy cười một tiếng đầy cưng chiều: “Bảo bối, vừa nãy em l*n đ*nh đấy.”

“Hả?” Lúc đó Tô Y Man thực sự ngây thơ, suy nghĩ một lúc mới hiểu lời anh nói có ý gì, khuôn mặt đỏ bừng.

Tạ Phản ngậm môi cô khều lưỡi cô, cô gái này hôm nay cho anh một sự bất ngờ lớn, anh biết cô mềm mại, chỉ là không ngờ cơ thể cô lại mềm đến thế, sờ vào ấm áp. Phản ứng của cô cũng đúng, mỗi tiếng th* d*c yếu ớt đều rất hay, có thể làm người ta tan chảy.

Tạ Phản thỏa mãn xong, cuối cùng mới nhớ ra hỏi cô: “Đau không?”

Cô thực ra đau chết đi được nhưng lắc đầu.

Tạ Phản cười nhẹ hỏi: “Vậy vừa nãy khóc gì?” Khóc đến mức áo anh ướt hết cả một mảng.

Tô Y Man không biết phải nói thế nào. Tạ Phản lúc này mới c** q**n áo cô, giọng nói rất trầm, mang theo sự cuốn hút: “Sướng à?”

Tô Y Man không thể nghe những lời này, càng không muốn trả lời. Nhưng Tạ Phản lại hỏi một lần nữa, cô không muốn anh mất hứng, liền trả lời: “Ừm.”

Tạ Phản cười: “Ừm cái gì?”

“…” Cô lấy hơi một lúc, nhỏ giọng nói bên tai anh: “Sướng.”

Tạ Phản hài lòng.

Anh cởi cúc áo cô, ném cả hai chiếc áo sơ mi đồng phục sang một bên, lúc này mới bắt đầu kéo khóa váy cô. Váy cô và chiếc khăn tắm trắng lót bên dưới có mấy vết màu đỏ tươi.

Anh nghi ngờ có phải kỹ thuật mình không tốt, cũng không biết con gái lần đầu chảy máu như vậy có bình thường không. Anh không để tâm, Tạ Phản lúc đó không cần tình yêu, cũng không biết yêu, càng không biết mình có tình yêu với một người.

Anh chỉ thấy Tô Y Man đang hưởng thụ chứ không hề nhận ra một phần mồ hôi trên người cô là do đau mà ra.

Ôm cô vào phòng tắm rửa, tay anh chạm vào làn da mềm mại trắng nõn của cô chưa được mấy cái lại có phản ứng, ấn cô vào bức tường gạch men bị hơi nóng làm ướt.

Lần đầu cô căng thẳng, anh cũng k*ch th*ch, lại đều là lần đầu nên không kéo dài lâu, tính cả thời gian chuẩn bị và kết thúc cũng chỉ khoảng nửa tiếng.

Lần thứ hai lâu hơn một chút, Tô Y Man rõ ràng cảm thấy thể lực không đủ, sau đó cô hoàn toàn dựa dẫm vào anh, như một con búp bê không xương treo trên người anh, mặc anh xoay vần.

Không biết đã qua bao lâu, cuối cùng cô cũng được ôm vào phòng ngủ, nằm trên chiếc giường lớn mềm mại và thoải mái. Cô nghĩ cuối cùng cũng có thể nghỉ ngơi một chút, ngủ một giấc, nhưng tiếng lớp bao bì bị xé rách lại vang lên, chiếc túi nhôm thứ ba bị xé toạc vênh váo bị ném xuống đất.

Tô Y Man thực sự quá mệt dẫn đến sau đó không thể tận hưởng trọn vẹn, trạng thái không còn đúng nữa, luôn cảm thấy đau. Cô đau đến mức run rẩy dưới thân anh, cố nhịn không khóc thành tiếng, chỉ lặng lẽ rơi nước mắt.

Mỗi âm thanh phát ra vẫn mềm mại và du dương, yếu ớt vô cùng. Tạ Phản không nhận thấy cô đang đau, từ đầu đến cuối không hề kiềm chế, ngược lại còn hung hãn hơn lúc nãy.

Nhiệt độ trong phòng thoải mái nhưng Tô Y Man lại toát mồ hôi từng lớp, cô khó khăn mở mắt ra, nhìn thấy kim đồng hồ treo tường chỉ mười một giờ rưỡi, cô và Tạ Phản rời khỏi buổi tụ tập lớp, đã qua hơn hai tiếng, không biết thầy cô và bạn bè có phát hiện điều gì không ổn.

Cô đang nghĩ như vậy, điện thoại bị ném trên tủ đầu giường sáng lên, cô giật mình co rúm lại. Gân xanh trên cánh tay Tạ Phản nổi lên càng dữ dội, anh đang cao trào, sau hàng chục lần mới giúp cô lấy điện thoại.

Cuộc gọi là của Nhữ Trân, có lẽ thấy cô về nhà muộn, gọi điện hỏi thăm tình hình.

Bình Luận (0)
Comment